Chương 61
Chương 61: Quẻ hạ hạ
Hòn đảo thứ nhất, khi Y Mặc đi làm nhiệm vụ phụ mới, thời gian bất tri bất giác đã trôi qua hơn 2 giờ.
So với hòn đảo thứ nhất, hòn đảo thứ hai vì tồn tại một số con đường mòn trong rừng do con người khai phá, cho nên tiến độ tìm tòi nhanh hơn rõ rệt.
Trong quá trình này, số lượng người chơi cũng giảm đi nhanh chóng.
Trước khi hòn đảo thứ hai mở ra, số người chơi tiếp cận 100 người, bây giờ đã giảm mạnh xuống còn hơn 50 người.
Ngoại trừ những người chơi qua đường cơ bản sắp chết hết, giảm quân số rõ ràng nhất phải kể tới Hòa Kiên Hội, nhân số đã bị chặt bớt một nửa trở lên.
Mặc dù bị giảm mất một nửa trở lên, nhưng bản đồ hệ thống của người chơi cùng phe là chia sẻ, tức là khu vực tìm tòi được chia sẻ.
Phạm vi khu vực đã đi qua, bóng tối trên bản đồ đều sẽ biến mất.
Cứ như vậy, nhờ ưu thế người chơi cùng phe đông đảo, trong hơn 2 giờ, diện tích bóng tối trên bản đồ hệ thống hòn đảo thứ hai của phe Hòa Kiên Hội càng ngày càng nhỏ.
Dưới tình huống này, khu vực thực tế có thể tồn tại phòng thí nghiệm sinh vật tiến hóa ở hòn đảo thứ hai cũng chỉ còn lại 3-4 vị trí phương hướng. Tối nay hoàn toàn có thể tìm tòi xong bản đồ, không có tình huống đặc biệt thì việc tìm được mục tiêu không thành vấn đề lớn, kế hoạch coi như tương đối thuận lợi.
Lúc này, nhân viên chiến đấu chủ lực của Hòa Kiên Hội đang nghỉ ngơi tại một chỗ trong rừng.
Đại Ca Hách: "Anh Trai Lẩu, cơ thể cậu thế nào?"
Trong trận chiến với Người Canh Giữ Cái Chết, Anh Trai Lẩu bị chém một đao vào bụng, vết thương không nông.
Anh Trai Lẩu: "Vấn đề không lớn, chiến đấu không thành vấn đề."
"Nhìn tiến độ tìm tòi bản đồ hiện tại, đoán chừng không bao lâu nữa liền có thể tìm được phòng thí nghiệm vũ khí sinh vật."
"Chúng ta đã đi tiếp viện một chút rồi, hay là tiếp tục đánh du kích với Giáo Đoàn Vĩnh Sinh?"
Hòa Kiên Hội lấy chủ lực kìm chân chủ lực của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh. Đội ngũ hai phe đánh rồi ngừng, ngừng rồi đánh, luôn ở trạng thái này, từ đầu đến cuối không kéo giãn khoảng cách.
Tiếp tục nữa cũng không có vấn đề gì.
Bất quá kèm theo tiến triển tìm tòi bản đồ tăng thêm, khả năng tìm được phòng thí nghiệm biến lớn.
Nếu là nhiệm vụ phụ cấp S, như vậy bản thân nhiệm vụ tồn tại nguy hiểm cũng là vô cùng bình thường.
Bây giờ gặp phải lựa chọn là: Tiếp tục đánh du kích với giáo đoàn, hay là cảm thấy đã không sai biệt lắm, có thể đi chi viện đội ngũ thám hiểm bên phía Bắc Tây.
Đại Ca Hách suy tư một chút: "Vốn tưởng rằng có tôi ở đây, tính cơ động của chúng ta rất mạnh, muốn đi thì đi."
"Nhưng 3 người nhóm Thánh Đồ trên thực tế tính cơ động cũng rất mạnh, chúng ta vẫn chưa cắt đuôi được bọn họ."
"Nếu như bây giờ đi cứu viện, trên cơ bản sẽ dẫn dụ chủ lực giáo đoàn tới."
"Đến lúc đó vẫn phải đại chiến, ưu thế tìm tòi coi như bỏ, thật đúng là không thể đi."
Anthony: "Vậy chia quân thì sao?"
"Một nhóm người tiếp tục kìm chân, một nhóm người đi chi viện bên phía Bắc Tây."
Đại Ca Hách: "Tách ra hành động..."
Bây giờ 5 người miễn cưỡng có thể kìm chân bên phía giáo đoàn.
Nếu như chia quân, e rằng không đối phó được bên phía giáo đoàn, liền thật biến thành bị đuổi đánh.
Nhưng theo người chơi cùng phe càng ngày càng ít, khả năng bên phía Bắc Tây tìm được phòng thí nghiệm sinh vật tiến hóa càng lúc càng lớn, thật sự có cần thiết đi hỗ trợ một chút.
"Cũng được... Vậy tôi sẽ ở lại ngăn chặn bọn họ."
Ông Già Noel: "Tôi cũng ở lại."
Đại Ca Hách lắc đầu: "Ông không được, ông và Anthony tính cơ động không mạnh. Lúc trước có thể đánh ngang tay chủ yếu là do có chúng tôi cầm chân, không có chuyện gì."
"Đã là chúng ta không đủ nhân viên chính diện, nếu như cần rút lui chạy trốn, các ông rất dễ bị nhắm vào giết chết."
Biển Thủ: "Tôi và anh ở lại đây đi."
"Anh Trai Lẩu mặc dù thương thế hồi phục chút ít, nhưng vẫn không thích hợp đánh du kích kéo dài. Lúc trước đã dùng hết thiên phú, đối phương chắc chắn cũng có phòng bị, không có cơ hội đánh lén giết địch."
"Hai người chúng ta tiếp tục kìm chân chủ lực giáo đoàn. Ông Già Noel, Anthony, Anh Trai Lẩu đi bên phía Bắc Tây cứu viện."
Anh Trai Lẩu: "Liệu có..."
Anh Trai Lẩu biết ở lại kìm chân giáo đoàn chắc chắn là nguy hiểm nhất, vẫn muốn mình ở lại, nhưng bị Đại Ca Hách cự tuyệt: "Biển Thủ nói không có vấn đề, cứ làm như thế đi!"
Trao đổi xong, chủ lực Hòa Kiên Hội bắt đầu chia quân hành động.
Bọn họ không đi đường chính, luôn chiến đấu trong rừng rậm, phương tiện di chuyển cũng không thuận tiện.
Bất quá bản đồ đã tìm tòi có hiển thị con đường mòn trong rừng.
Họ liền đổi mô tô việt dã trong cửa hàng hệ thống, để thiên phú của Đại Ca Hách hỗ trợ cải tạo, giúp việc di chuyển trong rừng trở nên thuận tiện hơn. Chờ lên được đường mòn trong rừng, đi cứu viện hội họp cũng sẽ không mất quá nhiều thời gian.
Cứ như vậy, Biển Thủ và Đại Ca Hách ở lại.
3 người nhóm Anh Trai Lẩu bắt đầu dùng tốc độ nhanh nhất đi hội họp với bên phía Bắc Tây.
Trên đường đi, 3 người cũng tán gẫu.
Ông Già Noel: "Tôi muốn ở lại, đánh chính diện với đám người giáo đoàn kia."
Ông Già Noel là người chơi chiến đấu thuần túy, tự nhiên là muốn ở lại "cương" trực diện. Bị người ta ít người hơn đánh đến bị động như vậy, ít nhiều có chút không cam lòng.
Anthony: "Đối phương thực lực quá mạnh, ông coi như ở lại cũng không có cơ hội giết chết bọn họ."
"Đại Ca Hách nói rất đúng, không bằng đi chi viện bên phía Bắc Tây."
Anh Trai Lẩu: "Sắp xếp chắc chắn không có vấn đề."
"Nhưng Đại Ca Hách bọn họ rõ ràng là chủ lực, nhưng phải làm chuyện nguy hiểm nhất, đi thu hút hỏa lực của địch."
"Trong lòng áy náy a!"
Anthony: "Cũng chỉ có thể như vậy."
"Chúng ta tăng tốc độ lên một chút, mau chóng hội hợp với Bắc Tây, sớm một chút lấy được nhánh sinh vật tiến hóa đi."
"Nếu quả thật có thể khống chế NPC sinh vật trong trò chơi, như vậy cũng không có cái gì phải sợ."
Sau khi đến hòn đảo thứ hai, NPC mãnh thú trên đảo rõ ràng trở nên mạnh mẽ, người chơi cấp thấp bình thường đã không đủ để ứng đối.
Nếu như có thể khống chế được những NPC mãnh thú này, như vậy chỉ cần dùng chút chiến thuật, bất kể là gặp phải ai đều có biện pháp tiêu hao chết đối phương, sẽ là ưu thế tuyệt đối.
Anh Trai Lẩu: "Ừ, chỉ mong thuận lợi."
Ngoài miệng nói chỉ mong thuận lợi, nhưng cảnh báo nguy hiểm của hệ thống lại đột nhiên tới.
『 Đinh linh. 』
『 Cảnh báo, khu vực phạm vi lân cận của bạn tồn tại người chơi phe địch. 』
3 người đang trên đường di chuyển thì nhận được cảnh báo nguy hiểm, kẻ địch hẳn là ở phạm vi phía trước khoảng trăm mét.
Bọn họ không đi theo hướng truy đuổi của 3 người nhóm Thánh Đồ giáo đoàn, như vậy kẻ địch gặp phải bây giờ không phải là nhóm 3 người Thánh Đồ vẫn luôn dây dưa chém giết lúc trước, mà là người chơi khác.
Tuy nói như thế, kẻ địch chưa chắc rất mạnh.
Nhưng giai đoạn này cũng không có người chơi quá yếu. 3 người Anh Trai Lẩu lựa chọn dừng xe xuống xe ngay lập tức, tìm cây cối làm vật che chắn.
Quyết định trước tiên đảm bảo an toàn cho mình, xem đối phương là đi hay là chiến, không mạo muội xông loạn.
Hoàn cảnh rừng rậm, kiêng kỵ nhất là ló đầu ra.
Tập kích từ chỗ tối chắc chắn có ưu thế lớn hơn so với xung phong ngoài sáng.
Ba người cũng là người chơi già dặn kinh nghiệm, tự nhiên biết loại chuyện này nên cũng không vội vàng, yên lặng chờ đợi, hy vọng kẻ địch đừng quá mạnh.
Trong suy nghĩ đó, cuộc dò xét ẩn thân trong rừng tiêu hao thông thường cũng không xảy ra.
Ngược lại, người chơi phe địch đi thẳng về phía 3 người nhóm Anh Trai Lẩu trong bóng tối rừng rậm.
Xuyên qua tiếng bước chân, tiếng ma sát của quần áo và dây leo thực vật, có thể đánh giá kẻ địch càng ngày càng gần, dần dần đã đến khoảng cách chưa đầy 50 mét.
Bên phía Hòa Kiên Hội sợ phát ra tiếng động bị kẻ địch phát hiện vị trí, nên cũng không mở miệng giao tiếp.
Dưới sự hỗ trợ mạnh mẽ của kết nối tinh thần từ Người Mộng Mơ, họ trao đổi chiến thuật qua tinh thần.
『 Ông Già Noel: Đối phương tựa hồ không có tính cảnh giác gì, hẳn là rất dễ giải quyết. 』
『 Anthony: Không, tôi cảm thấy vấn đề rất lớn. 』
『 Đối phương quá liều lĩnh, hoàn toàn không sợ bị đánh lén, có thể là cường địch. 』
『 Nói thế nào, rút lui hay chiến đấu? 』
『 Anh Trai Lẩu: Thực lực mạnh thì chạy cũng không kịp, thực lực yếu thì cũng không cần chạy. 』
『 Đều đã tới gần đến mức này, chỉ có thể đánh. 』
『 Chờ lại gần một chút nữa, tôi và Ông Già Noel từ hai bên tập kích, đều đừng nương tay. 』
『 Anthony cậu thừa cơ rút lui kéo giãn khoảng cách. Hoàn cảnh quá tối không có điều kiện bắn tỉa, trước tiên đảm bảo an toàn của mình. Không được thì cậu đi trước, sau này chúng tôi sẽ đuổi theo cậu. 』
『 Anthony: OK. 』
3 người trao đổi xong cũng không lằng nhằng, tập trung tinh thần.
Kèm theo tiếng bước chân và tiếng ma sát dây leo thực vật càng ngày càng gần, người chơi phe địch tiến vào phạm vi 20 mét của 3 người. Trong kết nối tinh thần, Anh Trai Lẩu đưa ra tín hiệu chiến đấu.
『 Anh Trai Lẩu: Lên! 』
Ra lệnh một tiếng, Ông Già Noel và Anh Trai Lẩu dùng tốc độ nhanh nhất, phân biệt từ hai bên trái phải đồng thời hướng về vị trí tiếng bước chân truyền đến trong bóng tối, phát động tấn công tập kích.
Anh Trai Lẩu mặc dù trên người bị thương, nhưng động tác bước chân vẫn cấp tốc sắc bén.
Khoảng cách chưa tới 20 mét, bất quá chỉ là một cú lao tới, vài bước chân rơi xuống mà thôi.
Xoạt xoạt xoạt xoạt ——!
Kèm theo tiếng ma sát của quần áo và lá cây, Anh Trai Lẩu đã giết đến một bên kẻ địch. Dù chưa nhìn rõ cụ thể bộ dáng kẻ địch, một quyền mang theo nội kình cổ võ thuật đã hướng về phần bụng kẻ địch đánh mạnh tới.
Trước công kích của Anh Trai Lẩu, kẻ địch không tránh không né, đồng dạng tung một quyền đánh về phía Anh Trai Lẩu, phản ứng cực nhanh.
Bầm ——!
Hai nắm đấm va vào nhau, cương phong sát khí trong nháy mắt khuếch tán ra xung quanh. Cùng lúc tiếng nổ vang lên, cây cối dây leo xung quanh cũng không ngừng rung chuyển, kêu rào rào.
Trong lúc nhất thời, không biết kẻ địch lui lại mấy bước.
Nhưng Anh Trai Lẩu cận chiến cực mạnh, cảm giác lực lượng đối phương đánh tan lực của mình, ước chừng lui về sau 6-7 mét, rất là khiếp sợ. Chẳng những không chiếm được bất kỳ ưu thế nào, thậm chí còn rõ ràng có chút thất thế.
Cùng lúc đó, Ông Già Noel cũng đã vung cây búa lớn, từ phía bên kia đập mạnh tới.
"Chết!!!"
Đơn giản một chữ, mang theo khí thế khí thôn sơn hà, nhìn thế nào cũng phải một kích đoạt mạng kẻ địch.
Theo logic mà nói 2 người phối hợp hoàn mỹ, hẳn là không vấn đề gì.
Nhưng Anh Trai Lẩu lại vội vàng hét lớn đầu tiên: "Đánh không lại, chạy mau!!!"
Chỉ tiếc, tiếng hét này rốt cuộc vẫn chậm một chút.
Kẻ địch chẳng những sức mạnh cực lớn, tốc độ cũng vô cùng nhanh.
Sau khi bức lui Anh Trai Lẩu 2-3 bước, hắn vậy mà vô cùng nhẹ nhõm tránh thoát một búa của Ông Già Noel, đồng thời đấm thẳng một quyền vào bụng Ông Già Noel đang đánh lén hắn.
Bầm ——!
Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, phần bụng Ông Già Noel bị đánh trúng trong nháy mắt biến dạng.
Đồng thời với khuôn mặt vặn vẹo, trong miệng máu tươi cuồng phún, ông ta đã bị đánh bay ra ngoài vài mét như đạn pháo, đập gãy 3 cái cây sau đó triệt để không còn động tĩnh, bộ dáng thê thảm vô cùng.
Lấy 2 đánh 1, lại còn là đánh lén.
Vậy mà bị đối phương trong nháy mắt hóa giải, hơn nữa đánh Ông Già Noel sống chết không rõ, thực lực đơn giản đến trình độ kinh khủng.
Anh Trai Lẩu sau khi bị đánh lui, ngay cả thời gian đi kiểm tra trạng thái Ông Già Noel cũng không có, tinh thần cao độ tập trung, ánh mắt một mực khóa chặt thân ảnh kẻ địch, không dám có bất kỳ phân tâm.
Ánh mắt kia còn nghiêm túc hơn cả lúc chiến với Người Canh Giữ Cái Chết áo bào xám.
Trong đó càng mang theo vài phần không cam lòng, giống như là rút phải quẻ hạ hạ.
Trong bóng tối, thân ảnh tên địch kia cũng dần dần rõ ràng.
Dáng người khôi ngô, tướng mạo chính trực.
Trên chiếc áo choàng huyết hồng cực lớn là hình ảnh con chim cú đêm màu đen đang vỗ cánh theo gió đêm.
"Ha ha, một chút gặp phải hai người chơi hệ sức mạnh không tệ."
"Không tệ không tệ, thật đúng là chút thú vị, là kẻ địch vô cùng tốt a."
Lực lượng mười phần, giọng nói phóng khoáng.
Người đàn ông có hàm răng hình răng cưa cá mập kia, ánh mắt đã khóa chặt trên mặt Anh Trai Lẩu, chiến ý mười phần.
Quẻ hạ hạ.
Người này, chính là đại ca hiện tại của Câu Lạc Bộ Tử Vong.
Kẻ bị Nữ Joker cà khịa, người đàn ông có thực lực chỉ kém một chút so với nhân vật số một số hai trong tổ chức - Cú Đêm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Quẻ xấu nhất. Hạ (下): Thấp, ở dưới. Hai chữ "Hạ" đi liền nhau ý chỉ mức độ thấp nhất, tồi tệ nhất.