Có một nhóm người được gọi là những Thức giả.
Đã hơn nửa thế kỉ trôi qua kể từ ngày những người đó xuất hiện trên thế giới.
Những người đó, vào một ngày nọ, bằng những cách thức rất bất ngờ, đã phát hiện ra năng lực của mình và đem đến những thay đổi lớn cho thế giới. Họ đã dùng những dị năng của mình để làm cho tất cả các lĩnh vực, ngành nghề, từ y dược cho đến khoa học phát triển rực rỡ. Tuy nhiên, càng ngày càng có nhiều Người thức tỉnh có năng lực mạnh mẽ xuất hiện và điều ấy đã góp phần khiến cho những tội ác trên thế giới trở nên tinh vi và thâm sâu khôn lường. Oán thán đối với Thức Giả cứ thế mà càng ngày chồng chất, dần dần thì sự phân biệt đối xử với những người mang năng lực đặc biệt ấy càng lúc càng nặng nề hơn.
Trong số những Thức Giả cũng có những người nhân danh chính nghĩa, bắt đầu đứng ra thực hiện việc kiểm soát và xử phạt những tội phạm đặc thù liên quan đến dị năng. Họ đấu tranh mà không đòi hỏi bất cứ quyền lợi gì, điều đó đã đem lại hy vọng cho người khác. Cuối cùng thì cũng đến một ngày, nhóm người đó được công nhận trên khắp thế giới, và một chế độ đào tạo, bồi đắp cho những thế hệ anh hùng kế tiếp đã được tạo ra.
Những “Anh hùng chính thức”.
Đó là danh hiệu dành cho những cá nhân xuất sắc được công nhận là Anh hùng của một quốc gia, một thành tựu mà rất ít người có thể đạt được.
-o-
Thành phố Minagi của một tỉnh nọ.
Bản thân thành phố này là một hòn đảo nhân tạo được dùng làm nơi chuyên đào tạo Thức Giả, diện tích của nó lớn ngang ngửa với vùng Shikoku của Nhật Bản. Ở đây tọa lạc một số chi bộ quản lý Thức Giả của nước Nhật cùng không ít các cơ sở bồi dưỡng.
“Haaaa…”
Amane thở dài. Cô xịu vai, lững thững đi ngang qua cổng chính của trường học. Ngôi trường cô đang theo học có tên là Học viện bồi dưỡng năng lực đặc biệt của thành phố Minagi, hay còn gọi tắt là Học viện Minou. Ngôi trường này là một trong những cơ sở giáo dục trong thành phố, với bề dày thành tích là rất nhiều Anh hùng chính thức đã từng được đào tạo tại đây.
Hôm nay là thứ Bảy nên không có giờ học, ấy vậy mà số lượng học sinh đi lại trong khuôn viên Học viện vẫn có rất nhiều. Những học sinh này hoặc đến tham gia hoạt động ngoại khóa của câu lạc bộ hoặc là đi học phụ đạo, hoặc đơn giản là cần một chỗ để tự rèn luyện. Còn Amane thì khác, cô đến trường không phải vì một trong những lý do kể trên mà có mục đích riêng.
“Thật là… Rốt cuộc là có việc gì vậy.”
Ngày hôm qua, đột nhiên Amane được đích thân hiệu trưởng học viện gọi điện thoại bảo cô lên trình diện. Bên kia không nói rõ lý do, làm cho Amane cảm thấy rất không thoải mái, mỗi bước chân trở nên cực kỳ nặng nề, đã thế…
“Nhìn kìa, đó là…”
“Có phải là người đó không?”
“Hửm. Hình như đúng rồi đấy, bầu không khí xung quanh người đó cũng khác thường…”
Những học sinh khác đi ngang qua Amane đều thì thầm mấy câu như thế. Những lời lẽ ấy tuy được nói bằng giọng thều thào rất nhỏ nhưng Amane lại nghe rõ mồn một, chúng giống như những cái gai nhọn cắm vào tai cô.
Cũng bởi vì cô có một thân hình cực kỳ bắt mắt.
Dáng người thon thả, “đồi núi” thì phát triển rất đẫy đà. Có thể nói cơ thể của Amane nhìn từ góc độ nào cũng ra một tuyệt tác. Những đường nét trên gương mặt cũng thế, từ cặp mắt to tròn, hàng lông mày lá liễu cho đến đôi môi mỏng màu hồng đào của Amane đều đẹp vẹn toàn đến mức tưởng chừng như Thượng Đế đã đo đếm rất kỹ khi nặn ra cô. Amane để kiểu tóc cột hai chum, cả màu tóc lẫn màu mắt của cô đều mang màu hồng nhạt như chồi non của những bông hoa anh đào vào đầu xuân, vừa hiền hòa nhưng lại mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.
Với nét đẹp thoát tục như vậy, dù Amane có ở đâu đi chăng nữa thì cô cũng luôn nổi bật hơn mọi người. Tuy nhiên, những học sinh khác liên tục ngoái lại nhìn Amane không chỉ vì nét đẹp của cô, mà còn có lý do khác…
“Ê này.”
“D-dạ?”
Trong khi Amane đang vừa nhìn mặt đất vừa lầm lũi bước đi, đột nhiên có một bàn tay thò đến nắm lấy bả vai của cô. Hốt hoảng quay lại, Amane phát hiện ra có ba nam sinh đang đứng đó nhìn mình. Nhìn màu của cà vạt thì có vẻ ba người đó đều thuộc năm ba, nhưng Amane không nhận ra một người nào cả. Cô chỉ mới chuyển đến vào tuần trước, ngay cả gương mặt của bạn cùng lớp còn chưa nhớ hết chứ đừng nói là quen với học sinh khóa trên.
Nhầm người chăng? Amane thầm mong là như thế, tuy nhiên khi cô mở miệng định hỏi thì đã bị chặn họng trước,
“Bé có phải là Kaimori năm Nhất không?”
“Hả? D-dạ… Vâng đúng rồi ạ.”
Khỉ thật, thế này thì chắc không phải là nhầm người nữa rồi, Amane nghĩ. Mà trên đồng phục lại có thẻ tên nữa, cho nên trò giả làm người khác rồi bỏ đi cũng vô tác dụng.
“…Các anh tìm em có việc gì không ạ?”
“Cái gì? À… cũng không phải là có việc gì.”
Nam sinh đứng ở giữa vừa vuốt tóc vừa cất tiếng trả lời. Cậu ta cao hơn Amane phải đến gần hai cái đầu, và là người có ngoại hình trông được nhất trong cả ba nam sinh. Thẻ tên của cậu ta đề là Niou, có vẻ như đây là kẻ cầm đầu của nhóm. Cậu ta nhìn Amane chằm chằm một hồi rồi cười phá lên nói:
“Chỉ là… anh đây rất là tò mò về cưng đấy… không biết một con bé bị gia tộc Kaimori danh tiếng đào thải là kẻ như thế nào.”
“…….!”
Kèm theo câu nói khiêu khích có phần mỉa mai đó là một tràng cười độc ác.
Nghe lời ác khẩu của nam sinh nọ, Amane bất giác nhíu mày một cái, rồi bất chợt như nhận ra điều gì đó, cô khẽ nhìn quanh một vòng, những học sinh có mặt ở đó lúc này đều đang nhìn về phía cô với những ánh mắt nửa tò mò nửa thương hại, như thể Amane là một con vật quý hiếm đang cố gắng trốn ra khỏi chuồng giam vậy.
Những ánh mắt như thế, thật sự rất phiền phức. Hơn nữa, trông bọn họ chẳng có vẻ gì là muốn đến giúp Amane cả.
“Nghe đồn cưng bị đuổi khỏi Học viện Kaitei hả? Này này, chuyện đó là như thế nào vậy, kể nghe chút đi. Con gái của một gia tộc danh giá mà lại lạc trôi đến cái trường công lập này, đúng là chuyện nằm mơ cũng không ra nhỉ.”
“Này này, nói như thế có hơi quá đáng không?”
“Nào, đừng có mà bắt nạt ma mới chứ, tội nghiệp em nó.”
Hai nam sinh còn lại cũng đưa đến cùng một loại ánh mắt dò xét và bắt đầu nói những câu đùa cợt nhả giống như nam sinh tên Niou. Nhận ra những người này tiếp cận mình chỉ vì có ác ý, trái tim của Amane lập tức trở nên băng lãnh.
“…Anh còn chuyện gì muốn nói không?” Amane lên tiếng, cô không có lý do gì để nhượng bộ cả.
“Cái gì?”
“Đúng là tôi đã tách khỏi gia tộc đấy, nhưng mà…” Amane lên tiếng, mắt nhìn chằm chằm vào Niou đang giật giật lông mày.
“Vì chuyện đó không có gì liên quan đến senpai, nên tôi chẳng có lý do gì để nói cho anh biết cả.”
“Hở…? Cưng nói cái gì?”
Khóe môi của Niou giật giật, sau đó hắn phá lên cười.
“Này nhé, đừng có nghĩ mình là người của gia tộc Kaimori mà lên mặt. Ở học viện này có cả con em của những gia tộc Anh hùng nổi tiếng như nhà Hokoraya và nhà Ishigami đấy. Cô em mà cứ mang cái thái độ đấy thì… những người đó sẽ không để yên đâu.”
Hai nam sinh còn lại cũng lên tiếng phụ họa.
Khi nghe những lời nói đó, Amane đã không nói lại một lời nào cả, cô chỉ yên lặng và thở dài trong lòng một cái.
“Một lũ tiểu nhân ngắn nghĩ…” Amane tự nhủ.
Kiểu suy nghĩ chỉ biết cậy thế ức hiếp người khác chính là kiểu tư duy nông cạn điển hình của những kẻ nhỏ bé nằm ở ngoài lề xã hội. Việc những người này lấy tên của kẻ khác ra để đe dọa cô càng khẳng định thêm điều đó.
Thêm vào đó, cự ly giữa Amane và ba gã nam sinh kia cũng cho thấy sự thiếu hiểu biết của chúng. Tuy cô và bọn chúng đang đứng cách nhau khoảng hai mét, thế nhưng đối với một Thức Giả có khả năng phóng điện như Amane thì cự ly đó cũng bằng zero. Một khi cô ra tay thì bọn chúng sẽ nằm xuống mà còn chưa nhận thức được điều gì đã xảy ra.
“Mà khoan đã, tại sao mình lại nghĩ đến chuyện ra tay với họ chứ…” Đột nhiên dòng suy nghĩ đó từ từ hiện lên trong đầu Amane.
Cô nhớ lại sự kiện ngày hôm qua, chuyện đó đúng là bất đắc dĩ mới phải làm vậy. Nếu Amane không lao ra thì bé gái kia rất có thể sẽ bị thương, nhưng mà… trường hợp hiện giờ thì lại khác.
“Không được… Mình không được tùy tiện sử dụng năng lực kiểu đó!” Amane nghĩ, cơ thể đột nhiên run lên bần bật.
Ba nam sinh kia cũng trông thấy biểu hiện đó của Amane, thế nhưng chúng lại nghĩ theo một hướng khác. Gã Niou lại bật ra một tràng cười nữa:
“Tốt tốt. Thái độ lễ phép của cưng đúng là rất đáng khen ngợi. Nhưng mà anh bảo này, nếu có bất cứ thắc mắc gì về trường mới thì cứ tìm anh nhé, anh sẽ tận tình chỉ bảo cho, khặc khặc, hơn nữa…”
Niou bỗng dừng lại một nhịp, chìa tay phải của hắn ra rồi lại nói tiếp:
“Hơn nữa, anh sẽ cho cô em làm Cộng Sự của anh nữa đấy.”
“…Hả?”
Cộng Sự.
Chỉ một từ đơn giản, nhưng đối với Amane lại có sức nặng của một quả địa lôi.
“Sao th… Á, ây da!”
Niou thét lên một tiếng, sau đó vội vàng nhảy lùi ra phía sau. Bàn tay vừa chìa ra của hắn đã bị một tia điện từ cơ thể Amane phóng ra nướng cho cháy sém. Hắn lập tức lạnh toát cả người. Chỉ thấy ở phía đối diện, Amane đang nghiến răng kèn kẹt, cô nhả từng chữ một, dường như đang cố nén cơn thịnh nộ.
“Tôi không có ý định tìm kiếm Cộng Sự, cũng không muốn dùng năng lực của mình để chiến đấu.” Amane nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào ba gã nam sinh kia.
“Vì vậy, tôi cảnh cáo các người… Đừng có làm cái trò mời gọi ngu ngốc như thế này nữa!”
Ba gã nam sinh co rúm, nhìn Amane trân trối. Vóc dáng của cả ba hoàn toàn áp đảo Amane, thế mà khi đối diện với cô lại run lẩy bẩy như mấy con nai nhỏ tội nghiệp. Có lẽ chút gien di truyền còn sót lại từ thời thượng cổ cũng đủ để cho bọn hắn nhận ra được ánh mắt của Amane rất giống với ánh mắt của loài săn mồi. Giờ đây sự xấc xược trên gương mặt cả ba đã được thay bằng một biểu hiện kinh hoàng, chẳng dám nói thêm câu nào.
“Vậy nên… Xin phép thất lễ với các senpai.” Amane nói, sau đó quay người bỏ đi, lướt nhanh qua ba nam sinh. Không biết có phải do vẻ mặt hung ác của cô lúc đó đã dọa luôn cả mấy học sinh không liên quan ở đó hay không mà tất cả đều đồng loạt nhích ra để nhường đường.
“Hừ... Đúng là con nhỏ hợm hĩnh. Làm mất công tao mở lời định giúp đỡ…”
“Nhưng mà này, nếu đúng như lời đồn thì con bé đó chính là em gái của Bất Bạt Vương đấy, chẳng phải đều cùng họ Kaimori sao.”
“Hả? Vậy thì rốt cuộc tại sao con nhỏ đó lại rời khỏi gia tộc của mình?”
Mấy lời đàm tiếu cứ liên tục vang lên, như những lưỡi gai nhọn đâm vào lưng Amane, thế nhưng đó không phải là vấn đề mà cô đang lo ngay lúc này.
“Bực chết đi được… dám lột trần trụi một thiếu nữ mới tuổi thanh xuân như mình, không thể tha cho hắn.”
Chuyện mà Amane đang nghĩ đến, chính là cuộc đụng độ kỳ quặc với cậu thiếu niên ngày hôm qua. Từ lúc đó đến giờ, trong đầu Amane vẫn đang bừng bừng lửa giận, dồn nén vào mỗi bước chân giậm đùng đùng lên mặt đất của cô. Thế rồi bỗng dưng Amane khựng lại.
“Nhưng mà… Cậu ta đã nhìn thấu được năng lực của mình. Đã vậy còn nhiệt liệt nài nỉ nữa…”
<Nếu bắt cặp với nhau, chắc chắn chúng ta có thể vươn lên một tầm cao mới!>
Bản thân Amane cũng phải công nhận rằng, khi nghe cậu ta nói những lời đó, trái tim của cô đã rung động một chút. Thế rồi khi nghĩ đến đó, cô lại thở hắt ra một cái và tiếp tục giậm đùng đùng lên mặt đất.
“Không được! Mày đang nghĩ cái gì thế Amane, hắn ta chỉ là một tên biến thái mà thôi, không hơn không kém!”
Tìm kiếm cộng sự là chuyện mà có chết Amane cũng không muốn làm, và sử dụng Dị năng để chiến đấu cũng là chuyện mà cô dứt khoát từ chối.
Amane chấn chỉnh lại dòng tư tưởng của mình. Cô tăng tốc, bước nhanh đến địa điểm đã được hẹn trước.
“Hừ… Lần sau mà gặp lại mình nhất định sẽ không để yên cho hắn…Ơ kìa?”
Amane đột nhiên dừng bước, nhận ra mình đã đi đến sảnh chính của học viện lúc nào không hay. Ở trước mặt Amane là một quang cảnh cực kỳ đặc sắc mà đến tận sau này cô cũng không thể nào quên.
Tại sảnh chính, đang có một sự kiện gì đó diễn ra.
“Từ lúc nhập học đến giờ, mình đã luôn để ý đến bạn…”
“Vâng…”
Một nam sinh đang cúi gập đầu và chìa tay phải ra, trông bộ dạng cực kỳ nghiêm túc. Ở trước mặt cậu ta là một nữ sinh, gương mặt của cô nàng này đã bị tóc mái che đi hết, phần tóc phía sau thì được thắt thành bím dài có phần giản dị. Cô gái ấy bẽn lẽn đan mấy ngón tay lại với nhau, ra chiều đang rất bối rối.
Thường thì đây sẽ là thời khắc mở ra một chương mới trong quãng đời thanh xuân bi hài của một thiếu niên. Tuy nhiên, trường hợp này thì không phải, cảnh tượng trước mắt Amane không phải là màn tỏ tình gì cả…
“Làm ơn đi mà… Xin hãy trở thành Cộng Sự của mình!”
“À ừ…”
Kể từ đầu năm học mới đến giờ đã được một tháng, những học sinh mới đến học viện Minou cũng đã dần quen với cuộc sống mới ở trong trường, và họat động tìm kiếm Cộng Sự cực kỳ quan trọng đối với những Thức Giả cũng diễn ra như thường lệ. Vì thế, những cảnh tượng như thế này có thể thấy ở khắp nơi trong khuôn viên học viện.
Nữ sinh kia sau một hồi trầm ngâm như đang quyết định chuyện gì đó, cuối cùng cũng cắn môi rụt rè nói:
“Mình… Mình thật sự xin lỗi!”
“Ơ, t-tại sao?”
“Vì mình… vẫn chưa nghĩ đến chuyện tìm Cộng Sự… một lời đề nghị bất ngờ như thế này… thật sự… mình không thể quyết định được.”
“Nhưng…nhưng mà, không phải lần trước chúng ta phối hợp trong tiết học, hơi thở của chúng ta đã cực kỳ khớp với nhau đó sao?” Nam sinh nghiêm túc nói.
Rồi cậu ta tiếp tục nài nỉ và dồn ép cô gái bằng thái độ đặc trưng của một người theo đuổi.
“Xin bạn đấy! Ngoài bạn ra mình không còn người nào khác! Mình không thể nghĩ đến ai khác ngoài bạn… Chỉ có bạn mà thôi!”
“Nhưng mà…”
Có vẻ như do không chịu nổi khí thế cường hãn và sự dồn ép liên tục của nam sinh kia nên nữ sinh liên tục lùi về phía sau, đến nỗi hai chân ngáng nhau và ngã song soài ra đất.
“Ây da…”
“Quyết định thông minh lắm.”
“…Hả?”
Đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy vai của nữ sinh từ đằng sau, cô ấy quay lại, để lộ ra đôi đồng tử to tròn phía sau mớ tóc mái, vẻ mặt đầy bối rối.
“Ơ…Bạn là…?”
“Tôi đã đứng xem hai người từ nãy đến giờ. Này, nếu bạn không thích thì cứ nói thẳng là không thích, có sao đâu.”
Nữ sinh ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn, người vừa lên tiếng với cô là một nam sinh đeo mắt kính, trên má dán một miếng băng gạc, đang cười cười nhìn hai người, khóe miệng có hơi nhếch lên.
Cậu ta là Shindo Gakuto.
“Trả lời nửa vời và lấp lửng kiểu đó thì sẽ chẳng đi đến đâu cả. Tìm kiếm Cộng Sự là một chuyện quan trọng, dù có cân nhắc thận trọng bao nhiêu đi nữa cũng cảm thấy không đủ. Vì thế những kẻ nào vội vàng thúc giục chuyện đó đều không đáng tin.”
Nói đến đó, ánh nhìn của Gakuto hướng lên nam sinh đang hoàn toàn á khẩu với kẻ phá đám xuất hiện đầy bất ngờ này.
“Hơn nữa, đối với những kẻ lì lợm như vậy, chúng ta lại càng phải từ chối thẳng thừng. Vì bọn họ có xu hướng chuyển sang sử dụng bạo lực để nói chuyện sau thời gian dài thuyết phục thất bại đấy.”
“Này này, cái thằng nghe trộm người khác nói chuyện…mày nghĩ mày là ai hả?”
“Còn là ai ngoài Học sinh ưu tú nhất học viện Minou?”
Sau khi nghe Gakuto trả lời với một thái độ cực kỳ nghiêm túc, có thể dễ dàng thấy được gương mặt của cậu nam sinh kia đột nhiên méo xệch đi rất nhanh.
Thế rồi trên tay của cậu nam sinh đó lóe lên một luồng ánh sáng màu xanh lam, rồi một thanh đoản kiếm trong suốt như thủy tinh từ từ hiện ra.
“Câm miệng đi, tên ngoài cuộc kia! Đây là vấn đề giữa tao và cô ấy.”
“Xem kìa, chưa gì đã hành sự lỗ mãng rồi. Ái chà, Dị năng của cậu là sử dụng băng ư…” Gakuto bước lên đứng che trước mặt nữ sinh, điềm đạm nhìn thanh kiếm băng nói.
“…Nếu chỉ có vậy thì cách đối phó rất đơn giản.” Cậu nói tiếp.
“Cái gì!?”
Vừa dứt lời, Gakuto liền lôi trong túi áo ra một nắm bột màu trắng và hất nó về phía cậu nam sinh kia. Khi thứ bột đó chạm vào thanh kiếm băng, tức thì liền làm cho thanh kiếm phình to ra gấp nhiều lần. Vì trọng lượng của thanh kiếm tăng lên đột ngột nên nam sinh bị mất thăng bằng và trở nên đi đứng loạng choạng, cuối cùng thì cả người lẫn kiếm đều ngã xuống mặt đất đánh “ầm” một cái thật to.
Chỉ một chiêu đã đánh ngã đối phương.
“Vừa...vừa rồi, rốt cuộc là...?” Nữ sinh sau lưng Gakuto lên tiếng, mắt chớp chớp liên tục ra chiều hết sức ngạc nhiên.
“Có gì mà bất ngờ. Ai cũng biết rằng nước đá nếu gặp muối thì nhiệt độ sẽ bị giảm mà.”
“H-hả...?”
“Vừa rồi tôi đã vận dụng lý thuyết đó để hạ nhiệt thanh kiếm của cậu ta, từ đó kết hợp với những phân tử nước trong không khí và gia tăng kích cỡ lên gấp nhiều lần.”
“...Sao cơ?”
“E hèm... Thôi được rồi, chuyện đó dù gì cũng không quan trọng.”
Có vẻ như phản ứng hời hợt của nữ sinh đó làm cho Gakuto khá thất vọng. Cậu tằng hắng một cái và nói một câu bâng quơ để chuyển đề tài.
“Nhân tiện thì, nếu đã nhận được lời mời làm Cộng Sự của người khác, chắc hẳn cậu phải có Dị năng khá đặc biệt đúng không?” Gakuto nhìn nữ sinh và nói.
“À... Không đâu, không có chuyện vô lý như thế đâu.”
“Không cần phải khiêm tốn đâu. Cậu có thể cho tôi biết năng lực của mình là gì được không?”
“À thì... nó là...”
Nói đến đó, nữ sinh bắt đầu trở nên cực kỳ bối rối, cô nắm hai bàn tay lại, gương mặt đỏ ửng lên và đơ ra như khúc gỗ. Tuy nhiên đó không phải là biểu hiện của sự khó chịu, hoàn toàn không giống với bộ dạng tội nghiệp lúc bị nam sinh kia dồn ép chút nào.
Không giống như bộ dạng của một người sắp sửa bất thình lình phóng điện tấn công...
“Cô ta cũng chẳng tốt lành gì... Coi bộ hôm nay trúng mánh.”
“Sao cơ?”
“À, không có gì. Chỉ là chút chuyện riêng thôi.” Gakuto nói, tay xoa xoa miếng băng gạc dán trên má.
Rồi cậu điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó bắt đầu vào đề bằng một giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng.
“Nói tóm lại là, nếu bắt cặp với cậu, rất có thể tôi sẽ với được đến những tầm cao mới…”
“Nàyyyyyyyyyyyyyyyyy!”
Vào khoảnh khắc đó, đột nhiên có một luồng sát khí sắc bén hiện lên như muốn xé toang cả bầu không khí ở đó. Tức thì Gakuto quay lại nhìn sau lưng mình.
“Tên phản bộiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.”
Sau tiếng thét đó, một nắm đấm được bọc bởi những tia sét có vẻ quen thuộc thình lình hiện ra, đấm thẳng lên má của Gakuto không trượt tí nào.
-o-
“Con không biết rút kinh nghiệm là gì phải không?”
“…Chuyện gì mới được ạ?” Gakuto nằm dài trên ghế sô-fa, rầu rĩ trả lời.
Một người đàn ông râu ria lởm chởm ngồi đối diện với Gakuto ở bên kia chiếc bàn dài đang nhìn cậu cười hô hố. Người đàn ông có dáng người cao ráo, cơ bắp vạm vỡ, mái tóc màu nâu thẫm được buộc gọn gàng thành một búi. Ông ta mặc một bộ vét trông có vẻ đắt tiền và không hợp với vóc dáng của mình cho lắm.
Thoạt nhìn qua thì ấn tượng về ngoại hình của người đàn ông ấy không phải là kiểu thô ráp kém sang, mà giống như một con hổ uy mãnh được khoác lên mình một tấm áo sang trọng hơn.
Chỗ Gakuto đang ở, chính là văn phòng Hiệu trưởng Học viện Mino. Trong căn phòng rộng rãi có bày một bộ sofa, một cái bàn và mấy chậu cây cảnh. Trên một chiếc kệ treo tường, có nhiều chiếc cúp và huy chương lớn nhỏ được sắp xếp ngăn nắp.
![]()
“Đừng vờ vịt nữa… Còn có thể là chuyện gì ngoài cái vụ tán gái ở nơi công cộng hả?”
Người đàn ông khinh khỉnh nói, dường như đang cố nén cười. Ông ấy chính là hiệu trưởng của Học viện Mino Kuromine Banyu.
Banyu là một cựu chiến sĩ, trước đây ông rất hăng hái đi lại trên khắp thế giới để đấu với những tên tội phạm và khuất phục chúng. Giờ thì ông đã rút khỏi tiền tuyến và chuyển sang nuôi dưỡng những mầm anh tài Thức Giả cho tương lai sau này.
Mắt của Banyu hơi nheo lại, ông ra vẻ giễu cợt nói với Gakuto:
“Ta đã biết cả rồi, chuyện em chạy khắp trường ngỏ lời với người này người kia suốt từ lúc nhập học. Cái con bé ấy cũng có cá tính phết ấy, cái gì mà cậu có nhớ số người mình đã thả thính không hả?”
“Chính xác là tròn 32 người nếu tính cả hôm nay ạ.”
“Hmmm…Câu hỏi đó mà con cũng có thể trả lời ngay tức khắc được ư, mà sao lại là tròn 32 chứ?”
“Tại vì 32 viết bằng hệ nhị phân là 100000 cho nên em mới nói thế ạ.”
“À, ra thế…Mỗi lần nói chuyện với con là tôi lại cảm thấy thật đau đầu.”
“Cái đó là lẽ tự nhiên rồi, cho nên từ bỏ đi thì sẽ tốt hơn đấy Cha ạ.”
“Hừ, hơi bị kiêu căng rồi đấy tên nhóc.” Banyu cười đáp. Có vẻ như ông không để tâm đến khẩu khí của Gakuto, thực tế thì tiếng cười của ông nghe còn có phần vui vẻ.
Tuy được Gakuto gọi bằng cha, nhưng giữa ông và cậu ấy không hề có quan hệ huyết thống. Dù vậy thì Gakuto vẫn được Banyu chu cấp về mọi mặt, từ cái ăn cái mặc cho đến học phí. Điều này chỉ có một ý nghĩa duy nhất, đó là Banyu chịu ơn Gakuto rất lớn, tuy vậy giữa hai người vẫn có một cảm giác thoải mái nhất định, điều đó thể hiện qua thói quen công kích lẫn nhau một cách nhẹ nhàng khi nói chuyện.
“Ngôi trường này chẳng phải là nơi chuyên đào tạo ra Anh hùng chính thức hay sao, con đi tìm Cộng Sự có gì sai chứ.”
“Điều đó cũng không hoàn toàn đúng đâu, chỉ là do ở trường này có rất nhiều Thức Giả tiềm năng thôi.”
Anh hùng chính thức.
Đó là danh hiệu của Thức Giả được công nhận là một Anh hùng trên khắp quốc gia. Công việc chủ yếu của họ chính là giải quyết những mâu thuẫn có liên quan đến Dị Năng. Hầu như Anh hùng chính thức nào cũng được nhiều người kính trọng và ghen tỵ, vì về cơ bản họ chẳng khác gì những đấng cứu thế cả.
Vì những đặc thù đó cho nên khe cửa dành cho những Thức Giả muốn trở thành Anh hùng chính thức phải nói là rất hẹp. Cho dù trong giới Thức Giả có nhiều nhân vật xuất chúng, nhưng chỉ có một phần trăm số đó sẽ trở thành Anh hùng mà thôi.
“Chắc Cha cũng biết danh hiệu Anh hùng được trao cho một nhóm hai người, đó là nguyên tắc, hơn nữa chỉ có những người đã tốt nghiệp khóa huấn luyện nghiệp vụ mới đủ tư cách xét tuyển. Vì những lý do đó, học sinh năm Nhất như con chẳng phải nên bắt đầu tìm kiếm Cộng sự là vừa rồi hay sao.”
“Dù như thế đi nữa thì con vẫn còn rất là trẻ con…” Banyu nhún vai nói, tỏ vẻ hơi ngạc nhiên.
“Thì hôm qua con đã ăn một cú rõ đau còn gì, còn bị dạy đời nữa.”
“Phải rồi, chuyện đó là thế nào vậy, có thể cho ta biết được không?”
“Này này, sao tự nhiên Chà lại tỏ ra lịch sự thế hả?”
Gakuto ngồi dậy, vừa nhìn lơ đễnh về một góc phòng vừa nói.
“Con cũng không hiểu…tại sao mình lại bị cái người này phóng điện tấn công đến hai lần.”
“Cậu còn bảo là chưa biết lý do ư?”
Một cô gái đang ngồi ở cái sofa đặt đối diện với Gakuto đập bàn quát. Lý do mà cô im lặng từ nãy đến giờ là do cô phải ngồi viết tường trình. Nguyên văn lời cô đã viết như sau: “Em thành thật xin lỗi vì đã dùng Dị Năng để tấn công và gây thương tích cho người khác mà không có lý do chính đáng”.
Lý do không chỉ có sự kiện hôm qua, mà còn vì chuyện cô tấn công Gakuto khiến cậu ta bị bỏng, và cả vụ hành hung ba nam sinh trên đường đi đến văn phòng hiệu trưởng nữa.
Vết thương của Gakuto và ba người kia đã sớm được các bác sĩ là những Thức Giả có năng lực trị thương chữa lành một cách nhanh chóng, nhưng còn nữ sinh được ngỏ lời ở sảnh chính học viện có lẽ vì sợ đàm tiếu nên đã biến đi đâu mất, thành ra vụ quấy rối nữ sinh của Gakuto cũng xem như không xảy ra.
Nếu xét từ đầu đến cuối sự việc, thì có vẻ như Gakuto là người bị thiệt.
“Cậu thật là…mới hôm qua vẫn còn rủ rê tôi làm Cộng Sự, vậy mà hôm nay đã đi nói mấy câu tương tự với người khác là thế nào hả? Đã thế cậu còn bảo là đã bị hơn ba người từ chối??? Thật là…không thể tin nổi.”
“Này này, muốn mời ai làm Cộng Sự chẳng phải là quyền của tôi sao.” Gakuto cũng chẳng chịu kém cạnh, công kích ngược lại cô gái đang giận muốn bốc hỏa.
“Còn cô nữa, cô có biết là cô đã suýt thiêu cháy người ta đến hai lần không hả, coi bộ nói đạo lý với người man rợ như cô là vô dụng.”
“Cái đó…T-Tất cả là tại cậu thì có, cậu là tên biến thái nhìn cơ thể của người khác! Cậu có tư cách gì nói tôi chứ!”
“Chuyện đó từ đầu vốn đã là do mấy cái tia điện chết tiệt của cô gây ra đó!” Gakuto gào lên, quả nhiên đến mức này cậu ta đã chịu hết nổi.
Dứt lời, Gakuto đưa tay lột miếng băng gạc đang dán ở trên má xuống. Roẹt một phát, ở dưới lớp băng gạc quả đúng là một làn da lành lặn nhưng vẫn hơi hơi ửng hồng, đó có lẽ là kết quả của sự việc bẽn lẽn ngày hôm qua giữa hai người.
“Chưa hết đâu, còn nữa! Cũng tại cô mà tôi phải nằm ở bệnh xá đến sáng nay mới dậy được. Dù cô có biện minh là do muốn chữa thẹn thì cũng phải có chừng mực chứ! Không phải suýt tí nữa thì tôi đã mất mạng rồi sao!”
“Cậu…cậu im đi! So với thiệt thòi về thân thể mà một thiếu nữ như tôi phải chịu thì mạng sống của cậu chẳng đáng so sánh!”
“Hmmm…Cũng không phải là sai, cơ thể của cô theo thời gian sẽ còn phát triển cho nên đúng là rất có giá trị.”
“Cái gì? Aaaaaaaaaaaaaa quả nhiên là cậu muốn chết mà!!”
“Ơ kìa! Này này, chờ đã! Đừng có hở tí là phóng điện!”
“Ái chà chà…Đúng là tuổi thanh xuân.”
Banyu biết hai đứa trẻ này mà cãi nhau thì sẽ chẳng thèm để ý đến lời nói của người không liên can, thế nên ông đã chuồn ra đằng sau ghế sô-fa từ lâu. Đó cũng là để né tránh cơn giận đang sục sôi trong người Gakuto lúc này đang giơ ngón tay chỉ vào mặt Kaimori Amane rủa xả:
“Tôi cũng đúng là ngốc nghếch khi mời kẻ phóng điện lung tung như cô làm Cộng Sự! Những gì tôi nói hôm qua xem như là chưa có đi!”
“Ồ, tôi cũng chẳng mong gì hơn! Làm Cộng Sự của một tên biến thái khinh thường người khác như cậu thì tôi thà chết còn hơn!” Amane phì mũi nói, “Đằng nào thì tôi cũng chẳng muốn ghép cặp với ai cả, thế nên cho dù anh có quỳ xuống van xin thì tôi cũng sẽ từ chối.”
“Hừ, với cái tính khí thất thường đó của cô thì cũng chẳng ai muốn đến gần đâu mà lo…”
“Cậu sai rồi. Chẳng qua chỉ vì tôi không muốn sử dụng năng lực của mình để chiến đấu, thế nên cậu đừng có đến tìm tôi nữa, có hiểu chưa?”
“Câu đó phải để tôi nói mới đúng! Tôi cũng chẳng muốn nhìn thấy cái mặt của cô nữa!”
Dứt lời, hai người lườm nhau một cái muốn tóe lửa, rồi sau đó cùng hất mặt đi chỗ khác.
“Năng lực tiềm ẩn đúng là không thể bàn cãi…nhưng mà mình không thể ưa nổi cô ta.”, Gakuto nghĩ. Không những tính tình hai người không hợp nhau, mà cô nàng này lại còn quá bạo lực. Nếu chọn cô ấy làm Cộng Sự thì chỉ một cái mạng chắc là không đủ.
Đúng lúc đó, Banyu lại phá lên cười sằng sặc:
“Hahaha, bản lĩnh lắm Gakuto. Đúng là khó tin.”
“Nghĩa là sao?”
“À, thì là vì nhóc có bản lĩnh từ chối cả tiểu thư của nhà Kaimori đấy, một cái tôi ghê gớm.”
“Hơ…?”
“Hơ cái gì. Chẳng lẽ cậu không biết chuyện đó?”
Banyu nhìn vẻ mặt ngạc nhiên đến tròn xoe cả mắt của Gakuto, rồi tiếp tục ngạo nghễ tuyên bố:
“Cô gái này tên là Kaimori Amane. Là thứ nữ thuộc nhánh chính của đại gia tộc Kaimori đấy.”
Kaimori. Nhánh chính. Con gái.
Mấy từ đó đang nhảy loạn xạ trong đầu của Gakuto. Vài giây sau, như đã hiểu ra chuyện gì, từ cổ họng của cậu phun ra một tiếng hét, có lẽ là lần đầu tiên trong ngày:
“Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”
Ngày hôm qua khi hai người chạm trán, Gakuto đã thấy bảng tên của Amane, và cậu cũng đã nghĩ đến khả năng đó. Tuy nhiên sau đó cậu đã tự nhủ là chẳng thể nào có chuyện đó được và sau đó cũng quên bẵng đi.
“Cô…Cô là người của nhà Kaimori!? Là thật hay đùa vậy?”
“…Cậu có vấn đề gì với chuyện đó hả?” Cô gái trẻ cáu kỉnh lườm Gakuto nói.
Gia tộc Kaimori.
Có lẽ trên khắp đất nước này, không có người nào không biết về sự tồn tại của họ.
Kaimori Akuta Người đứng đầu nhà Kaimori chính là một trong những Thức Giả đầu tiên trên thế giới. Với hàng ngũ đông đảo Thức Giả có thực lực, họ không chỉ nổi tiếng trong nước mà còn được biết đến trên khắp thế giới. Người nhà Kaimori có thể nói là có sức ảnh hưởng lên cả chính trường và thương trường. Nếu hỏi gia tộc này nổi tiếng đến mức nào, thì việc họ thường xuyên xuất hiện trong các bài viết của sách giáo khoa Lịch sử đã đủ trả lời cho câu hỏi đó rồi.
Nói cách khác, họ chính là Thức Giả trong giới Thức Giả, là tinh anh của những tinh anh.
Thế nhưng, cô gái ở trước mặt Gakuto lại không khiến cho cậu có cảm giác gì là người của một gia tộc bá đạo như thế cả.
Amane đang cúi gằm mặt xuống, tay nắm chặt lấy vạt váy, có vẻ như đang cảm thấy cực kì xấu hổ.
“Thì chẳng phải cậu đã nhìn thấy bảng tên của tôi rồi sao, làm gì mà phải tỏ ra ngạc nhiên như thế.”
“Thì là vì…tôi cứ nghĩ con cái của nhà Kaimori thì phải đi học ở học viện Kaitei danh tiếng mới đúng, ai mà ngờ cô lại đến cái trường công lập này.”
“Khoan đã. Tin cô bé này chuyển đến đây đã được đồn ầm lên từ trước ngày nhập học cơ mà. Con không biết sao?” Banyu đột nhiên lên tiếng.
“Ông Già quên rồi sao. Hôm trước ngày nhập học con đang ở một thành phố khác, làm sao mà bắt kịp mấy cái tin đồn hay chuyện thế tục chứ.”
“À, ra thế.”
“Cơ mà tại sao ở trường này lại có người của nhà Kaimori vậy hả? Các người có việc gì hay sao?” Gakuto hỏi, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Amane nuốc nướt bọt một cái, thế rồi sau một hồi để hai người kia chờ đợi, cuối cùng cô cũng mở miệng trả lời:
“Là vì…”
“Như thế nào hả?”
“Là vì…tôi đã bị đuổi khỏi gia tộc.” Amane bĩu môi, trả lời một cách đầy khó nhọc.
“Trong kỳ thi chuyển cấp từ sơ trung lên cao trung của trường Kaitei, tôi đã…thi trượt, nên chỉ có thể chuyển đến trường này.”
Khi nghe đến đó, Gakuto nhất thời không biết phải nói gì, cậu lắp bắp:
“Cái…cái gì cơ? Cô… cô là người nhà Kaimori mà. Sao có thể…?”
“À.” Đang nói giữa chừng, Gakuto bỗng khựng lại như vừa nhớ ra chuyện gì đó, rồi cậu bất giác đưa tay bịt miệng.
“Đúng là với khả năng điều khiển tia điện tệ hại và tính cách lỗ mãng đó của cô thì khó mà thi vào được mấy ngôi trường danh tiếng…”
“Đừng có tỏ ra thương hại tôi! Tôi lại cho cậu cháy đen thui bây giờ!” Amane vừa lườm Gakuto vừa nói, xong rồi lại quay sang chỗ khác phì mũi một cái.
“Chuyện đó thì…không cần cậu phải lo, vì dù gì tôi cũng không thích sử dụng Dị Năng của mình.”
“Sau hai vụ suýt thiêu chết người khác mà cô còn nói được câu đó sao…Với lại chẳng phải hôm qua cô đã phô diễn ra một màn kinh thiên động địa đó sao.”
“Vụ…vụ đó là do tôi không có lựa chọn nào khác!”
“Ồ, vậy à, thì ra là thế.” Banyu ở gần đó đột nhiên vỗ tay một cái, rồi ông nói tiếp, “Đã có người gọi điện đến học viện để cảm ơn Amane-chan đấy.”
“Cảm ơn ấy ạ?”
“Đúng thế. Là vì chuyện hôm qua đấy, Amane-chan đã cứu được một bé gái nhỏ, đúng không?”
Amane bất giác nuốt vào một ngụm, ra chiều đã bị nói trúng tim đen.
“Người bảo hộ của đứa bé đã tìm ra số của học viện và gọi đến. Họ cảm ơn rối rít, còn bảo bé gái ấy không hề bị thương. Em làm tốt lắm, Amane. Tôi cũng có một đứa con gái nên hành động của em thật sự khiến tôi thấy xúc động.”
“Thật sao, thưa thầy…Em bé không bị thương là tốt rồi.” Amane thở phào một cái, đuôi mắt giãn ra, cô đưa tay vuốt ngực mấy cái.
Một biểu hiện rõ rệt vừa rồi của Amane, ai nhìn vào cũng đoán ra được là cô thật sự thấy nhẹ nhõm trong lòng, như vừa giải tỏa được áp lực.
“Như vậy là…Mình đã chiến đấu để cứu mạng một người khác? Điều đó có nghĩa là mình cũng không phải dạng người hèn nhát phải không nhỉ.” Amane trầm tư.
Banyu quay sang Gakuto đang nhìn Amane chằm chằm với một vẻ mặt cực kỳ phức tạp, ông lên tiếng:
“Cả Gakuto cũng đã làm rất tốt. Hai đứa đã hợp sức lại và chặn đứng thành công một tên Thức Giả có ý đồ xấu xa.”
“Cảm giác được khen ngợi thật là hãnh diện nhỉ. Ông Già có định khen thưởng chúng tôi không? Ồ, hay đó chính là lý do mà chúng ta được gọi lên đây nhỉ...?”
“Đừng mừng vội. Để ta giải thích một cách dễ hiểu hơn cho hai đứa.”
“Sao cũng được, nhanh nhanh giùm đi Ông Già. Tí nữa tôi còn có hẹn.”
Dứt lời, Gakuto nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, lúc này đã quá mười hai giờ trưa.
Mặc dù bản chất của Gakuto không phải là dạng người quan tâm giữ lời hứa với người khác kiểu đó. Tuy nhiên, lần này
“Shindo Gakuto, Kaimori Amane.” Banyu uy nghiêm nói.
Không khí trong phòng bỗng dưng thay đổi hẳn, từ người vị hiệu trưởng tỏa ra một loại khí thế cực kỳ cường mãnh, cảm giác như hơi nước trong không khí cũng sắp bị đóng thành băng. Khí thế đó quả xứng với một vị Anh hùng được mệnh danh là “Mãnh Thần”.
“Ta ra lệnh cho hai cái tên này, phải tham gia các hoạt động công ích xã hội.”
“Hả???”
“Hả???”
Gakuto và Amane đồng loạt thốt lên, cả hai đều bất ngờ khi bị ra lệnh một cách đột ngột như thế.
Được biểu dương và đi lao động công ích, hai khái niệm này khác nhau một trời một vực.
“Nói thẳng ra thì, ta muốn hai đứa phối hợp với nhau và làm cái gì đó. Cứ xem như là sinh hoạt ngoại khóa đi nhé.”
“Kh-khoan đã! Như vậy là sao hả Ông Già!?”
“Haizzz, để ta giải thích từ đầu vậy. Cả hai đã biết phương pháp đối phó với Thức Giả tội phạm chưa?”
“Khục...Sao tự nhiên lại hỏi chuyện đó?”
“Cứ trả lời đi, biết hay là không hả Gakuto?”
“Ừ thì...”
Không để Gakuto kịp lên tiếng phản biện, Banyu vẫn ôn tồn nói tiếp:
“Hẳn là cả hai đều đã biết. Chỉ có những Anh hùng chính thức mới được quốc gia công nhận mới được phép khống chế và bắt giữ Thức Giả tội phạm.”
“Nói vậy nghĩa là sự việc ngày hôm qua là một hành vi vi phạm pháp luật ư?”
Banyu nhìn hai người, nhẹ nhàng phất tay mấy cái, sau đó ông chuyển ánh nhìn ra một nơi xa xăm ở ngoài cửa sổ. Ông thở dài:
“Tuy vậy...Sự việc hôm qua đã để lại thiệt hại khá là nghiêm trọng.”
“...”
“Sức phá hoại đến từ năng lực của hai đứa còn khủng khiếp hơn cả cái gã Thức Giả làm càn kia nữa.”
“Này này, gượm đã! Những thiệt hại đó chẳng phải là do cô ta phóng điện đốt phá mà ra hay sao? Sao cả tôi cũng phải chịu trách nhiệm hả Ông Già?”
“À, đấy là trách nhiệm liên đới theo quy định của Bộ Ma pháp.”
“Luật lệ gì mà hà khắc quá vậy!”
“À, ta cũng đã nghĩ đến chuyện đó.” Banyu gãi cằm, ung dung nói “Học viện này là cơ sở đào tạo Thức Giả, đúng chứ? Vì vậy không có hình phạt nào thích hợp hơn để giúp cho hai đứa rèn luyện tính tự chủ và nâng cao năng lực cả. Sẵn tiện trường ta cũng đang thiếu tình nguyện viên để gửi sang những học viện danh tiếng, đúng là nhất cử lưỡng tiện.”
“Tưởng gì...hóa ra Ông Già cố tình vờ vịt để sai tôi đi làm chuyện vặt.”
“Hahaha...Nhóc hiểu lầm ta rồi.” Banyu cười rôm rả, thế nhưng trong tiếng cười của ông có gì đó rất khả nghi. Điều đó chắc chắn không lọt ra được khỏi nhãn quan của Gakuto, thế nhưng ông vẫn ôn tồn nói tiếp:
“Thôi mà, công việc này không khó như nhóc nghĩ đâu. Chỉ tốn khoảng nửa ngày là xong. Đầu tiên là đi tuần tra xung quanh một khu vực đã được chỉ định, sau đó hai người kiểm tra lại lần nữa là được. Chỉ bấy nhiêu thì chắc không làm khó được hai đứa nhỉ?”
Sau khi dứt lời, Banyu cười cười nhìn cả hai người Gakuto và Amane. Hai người nghe xong thì nhìn nhau một cái rồi không hẹn mà cùng nhau...gật đầu. Cả hai sau đó đồng thanh:
“Phản đối.”
“Em cũng thế.”
“Hahaha, ta biết ngay mà. Thẳng thắn lắm, có điều...” Banyu gật gù.
“...Ta không nghe nhầm chứ hả?”
“Không nhầm đâu Ông Già, tôi kịch liệt phản đối.” Gakuto thẳng thừng nói. “Tôi phải chuyên tâm học tập và còn đi tìm Cộng Sự, cho nên không có thời gian đi làm mấy chuyện vô bổ đâu.”
“Hơn nữa, cái điều kiện phải phối hợp với cô ta về cơ bản là không thể thực hiện.”
“Đúng thế. Phải nhìn thấy cái bản mặt của cậu trong một thời gian dài đối với tôi chẳng khác nào tra tấn.”
“Hahaha, bất đắc dĩ mà nói thì về khoản này tôi với cô khá là hợp ý nhau đấy.”
“Ồ, tôi cũng không nghĩ là lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy với một người mà mình cực kỳ ghét.”
Và cứ như thế, Gakuto và Amane cùng phá lên cười, trong tiếng cười của cả hai có quá nửa là địch ý. Banyu ở trước mặt hai người nhìn thấy cảnh đó thì gãi đầu soàn soạt:
“Thật không thể tin nổi...Mà hai đứa vẫn có quyền từ chối đấy.”
“Ồ, thế thì sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều đấy, tại vì hôm nay tôi còn có hẹn...”
“Em cũng phải về nhà để dọn dẹp...”
“Thay vào đó, hai đứa sẽ bị đình chỉ học, chịu không?”
“Chịu cái con khỉ khô!!”
“Tại sao thầy lại ra quyết định chóng vánh như thế !?”
Trước màn lật mặt nhanh như lật bánh tráng của Banyu, cả hai lại một lần nữa không hẹn mà cùng la lên. Trông thấy cảnh đó, Banyu chỉ khinh khỉnh cười, ông làm bộ bĩu môi nói:
“Một tiếng nữa ta phải đi công tác mất rồi, cho nên mấy chuyện lặn vặt như thế này phải giải quyết thật nhanh. Đúng là có hơi lạm dụng chức quyền một chút, nhưng ta là hiệu trưởng cơ mà, ai lại trách được chứ hả?”
“Từ lúc nào mà đất nước này đã có một chính quyền độc tài như là chế độ cũ ở Campuchia rồi?”
“Vậy tức là chúng ta không có lựa chọn nào khác...”
Gakuto và Amane lên tiếng làu bàu ra chiều hết sức chán nản, đường lui của cả hai người đã bị khước từ hoàn toàn. Cuối cùng thì Amane là người đầu tiên chấp nhận tình cảnh đó,
“Thôi được...em chấp nhận đi tình nguyện, tuy nhiên…!” Amane nói, thoáng nhìn đến Gakuto, trong mắt cô ánh lên một tia khó chịu giống như khi bắt gặp một con sâu bướm đầy lông vậy.
“Em không thích ở cùng cậu ta, cho dù bị đuổi học cũng tuyệt đối không!”
“Tôi phải nói với cô bao nhiêu lần nữa đây. Tôi cũng không có hứng thú ở bên cạnh cô đâu, vì không biết lúc nào mình sẽ bị cô phóng điện lung tung thiêu chết.”
“Này, ta thấy hai đứa ăn ý một cách bất ngờ đấy chứ.”
“KHÔNG HỀ.” Cả hai đồng thanh nói.
“Ồ thế à…Thôi thì, để ta nhượng bộ một chút.”
Nói rồi Banyu giơ ngón trỏ lên.
“Cả hai quyết đấu đi, ai thắng thì quét dọn sân trường, còn người thua phải đi lao động công ích. Như vậy có ai phản đối nữa không?” Banyu nói, kèm theo là một tràng cười đầy khó hiểu.
