Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5829

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Đầu) - Bữa Tiệc Máu - Chương 8: Tiếp tục hẹn hò

Chương 8: Tiếp tục hẹn hò

Chương 8: Hẹn hò tiếp tục

Tháng Bảy ở Thượng Kinh rất nóng.

Ban ngày là nắng chói chang, đến buổi tối vẫn oi bức.

Tuy nhiên, điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc Y Mặc và Tần Mộ Sắc nắm tay nhau bước đi.

Sau khi ra khỏi Karaoke, hai người không có mục đích cụ thể nào, giống như đi dạo sau bữa ăn, rảo bước từ phố buôn bán đến công viên.

Không có mục đích, nhưng theo bản năng họ lại hướng về chỗ ít người, có lẽ là để có không gian riêng tư hơn.

Khác với mọi khi Y Mặc luôn điều tiết bầu không khí và ba hoa với Tần Mộ Sắc, lần này, Y Mặc mồm mép lanh lợi lại chẳng nói lời nào, chỉ yên lặng đi bên cạnh cô.

Họ tản bộ thong dong trong công viên dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Khi mệt mỏi ngồi nghỉ trên ghế dài, Tần Mộ Sắc đột nhiên cười, không có dấu hiệu báo trước.

Y Mặc: "Sao thế?"

Tần Mộ Sắc đột nhiên nghĩ đến một chuyện: "Trận game thứ hai của chúng ta, chính là trận có mấy thế giới ấy, anh còn nhớ không?"

A, đương nhiên nhớ chứ, là trận lần đầu tiên gặp Tô Cách. Tần Mộ Sắc và Tô Cách không hợp nhau, vô cùng không hợp nhau, cho nên chuyện của Tô Cách thì thôi bỏ qua.

Y Mặc đáp: "Đương nhiên nhớ, có thể nhìn thấy em lúc học cấp hai là may mắn ba đời của anh. Ừm, vô cùng đáng yêu."

Tần Mộ Sắc sững sờ, khuôn mặt "bùm" một cái đỏ bừng: "Anh nghĩ lại là cái này hả? Nhanh quên đi, nhanh chóng quên đi, nếu không thì 'xiên'... 'xiên' anh đấy!"

Mặc dù tính cách Tần Mộ Sắc từ nhỏ đã nghiêm túc, nhưng thời kỳ đó cô còn chưa mang vẻ mặt "u sầu khổ não" như bây giờ, dáng vẻ ngây thơ quả thực rất đáng yêu.

Y Mặc đặt hai tay trước ngực, làm bộ dạng "đừng xiên anh": "Thật sự đáng yêu, vô cùng đáng yêu, không thể quên được đâu.

Cho dù có xiên anh, anh cũng không thể quên được."

Đối với Y Mặc thì rất đáng yêu, nhưng đối với Tần Mộ Sắc, chính mình ngây thơ hồi nhỏ lại mang lại cảm giác như lịch sử đen tối.

Nghe lời Y Mặc tuy vui nhưng cũng vô cùng xấu hổ. Cuối cùng chỉ có thể đỏ mặt nói:

"Lolicon, ấu dâm!!"

Y Mặc chống cằm, nhìn bộ dáng đỏ mặt ngượng ngùng của Tần Mộ Sắc, biểu cảm vững như lão cẩu nhưng thực tế tim đập loạn nhịp: "Em nói là vậy thì cứ coi như là vậy đi. Đúng rồi, vừa nãy em định nói gì cơ?"

Chính mình cũng có chút ngượng ngùng nên anh nói lảng sang chuyện khác.

Tần Mộ Sắc rất hiểu Y Mặc, biết anh đang đánh trống lảng liền cũng nương theo đó mà thoát khỏi sự xấu hổ.

Tuy nhiên vẫn phải mất vài giây để sắp xếp lại ngôn ngữ:

"Tôi... Em nói màn trò chơi này, chính là nhớ tới lúc chúng ta ở chung. Khi đó chúng ta còn chưa thân thiết như vậy, quan hệ không tốt lắm, anh liền suốt ngày ba hoa. Rõ ràng em không có ý định tỏ tình, anh lại tự mình nói một tràng như thể em sắp tỏ tình với anh, sau đó lại từ chối em."

Y Mặc: "À à, là có chuyện này. Một nhân vật Anime tên Isshiki Iroha, lúc đó anh đang bắt chước lời thoại của cô ấy, vô cùng thú vị. Ừm, ấn tượng khắc sâu. Mỗi lần anh nói xong, em đều có vẻ rất giận."

Tần Mộ Sắc: "Thực ra cũng bình thường, chỉ là có chút khó hiểu. Sao em lại thích anh, sao lại phải tỏ tình với anh, hơn nữa còn nhất thiết phải bị anh từ chối chứ!"

Y Mặc: "Nghiệp quật."

Tần Mộ Sắc: "Ư..."

Y Mặc: "Không sao, đừng để ý, anh phụ trách tấu hài, em tiếp tục đi."

Tần Mộ Sắc: "Lúc nãy khi đi ra, em lại đột nhiên nghĩ đến. Trong Karaoke lúc em tỏ tình với anh, nếu anh đột nhiên nói câu 'Tuy rằng em rất XXX, nhưng còn chưa đủ để chinh phục tôi, xin lỗi hãy tiếp tục cố gắng', thì sẽ thế nào. Nghĩ đi nghĩ lại liền không nhịn được cười. Không có 'nếu như', anh đồng ý, em thật sự rất vui."

Ba hoa cũng cần có kỹ thuật, ba hoa không đúng lúc là toang ngay.

Giống như trong galgame, giai đoạn đầu chọn đúng hết, nhưng đến kịch bản mấu chốt để vào tuyến nhân vật mà chọn sai thì trực tiếp thua cuộc.

Y Mặc đáp: "Anh đâu có ngốc. Mà nếu như lúc đó anh thực sự ba hoa khoác lác thì sao?"

Tần Mộ Sắc ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Vậy thì anh xong đời. Ít nhất hai tháng em sẽ không thèm để ý đến anh, không... thậm chí sẽ còn lâu hơn nữa!"

Tuy nhiên, Y Mặc cảm thấy cùng lắm là một tháng thôi, Tần Mộ Sắc sẽ lại để ý đến mình.

Giận thì nhất định sẽ giận, nhưng cảm xúc chỉ là nhất thời, ngủ vài giấc dậy là sẽ quên, rồi mọi chuyện cũng nhạt dần.

Chỉ cần quay đầu thấy anh lượn lờ trước mặt, lại dở thói ba hoa chích chòe, cô ấy tuyệt đối sẽ lại quan tâm đến anh và làm hòa ngay tại chỗ.

Tuy nghĩ thế nhưng cũng không thể làm vậy, nếu "tự phá game" ở thời điểm mấu chốt như thế này, trong lòng cô ấy nhất định sẽ có khúc mắc.

Cứ như vậy, Y Mặc và Tần Mộ Sắc ngồi trên ghế dài công viên trò chuyện.

Không biết vì sao các cặp đôi đều thích hồi tưởng lại quá khứ, nhất là thời kỳ sống chung trước khi hẹn hò.

Y Mặc và Tần Mộ Sắc tiếp xúc hơn một năm mới chính thức qua lại, chuyện để nhớ lại rất nhiều, đủ để nói chuyện rất lâu.

Lâu đến mức... bị muỗi đốt cho mấy phát.

Lúc quan hệ tiến triển, đang âu yếm thì không cảm giác gì, chờ phát hiện bị muỗi "làm thịt" sướng miệng rồi thì hai người bất kể thế nào cũng ngồi không yên nữa.

Y Mặc: "Đi dạo thêm chút nữa không?"

Nói thật, buổi hẹn hò này vẫn chưa thỏa mãn a.

Tần Mộ Sắc nhìn những nốt đỏ trên cánh tay: "Thôi..."

Y Mặc: "Ừ, vậy thì về..."

Tần Mộ Sắc giữ chặt tay Y Mặc, chắn trước người anh: "Đi... đi khách sạn đi."

Y Mặc sững sờ, theo bản năng nói: "Vừa mới qua lại liền đi khách sạn, có phải tiến độ quá nhanh, lộ ra anh quá cặn bã không?"

Tần Mộ Sắc cũng sững sờ. Sửng sốt 3 giây sau, khuôn mặt đỏ bừng, vô cùng ngượng ngùng, hơi lớn tiếng nói: "Anh đang nghĩ cái gì thế!"

Hai người đang ở tại Lãnh gia ở Thượng Kinh.

Nếu trở về Lãnh gia, buổi hẹn hò của hai người sẽ kết thúc, Tần Mộ Sắc không thể nào thân mật với Y Mặc ngay tại Lãnh gia được.

Muốn ở bên nhau thêm một chút, trò chuyện nhiều hơn một chút. Muốn ở bên ngoài thì cũng chỉ có thể tìm nhà nghỉ khách sạn thôi. Chẳng lẽ tìm quán net hoặc Karaoke ngồi cả đêm à!

Khoan đã, nếu là Y Mặc thì thật đúng là có thể lôi kéo cô ngồi net cả đêm, anh ta nhất định có thể làm ra loại chuyện này!! Nghĩ đến đây, Tần Mộ Sắc đỏ mặt, hét lớn về phía Y Mặc:

"Đồ cặn bã, biến thái, lolicon!!"

Y Mặc: "Vãi. Cặn bã biến thái thì còn tạm chấp nhận, nhưng lolicon tuyệt đối là vu khống, trần trụi vu khống."

Em soi gương xem dáng người em đi, sao anh có thể là lolicon được!

Tần Mộ Sắc cũng không phục: "Cặn bã biến thái không hoàn toàn đúng, nhưng lolicon thì tuyệt đối là thật!"

Cứ như vậy, hai người đỏ mặt ồn ào đi tìm một khách sạn. Nói là mở phòng hai giường, nhưng xui xẻo thay khách sạn hết phòng hai giường, chỉ còn phòng giường lớn, đành phải lấy.

Đặt vào trước đó, với quan hệ chiến hữu tin tưởng tuyệt đối, Y Mặc và Tần Mộ Sắc ở chung một phòng không phải lần một lần hai, thật sự sẽ không đặc biệt để ý.

Nhưng không biết vì sao, lần này mở xong phòng, bước vào phòng, bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Y Mặc cũng không ba hoa, Tần Mộ Sắc cũng không biết nói gì.

Tóm lại, bầu không khí vô cùng kỳ quặc, lơ lửng sự mập mờ, mang lại cảm giác "tình thế đã đến mức này rồi, không làm chút gì thì có lỗi với bầu không khí này quá".

Thực ra, Tần Mộ Sắc cũng đã chuẩn bị tư tưởng, chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm, cô cũng đã xác định cả đời sẽ đi cùng Y Mặc.

Nhưng mà... đâu có ai vừa mới chính thức hẹn hò chưa được hai tiếng đã chạy ngay vào nhà nghỉ chứ!!

Đây là kiểu hẹn hò của tuổi trung niên sao?

Không phải đâu, đây là mối tình đầu chính thức năm 18 tuổi của Tần Mộ Sắc mà!

Hu hu hu.

Vốn chỉ muốn ở cùng tên đại lừa gạt lâu thêm một chút, chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại càng lúc càng trở nên không bình thường thế này?

Tần Mộ Sắc không biết nên nói gì, căng thẳng muốn chết: "Em... em đi tắm trước đây!"

Y Mặc ấp úng: "À... ừ ừ, em đi đi!"

Tần Mộ Sắc căng thẳng xấu hổ, Y Mặc thấy vậy cũng căng thẳng và xấu hổ theo.

Thật lòng thì Y Mặc cũng không muốn vừa mới qua lại liền vội vàng phát sinh quan hệ với Tần Mộ Sắc.

Thế thì thành lão dê xồm mất rồi! Niềm vui và vẻ đẹp của tình yêu chính là ở chỗ quan hệ giữa hai người được tiến triển từng chút một.

Mỗi giai đoạn ở giữa đều vô cùng quan trọng! Thời điểm khác nhau sẽ mang lại những trải nghiệm khác nhau.

Nhưng Tần Mộ Sắc vừa căng thẳng, cộng thêm việc trai đơn gái chiếc vừa mới xác nhận quan hệ đã đi thẳng vào phòng khách sạn, khiến Y Mặc cũng bị bầu không khí làm cho có chút ngượng ngùng.

Anh hơi lắp bắp, nhìn Tần Mộ Sắc chạy trối chết vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy bên trong, những ý nghĩ kỳ quái bắt đầu xuất hiện trong đầu anh.

Rõ ràng đã không ít lần ở chung với Tần Mộ Sắc, cô tắm rửa anh cũng không thiếu kinh nghiệm chứng kiến, nhưng lần này tư tưởng sao cứ không kìm được mà bay về hướng không lành mạnh thế nhỉ?

Đáng ghét! Tần Mộ Sắc chắc chắn cũng không hy vọng lần hẹn hò đầu tiên mà mình đã làm chuyện quá đáng.

Y Mặc, phải kiềm chế lại chính mình, mày làm được mà!!

Hai giờ sau.

Tắm rửa xong, Tần Mộ Sắc và Y Mặc đều đã mặc đồ ngủ.

Phòng không bật đèn, chỉ mở mỗi chiếc TV.

Dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình, hai người ôm lấy nhau, hôn đến quên trời đất. Đây chính là bản năng.

Tình trong như đã, quan hệ lại vừa được xác định.

Dưới sự thôi thúc của hormone, không còn rào cản nào nữa, cả hai chính là không kìm lòng được muốn thực hiện những hành vi thân mật.

Muốn khoảng cách gần hơn, muốn chạm vào đối phương.

Muốn ôm lấy cơ thể, muốn vuốt ve làn da, và muốn hôn lên môi đối phương...

Theo những tiếng rên ưm ưm đầy kiềm chế, đồ ngủ của Tần Mộ Sắc dần dần xộc xệch, trượt xuống khỏi bờ vai một mảng lớn.

Làn da trắng tuyết ửng hồng.

Cô nhắm chặt mắt, rõ ràng xấu hổ muốn chết nhưng vẫn cố gắng đáp lại nụ hôn của Y Mặc.

Chẳng biết từ lúc nào, tay Y Mặc cũng rơi vào nơi mềm mại đầy đặn kia.

Dáng người Tần Mộ Sắc rất đẹp, đã phát triển đến cỡ D, mềm mại như nước.

Kèm theo sự thay đổi hình dạng, điểm nhạy cảm nào đó không ngừng bị chạm đến, tiếng ưm của Tần Mộ Sắc càng khó kiềm chế, cơ thể ôm Y Mặc càng chặt.

Tần Mộ Sắc đương nhiên biết Y Mặc đang làm gì.

Xấu hổ, vô cùng xấu hổ.

Nhưng rất thoải mái, rất muốn được Y Mặc chạm vào, muốn tiếp tục chạm vào.

Kèm theo cảm giác vui vẻ vừa kháng cự lại không cách nào kháng cự, khi Y Mặc vô thức muốn tiếp tục tiến sâu hơn, Tần Mộ Sắc cuối cùng không còn buông thả nữa.

Cô ôm chặt lấy Y Mặc, không để anh có động tác tiếp theo.

"Quá, quá nhanh..."

"Lại... chờ thêm một thời gian nữa được không?"

Cảm nhận sự mềm mại của Tần Mộ Sắc, nghe tiếng thở dốc rõ ràng của cô, Y Mặc cũng ôm chặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài màu hồng và tấm lưng trần láng mịn: "Ừ, nghe lời em hết."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!