Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 99

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Tập 16: Hồi Nhật Bản - Mây Mù Tại Tokyo - Chương 79: Asano Rin và Hắn (2)

Chương 79: Asano Rin và Hắn (2)

Chương 79: Asano Rin và Hắn (2)

Trời đông giá rét.

Thế giới sau khi thoát khỏi địa ngục, vẫn là địa ngục.

Vào lúc sắp chết cóng, người đàn ông đó xuất hiện trước mặt, chỉ nói cho cậu bé biết một sự thật.

“Ngươi sắp chết rồi.”

Dù vậy.

Cậu bé: “Cứu... Cứu cháu...”

Người đàn ông tóc dài: “Ta có thể cứu ngươi, nhưng tại sao ta phải cứu ngươi?” Hắn bình tĩnh đến đáng sợ, không có nửa phần thương hại.

Cậu bé: “Cháu... Không muốn... Chết... Cứu...”

Người đàn ông nhìn vệt máu dài ngoằng trên nền tuyết phía trước cậu bé, nhìn thương thế khắp người cậu, nhìn đôi mắt ảm đạm không còn hy vọng của cậu, hắn cười: “Không muốn chết à.”

“Ừm, có lẽ đây là một lý do không tệ.”

Cậu bé được người đàn ông tóc dài trẻ tuổi đưa đi, đưa đến một bệnh viện tư nhân cao cấp.

Hắn đến thăm cậu bé mỗi ngày.

Con người là sinh vật rất kỳ lạ, vừa yếu ớt lại vừa kiên cường.

Có thể mất mạng vì một tai nạn nhỏ, cũng có thể quanh đi quẩn lại nơi địa ngục, cuối cùng vẫn sống sót.

Cậu bé không thích nói chuyện.

Người đàn ông tóc dài cũng không thích nói chuyện.

Cuối cùng vào một ngày nọ, cậu bé nhìn người đàn ông đến thăm mình như thường lệ, không kìm được nói: “Cảm... Cảm ơn.”

Người đàn ông: “Chữ cảm ơn là thứ vô dụng nhất.”

“Kẻ mạnh hơn ngươi sẽ không để ý lời cảm ơn của ngươi, kẻ yếu hơn ngươi không cần thiết phải cảm ơn, chẳng qua là sự thỏa mãn bản thân mà thôi.”

“Ta giúp ngươi.”

“Cho nên ngươi cũng phải giúp ta, thanh toán thẻ đánh bạc ngang giá, để chứng minh giá trị việc ta cứu ngươi.”

Cậu bé: “Vâng.”

“Chú muốn cháu làm gì?”

Người đàn ông tóc dài suy tư một chút, nói: “Ta có một ý tưởng thú vị, chờ ngươi khỏi bệnh, sẽ do ngươi thực hiện.”

Một tháng sau, cơ thể cậu bé hoàn toàn bình phục.

Người đàn ông đưa cậu trở lại nơi cậu không muốn trở lại nhất, nơi được gọi là địa ngục.

Gã ác ma và người phụ nữ đều đã bị trói.

Trong mắt họ mang theo sự khủng hoảng và cầu khẩn, đang nhìn cậu bé, địa vị vào giờ khắc này đã xảy ra sự hoán đổi.

Người đàn ông: “Ngươi có 3 lựa chọn.”

“1. Rời khỏi nơi này.”

“Cùng bọn họ không còn quan hệ, cùng ta cũng không còn quan hệ.”

“2. Ở đây có một cái kéo.”

“Khoan dung bọn họ, cởi trói cho bọn họ.”

“3. Ở đây có một con dao găm.”

“Giết chết bọn họ, trả thù những việc bọn họ đã làm với ngươi.”

Thế giới của trẻ con tương đối đơn giản, nhưng sau khi chứng kiến địa ngục, cậu bé ngược lại trở nên tỉnh táo hơn rất nhiều.

Cậu bé: “Chú hy vọng cháu làm thế nào?”

Người đàn ông: “Đều rất thú vị, nhưng ta thích lựa chọn thứ 3 hơn.”

Cậu bé nghe vậy, quay đầu nhìn về phía gã ác ma và người phụ nữ.

Hơi thở càng thêm nặng nề, đôi mắt càng thêm vẩn đục.

Dưới ánh mắt e ngại và cầu xin tha thứ của đối phương, bàn tay run rẩy của cậu vươn về phía con dao găm.

Nắm lấy, siết chặt.

Tiếp đó...

...

Máu tràn qua sàn nhà, khiến nơi vốn đã bẩn thỉu hỗn loạn càng trở nên dơ bẩn không chịu nổi.

Cậu bé máu me khắp người.

Cơ thể run rẩy, thở hổn hển rất lâu cũng không bình tĩnh lại được: “Tiếp theo, cháu phải làm gì...”

Người đàn ông: “Ngươi nợ ta đã trả xong, ngươi tự do rồi.”

Dưới câu nói đó.

Cậu bé cũng không được giải thoát, ngược lại lâm vào sự mê mang vô tận, tất cả mọi thứ đều đã mất đi ý nghĩa.

Cậu bé: “Cháu muốn... Đi theo chú...”

Người đàn ông: “Ngươi quá yếu, ta không có lý do gì để ngươi đi theo.”

Cậu bé: “Chú muốn cháu làm gì, cháu đều có thể làm cái đó.”

Người đàn ông: “Ngươi không có giá trị.”

“Có điều... Giết mẹ giết cha.”

“Thú vị, vô cùng thú vị, có lẽ đây là một lý do.”

“Muốn đi theo ta, ngươi có giác ngộ trở thành con chó của ta, hiến dâng tất cả cho ta không?”

Cậu bé: “Cháu có thể.”

Người đàn ông: “Vậy thì chứng minh giác ngộ của ngươi đi.”

“Ngươi tên là gì?”

Cậu bé: “Asano Rin.”

Người đàn ông: “Kẻ giết cha giết mẹ, không có tư cách dùng lại cái tên cha mẹ đặt cho.”

Cậu bé: “Vậy cháu nên gọi là gì?”

Người đàn ông: “Ta chán ghét kẻ yếu.”

“Thân thể ta rất yếu, cho nên người bên cạnh ta đều phải rất mạnh.”

“Quỷ Xanh.”

“Từ hôm nay trở đi, ngươi tên là Quỷ Xanh.”

“Hoặc là chết, hoặc là trở thành con ác quỷ khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật, không chút cảm tình.”

Quỷ Xanh ấu niên được đưa tới một tòa nhà cổ rộng lớn mang đậm hơi thở lịch sử, nhận sự giáo dục hà khắc, có thể dùng từ tàn khốc để hình dung.

Tuy nói như thế.

Nhưng người đàn ông chưa từng keo kiệt tài nguyên.

Cho Quỷ Xanh cái ăn cái mặc tốt nhất, tìm những thầy giáo cổ truyền thừa ưu tú nhất dạy bảo Quỷ Xanh thuật giết người.

“Ngươi không cần học tập văn hóa tri thức.”

“Là chó của ta, ngươi chỉ cần cắn người.”

“Ta bảo ngươi cắn ai, ngươi liền cắn chết kẻ đó, kéo xuống địa ngục là được.”

“Mà làm chó của ta, cũng sẽ sống tốt hơn đám người áo mũ bảnh bao kia.”

Người đàn ông lúc nào cũng ví Quỷ Xanh như chó.

Nhưng lúc bình thường lại đối xử với hắn như người nhà, so với chủ nhân hay người dẫn đường, càng có mấy phần quân tử chi giao nhạt như nước.

Cái gì cũng nói chuyện.

Muốn đi ra ngoài dạo chơi, cũng thích gọi Quỷ Xanh đi cùng.

Sau khi Quỷ Xanh trưởng thành, hắn càng hoàn toàn không hạn chế tự do của cậu.

Quỷ Xanh quả thực rất ưu tú, có thiên phú.

Về sau tiến vào trò chơi tử vong, mà còn trở thành người nổi bật trong số những người chơi cao cấp, vô cùng lợi hại.

Trưởng thành theo tuổi tác, sự hiểu biết của Quỷ Xanh đối với người đàn ông cũng không ngừng sâu sắc hơn.

Bề ngoài khiêm tốn hữu lễ, nhìn không ra tật xấu.

Nhưng trên thực tế hắn có thế lực do chính mình gây dựng nên, tụ tập một số người chơi trò chơi tử vong lợi hại, dùng những vật khác biệt để khống chế họ, bắt họ phục vụ cho mình.

Những người chơi kia xuất thân khác biệt, mục đích khác biệt, lại bị người đàn ông dùng vật khác biệt, thao túng trói buộc để sử dụng.

Hoặc là danh lợi, hoặc là nhược điểm, hoặc là hy vọng, hoặc là quy tắc chờ...

Đánh giá của Quỷ Xanh là:

Một kẻ dã tâm giỏi tâm kế, không từ thủ đoạn tận dụng mọi thứ.

Mọi người đều biết đang bị hắn lợi dụng, nhưng lại đều cam tâm tình nguyện, khó mà từ chối.

Trong nhà cổ, Quỷ Xanh trưởng thành ngồi uống trà với người đàn ông.

Cứ đến mùa xuân thu, cơ thể người đàn ông liền cực kém, mắc bệnh dữ khó chữa, lúc nào cũng ho ra máu cần điều dưỡng: “Quan hệ giữa ngươi và người của Thực Nguyệt không tệ nhỉ.”

Quỷ Xanh: “Tôi là đội trưởng.”

Người đàn ông: “Ràng buộc là nhược điểm.”

“Có thể lợi dụng, nhưng không được để trở thành gánh nặng.”

“Bọn họ có thể sẽ chết, ngươi cũng có thể sẽ chết, cái này rất bình thường.”

“Nhưng ta không hy vọng trông thấy bọn họ trở thành nguyên nhân cái chết của ngươi.”

Quỷ Xanh: “Vâng.”

Người đàn ông: “Ngươi có quan hệ không tệ với một cô gái phong trần, ngươi thích cô ta?”

Quỷ Xanh: “Tôi không biết.”

Người đàn ông: “Cũng đúng, ngươi không có kinh nghiệm tình cảm, tự nhiên không hiểu.”

“Đàn ông ở tuổi này của ngươi, ít nhiều đều từng yêu đương một hai lần.”

“Ngươi muốn yêu đương không?”

Quỷ Xanh: “Không muốn.”

Người đàn ông cười khẽ: “Ngươi khác với cha ngươi, không cần có gánh nặng.”

Quỷ Xanh: “Tôi không có cha.”

Người đàn ông: “Ngươi có, chỉ là bị ngươi tự tay giết chết rồi.”

Người đàn ông nói đến đây, không để ý phân chia chủ tớ, đưa chén trà tự tay pha cho Quỷ Xanh: “Giết chết Kamagawa Ineko, trước nửa đêm.”

Quỷ Xanh: “Vâng.”

Quỷ Xanh lĩnh mệnh chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị người đàn ông gọi lại: “Thôi bỏ đi, ta đổi ý rồi.”

“Kamagawa Ineko có trải nghiệm ấu thơ không tốt giống ngươi, sự hấp dẫn lẫn nhau giữa các ngươi có lẽ bắt nguồn từ sự đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ.”

“Ta không có lý do giết cô ta.”

“Cần ta giúp ngươi báo thù cho cô ta không?”

Quỷ Xanh: “Tôi không có lý do báo thù cho cô ấy.”

Người đàn ông: “Không, không cần lý do.”

“Ngươi đủ mạnh, muốn làm như vậy thì cứ làm như vậy.”

“Ngươi có lẽ là cảm thấy chính mình không có tư cách làm như vậy, cho nên mới không làm.”

Quỷ Xanh: “Không.”

Người đàn ông: “Ồ, chẳng lẽ không phải?”

Quỷ Xanh: “Tôi là người hầu của ngài, chỉ phục vụ một mình ngài.”

Người đàn ông cười to: “Ha ha ha.”

“Ngươi có lẽ là người trong Thực Nguyệt không cầu danh lợi nhất, cam tâm tình nguyện bị ta khống chế nhất.”

“Cũng đúng.”

“Bởi vì...”

『 Cuộc đời của ngươi ngoại trừ giết người cho ta, không có chút màu sắc và ý nghĩa nào. 』

“Cùng tồn tại với ta đi.”

“Coi ta là bộ não của ngươi.”

“Coi mệnh lệnh nhiệm vụ của ta là thần dụ cao hơn sinh mệnh của ngươi, cứ thế không chùn bước mà thi hành đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!