Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 16: Hồi Nhật Bản - Mây Mù Tại Tokyo - Chương 82: Cái chết của Jingu Natsuka

Chương 82: Cái chết của Jingu Natsuka

Chương 82: Cái chết của Jingu Natsuka

Lúc ở bên ngoài, Y Mặc cũng không ít lần tìm Sakurana trò chuyện, bây giờ tìm Sakurana kéo một phiếu, lẽ thẳng khí hùng không có vấn đề gì cả chứ?

Sakurana: “Không.”

Y Mặc: “Dame!” (Không)

Sakurana đương nhiên sẽ không đồng ý, trực tiếp từ chối.

Có điều Y Mặc và Sakurana đồng thời mở miệng nói "không", khiến Sakurana có chút nghi hoặc, không rõ Y Mặc đang làm gì.

Sakurana: “Anh đây là...”

Dưới ánh mắt khó hiểu của Sakurana, Y Mặc lộ ra vẻ mặt nhăn nhó khổ sở, lên án mạnh mẽ hệ thống: “Đáng ghét, cái hệ thống phiên dịch ngôn ngữ tự động của server quốc tế này đúng là quá hố!”

Sakurana sẽ từ chối, Y Mặc rõ ràng điều đó.

Cô là người Nhật Bản, từ chối thực sự là nói “Dame”.

Một cô gái mặc kimono, dung mạo xinh đẹp, khí chất lạnh lùng cô độc nói với bạn “Dame”, bạn có thể từ chối sao?

Y Mặc là một Otaku, tự nhiên là không cách nào từ chối rồi.

Đặt lên người một Sakurana lạnh lùng đến tận cùng, đó chính là sự tương phản dễ thương chết người.

Nhưng tiếc là...

Hệ thống tự động phiên dịch lời nói của Sakurana.

“Dame” lọt vào tai Y Mặc trực tiếp biến thành “Không”, ngay tại chỗ mất hết cảm giác mà Y Mặc tưởng tượng.

Nghe vậy Y Mặc đau lòng nhức óc, oán niệm với loli hệ thống +1+1+1, lấy cuốn sổ nhỏ ra ghi mấy món nợ cho loli hệ thống.

Có điều đây đều là khúc nhạc dạo ngắn.

Trong sự nghi hoặc của Sakurana, Y Mặc cũng không tiếp tục xoắn xuýt đề tài này, tiếp tục hỏi: “Cô đi theo người kia, không cùng phe với tôi cũng có thể hiểu được.”

“Nhưng tôi rất tò mò.”

“Một người có dục vọng rất thấp, có khuynh hướng tự hủy diệt như cô, tại sao lại muốn đi theo người kia?”

Y Mặc đi tìm Sakurana nhiều lần, đã tương đối quen thuộc.

Người Nhật Bản có cảm giác biên giới rất mạnh, vô cùng chú ý khoảng cách giữa người và người, Sakurana ở phương diện này càng nghiêm trọng.

Y Mặc biết, biết rõ.

Anh chính là loại người không thèm để ý chút nào đến cái cảm giác khoảng cách kiểu Nhật này, thậm chí cũng bởi vì biết cái khoảng cách thái quá đó nên mới cố tình không quan tâm, gần như ngang ngược phá hủy nó.

Căn bản không cân nhắc cảm thụ của cô, thậm chí không quan tâm cô có nói hay không.

Muốn hỏi liền hỏi, muốn nói liền nói, truy vấn đến cùng, cô không nói thì dây dưa không ngớt, nhất định bắt cô phải nói ra.

Sakurana qua lại với Y Mặc mấy lần, cũng biết tính cách của Y Mặc, vô cùng không quen phương thức giao lưu của anh, biết Y Mặc là một tên vô lại.

Cô bình tĩnh nhìn Y Mặc.

Không cần thiết đáp lại, nhưng cũng không phải thứ tuyệt đối không thể nói, vì giảm bớt sự dây dưa không ngớt của Y Mặc, cô bèn nói: “Hy vọng, tín niệm.”

Y Mặc đi đến trước bàn tròn chỗ Sakurana và Candice.

Đi qua đi lại, lẩm bẩm một mình: “Hy vọng à.”

“Thì ra là thế, thì ra là thế, bệnh Chuunibyou nhỉ, có thể hiểu được, có thể hiểu được.”

Nói xong, đột nhiên nhìn về phía Sakurana: “Kể cả khi người kia giết anh ruột của cô?”

Giọng điệu chuyển biến, hùng hổ dọa người.

Ánh mắt mang theo cảm giác áp bách, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Sakurana, dường như có thể nhìn thấu toàn bộ suy nghĩ của cô.

Sakurana chưa bao giờ sợ đối mặt với người khác.

Bình thường khi đối mặt với người khác, cũng đều là người khác lùi bước trước, rất ít người có thể đối mặt quá lâu với Sakurana bình tĩnh và tuyệt không lùi bước.

Nhưng lần này, Sakurana lại khẽ nhíu mày, trong đôi mắt xuất hiện chút chần chờ và dao động.

Theo bản năng muốn lùi bước, nhưng trong lòng biết không thể lùi bước, cô cố gắng bình phục dao động trong lòng: “Anh đang nói cái gì...”

Không đợi Sakurana nói xong, Y Mặc ngắt lời tiếp tục nói: “Vụ án hành hạ đến chết Jingu Natsuka vì mục đích chính trị.”

“Tôi phụ trách điều tra vụ án ám sát chính trị ở Nhật Bản, lần đầu tiếp xúc với cô cũng là vì cái chết của Jingu Natsuka.”

“Vụ án kia, đã có kết quả.”

Sakurana: “Cái chết của anh ấy không liên quan gì đến tôi...”

Y Mặc lần nữa ngắt lời: “Cô chần chờ.”

“Cô muốn nói không liên quan gì đến cô.”

“Lần đầu tiên tôi thấy cô, cô cũng là một bộ dạng không thèm để ý.”

“Thật sự không liên quan? Thật sự không quan tâm sao?”

“Không, có liên quan, cô quan tâm.”

“Nếu thật sự không quan tâm, cô cũng sẽ không đích thân tham gia hành động ám sát chính trị gia vào ngay buổi tối anh trai cô chết, đi tự tay giết chết chính trị gia phe đối địch với Jingu Natsuka!”

Y Mặc hợp tác với sở cảnh sát Tokyo, giúp họ điều tra sự kiện chính trị gia, chú ý đến việc xảy ra 7 vụ án mạng cùng lúc.

Theo thứ tự là:

Đêm ngày thứ 1:

Vụ án 1: Vụ tự sát trong phòng kín, nhân viên tài vụ bị bắn 7 phát sau lưng.

Vụ án 2: Vụ cướp giết ngụy trang ở Kabukicho.

Sáng sớm ngày thứ 2:

Vụ án 3: Vụ tra tấn dã man trong phòng kín Jingu Natsuka với 99 nhát dao.

Đêm ngày thứ 2:

Vụ án 4: Vụ phân thây một nhát dao ở khu chung cư cao cấp (Sụp đổ, đóng băng).

Vụ án 5: Vụ nguyền rủa văn phòng (Nguyền rủa).

Đêm ngày thứ 4:

Vụ án 6: Vụ giết người man rợ ở nhà nghỉ cao cấp (2 người, chính trị gia tử vong, cô gái tóc ngắn người nước ngoài tử vong).

Vụ án 7: Vụ giết người ở cửa hàng tiện lợi.

Hiện tại đã xác định.

Các vụ án chính trị gia Tokyo bị giết phần lớn là do Thực Nguyệt làm.

Mục đích là để hạ thấp uy tín của các đảng phái chính trị gia hiện tại, phe bảo thủ và phe Thủ tướng, từ đó đạt được mục đích người đứng sau Thực Nguyệt thừa cơ thượng vị, khống chế chính trị Nhật Bản, điều này lúc đàm phán với Abe Haru đã nói qua.

Jingu Natsuka là vụ án Y Mặc tiếp nhận điều tra, xem thi thể vào sáng sớm thứ 2, cũng chính là vụ án 3.

Y Mặc và Tần Mộ Sắc sau khi xem xét thi thể đã thăm hỏi gia tộc Jingu, thăm hỏi Jingu Sakurana, cùng ngày buổi tối xảy ra vụ án mạng 4 và 5.

Sakurana là người của tổ chức Thực Nguyệt, tham gia hành động là rất bình thường.

Lần đầu tiên Y Mặc gặp Sakurana liền thấy cô có hai thanh katana, biết cô là người chơi trò chơi tử vong cao cấp, lúc đó trên người cô mùi vị rất sạch sẽ.

Nhưng khi vụ án 4 và 5 phát sinh, buổi tối Y Mặc đi gặp Sakurana lần nữa, trên người cô đã có mùi máu.

Căn cứ vào đặc thù tử vong của 2 vụ án.

Một cái song đặc tính sụp đổ, đóng băng; một cái đơn đặc tính nguyền rủa.

Sau khi gặp qua Sakurana và Quỷ Xanh, căn cứ vào thực lực và các loại vũ khí của bọn họ để phân tích, liền đã có thể 100% xác định, hai vụ án này theo thứ tự là do Sakurana và Quỷ Xanh làm.

Sakurana không xuống tay -> Jingu Natsuka chết -> Sakurana xuống tay -> Sakurana giết chết chính trị gia phe đối địch vì Jingu Natsuka.

Sakurana không quan tâm?

Y Mặc nhìn Sakurana, lắc đầu: “Có lẽ cô và anh trai cô quan hệ thật sự không tốt, cũng thật sự không tán đồng quan điểm của anh ta, ngoài miệng nói không thèm để ý, nói cái gì mà anh ta chết vì hy vọng là cái chết có ý nghĩa.”

“Nhưng suy cho cùng cô vẫn đã ra tay.”

“Hành vi của cô thành thật hơn lời nói của cô nhiều.”

“Jingu Sakurana, cô để ý cái chết thảm của anh trai mình, trong lòng cô rõ ràng hơn chúng tôi.”

Sakurana nhìn Y Mặc.

Trước những lời nói của Y Mặc, ánh mắt cô ngược lại càng thêm phần sáng tỏ, không còn chút lảng tránh: "Có lẽ... anh nói đúng."

"Nhưng giờ không phải lúc để bàn về vụ án, điều này anh phải rõ hơn tôi chứ."

Y Mặc hoàn toàn chẳng bận tâm đến thời gian bỏ phiếu đã trôi qua quá nửa, anh lắc đầu phủ nhận: "Không, chẳng còn thời điểm nào thích hợp để bàn về vụ án này hơn bây giờ đâu."

“Cái chết của anh trai cô, có thể quyết định thái độ của cô, quyết định việc cô chọn phe.”

“Vụ án Jingu Natsuka, trong một thời gian dài đã gây khó khăn cho cuộc điều tra của tôi, khiến tôi lâm vào ngõ cụt của vụ án ám sát chính trị.”

“Ban đầu nhân viên chính trị tử vong đều là phe bảo thủ thân Mỹ, nhìn như phe bảo thủ rất thảm, nhưng thực tế lại ảnh hưởng đến uy tín của đương kim Thủ tướng, vô cùng bất lợi cho Thủ tướng.”

“Phe Thủ tướng làm như vậy lợi bất cập hại, nhìn thế nào cũng giống phe bảo thủ "khổ nhục kế" hiến tế người mình để đạt mục đích khả năng lớn hơn.”

“Jingu Natsuka là phe Thủ tướng, phe Thủ tướng trong tình huống đó lại có người chết, cũng quá không thể tưởng tượng nổi.”

“Phe bảo thủ mặc dù có người chết, nhưng dư luận bất lợi cho phe Thủ tướng, không đi tham gia sự kiện giết người, khống chế hướng gió dư luận mới đúng là có lợi nhất cho chính mình.”

“Bọn họ không nên đi giết người của phe Thủ tướng.”

“Mà phe Thủ tướng thì sao, cũng không thể bởi vì dư luận quá kém, cũng chơi trò khổ nhục kế đổ vạ đối phương chứ?”

“Hai bên đều dùng khổ nhục kế, đều hiến tế người mình?”

“Chơi game có thể nghĩ như vậy, nhưng đặt ở trong hiện thực, liền không phù hợp logic, không phù hợp thường thức.”

“Đương nhiên, đây không phải quan trọng nhất.”

“Quan trọng nhất là, vì cái gì người chết lại là Jingu Natsuka, chết chính là anh trai cô.”

“99 vết đao ngược đãi kia, chắc chắn là người chơi trò chơi tử vong làm, giết một chính trị gia cần phải làm như thế sao?”

Y Mặc nói đến đây, nhìn Sakurana cảm thán: “Tôi không muốn nói rõ, nhưng lại nhất định phải nói rõ.”

“Sakurana.”

“Mục tiêu của hung thủ sau màn.”

“Căn bản không phải Jingu Natsuka, mà là cô, em gái của Jingu Natsuka...”

Sakurana đứng tại chỗ không nói một lời, bình tĩnh lạ thường.

Nhưng càng bình tĩnh, Y Mặc biết nội tâm của cô càng không bình tĩnh.

Y Mặc: “Đã mục đích là cô, vậy đối phương chắc chắn biết cô là người chơi trò chơi tử vong.”

“Mạnh hơn cô, không cần thiết lấy anh trai cô khai đao trước.”

“Yếu hơn cô, cần gì phải gây phiền phức cho cô.”

“Mục tiêu của bọn họ là cô, lại cũng không phải là vì giết chết cô, mà là vì đạt tới mục đích khác.”

“Cũng tỷ như nói...”

“Trước khi Jingu Natsuka chết, cô không ra tay. Sau khi Jingu Natsuka chết, cô ra tay.”

“Hung thủ giết anh trai cô là ai?”

“Trong 7 vụ án tôi tiếp nhận, 5 vụ là phe bảo thủ, 2 vụ là phe Thủ tướng.”

“Ngoại trừ vụ án 3 Jingu Natsuka là phe Thủ tướng ra, một phe Thủ tướng khác chính là vụ án 6, chính trị gia kia quan hệ không tệ với Jingu Natsuka, kiểu chết giống nhau.”

“Lúc đó tại hiện trường vụ án 6 còn có một thi thể.”

“Một người phụ nữ nước ngoài.”

“Tôi đã thấy, là người chơi trò chơi tử vong.”

“Một người chơi thực lực rất không tệ, đang tính toán rời đi từ cửa sổ thì bị người ta ngang ngược bóp nát cổ, chết tại chỗ.”

“Mà lúc đó người nhà đi nhận thi thể người phụ nữ kia.”

“Chính là người chơi Thiếu Gia Kai, Candice, Thư Ký 2 trong ván game này!”

“Khi chưa vào ván game này.”

“Tôi có thể coi Phòng Tranh Tận Thế là một thế lực đơn độc, bọn họ có mục đích chính trị của mình, cái này rất bình thường.”

“Nhưng tiến vào ván game này, tôi thấy Phòng Tranh Tận Thế và Thực Nguyệt là quan hệ hợp tác, tức là nói từ ngay từ đầu, hai tổ chức chính là cùng một phe!”

Y Mặc nhìn Sakurana như lúc trước.

Ánh mắt bình tĩnh, lại nhiều hơn mấy phần thương hại: “Phòng Tranh Tận Thế không có lý do giết anh trai cô, lại giết anh trai cô.”

“Sakurana.”

“Hung thủ thực sự giết anh trai cô, chủ mưu thực sự sau màn.”

“Là người lãnh đạo sau màn của Thực Nguyệt, cấp lãnh đạo trên đỉnh đầu cô, Hoàng thất Nhật Bản.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!