Chương 6: Điện ảnh
Chương 6: Điện ảnh
Tại đồn cảnh sát khu phố buôn bán.
Y Mặc và Tần Mộ Sắc đi ra khỏi sân, vừa đi vừa trò chuyện.
Y Mặc nghiến răng nghiến lợi: "Đáng ghét, đều tại tên người qua đường âm trầm kia, nhất định là ghen tị với nhan sắc đẹp trai của tôi."
Tần Mộ Sắc khoanh tay, biểu cảm tùy ý tự nhiên: "Người ta cũng là xuất phát từ lòng tốt, tố cáo tội phạm tiềm ẩn thôi."
Y Mặc: "Tôi với cái tướng mạo 'thanh niên tốt mười tốt' đẹp trai ngời ngời thế này, nói thế nào cũng khó có khả năng là tội phạm được!"
Tần Mộ Sắc nhìn bộ dạng không phục của Y Mặc, cảm thấy vô cùng thú vị, nhưng thật ra trong lòng rất vui vẻ. Cả người cũng trở nên vô cùng thoải mái: "Người xấu lại không viết chữ 'ta là người xấu' lên mặt. Lần đầu tiên tôi gặp anh, cũng cảm thấy anh giống người xấu."
Y Mặc nghiêng đầu nhìn Tần Mộ Sắc: "Thật hả?"
Tần Mộ Sắc đáp: "Đùa thôi. Nhưng mới vừa vào game liền bị hệ thống sắp đặt cho một người bạn trai một cách khó hiểu, dĩ nhiên sẽ sinh ra tâm lý bài xích. Tuy nhiên, bởi vì dung mạo anh dễ nhìn, nên quả thực tôi càng đề phòng hơn."
Thời đại này hay có kiểu ấn tượng định kiến đó.
Bất kể là nam hay nữ, dáng dấp đặc biệt xinh đẹp hoặc đẹp trai đều sẽ khiến người ta trong tiềm thức cảm thấy đối phương "đẳng cấp cao", từ đó sinh ra tâm lý đề phòng để tự bảo vệ mình.
Nhưng con người thật sự không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, phải thông qua tiếp xúc qua lại mới phán đoán được.
Y Mặc phân trần: "Nhưng mà, lúc cảnh sát nói tôi ấu dâm, ánh mắt cô nhìn tôi đúng là có thay đổi... Tôi cũng không phải loại người đó đâu. Với 'thế giới ảo' thì tôi còn nhân từ, nhưng với 'người thật việc thật' thì tôi đấm thẳng tay đấy!"
Tần Mộ Sắc che miệng cười vui vẻ, vô cùng thoải mái: "Thật sự có khả năng đó chứ."
Không phải Tần Mộ Sắc không tin tưởng Y Mặc.
Đơn giản là vào khoảnh khắc cảnh sát nói ra hai chữ "ấu dâm", trong đầu Tần Mộ Sắc quả thực hiện lên hình ảnh Ninh Vũ Vũ.
Loli hợp pháp thì cũng là loli mà. Điều đó khiến Tần Mộ Sắc trong thoáng chốc nảy ra suy nghĩ: Liệu Y Mặc thích Ninh Vũ Vũ có phải vì cô ấy "trẻ con" không.
Y Mặc: "Tôi không có, mới không phải, đây là định kiến cứng nhắc!"
Cứ như vậy, một sự khởi đầu tuyệt vời chưa từng có đã biến thành sự khởi đầu "bị lôi vào đồn cảnh sát", âu cũng là một trải nghiệm đặc biệt.
Nhờ thế mà cả hai đều thả lỏng hơn. Có lẽ những màn "ba hoa chích chòe" mới là cách chung sống tốt nhất giữa họ.
Khoảng cách do ba tháng ít tiếp xúc trò chuyện đã hoàn toàn tan biến, mọi thứ trở lại như ngày thường.
Y Mặc: "Có muốn chơi gì, muốn đi đâu không?"
Tần Mộ Sắc: "Trời nóng quá, không có chỗ nào đặc biệt muốn đi. Xem một bộ phim điện ảnh nhé?"
Y Mặc: "Được thôi, đi nào."
Cứ như vậy, hai người tìm một rạp chiếu phim. Bởi vì không có dự định trước nên họ chọn suất chiếu gần nhất và có vẻ thú vị.
Tần Mộ Sắc không hẳn là mọt phim, cô thiên về thích phim bom tấn nước ngoài hoặc phim nước ngoài được chấm điểm cao. Suất chiếu gần nhất còn chỗ có ba bộ phim:
1. Phim hài trong nước.
2. Phim truyền cảm hứng của Ấn Độ.
3. Phim văn nghệ điểm cao của Mỹ.
Theo sở thích của Tần Mộ Sắc, tự nhiên là phim thứ 3. Tuy nhiên, ghế còn trống lại là ghế đôi. Bình thường thì cũng chẳng sao, Y Mặc chắc chắn sẽ không để ý, còn có thể trêu chọc Tần Mộ Sắc. Nhưng bây giờ đang là hẹn hò nghiêm túc, Y Mặc ngược lại có chút không chắc chắn, không nắm rõ mức độ phù hợp.
Tần Mộ Sắc hỏi: "Phim hài và phim truyền cảm hứng, anh có hứng thú không?"
Y Mặc: "Sao cũng được."
Làm streamer ảo có những buổi live xem phim, phim gì cũng có thể xem, bình luận phim rác cũng đã từng làm. Phim hài trong nước thì Y Mặc không ưa diễn viên chính. Phim Ấn Độ kia điểm số có vẻ không cao lắm nhưng cũng không đến nỗi là phim rác. Không có phim nào đặc biệt muốn xem hay không muốn xem, nên anh để Tần Mộ Sắc chọn.
Tần Mộ Sắc gật đầu, biết Y Mặc sẽ không khách sáo với mình, cô nhìn vào bộ phim điểm cao của Mỹ kia. Chú ý tới việc chỉ còn phòng chiếu ghế đôi, cô không biểu lộ tâm trạng gì, cũng không nhắc đến chuyện đó: "Vậy thì xem phim này đi, tôi hứng thú với cái này hơn, cảm thấy anh cũng vậy."
Y Mặc bình tĩnh nhìn Tần Mộ Sắc. Tần Mộ Sắc không cố ý nhắc đến chuyện ghế tình nhân, Y Mặc cũng không nhắc: "Ừ, được thôi."
Màn tương tác này nhìn qua có vẻ bình thường. Nhưng kỳ thực Y Mặc biết, cũng không bình thường như vậy. Đặt vào trước đó, Tần Mộ Sắc ít nhiều sẽ để ý, biểu hiện ra một chút suy tính khác thường hoặc cố ý né tránh tình huống này. Không phản ứng chính là có phản ứng, có thứ gì đó đang thay đổi trong vô hình. Sự thay đổi đó rốt cuộc là gì chứ?
Trong lúc Y Mặc đang suy tư, họ soát vé vào rạp. Ngồi trên ghế tình nhân, đèn phòng chiếu tắt, cả rạp tối om. Khoảng 30 ghế đôi, chừng một nửa đã có các cặp đôi ngồi. Y Mặc và Tần Mộ Sắc cũng hòa lẫn vào đám đông xem phim, tựa như những cặp tình nhân bình thường nhất.
Bộ phim được đánh giá khá tốt. Tuy thiên về tính văn nghệ nhưng tình tiết cốt truyện ổn, mọi người đều nghiêm túc xem phim. Cảm giác ấy tựa như quay về những buổi chiều vài thập niên trước, ngồi trên ghế xích đu nghe tiếng nhạc du dương từ phim nhựa, năm tháng chậm rãi trôi qua, tinh tế và phong phú.
Khi Y Mặc và Tần Mộ Sắc ở cạnh nhau bình thường – trai tài gái sắc, ở chung tự nhiên, lúc nào cũng cãi nhau ỏm tỏi – so với tình nhân thì giống anh em bạn bè hơn. Nhưng bây giờ, hai người một chỗ, phim văn nghệ, hoàn cảnh mờ tối, bao phủ giữa đám đông trên chiếc ghế dài không có ngăn cách... Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của đối phương. Nhiệt độ, hơi thở, tất cả đều rõ ràng minh bạch, dường như được đánh dấu đặc biệt.
Nghiêng đầu, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt tinh xảo của cô, khiến người ta có chút khó mà nhìn thẳng khi đến gần, dường như muốn luân hãm trong đó.
Hẹn hò. Khác với những lúc ở chung bình thường. Hai người thật sự đang hẹn hò, hẹn hò như những cặp tình nhân. Nghĩ đến đây, tim đập không khỏi gia tốc. Cái cảm giác muốn lại gần một chút nhưng lại không biết có nên hay không trở nên vi diệu mà rõ ràng.
Lúc này, mình nên làm gì đây? "Lão thủ" tình trường Y Mặc ngược lại có chút không biết làm sao cho phải. Giờ khắc này, Y Mặc nảy sinh rung động muốn nắm tay Tần Mộ Sắc. Muốn tới gần hơn, không dừng lại ở quan hệ chiến hữu, đối tác hợp tác nữa mà tiếp tục tiến lên phía trước, thu hẹp khoảng cách với cô.
Nghiêng đầu, cẩn thận nhìn lén Tần Mộ Sắc. Đập vào mắt là cô đang tập trung tinh thần nhìn màn hình lớn, vô cùng nhập tâm. Một Tần Mộ Sắc hết sức chăm chú làm một việc gì đó vô cùng có sức hút. Cô là người nghiêm túc. Ngay từ đầu là vậy, sau này là vậy, bây giờ cũng thế.
Muốn chạm vào tay Tần Mộ Sắc nhưng lại sợ hành động của mình quá đột ngột, quấy rầy cô xem phim.
『 Cô ấy hẳn là rất thích bộ phim này. Quả nhiên, hay là đừng làm phiền cô ấy xem phim. 』
Nghĩ đến đây, Y Mặc ngược lại bình tĩnh xuống. Dự định không cân nhắc nhiều như vậy nữa, chuyên tâm vào bộ phim.
Nhưng đúng lúc này, trên vai Y Mặc truyền đến cảm giác mềm mại và ấm áp. Tự nhiên mà đầy lực hấp dẫn, mùi hương duy nhất thuộc về Tần Mộ Sắc khiến lòng người xao xuyến thoảng qua hơi thở, khiến người ta rung động mà say mê.
Tần Mộ Sắc, một cách vô cùng tự nhiên, tựa đầu vào vai Y Mặc.
Y Mặc có chút bất ngờ, chờ đợi Tần Mộ Sắc nói gì đó. Nhưng không có, Tần Mộ Sắc không nói gì. Hơi nghiêng đầu nhìn lén trạng thái của cô, thấy cô tựa vào người mình rất tự nhiên, ánh mắt trên khuôn mặt tinh xảo vẫn chuyên chú vào bộ phim.
Nước chảy thành sông, hết thảy đều tự nhiên như thế.
Y Mặc thấy thế liền không nhìn Tần Mộ Sắc nữa, cảm nhận sự mềm mại, nhiệt độ và hơi thở của cô.
Ánh mắt rơi xuống màn hình, khuôn mặt chuyên chú nhưng trong lòng suy nghĩ miên man.
Tự nhiên chính là mất tự nhiên, không có phản ứng chính là có phản ứng.
Tần Mộ Sắc là người hay ngại ngùng. Một Tần Mộ Sắc giả vờ không để ý, tựa vào người anh một cách tự nhiên như thế này, chính là đang rung động, cũng là đang kiềm chế.
Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt chuyên chú tự nhiên của Y Mặc bất giác nở một nụ cười thoáng qua.
Trong lúc bất tri bất giác, tay của Y Mặc cũng đã chạm đến bàn tay hơi nóng lên kia, đan vào nhau.
Không có ngôn từ nào được thốt ra, cũng không có bất kỳ biến động biểu cảm nào.
Tựa như những cặp tình nhân bình thường, cùng xem một bộ phim sóng yên biển lặng nhưng lại chẳng hề tầm thường chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
