Chương 86: Trận chiến của Thư Ký 2
Chương 86: Trận chiến của Thư Ký 2
Thư Ký 2 định bụng sẽ thi gan tiêu hao với Tần Mộ Sắc.
Nhưng còn chưa kịp tiêu hao được bao lâu, bầu trời đã tối sầm lại bởi hàng ngàn hàng vạn mũi tên gai đang lao xuống đầu cả hai người với tốc độ cực nhanh.
Thư Ký 2 vừa lao nhanh trong bão cát để né tránh, vừa nâng cao mức độ cải tạo gen, dùng cánh tay cứng rắn và móng vuốt sắc bén để đỡ những mũi tên không thể tránh né.
Hắn sở hữu một món đồ phòng ngự công nghệ tương lai thu được từ thế giới tầng một là 『 Lồng Năng Lượng Phân Giải 』, hơn nữa trước đó đã phải dùng nó để chống đỡ nhiều đợt đạn năng lượng tầm xa của Ứng Ly.
Nhưng món đồ chơi này...
Năng lượng sử dụng có hạn, việc bị tiêu hao nhiều là một chuyện.
Quan trọng nhất là, 『 Lồng Năng Lượng Phân Giải 』 chỉ có thể chống đỡ các đòn tấn công năng lượng, chứ không có cách nào chống đỡ các đòn tấn công vật lý thuần túy.
Nói trắng ra là:
Thế giới công nghệ tương lai đa phần dùng đạn năng lượng, công nghệ chữa trị cơ thể cũng rất mạnh.
Đạn thật dù uy lực lớn đến đâu cũng không lợi hại bằng đạn năng lượng có khả năng phân giải hòa tan, nên đồ phòng ngự tân tiến nhất vẫn ưu tiên chống đạn năng lượng.
Không phải là không có loại phòng đạn thật, nhưng cái Thư Ký 2 đang mặc chắc chắn không phải loại đó.
Mấy cái cung tên kia nhìn rất bình thường, ngay cả thời hiện đại cũng chẳng ai dùng loại này, nhưng đầu mũi tên lại làm bằng kim loại có rãnh máu, cứ thế vèo vèo rơi xuống từ trên trời, cắm vào ai người nấy đau.
Thư Ký 2 rất mạnh, tốc độ hồi phục cơ thể cũng nhanh.
Nhưng cũng chưa đạt đến trình độ dùng da thịt chống đỡ mưa tên, không có cách nào dùng cơ thể ngạnh kháng lại được.
Đôi cánh xương nhìn thì giống Thiên Ma, phương thức bay lượn đuổi đánh cũng giống, nhưng thực tế chênh lệch rất xa, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Trong khi Thư Ký 2 đang phải tăng cường mức độ cải tạo gen để tránh mưa tên.
Tần Mộ Sắc liền chớp lấy thời cơ, xách theo thanh Hắc Thiết cấp SSR+ lao tới chém giết Thư Ký 2: “Chết!”
Thư Ký 2: “Trọng Lực!”
Thư Ký 2 vừa muốn tránh mưa tên, lại vừa phải đề phòng Tần Mộ Sắc đang lao tới đánh lén, nhưng mà...
Ting ting ——!
Siêu Tần Gia Hộ tự động kích hoạt.
Căn bản không đợi Tần Mộ Sắc giết đến trước mặt Thư Ký 2, mấy mũi tên đã rơi xuống đầu cô, tự động kích hoạt vòng bảo hộ.
Nhìn cảnh này, Thư Ký 2 vừa buồn cười vừa chua xót.
Buồn cười là Tần Mộ Sắc ngay cả mưa tên cũng không tránh được, chua xót là người ta có thẻ bảo mệnh vô hạn, căn bản không cần tránh, cứ thế lao đầu vào là xong.
Cứ như vậy.
Thư Ký 2 vừa phải tránh mưa tên, vừa phải đề phòng Tần Mộ Sắc - kẻ không cần tránh mưa tên - đánh lén.
Dẫn đến việc hắn không thể hạ thấp mức độ thiên phú và cải tạo gen, sự tiêu hao cơ thể lại tăng lên rõ rệt.
Sau mấy đợt mưa tên, Thư Ký 2 và Tần Mộ Sắc đánh qua lại vài hiệp, hắn cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, khó chịu đến cùng cực.
Thư Ký 2: “Đù, có thôi đi không!!”
Bình thường chiến đấu, Thư Ký 2 ngay cả súng đạn cũng không sợ.
Nhưng bây giờ lại vì có Tần Mộ Sắc kiềm chế, bị một đám NPC gà mờ dùng mưa tên quấy nhiễu cực kỳ phiền phức, khiến hắn vô cùng khó chịu.
Có cảm giác như cao thủ chơi Ma Sói rơi vào ván game của người mới, bị một đám gà mờ không giảng logic đè xuống đất ma sát, ngay ngày đầu tiên đã bị cắn chết tức tưởi.
Thư Ký 2 phải phòng thủ trước mưa tên.
Nhưng Tần Mộ Sắc thì không cần, cô cứ thế xông lên bất kể có cơ hội hay không.
Ngược lại bất kể là Thư Ký 2 hay mưa tên, đều kích hoạt thẻ bài bảo mệnh của Y Mặc, không sợ hãi chút nào, cực kỳ vui vẻ.
Thư Ký 2 cảm thấy không ổn.
Vốn dĩ đang tiêu hao Tần Mộ Sắc rất tốt.
Nhưng bây giờ trận mưa tên này ập xuống, hắn buộc phải tăng cường độ sử dụng cải tạo gen và thiên phú, lượng tiêu hao tăng vọt, bất lợi cho cuộc chiến tiêu hao bền bỉ.
Emmmm.
Phải nghĩ cách giải quyết một chút...
Ví dụ như, dùng da thịt chống đỡ một phần nhỏ mũi tên, giảm bớt việc sử dụng thiên phú và cải tạo gen?
Thư Ký 2 suy tính, cố ý đưa cánh tay ra, giảm bớt một chút trình độ cải tạo gen sinh hóa.
Tiếp đó, phập ——!
Mũi tên cũng không khách sáo, trực tiếp cắm vào cánh tay Thư Ký 2, nhưng cắm vào không quá sâu.
“Hừ, uy lực cũng thường thôi.”
“Có thể miễn cưỡng... Vãi, mẹ nó cái mũi tên chó chết này có độc!!!”
Sát thương vật lý thì bình thường, nhưng rõ ràng có kèm theo sát thương phép thuật, Thư Ký 2 trơ mắt nhìn vùng da trúng tên biến thành màu đen tím bầm ngay lập tức...
Cấp bậc cải tạo gen của Thư Ký 2 rất cao, độc tố tầm thường vô hiệu với hắn, nhưng chất độc mô phỏng trên mũi tên này quả thực có chút bản lĩnh, không thể mặc kệ được.
Thư Ký 2 nhanh chóng rút mũi tên ra, cái móc câu trên đầu mũi tên còn xé toạc một mảng thịt, hắn vội vàng tăng cao trình độ cải tạo để hồi phục ngay lập tức.
Đau đớn là một chuyện, sự tiêu hao của cơ thể lại gia tăng, vô cùng khó chịu.
Cứ như vậy.
Mưa tên vẫn rơi.
Tần Mộ Sắc vẫn đánh lén.
Thư Ký 2 vẫn phải chiến đấu trong sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đánh mãi đánh mãi, Thư Ký 2 phát hiện ra một vấn đề...
Mình đến đây là để giết chết Tần Mộ Sắc, nhưng vì giết không nổi nên bị ép đánh thành chiến tranh tiêu hao.
Về lý thuyết là mình đang đuổi cô ta chạy.
Vậy có thể nhân lúc cô ta chạy ra xa, mình không đuổi theo, mà quay đầu bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất không?
À há, khả thi đấy!
Mặc dù đuổi đánh người ta, cuối cùng không giết được mà tự mình bỏ chạy thì rất mất mặt.
Nhưng đã đến nước này rồi, cũng đừng có sĩ diện hão đến chết nữa, cứ làm như vậy đi!
Thư Ký 2 nghĩ là làm.
Nhân lúc gạt phăng mưa tên và cú đánh lén của Tần Mộ Sắc vừa quay người lại.
Hắn cố ý để lộ một sơ hở nhỏ không đáng kể, để Tần Mộ Sắc có thể lùi lại né tránh đòn của hắn mà không cần bật bảo mệnh, kéo giãn một chút khoảng cách.
Thư Ký 2 thực hiện một loạt thao tác nước chảy mây trôi, rồi trực tiếp quay đầu bỏ chạy.
“Đừng hòng chạy! Xem chiêu!!”
Còn chưa kịp rút lui nhanh chóng, thanh Hắc Thiết của Tần Mộ Sắc đã đập tới từ phía sau.
Khiến cho kế hoạch bỏ trốn của Thư Ký 2 thất bại, bị ép phải đánh thêm vài hiệp với Tần Mộ Sắc, cuối cùng kết thúc bằng việc vòng bảo hộ của cô bật lên, lại rơi vào thế giằng co tiêu hao.
Thư Ký 2: “Cô trốn đi chứ.”
Tần Mộ Sắc: “Tôi có vòng bảo hộ vô địch, tại sao tôi phải trốn.”
Thư Ký 2 rất gấp: “Vậy cũng không thể dùng lãng phí thế được.”
“Nên tránh thì tránh, nên chạy thì chạy, tôi đều cho cô cơ hội rồi, cô nhóc này đúng là phá gia chi tử mà!”
Kiếm chút điểm tích lũy có dễ dàng đâu, cô không thể dùng tiết kiệm cho người đàn ông của cô một chút sao?!!
Tần Mộ Sắc không vội, ánh mắt rất vô tội: “Ông đã nói muốn thi gan với tôi, xem tôi có thể bảo mệnh được bao lâu mà.”
“Không sao đâu, tôi không chạy, tôi cứ thi gan với ông đấy.”
“Mài chết cái lão... Lão già khốn kiếp nhà ông.” Từ "lão già khốn kiếp" này cô dùng không quen, hơi khựng lại một chút nên nghe có vẻ đáng yêu.
Thư Ký 2: “...”
“Cô cũng biết chửi người cơ à, còn giả bộ ngại ngùng cái gì...”
Tần Mộ Sắc: “À, câu trên là Y Mặc bảo tôi nói.”
“Tôi thích trực tiếp động thủ hơn, bình thường không quen chửi người.”
Thư Ký 2: “Đánh trò chơi tử vong mà còn có thể chỉ đạo qua giọng nói từ xa à?”
Tần Mộ Sắc đương nhiên gật đầu: “Ừ, sao lại không thể?”
Thư Ký 2: “...”
Cuối cùng hắn cũng biết tại sao mình lại không mưu tính lại người ta.
Người ta có Ác Ma Đen "bật mic" chỉ đạo, còn bên mình thì mạnh ai nấy lo, năm bè bảy mảng, tính kế lại được mới là lạ đấy...
Tần Mộ Sắc: “Mấy câu trên cũng là Y Mặc chỉ huy.”
“Không những chỉ đạo, mà còn là sự chỉ đạo đến từ người đẹp trai vô địch siêu cấp, thực lực đứng thứ 2 toàn server, ông nói xem có tức không?”
“Câu này...”
Thư Ký 2: “Câu này cũng thế, không cần cô lặp lại tôi cũng nghe ra được.”
Tần Mộ Sắc không nói chuyện, ánh mắt đại ý là: Ông cũng biết cướp lời à?
Thư Ký 2 nổi trận lôi đình: “Mẹ kiếp, đúng là tức chết mà, chưa từng thấy kẻ nào thối tha không biết xấu hổ như vậy!”
Trong lúc hai người nói chuyện cũng đã đánh qua lại mấy hiệp, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc giao tiếp và kết quả, dù sao cái thẻ bảo mệnh kia đúng là vô địch thật.
Tần Mộ Sắc gật đầu: “Đúng vậy...”
“Đừng nói là ông, tôi cũng thấy tức...”
Bắt một người không có thói quen nói bậy như Tần Mộ Sắc phải phun ra mấy lời thô tục đã đành, đằng này còn bắt cô chính miệng thừa nhận anh ta đẹp trai...
Cái tên đại lừa đảo này... Có thể đứng đắn một chút được không.
Ghi vào sổ tay, trở về sẽ tìm anh tính sổ!
Thư Ký 2: “Vậy cô đừng có nói nữa.”
Nhưng Thư Ký 2 làm sao biết được, Tần Mộ Sắc làm vậy là vì nghe lời.
Mặc dù trong thế giới thực hay trong trò chơi, hai người Y - Tần không ít lần trêu chọc cãi nhau, nhưng một khi vào việc nghiêm túc, Tần Mộ Sắc là người nghe theo sự sắp xếp của Y Mặc nhất, tin tưởng và thi hành mệnh lệnh của Y Mặc vô điều kiện.
Đánh Thư Ký 2 là đại sự, là chính sự.
Cho nên Y Mặc chỉ huy cái gì, Tần Mộ Sắc làm cái đó, Y Mặc bảo nói gì, Tần Mộ Sắc nói cái đó, tuyệt đối phục tùng thi hành.
Mà chuyện chọc tức người khác, Y Mặc cũng là chuyên gia.
Đánh nhau người ta có bảo mệnh, tiêu hao người ta có bảo mệnh, cãi nhau người ta có "thế thân" là vua mạnh miệng, Thư Ký 2 còn chơi thế nào được nữa?
Uất ức, quá uất ức.
Mặc dù uất ức nhưng vẫn phải nhịn, tức giận cũng vô dụng!
Nhưng cũng may, rất nhanh đã có tin tốt.
Sau khi trải qua mười mấy đợt mưa tên, có lẽ là tên đã bắn hết, sự quấy rối từ bên ngoài sân đã không còn.
Thư Ký 2 chăm chú quan sát một hồi.
“Có thể nghỉ ngơi một chút rồi...” Sau khi xác nhận, hắn nhỏ giọng lẩm bẩm, không thể để Tần Mộ Sắc nghe thấy.
Nhân lúc không có mưa tên, hắn muốn nhanh chóng hạ thấp thiên phú và gen sinh hóa xuống mức thấp nhất.
Tuy nhiên...
Cộc cộc cộc cộc cộc cộc đát ——!
Mưa tên vừa dứt.
Ngay sau đó ập đến chiến trường là mưa bom bão đạn, là đạn thật tấn công!
Sẽ thắng sao?
Không biết, tóm lại cứ đánh trước đã rồi tính!
Thư Ký 2: “???”
“Đù, thật sự là không có hồi kết à!”
Khá lắm, đây là "Trận chiến của Thư Ký 2" à?
“Các người là Thầy Gojo sao? Tao mẹ nó là Sukuna chắc? Tao làm gì có Trảm Không Gian!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
