Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 14

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Đầu) - Bữa Tiệc Máu - Chương 19: Chuẩn bị

Chương 19: Chuẩn bị

Chương 19: Chuẩn bị

Kẻ đột ngột xông ra chính là Euphemia trong trang phục hầu gái giới hạn.

Rõ ràng mặt không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự hứng thú nồng đậm, giọng điệu không cho phép phản bác.

Y Mặc thì sao cũng được.

Phản ứng bản năng của cô gái gốc Mexico và Viên Hoa là... Không phải đại tỷ à, cô là ai vậy? Ai hỏi cô?

Viên Hoa suy nghĩ một chút, kịp phản ứng. À, là cô hầu gái đáng ghét của vị thiếu gia nhỏ đáng ghét kia...

Viên Hoa là người chơi trò chơi tử vong, trộm một cái xe rõ ràng không thành vấn đề. Nhưng đây không phải trò chơi tử vong, là thế giới thực, bị bắt được là thực sự sẽ bị lưu hồ sơ vào tù, rất phiền phức.

Viên Hoa: "Cái đó... còn cần cân nhắc xem xét..."

Bốp ——!

Không đợi Viên Hoa nói xong, cô nàng Carole nhỏ nhắn, thời thượng và hoạt bát đã đập tay với Euphemia, cực kỳ vui vẻ hưng phấn sáp lại gần nhau: "OK, vậy quyết định thế nhé!"

Cứ như vậy, rõ ràng chủ yếu là chuyện Viên Hoa và cô gái gốc Mexico thương lượng, lại bị Euphemia và Carole quyết định thay. Euphemia cũng chẳng khách sáo chút nào:

"Phục vụ, bàn 24, thêm 2 ly Johnnie Walker nữa!"

Việc đã đến nước này cũng không còn cách nào khác, tất cả mọi người đều nói đi trộm xe, vậy thì đi trộm xe thôi. Nhưng Viên Hoa nghe mà xót ruột: "Cái đó, rượu thì thôi..."

Carole: "Tôi cũng thêm hai ly nữa."

Cô gái gốc Mexico nhìn hai cô nàng đang hưng phấn kia, bộ dạng như thể "tôi bó tay với các cô rồi". Đã không cản được thì gia nhập vậy: "Tôi thêm 1 ly là được."

Y Mặc nhìn bộ dạng xót tiền của Viên Hoa cũng rất vui vẻ: "Một ly Coca đá, một phần Burger bò nhiều tầng kiểu Mỹ."

Kẻ bị trấn lột thì không có nhân quyền. Y Mặc, Euphemia, cô gái gốc Mexico, Carole đều rất vui vẻ, nhưng Viên Hoa chỉ cảm thấy bọn họ thật ồn ào.

A~ Tôi chịu đủ cái nơi chết tiệt này rồi!! Có tiền này thà đi ủng hộ Kokoro-chan còn hơn!

Viên Hoa nhìn 4 người ra sức gọi đồ, vội vàng nói: "Nếu đều quyết định rồi, vẫn là nhanh chóng bàn kế hoạch đi!"

Lề mề thêm lúc nữa, các cô ấy e là có thể ăn sập quán rượu mất.

Sức ăn kinh khủng thật, không gánh nổi đâu. Viên Hoa khuyên nhủ người trẻ tuổi, nam giới độc thân ít đi quán rượu thôi, không bằng ở nhà chơi game cho sướng, cậu ta chính là vết xe đổ.

Nói là thảo luận kế hoạch, nhưng thực tế vô cùng đơn giản. Thị trấn nhỏ có cái tháp chuông thời trung cổ. 12 giờ đêm tập trung tại tháp chuông, sau đó cùng đi trộm xe, trộm xong chạy thẳng đến London là được.

Ăn uống xong xuôi, hai nhóm người Y Mặc và Carole lập tức giải tán, ai về nhà nấy tìm mẹ mình, để lại Viên Hoa ngồi một mình trong góc, ngẫm lại xem vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vừa rồi rốt cuộc là sao? Tôi là ai, tôi ở đâu, tôi đang làm gì?

Đầu tiên là tiểu thiếu gia bắt chuyện, sau đó là 2 cô gái bắt chuyện, cuối cùng chẳng hiểu tại sao lại thành "kẻ bị trấn lột", phải mời bọn họ một bữa ăn uống no say dù chẳng quen biết gì.

Khoan đã. Bốn người kia không phải là cùng một hội, cố ý lừa mình đấy chứ?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Viên Hoa lóe lên, rồi lắc đầu...

"Chắc là không phải, hai cô gái người Mỹ kia là người chơi trò chơi tử vong, thực lực rất khá."

"Còn về Andy và Windsor. Không giống người chơi trò chơi tử vong, lại giống người chơi trò chơi tử vong..."

Viên Hoa cảm thấy Andy và Windsor rất kỳ quái, rõ ràng không cảm nhận được chút khí tức người chơi nào, nhưng tiềm thức lại đặc biệt đề phòng họ, có cảm giác gặp được "người cùng một giuộc".

"Người cùng một giuộc" không phải chỉ sát thủ, mà là chỉ những người cực giỏi ẩn giấu. Nếu có thể che giấu thân phận trước mặt cậu ta, vậy thì có chút kinh khủng, vô cùng nguy hiểm.

"Tại sao cảm giác Andy trông cứ quen quen thế nào ấy nhỉ..."

Nhưng xác thực không nhận ra, vô cùng vi diệu. Suy đi nghĩ lại, cậu ta cảm thấy nếu là người chơi thì đoán chừng rất mạnh, không có lý do gì nhắm vào mình; nếu không phải người chơi thì càng không cần để ý, nên cũng thôi không nghĩ nữa.

Trò chuyện cũng đã trò chuyện rồi, đành vậy thôi. Mặc dù vừa rồi rất đau lòng vì tiền, nhưng nghĩ lại chuyến du lịch Anh Quốc lần này quá ấm ức, có 3 cô gái + 1 cậu nhóc giống con gái ồn ào trước mặt mình cũng không tệ, coi như là thư giãn đầu óc.

Nghĩ vậy, cậu cười. Giơ tay gọi phục vụ: "Bàn 24, thanh toán!"

1 phút sau.

Nụ cười của Viên Hoa cứng đờ, tay cầm hóa đơn run rẩy không ngừng, cẩn thận từng li từng tí hỏi 3 gã phục vụ lực lưỡng: "Cái đó, đại ca, có thể giảm giá chút không?"

Vãi, cái loại Johnnie Walker chết tiệt kia sao đắt thế, tương đương với nạp tiền game mobile rồi.

Thảo nào các cô ấy vui vẻ như vậy. Tiêu tiền của người khác uống rượu đắt như vậy, thì làm gì có chuyện không vui!!

Bị hố, mình chắc chắn là bị hố rồi!!

Gã phục vụ lực lưỡng vỗ lên vai cậu bằng cánh tay đầy cơ bắp: "Thời kỳ đặc biệt, làm gì có quán rượu nào mở cửa? Giảm giá? Không có đâu! Tiền boa cũng nhất định phải đưa!"

Lông mày Viên Hoa giật liên hồi, tiền của cậu ta căn bản không đủ. Nghiêm túc nhìn lại hóa đơn mấy lần, rụt rè nhìn ánh mắt của gã to con nói: "Cái đó, chi phí của quầy bar và bàn 26... không nên tính vào chỗ tôi chứ?"

Gã phục vụ quát lớn: "Mẹ kiếp, tao đều nghe thấy mày bảo mời khách rồi. Mày với mấy em gái uống vui vẻ như vậy, bây giờ muốn quỵt nợ đúng không, cẩn thận tao đánh gãy chân mày đấy!"

Viên Hoa: "Cái đó, rõ ràng là tự bọn họ quyết định... Hơn nữa vui sướng là của các cô ấy, tôi có thấy vui chút nào đâu..."

Phục vụ đã xắn tay áo lên.

Cái cổ Viên Hoa vừa vươn lên nhanh chóng rụt lại: "Được được được. Chờ chút, tôi thiếu chút tiền, gọi bạn chuyển cho tôi ít. 5 phút, chỉ 5 phút thôi, chắc chắn không chạy!!"

Gã phục vụ lực lưỡng: "Muốn chạy, mày ngược lại cũng phải chạy được đã chứ."

Thì cũng không phải không thể chạy, chỉ có điều thân phận của mình là người bình thường, không thể chạy a...

Điều thứ nhất trong tín điều Sát thủ của Viên Hoa: Thiết lập nhân vật nhất thiết phải xuyên suốt từ đầu đến cuối.

Không còn cách nào, tiền của Viên Hoa đúng là không đủ thật. Liền mở ứng dụng trò chơi tử vong ra, xót xa đổi một ít.

Theo logic thì Viên Hoa là sát thủ hàng đầu, tại sao lại thiếu tiền? Lý do cũng rất đơn giản, tài khoản Liên Minh Sát Thủ của cậu ta vô cùng nhiều tiền, nhưng chưa bao giờ động đến. Một khi động đến, vị trí của cậu ta sẽ bị lộ. Không ai biết thân phận thật của cậu ta, cũng không ai biết vị trí của cậu ta.

Sau khi ra khỏi quán rượu, Viên Hoa xụ mặt: "Châu Âu, không bao giờ tới nữa."

Lại đắt, phục vụ còn tệ, kém xa bên Nhật Bản mấy bậc...

.

Phía bên kia, sau khi Y Mặc và Euphemia rời đi, họ đi tìm nhà nghỉ. Vô cùng khó tìm, may nhờ Carole trước khi đi giới thiệu một cái, mới khó khăn lắm tìm được một nơi còn mở cửa.

Hai người mở hai phòng. Euphemia mặc dù hứng thú với Y Mặc nhưng cũng không ở cùng phòng với anh.

Y Mặc: "Hai cô gái vừa nãy là người chơi trò chơi tử vong, tên xui xẻo Viên Hoa kia cũng vậy."

Euphemia gật đầu: "Ồ, không quan trọng."

Y Mặc có thể nhìn ra thì đương nhiên Euphemia cũng vậy.

Nhưng với Euphemia thì ai cũng như nhau, trong mắt cô ta người chơi trò chơi tử vong chỉ có 2 cấp bậc:

1. Rác rưởi.

2. Có thể chơi đùa một chút.

"Có thể chơi đùa một chút" là cấp bậc như Y Mặc, còn lại đều là rác rưởi, tức là không đáng để tâm, có phải người chơi hay không đối với cô ta không có ảnh hưởng.

Y Mặc: "Thực lực hai cô gái kia thế nào?"

Euphemia: "Cũng thường thôi."

Y Mặc: "Còn Viên Hoa?"

Euphemia nghiêng đầu, lộ ra một biểu cảm hơi thú vị: "Tôi không nhìn ra hắn là người chơi trò chơi tử vong. Tôi biết hắn là người chơi, đơn giản vì cậu biết hắn, tôi không cho rằng người cậu có thể tình cờ gặp lại không phải là người chơi, hoặc đặc biệt đơn giản. Như vậy thì chỉ có 2 khả năng. Trình độ quá kém không khác gì người thường, cho nên không cảm giác được. Loại thứ 2, rất đặc biệt."

Y Mặc gật đầu: "Trước khi gặp cậu ta trong game, tôi cũng không nhìn ra cậu ta là người chơi. Hơn nữa đến tận bây giờ, cho dù gặp trong game, biểu hiện cậu ta mang lại cho tôi cũng cực kỳ 'gà mờ'. Nhưng cậu ta vẫn sống sót, hơn nữa sống rất tốt. Cô thấy thế nào?"

Euphemia: "Vật phẩm đặc biệt hoặc thẻ bài, không cách nào qua mắt được cảm giác của cậu và tôi. Phần thưởng đặc biệt hoặc thiên phú. Phần thưởng đặc biệt không dễ lấy, khả năng cao là thiên phú, thiên phú của hắn hẳn là về phương diện này, cấp bậc không thấp. Không cần đặc biệt chú ý. Người thực sự có thực lực không cần che giấu. Trình độ như cậu và tôi cũng không phải cứ có thực lực là có thể đạt tới."

Cơ số người chơi lớn, thiên phú, thẻ bài, vật phẩm đặc biệt lợi hại lúc nào cũng sẽ có, nhưng tại sao người chơi mạnh T0 lại luôn chỉ có mấy người như vậy, người mới xuất hiện rất khó?

Bởi vì ngoại vật có mạnh đến đâu cũng không quan trọng bằng bản thân.

Người chơi T0 sở dĩ là T0, không phải vì họ có cái gì, mà là vì bản thân họ. Bản thân họ mạnh nên họ có nhiều tài nguyên hơn. Cũng không phải vì họ có nhiều tài nguyên hơn mà thấy bản thân họ mạnh.

Euphemia uống chút rượu, bây giờ chơi xong có chút chán chường, trên mặt mang theo vài phần buồn ngủ: "Về phòng nghỉ một lát, buổi tối lại chơi tiếp~ Hẹn gặp lại."

Phòng của Euphemia và Y Mặc ở cùng một tầng, cách nhau không xa.

Sau khi đưa Euphemia về phòng, Y Mặc cũng đi về phòng mình.

Trong hành lang tối om không cửa sổ cũng chẳng bật đèn, sau khi tách khỏi Euphemia, vẻ mặt cười cợt trên gương mặt Y Mặc cũng hoàn toàn biến mất.

Chìm trong bóng tối, anh lẩm bẩm một mình:

"Hai phòng à, Euphemia có kế hoạch gì đây?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!