Chương 33
Chương 33: Mâu thuẫn
“Chào anh, có thể cho tôi hỏi chút chuyện không?!”
Vì đi bộ một hồi lâu trên đường phố cũng không có người, cho nên lúc chào hỏi giọng hơi to một chút, gấp gáp một chút.
Gọi thì quả thực đã gọi lại, đối phương cũng dừng bước.
Nhưng khi quan sát kỹ, Hạ Vũ Hi lại có chút khó xử, bắt đầu nghi ngờ có phải gọi nhầm người rồi không.
Mùa hè mặc áo sơ mi dài tay quần âu có thể hiểu được, có thể là dân văn phòng khổ cực, quy định cứng nhắc của công ty, nhưng bên ngoài khoác một cái áo khoác trắng thì cũng hơi kỳ quái nhé.
Kiểu ăn mặc này, Hạ Vũ Hi cho rằng chỉ có thể là hai loại người.
Bác sĩ hoặc bệnh nhân.
Với hình tượng người đàn ông trước mắt, nhìn thế nào khả năng là bác sĩ cũng lớn, nhưng nếu là bác sĩ, ra ngoài phải cởi áo blouse đồng phục chứ, sẽ không mặc chạy lung tung đâu nhỉ?
Thôi bỏ đi, cứ hỏi thăm tình hình nơi này trước đã.
Sau khi phán đoán đơn giản thân phận người đàn ông, Hạ Vũ Hi quyết định lấy việc trước mắt làm chủ, quản hắn là bệnh nhân hay bác sĩ, cứ hỏi thăm tin tức trước.
Còn chưa nói ra khỏi miệng, liền lại vì hình chữ thập vàng quỷ dị trong mắt người đàn ông mà có chút chùn bước.
Khoan đã!
Trong mắt người bình thường làm gì có hình chữ thập màu vàng chứ?
Kính áp tròng? Không đúng, cái hình chữ thập vàng đó sẽ to ra nhỏ lại, kính áp tròng có cao cấp như vậy sao?!
Rất quái dị, người này quả nhiên rất quái dị.
Trong lúc Hạ Vũ Hi do dự.
Người đàn ông đã dừng bước, quay đầu nhìn Hạ Vũ Hi.
Hình chữ thập vàng trong mắt nhảy lên, phản chiếu dáng vẻ của Hạ Vũ Hi, dường như đang đợi Hạ Vũ Hi nói chuyện.
Đợi 3, 4 giây, thấy Hạ Vũ Hi không nói gì, hắn đẩy gọng kính vàng, nở một nụ cười hiền hòa với Hạ Vũ Hi, sau đó không dừng lại nữa, xoay người tiếp tục chạy nhanh về một hướng nào đó trên đường phố.
Toàn bộ quá trình từ lúc tiếp xúc đến khi rời đi, người đàn ông từ đầu đến cuối không nói một câu nào.
Sau khi người đàn ông rời đi, Hạ Vũ Hi cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nói.
“Người đàn ông kia, rất nguy hiểm...”
Hạ Vũ Hi đương nhiên rất muốn biết mình đang ở đâu, rất muốn làm rõ tình trạng hiện tại.
Nhưng sau khi trải qua một lần bắt cóc, ý thức nguy cơ của cô tăng lên rất nhiều.
Người gặp phải này ngoại trừ ăn mặc kỳ quái, trong mắt có hình chữ thập vàng rất quỷ dị ra, là người luyện võ, Hạ Vũ Hi cũng nhìn ra đối phương thân thủ cực mạnh, năng lực chiến đấu tuyệt đối hơn mình.
Mỗi động tác của đối phương, sự thay đổi thế đứng dưới chân đều tràn đầy tính công kích.
Có cảm giác nguy cơ kiểu lúc nào cũng có thể rút vũ khí đánh thẳng vào chỗ hiểm của mình, khiến Hạ Vũ Hi căn bản không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Kinh khủng nhất là, tư thái tấn công này không phải cố ý, mà là ở trạng thái bản năng theo thói quen. Điều này khiến Hạ Vũ Hi càng cẩn thận hơn, sau khi gọi đối phương dừng lại thậm chí không dám nói chuyện, chỉ sợ mở miệng vô ý rước họa vào thân.
Bất tri bất giác, trên trán đã toát ra không ít mồ hôi.
Sau khi cảm giác mình vừa đi dạo qua ranh giới sinh tử một lần, Hạ Vũ Hi dựa vào bóng râm dưới mái hiên cửa hàng bên cạnh, rơi vào suy tư.
Mỉm cười với tôi, là thiện ý sao?
Thôi bỏ đi, tóm lại người này vô cùng nguy hiểm, nếu gặp lại cũng cố gắng tránh xa một chút.
Sau khi biết thành phố này có người thì cũng không cần quá gấp, tiếp tục đi dạo trên phố, tìm người bình thường hơn một chút mới hỏi kỹ tình hình nơi này được.
Ở đây phải nói thêm một chút.
Nụ cười của người gặp gỡ là vô cùng có lực sát thương, trông vô cùng chữa lành và có cảm giác an toàn, phối hợp với tướng mạo nam tinh anh cao gầy, tuyệt đối có thể thu được hảo cảm của phụ nữ trung niên trong nháy mắt.
Nhưng tiếc là, vô hiệu với Hạ Vũ Hi.
Cô gái ở độ tuổi đôi mươi như cô, phần lớn đang ảo tưởng tìm cao phú soái (cao, giàu, đẹp trai), kém nhất thì trong giàu và đẹp trai ít nhất phải có một cái, không hứng thú lắm với nam tinh anh khoảng 30 tuổi, cùng lắm là cho rằng đó là một người anh trai dịu dàng, là người tốt.
Hạ Vũ Hi càng là đơn phương yêu Y Mặc, trong tình huống nhìn ra đối phương rất mạnh, nụ cười này chỉ khiến cô cảm thấy rất quái, dường như cố ý muốn làm quen, càng thêm đề phòng cẩn thận.
Sau khi tách khỏi người đàn ông đầu tiên đi ngang qua, Hạ Vũ Hi không bỏ cuộc. Sau khi đi được 10 phút, cuối cùng cũng tìm được người thứ hai trên con phố này.
Tiến lên, bắt chuyện.
“Chào ông, xin hỏi...”
Nhưng lời còn chưa nói hết, liền không nói ra được nữa.
Đó là một ông lão mặc trường sam màu xanh, tóc hoa râm để râu, khuôn mặt ngược lại khá chính phái, trông hơi giống cao thủ môn phái Đạo giáo trong phim ảnh.
Sau lưng đeo một thanh trường kiếm cùng với một cây... súng ngắm?!!
Đệt, nếu nói người đàn ông trung niên lúc trước rất quái, vậy ông lão này chẳng phải càng quái hơn!
“Kiếm tuyệt đối là thật, súng trông cũng giống thật, bước chân động tác đều có sự chuẩn bị phòng thủ và tấn công, cũng là một cao thủ...”
“Quả nhiên vẫn là tìm người tiếp theo hỏi đường đi.” Cô nói thầm cực nhỏ.
Sau khi Hạ Vũ Hi phán đoán đơn giản tình huống người trước mắt, vừa mỉm cười vừa lùi lại: “Xin lỗi, cháu gọi nhầm người.”
“Lão tiên sinh ngài tiếp tục làm việc, cháu còn có việc không làm phiền nữa.”
Xoay người rời đi nhanh chóng, một giây cũng không muốn ở lâu.
Còn chưa đi được hai bước, liền bị ông lão kia gọi lại: “Cô nương, xin dừng bước.”
Ông lão kia nhìn là biết cao thủ, trên lưng còn có kiếm và súng ngắm, Hạ Vũ Hi trong tình huống biết ông ta vô cùng nguy hiểm, sao dám không để ý.
Chẳng những không dám, còn phải cung kính, cẩn thận từng li từng tí.
Xoay người, cố gắng lộ ra nụ cười vô hại: “Xin hỏi, có chuyện gì không ạ?”
Ông lão: “Ta họ Mộc.”
Hạ Vũ Hi: “Chào Mộc lão, cháu tên là Hạ Vũ Hi.”
Mộc lão gật đầu: “Chú ý an toàn, nhất là phải cẩn thận con người.”
Mộc lão nói xong, không đợi Hạ Vũ Hi nói gì, giống hệt người đàn ông trung niên lúc trước, nhanh chóng rời đi, khiến Hạ Vũ Hi ngơ ngác.???
Đây là tình huống gì?
Có vẻ như người sau vội hơn người trước.
Chẳng lẽ ở đây ngoài người ra còn có quái vật chắc.
Liên tiếp gặp 2 người, hơn nữa 2 người rõ ràng đều không bình thường, thân thủ đều rất mạnh, khiến Hạ Vũ Hi có ảo giác lạc vào trường quay phim võ thuật.
“Nhưng trường quay phim võ thuật cũng đều là diễn kịch mà, hai người này tuyệt đối là có công phu thật, hơn nữa nhìn thế nào cũng giống loại công phu giết người thuần túy, thật sự là quá nguy hiểm...”
Hạ Vũ Hi đi được một lúc cũng mệt.
Bên cạnh vừa vặn có một cửa hàng, liền đi vào cầm một cái bánh mì một chai nước khoáng.
Trong cửa hàng tìm thấy điều khiển điều hòa, sau khi bật điều hòa thì tìm một cái ghế đẩu trong cửa hàng, ngồi bên ngoài quầy vừa hưởng điều hòa, vừa nghỉ ngơi ăn cơm.
Vốn định tìm xem có bản đồ thành phố không, đáng tiếc không tìm thấy, ít nhiều có chút nản lòng.
Sau khi ăn xong bữa trưa đơn giản, xác định chủ quán không có ở đây, định để tiền lại quầy rồi rời đi thì nhìn thấy trên bàn có mấy tờ thông báo, liền cầm lên xem.
Nội dung đại thể như sau:
『 Thông báo ngừng kinh doanh phố thương mại Bắc Trấn:
Do gần đây Bắc Trấn xảy ra nhiều vụ án đả thương người nghiêm trọng, đến nay chưa tìm được hung thủ, phía chúng tôi vẫn đang dốc toàn lực điều tra.
Phố thương mại du lịch Bắc Trấn đều phong tỏa ngừng kinh doanh, mời mọi người phối hợp công việc của phía chúng tôi, chú ý an toàn, ban đêm không nên ra ngoài hoạt động.
Cơ quan quản lý an toàn Bắc Trấn. 』
『 Thông báo thương hội Bắc Trấn:
Gần đây do thông báo phong tỏa đường phố và ngừng kinh doanh của cơ quan quản lý an toàn, thương hội ta nhận được lượng lớn yêu cầu của thành viên thương hội, yêu cầu mở cửa kinh doanh trở lại.
Qua thảo luận, phía chúng tôi cho rằng việc ngừng kinh doanh và phong tỏa đường phố gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến thương mại Bắc Trấn, quyết định liên hợp khởi xướng khiếu nại lên cơ quan quản lý an toàn Bắc Trấn. Đối phương đã nhận khiếu nại, quyết định đàm phán công khai giải quyết mâu thuẫn.
Thời gian đàm phán: Ngày X tháng X, bắt đầu lúc 13 giờ.
Địa điểm đàm phán: Bên ngoài phố thương mại mới, bên trong đại lễ đường biểu diễn quảng trường mới Bắc Trấn.
Mời mọi người cố gắng có mặt đông đủ, để tranh thủ thêm sức mạnh đàm phán cho thương hội. 』
Sau khi xem xong hai tờ thông báo, thu được thông tin tình báo sau:
1.
Địa điểm mình đang ở, hẳn là phố thương mại mới Bắc Trấn, hiện tại đang trong giai đoạn phong tỏa đường phố, ngừng kinh doanh, cho nên cửa hàng phần lớn đều đóng cửa.
2.
Trong hệ thống có thời gian, bây giờ là 1 giờ 40 phút chiều.
Nói cách khác, phố thương mại không có một ai, có thể là do nhân viên các cửa hàng đều đi họp đàm phán rồi.
3.
Khu vực mình đang ở, nghi là nơi hay phát sinh vụ án, không an toàn.
4.
Cơ quan an ninh và thương hội địa phương, vì quan hệ lợi ích, cũng không hòa thuận.
Sau khi xác định xong những thông tin này, Hạ Vũ Hi đi ra khỏi cửa hàng, nhìn biển hiệu lối vào phố thương mại cách đó vài trăm mét, và nơi nghi là công viên quảng trường phía xa, quyết định đi đến quảng trường mới Bắc Trấn xem sao, có tìm được cái đại lễ đường kia không.
Tìm người dân địa phương hỏi thăm tình hình một chút, đồng thời cũng tìm hiểu xem vụ án nghiêm trọng kia là chuyện gì.
Cứ như vậy, Hạ Vũ Hi ra khỏi phố thương mại, rất nhanh đã đến quảng trường mới Bắc Trấn, tìm được cái đại lễ đường diễn thuyết kia.
Kiến trúc rất lớn rất nổi bật, bình thường hẳn là nơi thu phí xem biểu diễn.
Nhưng bây giờ rõ ràng không có du khách, cũng không có nhân viên soát vé, có thể trực tiếp đi vào.
Dựa theo biển chỉ dẫn trong sân, Hạ Vũ Hi tìm được đại lễ đường đàm phán kia, thận trọng đẩy cửa ra nhìn, bên trong có rất nhiều người ngồi, nói thế nào cũng phải mấy trăm người, làm cho vô cùng náo nhiệt.
“Phù... cuối cùng cũng có người.”
Hạ Vũ Hi sau khi tìm thấy người, thận trọng đẩy cửa đi vào, tìm một chỗ ngồi dựa ra phía ngoài, bắt đầu nghe nội dung đàm phán của những người bên trong.
Trên đài diễn thuyết có một số nhân viên xử lý an toàn mặc đồng phục ngồi, dưới đài diễn thuyết từng vòng từng vòng ngồi đều là chủ thương gia hoặc nhân viên.
Đại biểu thương hội và chủ thương gia ngồi gần phía trước, nhân viên đến cho đủ số phổ biến ngồi dựa ra phía ngoài.
Bây giờ Trưởng phòng An toàn Triệu đang thảo luận kịch liệt với đại biểu thương hội.
Đại biểu thương hội: “Trưởng phòng An toàn Triệu, phố thương mại cũ mới Bắc Trấn đã ngừng kinh doanh 7 ngày rồi.”
“Thị trấn Hạ Hải chúng tôi dựa vào chính là khách du lịch, mùa hè 3 tháng kiếm tiền cả năm, tiền sinh hoạt.”
“Các ông phong tỏa đường phố vào thời điểm quan trọng thế này, đình chỉ hoạt động, ông muốn mọi người lấy gì ăn cơm, sống thế nào đây!!!”
Trưởng phòng An toàn Triệu: “Gần 2 tuần chúng tôi đã nhận được nhiều vụ báo án, phát hiện nhiều vụ du khách mất tích hoặc tử vong mang tính chất nghiêm trọng.”
“Bây giờ là thời kỳ không bình thường, tiền lúc nào cũng có thể kiếm, nhưng mất mạng là hết.”
“Tôi hiểu khó khăn của mọi người, nhưng hiện tại vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra phá án, chúng ta phải lấy an toàn của mọi người làm chủ, chịu trách nhiệm vì an toàn của mọi người.”
“Mời mọi người bình tĩnh chớ nóng vội, kiên nhẫn chờ đợi, chúng tôi nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời hợp lý!”
Đại biểu thương hội: “Chịu trách nhiệm, chờ đợi, câu trả lời.”
“Ông nói cho chúng tôi biết lúc nào mới kết thúc?”
“Nói trắng ra đã ngừng kinh doanh 7 ngày, chúng tôi rốt cuộc là vụ án nghiêm trọng gì, có bao nhiêu người bị hại, cụ thể đến mức độ nào, đều hoàn toàn không biết gì cả.”
“Hiệu suất của các ông cũng quá thấp rồi, cầm tiền thuế của chúng tôi, đều làm ăn kiểu gì thế?!”
“Được, chúng tôi có thể chờ.”
“Nhưng các ông nhất định phải công khai chi tiết vụ án, tiến độ cụ thể, cùng với thời gian cần thiết, nếu không thì không xong đâu!”
Trưởng phòng An toàn Triệu mặt lộ vẻ khó xử: “Xin lỗi, vụ án tương đối đặc thù, trước mắt không thể công khai.”
Sau khi phía cơ quan quản lý an toàn từ chối yêu cầu của phía thương hội, một ông anh tính khí nóng nảy bên phía thương hội đã giận không kìm được, đứng lên trực tiếp mắng xối xả.
Cơ quan an ninh cũng không có truyền thống như ở Nhật, không có chuyện hơi tí là cúi đầu xin lỗi, thái độ cường cứng cũng không chiều, lúc đó hai bên liền cãi nhau ầm ĩ, hội trường loạn thành một đống, chỉ thiếu nước động thủ.
Hạ Vũ Hi ngược lại không quan trọng, hoàn toàn là tùy tiện xem, nghe một chút.
Nếu đánh nhau thật, mình rời đi trước là được.
Cãi nhau thì cãi nhau, xem kịch thì xem kịch, nhưng cũng có người chú ý tới Hạ Vũ Hi, sán lại chủ động bắt chuyện nói: “Này, cô gái trông lạ mặt, không phải người địa phương nhỉ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
