Chương 2.5
5
Giờ nghỉ trưa. Đó là khoảng thời gian để mỗi người ghép bàn lại với những người bạn mà mình yêu mến, hoặc đến căng tin vừa ăn vừa trò chuyện. Tuy nhiên, đối với một kẻ không thể nào có những người bạn như thế là tôi, đó chỉ là khoảng thời gian để lẳng lặng ăn cơm và đọc sách (trốn tránh thực tại).
Thành thật mà nói, bốn mươi lăm phút là quá thừa thãi. Ăn trong im lặng thì chưa đến mười phút là xong, đã không biết bao nhiêu lần tôi ước gì người ta rút ngắn đi khoảng ba mươi phút và cho tôi về sớm chừng đó thời gian.
Chà, nếu tôi có đủ năng lực hành động để đề xuất và thay đổi luật lệ của trường, thì tôi đã đi bắt chuyện với ai đó từ lâu rồi.
Sự bất mãn của những học sinh không dám hành động, coi như không tồn tại.
Như thường lệ, tôi lấy hộp cơm từ trong cặp ra và đặt lên bàn.
Nếu là trong manga, bữa trưa của nhân vật cô độc thường được mặc định là ở phía sau dãy nhà học hoặc trong nhà vệ sinh để tránh ánh mắt của mọi người, nhưng đó chỉ là chuyện hư cấu thôi.
Thực tế, hay đúng hơn là ở trường tôi, việc ăn uống ngoài lớp học và nhà ăn đều bị cấm. Không phải muốn ăn ở đâu cũng được. Nếu phát hiện ra vụn thức ăn rơi vãi trong nhà vệ sinh, chắc chắn sẽ bị nhắc nhở trong buổi chào cờ toàn trường.
Nếu bằng cách nào đó mà thủ phạm bị lộ và giáo viên lại tỏ ra quan tâm kiểu "Numata, em bị bắt nạt à?" thì... chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ suy sụp rồi.
Chà, dù có ngồi ăn một mình trong lớp thì thỉnh thoảng vẫn bị mấy ông thầy thể dục vô tâm nói mấy câu thừa thãi kiểu "Sao em không ăn cùng mọi người đi?".
Không, đúng là tôi muốn vừa ăn vừa trò chuyện với ai đó, nhưng bị giáo viên nửa ép buộc thế này thì sai quá sai. Những người bị ép phải cho tôi vào nhóm chắc chắn cũng sẽ thấy rất khó xử khi tự dưng có một thằng u ám ất ơ xen vào.
Chuyến dã ngoại hồi lớp Tám đúng là như vậy. Khi giáo viên hỏi "Numata bị lẻ ra nên cho vào nhóm các em được không?", khuôn mặt "Vâng" rõ ràng là miễn cưỡng vì sợ bị mắng nếu từ chối của đám bạn cùng lớp vẫn còn là một nỗi ám ảnh nhỏ đối với tôi.
Chà, cuối cùng thì trong chuyến dã ngoại đó, tôi đã cố gắng hết sức để không làm phiền chuyến đi vui vẻ của nhóm bạn thân bằng cách hoàn toàn biến thành không khí và lầm lũi đi theo sau, nhưng vì sợ đi lạc sẽ gây rắc rối nên thỉnh thoảng họ vẫn phải để ý đến tôi, nghĩ lại cũng thấy có lỗi thật.
Tự dưng nhớ lại chuyện khó chịu quá. Sao lại chuyển sang chủ đề này nhỉ.
À, đúng rồi. Là vì tôi đang nghĩ tại sao một kẻ cô độc lại ăn trong lớp.
Chà, nhưng tôi ở đây không phải chỉ vì không có lựa chọn nào khác. Chỉ là quy định chỗ ăn thôi, chứ sau đó đâu có bắt buộc. Tôi hoàn toàn có thể ăn thật nhanh rồi trốn vào thư viện, nhưng tôi vẫn ngồi đây đọc sách là vì tôi đang mong đợi "ai đó" sẽ bắt chuyện với mình. Hiện tại là Kirino-san. ...Giờ ra chơi tiết một cậu ấy có bắt chuyện, nhưng sau đó thì không có bất kỳ sự tiếp xúc nào nữa. Chà, tiết hai là Thể dục, tiết ba là Khoa học nên phải chuyển phòng học, có thể đó là lý do.
Kirino-san là một người nổi tiếng. Khác với tôi. Dù có xích mích với Fujisaki-kun, thì tôi cũng không phải là người duy nhất muốn ăn trưa cùng cậu ấy.
Dù việc hẹn hò một tuần đã được ấn định bởi "trò chơi trừng phạt", nhưng sự ép buộc đó chỉ áp dụng cho việc đi về sau giờ học. Cậu ấy không có nghĩa vụ phải ăn trưa hay trò chuyện với tôi vào giờ ra chơi.
Chuyện giờ ra chơi tiết một chắc chỉ là hứng thú nhất thời thôi.
Tôi mở chiếc khăn bọc ra, mở nắp hộp cơm được chuẩn bị khá công phu nhưng người quan sát chỉ có mỗi tôi. Cùng lúc đó, chiếc bàn rung lên cái rầm.
Ngẩng mặt lên, tôi thấy một mỹ nhân tóc đen đang kéo chiếc bàn phía trước ghép lại với bàn của tôi.
"Mình ngồi cùng được chứ?"
"T-Tất nhiên rồi."
Tim tôi đập thình thịch. Nói không mong đợi thì là nói dối, nhưng tôi thực sự không nghĩ cậu ấy sẽ đến nên rất bất ngờ. ...Thành thật mà nói, tôi rất vui.
Rầm, chiếc bàn lại rung lên. Minami-san kéo bàn ghép vào cạnh Kirino-san.
"Mình cũng ngồi được nhỉ."
"Ừ-Ừm."
Tôi liếc nhìn chỗ ngồi chéo phía sau. Yasumura đã quay lại vào giữa tiết hai.
Từ lúc đó, cậu ta cứ phóng những ánh mắt đầy căm ghét hay ném những cục tẩy vo tròn về phía này trong giờ học, nhưng hiện tại có lẽ vì có Fujisaki-kun ở đó nên cậu ta chỉ tặc lưỡi với vẻ mặt khó chịu.
"Không cần bận tâm đến loại người đó đâu."
Kirino-san nói với âm lượng vừa đủ nghe.
Đ-Đừng mà. Cậu ta đang làm cái vẻ mặt đáng sợ như sắp lao vào đánh người đến nơi rồi, cậu đừng nói mấy lời kích động như thế chứ. Hồi hộp chết đi được.
Để Kirino-san không nhắc đến Yasumura nữa, tôi không nói thêm lời thừa thãi nào mà cố nghĩ ra một chủ đề để chuyển hướng.
"H-Hộp cơm..."
"Có chuyện gì sao?"
Tôi thử đề cập đến, nhưng hộp cơm của Kirino-san quả thực rất đáng kinh ngạc.
Rau củ đựng trong hộp nhựa, cùng với thịt gà luộc trông chẳng có tí mỡ hay vị gì. Mở nắp ra, Kirino-san không hề rưới nước sốt mà dùng nĩa... hả, cậu ăn không thế luôn à?
"Ờm, thực đơn giống hệt người mẫu nhỉ."
"Thực ra, mình cũng có chút ý thức về chuyện đó."
Kirino-san trả lời kèm theo một nụ cười nhẹ, có thể thấy tâm trạng cậu ấy đã tốt lên một chút.
"Quả nhiên cậu đang làm người mẫu à?"
"Quả nhiên là sao chứ."
"Không, tại tôi thấy cậu có vẻ hợp làm người mẫu. Vừa xinh đẹp lại vừa ngầu nữa."
"Fufu. Cảm ơn nhé. Nhưng thực tế thì mình không làm đâu. Cái này, ừm. Chỉ đơn giản là sở thích của mình thôi."
Cậu ấy mỉm cười, nhẹ nhàng xoay chiếc nĩa rồi trả lời tôi.

"Sở thích?"
"Đã được sinh ra với vẻ ngoài xinh xắn thế này, nếu không mài giũa thì phí lắm đúng không."
Tôi hơi sững sờ trước câu nói không chút do dự của Kirino-san. Chế độ ăn uống khắc nghiệt không giống một nữ sinh cấp ba chút nào, cùng với nhan sắc áp đảo không thể phủ nhận.
Nếu là người bình thường nói câu đó thì đúng là quá tự cao tự đại, nhưng nếu là Kirino-san nói thì đó chỉ là sự thật mà thôi.
Sự tự tin phi thường đến mức có thể gọi là kiêu ngạo đó, giờ đây tôi lại thấy nó thật sảng khoái.
"Cậu không khiêm tốn chút nào nhỉ."
"Có cần thiết phải làm vậy không?"
Ý thức về cái đẹp mãnh liệt có thể thấy được chỉ qua một bữa ăn. Và Kirino-san là mỹ nhân số một của trường này, điều mà ai cũng phải công nhận. Tôi lắc đầu.
"Tôi nghĩ như vậy rất ngầu. Trước đây tôi chỉ lờ mờ nghĩ rằng Kirino-san rất đẹp, nhưng cậu cũng đã nỗ lực rất nhiều. Việc cậu đường hoàng như vậy có khi lại khiến người ta không thấy khó chịu."
"Numata, cậu nói hay đấy! Đúng vậy đó. Kirino không phải là kiêu ngạo hay tự cao, mà là tràn đầy tự tin. Đó là một điều rất tốt, nhưng lại có nhiều người ghen tị rồi nói ra nói vào, nên có người hiểu được thế này mình vui lắm. Nhỉ? Numata."
"À, ừm."
"Vậy sao?"
Cậu ấy gãi nhẹ lên đôi má hơi ửng hồng vẻ ngượng ngùng.
Từ hôm qua nói chuyện tôi đã nhận ra một chút, Kirino-san sẽ mỉm cười nếu được khen.
Người ta hay bảo mỹ nhân được khen nhiều nên quen rồi sẽ không thấy vui, nhưng có lẽ vì cậu ấy luôn nỗ lực phi thường nên lòng tự trọng cũng cao chăng?
Nhưng thành thật mà nói, tôi lại thấy như vậy dễ gần hơn.
Ngược lại, rõ ràng là đang khen mà lại làm người ta phật ý thì mới khó nói chuyện. Vốn dĩ mỹ nhân ngay từ ấn tượng đầu tiên đã đáng sợ rồi, nếu bị cự tuyệt nữa thì chắc tôi sẽ gục ngã và không bao giờ dám bắt chuyện lần thứ hai mất.
Về điểm đó, sự dễ dãi khi tỏ ra vui mừng đàng hoàng có thể gọi là sự thân thiện cũng nên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
