Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 15: Biển Sao Vô Tận - Chương 86

Chương 86

Chương 86: Bỗng nhiên quay đầu

So với thế giới thực, thế giới trò chơi tử vong chẳng phải thích hợp hơn sao?

Thỏa mãn điều kiện từng cùng chơi, trình độ y tế cực cao, lại khiến người ta không ngờ tới.

Không sai, chính là nơi đó!

Không chút do dự, anh nộp vé vào cửa, chọn thời gian 1 ngày ở thế giới thực, chế độ không giới hạn thời gian, rồi đi đến thế giới 『 Biển Sao Vô Tận 』.

Thành phố Washington, Liên Bang Công Dân Thống Nhất.

Washington bị thiên thạch bọ tấn công, bị phá hoại vô cùng nghiêm trọng, chính là lúc trăm việc cần hưng.

Tuy nhiên Washington dù sao cũng lớn, thiên thạch bọ cũng không đập nát hoàn toàn Washington, những nơi không bị lan đến vẫn rất phồn hoa.

Vừa đáp xuống, đập vào mắt là màn hình lớn trên đường phố đang phát sóng cuộc tranh cử Quốc hội Liên Bang.

『 Tôi, anh hùng Liên Bang, chiến sĩ tinh nhuệ.』

『 Hai bằng kinh tế luật Harvard, giết Nữ hoàng bọ, chiếm hành tinh bọ, lái chiến hạm vũ trụ, Chủ tịch Liên Bang, hãy bầu cho tôi.』

Trong màn hình.

Sheryl mặc quân phục, trước ngực đeo một đống huy chương, trừng đôi mắt to màu xanh lam, đang phát biểu diễn thuyết tranh cử.

Lời lẽ đơn giản, tóm tắt lại chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

『 Ta là Tần Thủy Hoàng, hãy gửi tiền.』 (Meme lừa đảo nổi tiếng)

...

“Ách, cái cô ả này...”

Vừa tới thế giới này, người đầu tiên nhìn thấy lại là cô nàng này, khiến tâm trạng Y Mặc trong nháy mắt tụt dốc không ít, có cảm giác bị sao chổi ám.

Nhưng nói trắng ra, Y Mặc đến để tìm Thi Tinh Lan, Sheryl thế nào không liên quan gì đến anh. Đừng nói bầu Chủ tịch Liên Bang, Sheryl có đi bầu làm Nữ hoàng bọ thì cũng mặc kệ.

Washington lớn như vậy, làm sao tìm Thi Tinh Lan đây?

Đến doanh trại Liên Bang, bệnh viện Liên Bang?

Không, Y Mặc trực tiếp mở hệ thống, nhìn vào cột thẻ bài.

Thẻ bài bạn gái nhân cách phụ "Chưa giải phóng" của Thi Tinh Lan không hiển thị trong hệ thống.

Bất kể là tìm An Băng Yên hay Maaya, bởi vì họ có chuỗi nhiệm vụ hoặc đã đột phá giới hạn độ thiện cảm, hệ thống đều có nhắc nhở, khi họ ở trong thế giới trò chơi, hệ thống của Y Mặc sẽ hiển thị.

Bây giờ thẻ bài Thi Tinh Lan không sáng, không dám nói 100% Thi Tinh Lan không ở đây, thì cũng phải 99.9%, cơ bản không còn hy vọng gì.

Kỳ vọng càng cao, thất vọng càng lớn.

Nói thật, Y Mặc thực sự không biết còn nơi nào thích hợp hơn thế giới trò chơi này để Thi Tinh Lan đợi anh đến tìm.

“Haizz...”

“Đến cũng đến rồi, tìm hiểu tình hình Liên Bang chút rồi đi vậy.”

Đảo Hoa Nhài không có, Biển Sao Vô Tận cũng không có, Y Mặc thực sự không biết Thi Tinh Lan còn có thể đi đâu.

Thi Tinh Lan rốt cuộc vẫn là Thi Tinh Lan. Cùng cô chơi phối hợp thì thoải mái, đấu trí đấu dũng cũng có niềm vui thú. Nhưng thật sự so tài thì cũng đích xác khó nhằn, khiến Y Mặc có chút đau đầu, vô cùng khó xử lý.

Đừng nói Y Mặc. Thi Tinh Lan cấp 50 còn có thể gánh hai người chơi Bệnh Viện Tâm Thần, mặc dù đối phương có phần khinh địch và không đặc biệt nghiêm túc. Nhưng cũng có thể thấy Thi Tinh Lan ở trình độ nào, chỉ cần cho cô đủ thời gian, cô tuyệt đối có thể dựa vào chính mình tiến vào hàng ngũ đầu bảng xếp hạng tổng hợp toàn server.

Đã xác định Thi Tinh Lan không ở thế giới này, 1 ngày thế giới thực bỏ ra cũng không thể lấy lại, Y Mặc cũng không còn gấp gáp như vậy nữa.

Mục đích rõ ràng, tìm hiểu hiện trạng thế giới này.

Anh gọi xe, đi thẳng đến doanh trại Liên Bang.

Khi xuất hiện, anh làm cao tầng doanh trại Liên Bang kinh hãi, đón tiếp bằng nghi thức long trọng nhất. Anh chàng Mắt Tam Giác càng là lao tới ôm chầm lấy một cái thật chặt, suýt chút nữa siết chết Y Mặc.

“Tam Tạng, Tam Chương, cậu lại còn sống sót!!”

“Hu hu hu, cơ giáp vũ trang của cậu không hiểu sao lại bất động, gọi cũng không ai trả lời, mở ra xem bên trong chẳng có gì cả. Chúng tôi đều tưởng cậu quá lợi hại, cống hiến quá lớn nên bị Thượng Đế đón đi làm thần linh rồi chứ!”

“Tối nay, tối nay nhất định phải mở tiệc thật lớn để ăn mừng!”

Y Mặc cảm nhận được sự nhiệt tình của Mắt Tam Giác, kỳ thực nội tâm vẫn rất cảm động, nhất là trong tình cảnh thất ý tình trường hiện tại.

Nhưng anh vẫn trưng ra đôi mắt cá chết, cà khịa: “Không phải cậu mở tiệc không mời người da vàng sao?”

Mắt Tam Giác: “Hu hu hu, cậu về là tốt rồi, lần này tôi mời người da vàng, ai mẹ nó dám ngăn cản, tôi đánh kẻ đó.”

Y Mặc: “Được rồi, cái miệng quạ và tính khí thối tha của cậu phải sửa đi.”

“Mau buông tay ra, nếu không tin đồn cậu là gay lại lên hot search đấy.”

Mắt Tam Giác: “Kệ đi, nói gì cũng được, để tôi làm gay tôi cũng nhận, chỉ cần người anh em cậu bình an là tốt rồi.”

“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại.”

“Cái tin đồn chết tiệt đó rốt cuộc là ai tung ra!”

“Trước đây tôi không có thời gian không có địa vị, bây giờ có thời gian có địa vị, nhất định phải tìm cho ra gốc rễ, đáng giận!”

Cô gái da đen bên cạnh thấy Y Mặc trở về cũng rất kích động, đang định tới tâm sự thật tốt. Kết quả Mắt Tam Giác một câu nói trực tiếp làm cô nàng tắt đài, rụt cổ lại, theo bản năng nghiêng đầu đi, không còn dám tìm hai người bắt chuyện.

Kỳ thực Y Mặc biết tất cả, anh cười cười, ngược lại cũng không định vạch trần cô gái da đen.

Tùy tiện trò chuyện vài câu, tự nhiên là tìm hiểu tình hình của thế giới này.

Trên chiến trường bọ, công dân Liên Bang đã giành thắng lợi tuyệt đối. Sau khi Bihantok chết, lũ bọ triệt để loạn thành một đoàn. Thực lực tổng hợp toàn diện giảm xuống, hơn nữa bắt đầu tấn công không phân biệt, bầy bọ tự đánh lẫn nhau.

Vốn dĩ cũng chỉ còn lại 2 hành tinh thuộc địa của bọ. Hành tinh thuộc địa D mà Y Mặc dẫn dắt đi thực dân, về cơ bản không tốn sức lực gì liền bị Đội Cơ động Tinh nhuệ tiêu diệt.

Y Mặc sau khi đi, bộ đội tinh nhuệ do anh lãnh đạo như rắn mất đầu. Bởi vì chênh lệch với Y Mặc quá xa, căn bản không ai dám dẫn dắt đội này, làm thủ lĩnh này.

Nhưng không sao, may là có Sheryl kỳ quặc. Cô ả này gan to tày trời, làm theo ý mình, tại các chiến dịch lớn cũng đều đi theo Y Mặc, bình thường không ít lần xen vào thể hiện chính mình, cả ngày tranh công cướp kill.

Đó là việc nhân đức không nhường ai, nắm lấy cơ hội trực tiếp thượng vị.

Bất quá cô cũng đích xác có chút bản lĩnh. Khi chiến hạm vũ trụ tiến vào hành tinh bọ bị Nước Đen ô nhiễm, cô phát hiện lũ bọ lít nha lít nhít đều là giống loài dị hình mới. Căn bản không để Đội Cơ động Tinh nhuệ đáp xuống, cô ném toàn bộ bom Q mang theo xuống, hung hăng ra vẻ ta đây, triệt để kết thúc cuộc chiến tranh giữa nhân loại và lũ bọ kéo dài mấy chục năm qua.

Còn về chuyện công ty Weyland thông đồng với ngoại tộc, đã bị Thi Tinh Lan giữ lại một tay. Lấy danh nghĩa Anh hùng Liên Bang Y Mặc để công bố.

Sau khi chiến tranh Người - Bọ kết thúc, công ty bị Liên Bang triệt để thanh trừng. Bây giờ đã bị sáp nhập vào Liên Bang, thế lực tập đoàn tại Quốc hội Liên Bang cũng triệt để thất thế, đoán chừng trong vòng mấy chục năm cũng đừng nghĩ xoay người.

Y Mặc thì trực tiếp được tôn sùng là thần linh. Khắp nơi trên Trái Đất đều đang xây dựng tượng đài cho Y Mặc, thậm chí ngay cả hành tinh bọ bắt đầu kế hoạch di dân cũng không buông tha.

“Người anh em, hiện tại công khai lộ diện, sợ là cả thế giới đều sẽ vì cậu mà điên cuồng!!”

“Cậu thế nhưng là thần sống bằng xương bằng thịt đấy!”

Y Mặc hỏi: “Vậy Alice đâu?”

Mắt Tam Giác: “Cựu Chủ tịch Liên Bang?”

“Thời điểm chiến dịch Người - Bọ, cô ấy ở Washington cứu được hàng vạn công dân. Chỉ huy thắng lợi, còn là em gái của cậu, cứu vớt nhiều người như vậy, dân ý vô cùng cao, theo lý tuyệt đối là sẽ tái đắc cử Chủ tịch Liên Bang. Nhưng cũng giống cậu, cô ấy biến mất. Được xem như gắn liền với cậu, hễ nhắc đến cũng sẽ ca ngợi cô ấy, được ghi vào danh sách anh hùng.”

Y Mặc lắc đầu: “Không phải, là Bộ phận Tinh nhuệ. Có một cô gái trẻ tên là Alice, mang thai, quân hàm hẳn là Thiếu tướng, cũng đi ra tuyến đầu chiến trường bọ.”

Mắt Tam Giác: “Hoàn toàn không biết, để tôi hỏi giúp cậu chút?”

Y Mặc không từ chối, Mắt Tam Giác tìm người đi hỏi, kết quả là cao tầng Bộ phận Tinh nhuệ căn bản không biết có người như vậy.

Mắt Tam Giác: “Đều là phụ nữ có thai rồi, cậu nhớ thương người ta làm gì, chuẩn bị tiệc tùng thôi.”

Y Mặc nghe vậy, thở dài. Anh cũng không thể nói, đứa bé trong bụng người ta là của mình chứ?

Nước Đen giáng lâm là Thi Tinh Lan ngăn cản, Bihantok là Thi Tinh Lan giết, âm mưu của công ty Weyland là Thi Tinh Lan vạch trần, nhưng công lao lại toàn bộ tính lên đầu Y Mặc.

Mắt Tam Giác và các chiến hữu cũ đang cuồng hoan. Y Mặc lại cảm thấy mình có chút không hợp, luôn cảm giác thiếu thiếu cái gì đó. Buổi tối tham gia tiệc tùng, nhưng Y Mặc không lộ diện, chỉ lặng lẽ uống rượu trong góc.

Lúc Y Mặc mới gặp Thi Tinh Lan, anh đối đầu gay gắt với cô, thậm chí luôn muốn hố cô một chút, bắt chút thóp để dạy dỗ một phen.

Nhưng thực tế tiếp xúc, lợi ích đều là mình hưởng. Hạ Vũ Hi được cứu khỏi Thiên Hình là nhờ Thi Tinh Lan giúp. Gợi ý cho ván thứ 6 là Thi Tinh Lan cho. Đảo Hoa Nhài là Thi Tinh Lan bỏ tiền, nhưng đứng tên anh. Bị người khác nhắm vào, là Thi Tinh Lan che đậy truy đuổi. Chính mình thất lạc, là Thi Tinh Lan chăm sóc khuyên bảo.

Ngay cả quỹ từ thiện công ích Y Mặc thành lập, cũng là Y Mặc bỏ 10 triệu, Thi Tinh Lan bỏ 400 triệu. Thậm chí chuyện bạn gái của anh, Thi Tinh Lan đều hỗ trợ trông chừng, chăm sóc bảo vệ.

Mà Y Mặc đã làm gì cho Thi Tinh Lan? Trên thực tế một chút cũng không giúp được Thi Tinh Lan, lại còn làm người ta bụng mang dạ chửa.

“Haizz...”

Dưới ánh đèn dìu dịu của bữa tiệc, trong góc hơi mờ tối.

Mắt Tam Giác đi tới: “Sheryl tới tìm cậu, tôi đoán là muốn cậu bỏ phiếu cho cô ta. Ngày mai các cậu cùng nhau nhận phỏng vấn, quay đầu trong mấy anh em chúng ta có một người làm Chủ tịch Liên Bang là chắc chắn rồi, người anh em tôi đây cũng cố gắng chút, tranh thủ làm Thống chế Bầu trời, không để anh em mất mặt.”

“Đương nhiên, kỳ thực anh hùng thật sự, Chân Thần, chỉ có một mình cậu!”

“Được rồi, cậu đợi một lát, tôi đi đón cô ta. Cậu biết đấy, cô ả này nhiều chuyện lắm, chậm một chút quay đầu lại cô ta lại nhắm vào tôi, bới lông tìm vết.”

Mắt Tam Giác nói xong liền đi.

Mà Y Mặc chỉ lắc đầu, cảm thán.

“Tôi tính là anh hùng gì chứ. Anh hùng chân chính, không ai nhớ tới, không ai biết đến cả...”

Nói xong.

Anh nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Để lại tờ giấy, không đợi Mắt Tam Giác và Sheryl trở về, cũng không nói cho bất luận kẻ nào, anh trực tiếp rời khỏi trò chơi.

『 Quân chính phân gia.』

『 Sheryl có kinh nghiệm chiến trường, thích hợp phát triển trong quân đội, không thích hợp tham chính.』

Y Mặc và Sheryl không có thù oán. Nhưng Sheryl cướp của Y Mặc nhiều mạng như vậy, Y Mặc cảm thấy cũng không thể để cô nàng cướp không, rốt cuộc cũng phải đâm sau lưng cô nàng một cái.

Về phần cụ thể sẽ phát sinh cái gì, Y Mặc cũng sẽ không nghĩ tới, không có ý định biết.

Thế giới lớn như vậy, Y Mặc bây giờ trong lòng chỉ nghĩ đến Thi Tinh Lan.

Chiều ngày 15 tháng 2 tiến vào Hồi Ký.

Chiều ngày 16 tháng 2 đi ra khỏi Hồi Ký.

Đảo Hoa Nhài vẫn là đảo Hoa Nhài, ánh nắng tươi sáng đến chói mắt, hải âu không ngừng bay lượn trên mặt biển.

Thi Tinh Lan không tìm thấy.

Nhưng Y Mặc không có ý định từ bỏ.

Hai người giao thoa không nhiều, dù cho có phải chạy khắp nơi, Y Mặc cũng phải tìm được Thi Tinh Lan.

Y Mặc chuẩn bị kỹ càng, thu dọn hành lý. Trực tiếp đi đảo chính quần đảo Bắc Tự. Lúc Y Mặc giận dỗi Đồng Mộ Tuyết, Thi Tinh Lan từng đưa Y Mặc tới đảo chính. Hai người đi qua sòng bạc, ở qua phòng khách sạn, cùng với các địa điểm giải trí.

Y Mặc đều đi qua một lần, lúc đi hồi ức không nhịn được ùa về, có chút cảm xúc nên đi chậm một chút, hoài niệm một chút, cẩn thận nhìn xem.

Nhưng không có, nơi nào cũng không có bóng dáng Thi Tinh Lan.

Buổi tối, ngồi ở vị trí ghế từng cùng Thi Tinh Lan xem buổi biểu diễn vũ nữ, rõ ràng biểu diễn rất đặc sắc, bầu không khí rất sôi động. Nhưng Y Mặc lại giống như một nhà thơ thất tình, hoàn toàn không để ý biểu diễn, đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

“Đảo chính không có, thế giới thực đã không còn nơi nào từng cùng ở. Du thuyền thì khả năng quá thấp.”

Y Mặc lẩm bẩm, cầm điện thoại di động lên, ánh mắt lại trở về ứng dụng Trò Chơi Tử Vong, chế độ Hồi Ký.

Những trò chơi hai người từng cùng trải qua.

Còn có 『 Sinh Hóa Tập Kích 』, 『 Chiến Tranh Thần Ma 』, 『 Ma Sói 』.

Sinh Hóa Tập Kích là không thể nào, Thi Tinh Lan không có hồi ức tốt đẹp gì ở đó, chưa kể thành phố Gấu Xám nơi từng cùng chiến đấu đã bị bom hạt nhân san phẳng.

Chiến Tranh Thần Ma thì Thi Tinh Lan cũng không tiếp xúc với bất luận kẻ nào, cô chơi ván đó cũng rất kiềm chế và cực khổ, đoán chừng sẽ không đi.

Còn Ma Sói thì...

Cũng chẳng có gì, hai người đấu đá kịch liệt, chính là đối đầu gay gắt, niềm tin không cùng chỗ. Là nơi mới gặp, nhưng mà quá hoang vu, căn bản không cách nào dưỡng thai sinh con.

Nói thật, khả năng đều không cao.

Nhưng mà, Y Mặc dự định đều đi xem, không bỏ qua một nơi nào.

Điểm tích lũy và vé vào cửa, căn bản không quan trọng!

Nhưng Sinh Hóa Tập Kích không có ai, Chiến Tranh Thần Ma cũng không có ai.

Trong sự tuyệt vọng, Y Mặc cuối cùng đi đến thế giới Ma Sói.

So với sự đè nén trong thời kỳ tân thủ trước đây, lần nữa đi tới thế giới này, đi tới cái thôn nhỏ giữa núi hoang kia, ánh nắng ngược lại phá lệ chói chang, hoàn toàn mất đi cảm giác u ám.

Nói thật, Y Mặc không ôm hy vọng gì.

Nhưng khi tiến vào thế giới này, đứng ở cái thôn nhỏ cũng không có quá nhiều hồi ức tốt đẹp kia, trên khuôn mặt mang theo thất lạc và thất ý dần dần được ánh mặt trời rực rỡ nhuộm sáng.

Trong đôi mắt, có ánh sáng đang lưu chuyển.

Y Mặc không nhìn thấy Thi Tinh Lan. Nhưng lại nhìn thấy khói bếp lượn lờ, nhìn thấy trên giá gỗ đơn sơ có treo quần áo thay giặt của thiếu nữ.

Tại khoảnh khắc này, thế giới đen trắng u tối dần dần khôi phục màu sắc, trở nên ngũ sắc rực rỡ, dường như cây khô gặp mùa xuân.

Y Mặc không mở hệ thống để xác nhận.

Anh từng bước đi trên con đường đất không có bất kỳ sự tu sửa nào, xuyên qua giữa những túp lều cũ nát lạc hậu.

Nhìn kỹ dấu vết cuộc sống đơn giản xung quanh.

Nhìn cái thớt gỗ tự chế từ gốc cây, nhìn bắp ngô phơi trên mặt đất, nhìn những chiếc bát gỗ được rửa sạch sẽ phơi dưới ánh mặt trời.

Trong những vật phẩm này, những dấu vết sinh hoạt này, hình ảnh Thi Tinh Lan tự mình sinh hoạt từng chút một tại thôn nhỏ đã hiện lên trong đầu, dần dần chuyển động, càng lúc càng rõ ràng sống động.

Cô là một cô gái như thế nào?

Cô khắc nghiệt trong trò chơi tử vong, nói chuyện với kẻ địch rất sắc bén. Nhưng trong cuộc sống lại vô cùng lễ phép, sẽ nhiệt tình chào hỏi mọi người, tích cực và yêu đời.

Cô để ý vật chất, nhưng cũng không truy cầu vật chất. Cô hưởng thụ mỗi phút mỗi giây được sống, yêu quý những việc cô yêu quý.

Khi hình bóng cô gái trong tâm trí ngày càng trở nên rõ nét, ngày càng thêm sống động.

Y Mặc đã đi tới một cánh cửa nhà gỗ đang mở.

Giờ khắc này.

Bóng dáng hoạt bát của thiếu nữ trong đầu dần dần trùng khớp với thực tế, cuối cùng phản chiếu trong đôi mắt Y Mặc.

.

Cô đang yên tĩnh ngồi bên giường, mặc bộ đồ ở nhà giản dị.

Cô hơi cúi người về phía đứa trẻ sơ sinh mặc quần áo nhỏ sạch sẽ trên giường, dường như muốn đưa tay vuốt ve gò má của bé.

Tiếp đó.

Đứa bé dường như phát giác động tác của cô. Còn chưa đợi thiếu nữ chạm vào gò má, bé liền vui vẻ đưa bàn tay non nớt ra, nhẹ nhàng ôm lấy, nắm chặt ngón tay của thiếu nữ.

Thời gian, tại khoảnh khắc này như ngừng trôi.

Những đám mây lớn chậm rãi trôi qua.

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ, vụng trộm chui vào phòng, bò lên gò má thiếu nữ.

Phản chiếu trong đôi mắt Y Mặc là ánh sáng dịu dàng chuyển động trong mắt thiếu nữ, bờ môi hơi hé mở vì bất ngờ, lại nhẹ nhàng nhếch lên, lộ ra nụ cười vô cùng chữa lành.

Nụ cười kia ấm áp đến mức Y Mặc có chút lóa mắt, vĩnh viễn khó quên.

Y Mặc cứ như vậy nhìn, yên lặng đứng phía sau nhìn, trong lúc nhất thời quên đi thời gian.

Cứ như vậy, không biết qua bao lâu.

Thiếu nữ quay đầu lại.

Nhìn Y Mặc đang đứng ở cửa không nỡ phá vỡ hình ảnh yên bình này, cô nở nụ cười mỉm quen thuộc.

“Tên otaku, cậu tới chậm rồi.”

“Bụng của tôi thì cậu không sờ được nữa. Bất quá cậu có thể sờ sờ khuôn mặt con gái cậu, tôi nghĩ con bé nhất định sẽ rất vui vẻ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!