Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 4 - Chương 40: Hồng Lam Tự Cổ Thành Đôi (4K chữ cầu vé tháng)

Điện thoại hỏng là chuyện lớn với người thường, nhưng với nhân viên ngành Internet thì đúng là trời sập.

Đặc biệt là Bạch Vị Nhiên hiện còn đang phụ trách lãnh đạo dự án, WeChat công ty cả ngày ting ting tin nhắn, gặp phải đồng nghiệp tính tình nóng nảy, nửa tiếng không tìm được người là đã gọi điện tới, nếu đến cả điện thoại cũng không liên lạc được, chắc họ tức chết mất.

Ngành Internet đúng là nơi chuyên sản sinh ra các vị vua vội vàng.

Đặt mua điện thoại trên mạng còn chê chậm, Bạch Vị Nhiên chạy thẳng một chuyến đến cửa hàng nhà mạng, tám giờ sáng, cửa hàng vừa mở cửa anh đã bước vào. Thà tốn thêm chút tiền để bớt khổ, nhận hàng tại chỗ, đổi sim, chuyển dữ liệu, tất cả hoàn thành trong một nốt nhạc. Nửa tiếng sau bước ra, anh đã cầm trên tay chiếc điện thoại mới tinh vừa được hồi sinh.

Bạch Vị Nhiên tuy keo kiệt, nhưng chỉ keo kiệt với những chuyện có thể keo kiệt được, còn đối với những công cụ có tính cần thiết cao, anh lại sẵn sàng chi đậm để mua lấy sự thoải mái.

Rời cửa hàng, anh đi thẳng đến công ty, chưa đến chín giờ đã có mặt tại chỗ làm.

Công ty yên tĩnh lạ thường, dì lao công đến sớm đang chuẩn bị bữa sáng.

Công ty Thế Lạc quy mô không lớn đến mức như Hồng Võng hay Nam Nga có thể xây dựng nhà ăn riêng cho nhân viên, nhưng cũng khá quan tâm đến đời sống nhân viên. Mỗi ngày đều có dì phụ trách chuẩn bị bữa sáng đặt ngoài, có bốn đến năm lựa chọn, cả món Trung lẫn món Tây. Bạch Vị Nhiên trước giờ luôn chọn bữa sáng kiểu Trung, hôm nay là bánh nướng và quẩy ăn kèm sữa đậu nành của một tiệm nhỏ.

Phòng trà nước luôn chiếm vị trí đẹp nhất trên cả tầng. Lúc Bạch Vị Nhiên đến chỉ có một mình anh, anh ngồi bên cửa sổ thong thả ngắm nhìn. Hôm nay trời trong xanh không một gợn mây, trong veo như ngọc, mọi thứ đều hiện ra rõ nét, một chiếc máy bay cất cánh vạch một đường ngang trời.

Anh nhìn chiếc máy bay, có chút xuất thần.

Cho đến khi vai bị ai đó vỗ nhẹ.

“Bạch thiếu.”

Ngô Kê kéo ghế ngồi xuống ngay trước mặt anh, cũng chọn một phần bữa sáng kiểu Trung, là cháo trứng bắc thảo thịt bằm và trứng luộc nước trà.

“…Tình hình vẫn ổn cả chứ?”

Bạch Vị Nhiên gật đầu.

Sáng nay, Hạ Ngôn Lạc đang hôn mê bất tỉnh cũng đã hồi phục ý thức. Anh hỏi vài câu, đối phương logic rành mạch, ánh mắt trong sáng, thậm chí còn nhớ rõ mồn một tình hình trước khi ngất đi, điều này khiến anh thở phào nhẹ nhõm.

Anh và Hạ Ngôn Lạc đã nói sơ qua tình hình, đương nhiên là lướt qua chuyện hệ thống, chỉ nói rằng Hạ Ngôn Lạc đã vô tình theo anh đến thế giới của mình, đây là sơ suất của anh, anh sẽ nhanh chóng đưa cô về.

Ngô Kê bóc xong quả trứng luộc, đưa cho Bạch Vị Nhiên, vẻ mặt ra chiều hiền thê lương mẫu.

“Tôi không muốn ăn trứng đàn ông bóc, cầm đi!”

Anh em không cảm động, chỉ nghi ngờ cậu vừa đi vệ sinh chưa rửa tay, định hại tôi.

Ngô Kê cười hì hì, rụt tay về tự mình ăn, vẻ mặt nghiêm túc hơn vài phần.

“Chuyện này, anh em muốn bàn với cậu một việc, Bạch thiếu, có thể để cô Hạ về muộn một chút được không.”

“…………?”

“Chuyện này hơi nghiêm trọng, liên quan đến quyền lợi công việc của Gaga.”

Thông thường, kênh đặc biệt chỉ có thể dịch chuyển một người, có thể được chuyên viên chăm sóc khách hàng hỗ trợ trực tiếp. Nhưng kênh dịch chuyển đặc biệt luôn là mục đăng ký hot, có giới hạn sử dụng, bên ứng dụng quy định không thể mở nhiều hơn giới hạn cùng lúc. Lúc Bạch Vị Nhiên cầu cứu, vừa hay là giờ cao điểm, số người xếp hàng rất đông.

Gaga biết Bạch Vị Nhiên đang gặp nguy hiểm, lại tốt bụng trượng nghĩa, nên đã lén mở cửa sau.

Cô sửa điều kiện mở kênh đặc biệt đó thành dịch chuyển tất cả mọi người trong phạm vi tọa độ.

Vốn là dịch chuyển đơn, lại biến thành dịch chuyển nhiều người.

Kênh dịch chuyển nhiều người cần phải qua xét duyệt phê chuẩn, nên thường sẽ không đạt đến giới hạn sử dụng.

Ví dụ như sự khác biệt giữa khoang phổ thông và khoang thương gia trên máy bay.

Khoang phổ thông luôn kín chỗ, nhưng khoang thương gia thì không hẳn.

Gaga giống như tiếp viên hàng không, lén đưa một hành khách khoang phổ thông vào khoang thương gia không có người mua để đi cùng.

Nếu kênh dịch chuyển nhiều người chỉ dịch chuyển một người đi thì cũng không sao, không phải vấn đề gì to tát, bên xét duyệt mắt nhắm mắt mở cho qua—vấn đề là Bạch Vị Nhiên lại thật sự có thêm một người.

Bạch Vị Nhiên có thể báo cáo lên nền tảng, nhờ người đưa Hạ Ngôn Lạc về thế giới cũ, nhưng như vậy chắc chắn sẽ phải truy cứu nguyên nhân Hạ Ngôn Lạc xuyên qua, hành vi tự ý nâng hạng cho người khác của Gaga sẽ bị truy cứu trách nhiệm.

Bạch Vị Nhiên nghẹn một miếng bánh nướng quẩy ở cổ, ho sặc sụa.

Anh không ngờ mình lại làm liên lụy đến cô chăm sóc khách hàng thiên thần.

“…………Vậy giờ phải làm sao?”

Ngô Kê nói ngắn gọn, hạ giọng: “Đổ vỏ, cái chuyện cười về tên cướp ngân hàng ấy, Bạch thiếu, cậu còn nhớ không?”

Bạn bè lâu năm, người thông minh, Bạch Vị Nhiên hiểu ngay ý tứ trong lời nói.

Tên cướp ngân hàng mà Ngô Kê nói là một câu chuyện cười đen cũ.

Chuyện kể rằng, có một tên cướp cầm súng cướp ngân hàng. Sau khi bị cướp, nhân viên ngân hàng sợ hãi hỏi giám đốc phải làm sao, bị cướp nhiều tiền như vậy?

Nào ngờ giám đốc rất bình tĩnh, nói lát nữa cảnh sát đến, cứ bảo họ chúng ta bị cướp tổng cộng năm mươi triệu.

Nhân viên ngơ ngác, chỉ nghe giám đốc chậm rãi nói: Ba mươi triệu dư ra là công quỹ chúng ta biển thủ, nhân cơ hội này đổ tội đi là vừa.

Nhân viên hét lớn: Hay~~quá~~

Tên cướp sau khi cướp được tiền về đến sào huyệt, tối xem tin tức thấy nói mình cướp năm mươi triệu, hắn ngớ người, đếm đi đếm lại, thế nào cũng chỉ có hai mươi triệu tiền mặt, tức đến ngửa người ra sau.

Mẹ nó chứ, ông đây bán mạng đi phạm pháp, kiếm được còn không bằng mấy lời điêu của chúng nó.

Ý của Ngô Kê là đổ chuyện này lên đầu tổ chức kia.

Tổ chức ngu ngốc, không phải chúng mày thích bắt người lắm sao? Ăn nồi đi nhé!

Chỉ cần ba người Bạch Vị Nhiên, Ngô Kê và Gaga không ai nói ra chuyện của Hạ Ngôn Lạc, thì việc Hạ Ngôn Lạc biến mất bây giờ, chính là do bị tổ chức bắt đi rồi.

“Bây giờ cậu chỉ cần đi khiếu nại là được, Bạch thiếu, cậu cứ liên tục khiếu nại, nhấn mạnh việc tổ chức đó cản trở nhiệm vụ của cậu, Gaga có thể dùng đơn khiếu nại của cậu để tranh thủ với cấp trên, sau khi xét duyệt đánh giá tình hình sẽ nới lỏng hạn chế, cung cấp hỗ trợ. Gaga nói sẽ tranh thủ cho cậu một thanh năng lượng vô hạn dùng một lần—hiểu ý tôi chứ?”

Rào chắn nhiễu loạn rất mạnh, sẽ khiến năng lượng cần thiết khi sử dụng năng lực tăng lên gấp bội—nhưng nếu bản thân nguồn cung năng lượng là vô hạn, thì rào chắn của cậu cũng coi như không tồn tại.

“Đợi đơn được duyệt, cậu xông vào tổ chức đó gây sự, đục nước béo cò, nhân lúc hỗn chiến đưa người về.”

Bạch Vị Nhiên chăm chú lắng nghe, hỏi ngược lại: “Mất bao lâu?”

Nắm rõ quy trình làm việc rồi, tiếp theo phải hỏi tiến độ.

“Gaga nói không chắc, nhanh thì mười mấy ngày, chậm thì hai ba tháng. Cô ấy sẽ chạy quy trình cấp tốc cho cậu, không lừa cậu đâu.”

Bạch Vị Nhiên gật đầu, uống cạn sữa đậu nành, chợt nghĩ đến một chuyện.

“Vậy trong trường hợp này tôi có thể xin bồi thường thương tật lao động không? Tôi xông vào tổ chức cứu người thất bại, điện thoại còn bị rơi hỏng, ít nhất cũng phải bồi thường tiền điện thoại cho tôi chứ?”

“…………Này, Bạch thiếu, cậu đường đường là nhà sản xuất rồi, còn keo kiệt tính toán tiền điện thoại à?”

“Đương nhiên phải tính.” Bạch Vị Nhiên đáp với vẻ mặt hiển nhiên.

“Tiền đâu phải từ trên trời rơi xuống, tôi còn phải để dành tiền mua nhà. Khiếu nại vài câu là có mấy nghìn tệ tiền bồi thường, đương nhiên phải lấy.”

Ngô Kê ngửa người ra sau theo phản xạ, cạn lời.

Ở nhà nuôi hai cô nàng yandere mà vẫn còn tâm trí tính toán tiền điện thoại, Bạch thiếu ở một phương diện nào đó cũng là kẻ mạnh nhất rồi.

Nghĩ đến đây, cậu ta lại ngả người về phía trước.

“Này, Bạch thiếu, cậu để hai cô yandere ở nhà, không có vấn đề gì chứ?”

Để hai sinh vật hắc hóa có tính công kích mạnh như vậy ở cùng nhau, nghĩ thôi đã thấy lo, không phải về nhà mở cửa ra là một biển máu đấy chứ?

Bạch Vị Nhiên đứng dậy, liếc Ngô Kê một cái đầy khinh bỉ, nhún vai.

“…Không lo.”

“Manh Manh không làm gì được Hạ Ngôn Lạc đâu, Hạ Ngôn Lạc cũng sẽ không bắt nạt con bé.”

“Đừng có chủ quan hạn hẹp như thế, thấy nhiều phụ nữ là chỉ biết đến cảnh Tu La thôi à.”

Thực tế, anh còn có chút mong đợi phản ứng hóa học mà Hạ Ngôn Lạc mang lại cho Vu Manh Manh.

Vu Manh Manh từ nhỏ đã bị bảo bọc quá mức, sống quá khép kín, còn Hạ Ngôn Lạc thì hoàn toàn ngược lại, mọi việc đều tự chủ.

Hồng lam tự cổ thành đôi, biết đâu họ lại hợp nhau.

Anh thong dong bỏ đi.

Làm việc, làm việc thôi! Người làm công, linh hồn làm công! Hôm nay cũng là một ngày giúp sếp tậu Maserati.

××

Hạ Ngôn Lạc vừa tắm xong trong phòng tắm, cầm chiếc khăn ướt bước ra, ung dung tìm một cái mắc áo treo lên ban công. Ban công của căn hộ cho thuê này rất hẹp, người đi vào chỉ đủ chỗ để xoay người tại chỗ, nhưng lại quay về hướng Nam, nắng rất đẹp.

Vu Manh Manh ngồi trước chồng sách bài tập, dùng ánh mắt giám sát, cảnh giác, căm phẫn dõi theo Hạ Ngôn Lạc.

Khi Hạ Ngôn Lạc mặc áo khoác vào, đi về phía cửa, cô bé lập tức như một viên đạn pháo nhỏ đã lên nòng, nhanh chóng rời khỏi chỗ, dang hai tay ra chặn trước cửa, lớn tiếng chất vấn.

“Cô làm gì? Cô định đi đâu?”

“…Ra ngoài dạo một lát.” Hạ Ngôn Lạc chẳng thèm để cô bé loli vào mắt, quay đầu mở tủ giày lấy giày.

Cô bé loli nắm chặt lấy cổ tay cô.

“Không được, cô không được ra ngoài, không cho phép cô gây phiền phức cho Bạch Vị Nhiên.”

Hạ Ngôn Lạc khựng lại, nhướng mày, ánh mắt lưu chuyển, đôi mắt xanh lam rực rỡ nhìn Vu Manh Manh.

“Tôi chỉ ra ngoài dạo một lát, tại sao lại gây phiền phức cho anh ấy?”

Đến một thế giới mới, cả ngày ru rú trong phòng không đi khám phá, chẳng phải là uổng công đến đây sao?

Bên cạnh cũng không có tài liệu nghiên cứu gì, Hạ Ngôn Lạc không có hứng thú ở trong phòng cả ngày.

Nhưng Vu Manh Manh lại không lùi một bước.

Cô bé nhạy bén cảm nhận được một sự tùy hứng, ngạo mạn, quá thông minh và thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, một tính cách phá phách ngấm ngầm từ trên người Hạ Ngôn Lạc.

Cô bé không biết tại sao, nhưng theo chủ quan lại cảm thấy nguy hiểm.

Quái vật thì phải nhốt trong lồng.

“Cô muốn ra ngoài, thì đợi Bạch Vị Nhiên về đã.” Cô bé loli kiên quyết, bàn tay nhỏ trắng nõn nắm chặt lấy tay Hạ Ngôn Lạc không buông.

Hạ Ngôn Lạc nhìn cô bé một lúc lâu, nhướng mày, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

Nụ cười đó mang một vẻ hài hước đầy hoài nghi, khiến Manh Manh nhất thời nhìn đến nghẹt thở.

Ngự tỷ đưa ngón tay, khẽ nâng cằm cô bé loli lên một cách đầy khêu gợi.

“Vậy, em là con chim hoàng yến nhỏ mà Bạch Vị Nhiên nuôi à?”

“…………!?”

“Chim hoàng yến nhỏ thật đáng thương, xinh đẹp, thân thể yếu ớt, chỉ có thể ở nhà vỗ cánh.”

Vu Manh Manh hoàn hồn, lập tức lớn tiếng phản bác.

“Bạch Vị Nhiên không phải người như vậy, anh ấy không nhốt em ở nhà, anh ấy cũng khuyến khích em ra ngoài nhiều hơn.”

Thực tế, Bạch Vị Nhiên còn để lại thẻ cho cô bé quẹt, nói rằng nếu cô bé muốn, ban ngày cũng có thể ra ngoài dạo phố xem phim gì đó.

Chỉ là Vu Manh Manh chưa bao giờ đụng đến tấm thẻ đó mà thôi.

Hạ Ngôn Lạc “ồ” một tiếng.

“Vậy là do tự em không muốn ra ngoài.”

“Em tự trói mình ở nhà, tỏ ra là một kẻ yếu thế với dáng vẻ [em rất ngoan], dùng tình cảm để thao túng anh ấy một cách mềm mỏng, khiến anh ấy không thể không quan tâm đến em, phải ở bên em, an ủi em, yêu thương em, đúng không?”

Vu Manh Manh sững người, bàn tay nhỏ buông lỏng.

“Cô nói bậy… Tôi, tôi đâu có nghĩ như vậy…”

Hạ Ngôn Lạc như một thợ săn đã vồ được con mồi, lật tay lại nắm lấy cổ tay non mềm của Vu Manh Manh.

“Tốt lắm, vậy thì tốt quá rồi.”

“Nếu đã vậy, chúng ta cùng ra ngoài dạo phố đi!”

Hạ Ngôn Lạc thực ra không thích đi chơi theo nhóm.

Nhưng đến một thế giới mới, lạ nước lạ cái, cô cũng không ngốc đến mức muốn một mình lang thang ngoài đường, vừa hay cô bé loli này tự dâng mình đến cửa.

Bạch Vị Nhiên là người cẩn thận, đã khuyến khích cô ra ngoài thì sẽ không thể không để lại cho cô một đồng nào.

Dẫn cô bé này ra ngoài, cũng giống như mang theo một cái ví tiền và điện thoại di động.

Vu Manh Manh nhất thời không nghĩ thông suốt, cứ thế bị Hạ Ngôn Lạc nửa ép nửa dụ dắt ra khỏi nhà.

Ở công ty, Bạch Vị Nhiên đang làm việc được nửa chừng thì điện thoại hiện thông báo.

【Thẻ ngân hàng —— của quý khách, số đuôi ——, vào lúc X giờ X phút ngày X tháng X tại cửa hàng bánh ngọt Thân Mềm Dáng Ngọc đã chi tiêu —— đồng.】

Đó là tấm thẻ ngân hàng anh đặc biệt để lại cho Vu Manh Manh.

Bạch Vị Nhiên mỉm cười, cầm điện thoại lên gọi cho Vu Manh Manh.

Đợi một lúc mới có người bắt máy.

Vu Manh Manh rất nhỏ giọng, lí nhí “a lô” một tiếng.

Vẻ chột dạ hiện rõ mồn một.

Bạch Vị Nhiên bật cười.

“Bánh ngọt ngon không em?”

Cô bé loli ngậm một chiếc nĩa trong miệng, mép dính đầy kem, mặt đầy vẻ chột dạ, căng thẳng, lại có chút cảm giác tội lỗi và ánh mắt trách móc của kẻ đồng phạm nhìn về phía Hạ Ngôn Lạc đối diện.

Ngự tỷ không thèm để ý đến cô bé, quay đầu gọi phục vụ, chỉ vào thực đơn gọi một ly trà sữa bá tước nóng.

Trà sữa bá tước là gì, cô không biết, chỉ gọi thử những món mình không rành.

Đã đến dị thế giới tham quan rồi, không thể về tay không được.

Cô nghĩ, đồ ăn ở đây rất ngon, chất lượng rất cao.

Vu Manh Manh bị cô lập không nơi nương tựa, rõ ràng là đối phương gọi món trước, cô bé chỉ là đồng phạm không chống lại được sự cám dỗ, thế mà giờ đây lại bị bắt quả tang tại trận.

“…Ngon ạ…” Cô bé có phần thấp thỏm.

Chỉ sợ câu tiếp theo sẽ là một lời trách mắng, nói cô bé tiêu tiền, nói cô bé lãng phí, nói cô bé ra ngoài đi lung tung.

Dù sao thì trông Bạch Vị Nhiên rất coi trọng tiền bạc.

Đầu dây bên kia lại vang lên một tiếng cười trầm.

“Ngon thì ăn nhiều vào, nhớ gói cho anh một phần nhé.”

“Tiếp đãi khách cho tốt, đừng để người ta nói chúng ta không biết lễ nghĩa, được không em?”

Đôi mắt cô bé loli chợt bừng sáng, tràn đầy sức sống.

“Vâng ạ!”

Bạch Vị Nhiên đặt điện thoại xuống, lắc đầu cười.

Đúng là trẻ con, ra ngoài chơi là vui, ăn bánh ngọt là vui.

Nhưng cô bé vui, lòng anh cũng ấm áp theo.

Vu Manh Manh lại vui đến mức trong lòng như có cả trăm chú chim nhỏ đang nhảy nhót.

【Tiếp đãi khách】, 【chúng ta】——

Một câu nói vô tình của Bạch Vị Nhiên, vị thế chủ khách rõ ràng, định vị Hạ Ngôn Lạc là 【khách】, còn cô bé và Bạch Vị Nhiên là 【chúng ta】, cảm giác cùng một phe này khiến lòng cô bé khoan khoái vô cùng.

Hạ Ngôn Lạc ngồi đối diện nhìn cô bé loli không giấu được nụ cười tủm tỉm.

Cô nâng ly trà sữa bá tước lên, khẽ nhấp một ngụm, lại cảm thấy có chút vô vị.

Cô còn tưởng gã đeo mặt nạ này có chút khác biệt với người thường.

Kết quả cũng chỉ là một kẻ nói lời hay ý đẹp, thực chất chẳng khác gì những gã đàn ông bình thường.

Thích con gái dựa dẫm vào mình, thích sự phụ thuộc tình cảm này để chứng tỏ địa vị ưu việt của bản thân, nuôi một cô gái ngây thơ trong nhà, để cô bé dựa dẫm vào anh ta như một con chim hoàng yến nhỏ.

Hạ Ngôn Lạc tựa vào bàn, khẽ gõ vào chiếc vòng tay mảnh trên tay, đó là món quà sinh nhật cô tự mua cho mình năm ngoái. Vàng ở thế giới này có vẻ là một kim loại quý, trên đường đi cô đã để ý thấy các tiệm vàng bạc đều có thu mua lại kim loại.

Không biết vàng ở đây và vàng cô đang đeo có phải cùng một loại vật chất không.

Nếu phải thì bán đi.

Thời gian ở đây, tiền bạc mình tiêu xài phải tính toán rõ ràng, trả lại cho anh ta sòng phẳng.

**

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, vé tháng, thèm nó quá!

Nhờ cả vào mọi người nhé ヽ(´▽`;)/♪

Hôm nay vẫn còn cập nhật!