Chương 60: Ellie, nàng dâu tương lai (2)
Sau khi rời khỏi nhà, tôi cùng Ellie tiến thẳng đến tiệm chụp ảnh.
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đặt chân vào một tiệm chụp ảnh. Trước đây, trừ những lúc bắt buộc phải chụp ảnh thẻ học sinh thì tôi chẳng có lý do gì để lui tới những nơi này cả.
Việc chụp ảnh hộ chiếu diễn ra khá nhanh chóng, tôi và Ellie lần lượt ngồi vào ghế và nghe theo chỉ dẫn của thợ chụp ảnh.
"Khi nào thì có ảnh ạ?"
"Hai tiếng nữa các em có thể qua lấy nhé."
"Lát nữa bọn em sẽ qua lấy ạ. Em cảm ơn."
Vì hôm nay là cuối tuần nên dù có ảnh ngay thì cũng không thể đi làm hộ chiếu được. Thế nên chúng tôi quyết định sẽ thong thả quay lại lấy ảnh sau, rồi hướng thẳng đến Room cafe.
"Mình vào quán nào đây?"
"Quán cuối phố đi. Phòng ở đó có máy tính."
"À, được thôi."
Room cafe - nơi hoàn hảo để tôi và Ellie có thể yên tĩnh ở bên nhau, chính vì lẽ đó nó đã trở thành địa điểm hẹn hò lý tưởng của cả hai. Nhờ vậy mà hai đứa đã “nhẵn mặt” ở hầu hết các quán quanh khu nhà và trường học.
May mắn là quán chúng tôi chọn vẫn còn phòng trống. Sau khi thanh toán, cả hai bước vào một căn phòng nhỏ nhắn và riêng tư.
Chúng tôi ổn định chỗ ngồi trước chiếc máy tính được đặt sát vách tường .
"Ôm em đi."
“Tuân lệnh.”
Tuân theo mệnh lệnh của cô bạn gái đáng yêu – người luôn khao khát hơi ấm những cái ôm mỗi khi chỉ có hai đứa, tôi vòng tay qua eo cô ấy từ phía sau.
Tôi khẽ tựa cằm lên vai Ellie, điều chỉnh lực vừa đủ để cô ấy không thấy nặng. Mùi hương dịu ngọt từ mái tóc vàng bạch kim khẽ chạm vào mũi khi tôi nhìn vào màn hình máy tính, nơi Ellie đang mải mê tìm kiếm thông tin.
"Ellie này, Stockholm trông như nào thế? Em từng ở đó rồi mà đúng không?"
Thú thật là kiến thức của tôi về Thụy Điển gần như bằng con số không. Trước đây, mỗi lần nhắc đến chuyện về nước, Ellie thường tỏ ra bực bội vì không muốn xa tôi.
"Đó là một điểm du lịch nổi tiếng nên có rất nhiều thứ để xem."
"Là như mấy địa điểm hot ấy nhỉ? Oa, mấy con phố trông đẹp thật đấy."
"Ừm, đẹp lắm. Đó là một nơi tuyệt vời để tản bộ đấy. Nếu có thời gian rảnh, em sẽ dẫn anh đi lượn lờ khắp nơi."
"Nghe vui đấy chứ."
"Nếu được, em cũng muốn thử chèo thuyền Kayak nữa..."
“Chèo thuyền Kayak ư? Thứ trông giống mấy chiếc thuyền ấy hả?”
“Phải.”
Ellie đang vô cùng nghiêm túc tìm kiếm các điểm tham quan tại Stockholm. Có vẻ như cô ấy đang cố chọn lọc những nơi mà hai đứa có thể cùng nhau tận hưởng niềm vui.
"Cả khu phố cổ Gamla Stan nữa... mình có thể tản bộ và ngắm cảnh ở đây..."
Cô bạn gái của tôi, người có vẻ còn phấn khích về chuyến đi Thụy Điển hơn cả tôi, hôm nay trông thực sự quá đỗi đáng yêu.
Vốn dĩ, chú Mark luôn muốn đưa Ellie về Thụy Điển mỗi năm một lần, nhưng vì cô nàng quá ghét việc đó nên những năm gần đây chú thường phải đi một mình hoặc bỏ luôn cả chuyến đi.
Vậy mà giờ đây, chỉ vì được đi cùng tôi, thái độ của cô ấy lại “quay xe” 180 độ như thế này đây.
"Hì..."
Không kìm được sự thích thú trước phát hiện này, tôi vô tình bật cười thành tiếng.
"Gì thế?"
"Không có gì đâu... Ellie này."
"Sao cơ?"
"Được đi Thụy Điển cùng anh khiến em hạnh phúc đến thế sao?"
"......"
Thay vì lờ đi, tôi bỗng nổi hứng muốn trêu chọc Ellie một chút nên đã khẽ thì thầm vào tai cô nàng.
Đáp lại tôi là sự im lặng. Ellie chỉ liên tục click chuột, vờ như không nghe thấy và thậm chí không thèm quay mặt lại nhìn.
Thế nhưng, nhìn vào vành tai đang đỏ ửng lên kia, tôi biết mình đã nói trúng tim đen và cô nàng đang cảm thấy ngượng ngùng đến mức nào.
Hôm nay Ellie thực sự cực kỳ đáng yêu. Làn da trắng ngần khiến mỗi khi cô ấy ngượng ngùng, sắc đỏ lại hiện lên rõ mồn một như một trái hồng chín.
"Hửm? Ellie này. Trước đây em ghét đi Thụy Điển lắm mà? Thế mà giờ được đi với anh là em cuống cuồng tìm chỗ đi chơi ngay cơ đấy."
"...Im đi."
"Bạn gái anh đáng yêu thật."
"Em bảo anh im đi mà."
“......”
“......”
Ellie quay mặt đi như thể đang giận dỗi, nhưng gương mặt đỏ bừng kia đã tố cáo tất cả.
“Anh xin lũi mờ.”
Tôi khẽ xin lỗi bằng một giọng vẫn còn vương chút trêu chọc, nhưng rồi...
"...Ngày mai nó sẽ được giao tới."
"Cái gì được giao cơ?"
Cô ấy cắn môi, buông ra một câu đầy vẻ mờ ám. Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Và rồi, câu tiếp theo của Ellie giáng xuống đầu tôi như một tia sét giữa trời quang.
"Bộ đồ Bunny Girl sẽ được giao vào ngày mai. Nhưng em đang tính trả lại nó đây."
-Giật mình
Trả lại bộ Bunny Girl ư?! Trong khi tôi đang đếm ngược từng ngày đến sinh nhật mình!?
Hình ảnh cô bạn gái xinh đẹp với mái tóc bạch kim diện đôi tai thỏ màu đen, vòng cổ nơ xinh xắn, và đôi tất lưới gợi cảm... tất cả sẽ tan thành mây khói sao? Sự kết hợp giữa sắc đen huyền bí và màu tóc bạch kim cực phẩm đó?
Không thể nào. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi thà chết còn hơn.
"Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi mà, Ellie ơi!"
"Hmph. Sao cũng được."
"Anh sai rồi. Tha lỗi cho anh đi."
"Không."
Dù biết Ellie chỉ đang dọa, nhưng cái "lỡ như" đó cũng đủ khiến tôi phát hoảng. Tôi ôm chặt lấy eo cô ấy, ra sức nài nỉ trong khi cô nàng vẫn dán mắt vào màn hình máy tính để tránh ánh mắt tôi.
“Tha lỗi cho anh đi mà, nha? Anh sẽ không đùa như vậy nữa đâu.”
“Em nói là sao cũng được mà.”
"Đừng thế mà. Nhìn anh một chút thôi. Anh muốn hôn em."
"...Hmph."
"Em không nhìn anh à? Vậy anh hôn vào tai nhé?”
“......”
-Chụt, chụt…
Tôi liên tục đặt nụ hôn lên vành tai cô ấy, khiến Ellie khẽ rùng mình nhưng vẫn cứng đầu không nhúc nhích.
Hết cách, tôi đành phải giữ Ellie lại và hôn tới tấp lên môi cô nàng.
“Ellie…!”
“Ưmm…!”
Tôi định dùng “vũ lực” nhẹ nhàng để xoay cô ấy lại nhưng Ellie bám chặt lấy bàn để kháng cự.
Vì sợ làm cô nàng đau nên tôi không dám dùng hết sức, thành ra cuộc giằng co trở nên khá chật vật.
Sau một chốc vật lộn, ôm lấy thân hình mảnh mai của cô bạn gái mình trong vòng tay…
-Pfftt
Chứng kiến dáng vẻ vừa bướng bỉnh vừa đáng yêu đó, tôi vô thức bật cười.
Ban đầu tôi hơi bất ngờ, nhưng ngẫm lại thì đây cũng chỉ là màn đùa giỡn tình tứ giữa hai đứa mà thôi. Cô ấy không thực sự giận, chỉ là đang dỗi chút đỉnh vì bị tôi trêu chọc.
Tôi quyết định dùng chiêu bài trực diện nhất.
"Ellie."
"......"
"Anh yêu em."
"......"
"Anh yêu em, Ellie. Anh yêu em nhất trên đời."
"...Hừ."
"Anh xin lỗi vì đã trêu em mà, chỉ tại em đáng yêu quá thôi. Em biết anh yêu em thế nào mà, đúng không?"
“......”
“Anh iu iem~”
Một cơn mưa "anh yêu em" không hồi kết được tôi thì thầm thẳng vào tai Ellie. Mỗi lần hơi thở tôi chạm vào da thịt, cô ấy lại khẽ run lên.
Cuối cùng...
"...Này."
Cô ấy cũng chịu quay lại nhìn tôi. Với gương mặt vẫn còn đỏ và đôi mắt nheo lại đầy vẻ "hình sự".
Một biểu cảm phức tạp - vừa khó chịu nhưng lại vừa hạnh phúc khi nghe lời tỏ tình - khiến tôi suýt nữa thì phì cười lần nữa.
"Vâng!?"
"...Anh làm gì thế?"
"Hử?"
"Anh bảo yêu em mà không định hôn em à? Đùa em à? Muốn chết không?"
“Ah.”
Ngay giây phút đó, tôi lập tức hôn lên má rồi di chuyển dần sang môi cô nàng.
-Chụt... Mwah...
Ellie nồng nhiệt đáp lại, cô xoay hẳn người sang để đối diện với tôi.Nép mình trong vòng tay ấy, cô khẽ ngẩng đầu, áp môi mình vào môi tôi rồi...
"Ư..."
"...Nếu anh còn trêu em nữa, em sẽ giết anh thật đấy..."
Cô ấy cắn nhẹ vào môi tôi như một lời cảnh cáo, để rồi sau đó...
-Chụt… mút… chụt
Cả hai chìm đắm trong một nụ hôn kéo dài gần 20 phút.
Quả thực, mọi thứ vẫn luôn ngọt ngào như thế.
━━━━o━━━━
Dù đến Room cafe với mục đích chính là hẹn hò và tìm hiểu về Thụy Điển, nhưng rốt cuộc cả hai lại chẳng làm được bao nhiêu việc "chính sự".
Cả buổi chỉ toàn là những màn đùa giỡn, hôn nhau, rồi Ellie lại dùng vẻ mặt "hung dữ" một cách đáng yêu để đe dọa: "Nếu anh muốn chết thì thử trêu em lần nữa xem", còn tôi thì lại tiếp tục điệp khúc xin lỗi.
"Cuối tuần sau cả nhà em đi vắng cả nhỉ?"
"Em sẽ mặc vào lúc đó."
"Được, anh sẽ đợi."
Chúng tôi đã chốt xong thời điểm Ellie sẽ diện bộ đồ Bunny Girl - thứ trang phục mà cô ấy nhất quyết không thể mặc khi có bố mẹ ở nhà, nhưng cũng chẳng muốn mặc ở bất cứ nơi nào khác ngoài không gian riêng tư của hai đứa.
Rời quán cà phê, chúng tôi ghé qua tiệm chụp ảnh để lấy ảnh hộ chiếu, rồi thong thả khoác tay nhau đi dạo một lúc trước khi kết thúc buổi hẹn hò sớm hơn dự kiến.
“Còn bữa tối thì sao? Tụi mình vẫn chưa ăn gì cả.”
─ Con rủ Ellie đi cùng luôn nhé? Cả nhà mình sẽ đi ăn với gia đình chú Mark.
“Thật ạ? Con tới liền đây.”
Bố đã chủ động liên lạc với tôi về việc đi ăn cùng gia đình Ellie, một dịp mà tôi cho rằng khá hiếm hoi.
Chúng tôi lập tức quay về và cùng bố mẹ - những người đã chờ sẵn ở cửa, tiến vào một nhà hàng đồ Hàn truyền thống sang trọng.
"Cảm ơn, Do-hyun. Tôi sẽ ăn thật ngon miệng."
"Cảm ơn anh vì bữa ăn~"
“Mùa đông này gia đình tôi phải dựa vào ông nhiều rồi, cứ ăn uống tự nhiên nhé.”
Có vẻ như người lớn đã thảo luận xong về chuyến đi Thụy Điển trong lúc chúng tôi vắng mặt. Bố tôi bao trọn bữa này như một lời cảm ơn trước dành cho gia đình chú Mark vì những giúp đỡ mà nhà tôi sẽ nhận được khi sang Thụy Điển.
Câu chuyện trên bàn ăn dĩ nhiên chỉ xoay quanh chủ đề du lịch.
"Mấy điểm du lịch thì xem một lần cho biết thôi, chứ thực ra chỉ cần đi dạo trên phố là đã đủ thấy hết vẻ đẹp của Thụy Điển rồi."
"Đúng thế đấy~ Lâu lâu mới về một lần, cảm giác như mình đang ở trong một bộ phim vậy~"
"Nhìn mấy tấm ảnh Ye-rin cho xem đã thấy đẹp rồi... Em tò mò quá. Mình à, vé máy bay đặt ổn cả rồi chứ?"
“Theo anh kiểm tra thì vẫn còn đủ chỗ cho cả bốn người chúng ta. Ellie, cháu đi cùng chuyến bay với nhà chú nhé?”
“Vì ban đầu chưa chắc chắn mọi chuyện sẽ thế nào nên tôi mới chỉ đặt chỗ cho tôi và Ye-rin thôi. Nhờ cả vào ông nhé.”
Chú Mark có vẻ rất tin tưởng rằng nếu gia đình tôi không đi được do lịch trình của bố, thì Ellie cũng sẽ chẳng đi đâu cả. Vì vậy, mọi người quyết định Ellie sẽ bay cùng gia đình tôi - một phương án mà cả tôi và cô ấy đều thấy là “vẹn cả đôi đường”.
“Phù, nhưng hành trình này sẽ vất vả lắm đây. Bay mất hơn mười tiếng đồng hồ và phải quá cảnh một lần nữa.”
Quả thực, chặng bay kéo dài hơn mười tiếng với một lần quá cảnh là một thử thách không nhỏ. Nghĩ đến việc phải xa Ellie suốt chừng ấy thời gian trên máy bay, không điện thoại, không gì để liên lạc... đúng là một cực hình.
Đúng như mẹ nói, đó là một chuyến bay dài đằng đẵng. Nghĩ đến cảnh không được nhìn thấy Ellie trong suốt mười tiếng trên máy bay thôi đã thấy nản rồi, chưa kể là khi ở trên không trung còn chẳng thể liên lạc qua điện thoại được.
“Tụi mình được bay cùng chuyến rồi nè. Nhẹ nhõm rồi nhé?”
“Anh lo mà nghĩ xem nên làm gì trên đó đi. Sẽ chán muốn chết cho xem.”
“Mười lăm tiếng đúng là… dài thật.”
Thật khó mà tưởng tượng cảnh phải ngồi trên máy bay lâu đến thế. Nhưng tất nhiên, nếu có Ellie ngồi cạnh, dù có thể không được thân mật quá mức vì có mặt bố mẹ, chúng tôi vẫn có thể tận hưởng khoảng thời gian đó.
Giống như cái cách chúng tôi chỉ cần nắm chặt tay nhau khi những buổi học thêm kết thúc vậy.
“Sang Thụy Điển tôi sẽ chiêu đãi lại ông. Cảm ơn vì bữa ăn nhé.”
“Cảm ơn vì bữa ăn~”
Chú Mark và dì Ye-rin về nhà trước, nhưng vì lý do nào đó, Ellie lại lẳng lặng theo chân gia đình tôi vào nhà.
“Anh cứ vào phòng đợi trước đi. Em sẽ qua ngay thôi.”
“Em đi đâu thế?”
“Đi cảm ơn bố mẹ anh.”
“Ah, ừm.”
Ellie nhắc tôi vào phòng trước rồi đi theo bố mẹ tôi vào phòng ngủ của họ. Và ngay sau đó...
"Con, con cái nhà ai mà!! Ta đã bảo là chưa cho phép cơ mà! Đừng có gọi ta như thế sớm vậy chứ! Ta tuyệt đối không để con bắt thằng bé đi đâu!"
Tiếng hét "sấm truyền" của mẹ vang dội khắp nhà. Tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi hé cửa nhìn ra thì thấy Ellie bước ra với vẻ mặt kiêu kỳ thường ngày, dù hai gò má đã ửng hồng.
"Em đã nói gì với bố mẹ anh thế?"
"Không có gì đâu. Một tiếng nữa em sẽ quay lại, anh cứ ở yên trong phòng đi."
Nói rồi Ellie quay về nhà mình.
Mẹ tôi lúc này mới bước ra, hậm hực nhìn theo bóng lưng cô nàng rồi quay sang dặn dò tôi với vẻ mặt vô cùng khẩn thiết:
"Do-yoon à! Từ giờ trở đi con phải thật cẩn thận con bé đấy nhé! Đừng có mà mắc bẫy quyến rũ của nó! Rõ chưa?!"
"Con biết rồi mà mẹ."
“Nó đúng là một con cáo chín đuôi, thật là! Mới tí tuổi đã hành xử y hệt con dâu rồi...!"
Tôi không biết Ellie đã nói gì khiến mẹ tôi "nổi trận lôi đình" còn bố tôi thì lại cười khoái chí trong phòng như vậy. Nhưng tôi nhanh chóng gác lại sự tò mò của mình sang một bên rồi trở về phòng.
Và tôi thầm cầu nguyện.
Hy vọng vào cuối tuần tới, cả bố mẹ tôi lẫn gia đình chú Mark đều sẽ vắng nhà vào cùng một lúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Kayaking (chèo thuyền kayak) là một hoạt động thể thao hoặc giải trí dưới nước sử dụng một chiếc thuyền nhỏ, hẹp gọi là kayak. Điểm đặc trưng nhất để nhận diện Kayaking chính là chiếc mái chèo - sử dụng một mái chèo hai lưỡi để luân phiên quạt nước ở cả hai bên mạn thuyền nhằm đẩy thuyền đi tới. Gamla Stan (nghĩa đen trong tiếng Thụy Điển là "Thành phố cổ") là khu phố cổ và cũng là trung tâm lịch sử của thủ đô Stockholm, Thụy Điển. Đây là một trong những khu trung tâm thành phố thời Trung cổ được bảo tồn tốt nhất và lớn nhất tại châu Âu.