Một thằng Otaku mọt sách leo top kiểu gì trong cuộc chiến dị năng?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11533

Tập 01 - Mở đầu

Anh hùng!

Chính là đẩy lùi cái ác, và thực thi chính nghĩa, là niềm hy vọng của mọi người.

Kaimori Amane đang đứng một mình ở trong bóng râm của một tòa nhà, hai tay ôm đầu.

Không thể nào, chỉ là đùa thôi phải không...!?

Như một lẽ tự nhiên của buổi chiều thứ Sáu, lượng người qua lại trên con đường lớn hôm nay đông hơn bình thường. Tuy nhiên, từ trong góc khuất của tòa nhà nhìn ra thì lại thấy hình như mọi người đang chạy trối chết về phía trước.

"Hahahahahahaha!"

Trong đám đông đó, có một người đàn ông đang cất tiếng cười điên dại. Đó là một người đàn ông có ngoại hình lòe loẹt một cách kỳ khôi, với mái tóc vàng dựng ngược ra phía sau và bộ trang phục đính hàng chục loại phụ kiện khác nhau. Đeo trên vai hắn là một cây guitar điện trông cũng không kém phần lả lướt.

Thế rồi, người đàn ông đó cầm phím đàn lên và bắt đầu gảy đàn một cách điên cuồng. Ngay khoảnh khắc đó, từ cây đàn guitar bỗng nhiên tỏa ra một thứ ánh sáng lập lòe kỳ dị, kèm theo một tràng âm thanh đáng sợ ồ ạt xâm chiếm khắp cả một khu vực gần đó. Những cái cửa sổ hướng ra mặt đường khi bị âm thanh đó chạm phải liền đồng loạt vỡ tan tành, khiến cho những mảnh thủy tinh trút xuống như mưa. Từ phía xa xa còn có thể nghe thấy cả những tiếng la hét thảm thiết vọng lại.

"Hãy ra đây mà nhìn! Cái công ty khốn kiếp dám sa thải tao... Bọn mày phải bị trừng phạt."

Người đàn ông nhìn lên tòa nhà trước mặt mình và nói, miệng vẫn đang cười như điên. Không chỉ có những tấm kính cửa sổ mà cả những bức tường của tòa nhà đó đều đang rung động dữ dội, như thể cả tòa nhà sắp sập đến nơi. Ở tầng ba của tòa nhà có một tấm biển hiệu đề chữ “Công ty Âm nhạc Nghệ thuật XX” đang đu đưa rất thảm hại, ra chiều có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Hình như người đàn ông đó do một phút bốc đồng mà quyết định phạm tội. Và năng lực của hắn ta chính là, biến âm thanh thành làn sóng công kích. Cây guitar mà gã đang cầm trên tay, chính là hiện thân của quỷ, hay nói cách khác, đó hẳn là Gifted Art, năng lực bị nguyền rủa của gã.

Sao tự nhiên lại gặp phải một tên quái thai phạm tội ở chỗ này chứ...!

Kết quả của việc ra ngoài mua đồ buổi tối là như thế này đây, thật sự là quá xui xẻo đi. Amane chỉ biết nhìn lên trời và thầm trách móc.

Nhưng mà, chỉ cần mình cứ trốn ở đây thì... chắc là sẽ không sao đâu nhỉ?

Chắc là cô chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi.

Một lúc sau, những người trông có vẻ như là cấp trên của gã đàn ông kia đã đến, hẳn là họ sẽ ra tay áp chế tên điên đó lại. Amane thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp an tâm thì... một cảm giác vô lực bắt đầu dâng lên trong lồng ngực của cô.

"Tất cả bọn mày, biến mất cho tao!"

Hành động phá hoại của gã đàn ông vẫn chưa dừng lại. À không, chính xác hơn là nó còn mãnh liệt hơn lúc nãy một bậc. Thiệt hại bây giờ đã bắt đầu lan đến cả những nơi khác, như cái quán café mà Amane thường ngồi hay là tiệm rau củ mà Amane vẫn luôn được tặng thêm đồ mỗi khi đến mua.

Ít ra thì, quanh đó không có bóng người nào cả, có vẻ như không có ai xấu số bỏ chạy không kịp...

Tên này... Không thể bỏ qua cho hắn...

Amane siết chặt tay thành nấm đấm, nhưng rồi lại buông lỏng. Cô lắc đầu nguầy nguậy và nhắm mắt lại, trên mặt lại hiện ra vẻ lãnh đạm như cũ. Nếu gã đàn ông không màng đến Amane, cô có thể bỏ chạy, tuy nhiên không thể có khả năng đó...

Những người chưa thành thạo như mình sẽ chọn cách bỏ đi... nhưng làm thế chẳng được gì cả.

Việc duy nhất mà cô có thể làm là tiếp tục nấp trong bóng râm và nín thở.

Hoặc, nói cách khác, làm như vậy thì hợp với phong cách của cô hơn...

"Oe oe..."

"Hả!?"

Ngay lúc đó, đột nhiên Amane ngẩng đầu lên cực nhanh. Cô ló đầu ra nhìn, ở một góc khuất của tòa nhà đang bị một đống gạch vụn che lấp có một bé gái nhỏ đang bò trên mặt đất, gương mặt rấm rứt như sắp khóc. Bên cạnh cô bé không có bất cứ người bảo hộ nào, và gã đàn ông kia dường như cũng không nhận ra sự tồn tại của cô bé.

Tai hại hơn cả, nơi mà hắn đang nhắm vào... ma xui quỷ khiến thế nào lại chính là phương hướng có bé gái kia.

"Tất cả hãy bị thổi bay cho taaaa!"

"Nguy hiểm!"

Trong một tích tắc, đột nhiên cảm giác vô lực trong người Amane tiêu biến hết. Cô lao ra khỏi góc khuất của tòa nhà, lập tức hướng về phía gã đàn ông đang gảy đàn guitar kia...

"Lôi Đao!"

Amane hét lên, cùng lúc đó từ lòng bàn tay của cô phóng ra một chùm tia sáng. Một tia sét khổng lồ theo đó mà tiến đến ngăn chặn luồng sóng âm phá hoại đang ồ ạt lao tới.

"Cái gì...?"

Gã đàn ông thảng thốt, gương mặt hắn nhăn nhó.

Tia sét uy lực kia, lẽ ra phải nhắm vào kẻ địch là hắn, thế nhưng đột nhiên lại rẽ sang một hướng khác, nhanh đến mức kể cả giật mình thì cũng đã muộn. Tiếng sấm rền như xé trời vang lên bên cạnh Amane. Tia chớp của cô đã lao thẳng vào tiệm cà phê không người gần đó, từ bên trong cửa hàng bốc lên một cột khói đen xì. Cả khu vực quanh đó nhất thời trở nên yên ắng.

Hừm... Quả nhiên là không trúng.

Dù rất muốn ôm đầu ra vẻ ngao ngán, nhưng Amane không thể dừng chân được. Cô đến chỗ bé gái, giúp cô bé đứng dậy và chỉ về một hướng ngược lại với gã đàn ông kia.

"Đứng dậy đi cô bé! Mau chạy đi!"

"Ơ... Vâng ạ, cảm ơn chị gái!"

Cô bé cúi gập người, líu ríu nói lời cảm ơn sau đó hối hả chạy đi mất. Amane nhìn theo bóng lưng cô bé đến khi đã đi khuất, rồi lại quay sang đối mặt với gã đàn ông. Cô vốn không muốn đi đến bước này, nhưng gã đàn ông trước mặt cô lại đang cười rống lên như một tên thiểu năng.

"Gì đây, anh hùng của mọi người xuất hiện ư... Chẳng phải chỉ là một con nhóc sao?"

"Cái đó thì có gì sai hả?"

Amane trừng mắt nhìn gã đàn ông. Cơ thể hắn khẽ chấn động như bị tia nhìn đó áp đảo.

"Đúng là... ta chỉ mới thành thạo một nửa thôi."

Amane khẽ hít một hơi sâu, cô giơ ngón trỏ của mình lên, chỉ về phía trước đầy tự tin.

"Nhưng mà ngươi khiến ta chịu không nổi! Ta không thể ngồi yên một chỗ nhìn ngươi làm hại người khác!"

"Ồ... Mày cũng ngạo mạn quá nhỉ."

Gã đàn ông bật ra một tràng cười lớn, chăm chú nhìn Amane như thể đang đánh giá cô một lượt. Một lúc sau hắn giơ ngón cái lên, chỉ về phía tiệm cà phê mà khi nãy Amane đã công kích nhầm địa chỉ.

- Định hạ tao bằng đòn đánh cẩu thả như lúc nãy sao? Nó còn không gây được cho ta một vết trầy. Dám công kích kiểu mắt nhắm mắt mở như thế sao?

"I-Im mồm đi! Đó chẳng qua chỉ là do ta trượt tay mà thôi!"

Amane gào lên, tuy ngoài mặt lấp liếm nhưng trong lòng cô đang chột dạ và mồ hôi lạnh thì không ngừng túa ra.

Quả nhiên việc điều khiển nó chính là trở ngại...!

Không ngờ rằng điểm yếu của mình lại bị đối thủ nắm bắt một cách dễ dàng như vậy, tuy nhiên bây giờ Amene không thể rút lui được, cô nhớ đến những giọt nước mắt của bé gái nọ, và cơn giận lại lần nữa bốc lên.

"Nghe đây tên kia! Một kẻ dùng vũ lực để làm loạn như ngươi, ta sẽ-"

Amane lại xòe tay và giơ lên trời. Tuy nhiên, lần này lại không có tia sét nào phóng ra cả. 

"Tên nào dám làm phiền ta học bài?"

“Gyaaaaa!?”

Một tiếng la ó ầm ĩ gây chấn động cả bầu không khí đột nhiên vang lên.

Amane lạng choạng ra chiều sắp ngã, còn gã đàn ông chỉ co mình lại. Từ vị trí trong tiệm cà phê khi nãy bị tia sét trực diện đánh trúng, một thân ảnh bước ra từ làn khói đen mù mịt. Đó là một thiếu niên mảnh khảnh, đến trước cửa tiệm, cậu ta nhìn Amane chằm chằm.

"Là cô à? Ả JK ngực to kia."

“Cái gì, JK, ngực to...!?”

Ánh nhìn của thiếu niên đó đang dán lên bộ ngực của Amane.

Cái khu vực nở nang hơn so với những cô gái đồng trang lứa đó, là bí mật và cũng là nỗi mặc cảm của Amane.

Cô vội vàng ôm ngực, nhìn lại cậu thiếu niên kia, rồi chợt nhận ra…

Đó chẳng phải… đồng phục trường Mino sao?

Chiếc áo blazer cậu ta đang mặc có thiết kế hoàn toàn giống hệt của Amane.

Hơn nữa, màu nơ và cà vạt cũng giống hệt, có nghĩa cậu ta là học sinh năm nhất, vừa mới lên cấp ba vào mùa xuân này.

Thế nhưng, khuôn mặt cậu ta lại chẳng có chút gì gọi là vẻ ngây thơ của học sinh năm nhất.

Chiếc kính gọng mỏng trông có vẻ trí thức nhưng toát ra sự lạnh lẽo của một con dao, đằng sau là đôi mắt tuy long lanh nhưng tràn ngập tinh thần chiến đấu. Chân mày đang nhíu lại, tạo nên nếp nhăn sâu hoắm.

Trông chẳng khác gì một con thú khát máu.

"Này, trả lời câu hỏi đi. Tia sét vừa rồi là cô làm ra à?"

"À, ừ, đúng vậy…"

Một áp lực khủng khiếp. Có thể gọi là sát khí. Cậu thiếu niên nọ móc từ túi áo khoác ngực ra ra một chiếc bút máy, và chĩa mũi bút thẳng vào Amane đang run như cầy sấy.

"Đồ vô lại, dám quấy rầy thời gian học hành quý giá của người khác! Nếu chỉ là làm ồn thì còn bỏ qua được… Nhưng sỉ nhục người ta đến vậy, cô nói tôi bỏ qua như thế nào hả? Tập vở bị thiêu rụi, bút thì bị bẻ gãy, bài tập vừa giải xong cũng đi tong hết! Cô tính đền bù chuyện này thế nào đây?"

"Ơ, hơ… Học… Học hành là sao?"

Trong câu quát dồn dập đó lẫn vào một vài từ ngữ hơi bị khó hiểu với Amane.

Cô ngơ ngác, cố gắng sắp xếp mọi thứ trong đầu, rồi nhận ra một điều quan trọng.

"Không lẽ… Cậu đã ngồi học bài ngay trong lúc náo loạn như vậy?"

"Thì có gì sai? Học là bổn phận của học sinh mà."

Cậu thiếu niên thản nhiên đáp.

"Thời gian rảnh sau khi tan trường quý giá như vậy, không dùng để học thì làm gì?"

"Hôm nay chỉ có tiết đến buổi trưa thôi mà. Giờ đã là chiều tối rồi còn gì?"

"Hở? Ồ, đúng thế thật. Trời đã nhá nhem tối rồi. Thảo nào cứ có cảm giác bị nhân viên nhìn chòng chọc. Ra là do mình ngồi suốt sáu tiếng đồng hồ mà chỉ gọi một ly cà phê."

Cậu thiếu niên như vừa sực tỉnh, bần thần ngước nhìn bầu trời hoàng hôn.

Một kẻ cuồng học như bước ra từ truyện tranh. Amane biết người ta thường gọi kiểu người đó là gì.

Chỉ là một tên mọt sách thôi sao?

Có lẽ vì vậy mà cậu ta trông yếu kinh khủng.

Amane cảm thấy mình thật ngu ngốc vì đã lo sợ, dù chỉ là trong thoáng chốc.

Chẳng biết cậu thiếu niên có nhận ra tâm trạng phức tạp đó của Amane hay không. Cậu ta thậm chí không liếc nhìn cô một cái mà chỉ quan sát xung quanh, có vẻ như một hồi sau mới nhìn thấy gã đàn ông cầm guitar. Cậu nhíu mày nhẹ.

"Hừm... Gã đó là kẻ gây náo loạn à. Cô định đánh hạ hắn sao?"

"P-phải, nhưng mà..."

"Khoan đã... Từ chỗ cô đang đứng, làm sao cô có thể phá nổ quán cà phê này vậy? Là do cô cố tình à? Hay là cô có kỹ thuật điều khiển cực kỳ điêu luyện?"

"N-này! Cậu cũng ồn ào chẳng kém gì hắn đâu!"

Amane quát cậu thiếu niên đang nhìn cô bằng ánh mắt chế giễu.

"Mọt sách như cậu sao mà hiểu được chứ! Bộ học giỏi là cao quý lắm sao?"

"Cao quý chứ!"

Cậu ta gật đầu một cách thản nhiên, rồi chỉ vào gã đàn ông cầm guitar và tuyên bố lớn tiếng:

"Bởi vì, người học giỏi như tôi... có thể tiêu diệt loại tôm tép như gã đó trong chớp mắt!"

"Hả?"

Người bật ra tiếng kêu đó không chỉ có Amane.

Gã đàn ông cầm guitar liếc nhìn cậu thiếu niên với ánh mắt sắc lạnh, khuôn mặt hắn dần chuyển sang màu đỏ vì tức giận.

"Không chỉ lũ đồng nghiệp... đến một thằng nhóc cũng dám coi thường tao!"

Hắn đặt tay lên dây đàn guitar, rồi gào to hết cỡ.

"Vậy thì tao sẽ cho mày thưởng thức màn trình diễn để đời của tao... cứ nghe cho kỹ đi thằng nhócccc!"

Nguy hiểm!

Trước khi Amane kịp hét lên câu đó, một làn sóng âm mạnh mẽ đã ồ ạt lao đến chỗ cậu thiếu niên.

Trong chớp mắt, hình dáng cậu biến mất sau một đám bụi cát, tiếng kêu thất thanh còn chẳng kịp vọng đến.

Amane chỉ có thể đứng sững người trong vô vọng. Một tràng cười điên cuồng chọc thủng tai cô.

"Hahahaha! Nhìn đi! Ai dám chọc giận tao đều sẽ có kết cục như vậy!"

"Ai... ai cho ngươi làm thế..."

Cô nhận ra mặt mình gần như không còn một giọt máu.

Đúng là đối phương là một cậu thiếu niên khó ưa, không gây một tí thiện cảm nào ở lần gặp đầu tiên.

Nhưng dù vậy đi nữa… Cô không thể im lặng nhìn người khác bị tổn thương ngay trước mắt mình. Ít nhất cũng phải trả thù cho cậu ta. Đúng lúc đó, cô nhận ra tay mình đã siết lại thành nấm đấm và đang run rẩy.

"Có ai bị làm sao à?"

"Hahaha, hả...?"

Một giọng nói đầy tự tin vang lên.

Tức thì, đám bụi cát dày đặc vừa cuộn lên bị thổi bay, nổ tung như bong bóng.

Những gì còn lại chỉ là mặt đường nhựa bị xé toạc tan tành, nứt nẻ khắp nơi. Và giữa khung cảnh thảm khốc đó…

"Hừm, ngươi gọi đó là màn trình diễn để đời của mình à? Thật là tầm thường và thô tục."

Cậu thiếu niên đứng đó với vẻ mặt bình thản.

Tuy tóc hơi rối một chút, nhưng trên da và đồng phục không hề có một vết xước nào. Điều đó chứng tỏ rằng: bằng cách nào đó, cậu đã vô hiệu hóa hoàn toàn làn sóng âm khủng khiếp kia. Không chỉ Amane, gã đàn ông nọ cũng há hốc mồm.

"Tại sao... Âm nhạc của ta không có tác dụng... Sao có thể!?"

"Xin lỗi nhé. Ta đã lường trước được đòn đó rồi."

Cậu thiếu niên chỉnh lại gọng kính bị lệch, cười đầy tự tin.

Nhìn từ xa cũng có thể thấy, cậu đang cầm thứ gì đó trong tay.

Đó chắc chắn là Linh Cụ của cậu. Vậy thì diễn biến tiếp theo chỉ có thể là một điều duy nhất.

Một đòn phản công dữ dội.

"Hỡi tên nghệ sĩ hạng ba kia, hãy dùng chính thân xác của mình mà học hỏi! Đây chính là... sức mạnh của tri thức!"

Một làn sóng âm lớn hơn gấp bội so với trước đó oanh tạc toàn bộ khu vực xung quanh.

Không, thứ đó còn hơn cả sóng âm, nó giống như một luồng sức mạnh hữu hình khổng lồ.

Vòng xoáy năng lượng nuốt chửng gã đàn ông, hắn hét lên thảm thiết, một cơn gió mạnh không tưởng cất lên.

Và rồi, khi cơn bão lắng xuống…

"Ư, a..."

Vẫn tại nơi đó, gã đàn ông kia đã ngã gục xuống tự bao giờ, tay vẫn ôm chặt cây guitar.

Dù còn co giật và rên rỉ, nhưng hắn không hề có dấu hiệu sẽ đứng dậy.

Bị hạ gục bằng một đòn. Một chiến thắng hoàn hảo tuyệt đối, thể hiện sự chênh lệch đẳng cấp rõ rệt.

Cậu thiếu niên mỉm cười mãn nguyện, xoa xoa mái tóc rối của mình.

"Phù... Vậy là Q.E.D."

"Đùa chắc...!?"

Amane ngẩn người ra.

Hạ gục trong chớp mắt ư... Rốt cuộc cậu ta mạnh đến mức nào vậy?

Có lẽ cậu ta là một trong những người mạnh nhất mà Amane từng gặp. Chứng kiến tận mắt sức mạnh bất ngờ này, cô thậm chí đã run rẩy.

Dường như nhận ra phản ứng của Amane, cậu thiếu niên cười lớn.

"Khà khà! Thấy chưa, cô gái? Đây chính là sức mạnh của tôi!"

"Tôi thừa nhận cậu rất mạnh, nhưng mà... Sức mạnh tri thức cái quái gì chứ, đều là năng lực âm thanh cả mà."

Hơn nữa, nếu năng lực của cậu thiếu niên là phiên bản nâng cấp của gã kia, thì cũng dễ hiểu sao cậu ta tự tin đến vậy.

Tuy nhiên, cậu thiếu niên lại nghiêng đầu, ra chiều ngạc nhiên.

"Hử? Không, sức mạnh của tôi hoàn toàn khác đấy."

"Hả? Dóc vừa thôi, vừa rồi cậu đã tấn công bằng âm thanh mà."

"Đó đúng là hiệu ứng của Dị Năng... nhưng hãy nhìn kỹ đi."

Cậu thiếu niên giơ thứ đang cầm trong tay lên ngang mặt mình để Amane có thể thấy.

Đó chính là vũ khí đã tạo ra làn sóng xung kích khủng khiếp lúc nãy, Linh Cụ của cậu ta.

Tuy nhiên, nó hoàn toàn trái ngược với những gì Amane tưởng tượng.

"Ơ... Đó là cái gì vậy?"

"Thứ này à? Nó có tên là âm thoa."

Đó là một thanh kim loại màu bạc lấp lánh, to bằng lòng bàn tay.

Cán cầm mảnh, phần giữa chia thành hai nhánh lớn, giống như hình chữ U.

Hình thù Linh Cụ của mỗi Thức Giả rất thiên biến vạn hóa và không hề giống nhau. Chúng có thể là vũ khí truyền thống như kiếm hay cung, hoặc có thể là những đồ vật bình thường, như cây đàn guitar của gã đàn ông lúc nãy.

Nhưng Amane không cảm nhận được chút uy hiếp nào từ cây âm thoa mà cậu thiếu niên đang cầm.

Thấy Amane á khẩu, cậu thiếu niên tiếp tục giải thích một cách đầy khó hiểu.

"Nó vốn được dùng để chỉnh âm cho nhạc cụ, hoặc trong các thí nghiệm vật lý. Sóng âm lúc nãy cũng là do nó tạo ra."

"...Hả?"

“Khi nãy tôi đã dùng nó để tạo ra dao động ngược pha khiến cho đòn công kích của gã kia bị dội lại vào người hắn. Haizzz,

Hả? Càng nghe cậu thiếu niên nói Amane càng thấy lùng bùng lỗ tai, đến nỗi cô hoài nghi liệu cậu ta có đang nói tiếng Nhật.

“...Này, tôi hỏi một câu có được không?” Amane lên tiếng.

“Hửm? Nếu muốn hỏi thì hỏi ngắn gọn thôi.”

“Cái này... không phải là Linh Cụ đúng không?”

“Ồ? Cái âm thoa này trông giống mấy món đồ rẻ tiền có giá vài trăm yên đến vậy sao? Cô nên đi khám mắt lại đi.” Cậu thiếu niên trả lời với thái độ bất bình.

Tuy nhiên Amane không có dư hơi đi bực bội chuyện đó, trong đầu của cô hiện giờ như có cơn bão đang cuộn xoáy vù vù, mọi thứ cực kỳ hỗn loạn.

Tức có nghĩa là, cậu ta đã tạo ra làn sóng âm khủng bố khi nãy chỉ bằng cái thanh kim loại nhỏ tí ti đó. Ngoài cái âm thoa đó ra thì trong tay cậu thiếu niên không hề có vật gì khác.

“Có đùa không vậy... Không có Linh Cụ, mà lại có thể thi triển đòn đánh cỡ đó.”

Nếu không lấy Linh Cụ ra thì uy lực sẽ bị giảm đi một cách đáng kể. Amane biết rõ điều đó, ấy vậy mà cậu ta lại thể hiện ra một sức mạnh khủng khiếp đến thế. Đó là chứng cứ cho thấy một điều: Cậu thiếu niên ấy sở hữu một năng lực rất mạnh.

Trái với suy nghĩ của Amane, cậu thiếu niên lại làm ra một vẻ mặt ngờ nghệch:

“Hả? Cô nói cái gì vậy, Linh Cụ của tôi thì cô đã thấy từ lúc nãy rồi cơ, xem này...”

Dứt lời, cậu ta lấy từ trong túi áo ra một vật.

“...Bút máy ư?”

“Đây chính là năng lực của tôi. Nó có tên là Sức mạnh của Tri thức.”

Đó là một cây bút máy màu đen, trông như những cây bút được bán ở trung tâm bách hóa, loại mà học sinh cấp ba hay sử dụng. Tuy vậy nhưng bản năng của một kẻ Thức tỉnh lại mách bảo cho Amane biết rằng đó đúng là Linh Cụ của cậu ta.

“C- cậu... rốt cuộc là cái thứ gì vậy?” Amane hỏi.

“Khặc, hỏi hay đấy. Tên của tôi là Shindo Gakuto.” Cậu thiếu niên tự giới thiệu, dù cho Amane không có ý muốn hỏi điều đó. Và như để xát muối vào trái tim đang thổn thức của cô, cậu ta còn nói thêm:

“Năng lực của tôi cực kỳ đơn giản. Nó chính là thứ vũ khí lợi hại nhất mà con người có thể tạo ra!”

Gakuto dõng dạc tuyên bố.

“Học và chỉ học! Chỉ có thế mà thôi.”

“Hả?”

Chỉ cần học giỏi là được ư... Cái đó cũng gọi là năng lực sao? Amane lòng đầy nghi hoặc nhìn cậu thiếu niên chỉ bằng nửa con mắt. Thế nhưng lại bắt gặp cậu thiếu niên đang nhìn sang bên này với ánh mắt còn nghi ngờ hơn.

“Nãy giờ toàn là tôi nói về mình, không phải đến Linh Cụ của chính cô tôi còn chưa được thấy hay sao?”

“À thì…”

“Tôi từng nghe nói về việc có những người không thể gọi ra được Linh cụ của mình... chả lẽ cô là một trong số những kẻ trượt vỏ chuối đó hả?”

“KHÔNG PHẢI THẾ! Cái… cái này là có nguyên nhân của nó.”

“Hô hô, vậy là tôi đoán trúng phóc, nhưng cô không cần phải nói ra chuyện đó đâu.” Cậu thiếu niên nói xong rồi không thèm dỏng tai lên nghe Amane nữa, chỉ thấy lỗ mũi cậu ta đang phập phồng ra chiều cực kỳ đắc ý.

“À mà, tôi khuyên cô nên nhìn cho kỹ tư thế oai vệ của tô-“

“Nguy hiểm!”

Amane xô cậu thiếu niên đang thao thao bất tuyệt sang một bên, uy lực được dồn hết vào cú đẩy đó, dường như do cô không chịu nổi thái độ của cậu ta. Ở đằng sau cậu thiếu niên là bóng dáng của gã cầm đàn guitar lúc nãy, không biết hắn đã tỉnh dậy và đứng đó từ lúc nào.

“Tấn công bất ngờ từ đằng sau... Đúng là vô sỉ.” Amane thầm nghĩ, hành động đó chính là điều mà cô ghét nhất.

Cơn giận của Amane lại theo bản năng bốc lên, một luồng nhiệt lượng nóng dần lên trong bàn tay của cô. Một tiếng tách tách vang lên sau đó, hơi nóng trong tay cô đã hóa thành một vật ở thể rắn.

“Lôi Kiếm…Xuất kích!” Amane hét lên, và cùng với đó là một con rồng màu trắng khổng lồ hiện ra.

Tuy nhiên nhìn kỹ thì con rồng đó chỉ là hình ảnh do những tia điện tạo ra mà thôi. Con rồng lớn gấp trăm lần kích thước một tia điện của cô, sự xuất hiện của nó nhuộm trắng cả một khu vực quanh đó.

Con rồng lao đến với một khí thế khủng khiếp, nuốt trọn cả gã đàn ông đang tròn mắt nhìn cùng với cả dãy phố nơi hắn đứng. Một tiếng nổ điếc tai vang lên, mọi thứ dường như bị ánh sáng nhấn chìm.

“Á... Quá tay rồi.” Amane thất vọng kêu lên, hai vai xệ xuống. Hai mắt cô giật giật còn đầu thì đau nhức kinh khủng.

Bộ đồng phục của Amane đã rách tả tơi khá nhiều chỗ, trông nó bây giờ chỉ như một đống vải tạm bợ vắt lên da thịt cô. Toàn bộ khu vực xung quanh đã thành bình địa, khiến cho trận chiến diễn ra trước khi Amane tung chiêu trông như là trò trẻ con.

Giữa lòng đường có một vết lõm rất sâu, những cọng dây điện ngầm được chôn trong lòng đất cũng bị lật tung lên và đang phát ra tiếng lẹt xẹt do điện rò rỉ. Mấy tòa nhà quanh đó cũng xuất hiện hàng loạt những cái lỗ to tướng, từ bên trong một số cái lỗ đó còn có khói đen bốc lên. Hầu như chẳng có thứ gì sót lại sau đòn công kích đó, chỉ có không gian ở chỗ bị đánh trúng bị nhiễm điện nên vặn vẹo, truyền đến một mùi khét.

Nằm lăn lóc giữa mặt đất, là cơ thể cháy đen thui của gã đàn ông kia.

“Đã bảo rồi... Tôi thật sự không muốn phải dùng đến năng lực đó mà...” Amane thở dài, nói như sắp khóc đến nơi, trong tay cô là một thanh kiếm.

Đó là một thanh đao hai lưỡi, bề ngoài không có vẻ gì là bắt mắt. Thanh đao mỏng ấy phát sáng và trong suốt như một lưỡi băng, từ xa nhìn lại có phần giống như một cái bóng đèn lân quang, chính là Linh Cụ của Amane, còn đòn đánh vừa rồi có tên là “Lôi Trảm”.

Amane quay sang nhìn “cộng sự” đã gắn bó với mình từ lúc mới sinh ra, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Quả nhiên là nếu tung hết sức thì sẽ không thể nào kiểm soát nó được.” Cô nghĩ.

Mỗi khi Amane phóng điện thì những luồng điện sẽ bay đi lung tung khắp mọi hướng, tuy nhiên năng lực cô còn có một nhược điểm chí mạng khác. Đó là Amane không thể kiềm chế được sức mạnh của mình mỗi khi dùng đến Linh Cụ, mà nếu không dùng đến nó thì uy lực của cô sẽ giảm đi đáng kể.

“Quả nhiên... không nên dùng quá năm thành công lực.”

Amane không thấy có bất cứ phản chấn nào từ đòn đánh đó. Cô thở dài một hơi, đúng vào lúc đó thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng người la lớn:

“Này, cái cô kia!”

“Hả?”

Amane hoảng hồn quay về hướng có tiếng la đó, người vừa cất tiếng chính là cậu thiếu niên lúc nãy, cậu ta đang đứng đó, gương mặt đen xì vì ám khói. Đồng phục của cậu ta cũng bị cháy sém và rách đôi chỗ, nhưng không đến mức thảm hại như Amane. Trên mặt cậu ta hiện lên vẻ giận dữ tột độ, có điều cặp mắt kính chuẩn mọt sách đã văng đi đâu không biết.

Rõ ràng là lúc nãy cậu ta cũng bị cuốn vào đòn Lôi Trảm của Amane rồi...

“Chết tôi rồi.” Amane rú lên trong đầu. Cô chắc mẩm rằng chỉ vài giây nữa những lời chửi rủa từ cậu thiếu niên kia sẽ tuôn xối xả lên đầu mình. Amane nhắm tịt mắt, trong lòng đã sẵn sàng đón nhận, vì cô là người có tội mà.

“Cô tuyệt quá đi mất!!”

“C-Cái gì cơ?”

Amane bất giác mở mắt nhìn cậu thiếu niên, mắt cô hấp háy không ngớt, thế nhưng vẻ mặt của cậu ta trông chẳng có gì thay đổi so với khi nãy cả. Không những thế, cậu ta đang cười, ra chiều rất mãn nguyện, loại biểu cảm đó giống với mấy đứa trẻ mắt sáng cả lên khi có món đồ chơi ưa thích đặt trước mặt.

“Này, năng lực đó là gì vậy, tuy điều khiển thì tệ hại nhưng uy lực không tồi chút nào. Chỉ cần mài giũa một chút thì sẽ thành tuyệt chiêu cực kỳ bá đạo đấy. Cô cũng thật là, có năng lực mạnh đến như vậy mà không nói sớm, mấy lời nặng nề tôi nói lúc nãy cho tôi thành thật xin lỗi, mình xí xóa nha!”

“Này, này... Chờ đã!” Amane cuống quýt nói, sau đó chạy đi nhặt về một cặp mắt kính, ấn vào tay cậu thiếu niên rồi nói tiếp.

“Từ nãy đến giờ cậu đang nói chuyện với một cái thùng thư.”

“Hả, ra là vậy. Hahaha, ai bảo nó có màu đỏ giống với đồng phục của cô quá.” Cậu thiếu niên chống chế, miệng vẫn cười toe toét, nói rồi cậu ta loay hoay chỉnh lại gọng kính cho thẳng. Tuy hành động của cậu ta trông cực kỳ ngốc nghếch, thế nhưng mà nụ cười và những gì cậu ấy nói lại mang đến một cảm giác ấm áp, gần gũi khó tả.

“Lâu rồi mới có người khen mình như thế” Amane thầm nghĩ.

Hầu hết những người biết đến khả năng điều khiển năng lực tệ hại của Amane đều lảng tránh khi gặp cô để khỏi bị vạ lây. Thế nhưng mà, chàng trai mới gặp cô lần đầu kia lại nhiệt tình tán thưởng, chỉ mỗi một việc đó, đã khiến trái tim của Amane phần nào ấm lên.

“Ừm, quyết định vậy đi!” Cậu thiếu niên đột nhiên đấm tay vào không khí một cái, rồi lại quay sang nhìn Amane. Những lời chuẩn bị tuôn ra từ miệng cậu ta là những lời mà cô có nằm mơ cũng không nghĩ đến.

“Thế nào, có muốn bắt cặp với tôi không?”

“Hả?”

“Đã đi học cái trường đó, có nghĩa là cô cũng nhắm đến chứng chỉ anh hùng đúng không? Nếu vậy thì không thể thiếu một Cộng Sự đắc lực.” Cậu thiếu niên nắm lấy tay Amane lắc mạnh, hồ hởi giải thích.

Lời lẽ của cậu thiếu niên ở một góc độ nào đó chẳng khác gì một lời tỏ tình cả. Mặt của Amane lúc này đã đỏ hết cả lên.

“Nếu bắt cặp với nhau, chắc chắn chúng ta có thể vươn lên một tầm cao mới!” Cậu thiếu niên giơ một tay chỉ về phía trước, cất giọng tuyên bố đầy hùng hồn, rồi lại quay sang Amane cầu khẩn.

“Làm ơn đi! Xin hãy trở thành cộng sự của tôi!”

Lời tuyên bố của cậu thiếu niên, hoàn toàn chẳng có chút cơ sở nào, thế nhưng nghe lại có vẻ rất thuyết phục. Amane bị tinh thần ấy lay động, bản thân cô cũng rất muốn gật đầu ngay lập tức và giơ một tay lên bắt chước hành động chỉ tay của cậu ta, thế nhưng mà...

“Không được đâu...”

Amane cự tuyệt, cô đưa tay đẩy cánh tay của cậu thiếu niên sang một bên, cử chỉ nhẹ nhàng nhưng ý chí thì cứng như sắt đá.

“Sao lại như thế, chẳng lẽ cô đã có giao kèo với ai khác từ trước? Nếu vậy thì hãy để tôi nói chuyện với người đó-“

“Không phải thế...” Amane lắc đầu.

“Tôi... từ trước đến giờ chưa bao giờ có ý nhắm đến chứng chỉ Anh hùng cả.”

“Sao lại có chuyện đó?” Cậu thiếu niên hỏi.

“Chuyện này... tôi không thể kể với người mới gặp lần đầu như cậu được.”

 Cậu thiếu niên nheo mắt nhìn Amane, gương mặt đầy vẻ ngờ vực. Tuy nhiên Amane lại không nói thêm một câu nào, cô không thể nói ra những gì mình đang nghĩ.

“Năng lực của mình... chỉ toàn đem lại sự bất hạnh cho người khác.”

“Chờ đã, nếu vậy thì cô có thể hứa với tôi là sẽ cân nhắc chuyện này lần nữa được không? Tôi thật sự muốn kết giao với những người bạn hữu dụng chứ không hề có ý đồ xấu... A!” Đang nói liến thoắng, cậu thiếu niên bất giác nhướng mày lên nhìn gì đó, rồi lập tức trở nên á khẩu.

Chỗ mà cậu ta đang nhìn chằm chằm vào, chính là bảng tên trên ngực của Amane.

“Cô tên là... Kaimori?”

“A...” Amane thốt lên, vội vàng dùng cả hai tay che đi bảng tên. Đây là chuyện mà cô không hề muốn khơi ra, một chút cũng không.

“Này, cô có sao khôn-”

Nhác thấy biểu hiện của Amane bỗng trở nên bất thường nên cậu thiếu niên tiến đến vỗ vai cô một cái để hỏi thăm. Thế nhưng một động tác tiếp xúc nhẹ nhàng ấy đối với Amane lúc này lại giống như một chưởng đánh cho cô hồn xiêu phách lạc.

Xoẹt.

“Á…”

“Hả?”

Đồng phục của Amane do tia sét khi nãy đã cháy sém và rách tả tơi đến tận đồ lót bên trong. Vì thế cho nên khi cậu thiếu niên đó vỗ một cái thì quả thực là đã quá giới hạn chịu đựng của chúng rồi. Bộp một phát, bộ đồng phục nữ rách toạt và rơi lã chã xuống đất, trở thành một đống vải vụn không hơn không kém, để lại cơ thể trắng nõn trần như nhộng của Amane.

Dưới ráng đỏ của buổi chiều tà, những đường nét của cơ thể thiếu nữ ấy càng được tôn lên rực rỡ. Và đập vào mắt cậu thiếu niên trước tiên không gì khác chính là thứ nằm giữa hai bắp đùi nõn nà nhưng có hơi thừa cân của Amane, cái “khoảng trống Delta”.

Đó là một cơ thể cực kỳ cân đối, nổi bật nhất là vòng eo thon kiều diễm, nhìn tới nhìn lui không có lấy một đường nét nào dư thừa cả. Có cảm tưởng như chỉ cần nhìn vào cơ thể mỹ miều của Amane thì cũng ngửi luôn được cả mùi thơm của cô ấy nữa. 

Ở trên con phố vốn đã chẳng còn một bóng người, cậu thiếu niên kia chính là kẻ may mắn duy nhất được thưởng thức cảnh tượng đặc sắc ấy.

“Hơ...” Amane bỗng bật ra một tiếng thốt khó nhọc, nghe như có cái gì đó kẹt trong cổ họng của cô vậy.

Sau đó mặt của Amane lập tức chuyển sang màu đỏ của một quả gấc chín, đôi mắt cũng hơi bắt đầu ngân ngấn nước. Từ cơ thể của cô, hàng loạt tia pháo hoa chói mắt ào ạt tuôn ra.

“Này, cái g...”

“Khoan...chờ...chờ đã! Vừa rồi không phải là lỗi của tôi, đúng không? Bình tĩnh la-“

“Hơ hơ...A, không được nhìnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn.”

“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.”

Amane vội vàng che cơ thể của mình lại bằng cả hai tay.

Trên con phố không người đã về chiều, có những tiếng nổ vang lên không ngớt, xen lẫn bởi tiếng hét thất thanh của một cô gái trẻ.

quod erat demonstrandum: điều phải chứng minh