Chương 1: Nào, thử thách tình đầu đi chàng trai
—Tình yêu bắt nguồn từ vô số cách.
Ta không thể nào kiểm soát thời gian hay địa điểm nó bắt đầu.
Nó có thể xảy ra tại trường học, trong công việc hay trong cả một không gian thực tế ảo. Cũng như những mối tình nảy sinh từ những buổi xem mắt, chắc chắn cũng có những mảnh tình bắt nguồn giữa trận chiến với quái vật trong game thực tế ảo.
Và sự thật rằng chúng ta không có quyền lựa chọn có nghĩa là tình yêu có thể sẽ không bao giờ đến— chà, xui xẻo đến độ nằm trong số những người xấu số đó, tôi đã sống cả cuộc đời mình mà chưa nếm được hương vị tình yêu cho tới tận bây giờ, lễ nhập học của tôi.
Không phải nói chứ, rõ ràng là tôi thích con gái rồi. Không đến mức mà tôi mong mỏi thứ gọi là 「Ước mơ của mọi thằng đàn ông」hay nói ngắn gọn là harem đấy. Tôi không bao giờ tận tâm theo đuổi ‘ước mơ’ đấy nhiều như việc chơi game thực tế ảo được. Có thể, tôi như vậy là do chưa từng trải nghiệm cảm giác yêu đương lần nào.
「Mà quan tâm là gì cơ chứ.」
Bởi tôi cũng chẳng gặp chút rắc rối nào.
Nếu bạn không biết nó thì bạn không muốn nó.
Tôi không, quan, tâm.
Tôi sẽ sống một cuộc đời tình bạn với những cô gái mà tôi thân thiết.
Tôi sẽ sống một cuộc đời không gì hơn ngoài tình bạn.
Với tôi, tình yêu chỉ có giá trị như vậy—
「…Hm?」
—Bỗng nhiên, tràn vào khứu giác tôi một mùi hương ngọt ngào như mùa thu.
Hôm nay đang là giữa xuân, là ngày lễ nhập học, song chắc chắn đó là hương thu.
「…Đó liệu có thể là ai nhỉ?」
Nghĩ lại thì, câu hỏi này có hơi kỳ. Tôi vô tình thốt ra câu ‘Đó liệu có thể là ai nhỉ?’— Làm sao tôi biết chắc rằng nguồn gốc của mùi hương đó là từ một người cơ chứ?
Không vì một lý do gì, tôi quay đầu lại.
Đứng đó là một người phụ nữ với hào quang thánh thần, mái tóc cô thật đẹp, như một bản hoà ca của hai màu vàng, đỏ, nhẹ nhàng đung đưa. Tôi lập tức nhận ra cô ấy là học sinh năm ba từ chiếc trâm cài đỏ trên bộ đồng phục.
「…?!」
Cảm giác gì đây? Cứ như là tôi vừa uống một loại thuốc mà sẽ không còn đường lui, nó sẽ từ từ thiêu đốt tôi trong suốt phần đời còn lại của mình. Cứ như là tôi đã tìm thấy một ngọn hải đăng, thứ sẽ chỉ dẫn tôi cho tới khi chết đi vậy.
Tôi không thể rời mắt khỏi senpai mang màu sắc của lá mùa thu ấy. Tôi biết rằng có hơi thô lỗ khi nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ, nhưng mắt tôi còn không thèm động đậy.
「…Mình bị gì thế này? Liệu mình có ổn không?」
Tôi tự hỏi bản thân, nhưng đường nào tôi ổn được đây.
Mặt tôi nóng ran. Tim tôi đập mạnh. Mắt tôi không chớp. Suy nghĩ của tôi dần cạn khô.
Tôi bảo lại bản thân rằng mình không đời nào ổn được. Ngay cả một chút cũng không, nhưng tôi biết một vài thứ về triệu chứng này.
「—Mình hiểu rồi.」
Tôi tự nhìn lại bản thân rồi gật đầu.
Có vẻ là tôi— đã yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi biết tình yêu bắt đầu muôn vẻ, nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng thứ tình yêu bám lấy tôi sẽ là một 「tình yêu sét đánh khi nhập học」. Tôi chắc chắn là kẻ có một mùa xuân sớm nhất trong tất cả học sinh mới hôm nay.
Tôi đã nghĩ rằng, khi biết yêu, tôi sẽ hứng thú với những thứ như trở nên nổi tiếng hay harem. Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại.
「Miễn là mình có thể trở nên thân thiết với senpai ấy, mình không quan tâm người đời nghĩ gì về mình hết.」
Tất cả tôi muốn là thiện cảm của duy nhất một người.
Harem là gì, tôi không biết.
「Liệu, cô ấy thích loại người nào nhỉ?」
Kiểu tóc cô ấy thích? Tính cách? Chất giọng? Thể trạng?
Tôi vẫn không biết gì về vị senpai ấy. Cũng có nghĩa là tôi không biết phải thay đổi bản thân thế nào.
Nếu cô ấy nói thích người một tay, tôi sẽ chặt một cánh tay của mình. Nếu cô ấy ngưỡng mộ người một mắt, tôi sẽ móc một con mắt của mình.
Tôi sẽ làm mọi thứ. Tôi có thể làm mọi thứ.
Có lẽ thứ mọi người nói là biết yêu chính là trở nên có thể làm bất cứ thứ gì.
Tình đầu của tôi cứ như một liều thuốc phiện.
「Ừm, dù sao thì nó cũng là tình đầu của mình. Mình sẽ làm mọi thứ cho nó.」
Vậy nên.
Đây là cậu truyện về cách mà tôi— Harei Hareto, hiến tế chỗ đứng của bản thân trong xã hội, danh tính của bản thân, giới tính của bản thân, và rất nhiều điều quan trọng để có thế rút ngắn khoảng cách giữa bản thân với vị senpai mà tôi ngưỡng mộ.
~*~
Thời gian rảnh trước lễ nhập học là thứ quan trọng tác động trực tiếp đến ba năm trung học phổ thông của một người.
Dù sao thì, trong khoảng thời gian này, ta có thể gặp gỡ những mảnh đời mình chưa bao giờ gặp. Không phải nói rằng cuộc đời học sinh sẽ bị ảnh hưởng đến nhường nào bởi quyết định bạn sẽ nói chuyện với ai, thân thiết với ai, gia nhập nhóm bạn nào. Nếu thất bại sẽ bị đày xuống đáy xã hội, đã thế còn có khả năng trở thành đối tượng bị bắt nạt.
Vậy nên, trong lớp đầy những âm mưu qua lại.
Ai sẽ là trung tâm chú ý trong năm tới? Tôi nên bám chân ai? Tôi nên tránh tiếp xúc với ai?
Trong khi những trận chiến trí não diễn ra trong mọi ngóc ngách của lớp học—
「Lạ nhể, senpai xinh đẹp mình thấy ở cổng trường biến đâu mất rồi?」
—Tôi đã từ bỏ mọi thứ để tìm kiếm vị senpai tôi đã xiêu lòng.
Mở đầu năm học mới? Bạn mới? Nó là gì cơ chứ? Có thể trong tương lai, tôi có thể bị tẩy chay, cô lập, bắt nạt nhưng nó không thể kìm hãm tôi bây giờ.
「Thật sự thì, mình đang đi đâu ấy nhỉ…?」
Nhưng giờ thì tôi đang bị lạc. Tình đầu, thứ mà tôi đã hiến tế tình bạn của mình cho, giờ đây đang trở nên lãng phí. Bố cục trường phức tạp đến nỗi tôi chỉ muốn đấm tên đã thiết kế ra nó.
「…Mình nên làm gì đây?」
Một tấm poster ba chiều để chiêu mộ thành viên câu lạc bộ nhấp nháy trong tầm mắt tôi. Do nó chỉ là ảnh ba chiều nên nó cũng không chắn đường hay gì, nhưng nhìn chung là vẫn khó chịu.
「Cứ đi loanh quanh tìm thế này thì mấy thời gian quá.」
Từ bỏ, tôi quyết định tìm sự giúp đỡ từ senpai gần đó. Đó là một senpai đeo kính lọt vào mắt xanh của tôi. Cô ấy trông dường như có vẻ đang chán, lướt trên hình ảnh ba chiều phát ra từ thiết bị chiếu thông minh.
「Ừm, xin thứ lỗi senpai. Em có một vài câu hỏi, liệu chị có thời gian không?」
「…Hm? Oh, nếu em ổn với chị. Có chuyện gì sao?」
Cô ấy trả lời với một giọng nhẹ nhàng, dường như là để không làm một học sinh mới như tôi hoảng sợ.
「Thật ra thì, em đang tìm một người.」
「Tìm người à…? Sao lại tìm vào lúc này chứ? Lễ nhập học cho học sinh năm nhất sắp bắt đầu rồi mà.」
「À thì, chuyện có chút phức tạp ạ.」
Tôi không có đủ dũng khí để nói rằng mình đang đi tìm một senpai mà mình đã yêu từ cái nhìn đầu tiên được. Tôi tiếp tục cuộc trò chuyện một cách mơ hồ.
「Cô ấy có một mái tóc đỏ, chị có biết cổ không?」
「Tóc đỏ à?」
「Đúng vậy. Nhưng không phải toàn bộ… Uh, đuôi tóc có chút vàng như lá mùa thu vậy ấy.」
「Ah, chị biết rồi. Đó là Hội trưởng hội học sinh năm ba, Higiku Naki. Chắc chắn luôn.」
Hikigu Naki.
Tôi lặp lại cái tên đó trong đầu. Tôi cuối cùng cũng biết được nó rồi— biết cái tên không khó tuy nhiên tôi cảm giác rằng cảm xúc trong tôi đã tiến thêm một bước vậy.
「Hikigu-senpai là người như thế nào vậy?」
「Cô ấy là hội trưởng hộ học sinh của học viện này. Họ gọi cô ấy là ‘Người phụ nữ tài năng được thiên đường ban phước’, người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới.」
「Oh.」
「Ngoài trí thông minh siêu việt, cô ấy còn thành thạo võ thuật naginata và kendo. Và cũng bởi thế mà cô ấy cũng được mệnh danh là mạnh nhất trong thế giới ảo.」
「Oh!」
「Thêm nữa, loại game cô ấy thích là FPS.」
「Oh ho!」
「Và đồ ngọt cô ấy thích là manju.」
「Oh ho ho!」
「Và giới tính của bạn đời cô ấy tìm kiếm là nữ.」
「Oh ho—… Huh?」
Thế chẳng phải có hơi rắc rối sao?
Bởi tôi là con trai mà.
~*~
Cùng với thông báo buổi lễ nhập học cuối cùng cũng bắt đầu, tôi và các bạn cùng lớp được hướng dẫn tiến về phía nhà thi đấu. Nhưng vừa bước vào trong, nơi này lại là một không gian kỳ lạ khiến tôi phải nghiêng đầu tự hỏi: 「Đây thực sự là nhà thi đấu sao?」
Tường trắng. Trần trắng. Sàn nhà cũng trắng, chỉ có những đường đen đều đặn như một bàn cờ vây. Không hề có bóng dáng của những rổ bóng rổ quen thuộc, nơi này không giống một nhà thi đấu mà giống một khối lăng trụ chữ nhật màu trắng hơn.
『Xác nhận tất cả tân sinh viên đã có mặt đầy đủ. Buổi lễ nhập học xin được phép bắt đầu.』
Một giọng nói máy móc đột ngột vang lên. Một tông giọng lạ lùng không rõ là nam hay nữ vọng ra từ chiếc loa phía sau. Giọng nói đó có lẽ thuộc về AI chịu trách nhiệm quản lý hệ thống trình chiếu của Học viện Saien. Tôi khá tò mò không biết một AI được tin tưởng giao phó cho Học viện Saien lẫy lừng sẽ sở hữu thông số kỹ thuật khủng đến mức nào, nhưng thôi, giờ không phải lúc để bận tâm về chuyện đó.
Liếc nhìn xung quanh, tôi thấy học sinh từ mọi lớp đều đang nhìn thẳng phía trước với biểu cảm căng thẳng.
『Hội trưởng hội học sinh sẽ chủ trì toàn bộ buổi lễ nhập học. Do đó, quyền hạn cao nhất của 《Sidir》 sẽ được tạm thời chuyển giao cho hội trưởng hội học sinh, đồng thời, các chức năng của 《Aether》 sẽ được sử dụng để hỗ trợ Higiku Naki.』
...?
Thế là sao? Có vẻ không chỉ mình tôi bối rối, vì tôi có thể nghe thấy những tiếng xôn xao nhỏ xung quanh.
『Higiku Naki. Mời tiến lên phía trước.』
Nhưng sự xôn xao đó chỉ diễn ra trong thoáng chốc.
Ngay khoảnh khắc vị hội trưởng hội học sinh với mái tóc màu lá thu mà tôi đã trót lòng yêu xuất hiện— tất cả những người có mặt đều quên đi cách nói, và sự im lặng lại bao trùm một lần nữa. Dĩ nhiên, bao gồm cả tôi. Từ giây phút nghe thấy cái tên Higiku Naki, tôi đã căng mắt ra để tìm kiếm hình bóng ấy.
—Cộp, cộp, cộp.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng khi chị ấy bước lên bậc thang vang vọng.
Đặt trước mặt các tân sinh viên chúng tôi là một bục trắng cao khoảng ba mét, đóng vai trò như một sân khấu. Chị thong thả bước đi, bộ đồng phục đung đưa tựa như một chiếc hoàng bào.
Khi bước chân dừng lại, một khoảnh lặng lấp đầy không gian.
Ngước nhìn lên, tôi thấy chính sự 〝cao quý〟 đang mỉm cười với đôi đồng tử giãn nở.
「—Chà. Chị tự hỏi ai trong số các em là người mạnh nhất đây nhỉ.」
Giọng nói của chị trong trẻo một cách bất thường.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe giọng nói của một người mà lại liên tưởng đến một viên ngọc quý. Nó giống như đang chiêm ngưỡng một cánh đồng tuyết đỏ thẫm qua một viên hồng ngọc. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã chỉ biết đứng hình nhìn chị ấy, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Không sai vào đâu được. Chính là chị ấy, người tôi đã thấy ở cổng trường. Vị senpai tóc mang sắc thu mà tôi đã xiêu lòng.
「Trông tất cả các em thật cứng nhắc quá. Thả lỏng một chút nào. Không cần lo lắng như vậy... nào, thử cười lên xem.」
Vừa nói, Higiku-senpai vừa dùng ngón tay cái nâng một bên má của mình lên. Tôi rùng mình khi bất chợt thoáng thấy một chiếc răng nanh sắc nhọn.
「Ahaha, chị đây không định nói thứ gì quá cao siêu mà bắt các em phải nghe từng câu từng chữ. Ai muốn nghe thì nghe, ai muốn nhìn thì có thể ngước lên nhìn. Ngay cả khi tất cả các em lăn ra ngủ, lời của chị vẫn không đổi đâu.」
Tôi nuốt nước bọt cái ực. Nếu có ai trong căn phòng này mà ngủ gật được, thì hẳn kẻ đó phải là loại đại ngốc có thể ngủ say ngay cả khi mặt đang dìm dưới nước.
「Dù sao thì, trước tiên hãy để chị chào mừng tất cả các em. Chào mừng đến với Học viện Saien của chúng ta. Chị— Higiku Naki, chân thành chúc mừng các em đã nhập học.」
Vì lý do nào đó, nụ cười tự tin của chị ấy khiến tôi thấy an lòng. Từng cử động uyển chuyển của chị đều thu hút ánh nhìn của tôi.
「Giờ thì. Thông thường, chúng ta sẽ tiến hành các thủ tục được gọi là 『lễ nhập học』, nhưng... chị xin lỗi. Lần này, sẽ không có diễn văn của tân sinh viên, cũng chẳng có lời phát biểu cao quý nào từ hiệu trưởng cả. Chị đã tự ý lược bỏ tất cả chúng. Bởi vì chúng chỉ là một sự lãng phí.」
Nhà thi đấu lại xôn xao một lần nữa. Nhưng Higiku-senpai có vẻ chẳng mảy may bận tâm— Chị còn nén một cái ngáp như thể đang buồn chán, và chờ đợi chúng tôi im lặng trở lại.
「...Tiếp tục nào. Do đó, những gì chị sắp nói sau đây là những đặc điểm của học viện này mà các em nên biết. Chị sẽ truyền đạt những kiến thức quan trọng nhất cho cuộc sống của các em từ nay về sau. ...Dù nói vậy, nhưng đứng mà nói chuyện thì không hay lắm. Các em có thể ngồi xuống những chiếc ghế đó.」
—Tách.
Ngay khoảnh khắc hội trưởng hội học sinh búng tay, một chiếc ghế xuất hiện trước mặt mỗi tân sinh viên.
「...Eh?」
Một chiếc ghế đã ở đó từ lúc nào không hay. Một chiếc ghế đột ngột hiện hữu ra từ hư không. Đó không phải là ảo giác hay bất cứ thứ gì tương tự; nó là một chiếc ghế thực thụ, có thể chạm vào được. Không thể hiểu được cảnh tượng trước mắt, tôi cứ lặp đi lặp lại một ý nghĩ trong đầu. Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
「Fufu, cảm ơn các em vì phản ứng đúng như mong đợi. Chị xin lỗi vì đã trêu chọc các em, nhưng mà, chuyện này sớm muộn gì cũng biết thôi. Thứ lỗi cho chị nhé. Dù sao thì, để giải thích, tên của công nghệ các em vừa chứng kiến là—《Aether》. Nói một cách đơn giản, nó là một 『hologram có thể chạm vào được』. Từ nay trở đi, tất cả các em sẽ trải qua cuộc đời học sinh trung học của mình với 《Aether》 này.」
Một hologram hữu hình, chị ấy nói vậy sao?
「Tất cả các em đều quen thuộc với những hologram thông thường rồi, đúng không? Các em hẳn thấy chúng đầy rẫy xung quanh mình, từ điện thoại thông minh cho đến các poster quảng cáo.」
Tôi cảm nhận được những học sinh xung quanh mình đang khẽ gật đầu. Công nghệ trình chiếu đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày và là một yếu tố chính tạo nên diện mạo đô thị ngày nay. Trong vài thập kỷ qua, gạch đá, nhựa đường và vẻ ngoài của các tòa nhà không hề thay đổi chút nào, nhưng những 『hologram』, thứ bổ sung cho vẻ ngoài của chúng cả về mặt thực tế lẫn trang trí, đã bám rễ sâu sắc.
Nhưng dù vậy, ý tưởng về việc chúng có thể chạm vào được lại được coi là một công nghệ thần bí của một trăm năm sau, một thứ gì đó đáng bị cười nhạo... mặc dù đã tận mắt chứng kiến, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin vào nó.
「Chỉ có hai điểm khác biệt lớn giữa những hologram thông thường và 《Aether》. Thứ nhất, như chị vừa nói, là chúng có thể 『chạm vào được』. Và điểm kia là—」
Higiku Naki mỉm cười đầy táo bạo.
「—chúng 『không dễ để phân biệt với đồ thật』. Còn về việc điều này có nghĩa là gì, tất cả các em nên suy nghĩ về nó thật kỹ.」
Lời nói của Higiku-senpai khiến tôi nín thở. Vì vậy, tôi quyết định nhìn quanh một lần nữa.
Ngay từ đầu đã có điều gì đó không ổn về nhà thi đấu này. Nó quá đơn giản. Khi bạn bỏ ra rất nhiều tiền để xây dựng một tòa nhà khổng lồ, thông thường bạn sẽ không để nó chỉ có một màu trắng không chút trang trí nào như vậy. Bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ đến việc làm cho nó ít nhất trông thực tế một chút.
Vậy nên, nếu có một lý do cho việc đó—
「...Không thể nào.」
—Chẳng lẽ toàn bộ tòa nhà này chính là một hologram được tạo ra trong tích tắc sao?
Tôi cảm thấy như mình vừa chạm phải ánh mắt của Higiku-senpai.
Khoảng cách là quá xa, nên có thể đó chỉ là do tôi tưởng tượng, nhưng tôi vẫn cảm thấy bằng cách nào đó chị đang nhìn mình.
「...Giờ thì, chúng ta yêu cầu rất nhiều ở tất cả các em. Trí tuệ và thể lực, dĩ nhiên rồi, nhưng còn cả khả năng phán đoán trong các tình huống bất ngờ và nhiều thứ khác nữa. Các em có biết sử dụng lưỡi kiếm không? Hay súng hỏa mai? Các em đã bao giờ giết chết một sinh vật sống chưa?」
Không, đợi một chút đã, ở trường thì đâu có cần đến kiếm chứ...?
Không, hoặc có lẽ, vì Học viện Saien là một ngôi trường siêu danh giá về e-sports, nên chị ấy chỉ đang ám chỉ đến điều đó thôi. Trong thời đại hiện nay, khi thực tế ảo đã thâm nhập sâu vào xã hội, các kỹ năng thể chất trong thế giới thực được coi trọng để làm chủ các trò chơi VR— và ngược lại, thứ hạng của một người trong không gian VR đã bắt đầu được tính là một trong những khả năng được đánh giá ở thế giới thực. Do đó, những trường trung học như Học viện Saien, nơi tuyên bố tập trung vào e-sports, không hiếm.
Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy một chút kỳ lạ trong lời nói của Higiku-senpai, nhưng vì các tân sinh viên xung quanh tôi chấp nhận nó mà không có vẻ gì lo ngại đặc biệt, tôi quyết định tiếp tục lắng nghe.
「Tóm lại. Tất cả kinh nghiệm của các em sẽ cứu rỗi các em, nhưng đồng thời, tất cả sự thiếu kinh nghiệm của các em sẽ mời gọi các em vào một vòng xoáy của sự hối tiếc. Các em hiểu mà, phải không? Nói cách khác, ngu dốt là một tội lỗi. ...Trong trò chơi (học viện) mà tất cả các em sẽ sống này.」
Lời giải thích của chị ấy tiếp tục có chút gì đó lạc đề, và tôi không thể hoàn toàn nắm bắt được ý chính. Nhưng nhìn thấy chị đang vui vẻ như thế nào, tôi có thể đoán rằng hội trưởng hội học sinh đang cố tình làm vậy.
「Hiện tại, chị sẽ dạy cho các em hai quy tắc cần biết cho cuộc sống tại Học viện Saien. Thứ nhất, hãy về nhà ngay khi kết thúc buổi học. Và thứ hai, nếu các em bị lạc trong khuôn viên trường, hãy tiến thẳng đến phòng hội học sinh. ...Fufu, chị sẽ đích thân dẫn các em ra ngoài.」
Chị ấy nói một cách đùa giỡn, nhưng tôi không khỏi cảm thấy có một ý nghĩa ẩn giấu đằng sau những lời đó. Tôi tự hỏi liệu mình có nên thực sự hiểu chúng theo nghĩa đen hay không.
「Những em nào vẫn chưa ngồi xuống thì mau chóng ngồi đi. Vì chị thuộc tuýp người dễ chán, nên chắc chị sẽ mệt vì nói và rời đi trong khoảng mười phút nữa thôi. Một khi điều đó xảy ra, cái thứ-giống-như-lễ-nhập-học này sẽ kết thúc.」
Higiku-senpai sử dụng 《Aether》 để tạo ra một chiếc ghế tựa như ngai vàng ngay bên cạnh mình, sau đó ngồi xuống và vắt chéo chân một cách uể oải. Nhìn xuống chúng tôi, đôi mắt chị nheo lại đầy thích thú.
「—Nào, hãy làm cho mười phút này trở nên ý nghĩa nhé? Chị sẽ trả lời bất kỳ câu hỏi nào mà các em có. Cứ tự nhiên giơ tay lên đi.」
~*~
Sau buổi lễ nhập học, tôi trở về lớp và khẽ gõ nhẹ vào chiếc 「bàn」 đặt trước mặt mình.
Tôi lặng lẽ hồi tưởng lại lời giải thích của Higiku-senpai.
「—Hologram hữu hình, huh.」
Một hệ thống được phát triển và vận hành độc lập bởi bộ phận công nghệ của Học viện Saien. Thường được biết đến với cái tên 《Aether》.
Thực tế không có cái 「bàn」 nào trước mặt tôi cả. Tất cả những gì ở đó chỉ là ánh sáng được vật chất hóa.
Thật hay giả (hologram)? Vật thể vật lý hay hologram?
Giờ đây việc phân biệt chúng bằng mắt thường là điều bất khả thi, và ngay cả khi chạm vào bạn cũng không dễ dàng nhận ra. Sự khác biệt duy nhất có thể phân biệt chính là sự biến đổi nhẹ trong âm thanh phát ra khi gõ vào chúng.
Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đi quanh gõ vào các vật dụng gần đó. Cái bàn là đồ giả, nhưng còn chiếc ghế trông như là làm bằng kim loại mà tôi vừa ngồi thì sao nhỉ...? Ồ, cái này là thật. Có vẻ như, trong những trường hợp rất hiếm hoi, các vật thể thật vẫn được trộn lẫn vào.
「Thế này thì, mình tự hỏi liệu những bông hoa anh đào nở bên ngoài cũng là giả sao?」
Đúng là mất hết bầu không khí. Tôi phải khâm phục sự tận tâm của họ khi trình chiếu đến tận từng cánh hoa rơi cuối cùng, nhưng tôi không khỏi cảm thấy họ đang đặt nỗ lực nhầm chỗ.
—《Aether》.
Theo những gì Higiku-senpai đã nói trong buổi lễ nhập học, đó là một siêu công nghệ được hoàn thiện bằng cách giải mã một phần 「psychokinesis」, thứ từng bị coi là hiện tượng huyền bí. Nó còn nhiều yếu tố chưa ổn định và còn lâu mới được áp dụng rộng rãi trên toàn thế giới, nhưng tại Học viện Saien này, nó dường như được sử dụng ở khắp mọi nơi.
「Dù vậy, nó vẫn quá đỗi tinh xảo.」
Những chiếc bàn, những chiếc ghế, những bông hoa anh đào. Đối với học sinh của học viện này, việc chúng là thật hay giả có lẽ không quan trọng. Sau cùng thì, chẳng có sự khác biệt cụ thể nào cả.
「...Mình tự hỏi liệu Higiku-senpai có phải kiểu người quan tâm đến việc cái gì là thật và cái gì là giả không nhỉ?」
Liệu chị ấy chỉ có thể dành tình cảm cho những thứ có thật?
Hay chị ấy có thể cảm nhận tình yêu dành cho một thứ giả tạo tạo nên từ hologram?
──Nói cách khác, liệu chị ấy có yêu một cô gái giả (hologram) mà không cần suy nghĩ không?
Suốt buổi lễ nhập học, tôi đã luôn suy nghĩ về việc làm thế nào để có thể tiếp cận gần hơn với Higiku-senpai. Theo những gì chị senpai đó nói với tôi sáng nay, đối tượng của Higiku-senpai là phụ nữ. Trong trường hợp đó, với vẻ ngoài nam giới này, sẽ rất khó để bước vào một mối quan hệ yêu đương với chị ấy, dù tôi có nỗ lực đến thế nào đi chăng nữa.
「...Phải chịu thôi, mình cũng không còn lựa chọn nào khác.」
Nếu tôi không thể làm vậy với tư cách đàn ông, thì tôi sẽ trở thành phụ nữ.
Trên chiến trường tình yêu, việc nỗ lực để phù hợp với sở thích của đối phương là điều đương nhiên. Thay đổi kiểu tóc, thay đổi vóc dáng, thay đổi tính cách... và sẽ không có gì ngạc nhiên nếu 「giới tính」 cũng là một phần mở rộng.
Và phương tiện để làm điều đó đã nằm sẵn trong tay tôi.
「《Aether》. Sử dụng công nghệ này, mình sẽ có thể tạo ra một cơ thể hologram không thể phân biệt được với người thật.」
Có thể gọi nó là một avatar. Một cơ thể thứ hai mà tôi có thể xây dựng từ con số không.
Việc tiến xa đến mức thay đổi cả giới tính có lẽ sẽ đi kèm với sự vụng về khi cử động cơ thể, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Ngay cả khi phải chịu đựng vô số bất lợi, có một lợi ích chắc chắn khi trong vai con gái.
—Thay đổi giới tính và quyến rũ vị senpai mà tôi ngưỡng mộ.
Thú thực, ngay cả tôi cũng thấy đó là một ý tưởng ngu ngốc.
~*~
「Vậy nên, tao quyết định sẽ trở thành gái.」
「M-Mày nói cái đéo gì vậy...? Tự nhiên mày làm tao thấy rợn hết cả người đấy.」
Tôi dõng dạc tuyên bố. Và một cậu nam sinh nào đó chằm chằm nhìn tôi, hoàn toàn cạn lời. Trong phòng học vắng tanh sau buổi lễ nhập học, chúng tôi ngồi trên ghế đối diện nhau.
Tên của cậu nam sinh nói giọng Kansai này là Fujino Renji. Cậu ta là một thằng bạn tồi của tôi từ hồi cấp hai. Cũng đồng thời là một trong những đồng chí kém nổi của tôi, đã trải qua suốt ba năm cấp hai mà chẳng có lấy một mảnh tình vắt vai, y hệt như tôi.
Chắc hẳn Renji muốn một diện mạo mới cho trường trung học, vì tóc cậu ta giờ đã nhuộm nâu nhạt đã thế còn xỏ khuyên, nhưng ở bên trong, cậu ta vẫn giống hệt tôi. Tên này lên cấp ba cũng sẽ chẳng thể nào nổi tiếng được đâu.
「Tao biết mày là một thằng ngu, nhưng ngu thì cũng phải có giới hạn chứ. Mặc định mày đã là một thằng ngu đáng sợ rồi, nên ít nhất hãy cố gắng hạn chế cái sự ngu của mày lại đi, đồ ngu.」
「Đây là lần đầu tiên tao bị gọi là đồ ngu nhiều lần đến thế chỉ trong một hơi đấy...」
Tôi phân vân xem liệu có nên đấm thẳng mặt thằng Renji không, nhưng vì muốn tiếp tục cuộc trò chuyện nên tôi đã kiềm chế lại.
「Tóm lại, mày nghiêm túc về việc tạo ra một cơ thể con gái bằng 《Aether》 hả?」
「Tao nghiêm túc mà. Tao thử tí rồi, cảm giác giống như đang điều khiển một avatar trong không gian VR vậy.」
「Tao không hỏi là có khả thi hay không, tao đang hỏi là, 『mày có bị điên không?』」
Tôi tự hỏi. Chính tôi cũng không chắc nữa.
Tôi nhận thức được rằng mình đang bất chấp thủ đoạn, ngay cả khi đó là để hiện thực hóa một mối tình đầy trắc trở.
「...Vậy, tại sao mày lại kể cho tao tất cả những chuyện này?」
「Tao cần một vài lời khuyên khách quan về cách để đóng giả làm con gái.」
Tôi nắm chặt "một thứ gì đó" trong túi. Sau đó, lấy hết can đảm, tôi rút nó ra và cho Renji xem.
「Thực ra, tao vừa mua thứ này ở cửa hàng của trường...」
「Cái gì vậy?」
「Đồ lót nữ.」
「Tại sao?」
Renji chết lặng. Tôi nghĩ phản ứng của cậu ta là hoàn toàn hợp lý.
「Dù là sử dụng 《Aether》, nhưng tao đang cố trở thành một cô gái, đúng không? Tao nghĩ tao cũng nên biết đồ thật nó như thế nào.」
「Nhưng cửa hàng của trường là một ý tồi đấy. Nếu mày đi mua quần lót nữ ở một nơi như thế──」
「Ừ. Bà cô ở cửa hàng có lẽ sẽ không thể nào quên được khuôn mặt tao cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.」
「Cái quái gì đã đẩy mày đi xa đến mức này...?」
Quyết tâm. Tôi có quyết tâm chấm dứt cuộc đời học sinh trung học của mình ngay từ giây phút nó bắt đầu nếu điều đó có nghĩa là được xích lại gần Higiku-senpai hơn. Tôi chắc chắn rằng ngay lúc này, một biệt danh kinh khủng nào đó dành cho tôi đang nảy sinh tại cửa hàng của trường, nhưng ngay cả chuyện đó với tôi cũng chỉ là chuyện vặt vãnh.
「...Thôi được rồi, cái kiểu cư xử kỳ quặc của mày cũng chẳng có gì mới lạ. Vậy, mày đang tìm kiếm lời khuyên kiểu gì khi cho tao xem thứ đó?」
「Tao muốn nghe ý kiến của mày về thiết kế của chiếc quần lót này.」
「Thiết kế?」
「Tao muốn mày tưởng tượng cảnh tao đang mặc chiếc quần này. Mày nghĩ nó có hợp với tao không?」
「Tao đéo biết, tởm vl. Tao giết mày đấy.」
Phũ thế. Nhưng ngay cả tôi cũng thấy vừa rồi khá là kinh tởm, nên tôi quyết định xin lỗi một cách chân thành. Tôi đành miễn cưỡng bỏ qua chủ đề đồ lót và chúng tôi chuyển sang thảo luận xem 「kiểu con gái nào được các cô gái khác yêu thích」. Tôi không chắc ý kiến của Renji sẽ giúp ích được bao nhiêu, nhưng chắc chắn nó vẫn tốt hơn là tôi tự mình quyết định.
「Mày định tính sao nếu lời tỏ tình của mày thành công trong lúc mày đang là con gái? Mày đâu thể cứ tiếp tục hẹn hò với người ta mà giấu nhẹm chuyện mày là con trai, đúng không?」
「À thì, nếu thành công, tao sẽ nói cho chị ấy biết sự thật. 『Từ nay về sau, em sẽ luôn là một người phụ nữ trước mặt chị, nhưng thực ra em là đàn ông』. Đó là lý do tao phải nỗ lực hết sức để khiến chị ấy thích tính cách của tao.」
「...Ca này khó.」
「Ừ. Nên mặc dù đóng giả làm con gái, tao vẫn sẽ giữ khoảng cách như của người khác giới.」
Tôi chỉ chọn vẻ ngoài của một cô gái vì đối tượng lãng mạn của Higiku-senpai là con gái. Tôi không hề có ý định sử dụng ngoại hình con gái cho những mục đích mờ ám. Rõ ràng là chẳng có bất kỳ lợi ích nào từ những hành vi không trong sáng khi cố gắng xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp cả.
「Chà, ít ra thì tao cũng sẽ cổ vũ cho mày.」
「Cảm ơn.」
Tôi biết đây là một con đường tình yêu đầy chông gai. Nhưng ngọn lửa tình yêu của tôi không hề yếu ớt đến mức chịu bỏ cuộc vì điều đó. Tôi sẽ chiến đấu chống lại mọi gian khổ, tôi tự nhủ, sốc lại tinh thần cho bản thân.
—Một chút lạc đề nho nhỏ.
「Nhân tiện, chuyển chủ đề chút nhé, Renji.」
「Hả?」
「Nhìn đồng hồ đi. Đã quá trưa rồi. Chuyến xe buýt cuối cùng của trường đã chạy từ đời nào, và có lẽ trong trường chẳng còn ai ngoài chúng ta nữa đâu, phải không?」
Học viện Saien nổi tiếng là một cơ sở giáo dục công nghệ cao với các thiết bị tối tân nhất, nhưng vị trí của nó thì tệ đến vô phương cứu chữa. Cảnh quan nhìn từ cửa sổ chỉ toàn là những cánh đồng lúa trải dài tít tắp ngút tầm mắt. Không thể tìm thấy một cửa hàng nào, và ngay cả nhà ga gần nhất (Ga trước Học viện Saien) cũng cách đó tận hai giờ đi bộ, khiến nơi này trở nên cô lập một cách quá đáng.
Do đó, học viện có một tuyến xe buýt đưa đón miễn phí cứ mười lăm phút một chuyến chạy giữa trường và nhà ga gần nhất, nhưng chuyến cuối cùng cũng đã rời đi từ lúc nào rồi.
「Mày thì tốt rồi, Hareto. Mày thuê một căn hộ siêu gần, ngay cạnh cổng trường mà.」
「Ừ. Còn mày định tính sao, Renji? Đi bộ hai tiếng về nhà à?」
「Đừng có ngu. Tao sẽ qua đêm ở chỗ mày.」
「Tao không nhớ là mình đã đồng ý chuyện đó đâu nhé... Thôi, sao cũng được.」
Nhân tiện, Ga trước Học viện Saien—thường được gọi là 『Ga Saimae』, phát triển sầm uất hệt như một trung tâm thành phố, nên hầu như tất cả học sinh đều thuê phòng trong tòa nhà chung cư thuộc sở hữu của học viện gần Ga Saimae, hoặc gần một nhà ga cách Ga Saimae một chuyến tàu.
Vì xe buýt đưa đón của học viện không hoạt động vào Chủ nhật, tức là những ngày nghỉ, nên hầu như không có học sinh nào sống gần học viện do sự bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày. Thực tế, chính tôi cũng vừa mới chuyển đến, và tôi đã bắt đầu thấy hối hận rồi.
「Hử?」
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ về chuyện đó, cánh cửa tự động của phòng học bỗng trượt mở với một tiếng vù. Tôi ngẩng lên và thấy một cậu trai đang đứng đó. Renji và tôi chằm chằm nhìn cậu ta, chết trân. Cậu trai đó là người lên tiếng trước.
「...Ah! X-Xin lỗi. Mình không nghĩ là vẫn còn người ở đây.」
Đó là một cậu trai tỏa ra khí chất vô cùng rụt rè. Đường nét khuôn mặt cậu ta khá phi giới tính, mang vẻ ngoài dễ thương có vẻ sẽ rất được lòng những người phụ nữ lớn tuổi. Nếu cậu ta mặc đồng phục nữ, tôi chắc chắn sẽ nhầm cậu ta là con gái. Bất ngờ trước kiểu người mà mình hiếm khi gặp mặt này, tôi điềm tĩnh trả lời để không làm cậu ta sợ.
「Không, không, đừng bận tâm. Bọn này cũng chẳng có việc gì ở đây cả. Tụi tôi có nên rời đi không?」
「K-K-Không, không phải vậy đâu! Mình chỉ đang đi dạo quanh trường, và cánh cửa tình cờ mở thôi... Mình xin lỗi, thực sự xin lỗi!」
Đi dạo sao? Nghĩa là cậu ta cũng là tân sinh viên giống chúng tôi. Khám phá trường học để nắm bắt được sơ đồ tòa nhà thì chẳng có gì lạ cả. Tôi nhìn thấy chiếc ghim cài áo mang huy hiệu trường màu xanh lam, dấu hiệu của học sinh năm nhất, trên cổ áo cậu ta và phán đoán rằng mình đã đúng.
「Này, cậu cũng là học sinh năm nhất hả?」
「Ừ-Ừm. Phòng học hôm nay của mình không phải là phòng này, nhưng mình đúng là tân sinh viên...」
「Ối chà. Thế hôm nay gặp nhau thì đúng là hữu duyên rồi, kết bạn nhé. Bọn này thực sự cũng chưa quen biết ai đâu. Tôi là Fujino Renji. Cứ gọi Renji là được. Còn bên này là?」
「Mình là... ừm, Aki. Bạn bè thường chỉ gọi tớ là Aki thôi.」
Một màn tự giới thiệu ngẫu hứng bắt đầu. Ánh mắt của cả hai người họ đều hướng về phía tôi, và tôi hiểu đã đến lượt mình. Tôi khẽ hắng giọng, kiểm tra lại tình trạng thanh quản, và nghĩ xem nên nói gì.
Ấn tượng đầu tiên tạo ra sự khác biệt lớn trong một mối quan hệ trong tương lai, nên lời chào hỏi đầu tiên là vô cùng quan trọng. Bị coi thường thì tệ lắm, nhưng tỏ ra đáng sợ thì cũng không thích hợp. Nếu tôi có thể phô diễn được một mức độ thoải mái vừa đủ, mọi thứ sẽ thật hoàn hảo, nhưng liệu có thành công không?
Tôi làm một vẻ mặt thật ngầu, nháy mắt một cái, và—
「Nhân tiện, cái thằng xấu xí này là Hareto. Cứ tự nhiên gọi nó là thằng xấu xí nhé.」
「Ah, rất vui được gặp cậu, Xấu Xí-san.」
—Tôi đã nhận được danh hiệu Thằng Xấu Xí.
Sai sai thì phải, sao lại thành ra thế này rồi. Bây giờ mà nổi đình nổi đám lên thì phiền phức quá, nên tôi chỉ đơn giản đọc họ tên đầy đủ của mình là Harei Hareto và kết thúc phần tự giới thiệu.
「Dù sao thì, ngôi trường này thực sự rất rộng nhể? Ông đi hết chưa, Aki-kun?」
「Chưa, mình đã đi được đâu đâu. Có nhiều đoạn mình còn chẳng hiểu nổi tại sao lại như vậy luôn.」
「Đoạn mà ông không hiểu?」
「Đúng vậy. Chẳng hạn như 『phòng giả lập đi săn』.」
「Cái gì thế...?」
「Mình cũng không biết nữa.」
Đi săn. Rốt cuộc thì chúng tôi được kỳ vọng sẽ săn cái quái gì trong một ngôi trường chứ? Săn bọn normie sao? Nếu họ bảo tôi đi săn bọn chúng, tôi làm luôn không nói nhiều, nhưng trường mà lại khuyến khích đi săn normie thì lạ quá.
「Học viện Saien nổi tiếng về e-sports, nên có lẽ nó liên quan đến chuyện đó chăng? Nói thật thì, tôi nhập học vì nhận được một tin nhắn trúng tuyển thôi, nên tôi cũng không tìm hiểu nhiều về trường cho lắm.」
「Tôi cũng vậy.」
「Mình thì có tìm hiểu qua... nhưng không có gì bất thường cả. Mà giờ nghĩ lại, cái khoản 『giáo dục e-sports sử dụng công nghệ độc quyền của học viện』 được viết trên trang chủ có lẽ là nói về 《Aether》.」
Không cần phải nói, một công nghệ như 「hologram hữu hình」 rất hữu ích trong đủ mọi tình huống. Nhưng Higiku-senpai cũng đã nói về sự bất ổn của 《Aether》 do bản chất pha trộn với huyền bí của nó. Tôi có thể lờ mờ đoán được tại sao họ không quảng bá nó một cách rầm rộ, ngay cả khi họ không che giấu nó khỏi thế giới.
Tôi bất chợt ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt của Aki-kun. Ánh mắt cậu ấy đang đảo quanh liên tục, và trông như thể có chuyện gì đó muốn hỏi tôi.
「Có chuyện gì sao, Aki-kun?」
「...Không, ừm. Tuy đổi chủ đề có hơi đột ngột mới cả mình cũng không chắc là mình có nên hỏi điều này không.」
「Hử?」
「...Sao lại có đồ lót phụ nữ ở đây vậy? Tại sao ông lại nắm chặt nó một cách trân trọng đến thế?」
「À, cái này.」
Ánh mắt của Aki-kun đang dán chặt vào chiếc quần lót nữ mà tôi đang nắm trong tay.
Chà, tất nhiên là cậu ấy sẽ tò mò rồi. Thật đáng sợ khi một người bạn vừa mới gặp lại đang cầm trên tay một chiếc quần lót nữ. Đậm mùi tội phạm. Nhưng vì không có gì phải xấu hổ, nên tôi quyết định tự tin trả lời câu hỏi của Aki-kun.
「Trước tiên, tôi không muốn ông hiểu lầm.」
「Vâng.」
「Tôi không hề ăn cắp thứ này từ ai cả.」
「Oh, thế thì tốt quá—」
「Đây là, theo đúng nghĩa đen, chiếc quần lót của tớ mà tớ đã tự bỏ tiền ra mua cho chính mình.」
「—Mình thấy thế không tốt chút nào đâu. Rốt cuộc ông đang chứng minh cái gì thế.」
Đúng thật. Đó chẳng khác nào một lời thú nhận rằng tôi là một kẻ biến thái.
Tôi chưa từng thấy một nam sinh trung học nào khác ngoài bản thân mình lại đi nắm chặt một chiếc quần lót nữ và lớn tiếng tuyên bố, 「Cái này là của tôi!」.
「Chà, ai mà thèm quan tâm chuyện đó chứ. Từ giờ hãy làm bạn nhé, Aki-kun.」
「...Được thôi. ...Rất vui được gặp ông.」
Tôi dứt khoát nắm lấy bàn tay của Aki-kun, người đang mang vẻ mặt cực kỳ miễn cưỡng, và lắc mạnh bằng một cái bắt tay hữu nghị. Tôi sẽ không bao giờ buông tay cậu ra đâu. Từ giờ chúng ta là bạn cả đời rồi.
「Xin lỗi nhé, Aki. Thằng ngốc này không chỉ xấu xí mà còn biến thái nữa. Tên này đích thị là một kẻ cặn bã hội tụ đủ cả ba đặc điểm, nhưng đứng ngoài xem nó diễn trò thì cũng vui lắm, kệ nó đi.」
「Nói thế mà nghe được à.」
「Làm ơn dừng lại đi, Renji-san. Mình không nghĩ Hareto-san là người xấu xí đâu.」
「Hả? Ý cậu là, Aki-kun, cậu sẽ đứng về phía tớ sao?」
「Đúng vậy. Hareto-san không hề xấu xí chút nào. Mình sẽ phủ nhận phần đó bằng toàn bộ sức lực của mình.」
「Ấy chết. Thế thì khác nào đang gián tiếp khẳng định tôi là một thằng ngốc và là một kẻ biến thái.」
Chết tiệt, tôi không phải là một kẻ biến thái. Tại sao những hiểu lầm đáng buồn này cứ luôn xảy ra vậy? Tôi đập tay xuống chiếc bàn hologram và than khóc cho sự bất công của thế giới này từ tận đáy lòng.
「...Ah, có lẽ tớ phải đi rồi. Mình có chút việc, tuy rất muốn nói chuyện với hai cậu nhiều hơn, nhưng xin lỗi nhé.」
「Ồ, vậy sao? Tiếc thật.」
「Hai cậu có lẽ cũng nên về nhà sớm đi, Hareto-san.」
「Ừm. Gặp lại sau nhé.」
Và với lời đó, Aki-kun trao đổi thông tin liên lạc với chúng tôi rồi hối hả rời khỏi phòng học. Chà, một cuộc gặp gỡ mới luôn là một điều đáng mừng. Đó là lý do tại sao một mùa xuân mới lại thú vị đến vậy.
Giờ chỉ còn lại hai đứa, chúng tôi lại tiếp tục trò chuyện bâng quơ như thường lệ. Cuối cùng, chúng tôi cạn kiệt chủ đề để nói và bắt đầu thấy chán việc cứ lười biếng ngồi ỳ ở đây—
「...Này, chẳng phải chúng ta nên về sớm sao? Buổi lễ nhập học đã kết thúc từ đời nào rồi đấy, giờ là một giờ rồi.」
「Cũng đúng. Tao cũng có vài thứ cần phải chuẩn bị ở nhà.」
「Chuẩn bị? Để tạo ra một avatar nữ á? Tao sẽ không cản mày, nhưng cố gắng đừng gây rắc rối cho những người xung quanh nhé.」
「Ừ, tao sẽ cẩn thận.」
Sự khoan dung của Renji đối với những trò lập dị của tôi là một trong những đức tính tốt của cậu ta. Nói toẹt ra thì, bạn có thể nói rằng cậu ta chỉ đơn giản là bỏ cuộc thôi, nhưng dù sao đi nữa, tôi rất biết ơn sự hiện diện của Renji, vì cậu ta không bao giờ cản đường tôi và còn hợp tác một cách khá hợp lý.
Chúng tôi đứng dậy và tiến đến gần cửa, cánh cửa tự động trượt mở, dọn đường cho chúng tôi. Khi chúng tôi bước qua bậu cửa phòng học, một làn gió âm ấm thổi qua làm mái tóc chúng tôi khẽ lay động.
「Ừm, rẽ trái đúng không? Lối ra ấy.」
「Đúng rồi.」
Bước ra hành lang, chúng tôi bắt đầu đi về phía lối vào chính.
Bất kể cấu trúc của Học viện Saien có phức tạp đến đâu, thì ít nhất chúng tôi vẫn nhớ hướng của lối ra. Vì vậy, ngay cả khi là học sinh mới, chúng tôi cũng sẽ không bị lạc chỉ vì cố gắng tìm đường ra ngoài.
Hoặc ít ra là tôi đã nghĩ vậy.
「「...?」」
—Có gì đó không ổn.
Đó là một sự thay đổi rõ ràng đến nực cười, nhưng lại vô lý đến mức chính tôi cũng muốn phủ nhận nó. Bên cạnh tôi, cơ má của Renji cũng đang giật giật y hệt như tôi.
「Này, Hareto. Tao sắp nói một câu cực kỳ ngu xuẩn, nhưng mày tha thứ cho tao nhé?」
「Tất nhiên. Tao là một người rất rộng lượng mà.」
「Vậy thì đừng có cười khi nghe đấy.」
Cậu ta hít một hơi.
「—Cái hành lang này luôn dài thế này sao?」
「Tao cũng tự hỏi. Ít nhất thì đây là lần đầu tiên tao nhìn thấy một cái hành lang không thấy điểm dừng thế này.」
Cả hai chúng tôi đều bật cười, hahaha. Đây không phải lúc để cười. Rốt cuộc thì chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy? Khi chúng tôi đi qua đây chỉ vài giờ trước, nó vẫn là một hành lang bình thường, nhưng bây giờ nó lại ở trong một trạng thái siêu thực thế này. Họ đã hoàn thành một cuộc đại tu khổng lồ trong lúc chúng tôi chỉ đang vẩn vơ trong phòng học sao? Không thể nào.
Nhưng vì hành lang trước mặt chúng tôi thực sự đã được kéo dài ra, nên chắc chắn phải có một phương pháp nào đó. Và phương pháp đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi là—
「...Có khi nào là 《Aether》 không?」
「À, tao cũng vừa nghĩ đến chuyện đó.」
Bằng hologram, bất kỳ cấu trúc nào cũng có thể được tạo ra trong chớp mắt.
Có vẻ như chúng tôi đã đánh giá thấp tính đa dụng của công nghệ đỉnh cao mang tên 「hologram hữu hình」 này. Nói cách khác, không chỉ nhà thi đấu, mà toàn bộ học viện hẳn đã là một hologram ngay từ đầu.
「Nhưng tao không hiểu mục đích là gì. Việc làm hành lang dài ra thì có ích lợi gì? Ý tao là, có lẽ những thứ khác cũng đã thay đổi ngoài cái hành lang này... Dù sao thì, họ cũng sẽ không làm một việc rắc rối nhường này mà không có lý do. Thực tế thì, chúng ta mới là những người đang gặp rắc rối vì không thể ra khỏi tòa nhà trường học đây này.」
Nói thẳng ra, cảm giác như chúng tôi vừa bị ném vào một mê cung khổng lồ. Giờ thì, chúng tôi phải đi lối nào đây? Chỉ nhìn lướt qua đã thấy được vô số ngã rẽ, và một hành lang uốn éo tiếp tục kéo dài ở phía bên kia cửa sổ. Khi tôi thử mở cửa một phòng học khác, một hành lang mới cũng trải dài ngay tại đó.
「...Chúng ta làm gì đây? Lạc đường nghiêm trọng rồi.」
「Mày có hỏi tao phải làm gì thì...」
Trong lúc chúng tôi đang đứng đó, hoàn toàn bối rối,
—Keeen koooon kaaahn koooon.
Tiếng chuông đặc trưng của trường vang lên.
「Chuông báo? Sao lại vào giờ này?」
「Và cao độ của nó không phải đang hỗn loạn hết lên sao? ...Kinh dị thật.」
Đó chính là thứ được gọi là sự bất hòa âm. Vì đã quen với tiếng chuông bình thường, nên sự khó chịu cứ đọng lại bên tai. Tôi nhăn mặt và nhìn về phía chiếc loa đang phát ra tiếng chuông. Chẳng có lý do gì cụ thể, nhưng tôi có linh cảm rằng một thứ gì đó sắp sửa vang lên từ chiếc loa kia.
『—Đây là Sidir.』
Một thông báo. Một giọng nói máy móc, vô hồn. Chúng tôi giật nảy mình khi tông giọng trầm, vô cùng đáng lo ngại đó truyền một luồng điện ớn lạnh khắp cơ thể.
『Mê cung đã hoàn tất quá trình khởi tạo. Mê cung đã hoàn tất quá trình khởi tạo. Vui lòng bắt đầu chuẩn bị cho 〝Leo Trường〟 Độ sâu: Cấp 1. Cấu trúc 5 tầng. Nhiệm vụ đã được khởi động— Tiêu diệt Reg Arresta. Thời gian giới hạn là năm tiếng. Xin lưu ý rằng các thực thể thù địch (Veil) sẽ xuất hiện bên trong mê cung, do đó khuyến nghị bạn nên trang bị ảnh cụ của mình. Xin hãy cẩn thận để không bỏ mạng vì thiếu trang bị.』
Hết chuỗi từ khó hiểu này đến chuỗi từ khó hiểu khác lần lượt phát ra. Là một kẻ rành rọt về game, tôi có thể lờ mờ hiểu được nó đang cố nói điều gì, nhưng đó là một thông báo kỳ dị để được phát thanh bên trong một trường học. Chuyện gì sắp xảy ra vậy?
「...Vậy thế nghĩa là sao? Nói tao nghe xem, Renji.」
「Tao không biết. Chắc là rắc rối to rồi. Tạm thời thì, hãy tìm cái gì đó có thể dùng làm vũ khí đi.」
「Được.」
Tôi chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi biết rằng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra vào lúc này.
Tôi quay lại phòng học mà chúng tôi vừa bước ra và ném mạnh một chiếc ghế xuống đất. Từ những bộ phận vỡ nát của nó, tôi nhặt ra hai mảnh lớn nhất và sắc nhọn nhất. Tuy thô sơ, nhưng chúng sẽ có chức năng như những món vũ khí. Tôi đưa một mảnh tôi vừa nhặt cho Renji.
「...Sao mày lại chọn cái ghế?」
「Vì tao không biết liệu các vật thể hologram có thể bị đập vỡ hay không. Thứ duy nhất tao biết chắc chắn là đồ thật chính là chiếc ghế này.」
「Ra là vậy.」
Renji khẽ vung thử mảnh ghế tôi vừa đưa cho cậu ta vài lần. Chắc là sẽ hơi ngượng tay khi dùng, nhưng vẫn tốt hơn là tay không.
Chúng tôi quyết định lập tức đi về phía lối ra và tiến lên phía trước──
「...Hử?」
—Nhưng.
Có một thứ gì đó ở cuối hành lang.
Nó mang hình dáng con người, nhưng rõ ràng không phải là người. Nó có làn da màu nâu bẩn thỉu và một thân hình đồ sộ gần chạm tới trần nhà. Trên tay, nó cầm một cây gậy gỗ dày cộp to bằng cỡ thắt lưng của tôi, và nó phát ra tiếng kêu the thé như lợn rống.
「...Tao nghĩ là tao đã từng đánh nhau với thứ đó trong một game VR rồi.」
—Một con Orc.
Gần như chắc chắn đó là một hologram, nhưng nếu sinh vật đó được tạo ra bởi một 「hologram hữu hình」, thì mức độ nguy hiểm của nó cũng chẳng khác gì hàng thật cả.
Nói cách khác, nếu nó tóm được hoặc đánh trúng chúng tôi, chúng tôi sẽ bị giết một cách dễ dàng.
「Hả? Thế chúng ta làm gì đây?」
「Chà, có làm gì được nữa đâu...」
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau. Có vẻ như không cần phải thảo luận thêm nữa. Khi phải đối mặt với một con quái vật có kích thước khổng lồ đến vậy, chỉ có duy nhất một lựa chọn.
「「Được rồi, chạy thôi!」」
Renji và tôi kề vai nhau phóng đi. Bỏ mặc con orc phía sau lưng, chúng tôi vắt chân lên cổ mà chạy với tốc độ tối đa.
「Nhanh lên, chạy chạy chạyyyyyy!」
「Chúng ta không thể đối phó với thứ đó trong tình huống này đâu!」
Phong cách của chúng tôi là sống theo triết lý 「ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách」. Chúng tôi gạt bỏ mọi niềm tự hào và danh dự sang một bên và bắt đầu cuộc đua nước rút trong tuyệt vọng. Các nhân vật chính trong anime và manga có thể sẽ nói, 「Tôi có lý do để không bỏ chạy!」, nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì đối với chúng tôi lúc này cả.
Dĩ nhiên là chúng tôi phải chạy rồi. Sợ chết đi được.
Hơn nữa, xét theo thân hình đồ sộ của nó, con orc không thể nào bắt kịp tốc độ của chúng tôi—
『BUMOOOOOOOOO!』
—Đó là một suy nghĩ quá đỗi ngây thơ. Cái gã béo ịch đó lại là kiểu có thể di chuyển vô cùng nhanh nhẹn.
「Mày đùa tao chắc!? Tại sao cái thứ đó lại nhanh đến vậy!?」
「T-Tao không biết! Cứ chạy đi!」
Cả Renji và tôi đều khá tự tin vào khả năng thể chất của mình, nhưng con orc đã dễ dàng đập nát sự kiêu hãnh đó. Khoảng cách giữa chúng tôi đang dần thu hẹp lại, và mồ hôi lạnh không ngừng túa ra trên trán tôi.
「Chết tiệt...! Renji, mày thử ra thuyết phục nó xem! Tao nghĩ hai bọn mày có lẽ sẽ hợp cạ đấy!」
「Hả!? Mày sủa cái gì đấy!」
「Con orc đó đang đeo một cái khuyên chẳng hợp với nó chút nào cả! Nó giống hệt mày, một kẻ thua cuộc thảm hại đang cố gắng ra mắt tại trường trung học như thể là một đứa nhóc nổi tiếng còn gì!」
「Câm miệng, thằng khốn nạn, tao giết mày bây giờ!?」
Ngay cả khi đang chạy bán sống bán chết, Renji vẫn tóm cổ áo tôi một cách đầy điêu luyện. Nhưng khi cây gậy của con orc sượt qua gáy, cậu ta đã nhanh chóng nhận ra chúng tôi đang có những vấn đề lớn hơn.
「Khỉ thật...! Này Renji, chúng ta không thể chạy thoát khỏi nó đâu! Hãy hạ gục nó đi!」
「Mày điên hả!?」
「Đừng lo! Nắm đấm của tao có thể chạm tới háng của nó!」
「Mày định cố gắng hạ gục một con orc bằng cách nhắm vào háng nó á!?」
Nếu Renji và tôi mỗi người bóp nát một hòn bi, tổng cộng sẽ là hai hòn. Ngay cả một con orc cũng không thể đứng vững sau cú đó đâu.
「Thế lỡ nó là giống cái thì sao!?」
「C-Cũng có lý...!」
Tôi chưa từng nghĩ đến trường hợp này. Nếu chúng tôi nhắm vào vùng háng mà chẳng gây ra sát thương gì, thì chính chúng tôi mới là những kẻ gặp rắc rối. Chắc chắn nó sẽ phản công lại ngay.
Trong trường hợp đó, nhắm vào háng là quá mạo hiểm.
「Nhưng mày nói đúng là chúng ta phải hạ gục nó...! Này, Hareto! Tao sẽ đỡ đòn gậy của nó, và mày nhân sơ hở đó để cứa đứt cổ nó!」
「H-Hiểu!」
Tôi khá lo lắng không biết liệu mình có thể thực sự chặt đứt đầu một con orc bằng một thứ vũ khí mỏng manh như một mảnh ghế hay không, nhưng tôi buộc phải làm thôi.
「H-RAAAH!!」
Renji suýt soát đánh bật được cú vung gậy từ trên giáng xuống. Cây gậy cắm phập xuống sàn nhà, làm nó nứt toác ra— và một con orc đầy sơ hở xuất hiện trước mắt tôi.
—Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Chuyện này chẳng khác gì trong một trò chơi cả.
Tôi kìm nén nhịp thở dồn dập và ép bản thân bước thật dứt khoát lên phía trước.
Sử dụng cây gậy đã vung xuống của con orc làm điểm tựa, tôi cố định khoảng cách bật nhảy của mình. Tôi có thể dễ dàng chạm tới cổ của nó.
「Đỡ, này!!」
Với một cú nhảy, tôi tung ra một đường chém quét ngang qua. Lưỡi kiếm của tôi chắc chắn đã cắt trúng cổ con orc.
『Buhya, buhi...!』
Nông quá. Đó là một thao tác tấn công đơn giản mà trong game đánh nghìn lần trúng cả nghìn, nhưng nỗi sợ bị thương đã khiến cánh tay tôi do dự.
—Trượt rồi. Mình sẽ tấn công thêm lần nữa.
Tôi nhào lộn một vòng ra sau và tiếp đất trên thanh chắn cửa sổ. Xoay người. Bật nhảy. Nhanh hơn cả lúc con orc kịp quay lại, tôi một lần nữa thu hẹp khoảng cách xuống con số không. Sau đó, men theo vết thương đầu tiên, tôi đâm ngập mảnh ghế vào sâu trong cổ nó từ phía sau.
『...! ..., ...』
Lần này thì đó là một đòn chí mạng, con orc mất ý thức và gục ngã xuống. Cây gậy vuột khỏi tay nó rơi xuống sàn kêu lạch cạch.
Hành lang ồn ào rơi vào im lặng, và mỗi người chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.
「Suýt chết... Vậy, rốt cuộc thì cái thứ đó là gì?」
「Ai mà biết được?」
「Có phải mấy con quái vật như thế này tràn ngập khắp học viện không?」
「Có lẽ vậy. Nhưng tha cho tao đi.」
Trong game, mức độ khó này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ngoài đời thực, nó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Chỉ việc hạ gục một con orc duy nhất cũng đã khiến tinh thần kiệt quệ rồi. Dù sao đi nữa, chúng tôi cần suy nghĩ lại về bước đi tiếp theo. Tôi vừa định nói chuyện với Renji để thảo luận xem từ giờ nên đi đâu—
「Hoh. Không tồi đâu, mấy nhóc năm nhất.」
—Đột nhiên, một giọng nữ giới vang lên từ phía sau.
Chúng tôi giật nảy mình ngạc nhiên và vội vã quay lại.
Đứng đó là một người phụ nữ. Tóc đen, đeo kính, một khuôn mặt quen thuộc. Đó chính là vị senpai tóc đen mà tôi đã nói chuyện trước buổi lễ nhập học sáng nay.
「Chào mừng đến với mặt tối của học viện... và, các cậu không cần phải quá ngạc nhiên như vậy đâu. Chị không phải là một senpai đáng sợ đâu.」
Cosplay sao? Trang phục người phụ nữ ấy đang mặc khác xa với bộ đồng phục Học viện Saien mà chúng tôi biết. Nó trông giống như một bộ đồ hầu gái sang trọng pha thêm chút phong cách đồng phục— và được sửa đổi để chiến đấu. Một chiếc roi da cũng được treo lủng lẳng bên hông chị ấy.
Bốp, bốp, bốp.
Đó là tiếng vỗ tay đầy buồn chán của một ai đó. Vị senpai nhìn tôi không chút hứng thú và đưa ra lời chúc mừng kèm theo một tiếng thở dài.
「Tạm thời thì, xin chúc mừng. Hai cậu đã được Sidir lựa chọn. Các cậu đã được chú ý, được chọn, và đã giành được quyền tô điểm cho vực thẳm. ...Xin hãy nhìn vào ngón trỏ của mình. Chiếc nhẫn bạc được Sidir đặt ở đó mà không cần sự cho phép của các cậu chính là minh chứng.」
Tôi ngây người nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình. Ở đó, một chiếc nhẫn mà tôi không hề có chút ký ức nào đang nằm trên ngón tay tôi. Nhìn sang bên cạnh, mắt Renji cũng đang mở to, y hệt như tôi.
「...Được lựa chọn sao?」
「Ừ, đúng vậy. —Vậy nên bây giờ, đến lượt các cậu đưa ra lựa chọn.」
「Lựa chọn cái gì cơ?」
「Các cậu sẽ giả vờ như hôm nay không thấy gì cả và về nhà như bao đám đông ngu muội khác? Hay các cậu sẽ trở thành đồng chí của chúng tôi, bước vào thế giới vặn vẹo này, và bắt đầu hành trình 〝Leo Trường〟?」
Tôi không thể nắm bắt được toàn bộ tình hình lúc này.
Bắt đầu từ việc, liệu người phụ nữ trước mặt tôi có thực sự là một đồng minh hay không?
「Cái nào cũng được, biết không? Chị đây cũng chẳng kỳ vọng cao vào khả năng của hai cậu đâu.」
Những câu hỏi trong đầu cứ nối đuôi nhau không dứt. Nhưng ít nhất, có một điều chắc chắn là chị ấy biết nhiều về tình hình hiện tại hơn chúng tôi.
Renji và tôi nhìn nhau và khẽ gật đầu. Đi theo người phụ nữ sẽ an toàn hơn là đi lang thang qua một mê cung mà chúng tôi không thể biết được toàn bộ quy mô. Vì vậy, chúng tôi tươi cười rạng rỡ và tuyên bố, 「Bọn em sẽ là đồng chí của chị」.
Chúng tôi có thể quyết định xem có nên phản bội chị ta hay không sau khi nghe toàn bộ câu chuyện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
phantom gea Ly: =)))))))))))