Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 13: Mùa Hè Bất Tận - Chương 27

Chương 27

Chương 27: Hồi ức ngày mùa hè 2

Bởi vì đến hơi muộn, núi Lạc Phong chắc chắn không leo được, nhưng khách sạn suối nước nóng thì vẫn phải ở.

Y Mặc đã sớm tra cứu tình hình khách sạn trên mạng, gọi điện thoại đặt trước khách sạn gần đài quan sát lưng chừng núi.

Sau khi đến núi Lạc Phong, nhân viên khách sạn lái xe xuống chân núi đón 3 người về khách sạn.

Vé vào cửa khu du lịch núi Lạc Phong mua ở chân núi, thời gian hiệu lực là 3 ngày, có thể vào lại nhiều lần.

Ngoài đường leo núi bình thường, cũng có đường nhỏ cho ô tô lên núi, chuyên dùng để vận chuyển vật tư cho các khách sạn suối nước nóng. 3 người Y Mặc ngồi ô tô của khách sạn đi thẳng đến khách sạn suối nước nóng Lạc Phong ở giữa sườn núi.

Ở khu vực giữa sườn núi, có một khu tập trung rất nhiều khách sạn suối nước nóng, du khách vô cùng đông đúc náo nhiệt, còn có chỗ giống như hội chùa, bán đủ loại đồ ăn vặt đặc sản và đồ lưu niệm.

3 người Y Mặc đạp xe một ngày cũng mệt, cũng không vội đi hội chùa chơi, làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân xong thì về phòng cất hành lý ít ỏi.

Phòng Y Mặc đặt vô cùng sang trọng, là kiểu phòng tổng thống có nhiều gian, sàn gỗ màu sẫm, cửa kéo.

Phải chú ý, cũng không phải kiểu Nhật, mà là kiểu Trung Quốc truyền thống, đại khái là kiểu thường thấy trong phim cổ trang tương đối sang trọng, ở trong rừng sâu núi thẳm thế này vô cùng có cảm giác.

3 người Y Mặc cũng không vội tận hưởng suối nước nóng, sau khi cất hành lý thì đi ăn cơm trong khách sạn.

Dù sao cũng là khách sạn top 1 khu du lịch núi Lạc Phong, nhà hàng kiểu Trung Quốc giả cổ cũng vô cùng lớn.

Một ngày mệt nhọc, khi đồ ăn tinh xảo được bưng lên bàn, mắt Y Mặc và Hạ Vũ Hi đều sáng lên, có thể nói là ăn như rồng cuốn.

Ngược lại Quý Nhiễm ngồi xe suốt, thần thái có chút bình tĩnh, ung dung, nhìn anh trai và Hạ Vũ Hi ăn cơm ngấu nghiến, cảm thấy rất thú vị.

Hạ Vũ Hi: "Đi dạo hội chùa không?"

Y Mặc: "Không mệt à?"

Hạ Vũ Hi: "Cũng được, nếu anh Y Mặc muốn đi dạo hội chùa, em cũng còn đi nổi."

Y Mặc: "Thôi bỏ đi, để mai rồi tính, không vội."

Muốn nói mệt, đạp xe một ngày, vậy chắc chắn là mệt.

Em muốn nói còn đi nổi hay không, bên cạnh có em gái, muốn đi dạo thì cũng thật sự đi nổi, nhưng bây giờ không cần thiết phải gấp như vậy.

Sau khi cơm no rượu say, 3 người về phòng, dĩ nhiên chính là khâu tắm suối nước nóng quan trọng.

Phòng của Y Mặc có sân, bên trong có bể suối nước nóng riêng.

Sân được ngăn cách với các sân khác bằng hàng rào tre cao khoảng hai mét, trong sân có con đường nhỏ rải đá cuội, những chỗ khác trồng một số hoa cỏ cây cối, cùng với một số cây phong đỏ nổi tiếng nhất núi Lạc Phong.

Đứng ở hành lang phòng nhìn ra xa là bầu trời đêm trong vắt mênh mông, và có thể quan sát gần một nửa cảnh đêm núi Lạc Phong.

Không hổ là phòng tốt nhất khách sạn núi Lạc Phong, giá hơn 3000 tệ một đêm, tuyệt đối là đắt xắt ra miếng.

Về phần bể suối nước nóng, ngược lại không lớn như trong phim ảnh Anime, đại khái bằng phòng khách, thực ra cũng không tính là nhỏ.

Mặc dù bề ngoài là đá lớn xếp thành, trông giống hình thành tự nhiên.

Nhưng thực tế tuyệt đối là nhân tạo, phong cách giả tự nhiên, nước suối nóng cần tự mình xả ra.

Về điểm này, lúc nhóm Y Mặc đi ăn cơm, nhân viên khách sạn đã giúp xả đầy nước suối nóng, có thể dùng bất cứ lúc nào.

Y Mặc mặc quần đùi áo ngắn tay nằm trên sàn nhà trong phòng chưa bật đèn, thành hình con cá ướp muối, hô: "Các em đi tắm trước đi, anh nghỉ một lát rồi đi!"

Một ngày mệt nhọc, đừng nói tắm suối nước nóng, chính là tắm rửa bình thường cũng thoải mái.

Y Mặc muốn đi ngay, nhưng vẫn phải giữ ý tứ.

Hiện tại mình 16 tuổi, em gái Quý Nhiễm và bạn thanh mai Hạ Vũ Hi cũng 15 tuổi, tuổi tác cũng không nhỏ.

Nói thế nào nhỉ, giống quan hệ anh em, cũng không phải tình nhân.

Tắm chung trong một cái hồ không quá lớn, rốt cuộc là không quá thích hợp.

Nghĩ đến đây, Y Mặc không khỏi cười cảm thán: "Thích là buông thả, yêu là kiềm chế mà."

Mà Y Mặc đối với Quý Nhiễm lại càng có chút tình thân đặc thù, các phương diện tự nhiên phải càng thêm kiềm chế, bình thường phải vô cùng chú ý.

Nói là nói như vậy, nhưng Quý Nhiễm và Hạ Vũ Hi rõ ràng không làm như vậy.

Bây giờ đã xông vào phòng Y Mặc, mỗi người kéo một cánh tay lôi Y Mặc đi.

Quý Nhiễm: "Cùng nhau."

Hạ Vũ Hi: "Ưm..."

Hạ Vũ Hi rõ ràng có chút thẹn thùng, thái độ không kiên quyết như vậy.

Nhưng nhìn qua vẻ mặt không cảm xúc của Quý Nhiễm, xuyên qua hiện tượng nhìn bản chất, thì lộ ra rất kiên quyết.

Có một số việc không thể nói rõ, Y Mặc cũng chỉ có thể trao đổi ánh mắt với Quý Nhiễm.

『 Y Mặc: Em cũng không nhỏ nữa, không thích hợp đâu. 』

『 Quý Nhiễm: Không sao. 』

『 Y Mặc: Hạ Vũ Hi còn ở đây đấy. 』

『 Quý Nhiễm: Phê chuẩn. 』

『 Y Mặc: A cái này... Hình như hoàn toàn không phải chuyện phê chuẩn hay không phê chuẩn đâu nhé! 』

Mặc dù như thế, nhưng Y Mặc chung quy không lay chuyển được Quý Nhiễm và Hạ Vũ Hi, vẫn bị kéo đi tắm suối nước nóng cùng nhau.

Suối nước nóng là một thứ rất kỳ diệu.

Mùa hè tắm sẽ không cảm thấy nóng, mùa đông tắm sẽ không cảm thấy lạnh.

Dưới bầu trời đêm yên tĩnh, chỉ còn lại sự hưởng thụ, an nhàn và yên tĩnh.

Mà dưới sự an nhàn và yên tĩnh này, lại ẩn chứa rất nhiều nhạc đệm.

Y Mặc: "Đệt, sao các em không mặc đồ bơi!"

Lúc nãy kéo Y Mặc, hai người mặc áo choàng tắm, không nhìn ra gì.

Nhưng đợi đến khi xuống nước, cởi áo choàng tắm ra, cũng chỉ còn lại thân thể trơn bóng mỹ miều.

Hạ Vũ Hi đỏ bừng mặt, cũng không dám ngẩng đầu: "Chị Quý Nhiễm nói, tắm suối nước nóng thì không mặc."

Ánh mắt Y Mặc dừng lại trên mặt kẻ đầu têu Quý Nhiễm.

Quý Nhiễm bình tĩnh nói: "Trong Anime, không mặc."

Y Mặc: "Này này này, tình huống khác nhau nhé."

Y Mặc xem Anime, chủ yếu là manga Nhật, trong đó tắm suối nước nóng quả thực không mặc quần áo.

Nhưng đó là tình huống ở Nhật Bản, còn ở Trung Quốc tắm suối nước nóng thì phải mặc đồ bơi, tình huống hoàn toàn khác nhau.

Quý Nhiễm hơi nghiêng đầu: "Daijōbu, suối nước nóng riêng."

Suối nước nóng phân ra suối công cộng và suối riêng.

Tên như ý nghĩa.

Nhiều người có thể cùng tắm, là suối nước nóng công cộng.

Loại ở trong phòng mình, khép kín chỉ người mình ở có thể tắm, là suối riêng.

Dù sao cũng là suối riêng, cho nên mặc hay không mặc quần áo thực ra cũng không sao cả.

Y Mặc: "Hoàn toàn khác nhau được không, anh và các em cũng không phải tình nhân, là anh em và quan hệ giống như anh em, làm gì có chuyện không mặc đồ bơi tắm suối nước nóng."

Quý Nhiễm: "Anh em, và hàng xóm."

Quý Nhiễm đính chính lại lời Y Mặc một chút, rõ ràng không muốn để Hạ Vũ Hi cũng trở thành em gái Y Mặc.

Y Mặc: "Em còn biết là anh em à!"

Quý Nhiễm gật đầu: "Là mối quan hệ ** có thể thành thật với nhau, ngày nào cũng ngủ cùng nhau."

Y Mặc: "Tại sao từ khóa quan trọng lại bị che bằng dấu sao thế hả?"

Quý Nhiễm: "Có thể sẽ bị thế lực không rõ xóa bỏ, phải cẩn thận một chút."

Y Mặc: "Bản thân rất bình thường, nhưng nghe em nói xong đột nhiên cảm thấy kỳ quái..."

"Tóm lại, chỉ là quan hệ anh em rất tốt, vô cùng lành mạnh, không được nói kỳ quái như thế!"

Quý Nhiễm nghiêng đầu: "Giống vợ chồng bình thường."

Y Mặc: "Hoàn toàn không giống, em Vũ Hi còn ở đây, em nhìn dáng vẻ Vũ Hi xem, hoàn toàn hiểu lầm rồi kìa."

Đối mặt với cuộc tranh luận của Y Mặc và Quý Nhiễm, Hạ Vũ Hi đã đỏ mặt tía tai, lẩm bẩm tự nhiên: "Ưm ưm ưm... Hình như phát hiện chuyện kỳ quái gì đó."

"Chính mình không thể nào thắng chị Quý Nhiễm, không thắng được thì chỉ có thể bị xa lánh hoặc trở thành vợ lẽ."

"Vợ lẽ gì chứ, vợ lẽ gì chứ..." Ánh mắt có chút mê ly, đầu đều bốc khói, rõ ràng thần trí đã có chút không tỉnh táo.

Đúng lúc này, nhìn về phía Y Mặc, và chạm mắt với Y Mặc.

Phụt ——!

Theo bộ não quá tải rồi nổ tung, ánh mắt khôi phục vài tia sáng, nhưng nhìn thế nào hình như cũng càng thêm không bình thường, ngay sau đó nói tiếp: "Cũng không phải là không được ngạch."

Y Mặc thấy Hạ Vũ Hi dần trở nên kỳ quái, vội vàng chạy lại lay vai Hạ Vũ Hi, muốn cho cô bé tỉnh táo một chút: "Này này này, tỉnh lại cho anh, đừng có chấp nhận cái thiết lập không hiểu ra sao này, em là người hiện đại không phải người cổ đại!"

Dưới bàn tay có chút nóng bỏng của Y Mặc, sắc mặt Hạ Vũ Hi càng đỏ hơn, thân thể nóng lên, không cẩn thận tựa vào ngực Y Mặc, nhìn Y Mặc mê ly nói: "Vậy nghĩa là, có thể độc chiếm anh Y Mặc?"

Y Mặc: "Đệt, đây là cái gì với cái gì thế."

Đúng lúc này, Quý Nhiễm sán lại, lộ ra đôi mắt to bình tĩnh, rất tự nhiên tách Y Mặc và Hạ Vũ Hi ra.

Quý Nhiễm: "Không, anh trai là của tớ."

Quý Nhiễm kéo Hạ Vũ Hi ra khỏi người mình, Y Mặc rất cảm kích, nhưng...

Hạ Vũ Hi: "Ưm, bị vứt bỏ...!!!"

Nhưng ngay sau đó Hạ Vũ Hi liền làm loạn lên, một bộ dạng muốn Y Mặc chịu trách nhiệm, khiến Y Mặc nhìn mà đau cả đầu.

Vậy phải làm sao đây?

Ban ngày một ngày mệt nhọc, bây giờ trở nên buông lỏng, trạng thái Hạ Vũ Hi rõ ràng có chút không bình thường, giống như đứa trẻ con, hung hăng làm nũng.

Bởi vì chính mình thực sự không có cách nào, Y Mặc cũng chỉ có thể đưa ánh mắt nhìn về phía kẻ đầu têu, em gái Quý Nhiễm.

Mà Quý Nhiễm đâu?

Dưới ánh mắt nóng bỏng của Y Mặc, nhìn Hạ Vũ Hi, dường như cảm thấy cũng có chút khó giải quyết.

Mắt nhắm lại, vậy mà trực tiếp tựa vào người Y Mặc, trong miệng phát ra tiếng "Khò... khò... khò...".

Quý Nhiễm, vào lúc này bắt đầu giả vờ ngủ!

Y Mặc: "Đệt, đừng có trốn tránh trách nhiệm cho anh."

Dưới sự lay động của Y Mặc, mắt Quý Nhiễm hơi mở ra một chút, có chút yếu ớt nói: "Anh à, đừng mà..."

"Quý Nhiễm còn nhỏ, còn chưa tới tuổi."

Khoan đã, tại sao lời nói rất bình thường, bây giờ nghe lại có vẻ không bình thường như vậy.

Hạ Vũ Hi: "Á á á, các người đang làm gì?!!"

"Không được, không được đâu!"

Hạ Vũ Hi cũng nhào tới, tựa vào người Y Mặc.

Y Mặc: "Hoàn toàn không đến mức hiểu lầm được không, đừng có hùa theo Quý Nhiễm diễn kịch!"

Cứ như vậy, trong bể suối nước nóng dưới bầu trời đêm, ba người đùa giỡn với nhau.

Cuối cùng kết thúc bằng việc Hạ Vũ Hi diễn không nổi nữa, khuôn mặt ửng hồng cười vang, chấm dứt hành vi cùng Quý Nhiễm "bắt nạt" Y Mặc.

Quý Nhiễm mặc dù không cười ra tiếng, nhưng nhìn cũng rất vui vẻ.

Y Mặc tựa vào tảng đá, nhìn bầu trời đầy sao, thở dài.

Mùa hè này, thật sự là giản dị tự nhiên, nhưng không hề buồn tẻ chút nào...

Tắm suối nước nóng xong.

Ba người cũng chẳng còn chút sức lực nào.

Trong căn phòng cực lớn, không ai về phòng riêng của mình mà trải chăn đệm ở đại sảnh, nằm trên sàn gỗ, kéo cửa ra, dưới ánh trăng yên tĩnh nhìn bầu trời đêm ngẩn người trò chuyện.

Quý Nhiễm cũng không nói gì, chỉ yên lặng tựa vào lòng Y Mặc.

Trong lúc cảm nhận hạnh phúc có chút hư ảo, Y Mặc không nhịn được hỏi: "Ở cùng bọn anh, có thấy thú vị không?"

Câu này nói với Hạ Vũ Hi.

Trong nhánh 1, khi Quý Nhiễm chưa rời đi, Hạ Vũ Hi tiếp xúc với Y Mặc cũng không nhiều.

Bây giờ ở nhánh 2, Y Mặc vì đối kháng vận mệnh, cũng vì không để Hạ Vũ Hi xảy ra chuyện, cố ý sớm kéo cô vào.

Hạ Vũ Hi cũng không nhìn Y Mặc, Quý Nhiễm, mà nhìn bầu trời đầy sao kia.

Lẩm bẩm nói: "Có thể cứ mãi như thế này, thì tốt biết mấy."

Y Mặc nghe vậy, đưa tay xoa đầu Hạ Vũ Hi: "Đừng nghĩ lung tung."

"Tương lai không quan trọng, quan trọng vĩnh viễn là hiện tại."

Hạ Vũ Hi nghiêng đầu nhìn Y Mặc, gật đầu: "Vâng."

Mà cũng vào lúc này, Quý Nhiễm kéo tay Y Mặc qua, đặt lên đầu mình, một bộ dạng cầu xoa đầu.

Y Mặc nhìn thấy dáng vẻ của Quý Nhiễm, không nhịn được cười, lại xoa cái đầu nhỏ của Quý Nhiễm.

Hóa ra ở thời kỳ này, Quý Nhiễm biểu đạt lại thẳng thắn như vậy.

Khi đối mặt với Quý Nhiễm, Y Mặc cảm thấy chỉ có sự bình tĩnh, vô cùng an tâm bình tĩnh.

Để thân thể nằm ngang, nằm trên tấm đệm trải sàn, thản nhiên nhìn màn đêm.

Y Mặc: "Mở cửa thế này, liệu có muỗi không nhỉ."

Hạ Vũ Hi: "Chắc là có đấy, nhưng có chút không muốn động đậy."

Quý Nhiễm: "Muỗi, không cắn em."

Y Mặc: "Ngày mai có muốn đi leo núi Lạc Phong không?"

Hạ Vũ Hi: "Em thế nào cũng được."

Quý Nhiễm: "Anh à, vừa mới nói xong."

"Tương lai không quan trọng, quan trọng vĩnh viễn là hiện tại."

Y Mặc: "Ừ, cũng đúng..."

Chuyện của ngày mai, để ngày mai rồi tính.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!