My Platinum-Blonde Childhood Friend is Too Pretty

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2001

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2094

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13658

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 874

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2266

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85427

Web Novel - Chương 62: Bữa tiệc sinh nhật và Joo Hye-ryung (2)

Chương 62: Bữa tiệc sinh nhật và Joo Hye-ryung (2)

Tôi đã thầm thương trộm nhớ Lee Do-yoon.

Kể từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu vào hồi cấp hai, Joo Hye-ryung vẫn dành cho cậu một tình cảm không hề đổi thay. 

Tất nhiên, sự thật là ban đầu cô đã bị thu hút bởi khuôn mặt điển trai đó. 

Nhưng sức hút của Lee Do-yoon còn hơn thế nữa...

Sức hấp dẫn của cậu ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài - mà ở cách cậu mỉm cười ấm áp và trò chuyện với cô một cách tự nhiên, ngay cả khi sự hiện diện của cô hẳn phải khiến cậu cảm thấy không thoải mái.

Giữa họ chẳng có bước ngoặt nào đặc biệt, nhưng càng quan sát Lee Do-yoon, cô càng thấy mình không thể không thích cậu.

Chính vì vậy, mỗi ngày Joo Hye-ryung lại thấy mình quẩn quanh với một suy nghĩ đến hơn cả trăm lần.

‘Tại sao mình không được học cùng nhà trẻ với cậu ấy nhỉ?’

Tại sao người gặp gỡ Lee Do-yoon khi còn thuở bé lại là Alicia chứ không phải cô? 

Trong tâm trí của Joo Hye-ryung, chỉ riêng điều đó thôi đã định đoạt kẻ thắng người thua giữa cô và Alicia.

Cô tự tin rằng mình có thể đối xử với Lee Do-yoon tốt hơn nhiều so với cô nàng tóc vàng bạch kim xinh đẹp một cách “thừa thãi”, người luôn kiểm soát và chi phối cậu.

Nhưng... ngay cả khi đang cảm thấy tràn đầy tự tin, việc tự so sánh bản thân với Alicia luôn khiến cô nản lòng. 

Họ hoàn toàn đối lập nhau về mọi mặt.

Bắt đầu từ mái tóc - một bên là vàng bạch kim rực rỡ, một bên là đen tuyền huyền ảo.

Hơn thế nữa, một Alicia với những đường nét sắc sảo và một Joo Hye-ryung với vẻ ngoài thuần khiết luôn mang lại những ấn tượng hoàn toàn đối lập, từ ngoại hình cho đến khí chất.

Nếu có điểm gì tương đồng, có lẽ là cả hai đều cao ráo với vóc dáng chuẩn. Dù vậy, cô vẫn cảm thấy mình lép vế khi đứng cạnh một Alicia mang trong mình dòng máu lai giữa Hàn Quốc và Thụy Điển.

Tính cách của họ cũng ở hai cực đối lập.

Một Alicia luôn kiểm soát bạn trai theo ý mình, và một Joo Hye-ryung dù chưa từng hẹn hò nhưng luôn tự nhủ mình sẽ là kiểu người chiều chuộng bạn trai hết mực.

Khi xâu chuỗi tất cả lại... mẫu con gái mà Lee Do-yoon thích hoàn toàn trái ngược với cô.

‘Nhưng mà…’

Dù là thế, Joo Hye-ryung vẫn không bỏ cuộc. 

Cô vẫn tiếp tục thích cậu. 

Cho dù Alicia luôn ở bên cạnh lườm nguýt bằng đôi mắt hung dữ, cho dù cô bạn thân Lee So-yeon nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo "đừng có mà can thiệp vào". 

Cô vẫn dõi theo từng cơ hội, hy vọng có thể chiếm lấy trái tim cậu nếu có bất kỳ khe hở nhỏ nào xuất hiện.

Dù rằng... 

‘Mấy chiếc nhẫn đó... thực sự khiến mình phát điên mà…’

Chẳng hiểu sao, hai con người vốn tự xưng là bạn thanh mai trúc mã suốt bao năm qua lại đột nhiên bắt đầu hẹn hò vào năm nay và ngay lập tức đeo nhẫn đôi.

Cô không thể diễn tả nổi cảm giác ghen tị khi nghe phong phanh rằng cặp nhẫn đôi được làm bằng bạc đó là món quà bất ngờ mà Lee Do-yoon đã bí mật chuẩn bị.

Dù nếm trải đủ mọi cung bậc cảm xúc ấy... Joo Hye-ryung vẫn không tỏ tình.

Cô không thể. 

Cô không muốn thừa nhận rằng mình đã thua cuộc. 

Nhưng cô cũng không muốn chủ động can thiệp vào mối quan hệ của họ. 

Cô từ chối kết bạn với những cô gái biết về tình cảm của mình dành cho Lee Do-yoon và cố gắng tiếp cận cô bằng cách nói xấu sau lưng Alicia vì ghen ghét.

Lòng tự trọng không cho phép cô làm điều đó. Cô muốn Lee Do-yoon chú ý đến mình chỉ nhờ vào chính sức hút của bản thân.

Đó là lý do tại sao cô bắt đầu làm TikTok về thời trang. 

Tất nhiên, Joo Hye-ryung luôn quan tâm đến việc chăm sóc và tạo phong cách cho bản thân, nhưng cô muốn chứng minh rằng mình có thể xinh đẹp hơn Alicia. 

Cô tập thể dục mỗi ngày và luôn chú ý đến chế độ ăn uống để duy trì vóc dáng. 

Cô nghiên cứu thời trang và trang điểm hàng ngày để bắt kịp những xu hướng mới nhất. 

Và vì không muốn mình trông thật ngốc nghếch, cô cũng đã nỗ lực hết sức trong việc học tập.

Thế nhưng, phản hồi của Lee Do-yoon lại là...

“Tớ với Ellie xem hết mấy link cậu gửi rồi. Cậu phối đồ đỉnh thật sự luôn!”

Chỉ có thế thôi. Và cậu thậm chí còn nhắc đến việc xem cùng bạn gái mình. 

Trái tim Joo Hye-ryung thắt lại. Thật đau đớn khi biết rằng dù đã nỗ lực thầm lặng đến thế, cô vẫn không thể sánh được với Alicia. 

Nhưng đồng thời...

‘Phải rồi. Đó mới là Lee Do-yoon chứ.’

Cậu ấy trông thật ngầu ngay cả khi vạch rõ ranh giới mà vẫn giữ được sự lịch thiệp với bạn gái, đồng thời không phớt lờ một cô gái dành thiện chí cho mình. 

Đây chính xác là lý do tại sao cô thích Lee Do-yoon. 

Khác với những đám con trai cứ tăng dần số lượng lên kể từ hồi cấp hai - những kẻ luôn tỏ vẻ ta đây, giả vờ cứng rắn và hành động bất cẩn, hay những kẻ âm thầm phân chia tầng lớp và phân biệt đối xử với người khác...

Lee Do-yoon lại hoàn toàn khác biệt. 

Cậu tử tế và chu đáo với tất cả mọi người. Không có một chút giả tạo nào trong phong thái của cậu. 

Khi tận mắt thấy lối hành xử trưởng thành và nụ cười ấm áp mà cậu luôn dành cho mình, dù cho bạn gái của cậu có căm ghét cô tới mức nào đi nữa... làm sao Joo Hye-ryung có thể không xiêu lòng cho được?

Trớ trêu thay, giờ đây cô có thể hiểu tại sao Alicia luôn lườm quýt mình. 

Có một người bạn trai vừa đẹp trai vừa tử tế như thế, ai mà không lo lắng cho được?

Cuối cùng, Joo Hye-ryung nhận ra cô không thể cứ im lặng chờ đợi được nữa. 

Sau khi đã khiến bản thân xinh đẹp đến nhường này, cô không thể cứ tiếp tục chờ đợi trong vô vọng.

Đó là lý do Joo Hye-ryung cuối cùng đã hành động.

"Tớ nghe nói cuối tuần này cậu tổ chức sinh nhật nhỉ? Tớ tham gia cùng được không?"

Cô không có ý định công khai gây chiến với Alicia. Cô cũng không muốn đeo bám đến mức khiến cậu khó chịu. Cô không muốn phô bày một khía cạnh khó coi như vậy trước mặt Lee Do-yoon. 

Thế nhưng... cô muốn sự hiện diện của mình rõ nét hơn trong mắt cậu so với trước đây.

Bây giờ... hay đúng hơn là đã từ lâu rồi, việc Lee Do-yoon và Alicia thích nhau là điều quá hiển nhiên, nhưng Lee Do-yoon là một chàng trai quá đỗi tuyệt vời để cô có thể từ bỏ dễ dàng như vậy.

Và...

‘Mình cũng muốn chúc mừng cậu ấy nữa.’

Cô muốn chúc mừng sinh nhật chàng trai mình thích, muốn tham gia vào bữa tiệc của cậu. 

Cô muốn tham gia bữa tiệc sinh nhật mà cô đã từng tránh né vì nể mặt Alicia.

Với dáng vẻ xinh đẹp hơn thường lệ. 

Với nụ cười dịu dàng hơn thường lệ.

‘Hãy nhìn tớ đi.’

Cô muốn thể hiện bản thân sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ.

Cô muốn cậu dành cho mình dù chỉ là một ánh nhìn thôi.

Điều Joo Hye-ryung mong ước... chỉ duy nhất một điều đó mà thôi.

━━━━o━━━━

Joo Hye-ryung mỉm cười thông báo rằng cậu ấy sẽ đến dự tiệc sinh nhật. 

Sau một cuộc "đấu mắt" ngắn ngủi với Ellie, cô nàng rời đi.

Tôi không từ chối việc cậu ấy đến. Ngược lại, tôi vui vẻ chấp nhận. 

Tôi biết Hye-ryung thích mình, và tôi cũng biết điều đó khiến mối quan hệ giữa cậu ấy và Ellie trở nên khó xử. 

Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, tôi cũng biết Hye-ryung không phải hạng người xấu.

Nếu có gì để nói về cậu ấy, thì đó là một cô gái luôn nỗ lực hết mình trong mọi việc. 

Vậy nên, tôi không muốn từ chối tâm ý đến chúc mừng sinh nhật tôi của cậu ấy.

Ellie cũng hiểu điều đó, nên cô ấy không nói gì thêm cả…

"Hừ." 

"..." 

"Hừ." 

"...Hửm."

Cô ấy không nói gì cụ thể, nhưng mỗi khi mắt chúng tôi chạm nhau, cô nàng lại phát ra một tiếng hừ mũi đủ lớn để tôi nghe thấy. 

Tuy nhiên, theo những gì tôi quan sát, cô ấy không thực sự nổi giận. Chỉ là đang thể hiện một chút sự không hài lòng mà thôi.

Tôi cứ ngỡ Lee So-yeon sẽ nói gì đó thay cho Ellie, nhưng cậu ấy chỉ đứng bên cạnh quan sát tình hình rồi…

"...Thật là... tội nghiệp quá đi... mà thôi, cũng chẳng phải việc của mình..."

Cậu ấy thở dài, lẩm bẩm một mình với vẻ mặt đầy cảm thông. 

Nhận thấy bầu không khí đang trở nên gượng gạo, tôi dùng chất giọng tươi tỉnh nhất có thể để dẫn dắt hai người họ. 

"Đi nhanh thôi nào. Tớ bao. Các cậu muốn uống gì?"

Ngay lập tức, cả hai cùng nhìn về phía tôi. Ellie vẫn hơi bĩu môi, trong khi So-yeon ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ. 

"...Iced Americano." 

"Tớ sẽ gọi món đắt nhất! Có được không đấy?" 

"Với So-yeon thì món đắt nhất là hoàn toàn xứng đáng. Ăn thêm cả bánh ngọt không?" 

"Có chứ!"

"Nếu muốn ăn bánh ngọt, chúng ta đến Lussom nhé."

"Lussom ngon lắm~ Tớ muốn ăn chiffon dâu tây!"

"Cứ tự nhiên. Còn tớ uống gì nhỉ? Hai người chọn giúp tớ đi."

"Spanish Latte."

"Ah, món đó... Ellie. Cậu uống chung Iced Americano với tớ nha? Món kia ngọt quá, uống một mình không nổi..."

"Chắc phải vậy rồi."

"Cho tớ uống thử một ngụm nhé~ Và tớ sẽ uống một ly latte!"

Thế là, tôi cùng họ đi đến quán cà phê.

Sau khi bị được vỗ về bởi vị ngọt lịm từ bánh chiffon dâu tây và milk latte, tâm trạng của Ellie đã được cải thiện đáng kể, còn So-yeon về nhà với gương mặt mãn nguyện.

Trở về nhà, tôi bắt đầu tìm địa điểm cho bữa tiệc sinh nhật.

Địa điểm cần phải gần trường để tránh rắc rối khi di chuyển, không gian rộng rãi, và lý tưởng nhất là có dàn karaoke...

Với chừng đó điều kiện, tìm được một địa điểm ưng ý không dễ dàng gì.

Nhưng may mắn thay...

[Jin-woo: Phòng tiệc này thích hợp cho sinh nhật mày này, thấy sao?]

[Tôi: Duyệt, duyệt]

[Tôi: Trông đẹp đấy chứ?]

[Tôi: Nhưng có phải hơi xa không? Có thể sẽ bất tiện cho mọi người]

[Jin-woo: Ai thấy bất tiện thì bảo khỏi đến đi]

[Jin-woo: Số lượng người kéo đến đông lắm rồi]

[Chae-hwan: Thật đấy lol, cứ bỏ mặc đứa thấy bất tiện đi]

[Tôi: Dù sao cũng cảm ơn nhé]

[Tôi: Tao sẽ tìm thêm một chút nữa, nếu không không thấy chỗ tốt hơn thì chúng ta sẽ chốt chỗ đó]

[Jin-woo: Ok]

[Chae-hwan: Ngày mai học xong làm tí bóng rổ nhé?]

[Jin-woo: Thôi, phải đi mua quà rồi]

[Chae-hwan: ? Mày bảo sẽ tặng cậu ấy một viên Chupa Chups mà]

[Jin-woo: Mày điên à]

Nhờ sự trợ giúp của Jin-woo, tôi cũng đã tìm được một nơi tạm ổn.

Tuy hơi xa trường một chút nhưng sau khi ngó nghiêng thêm vài chỗ, tôi chẳng tìm được nơi nào tốt hơn.

Cuối cùng, tôi quyết định chọn phòng tiệc trong link của Jin-woo gửi. Chỉ hy vọng khi gọi điện vào ngày mai, nơi đó vẫn còn trống lịch.

Khi việc tìm địa điểm coi như đã xong xuôi...

-Cạch.

Ellie bước vào phòng tôi cho nụ hôn chúc ngủ ngon như thường lệ. 

Ngay khi vào phòng, cô ấy tiến lại gần chỗ tôi đang ngồi ở bàn máy tính và...

-Nhào nặn...

Cô nàng bắt đầu dùng đôi bàn tay mềm mại của mình để nắn bóp mặt tôi theo đủ mọi hướng, giống như đang nhào bột vậy. 

"Ellie... em đang làm gì thế?" 

"......"

Không thèm trả lời, cô ấy cứ thế nghịch ngợm khuôn mặt tôi một lúc rồi tặc lưỡi.

“Tsk.”

"Làm thế này mà trông vẫn còn đáng yêu được..." 

"??"

Sau khi buông ra một câu khó hiểu, Ellie mới buông tha cho mặt tôi. 

"Làm xong việc chưa?”

“Xong rồi. Anh cũng chọn được chỗ tổ chức tiệc rồi. Nó ở..."

"Được rồi. Anh cứ làm những gì cần thiết đi, nếu xong rồi thì đi ngủ thôi... không, hôm nay chúng ta làm 'đứng' đi." 

"Đứng à? Được thôi."

Tôi lập tức đứng dậy khỏi ghế và ôm chầm lấy Ellie, người đang mặc quần short, áo thun và một chiếc áo khoác hoodie khóa kéo.

Vòng tay ôm lấy eo nhau, nhìn ngắm hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt xanh biếc của em...

-Chụt...

Chúng tôi trao nhau nụ hôn chúc ngủ ngon. Và trong khi làm vậy, tôi âm thầm...

-Trượt...

Đặt tay mình lên mông của Ellie - một trong những phần mềm mại nhất của bạn gái mà tôi được phép chạm vào. 

Ellie cũng tự nhiên đặt tay lên mông của tôi và bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng.

Và thế là ngày hôm nay cũng kết thúc bằng một nụ hôn, cùng với cảm giác tận hưởng sự mềm mại dưới đầu ngón tay và cảm giác nhồn nhột khi tay cô nàng vuốt ve.

À, nhân tiện thì, sinh nhật tôi cũng sắp đến rồi...

Không biết bao giờ tôi mới được chiêm ngưỡng bộ bunny girl đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!