Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 4 - Chương 59: Thứ dở hơi gì đây (3 nghìn chữ, cầu vé tháng)

Quả Quả đã đi du lịch về, rời xa nơi làm việc phúc báo 996 để dạo chơi mấy ngày ở chốn non xanh biếc, cả người trông phơi phới hẳn lên, từ sáng sớm đã vui vẻ phát quà kỷ niệm cho các thành viên trong dự án.

“Đây, đặc sản mang về từ chuyến du lịch, đậu phụ thối Trường Sa, mực con giòn, không đảm bảo được sản xuất tại địa phương, cũng không đảm bảo ngon đâu nhé.”

Chuyện không mua được đặc sản chính gốc ở khu du lịch đã là chuyện thường tình rồi, mọi người đều cười nhận lấy.

Cuối cùng, Quả Quả lượn đến bên cạnh Bạch Vị Nhiên, phát hiện anh hiếm khi ngẩn người, không tập trung vào công việc như mọi khi, cô bèn vỗ vai anh một cái, cười sảng khoái.

“Vị Nhiên con trai ngoan của mẹ, mới đó đã nguyên thần xuất khiếu đột phá cảnh giới Kim Đan rồi à?”

Bạch Vị Nhiên thấy là Quả Quả thì vừa mừng vừa ngạc nhiên, lập tức mỉm cười.

“Hóa ra hôm nay chị về à?”

Dạo này bận tối mắt tối mũi, anh quên béng mất chuyện này.

Quả Quả chau mày, một tay chống hông, một tay đấm vào vai Bạch Vị Nhiên.

“…Sao, không chào đón tôi à?”

“Phản rồi phản rồi, thời buổi này con trai đuổi cả mẹ đi rồi.”

“Không có không có, con nào dám!” Bạch Vị Nhiên cười ngăn lại, Quả Quả hừ một tiếng.

“Xin lỗi ngay, nếu không thì đừng hòng tôi cho quà kỷ niệm.”

Trò chuyện với Quả Quả, một người làm nội dung, không khí lúc nào cũng thoải mái vui vẻ.

Đến cả Bạch Vị Nhiên vốn không thích đùa cũng có hứng nói đùa.

“Quả Quả, nữ thần Sáng thế duy nhất của con, con rất muốn nhận được thức ăn của thần mà người mang về từ Thần giới, xin người hãy thương xót con, ban cho con đi!”

Bạch Vị Nhiên nhận được gấp đôi đậu phụ thối và mực con.

Bà chị biết tuốt đã về, Bạch Vị Nhiên lại có người để bàn bạc, bèn rủ Quả Quả ra ban công nói chuyện một lát.

Nói cho cùng, anh là đàn ông, không thể hiểu hết logic của phụ nữ, vẫn phải hỏi Quả Quả.

“…Hả? Cậu lại có phiền não về cháu gái à?” Quả Quả ngỡ ngàng.

Ủa mà, nhà họ Bạch của cậu lạ thật đấy, mở gia phả ra, dưới Bạch Vị Nhiên toàn là cháu gái hết hay gì?

Sao nhà nào cũng đẻ lắm thế, mà nhà nào cũng không thèm ngó ngàng, để con gái đến tìm cậu, họ hàng của cậu vô trách nhiệm thật.

Với logic của một người bình thường, Quả Quả lập tức lên lớp Bạch Vị Nhiên một bài.

“Vị Nhiên, tôi thấy cậu không nên nhúng tay vào chuyện này nữa, họ hàng với nhau cũng nên có khoảng cách. Cậu cứ nhúng tay vào như thế, chuyện gì cũng lo chu toàn cho cháu gái cậu, thế thì họ hàng của cậu làm gì, làm bố mẹ phủi tay ngồi mát ăn bát vàng à? Bây giờ cậu chưa có gia đình thì không sao, sau này có người yêu rồi mà còn để họ hàng làm phiền thế này, ngày nào cũng tự làm mình mệt chết, cậu có bị chia tay tôi cũng không thương đâu.”

Bạch Vị Nhiên: …Vấn đề là bây giờ cô bé đang ở nhà mình, đúng là đau đầu thật.

Bây giờ Manh Manh như một củ khoai lang nóng bỏng tay, bỏ xuống cũng khó chịu, mà cầm lên cũng khó chịu.

Nhưng sau khi mắng anh một trận, Quả Quả vẫn nghiêm túc đưa ra lời khuyên.

“Tôi thấy cô cháu gái này của cậu hơi bị não yêu đương rồi đấy! Thích một người đàn ông đến mức phải dùng thủ đoạn cực đoan để uy hiếp đối phương, nhất quyết đòi ở bên nhau.”

“Chắc là chưa bị đời vùi dập bao giờ, tôi đề nghị cứ để cho con bé bị đời vùi dập một trận là được.”

“Chẳng phải có mấy câu chuyện tình yêu kinh điển thế này sao? Một đôi yêu nhau, gia đình hai bên phản đối kịch liệt, nhưng họ lại càng yêu nhau tha thiết hơn, chuyện gì cũng dám làm. Nhưng sau khi trải qua bao gian khổ để đến được với nhau, họ lại chia tay vì những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.”

“Yêu nhau thì dễ, sống với nhau mới khó.” Quả Quả nghiêm túc đề nghị.

“Theo tôi thì— —vì cậu đã ngăn cản không được, cậu cũng nói tính cách cô cháu gái này càng cấm càng bướng, vậy thì cậu cứ làm ngược lại, cho phép con bé ở bên cậu trai kia đi.”

Bạch Vị Nhiên: …………

Quả Quả càng nói càng hăng, mắt sáng lấp lánh, một tay cuộn bím tóc chơi, đó là thói quen của cô khi đang suy nghĩ nhanh.

“Cậu cũng nói cô cháu gái này chưa thành niên, tình yêu tuổi vị thành niên lúc nào cũng mơ mộng đẹp đẽ, đầy ảo tưởng. Cậu cứ để họ thực sự sống chung với nhau, những chuyện vặt vãnh của đời thực sẽ vùi dập họ. Lúc đó cậu hãy thừa cơ xen vào, lấy lý lẽ ra khuyên bảo, dỗ con bé ngoan ngoãn về nhà, cậu thấy thế nào?”

“…………Tôi thấy không ổn lắm.”

Đã ở chung nhà rồi, lại còn cho phép ở bên nhau, thế chẳng khác nào dẫn sói vào nhà.

Quả Quả xoa cằm, chậc chậc hai tiếng: “Cậu thuộc tuýp người bảo bọc quá mức, không chấp nhận được kiểu lùi một bước để tiến hai bước này đúng không?”

Cô im lặng vài giây, rồi lại nảy ra ý mới.

“Vậy thì thế này đi, giống như vượt ải trong game ấy, cậu tăng số lượng và độ khó của các cửa ải lên!”

“…………?”

“Chỉ cần đặt ra số lượng cửa ải vô lý hoặc đột ngột tăng độ khó, trải nghiệm của người chơi sẽ cực kỳ tệ, lượng người chơi sẽ sụt giảm hàng loạt. Tương tự như vậy, cậu và họ hàng của cậu cắt viện trợ tài chính cho cô cháu gái này… Ờm, hơi tàn nhẫn, hay là chỉ cung cấp cho con bé mức sinh hoạt phí tối thiểu, còn lại để tự nó lo liệu.”

Quả là một câu nói bừng tỉnh người trong mộng, Bạch Vị Nhiên chợt bừng tỉnh.

Khi những vấn đề thực tế như ăn uống, học phí, chỗ ở đè nặng lên vai như những ngọn núi, thì chuyện yêu đương gì đó đều phải dẹp sang một bên.

Bởi vì đối với con người, sinh tồn là bản năng nguyên thủy nhất.

Bây giờ Manh Manh ở nhà anh, ăn ở đều có anh lo, chẳng cần bận tâm điều gì, ngoài việc làm bài tập và chơi game ra thì toàn bộ tâm trí đều đặt lên người anh.

Cứ thế này mãi, anh không thể nào thuyết phục Manh Manh trở về thế giới của mình được.

Không phải Bạch Vị Nhiên không nghĩ ra được điều này, chỉ là trước khi Quả Quả nói ra, anh đã vô thức né tránh suy nghĩ về nó.

Manh Manh đến thế giới này một thân một mình, ép em rời khỏi nhà, để một cô bé loli ngây thơ đáng yêu phải tự lực cánh sinh trong xã hội đầy rẫy hiểm nguy này, anh chỉ cảm thấy lòng dạ rối bời.

Trong lòng nhất thời không nỡ, nhưng hình ảnh Manh Manh cầm hai con dao phay tay không mở mode Vô Song khiến Bạch Vị Nhiên lập tức tỉnh táo trở lại.

Manh Manh có thể hạ gục cả dàn hậu cung ngay từ đầu, nếu không phải anh ngăn lại, em đã có thể solo giết chết Tô Thành ngay tại trận, một yandere cấp S.

Trí thông minh của em dù không bằng Hạ Ngôn Lạc, nhưng cũng không phải người thường có thể đối phó.

Chỉ là Manh Manh lúc nào cũng tỏ ra quá vô hại, quá ngoan ngoãn, quá ồn ào, che giấu bản chất nguy hiểm đó dưới khuôn mặt thiên thần.

Để em rời khỏi nhà mình, ra ngoài tự lực cánh sinh.

Nếu em cảm thấy quá khổ, không chịu nổi áp lực của thực tế, anh sẽ nhân cơ hội đó khuyên em về nhà.

Tóm lại là không thể nuông chiều em như vậy được nữa!

Anh hạ quyết tâm, bất giác bóc gói đồ ăn vặt trên tay cho vào miệng, giây tiếp theo mặt anh tái mét, vội vàng bịt miệng lại.

“Quả Quả, cái gì đây, ọe— — oẹ— —”

Anh cảm giác như vừa nuốt phải một bãi… thứ gì đó, bên trong còn có cả trứng thối chưa tiêu hóa hết.

Quả Quả tỏ vẻ vô tội, xòe tay ra, “——Đậu phụ thối, tôi đã nói rồi, không đảm bảo ngon đâu.”

Bạch Vị Nhiên không nói được nữa, anh bịt miệng, vội vàng lao vào nhà vệ sinh nam, vừa đẩy cửa ra đã thấy tất cả mọi người trong nhóm dự án của mình đang đứng trước bồn rửa mặt, ai nấy đều ho sù sụ, súc miệng lia lịa, tiếng nôn ọe vang lên khắp nơi, mùi hôi thối nồng nặc trong nhà vệ sinh, nhất thời không phân biệt được là mùi thật hay là mùi cặn đậu phụ thối.

Thành tích hôm nay, Quả Quả một mình quét sạch đội ngũ phát triển.

××

Hạ Ngôn Lạc dạo bước trong sân trường, nắng đông ấm áp chiếu lên người cô, khoác lên chiếc áo khoác dạ cashmere màu trắng kem một lớp sa vàng mờ ảo. Mái tóc dài theo từng bước chân cô, nhẹ nhàng gợn sóng sau lưng như những con sóng, nơi nào cô đi qua, nơi đó đều thu hút ánh nhìn.

Trong số đó, có một ánh mắt đặc biệt phức tạp, dõi theo cô không rời.

Và trên con đường nhỏ rợp bóng cây dương đã rụng hết lá, người đó chủ động xuất hiện, chặn đường cô.

Hạ Ngôn Lạc ngẩng đầu lên, thấy một chàng trai thanh tú tuấn dật, đang dùng ánh mắt ấm áp, dịu dàng, mang theo cả sự thương yêu, bất đắc dĩ và phức tạp rối bời mà nhìn chằm chằm vào cô.

Là Tần Duẫn đã lâu không gặp.

Hạ Ngôn Lạc nhíu mày.

Lâu như vậy không gặp, cô gần như đã quên mất người này.

Khi cô đã trải qua đủ loại chuyện vượt xa cuộc sống bình thường, nửa đêm lên núi tuyết uống canh gà, ngày ngày suýt giết người, bị người ta tố cáo trước mộ cha mẹ, bị tổ chức bí ẩn bắt cóc, xuyên đến dị thế giới, sống ở dị thế giới, học được vô số kiến thức chưa từng thấy, gặp được đồng loại của mình ở dị thế giới, gặp được Bạch Vị Nhiên giống mình, phản sát những kẻ mà tổ chức lại cử đến— —

Bây giờ nhìn lại Tần Duẫn, Hạ Ngôn Lạc đột nhiên cảm thấy hơi dở khóc dở cười.

…Sao, người này vẫn còn sống trong thế giới YY của mình mỗi ngày à?

Tần Duẫn không biết những chuyện đã xảy ra với cô.

Cậu ta chỉ là, sống không tốt.

Hạ Ngôn Lạc đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của cậu, ban đầu cậu cảm thấy nhẹ nhõm, sau đó lại thấy trống rỗng.

Sau một thời gian qua lại với những cô gái xung quanh— — cậu đột nhiên phát hiện cuộc sống của mình hoàn toàn sụp đổ.

Kỳ thực tập sắp có được thì mất, thành tích ngày càng sa sút, kỳ thi cuối kỳ này, cậu đã bị giáo sư tối hậu thư, cảnh cáo nếu thành tích không cải thiện, rất có thể cậu sẽ đối mặt với nguy cơ bị đuổi học.

Cậu ta nhớ đến những điểm tốt của Hạ Ngôn Lạc.

Hạ Ngôn Lạc tuy cô lập cậu, khống chế cậu, nhưng chưa bao giờ để cậu rơi vào tình cảnh bị thực tế ép đến không còn lối thoát như thế này.

Giống như Quả Quả đã chứng minh một cách song song ở thế giới khác, người bình thường khi đối mặt với áp lực sinh tồn, sẽ phải xếp chuyện yêu đương ra sau.

Hạ Ngôn Lạc đứng yên không nhúc nhích, nhìn người trước mặt.

Tần Duẫn bắt đầu thao thao bất tuyệt về hành trình nội tâm của mình, nói về việc hai người trước đây tốt đẹp ra sao, kể lại lúc gặp Hạ Ngôn Lạc đã rung động thế nào, nói về lần đầu tiên Hạ Ngôn Lạc đồng ý hẹn hò với cậu, cậu đã phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được.

Hạ Ngôn Lạc nghe đến đây thì nhướng mày.

Buổi hẹn hò đầu tiên, lần đó là cô bạn thân của cô đã chen ngang “cướp” cậu ta đi.

Cuối cùng Tần Duẫn thở dài đưa ra kết luận.

“…Chúng ta đều có lỗi, Ngôn Lạc.”

“Em không nên cố gắng kiểm soát anh như vậy, nhưng anh không thể buông tay em, chỉ cần em chịu thay đổi cái tính cách bệnh hoạn, bất thường, méo mó đó, Ngôn Lạc, anh nguyện cùng em thay đổi— —”

Tần Duẫn đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh rực rỡ, thẳng thắn và cảm động.

Hạ Ngôn Lạc liền nhớ đến câu nói đó.

【Đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên】

Ý nghĩa thực sự của câu nói này đáng lẽ là đến chết vẫn giữ được nhiệt huyết với cuộc sống và khao khát tri thức mới, nhưng nhiều người dường như đã hiểu lầm, dùng nó một cách méo mó, chỉ coi câu nói này như một tấm vải che đi sự vô trách nhiệm với cuộc sống, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.

Cô nghĩ vậy, môi bất giác nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Ngài Vị Nhiên thì chưa bao giờ nói những lời này.

Anh ấy lớn tuổi hơn Tần Duẫn.

Nhưng khoảnh khắc này, cô lại thấy Bạch Vị Nhiên còn giống một thiếu niên hơn cả Tần Duẫn.

Anh vừa có thủ đoạn lão luyện, mắt lại sáng ngời lý tưởng. Anh biết đời là bể sương mù, nhưng vẫn sống thực tế mà chân thành, vẫn có điều để theo đuổi. Giữa những quy tắc lạnh lùng của xã hội, anh vẫn không đánh mất tình người ấm áp.

Thật vậy, một khi đã thấy được thứ thực sự tốt đẹp, người ta sẽ chẳng thể quay đầu lại được nữa.

“Nhưng tôi không muốn thay đổi.” Cô mỉm cười đáp lại.

“Tôi rất vui lòng được bệnh hoạn như thế này mãi mãi.”

“Này, Tần Duẫn, trên đời này có người giống hệt tôi, và rất hiểu tôi.” Cô ôm tập tài liệu, bật cười rạng rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Trên gương mặt lạnh lùng diễm lệ bỗng nở một nụ cười ngây thơ như trẻ nhỏ, khiến Tần Duẫn ngẩn người. Nhưng rồi, nụ cười ấy lại xoay chuyển đột ngột, mang theo ý vị của một trò đùa ác ý.

“Mày... là... cái... thá... gì?”

××

Tôi xin tuyên bố, Hạ Ngôn Lạc và Quả Quả là tuyển thủ MVP của ngày hôm nay, một người là DPS vàng, một người là support vàng.

Ai đồng ý thì +1 nhé (*´▽`)◇ゞ