Chương 18: Kế hoạch
Chương 18: Kế hoạch
Y Mặc bưng đĩa cá chiên, đi về phía vị trí của Viên Hoa trong quán rượu.
"Này, chào người anh em thân mến, tôi có thể ngồi đây một lát không?"
Viên Hoa ngẩng đầu nhìn Y Mặc trong phiên bản tiểu thiếu gia trẻ tuổi, gật đầu: "Đương nhiên, cứ ngồi tự nhiên, mà nhỏ thế này có thể vào quán rượu sao?"
Y Mặc đặt khay thức ăn lên bàn Viên Hoa, vừa ăn vừa tán gẫu với cậu ta, tỏ ra khá nhiệt tình: "Ở Wales tuổi uống rượu là 18, tuổi được vào quán rượu là 17. Chỉ cần có người giám hộ đi cùng thì tuổi tác vào quán rượu không bị hạn chế. Đương nhiên, tôi cũng không phải muốn cảm nhận không khí quán rượu, chẳng qua là quanh đây khó tìm nhà hàng nên tạm thời vào đây ăn cơm thôi."
Y Mặc vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía Euphemia, ra hiệu cô là bạn đồng hành của mình.
Viên Hoa sau khi nhìn thấy, hai mắt sáng lên: "Hầu gái của cậu đẹp thật đấy, tôi nhìn khí chất cậu giống thiếu gia quý tộc, không ngờ là thật. Mà này, bây giờ còn có nghề hầu gái này sao?"
Y Mặc lắc đầu: "Không biết, nhưng trong gia tộc tôi và vòng tròn bạn bè quen biết, hầu gái là rất thường gặp."
Viên Hoa hâm mộ chết đi được: "Sinh ra trong nhà có tiền thật tốt."
Y Mặc: "Hạn chế cũng rất nhiều, lúc nào cũng có người đi theo, muốn tự mình đi ra ngoài đều không được."
Viên Hoa: "Sau khi lớn lên chắc chắn có cơ hội. Mà này, hầu gái của cậu thật sự đã thành niên chưa đấy?"
Dưới 17 tuổi có người giám hộ có thể vào quán rượu, nhưng cô hầu gái của vị tiểu thiếu gia trước mắt này, nhìn thế nào cũng rất vi diệu, không giống như đã thành niên a!
Y Mặc: "Chuyện này không quan trọng, quan trọng là không có ai hỏi thăm chúng tôi."
Viên Hoa: "Cũng đúng, ở đây đã loạn cào cào rồi, hết sức tồi tệ. Cậu là người bản địa, hay là gì?"
Tướng mạo Y Mặc là người da vàng, nhưng cách giao tiếp lại toát ra cảm giác quý tộc phương Tây, có chút khó phán đoán.
Y Mặc: "Tôi có 1/4 dòng máu Wales, 1/4 dòng máu Ý, và 1/2 dòng máu Trung Quốc. Nhìn thấy cậu thấy thân thiết nên tới chào hỏi, liệu có mạo muội không? Tôi từng sống ở Trung Quốc một thời gian, tới Wales thăm người thân. Còn cậu? Là người Hoa à?"
Viên Hoa vỗ ngực nói: "Người Trung Quốc chính hiệu, ở đây có thể gặp được cậu, tôi cũng thấy rất thân thiết."
Y Mặc: "Du lịch hay công tác?"
Coi như xong màn chào hỏi xã giao.
Viên Hoa: "Du lịch, một chuyến du lịch tồi tệ hết chỗ nói. Tôi vừa tới bên này liền gặp ngay dịch bệnh bùng phát, người dân biểu tình, công nhân bãi công các kiểu. Chuyện này hoàn toàn khác với nước Anh trong tưởng tượng của tôi. Tình hình London tồi tệ hết chỗ nói, tôi liền tính xem có nên đổi sang quốc gia khác du lịch không. Nhưng bây giờ nước Anh chỉ có thể vào không thể ra, đám nhân viên công tác đáng ghét kia căn bản không cho tôi đi, cụ thể khi nào lệnh hạn chế được gỡ bỏ thì hoàn toàn không rõ ràng!!"
Y Mặc: "Tôi nghe nói hiện tại các nước đều không chấp nhận du khách từ Anh, các vấn đề cụ thể về việc hồi hương vẫn đang thương thảo."
Viên Hoa: "Đúng! Tôi hỏi nhân viên công tác phải thương thảo bao lâu. Nhân viên đó cười với tôi, nụ cười kia rất quỷ dị. Ôi trời, tệ quá đi, tôi thề với Chúa, nụ cười đó tuyệt đối là ý bảo không có ngày về!!"
Viên Hoa tới Anh được một thời gian, cách nói chuyện ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bản địa hóa.
Y Mặc: "Hiệu suất của nhân viên công vụ ở đây hơi thấp, bỏ phiếu thông qua nghị quyết là một việc vô cùng phiền phức. Ít nhất, phải đợi Thủ tướng mới được bầu ra đã chứ?"
Hiện tại trên TV trong quán rượu đang phát tin tức Thủ tướng từ chức do xử lý dịch bệnh không thỏa đáng, bắt đầu một vòng tranh cử mới. Ứng viên của Đảng Bảo thủ và Công đảng đang cãi nhau ỏm tỏi về vấn đề đa nguyên hóa và người tị nạn. Tại sao không cãi nhau vì dịch bệnh? Rất đơn giản, dịch bệnh hiện tại là cái hố to, căn bản không có biện pháp giải quyết tốt, chi bằng đều im lặng không nói, tránh giẫm phải mìn.
Y Mặc: "Sao lại nghĩ đến việc tới thị trấn nhỏ này? Ở đây rất hẻo lánh."
Y Mặc ăn cá, nhìn Viên Hoa.
Viên Hoa vò đầu: "Tôi tưởng chỗ ít người thì hoàn cảnh sẽ tốt hơn chút, nhưng sự thật chứng minh tôi sai rồi. Căn bản không có! Ở đây ngay cả ăn cơm trọ lại cũng rất khó khăn, cửa hàng còn kinh doanh quá ít."
Y Mặc nhìn trên bàn trước mặt Viên Hoa có mấy tờ giấy, tò mò hỏi: "Đó là cái gì?"
Viên Hoa: "Vé cá cược, cậu không biết sao?"
Y Mặc lắc đầu.
Viên Hoa: "Thật đúng là tiểu thiếu gia, có lẽ do còn nhỏ tuổi quá. Ở đây cái gì cũng có thể cá cược, thậm chí ngay cả số người chết vì dịch bệnh, khi nào đại dịch kết thúc, hay Thủ tướng nhiệm kỳ tới là ai cũng có thể cá cược. Tôi đã xui xẻo như vậy rồi, liền có tâm tư đánh cược một lần, mong khổ tận cam lai xem sao. Ở đây chi phí sinh hoạt rất cao, nhân tiện gỡ gạc lại chút vốn. Kết quả, đáng ghét!! Vận may nhìn tôi một cái rồi khinh thường lướt qua tôi luôn!"
Y Mặc: "Cha tôi dạy tôi phải tránh xa cờ bạc."
Viên Hoa: "Vậy ông ấy nhất định là một người cha tốt."
Y Mặc: "Ừ, tôi cảm thấy tự hào về ông ấy, ông ấy là trùm ngành cá độ."
Viên Hoa: "..."
"Thế, cho chút tin tức nội bộ đi?"
Y Mặc: "Vi phạm pháp luật. Trò chuyện với cậu rất vui, tiếp theo có dự định gì không?"
Viên Hoa: "Rời khỏi đây, chắc về lại London trước đã. Mặc dù hỗn loạn, nhưng tốt xấu gì cũng có chỗ ăn chỗ ở, biên giới mở cửa có thể rời đi ngay. Còn cậu?"
Y Mặc: "Hiện tại chưa có dự định gì, kế hoạch thăm người thân bị hủy bỏ vì chú tôi bị bệnh, chắc cũng về London trước."
Viên Hoa: "A, thế thì tiện đường rồi, chuyện này quả thực quá tuyệt vời! Cậu là thiếu gia thì nhất định có xe riêng đưa đón đúng không! Tài xế xe tuyến ở đây nghỉ việc, công ty thuê xe hai ngày trước phá sản, lại bị cướp. Mấy người Anh lạnh lùng kia căn bản không chịu cho tôi đi nhờ xe, đi bộ băng qua rừng rậm xung quanh lại quá khó khăn, tôi bị kẹt ở đây rồi! Nếu có thể, xin nhất định hãy cho tôi đi cùng, tôi sẽ trả thù lao."
Á đù, còn chưa kịp ép cậu ta trả tiền cho mình, chính cậu ta đã đề nghị.
"Đương nhiên, cậu là thiếu gia, chắc chắn cũng không quan tâm chút thù lao này của tôi."
Y Mặc nghe vậy, nhanh chóng đính chính: "Không, cha tôi dạy tôi rằng, khi cậu muốn giúp đỡ người khác, nhất định không nên từ chối ý tốt của họ. Nếu không, loại thương hại này sẽ biến thành sự sỉ nhục, là sự chà đạp lên nhân cách và tôn nghiêm của người khác."
Á cái này, tôi chỉ khách sáo cho có lệ chút thôi, tiểu thiếu gia cậu thật đúng là muốn lấy à.
Viên Hoa: "Cái đó... xin hỏi giá cả..."
Viên Hoa có chút túng quẫn, chi phí ở đây quá cao.
Y Mặc nhìn khay thức ăn trước mặt mình.
Viên Hoa hiểu ngay: "Tôi mời!"
Cái này cũng không bao nhiêu.
Y Mặc lại nhìn về phía Euphemia.
Viên Hoa thấy thế, cắn răng: "Không thành vấn đề, mưa bụi thôi!"
Y Mặc gọi điện cho Euphemia: "Ở đây có một người bạn nhiệt tình muốn mời khách, nói chúng ta khách sáo chính là sự sỉ nhục và chà đạp lên người khác, bảo chúng ta hãy tận tình tiêu pha. Cô muốn ăn gì uống gì cứ gọi, không cần khách sáo tiết kiệm."
???
Khoan đã. Tôi đâu có nói!!! Đó là cậu nói, cậu thay mặt tôi nói!
Y Mặc không đợi Viên Hoa phản bác, liền cúp điện thoại. Quay đầu nhìn Viên Hoa: "Sao, có vấn đề gì à?"
Viên Hoa: "Ách... không có... không có."
Cô hầu gái kia nhìn không giống người ăn khỏe, chắc là không ăn được bao nhiêu đâu...
Y Mặc bổ sung: "Cô ấy nói cô ấy sẽ cố gắng ăn nhiều, cô ấy đã từng giành ngôi Á quân cuộc thi Ăn Nhiều, sẽ không phụ lòng tốt của cậu đâu."
Viên Hoa: "Oh my God! Ông trời ơi, làm ơn nhất định hãy để cô ấy phụ lòng tôi đi, con người tôi là M, người khác càng ngược tôi tôi càng vui!"
Y Mặc: "Tôi đùa thôi."
Viên Hoa: "Vậy cậu cũng quá hài hước rồi..."
Viên Hoa sợ Y Mặc thật sự tiêu pha mạnh tay, vội gọi nhân viên phục vụ, thanh toán trước. Quay đầu ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm: "Ngài vừa nãy muốn nói gì? Tiếp tục đi."
Y Mặc: "Không có gì, chính là muốn nói cho cậu biết, tôi không có xe."
Viên Hoa: "..."
Cái đó, bây giờ đòi lại tiền còn kịp không?
Y Mặc chỉ đang trêu Viên Hoa thôi, anh cảm thấy chọc ghẹo cậu ta rất thú vị.
Mặc dù không có xe nhưng anh có trực thăng. Qua cuộc trò chuyện vừa rồi, Viên Hoa dường như thật sự không có mục đích, có thể đơn giản chỉ là tình cờ gặp.
Dù sao khi tới thị trấn nhỏ này, Y Mặc cũng không có kế hoạch trước, việc đi cùng Euphemia hoàn toàn là ý định ngẫu hứng.
Tuy nhiên vẫn phải chú ý. Việc gặp Viên Hoa có thể là trùng hợp, nhưng chưa chắc cậu ta đến Anh Quốc mà không có mục đích gì.
Cứ quan sát thêm chút nữa, biết đâu lại có thu hoạch ngoài ý muốn?
Cũng không thể cứ trêu Viên Hoa mãi, Y Mặc đang định nói cho Viên Hoa biết chuyện mình có trực thăng.
Nhưng chưa kịp mở miệng, hai người phụ nữ trẻ tuổi liền ngồi vào bàn của Y Mặc và Viên Hoa, lên tiếng: "Nếu các cậu muốn rời đi thì bọn tôi có cách đấy, đúng lúc có thể kiếm được một chiếc xe."
Hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ, một nâu một trắng.
Người phụ nữ thứ nhất khoảng 25 tuổi, làn da màu nâu sẫm, giống người gốc Mexico.
Cô mặc quần jean sẫm màu thoải mái, áo sơ mi nữ màu đen rộng rãi, cùng một đôi giày thể thao tiện lợi.
Mái tóc nâu buộc đuôi ngựa không quá dài, toát lên vẻ khá "bất cần đời", lại có vài phần nghệ sĩ, vô cùng tự do tự tại, nhưng trong ánh mắt luôn phảng phất một nỗi bi quan.
Người còn lại khoảng 16 tuổi, cao cùng lắm là 1 mét 6. Tóc vàng mắt xanh cắt kiểu bob, gương mặt trẻ con tiêu chuẩn cực kỳ xinh đẹp.
Cô bé mặc áo hai dây màu vàng nhạt, phối với váy caro lớn màu hồng nâu kiểu Scotland, chân đi giày da nhỏ cộng tất trắng, là kiểu con gái cực kỳ hút mắt.
Người mở miệng nói có thể kiếm được xe là cô gái gốc Mexico buộc tóc đuôi ngựa đơn giản kia.
Viên Hoa nghe vậy, lập tức hứng thú: "Xưng hô thế nào?"
Cô gái gốc Mexico: "Nguyện Hòa Bình Thế Giới."
Cô gái tóc vàng dáng người nhỏ nhắn xinh xắn hùa theo: "Tôi cũng nguyện hòa bình thế giới."
Emmmmm. Chẳng những Viên Hoa trầm mặc, đến Y Mặc cũng trầm mặc. Cái tên này của các cô, sao giống biệt danh trong trò chơi tử vong thế, định lừa gà người chơi mới lần đầu tiếp xúc à?
Cô gái gốc Mexico: "Tên không quan trọng. Quan trọng là bọn tôi có thể giúp cậu."
Viên Hoa cũng không ngốc, tự nhiên sẽ không nhận giúp không: "Muốn bao nhiêu thù lao?"
Không đợi cô gái gốc Mexico nói chuyện, cô gái tóc vàng đã ngồi xuống cạnh Viên Hoa: "Anh trai nhỏ, nhắc đến tiền thì tục quá, trước hết mời bọn tôi uống ly rượu đi."
Vãi, lại tới nữa à!
Viên Hoa: "Cô uống rượu được không đấy?"
Cô gái tóc vàng: "Coi thường ai thế? Uống tốt hơn anh đấy!"
Viên Hoa: "Vậy được thôi."
Tách ——!
Theo tiếng Viên Hoa đồng ý, cô gái tóc vàng trực tiếp búng tay: "Phục vụ, bàn 24, 4 ly Johnnie Walker thêm!"
Viên Hoa: "Đây là rượu gì, chưa từng nghe qua."
Cô gái gốc Mexico: "Một loại Whisky."
Cô gái gốc Mexico ánh mắt cá chết, thầm chửi thầm trong lòng là cái loại rất đắt ấy, nhưng cũng không nói ra.
Y Mặc: "Tôi không uống rượu."
Cô gái tóc vàng dò xét Y Mặc: "Oa, bé trai xinh đẹp thật. Bia đi, chính là phải học từ bé, sớm uống muộn uống cũng phải uống, thích ứng trước một chút không có hại đâu. Carole, tôi tên là Carole."
Viên Hoa: "Chẳng phải cô bảo tôi tên là Cũng Nguyện Hòa Bình Thế Giới sao?"
"Cái đó không quan trọng." Cô gái tóc vàng nói, tiếp tục hỏi Y Mặc: "Cậu tên gì?"
Y Mặc: "Andy."
Carole: "Tên thật quê mùa, nồng nặc mùi ông chú. OK OK, tôi nhớ rồi."
Viên Hoa: "Cái đó, tôi xin cắt ngang chút. Tôi không uống rượu, không cần gọi cho tôi, cậu ấy cũng không uống, cậu ấy vị thành niên."
Carole: "Hả? 4 ly là cho tôi và bạn tôi, mỗi người 2 ly. Quên hỏi anh, dù sao cũng là anh mời khách, làm thế có phải hơi không hay lắm không?"
Cô lẩm bẩm: "Vị Johnnie Walker rất tuyệt đấy, anh không làm một ly à?"
Viên Hoa: "Không cần. Cái đó, hay là nói chuyện chính trước đi, vấn đề xe cộ ấy."
Đúng lúc rượu cũng được mang lên, hai cô gái vô cùng hào sảng, cầm lên uống ngay.
Cô gái gốc Mexico tương đối ý tứ, uống từng ngụm nhỏ như đang thưởng thức rượu.
Còn cô gái tóc vàng Carole thì uống từng ngụm lớn, vô cùng hào sảng uống cạn một ly ngay tại chỗ, tính cách hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài nhỏ nhắn tinh xảo.
Cô gái gốc Mexico: "Nếu các cậu muốn đi, vậy thì nên biết rõ tình hình hiện tại. Xe khách và dịch vụ thuê xe đều không hoạt động, người địa phương cũng không chịu chở người ngoài vì sợ lây bệnh, phần lớn đều tránh mặt. Hôm nay bọn tôi thấy một người địa phương ở thị trấn này chịu cung cấp xe, là một chiếc xe thương mại cũng không tệ. Nhưng chú ý, không phải thuê xe, cũng không cung cấp dịch vụ chở khách, ông ta chỉ bán xe đứt đoạn."
Viên Hoa: "Thời kỳ đặc biệt, cho dù là bán, khách hàng hẳn là cũng không thiếu chứ..."
Cô gái gốc Mexico giơ 2 ngón tay lên: "Gấp 2 lần, đối phương muốn gấp 2 lần giá thị trường, mà lại là giá gấp 2 lần xe mới."
Viên Hoa: "Chúa ơi, thế này cũng quá đen tối rồi!"
Cô gái gốc Mexico: "Người ta nói, bây giờ thị trấn nhỏ làm gì có xe, đây chính là xe chính chủ đàng hoàng của nhà người ta, có tình cảm. Đây là thấy các cậu gấp gáp muốn đi, không gấp còn không bán cho chúng tôi, muốn làm bảo vật gia truyền đấy... Xe có giá, nhưng tình cảm vô giá, giá này một chút cũng không đắt..."
Viên Hoa: "Vãi... Cho nên ý của cô là, sau khi các cô mua, tôi trả các cô một chút thù lao, các cô cho tôi đi cùng?"
Cô gái gốc Mexico ánh mắt bình thản, rõ ràng đó không phải ý cô nói: "Cậu nghĩ lại xem."
Viên Hoa: "Chúng ta hùn tiền mua, cùng đi?"
Cô gái gốc Mexico: "Tôi cung cấp tình báo, cậu mua lại, đưa bọn tôi đi."
Y Mặc: "Tôi không thành vấn đề."
Cô gái gốc Mexico: "Vậy chúng ta liền..."
Viên Hoa: "Từ từ từ từ... Đừng tự tiện quyết định chứ, tôi có vấn đề a em gái và tiểu thiếu gia! Tôi đâu phải đại gia, đó đâu phải vật nhỏ, chuyện mấy ly bia còn được, sao có thể nói mua là mua."
Cô gái gốc Mexico: "Tôi đã tính toán rồi. Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, mặc dù giá đắt, nhưng sau khi cậu mua xe hoàn toàn có thể làm dịch vụ chở khách chui, không quá 1 tháng cậu có thể hồi vốn, sau đó tất cả đều là lãi. Thế nào?"
Viên Hoa: "..."
"Vậy tại sao không phải các cô mua chạy xe chui, tôi làm vị khách quen đầu tiên của các cô?"
Cô gái gốc Mexico thản nhiên nói: "Bọn tôi tới du lịch, không phải tới đi làm kiếm tiền, sẽ không ở đây mãi."
Viên Hoa: "Tôi cũng là du khách..."
Cô gái gốc Mexico: "A, cậu là du khách à. Tôi tưởng cậu tới đi làm kiếm tiền, hoặc người nhập cư trái phép chứ..."
Quác quác quác ——!
Con quạ bay qua, khung cảnh trở nên vô cùng yên tĩnh.
Viên Hoa ôm mặt, vô cùng bất đắc dĩ: "Cho dù tôi trông bình thường, cũng không thể nhìn thấy cái tướng mạo này của tôi liền bảo là tới làm thuê hoặc nhập cư trái phép chứ! Kỳ thị, các cô đây là kỳ thị!!"
Cô gái gốc Mexico vỗ vai Viên Hoa: "Ách, xin lỗi, lỗi tại tôi. Thực ra tôi không quá phân biệt được tướng mạo người da vàng các cậu, nhưng cậu đúng là trông rất bình thường. Xin lỗi xin lỗi, tôi lỡ lời. Tướng mạo là trời sinh, tôi không kỳ thị cậu, cậu cũng không cần tự ti."
Cô gái gốc Mexico không an ủi còn đỡ, cú an ủi rất "tri kỷ" này khiến Viên Hoa càng tự kỷ hơn.
Y Mặc: "Vậy làm thế nào bây giờ. Các người tiếp tục thương lượng một chút chuyện mua xe?"
Y Mặc có trực thăng nên không quan trọng, đi theo xem náo nhiệt, nhiệt tình đề nghị. Nhưng vừa bàn đến chuyện tiền nong, bầu không khí liền lạnh xuống.
Trong quán rượu rất ồn ào náo động, nhưng bàn 4 người này lại rất yên tĩnh, chỉ có tiếng cô gái tóc vàng Carole uống rượu ừng ực.
Cô nhóc này đã nốc hết hai ly, đang đưa tay lấy ly thứ ba.
Rất rõ ràng.
Bất kể là Viên Hoa hay cô gái gốc Mexico đều không muốn làm kẻ tiêu tiền như rác.
Cuộc giao tiếp lâm vào bế tắc khoảng 20 giây.
Ly Johnnie Walker thứ ba đã vào bụng, Carole tùy tiện nói: "Mua cái gì mà mua, có số tiền kia thì uống được bao nhiêu Whisky chứ? Làm chút đóng góp cho quán rượu không vui sao? Theo tôi thì cứ 'chiến' luôn cho xong. Tên người Mỹ chết tiệt kia chẳng phải rất tham lam sao? Hoặc là không làm, đã làm thì làm tới bến, nửa đêm mò thẳng vào nhà lão, làm một pha 'mua sắm 0 đồng' vui vẻ, tìm chìa khóa lái xe, chạy là xong việc!"
Y Mặc: "Cô là người nước nào?"
Cô gái tóc vàng: "Người Mỹ chính gốc!"
Y Mặc giơ ngón tay cái: "Hiểu rồi, huyết thống thuần chủng, tôi không phản đối kế hoạch này."
Cô gái tóc vàng rất sảng khoái, Y Mặc là người xem kịch vui nên cũng không sao cả. Nhưng Viên Hoa và cô gái gốc Mexico có chút do dự, đều cảm thấy không hay lắm.
Tuy nhiên không sao, khi họ còn đang do dự chưa kịp phát biểu ý kiến, người thứ 5 đột nhiên giết ra, tràn đầy phấn khởi thay bọn họ quyết định ngay:
"Được đấy, rất thú vị. Quyết định vậy đi, tối nay chúng ta đi trộm xe!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
