Nàng phù thủy, người yêu những mối tình thuần khiết.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 5

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11777

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 37

Web Novel - Chương 30: Hai nàng phù thủy(10)

Chương 30: Hai nàng phù thủy(10)

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bình nguyên Venetia một cách tuyệt đẹp.

Vì mải mê trò chuyện trong lúc di chuyển nên chúng tôi đến nơi muộn hơn dự kiến, một hàng dài các thương nhân và mạo hiểm giả đang xếp hàng chờ vào thành đã hình thành từ bao giờ.

Nếu cứ đợi đến lượt thì trời sẽ tối mịt và việc tìm chỗ nghỉ chân sẽ rất khó khăn.

Tôi để ý thấy là có vài người tiếp cận trực tiếp các binh lính mà không cần xếp hàng, nhưng trừ khi bị thương, còn không thì chẳng ai được cho vào cả, nên có lẽ chúng tôi cũng phải xếp hàng thôi.

Đúng như lời Nicks nói, có khá nhiều mạo hiểm giả trở về với những vết thương trên người.

Nicks đã đi trước từ sớm vì cậu ta cần báo cáo nhiệm vụ cho Hội Mạo hiểm giả, nên chúng tôi không thể mượn danh tính của một mạo hiểm giả cấp Stella được.

Josie và Leo thở dài khi nhìn vào dòng người dài ngoằn khi mà không biết bao giờ mới đến lượt mình.

Mà kể cả có xếp hàng đi nữa, nếu không có giấy tờ tùy thân hợp lệ thì chưa chắc đã vào được.

Tôi đã cân nhắc đến việc dùng dịch chuyển nhưng rồi lại quyết định là sẽ nể mặt Hầu tước một chút. Con trai ông ta có thể sẽ không thân thiện với tôi như cha mình, và tôi cũng chẳng chắc liệu cậu ta có tôn trọng lời dặn của cha hay không.

Nhưng... điều đó không có nghĩa là tôi sẽ đứng xếp hàng.

“Chúng ta đi thẳng vào thôi. Theo sát chị nhé.”

Tôi đi thẳng về phía lính canh mà không cần xếp hàng, Josie và Leo thận trọng theo sau tôi.

“Trừ khi có việc khẩn cấp, làm ơn hãy xếp hàng chờ đến lượt. Còn nếu thực sự gấp gáp, hãy cho chúng tôi thấy ‘thành ý’ của các vị đi.”

Tên lính canh có vẻ khá lão luyện trong công việc, hắn thản nhiên chặn đường chúng tôi trong khi buông một câu vòi tiền hối lộ nghe y hệt mấy lời thoại của NPC.

“Tôi có việc cần gặp Hầu tước Laplace. Còn về thành ý... cái huy hiệu này thì sao?”

Tôi đưa ra huy hiệu của gia tộc Laplace như một loại “thành ý”.

“Làm ơn đợi một chút!”

Cái huy hiệu của gia tộc Laplace tỏ ra hữu ích ở Venetia hơn tôi tưởng.

Giống như với Nicks lúc nãy, ngay khi vừa thấy huy hiệu thì tên lính canh lập tức chạy biến về phía trạm kiểm soát, có vẻ như hắn không đủ thẩm quyền để xử lý tình huống này.

Và tôi đã không nhịn được mà bật cười trước cảnh tượng đó.

Cảm giác thật kỳ lạ khi được làm nhân vật chính trong một phân cảnh đậm chất tiểu thuyết fantasy như thế này.

Chẳng mấy chốc, một người có vẻ là đội trưởng đội vệ binh cùng với một binh lính đi tới. Ông ta trông khá già với những nếp nhăn sâu trên mặt và mái tóc bạc trắng, nhưng ngược lại, cơ bắp cuồn cuộn không thể che giấu sau lớp giáp và thân hình còn to lớn hơn cả Leo.

“Tôi nghe nói cô là khách quý của Hầu tước. Và cô đang sở hữu huy hiệu của gia tộc Laplace.”

“Đúng vậy. Tôi có việc khá quan trọng nên muốn vào thành trước khi mặt trời lặn. Đến thăm quá muộn vào ban đêm thì có hơi thiếu lịch sự, đúng chứ?”

“Hừm,” đội trưởng đội vệ binh lo lắng xem xét huy hiệu trong khi vuốt chòm râu rậm rạp của mình.

“Tôi thấy huy hiệu này là thật... nhưng chúng tôi chưa nhận được bất kỳ thông báo nào về việc có khách đến thăm Ngài Hầu tước. Cô thực sự là khách quý sao? Tùy thuộc vào câu trả lời, cô có thể bị tạm giữ đấy.”

Đáng lẽ lúc này tôi nên đưa tiền hối lộ cho xong chuyện.

Tôi thở dài trước sự chất vấn nghiêm ngặt của đội trưởng.

Nếu là năm mươi năm trước thì chính Hầu tước hẳn đã lao ra tận nơi để chào đón tôi rồi.

Dù chẳng thích một chút nào, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác là phải sử dụng cái biệt danh mà Hầu tước Laplace thường gọi mình.

“Hãy thưa với Hầu tước rằng Ác quỷ của Laplace đã trở lại...”

“Ác quỷ của... Laplace? L-Làm ơn đợi một lát!”

“Chị ơi, Ác quỷ của Laplace là gì vậy?” Josie không nén nổi tò mò mà hỏi khi đội trưởng đội vệ binh vội vã chạy đi đâu đó.

Ác quỷ của Laplace.

Đó là một biệt danh tôi có được khoảng 60 năm trước, khi Venetia — bối cảnh của câu chuyện gốc — vẫn chưa hình thành một thành phố.

Tôi đã giúp đỡ Hầu tước Laplace bằng cách giải thích nhiều thứ dựa trên kiến thức của mình về nguyên tác.

Tôi cũng đã nhúng tay không thương tiếc vào việc thiết lập Venetia bằng bạo lực khi cần, bằng tiền bạc khi thiếu, không chút máu lạnh hay nước mắt... và tôi cũng nhận được thù lao xứng đáng.

Đó là lý do ông ta thỉnh thoảng ví tôi như ác quỷ.

Hồi đó, nó là một biệt danh thú vị mang theo sự kinh sợ và nể phục dành cho tôi... nhưng giờ đây nó lại trở thành một cái tên đáng xấu hổ.

“Chị đã giúp đỡ Hầu tước Laplace trong quá khứ. Nó giống như một loại mật mã chúng chị từng dùng hồi đó thôi.”

Thật may là đội trưởng đội vệ binh vẫn nhận ra cái danh “Ác quỷ của Laplace”.

Nếu không thì tôi đã bị bắt giữ một cách thầm lặng dưới cái danh xưng ác quỷ tai tiếng đó rồi.

Ác quỷ của Laplace, thật tình à. Tôi đâu có biết trước quá khứ, hiện tại và tương lai đâu chứ. Tôi tự nhủ trong lòng rằng phải bắt lão Hầu tước trả giá vì đã đặt cái biệt danh đáng xấu hổ này… tất nhiên là nếu lão vẫn còn sống.

“Mở cổng ngay lập tức!”

Khi ánh hoàng hôn hoàn toàn buông xuống, đội trưởng đội vệ binh khẩn trương chạy trở lại và ra lệnh cho lính canh.

Cánh cổng vốn chỉ mở vừa đủ cho xe ngựa qua lại, giờ đây đang được mở toang hết cỡ với một nửa số binh lính được triển khai.

Tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc vang vọng trong không gian đêm tối.

Khi cổng thành mở hẳn, một cảnh tượng ấn tượng hiện ra với những binh lính xếp hàng dài từ mép cổng.

Có vẻ như họ đã tập trung mọi binh lính trong lãnh địa của Hầu tước, đội hình kéo dài đến tận một cỗ xe ngựa thấp thoáng phía xa.

“Chào mừng quý cô đến với Venetia!”

“Cảm ơn.”

Tôi vẫy tay chào đội trưởng đội vệ binh, người đang thực hiện nghi lễ chào một cách tôn trọng.

“C-Chị ơi... chúng ta nhận được sự chào đón thế này có ổn không?”

“Không sao đâu. Cứ tin ở chị.”

Tôi đúng là đã mong đợi một sự đón tiếp ra trò, nhưng tôi cũng không ngờ là nó lại đến mức này.

Dù vậy, tôi vẫn thầm cảm ơn Hầu tước vì đã giúp tôi giữ thể diện trước mặt Josie.

Khi tôi nói chúng tôi sẽ đến Venetia, gương mặt Josie lộ vẻ lo lắng và quan tâm nhiều hơn là hào hứng với việc đi ra ngoài.

Còn Leo, do vốn mang dòng máu hoàng tộc, có vẻ đã quen với những cảnh tượng này nên không ngạc nhiên lắm, nhưng cậu ta giờ lại nhìn tôi với ánh mắt kính trọng mới mẻ.

Hừm. Tôi cũng khá là nổi tiếng đấy nhé.

Vai tôi vô thức ưỡn lên đầy tự hào.

Theo hàng binh lính, chúng tôi thấy một người có vẻ là quản gia và một người đàn ông lớn tuổi đang chờ đợi.

Cùng bộ ria mép không cân xứng, đôi mắt xếch và đôi mắt đỏ rực sáng dưới ánh trăng.

“Derick?”

Derick de Laplace, Hầu tước hiện tại.

Ông ta mới 20 tuổi vào sáu mươi năm trước, nên nếu còn sống thì giờ chắc đã hơn 80. Với tuổi thọ trung bình thậm chí chưa tới 60 vào thời này, thì có vẻ khó tin nếu Derick vẫn còn sống... nhưng người đàn ông này trông giống hệt như những gì tôi đã tưởng tượng về Derick lúc về già.

“Tôi là con trai ông ấy, Eric de Laplace. Thật vinh dự khi quý cô vẫn còn nhớ đến cha tôi.”

“Rất vui được gặp cậu. Cứ có cảm giác như mới ngày hôm qua ta đã thấy cậu lúc chào đời, vậy mà cậu đã già như thế này rồi. Thế Derick sao rồi?”

“Cha tôi may mắn vẫn còn khỏe mạnh. Tất cả là nhờ ơn đức của cô, Estelle. Chúng tôi sẽ hộ tống cô về dinh thự Hầu tước bằng xe ngựa.”

Vậy là lão vẫn còn sống. Chà, nếu Derick mà chết rồi thì chắc họ cũng chẳng thèm đón tiếp tôi nồng hậu thế này đâu.

“Bên trong xe ngựa mềm quá đi mất!”

Josie, người lần đầu tiên được đi xe ngựa, đang nhìn quanh với đôi mắt lấp lánh.

“Từ khi tôi còn nhỏ, cha tôi đã kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện về cô, Estelle. Ông nói rằng nếu không có sự giúp đỡ của cô, gia tộc Laplace sẽ không thể xây dựng Venetia thành một thành phố sánh ngang với thủ đô được.”

Tất cả những gì tôi làm chỉ là bảo lão vài điều cần chú ý và đưa cho lão một loại thuốc trước khi đi thôi mà... Venetia vốn đã định sẵn là sẽ được truyền lại qua các thế hệ của gia tộc Laplace kể cả khi không có tôi.

Theo như nguyên tác là như vậy rồi. Bản thân tôi cũng chỉ giúp quá trình đó diễn ra suôn sẻ hơn mà thôi.

“Ta chỉ giúp một chút thôi. Hoàn toàn là nhờ năng lực của gia tộc Laplace mới có thể phát triển Venetia thành một thành phố lớn như vậy.”

Derick là kẻ sẽ không từ thủ đoạn nào vì lợi nhuận. Nghĩ đến việc lão dám mượn sức mạnh của một phù thủy… Tôi vẫn nhớ cảnh Derick quỳ gối trước mặt mình, van nài như thể lão có nhiều mạng để đốt lắm vậy.

“Tôi có thể mạo muội hỏi lý do cô ghé thăm Venetia lần này không?”

Eric thận trọng hỏi.

“Đừng căng thẳng thế. Ta chỉ đơn giản là đi du lịch thôi.”

“Haha, tôi hiểu rồi. Chắc là tôi đã quá lo lắng. Nghĩ đến việc tiếp đón ân nhân của gia tộc khiến tôi bồn chồn, thật thất lễ quá.”

Eric không thể tránh khỏi lo lắng khi lần đầu gặp tôi. Dù tôi đã giúp gia tộc anh ta, nhưng về bản chất thì tôi vẫn là một phù thủy.

Ngay cả tôi cũng phải thừa nhận rằng những tin đồn về phù thủy không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Có lời đồn đại rằng phù thủy ăn thịt người, tàn sát gia súc, làm mùa màng héo úa hay gieo rắc lời nguyền.

Nếu xem xét từ góc nhìn của Eric, thì sự xuất hiện đột ngột của tôi chắc hẳn rất đáng ngại.

“Ta không có ý định gây rắc rối cho gia tộc Laplace. Ta không phải loại người thay đổi tâm tính thất thường đến mức đi nguyền rủa một gia tộc mình từng giúp đỡ. Nhưng đó là với điều kiện ta vẫn nhận được sự đối đãi xứng đáng.”

“Vậy thì không có gì phải lo lắng rồi. Gia tộc Laplace luôn chào đón cô, Estelle. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo chuyến thăm của cô được thoải mái nhất.”

Chỉ cần họ không khiêu khích tôi thì những lo ngại của Eric sẽ không xảy ra. Thấy anh ta đã hiểu ý mình, Eric có vẻ thoải mái hơn, anh ta lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.

Xe ngựa dừng lại và cửa mở ra, báo hiệu chúng tôi đã đến dinh thự của Hầu tước.

“Chào mừng đến với Venetia. Một lần nữa, gia tộc Laplace chào mừng chuyến ghé thăm của Estelle. Chúc cô có một kỳ nghỉ vui vẻ.”

Eric, người đã bước xuống xe ngựa, chào chúng tôi một cách cung kính và dẫn đường vào dinh thự Hầu tước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!