Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Tập 4 - Chương 60: Đâu phải anh muốn mua là bán được

Mày. Là. Cái. Đồ. Dở. Hơi!

Gió nổi lên, những cành dương trơ trụi cọ vào nhau xào xạc.

Trong một thoáng, Tần Duẫn ngỡ mình đã nghe nhầm.

Hạ Ngôn Lạc, đó là Hạ Ngôn Lạc cơ mà.

Người con gái trong lòng cậu thông minh tuyệt đỉnh, lạnh lùng, không giỏi ăn nói và cô độc như một tảng băng trôi.

…Lại có thể chửi cậu bằng những lời thô tục như vậy?

Không đúng, cô ấy không phải người như thế, cô ấy phải là người dù bị tổn thương cũng sẽ kiêu hãnh không thừa nhận, giống như một con mèo cao ngạo trốn vào góc khuất liếm láp vết thương, đến khi cậu muốn đến quan tâm thì còn cào cho một phát, meo meo gào lên đầy căm hận, nhưng cậu biết, đó chẳng qua chỉ là biểu hiện phẫn uất của cô, muốn được yêu thương nhưng lại kháng cự tình yêu.

Nghĩ đến việc cô đã biến mất một thời gian, sắc mặt Tần Duẫn thoáng chốc trở nên kỳ quái, nhanh chóng tự suy diễn, một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên từ trái tim chàng trai.

Cậu đột ngột tiến lên một bước, ánh mắt trĩu xuống.

“Ngôn Lạc, có phải ai đã bắt nạt em không? Kẻ đó đã khiến em trở thành thế này!?”

“Nói cho anh biết, là ai, là kẻ nào—— Anh tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!!”

Thần sắc như thể gánh trên vai tội lỗi của cả thế gian, nặng nề và phẫn uất.

Hạ Ngôn Lạc lùi lại một bước.

Cảm thấy nếu đứng gần cậu ta quá sẽ bị lây vi khuẩn ngốc nghếch.

Cô nhướng mày, nhận ra logic của Tần Duẫn, thoáng chốc dở khóc dở cười.

Vì thái độ của cô đối với cậu ta đã thay đổi, nên cậu ta cho rằng cô đã bị người khác bắt nạt, bị tổn thương.

Nếu không thì sao cô lại thay đổi chứ?

Lẽ ra tình cảm của cô dành cho cậu ta phải là vĩnh hằng bất biến——

Tần Duẫn trước đây dường như cũng là người như vậy.

Cô rất thích nghiên cứu khoa học, say mê trong đó, còn Tần Duẫn đã lặp đi lặp lại nhiều lần—— “Đó là vì em chưa có một tình yêu đẹp, nên em mới dồn hết tâm sức vào nghiên cứu, một khi có được một tình yêu đẹp, em sẽ nhận ra cuộc đời có tình yêu mới là trọn vẹn.”

Cậu ta trói buộc giá trị của bản thân với một tình yêu đẹp, một người phụ nữ không có tình yêu đẹp là không trọn vẹn, và đối tượng của tình yêu đẹp đó chính là cậu ta.

Vẻ mặt bi phẫn của Tần Duẫn thoáng chốc biến thành kinh ngạc.

Bởi vì Hạ Ngôn Lạc đã cúi người, cười phá lên trước mặt cậu ta mà chẳng hề giữ chút hình tượng nào.

Vừa cười cô vừa đưa một tay ra làm động tác ngăn lại.

“Để tôi cười một lát đã, ngại quá.”

Cô cứ thế cười sằng sặc suốt ba mươi giây, rồi mới đứng thẳng dậy, dùng ngón trỏ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi.

“Tôi chỉ cảm thấy, buồn cười quá thôi.”

Nụ cười của cô khiến Tần Duẫn vừa xấu hổ vừa tức giận.

Cái vẻ sâu sắc nặng nề như thể sẵn sàng vì cô mà vào sinh ra tử của cậu ta bị nụ cười này của cô dập tắt, giống như một chậu than hồng đang chuẩn bị bùng cháy thì trời giáng mưa đá, lạnh thấu tim gan.

Ngược lại, cậu ta cảm thấy mình như một thằng hề.

“Cậu buồn cười thật đấy.” Hạ Ngôn Lạc nói, nghiêng đầu bổ sung một câu.

“Tôi cũng buồn cười.”

Cô chỉ tay về phía mình.

“Tôi cười vì mình đã từng muốn chết cùng một kẻ như cậu.”

Cô lại chỉ tay về phía Tần Duẫn.

“Tôi cười vì cậu vẫn còn là một thiếu niên, cứ ngỡ mình quan trọng lắm—— Để tôi giải thích rõ logic này cho cậu nhé! Tần Duẫn, cậu nghĩ cậu đặc biệt và quan trọng với tôi lắm sao? Thực ra, đó không phải giá trị của riêng cậu. Cậu không đặc biệt, cũng chẳng quan trọng, là do tôi đã bằng lòng ban cho cậu sự đặc biệt và quan trọng đó.”

Hạ Ngôn Lạc cười mà như không cười, tay đút vào túi áo.

“Còn bây giờ, tôi không muốn ban cho cậu thứ đó nữa!”

Dứt lời, một vật nhỏ được cô ném thẳng về phía Tần Duẫn——

Tần Duẫn sững người, đến khi nhìn rõ đó là một chiếc bật lửa, ký ức kinh hoàng ùa về, cậu ta sợ đến mức ngã ngửa ra sau, đá dăm cứa rách lòng bàn tay, mang đến cảm giác bỏng rát, còn chiếc bật lửa kia thì xoay một vòng trên không, lặng lẽ rơi xuống người cậu ta.

Nhìn kỹ lại, chiếc bật lửa thậm chí còn không có xăng.

Đôi bốt cổ ngắn của mùa thu đông bước tới, nhịp bước khoan thai, một chân nhấc lên, đá thẳng vào một điểm bên hông của Tần Duẫn.

Hạ Ngôn Lạc đọc không ít sách, ngoài lý thuyết cơ bản, ngay cả huyệt đạo châm cứu cô cũng không bỏ sót.

Một cú đá này khiến Tần Duẫn đau đến mức không nhịn được mà kêu thảm lên, nghiêng người ôm lấy bên hông, cảm giác đau đớn như thể sắp bị phế đến nơi.

Hạ Ngôn Lạc cúi xuống, nhìn gương mặt thanh tú đang méo mó kia.

Quả nhiên người có đẹp đến đâu, nhe răng trợn mắt cũng đều xấu xí.

Da thịt chỉ là da thịt, không bằng xương cốt.

“Một cái bật lửa quèn mà cũng dọa cậu thành ra thế này, muốn bảo vệ tôi à? Chỉ thế này thôi sao?” Giọng cô trở lại như thường, vừa lạnh lùng vừa dịu dàng, một tiếng cười khẩy, ý tứ châm chọc tràn trề.

“Tần Duẫn, cậu thật nhàm chán, thật sự đấy, nhàm chán chết đi được——”

Dù có năng lực siêu phàm, cậu vẫn chỉ là Tần Duẫn, là Tần Duẫn biết diễn trò khỉ.

Còn có một người, dù không có năng lực siêu phàm, vẫn khiến cô ngưỡng mộ.

Cô đứng thẳng dậy, đi lướt qua Tần Duẫn, không một chút lưu luyến.

Sau này cũng không cần gặp lại gã này nữa.

Học kỳ này kết thúc, cô sẽ chuyển đến học viện hàng đầu, nơi đó đã gửi thư mời cho cô từ hồi cô còn học đại học, nhưng vì tiền học bổng không nhiều bằng trường này, cô an phận nên không đồng ý.

Bây giờ cô đã thay đổi suy nghĩ.

Bởi vì cô cần tài nguyên và môi trường học thuật tốt hơn để làm thí nghiệm.

Cô đã tìm thấy rất nhiều tài liệu từ cơ sở đó.

Nhưng có một điểm khá kỳ lạ.

Những kỹ thuật được ghi lại trong cơ sở đó chủ yếu là về khoa học não bộ và ký ức.

Không hề đề cập đến nội dung kỹ thuật về việc xuyên qua thế giới song song.

Thực ra cô tò mò nhất là về mảng này.

Hạ Ngôn Lạc cau mày, bất giác rảo bước nhanh hơn.

××

“Nếu em định ở lại, vậy thì em phải học cách thích nghi để tồn tại trong thế giới này.”

Bạch Vị Nhiên và cô bé loli ngồi đối diện nhau, giọng anh lãnh đạm, vẻ mặt nghiêm nghị.

Anh và Manh Manh thẳng thắn nói chuyện, bảo em ấy dọn ra ngoài.

Nhìn Manh Manh mở to mắt, ngây thơ trong sáng nhìn mình, anh ép bản thân phải cứng rắn.

“Trên đời này chỉ có người thân máu mủ mới giúp đỡ em vô điều kiện, em nên hiểu rằng xã hội rất tàn khốc, nói cho cùng, anh cũng chỉ là một người xa lạ, chỉ có thể cho em ở nhờ. Bây giờ em đã quyết định ở lại, thì không thể tiếp tục ở nhờ được nữa.”

Bất kể em ấy khóc lóc hay nổi giận, anh đều phải cứng rắn, quyết không thay đổi——

Anh đang tự làm công tác tư tưởng cho mình thì tình thế đột ngột thay đổi.

“Được, em biết rồi, Manh Manh sẽ dọn ra ngoài. Bây giờ đi luôn hay sáng mai đi ạ?”

Nhìn cô bé bình tĩnh đến lạ, Bạch Vị Nhiên từ từ đánh ra một dấu chấm hỏi.

Không làm loạn, không tức giận?

Mãi đến khi cô bé loli gọi anh một tiếng nữa.

“…………Này, Bạch Vị Nhiên, anh muốn em đi bây giờ hay sáng mai đi?”

“Ờ… mai, ngày kia đi cũng được.”

Không suy nghĩ thêm chút nào à?

Một mình em ra ngoài thì phải làm sao?

Cô bé lại quyết định rất nhanh——

“……Vậy thì sáng mai đi ạ! Manh Manh đi thu dọn đồ đạc đây!”

Thậm chí còn chủ động đi sớm hơn một ngày so với lựa chọn của Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên chỉ biết chết lặng nhìn em đi đôi dép lê hình thỏ, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên đi vào phòng ngủ. Anh nhìn bóng lưng Manh Manh, đột nhiên nhận ra dạo gần đây cô bé đã cao lớn hơn, giống như một đóa hoa nở muộn, bóng lưng ngày một thanh tú lanh lợi, trút bỏ vẻ non nớt.

Ra tay trước thì chiếm ưu thế, ra tay sau thì bị khống chế.

Bạch Vị Nhiên tưởng mình là người ra tay trước, nhưng thực ra anh mới là người bị động.

Manh Manh đã sớm đoán được nước đi tiếp theo của Bạch Vị Nhiên là đuổi mình ra khỏi nhà.

Đối phó với một người như Bạch Vị Nhiên, đây là một cuộc chiến trường kỳ.

Em bình tĩnh kéo chiếc vali nhỏ ra, chậm rãi bỏ những vật dụng hàng ngày vào trong.

Bạch Vị Nhiên đi theo, dựa vào khung cửa phòng ngủ nhìn em làm.

“…………”

“………………”

Khoan đã, em ấy cứ thế mà đi à?

Có gì đó không đúng, hơn nữa nếu em ấy ra ngoài gặp nguy hiểm thì sao?

Đứng nhìn bên cạnh hai mươi phút, cuối cùng anh cũng không nhịn được.

“……Thế… khụ… mai em định đi đâu?”

Động tác cất băng game của cô bé khựng lại, em nghiêng mặt liếc anh, ngồi bệt trên thảm, mái tóc trắng mềm mại rủ xuống vai, tóc trắng mắt đỏ, hai má phồng lên, dáng vẻ đáng yêu không sao tả xiết.

Nhưng lời nói thốt ra lại chẳng đáng yêu chút nào.

“……Là anh bảo em đi mà, em đi đâu thì liên quan gì đến anh!? Ý chí tự do của Manh Manh đâu phải thứ anh muốn mua là bán được!”

××

Chương mới hôm nay đây!

Mọi người đoán xem cuối cùng Manh Manh sẽ đi đâu nào (ノ^∇^)