Chương 82
Chương 82: Nhân tính
“Y Mặc.”
“Tôi cho cậu một cơ hội thắng ván chơi này.”
“Kích nổ Bom Tân Tinh trong chiến hạm vũ trụ, phá hủy tất cả mọi thứ ở đây, xóa sổ toàn bộ sự tồn tại ở nơi này.”
Khi cuộc giao tiếp giữa Y Mặc và Bihantok lâm vào bế tắc, Thi Tinh Lan gia nhập cuộc đàm phán này.
Hơn nữa với thái độ như lở đất đá trôi, có thể nói trực tiếp đâm thủng cuộc đàm phán.
Thi Tinh Lan trước nay làm theo ý mình, khó chịu khi hợp tác với Bọ Thần, cho nên lại quay đầu giúp Y Mặc?
Không, không phải như vậy.
Y Mặc hiểu Thi Tinh Lan, vô cùng hiểu cô.
Cô nhìn như tùy hứng làm theo ý mình, thậm chí có đôi khi sẽ đến mức điêu ngoa.
Nhưng dưới vẻ ngoài như vậy, cô thực tế là một người cực kỳ lý trí. Trong trò chơi tử vong, mọi trạng thái bộc lộ ra đều vì đạt được mục đích.
Ít nhất, Thi Tinh Lan trước kia là như vậy.
Nhìn như cô và Bihantok hợp tác, giúp Bihantok dẫn dụ Y Mặc tới.
Nhưng trên thực tế, cô cũng thành công tìm được Bihantok, mang Bom Tân Tinh tới trước mặt Bihantok, hơn nữa để cho cả ba bên đều có mặt.
Đã như vậy, cô trực tiếp kích nổ Bom Tân Tinh, nổ chết Bihantok là được, cần gì phải để Y Mặc nổ.
Đáp án dĩ nhiên là, Thi Tinh Lan làm không được.
Bihantok là cấp bậc Cổ Thần, vẻn vẹn cơ thể đã to bằng Trái Đất.
Mà đó đại khái vẫn chỉ là một trong vô số phân thân của hắn, bản thể căn bản không biết ở đâu, sẽ đạt tới trình độ nào.
Mà Bihantok cấp bậc này, mạnh mẽ hơn là ở phương diện tinh thần, thứ sức mạnh thần bí có thể thẩm thấu vào từng ngóc ngách.
Trước mặt Bihantok, cho dù Thi Tinh Lan mang Bom Tân Tinh tới, cô cũng không có cách nào kích nổ nó.
Nhưng Y Mặc lại tồn tại khả năng làm được.
Thiên phú của Y Mặc cũng thuộc hệ thần bí chưa biết, có khả năng kiềm chế Bihantok, cưỡng ép kích nổ lựu đạn Tân Tinh.
Không cần để ý Bihantok giờ phút này có phải bản thể hay không, chỉ cần giết chết phân thân của hắn, trò chơi tử vong sẽ kết thúc, Phe thứ 1 nhận phần thưởng cao nhất, giành chiến thắng.
Tất cả hành vi đều có ý nghĩa tồn tại.
Bất kể là hợp tác với Bihantok, hay hợp tác với Phe thứ 2, bản chất Thi Tinh Lan đều đang nhắm vào bọn họ, đưa bọn họ vào tử địa.
Bây giờ tất cả sự sắp đặt đều đã hoàn tất.
Thi Tinh Lan cũng tự tay đưa cái nút bấm kết thúc trò chơi này vào tay Y Mặc.
Chỉ cần Y Mặc muốn.
Ván chơi này, anh có thể thắng.
Thế nhưng là... thật sự đơn giản như vậy sao?
Nếu là như vậy, tại sao Thi Tinh Lan muốn chơi game cùng anh trước khi sinh.
Nếu là như vậy, tại sao Thi Tinh Lan lại cá cược với anh về việc phải phục tùng một việc trước khi trò chơi bắt đầu.
Cũng bởi vì sắp sinh, muốn mượn cớ hòa giải với anh?
Trong suy tính, Y Mặc quay đầu lại.
Đập vào mắt là các chiến sĩ Liên Bang Công Dân, dưới uy áp cường đại của Bihantok ngay cả động đậy cũng không thể, trên mặt chỉ còn lại sự tuyệt vọng, muốn giãy giụa cũng không thể.
Ngay cả người chơi cao cấp như Chiến Xa và Rừng Đen cũng vậy.
Kinh nghiệm trò chơi tử vong của bọn họ phong phú.
Nhưng càng như vậy, bọn họ càng rõ ý nghĩa sự tồn tại của Bihantok, bọn họ đang đối mặt với sự tồn tại không thể chiến thắng!
Có lẽ là Bihantok cảm thấy hứng thú với lựa chọn của Y Mặc.
Cũng có thể là hắn vô cùng tự tin vào năng lực của mình, trong quá trình này, hắn cũng không quấy nhiễu sự suy nghĩ của Y Mặc.
Ánh mắt Y Mặc cuối cùng rơi vào mặt Thi Tinh Lan.
Rõ ràng là đang mang thai, nhưng khuôn mặt cô lại không béo ra, thậm chí nhìn có chút gầy gò.
Thi Tinh Lan sẽ nói với anh: Sắc mặt cậu rất tốt, xem ra khoảng thời gian này sống không tệ.
Nhưng bản thân cô, sống dường như cũng không tốt lắm nhỉ...
Cũng đúng, lúc hai người chia tay, cô chắc khoảng hơn cấp 50.
Nhưng khi cùng nhau phối hợp lần nữa, đã là cấp 67. Trong trạng thái mang thai mà vẫn chơi game cường độ cao, bất kể thế nào cũng vô cùng gian khổ.
Trong ánh mắt vốn không nghiêm túc trước đó của cô, nét quật cường kia khiến Y Mặc đau lòng.
Cô đang kiên trì điều gì?
Cô lại tại sao để anh đưa ra lựa chọn.
Rõ ràng là cục diện do cô một tay bố trí, nhưng anh kích nổ Bom Tân Tinh, lại tính là anh thắng?
Cô không cam lòng.
Không cam lòng trong ván "Sinh Hóa Tập Kích", anh không thương tiếc chính mình, không để ý tới tất cả sinh mệnh, gần như lãnh khốc vô tình giành lấy chiến thắng!
Đây mới là mâu thuẫn cốt lõi của hai người bọn họ, trong lòng Thi Tinh Lan không muốn khuất phục, bất kể thế nào cũng không muốn thua ở ngưỡng này.
Bây giờ.
Cô hoàn toàn tái hiện tình huống của "Sinh Hóa Tập Kích".
Tự tay tạo ra một cái nút đạn hạt nhân, chỉ cần nhấn xuống là có thể giết chết tất cả mọi người, lãnh khốc vô tình giết sạch tất cả, giành lấy cục diện ván chơi này.
Anh có thể thắng trò chơi, có thể thắng vụ cá cược với cô.
Nhưng chỉ cần anh làm.
Nhìn như thắng trò chơi, thắng cá cược, nhưng ở mâu thuẫn với cô, lại triệt để thua, khó mà bù đắp.
Y Mặc nghĩ đến đây, bất đắc dĩ cười khổ.
Y Mặc: “Lúc Sinh Hóa Tập Kích là tôi không tốt, quá cực đoan.”
“Bihantok là cấp bậc Cổ Thần, để tôi đối đầu trực diện, quá làm khó tôi rồi.”
Thi Tinh Lan: “Vậy cậu nổ chết nó đi.”
“Dù sao cậu cũng không quan tâm những NPC kia, không quan tâm sống chết của bọn họ, và tin tưởng tôi sẽ bật thiên phú cứu cậu.”
Y Mặc: “Ách, vẫn quan tâm NPC chứ, không cần thiết cuốn người không liên quan vào.”
Sheryl, Mắt Tam Giác, Khổng Lồ Trắng, cô gái da đen cũng là NPC.
Y Mặc cũng sẽ để ý sống chết của bọn họ.
Trừ khi cùng đường bí lối, Y Mặc sẽ không để bọn họ chết đi, lấy mạng bọn họ đổi lấy lợi ích.
“Lần trước có G virus.”
“Tôi cũng đang cố gắng tránh né cái chết của mình.”
Thi Tinh Lan: “Nhưng xác suất cậu bị nổ chết vẫn rất lớn.”
“Cậu vẫn đang lấy mạng mình ra đánh cược chiến thắng trò chơi và phần thưởng cao nhất, đang đánh cược tôi có thể cứu cậu.”
Y Mặc: “Ngạch...”
“Lần này tôi không chết được, tôi có thiên phú mới, có biện pháp tránh né Bom Tân Tinh nổ tung.”
Thi Tinh Lan: “Vậy cậu nổ đi.”
Y Mặc: “Chậc.”
Mẹ kiếp, cứ nhất định phải bắt tôi nổ đúng không, tôi lại cứ không nổ đấy!
Thi Tinh Lan quá bướng bỉnh, hoàn toàn không có tư thế chịu thua, thậm chí còn có chút chơi xấu. Y Mặc mắng thầm đều muốn chơi xấu lại, có chút đau đầu.
Cũng đúng, hai người từ trước đó cứ luôn cãi nhau.
Nhưng mà, chung quy là Y Mặc thẹn trong lòng.
Lại thêm Thi Tinh Lan vẫn đang vác cái bụng lớn, thật sự là không thể mở miệng, chỉ đành chửi thầm trong lòng.
Cô không phải người như thế, chuyện nghiêm túc lẽ ra rất lý trí.
Lúc mới gặp, nhân cách bên trong là 100%, bây giờ lại chỉ còn lại hơn 50%, là có nguyên do.
Đáng giận, là ai thay đổi Thi Tinh Lan, tôi nhất định phải đánh cho hắn một trận!
Rõ ràng là nơi thật quan trọng, nhưng Y Mặc và Thi Tinh Lan lại có chút cảm giác như đôi vợ chồng trẻ giận dỗi, liếc mắt đưa tình cãi nhau.
Đừng nói Y Mặc, ngay cả Bihantok đều muốn giúp Y Mặc đánh chính anh một trận.
Bihantok sống vô số năm tháng.
Chưa bao giờ gặp phải tình huống này, liếc mắt đưa tình ngay trước mặt mình.
Đáng giận!
Bihantok cũng có tính khí, có tôn nghiêm được chưa.
『 Các ngươi...』
Y Mặc, Thi Tinh Lan: “Ông ngậm miệng!”
Bihantok vừa mới muốn nói gì đó, liền bị Y Mặc và Thi Tinh Lan vô cùng ăn ý cắt ngang.
Là có tôn nghiêm có tính khí, nhưng Y Mặc và Thi Tinh Lan cũng đều không phải người sợ cứng, căn bản sẽ không vì Bihantok mạnh mà chiều hắn.
Đó đều là do hắn tự chuốc lấy, đâu chịu nổi loại khí này?
Cuối cùng, trong tình huống này.
Bihantok cũng không định nhìn 2 người liếc mắt đưa tình nữa.
Trong làn khói đen, sức mạnh thần bí đã tụ tập về phía Y Mặc, định gây áp lực cho Y Mặc, cưỡng ép bắt anh khuất phục.
Mà Y Mặc thì sao.
Cũng không nhàn rỗi, trực tiếp cởi áo, tư thế muốn làm một vố lớn.
“Mẹ nó, không xử được cô ấy, còn không xử được mày à!”
Bộp ——!
Áo giáp bảo hộ nguyên bộ của cơ giáp vũ trang rơi xuống đất.
Bộ đồ thể thao chiến đấu màu đen cởi ra, buộc trực tiếp ở hông, chỉ còn lại một chiếc áo cộc tay thường ngày.
Không nhìn Thi Tinh Lan nữa, lại nói với Thi Tinh Lan.
“Để tôi đánh trực diện với hắn, cô hẳn phải biết tỷ lệ thắng.”
“Tôi là người, hết lần này tới lần khác chính là không muốn thua.”
“Bất kể là đối với nó, hay là đối với cô, đều không muốn thua.”
“Cô dâng chiến thắng cho tôi, ông đây không thèm, ông đây cứ nhất định muốn tự mình thắng.”
“Đã như vậy, đã cô muốn nhìn, vậy tôi lại càng muốn thử xem, tự tay trấn áp con sâu chết tiệt này.”
“Ông đây muốn thắng nó, cũng muốn thắng cô!”
Cùng với tiếng nói của Y Mặc.
Sương máu đỏ rực trong mắt trái Y Mặc trong nháy mắt dập dờn, một vầng trăng máu đỏ rực đã nổi lên, vòng qua làn khói đen của Bihantok, nhìn thẳng vào thần linh.
Thần, sớm muộn gì cũng phải giết.
Trò chơi tử vong, sớm muộn gì cũng phải kết thúc.
Như vậy trước đó, cứ lấy cái thứ cấp bậc Cổ Thần nhà ngươi ra luyện tay một chút đi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
