“Chào buổi sáng Ryuto… chu♡”
Dạo gần đây mỗi buổi sáng của tôi bắt đầu bằng việc được đánh thức bởi Riho bằng những nụ hôn, hiển nhiên là sau khi bị thôi miên.
…Cuộc sống của tôi, bằng cách nào đó giờ đây bắt đầu ngày mới bằng một sự bất động, ảo vãi.
“Chuu….♡ Chị yêu em, Ryuto♡”
Những nụ hôn của Riho dường như đã tiếp thêm động lực cho sự tự tin của tôi.
Thử tưởng tượng mấy ông có thanh mai xinh đẹp yêu mấy ông vô cùng thì không tự tin hơi phí.
“Ryu-Nii dạo gần đây sau khi thức dậy trông anh tươi tắn hẳn.”
Sau khi được Riho thả, tôi bắt đầu ăn bữa sáng đích tay Moka chuẩn bị trong phòng khách.
Dường như tâm trạng tôi những ngày gần đây thay đổi khá nhiều trong mắt em gái tôi.
“Ugh….”
Khi trở lại phòng sau bữa sáng, tôi để ý rằng Rina-chan đang đứng trước cửa sổ phòng con bé mà nhìn chằm chằm vào tôi….
….Từ hôm trước đã vậy.
Hôm nay lại là kiểu tóc 2 bím dễ thương của một nữ sinh sơ trung, nhưng tôi sợ.
Tôi tự hỏi liệu có phải là do hôm qua tôi lại trốn chạy tới thư viện hay không……
“Hôm qua anh không về thẳng nhà vì nhớ ra gì ư Ryuto-kun?” Rina-chan hỏi.
……..Em ấy đang cố thăm dò liệu tôi có nhớ gì sau khi bị thôi miên không.
Liệu Rina có nghi ngờ màn diễn xuất của tôi không nhỉ….?
Trong trường hợp đó, tôi chỉ còn cách này.
“.....Anh không hiểu ý em là gì.”
“Dạ, thế không có gì đâu ạ.”
Rina-chan vội vàng đóng rèm cửa lại và trốn đi.”
…An toàn chưa?
Dù sao thì, có lẽ hôm nay tôi nên về thẳng nhà một bữa…
Không,....nghĩ lại, nếu làm vậy tôi sẽ bị chơi đùa bởi app thôi miên suốt vài tiếng liền, lý trí trong tôi sẽ cook mất, nên hôm nay tôi sẽ chỉ vờ như mình không biết gì và quay lại thư viện.
◇
Rồi sau khi tan học.
Tôi lại tới thư viện lớn nhất thị trấn.
Nơi này khá nổi tiếng với học sinh trong khu vực nên vào khung giờ này có khá nhiều thanh thiếu niên.
Nhưng không ai làm ầm ĩ nên không có vấn đề gì cả.
Xem nào, hôm nay mình phải đọc thật nhiều novel.
Quào…..
Khi tới kệ sách của quầy novel tôi có chút choáng ngợp.
Bởi ở đó có một nàng gal tóc vàng trông vô cùng xinh đẹp.
Cô ấy hẳn là người của trường khác….trông có hơi lạc quẻ so với môi trường hiện tại. Kiểu con gái này cũng đọc light novel cơ à?
“Ah.”
Nàng gal khi bắt gặp tôi đã thốt lên vài tiếng bất ngờ khẽ.
…Gì đấy, bắt nạt cướp tiền à? Xin lỗi nhé thằng này dùng chuyển khoản.
“Cậu có phải là Ryuto không?”
“Ể?”
Vừa suy nghĩ vẩn vơ thì tôi nghe tiếng tên mình được nhắc đến.
…….Cô ấy vừa kêu tên mình à?
“À, diện mạo tui thay đổi hơi quá nên chắc ông không nhận ra. Nè, tui đây mà.”
Nói rồi cô vuốt mái tóc mái tóc vàng của mình ra trước mặt, che kín hai mắt tạo thành kiểu tóc tựa như ma nữ Sadako.
Thấy vậy…tôi không khỏi bất ngờ.
“...Chẳng lẽ là Himi?”
Cái tên tôi vừa thốt ra là tên của một đồng đạo Otaku chơi cùng với tôi suốt cho tới tốt nghiệp sơ trung.
—Nanoka Himi.
Mặc dù không sống chung trong cùng một khi phố, cô ấy là một trong hiếm những cô gái học cùng lớp tôi xuyên suốt tiểu học và sơ trung, và dùng chúng tôi không thân thiết với tôi như Riho và Rina-chan, tôi vẫn gọi cô ấy là thanh mai trúc mã.
Nên có thể nói là chúng tôi khá thân thiết.
Đôi lúc chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau sau khi lên cao trung, nhưng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước dáng vẻ hiện tại của HImi bởi lẽ tôi chưa từng gặp mặt trực tiếp cô ấy sau đợt tốt nghiệp….
Bởi vì, như đã nói, Himi từng sở hữu mái tóc đen dài cùng sự u ám tựa như Sadako.
“Ông mới nghĩ tới ai khác phải chứ?”
“Đâu…có một tí.”
Hiện tại Himi đã là một con người khác…người ta gọi là lột xác cao trung đấy.
Cơ mà cái điệu cười kỳ dị kia vẫn y nguyên, khiến tôi có một cảm giác hoài niệm thân thuộc.
“Bà thật sự đã thay đổi rất nhiều….”
“Tại Ryuto hay khen mặt tui xinh nên là tui phải khoe ra chứ, chuẩn hông?”
À đúng, vụ đấy đúng là có thật, nhưng ai dè cô ấy lại coi trọng lời tôi nói đến vậy.
“À mà, tính cách và sở thích thì đúng là cái gì đó khó thay đổi thật.”
“....Nên là bà tới thuê novel à?”
“Chuẩn chuẩn. Tại hôm nay tui không có kế hoạch gì với tụi con gái á. Nè nè, gần đây có gì hot không ông êi?”
Tôi là thằng dụ dỗ cái sở thích otaku cho Himi, một người từng vô cùng hướng nổi, và biến cô ấy thành đồng đạo của mình.
Mối quan hệ này như sư đồ vậy, nên khi đệ tử đã hỏi, sư tôn này sẽ đáp.
“Gần đây, cuốn này với cuốn kia hot này.”
“Thế tui sẽ thuê quyển này và cả quyển này nữa.”
Himi chọn ra vài cuốn sách.
Mỗi lần Himi lướt qua tôi, tôi có thể ngửi thấy hương thơm ngọt dịu.
Trước khi cô ấy có mùi như nhà bà ngoại tôi, nhưng giờ không còn nữa.
Giờ Himi đã là một nàng gal cá tính rồi.
Cơ thể cô ấy cũng đã phát triển vượt bậc, mặc dù mới ba tháng kể từ khi chúng tôi cùng tốt nghiệp sơ trung.
Chiều cao của cô ấy khá khiêm tốn nhưng cơ thể chỗ cần lồi thì lồi chỗ lõm thì lõm.
Tôi không nghĩ ngực cô ấy có thể khủng cỡ vậy……
“Phư phư ông mới soi hàng tui phải khum?”
“Đ-Đâu ra…..”
Quá xấu hổ để thừa nhận tôi quay mặt đi.
“Kiki, tui không để tâm đâu, vậy thì, hôm nay tui sẽ thuê sách thoả thích rồi về, hôm nào gặp lại hen.”
“Ừ-Ừm……..”
[Bye bye] Himi nói rồi vẫy tay chào tôi sau khi thuê sách tại quầy.
Hmm,....tôi không hề ghét bỏ kiểu tóc che mặt cũ của Himi,nhung sau khi trở thành gal và cởi mở hơn, sự tương phản giữa 2 phiên bản đã có sự cách biệt.
“ —Chị đã khác rồi, Himi-san.”
Đúng lúc đó.
“Đôi lúc chị ấy vẫn sang thăm Ryuto-kun, nên em cũng hay chơi với chị Himi, mà em thấy hơi sợ khi mà chị ấy lột xác hoàn toàn thế.”
“.......Rina-chan!”
Đúng vậy—không biết từ lúc nào Rina-chan đã xuất hiện sau lưng tôi với vẻ mặt u ám.
Xong….
“Mà nè, Ryuto-kun, hôm nay anh không định về thẳng nhà luôn phải không?”
Nói rồi, Rina cho tôi xem màn hình điện thoại của em ấy.
Còn gì ở đó được nữa ngoài app thôi miên…
“Nếu anh không chịu về nhà ngay, thì em chỉ còn cách bám theo anh thôi, em không ngại làm vậy đâu.”
Dường như có điều gì đó khủng khiếp sắp xảy đến với tôi.
Sao m biết? R.I.P