Chương 62
Chương 62: Anh Trai Lẩu VS Cú Đêm
Chủ lực Hòa Kiên Hội chia binh hai đường.
Nhóm Đại Ca Hách tiếp tục kìm chân chủ lực Giáo Đoàn Vĩnh Sinh, nhóm Anh Trai Lẩu đi chi viện bên phía Bắc Tây.
Nhưng ai ngờ, nhóm 3 người Anh Trai Lẩu còn chưa đi được quá xa liền bất ngờ đụng độ đại ca hiện tại của Câu Lạc Bộ Tử Vong, Cú Đêm.
Trong đêm tối, chỉ mới một lần chạm trán, gã khổng lồ Ông Già Noel đã bị đánh sống chết chưa rõ, triệt để không còn động tĩnh.
Cú Đêm cũng rõ ràng cảm thấy rất hứng thú với Anh Trai Lẩu, chiến ý mười phần.
Anh Trai Lẩu bị Cú Đêm nhìn chằm chằm, có thể cảm nhận rõ ràng áp lực cực mạnh đập vào mặt. Đừng nói tìm cơ hội chạy trốn, ngay cả phân tâm đi xem tình trạng của Ông Già Noel cũng không có.
Đáng giận!
Việc đã đến nước này, trong lòng chửi thầm một câu, anh cũng chỉ có thể nhắm mắt giết tới.
Anh Trai Lẩu cận chiến rất mạnh, từ nhỏ học tập cổ võ thuật.
Cái gọi là cổ võ thuật không phải là những loại võ học phổ biến lấy cường thân kiện thể làm chủ.
Đó là thuật giết người thực sự trong chiến đấu.
Căn cứ vào tư thế đứng của đối phương, dự đoán chiêu thức ra đòn, dùng cái này để đối địch, trực kích yếu hại để cầu một chiêu đoạt mạng.
Ngoại trừ bước chân chiêu thức rất mạnh, Anh Trai Lẩu còn là người nội ngoại kiêm tu.
Dưới sự hô hấp, khí ngưng kết tại trong cơ thể, du tẩu ở tứ chi.
Quả thật có thể làm được lấy chưởng phá đá, phối hợp Thái Cực cương nhu hòa hợp, thường thường chiến đấu mọi việc đều thuận lợi, đánh cho kẻ địch tiến không được, lui không xong.
Bây giờ anh đuổi theo Cú Đêm, cũng ép đối phương vừa đánh vừa lui.
Cú Đêm: "Tên nhóc nhà ngươi, thân thủ được đấy chứ, ha ha ha!!"
Đáng tiếc, cái lui này của Cú Đêm không phải là chật vật lui.
Ưỡn ngực ngẩng đầu, mang theo tư thế tiền bối chỉ đạo hậu bối, tả hữu né tránh tỏ ra tương đối buông lỏng, căn bản không có một chút thất thế nào.
Trong lúc đó thỉnh thoảng "Ha ha" cười to, một bộ dáng vẻ có chút tận hứng, khiến áp lực của Anh Trai Lẩu càng lớn.
Chiêu thức của Anh Trai Lẩu, cốt lõi vẫn là Thái Cực.
Lấy lui làm tiến, lấy lực đánh lực.
Đối thủ chủ động tiến công lại càng mạnh thế hơn so với việc chính mình chủ động tiến công.
Bây giờ đuổi theo Cú Đêm dồn sức đánh, cũng chỉ là thể hiện thế triền miên của Thái Cực, khóa chặt Cú Đêm trong chiêu thức của mình, khó mà thoát ra.
Nếu như là chiến đấu cùng cấp bậc, một khi bị chiêu thức của Anh Trai Lẩu cuốn lấy, nhất định sẽ càng ngày càng bị động.
Nhưng thực lực Cú Đêm lộ ra bây giờ lại mạnh hơn Anh Trai Lẩu.
Cho dù Anh Trai Lẩu trong chiêu thức liên miên bất tuyệt có thể khiến Cú Đêm lộ ra sơ hở, nhưng khi thật sự đánh vào sơ hở đó, Cú Đêm lại có thể dùng nắm đấm cứng đối cứng với Anh Trai Lẩu.
Bành bành bành ——!
Kèm theo quyền phong, 7 phần lực thuộc về Cú Đêm, 3 phần lực phản lại Anh Trai Lẩu.
Chiêu thức thân pháp rõ ràng chiếm ưu thế hơn, nhưng cơ thể Cú Đêm cũng vô cùng cường hãn, ngạnh kháng nhiều đòn hơn mà không lộ bại thế.
Cú Đêm: "Trên người ngươi có thương tích, ta liền nhường ngươi thêm mấy chiêu."
"Mau lấy lá bài tẩy và công phu thật của ngươi ra đi, bằng không thì ngươi không còn cơ hội đâu."
Trong mắt Cú Đêm, hiếm thấy gặp được người chơi dám đối đầu cận chiến chính diện, có thể đánh đến tận hứng, cho nên cũng không vội ra tay.
Nhưng rơi vào trong mắt Anh Trai Lẩu, lại chỉ cảm thấy Cú Đêm cuồng vọng tự đại, có chút thực lực liền trêu đùa mình, vô cùng khinh địch.
Dưới lời nói của Cú Đêm, anh không kiêu ngạo không tự ti, không đáp lại.
Trong đôi mắt không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, nhưng trong lòng đã kế hoạch tính toán rất lâu.
Muốn thắng Cú Đêm cũng không dễ dàng.
Tất nhiên đấu pháp bình thường rất khó, như vậy cũng chỉ có thể dùng kỳ chiêu.
Sau khi đuổi theo Cú Đêm triền đấu 17 bước, Cú Đêm lộ ra 5 lần sơ hở, đối quyền 5 lần.
Anh Trai Lẩu đuổi theo Cú Đêm, tại lần thứ sáu Cú Đêm lộ ra sơ hở, khi nhất thiết phải dùng sức mạnh để phá giải, Anh Trai Lẩu đột nhiên hít sâu một hơi.
Hít ——!
Kèm theo tiếng hít khí rõ ràng khác biệt, luồng khí kia trong nháy mắt tụ lại ở đan điền Anh Trai Lẩu.
Tiếp đó dùng ý niệm dẫn dắt, dọc theo kinh mạch huyệt vị toàn thân du tẩu, cuối cùng tụ tập ở eo, chân và trên nắm tay.
Sau một khắc, cơ thể đã trở thành tư thế trung bình tấn.
Hai chân mở rộng, tay trái thu vào trước ngực trái, tay phải mang theo kình lực cương mãnh, trong nháy mắt đập mạnh về phía ngực Cú Đêm.
Thiên phú: Khí kình!
Kèm theo tiếng niệm trong lòng, một quyền này của Anh Trai Lẩu trở nên vô cùng lăng lệ. Dưới cương phong sát khí, nó mang theo sức mạnh ngàn cân bỗng nhiên va chạm với nắm đấm phản kích của Cú Đêm.
Bầm —— Răng rắc!
So với việc trước đó 2 người đều không chiếm ưu thế, lần này tại khoảnh khắc đối quyền, một cỗ khí kình cực mạnh đã bao bọc nắm đấm Cú Đêm, một vòng sương máu trong nháy mắt phun ra từ đó.
Cái này cũng chưa tính, luồng khí này di chuyển cực nhanh.
Rõ ràng là đối quyền, nhưng lại trong nháy mắt men theo nắm đấm cánh tay, du tẩu đến ngực Cú Đêm. Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn.
Giống như cách sơn đả ngưu, ngực Cú Đêm đột nhiên sụp xuống, cả người bay ngược về phía sau, rõ ràng chịu trọng kích.
Thiên phú của Anh Trai Lẩu là điều khiển khí kình, phối hợp với khí công của anh, lực bộc phát trong nháy mắt cực mạnh.
Trong chiến đấu thường xuyên đánh cho kẻ địch không kịp đề phòng, trực tiếp chết bất đắc kỳ tử.
Lúc trước Người Canh Giữ Cái Chết của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh chiến đấu với Anh Trai Lẩu chính là chịu thiệt thòi bởi thiên phú này, bị trực tiếp đả thương.
Chỉ có điều thiên phú của Người Canh Giữ Cái Chết là loại gia tốc, phối hợp với tốc độ bản thân cũng nhanh, Anh Trai Lẩu cũng trúng một đao, cuối cùng đánh thành cục diện lưỡng bại câu thương.
Cú Đêm đột nhiên ăn một kích cực nặng, bị đánh bay ra ngoài.
Chẳng những không lộ vẻ sợ hãi, ngược lại còn cố sức, sắc mặt đỏ bừng, sảng khoái cười to: "Ha ha, quả nhiên có chút bản lĩnh, không uổng công chờ đợi!!!"
Cú Đêm nhìn như không có việc gì, nhưng Anh Trai Lẩu biết, bộ mặt đỏ bừng kia đã chứng minh một kích của mình thật sự tạo thành áp lực rất lớn cho hắn, hóa giải còn lâu mới đơn giản như hắn nói.
Vẫy tay một cái, thừa thắng xông lên.
Một hơi vận trong cơ thể, liên tiếp đánh về phía chỗ yếu hại của Cú Đêm.
Cú Đêm trong khi không ngừng lui về phía sau cũng không còn né tránh trái phải đơn giản như trước, cơ bản mỗi quyền mỗi chưởng của Anh Trai Lẩu hắn đều phải đưa tay ra phòng ngự phản kích.
Bành bành bành bành bành bành bành ——!
Kết quả chính là kình khí không ngừng nổ tung trên người Cú Đêm, liên tục gây ra sát thương hiệu quả cho hắn.
Rõ ràng là đối quyền đối chưởng, nhưng Anh Trai Lẩu lại có thể làm tan lực của đối phương, đồng thời đánh trực tiếp lực của mình lên cơ thể Cú Đêm, ít nhiều có cảm giác như bật hack. Đánh cho Cú Đêm máu tươi trong miệng không ngừng trào ra, nhìn thê thảm vô cùng, căn bản không có sức chống đỡ.
Sau liên tiếp 9 lần đối oanh, Cú Đêm bị kình khí của Anh Trai Lẩu đánh trúng cơ thể 9 lần.
Cho dù cơ thể Cú Đêm có cường hãn đến đâu cũng bị đánh cho môn hộ mở rộng, triệt để không kịp phòng ngự phản kích.
Hít ——!
Anh Trai Lẩu nắm lấy thời cơ, hội tụ toàn bộ kình khí lên nắm tay.
Do vận khí thiên phú quá mạnh dẫn đến tổn thương cực lớn cho bản thân, sắc mặt anh trắng bệch, dùng toàn bộ sức lực hướng về vị trí trái tim Cú Đêm, tung ra một kích mạnh nhất.
Không có thời gian dây dưa, tốc chiến tốc thắng.
Dùng toàn bộ khí kình đánh nát trái tim kẻ địch, nhanh chóng kết thúc trận chiến này!
Bầm ——!
Dưới một kích liều mạng của Anh Trai Lẩu, một tiếng vang thật lớn, Cú Đêm bị đánh lui hơn mười mét, máu tươi trong miệng phun trực tiếp ra ngoài.
Đụng vào một gốc cây lớn mới dừng lại tư thế bay ngược, cuối cùng ngã dưới gốc cây, đầu cúi thấp, bộ dáng như bị đánh chết.
Anh Trai Lẩu đứng tại chỗ, còn giữ nguyên tư thế sau đòn công kích cuối cùng, đôi mắt thiếu thần thái gắt gao nhìn chằm chằm Cú Đêm, không hề động đậy.
Tí tách —— Tí tách ——!
Thời gian chậm rãi trôi qua, máu không ngừng theo cánh tay rơi xuống, dần dần thẩm thấu vào lớp bùn đất ẩm ướt.
10 giây sau, có người cử động.
Chỉ có điều người cử động không phải Anh Trai Lẩu, mà là Cú Đêm.
Cú Đêm bò dậy từ dưới đất, phun một búng máu lớn xuống đất, phủi bụi trên người, nhìn Anh Trai Lẩu cười to nói: "Ha ha, xin lỗi xin lỗi."
"Vốn định cứng đối cứng với ngươi, thử xem giới hạn cơ thể mình."
"Nhưng quyền pháp chưởng pháp này của ngươi thật sự cổ quái, rõ ràng là đối quyền đối chưởng, kình lực lại đều truyền lên cơ thể ta, căn bản không phòng được!"
"Cái này hơi chơi xấu một chút, xin hãy tha lỗi nhé."
Cú Đêm chơi xấu cái gì?
Nhìn về phía Anh Trai Lẩu sẽ phát hiện, nắm đấm vừa mới đánh vào người Cú Đêm hiện đang đưa về phía trước của anh đã máu thịt be bét, triệt để nát bấy.
Lộ ra xương trắng âm u, hiển nhiên là bị phế bỏ.
Bây giờ cứ như vậy đình trệ trong không khí, chỉ còn lại sự run rẩy theo bản năng, ngay cả động tác thu quyền cũng đã không cách nào làm được.
Mà dưới chiếc áo âu phục màu xanh đậm bị hư hại bên trong áo choàng đỏ của Cú Đêm.
Là một bộ giáp mềm màu đen đầy gai ngược, bên trên còn có máu tươi không ngừng chảy xuống, vị trí vừa đúng là chỗ Anh Trai Lẩu tung đòn cuối cùng.
Cú Đêm: "Vật phẩm đặc biệt, Giáp Gai Đen."
"Một ván trò chơi có thể kích hoạt một lần, vô hiệu hóa một lần sát thương công kích, phản lại phần lớn lực lượng của đối phương."
"Bình thường đều dùng để phòng ngự bắn lén, đạn súng ngắm các loại."
"Ha ha, bị cận chiến ép đến mức phải dùng vật phẩm đặc biệt này thật đúng là lần đầu tiên. Không ngờ thật có hiệu quả phản lại sát thương, xin lỗi xin lỗi nha, hơi không thân thiện với ngươi rồi."
Giọng Cú Đêm vô cùng sảng khoái, mang theo vài phần xin lỗi.
Cả người nhìn căn bản không có bất kỳ dáng vẻ bị thương nào, sức sống như ban đầu.
So sánh lại, Anh Trai Lẩu mặt xám như tro, ánh mắt không có bất kỳ thần thái nào, hiển nhiên đã đạt đến giới hạn, không còn sức chiến đấu.
Bất quá cho dù thế, ánh mắt Anh Trai Lẩu nhìn Cú Đêm cũng không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào.
Anh đã sớm tính toán cả thẻ bài bảo mệnh, thẻ bài tăng cường của Cú Đêm vào trong chiến đấu.
Toàn lực thôi động thiên phú, dưới khí kình cực kỳ cương mãnh, hoàn toàn có cơ hội đánh xuyên qua cơ thể được tăng cường, kéo qua thời gian hiệu lực của thẻ bài bảo mệnh mạnh.
Nhưng ai ngờ, đối phương lại vừa vặn có một vật phẩm đặc biệt hoàn toàn khắc chế mình.
Cũng là người tính không bằng trời tính, thời cũng, vận cũng.
Mà cho dù nắm đấm cánh tay mình không bị phế bỏ.
Toàn lực vận dụng thiên phú, luồng khí kình kia du tẩu trong cơ thể cũng gây tổn thương cực lớn cho bản thân, đã khiến anh không còn sức chiến đấu.
Anh Trai Lẩu: "Tài nghệ không bằng người, bại chính là bại, không còn gì để nói!"
Ông Già Noel mặc dù không cứu được, nhưng Anthony hẳn là đã đi rồi.
Cũng coi như tranh thủ một chút thời gian cho đồng đội, không tính là vô nghĩa a...
Trong suy nghĩ đó, Anh Trai Lẩu ngược lại cười, ít nhất sự liều mạng cuối cùng không uổng phí.
Cú Đêm không giống những người khác trong Câu Lạc Bộ Tử Vong có ác thú vị như thế, thấy vậy hào sảng nói: "Thấy ngươi là hán tử, liền cho ngươi một cái chết thống khoái."
Nói xong, cũng không lằng nhằng, đi về phía Anh Trai Lẩu.
Đi đến trước mặt Anh Trai Lẩu, hắn giơ tay lên, định trực tiếp giết chết người trước mắt.
Vút vút vút vút vút ——!
Bất quá ngay lúc này, biến cố lại đột nhiên phát sinh.
3 chùm sáng đột nhiên chiếu sáng màn đêm, xuyên qua hướng về phía vị trí 2 người. Vụ nổ và ngọn lửa trong nháy mắt bao trùm nuốt chửng cả Cú Đêm và Anh Trai Lẩu, khiến cả chiến trường trở nên hỗn loạn tưng bừng.
Thế lực thứ ba, tại thời khắc mấu chốt đã gia nhập chiến trường.
Trên một cái cây to cách đó vài trăm mét, Thánh Đồ của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh đang cưỡi Kỳ Lân nhìn chiến trường phía trước, biểu cảm trầm ổn nói: "Cơ hội nhặt nhạnh chỗ tốt thế này cũng không nhiều."
"Nhìn như vậy, thật đúng là phải cảm ơn Hòa Kiên Hội, giúp ta kìm chân một đại địch như thế, không tệ không tệ."
Lời mặc dù nói như vậy.
Nhưng Người Canh Giữ Cái Chết và Hồng Liên cũng đang đứng trên cái cây đó lại nhắc nhở: "Thánh Đồ đại nhân, chỉ giảm quân số 2 người chơi."
Chiến trường vừa rồi tồn tại 3 người chơi.
Người sống chết chưa rõ Anh Trai Lẩu, Ông Già Noel đang hôn mê, và Cú Đêm cực mạnh.
Tức là, cú đánh lén của Thánh Đồ chỉ mang đi 2 người, còn một người chưa chết.
Thánh Đồ mở hệ thống tùy tiện liếc nhìn bảng xếp hạng thành tích, thấy tên Anh Trai Lẩu và Ông Già Noel đã biến mất, biểu cảm bình thản lắc đầu: "Quả nhiên."
"Muốn giết chết chủ lực của Câu Lạc Bộ Tử Vong vẫn có chút khó khăn..."
Cùng lúc đó.
Trong khói bụi của vụ nổ, một thân ảnh cũng đột nhiên lao ra.
Bộ âu phục màu xanh lam trên người đã hoàn toàn bị cơ bắp chống đến nổ tung. Dưới đồng tử tròn thâm thúy dị thường kia là Cú Đêm với tốc độ nhanh hơn gấp đôi so với lúc chiến đấu vừa rồi, cực tốc xuyên qua giữa các hàng cây, lao thẳng về phía Thánh Đồ.
"Hạng người trộm cắp, thật khiến người ta buồn nôn."
"Ha ha, ta liền thay thế tiểu huynh đệ vừa rồi, cho ngươi nếm thử tư vị bầm thây vạn đoạn a!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
