Nàng phù thủy, người yêu những mối tình thuần khiết.

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Web Novel - Chương 31: Hai nàng phù thủy(11)

Chương 31: Hai nàng phù thủy(11)

"Đã lâu không gặp, thưa quý cô Estelle."

Khi tôi đến phòng ăn dưới sự dẫn dắt của Eric, các thành viên trong gia tộc Laplace đã đợi sẵn.

Một người đàn ông cao tuổi lập tức đứng dậy khi nhìn thấy tôi và chào đón bằng một nụ cười ấm áp. Trông ông ấy trạc tuổi Eric đang đứng cạnh tôi, và tôi có thể nhận ra ngay đó chính là Derick.

Dù chắc đã ngoài 80 nhưng trông ông còn khỏe mạnh hơn cả con trai mình. Loại thuốc tôi đưa cho ông trước đây vốn chỉ để tăng cường sinh lực vĩnh viễn và tăng sức đề kháng, nhưng tôi không ngờ là nó lại giúp ông sung mãn đến mức này.

"Gì thế này? Nếu vẫn còn khỏe mạnh thế này thì sao ông không tự mình đi đón ta mà lại đẩy việc cho con trai hả?"

"Hahaha. Thằng con tôi cứ khăng khăng đòi tự đi chào đón cô, nên tôi chẳng còn cách nào khác. Giờ nó là Hầu tước rồi chứ không phải tôi, nên chẳng phải tốt hơn là cứ nghe theo ý muốn của gia chủ sao? Cô chắc hẳn đã đi một quãng đường xa rồi, xin mời ngồi."

Nếu là trước đây, ông ấy hẳn đã xin lỗi và cúi đầu, nhưng có vẻ tuổi tác đã cho ông sự tự tin để thoái thác trách nhiệm một cách trơn tru.

Tôi thở dài, trong khi vừa thấy nhẹ nhõm vừa cạn lời vì cái tính hay đổ lỗi của ổng chẳng thay đổi chút nào.

"Vậy con trai tôi thế nào? Tôi đã cho nó cơ hội được gặp riêng, hy vọng nó không gây ra rắc rối gì cho cô chứ, quý cô Estelle?"

"Cha..."

Với tư cách là một gia chủ, ông ấy hẳn muốn dò xét ý định của một Phù thủy đột ngột ghé thăm.

Dù tôi đúng là ân nhân của họ, nhưng người ta không bao giờ có thể quá lơ là khi đối diện với một Phù thủy.

Tuy nhiên, nếu tôi có ý đồ xấu và tấn công Eric, cậu ta chắc chắn đã bay màu ngay lập tức rồi.

Tôi tự hỏi liệu sự táo bào đó cũng là di truyền từ Derick chăng.

"Ta cứ lo là ông đã quên ta rồi, nhưng sự đón tiếp nồng hậu này khiến ta rất hài lòng."

"Làm sao chúng tôi có thể quên cô được chứ, quý cô Estelle? Gia tộc Laplace luôn mở rộng cửa chào đón cô. Tôi còn định để lại điều đó như một di nguyện cho các thế hệ mai sau nữa đấy."

Khi các hầu gái mang thức ăn lên, những câu chuyện của Derick cứ thế tuôn trào không dứt.

Ông tự hào kể lại những giai thoại từ 60 năm trước với sự phóng đại đến mức chính tôi cũng phải tự hỏi liệu những chuyện đó có thực sự xảy ra không.

Các thành viên gia tộc Laplace có vẻ đã quá ngán ngẩm với những câu chuyện này, họ cứ giả vờ lơ đãng như muốn nói "lại nữa rồi", nhưng Josie và Leo thì lại chăm chú lắng nghe với đôi mắt sáng lên vì thích thú.

"Và sau đó, quý cô Estelle đã tiêu diệt con rồng chỉ bằng một đòn duy nhất...!"

Đó không phải rồng, là một con Wyvern thôi ông già.

"...Cô đã mang mưa đến cho những người định cư đang tuyệt vọng vì thiếu nước."

Mang mưa cơ đấy. Đó chỉ là một trận mưa rào may mắn, và tôi chỉ giúp họ tìm một mạch nước ngầm gần đó thôi.

Trong lời kể của Derick, tôi được khắc họa chẳng khác gì một vị thần, nhưng tôi cũng chẳng buồn đính chính.

Do tôi tò mò muốn xem sự chém gió của ông ta sẽ đi xa đến đâu, nhưng có vẻ kho truyện của ổng là vô tận.

"Được rồi, đủ rồi đấy. Thức ăn nguội hết bây giờ. Đi đường xa nên ta đói rồi. Hay là gác chuyện cũ sang một bên và tận hưởng cuộc gặp gỡ này đi?"

"Khụ. Tôi hơi quá đà với đống ký ức rồi. Mời mọi người dùng bữa."

Tôi cắt ngang lời ông ta trước khi ông ta kịp tuyên bố tôi là người đã hạ gục Quỷ vương, và Derick, sau khi "hạ cánh" từ chuyến du hành ngược dòng ký ức, đã hối thúc mọi người dùng bữa.

"Leo, nhiều nĩa với dao quá."

"Cậu nên bắt đầu từ những cái ngoài cùng trước."

Josie cẩn thận hỏi Leo để được giúp đỡ vì không chắc phải dùng loại dụng cụ nào trước.

Nghĩ kỹ lại thì, dù tôi đã dạy Josie ma thuật, thảo dược học và giả kim thuật, nhưng tôi lại quên bẫng việc dạy lễ nghi cho con bé... Và vì thế nên tôi chỉ biết đứng nhìn con bé lúng túng làm theo sự chỉ dẫn của Leo.

"Như thế này sao?"

"Ừ, đúng rồi. Cứ thong thả thôi, không hoàn hảo cũng không sao đâu..."

Leo cẩn thận không chạm vào tay Josie nhưng vẫn rất ân cần, một phẩm chất không tồi.

"Hai đứa trông thật đẹp đôi. Cô có phiền giới thiệu những người bạn đồng hành của mình không?"

Derick cẩn thận dò hỏi, có lẽ ông ta nghĩ rằng bất kỳ ai đi cùng tôi cũng không thể là người bình thường.

Lúc đấy thì tôi chợt nhận ra mình đã mải vui vẻ mà quên giới thiệu hai đứa nó.

Còn Josie và Leo thì đặt dụng cụ xuống, trong khi nhìn tôi đầy lo lắng khi sự chú ý đổ dồn về phía mình.

"Đây là con gái ta, Josie, và đây là Leo, hiệp sĩ hộ tống của Josie."

"À, xin chào! Cháu là Josie!"

"Cảm ơn sự hiếu khách của mọi người."

Josie lúng túng nói vấp vì lo lắng, trong khi Leo vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thực hiện lễ nghi quý tộc một cách chuẩn mực.

Josie có vẻ bối rối khi tôi giới thiệu con bé là con gái thay vì em gái, nhưng tôi đã vỗ đầu con bé để trấn an.

Gia tộc Laplace đã biết tôi là Phù thủy rồi, nên tôi cũng chẳng cần phải diễn kịch làm gì cả.

Nếu ở thành phố Venetia thì có thể khác, nhưng ở trong dinh thự Hầu tước thì chẳng có lí do gì để giấu giếm danh tính cả.

"Ta giới thiệu con bé là con gái ta, nhưng khi ở Venetia, bọn ta sẽ đóng vai chị em. Và ở ngoài kia, ta là một Pháp sư chứ không phải Phù thủy. Ta muốn tránh những rắc rối không đáng có. Hiểu chứ?"

"Hừm... tôi hiểu rồi. Hoàn toàn hiểu. Chúng tôi vẫn luôn làm theo những chỉ dẫn trước đây của cô, nên hy vọng cô sẽ có một chuyến đi dễ chịu."

Trước khi rời Venetia năm xưa, tôi đã chỉ thị cho Derick:

-Tránh mọi liên lạc với Thánh Quốc.

-Từ chối sự ghé thăm của các Thẩm tra viên.

-Không được lơ là việc phòng thủ thành phố trước các cuộc tấn công của quái vật.

Rõ ràng là lũ Thẩm tra viên sẽ chém sạch bất cứ ai cản đường chúng nhân danh Thần linh, bất kể đó là quý tộc hay dân thường.

Cứ nhìn cách chúng tàn sát làng Galilee sau khi dán nhãn dị giáo là đủ hiểu... còn Gia tộc Laplace, với việc đã nhận sự giúp đỡ từ Phù thủy, càng có lý do để sợ Thẩm tra viên hơn là sợ quái vật.

Một lý do khiến nhiều quốc gia không tôn thờ những Vị Thần Vô Danh chính là vì những hành động tàn bạo của lũ Thẩm tra viên này.

Từ góc nhìn của Hầu tước Laplace, càng không có lý do gì để chúng bén mảng vào thành phố.

"Tiểu thư Josie bao nhiêu tuổi rồi?"

"Dạ, cháu mười lăm ạ."

"Hoho. Eric, chẳng phải Emily nhà mình cũng mười lăm sao? Hai đứa có thể làm bạn với nhau đấy."

Derick giới thiệu cô gái ngồi đối diện Josie với một nụ cười nhân hậu.

"Thứ lỗi cho tôi vì sự giới thiệu muộn màng. Tôi là Emily de Laplace. Tôi đã được nghe kể về quý cô Estelle từ ông nội từ khi còn nhỏ. Thật vinh dự khi được gặp cô."

Một cô gái với mái tóc đỏ, rất giống màu tóc của Derick thời trẻ, minh chứng cho dòng máu Laplace, rụt rè chào chúng tôi.

"Con bé đã bắt đầu làm việc tại Hội Mạo hiểm giả từ ba năm trước. Giờ mà thiếu Emily thì hội sẽ khốn đốn lắm đấy."

Eric, người nãy giờ vẫn lặng lẽ dùng bữa, tự hào khoe về con gái mình.

"Vì chúng ta gặp nhau là do duyên số, tôi hy vọng bọn trẻ có thể giữ mối quan hệ tốt đẹp."

Cũng tốt nếu Josie có thêm một người bạn khi ở đây.

Ánh mắt của Emily có vẻ khiến Josie không thoải mái, con bé tránh giao tiếp bằng mắt và lúng túng cầm dụng cụ, trong khi cứ chọc chọc vào đống thức ăn.

Có lẽ do là lần đầu tiên con bé gặp một cô bạn cùng trang lứa nên con bé cảm thấy lạ lẫm chăng.

Sau khi bữa ăn kết thúc và các hầu gái mang trà vào rồi rời đi, tôi mới bắt đầu vào chủ đề chính.

"Ta nghe nói ông đang gặp rắc rối với vụ thu hoạch?"

"Haha. Tin đã đến tai cô rồi sao, quý cô Estelle? Thật hổ thẹn, nhưng đúng là vậy."

"Ta đã nghe sơ qua từ một mạo hiểm giả tên Nicks. Mà dù sao thì một trong những lí do chúng tôi đến Venetia là để tận hưởng Lễ hội Mùa màng mà."

Với sức mạnh của Nicks, cậu ta lẽ ra đã phải dọn sạch đám quái vật quanh đây rồi chứ, nên tôi khá tò mò tại sao họ vẫn chưa thể tiến hành thu hoạch.

Eric, người đã tiếp quản vị trí từ Derick, tiếp lời giải thích.

"Chúng tôi biết đã đến lúc phải thu hoạch. Tuy nhiên, đất canh tác quá rộng lớn, chúng tôi không thể ép buộc nông dân ra đồng nếu không đảm bảo được an toàn cho họ. Chúng tôi không thể để nông dân mất mạng vì bất cẩn."

Quan tâm đến cả mạng sống của nông dân cơ đấy... Những quý tộc khác thường chẳng quan tâm dân đen sống chết ra sao đâu. Đây đúng là một tư duy hiếm thấy trong thời đại này.

"Vậy còn việc dùng mạo hiểm giả cấp Stella cho vụ thu hoạch thì sao?"

"Chúng tôi đã thử tiến hành với sự giúp đỡ của Nicks, nhưng... vấn đề không phải là do quái vật lao tới từ trên đồng bằng. Mà là ở dưới lòng đất."

"Dưới lòng đất?"

"Vâng. Có thứ gì đó đang trồi lên từ dưới mặt đất và khiến nông dân lẫn mạo hiểm giả mất tích. Vấn đề không phải là Nicks không xử lý được, mà là chúng quá nhiều. Việc thu hoạch sẽ bị trì hoạn cho đến khi các mạo hiểm giả cấp Stella khác quay về."

Dưới lòng đất à? Những con quái vật sống dưới lòng đất chỉ có thể là loại sâu, và chúng thường sống ở vùng sa mạc chứ không phải ở Venetia.

"Đây là hình vẽ con quái vật đó."

Bản vẽ mà Hầu tước Eric đưa cho tôi cho thấy một sinh vật trông giống như ruột người nhưng có cách di chuyển của một con sâu khổng lồ với hàm răng sắc nhọn... đó là Death Worm.

"Chúng đã xuất hiện trong thành phố chưa?"

"Vẫn chưa thấy chúng trong thành. Chúng có vẻ xuất hiện thường xuyên hơn khi càng đi sâu vào các cánh đồng."

May mà chúng chưa vào thành, nhưng loại quái vật dạng sâu định vị mồi qua rung động, nên không biết khi nào chúng sẽ mò vào đâu.

Tuy nhiên, nếu xới tung cánh đồng lên để bắt sâu thì vụ thu hoạch cũng đi tong, thế thì lại phản tác dụng. Thứ tôi cần là một người có khả năng kiểm soát mana cực kỳ chuẩn xác chứ không phải kiểu dùng sức mạnh thô bạo như tôi.

Thực ra, chẳng cần phải đắn đo làm gì. Chỉ có Josie và tôi là có thể điều khiển mana, và Josie lại tình cờ rất giỏi trong việc kiểm soát mana tinh tế.

Hehehe.

Tôi không thể kìm được nụ cười của mình.

Hầu tước Eric, lúc nãy cậu vừa khoe con gái mình đúng không?

"Ta sẽ giải quyết việc này cho ông. Ta tình cờ có một người hoàn hảo cho công việc này đây. Con gái ta khá là tài giỏi đấy nhé. Đôi khi ta còn thấy con bé giỏi hơn cả ta cơ."

Tôi ôm lấy Josie và trao cho Hầu tước Eric một nụ cười đầy ẩn ý.

"Cái gì cơ ạ?!"

Josie hét lên một tiếng kinh ngạc, nhưng tôi cố tình lờ tịt đi.

Con gái cậu không biết dùng ma thuật đâu, đúng không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!