Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 4 - Chương 42: Bản Năng Yandere Thức Tỉnh (4K chữ cầu vé tháng)

“Đúng lúc lắm, Manh Manh, em qua đây một chút.”

Cô bé loli bối rối, bước những bước chân ngập ngừng về phía hai người họ.

Bạch Vị Nhiên bảo cô bé ngồi xuống, chỉ vào nhân vật trên màn hình và giải thích.

Nhiệm vụ rất đơn giản, để Vu Manh Manh điều khiển nhân vật lần lượt tung ra ba loại kỹ năng đã được thiết kế sẵn vào một cọc gỗ.

Vu Manh Manh không hiểu, cô bé nhìn Bạch Vị Nhiên đang mỉm cười khích lệ, rồi lại liếc sang Hạ Ngôn Lạc với vẻ mặt điềm tĩnh.

Cô bé làm theo lời anh.

Sau khi cô bé đánh xong một lượt, Bạch Vị Nhiên liền điều chỉnh các thông số trên một màn hình khác.

“Làm lại lần nữa.”

Vu Manh Manh lại ngoan ngoãn đánh thêm một lượt, Bạch Vị Nhiên lại sửa.

“...Làm lại lần nữa.”

Câu nói “làm lại lần nữa” được lặp đi lặp lại một cách máy móc, đều đều.

Sau hai mươi lần, Bạch Vị Nhiên dừng lại.

“Manh Manh, lần nào em đánh thấy thích nhất?”

Đôi mắt đỏ của cô bé loli đảo một vòng trong một giây rưỡi.

“Lần thứ mười hai... không đúng, lần thứ mười ba ạ.”

Bạch Vị Nhiên lại hỏi chi tiết thêm vài câu, cuối cùng chốt lại bộ thông số đã điều chỉnh, kéo cô bé loli đứng dậy, cười nhìn Hạ Ngôn Lạc.

“Đến lượt cô, thử xem sự khác biệt giữa cô ấy và cô, tôi sẽ mở một bản đồ thử nghiệm cho cô.”

Hạ Ngôn Lạc ngồi xuống.

Vài phút sau—

“…………”

“...Cảm giác hoàn toàn khác, đúng không? Cảm thấy hay hơn hẳn, có thể nói là một trải nghiệm một trời một vực.”

Hạ Ngôn Lạc im lặng, Bạch Vị Nhiên cười như hồ ly, còn Vu Manh Manh thì mở to mắt nhìn qua lại giữa hai người.

Hình như anh đang khen mình, nhưng chính cô bé cũng không biết tại sao mình lại được khen.

“Tại sao vậy?” Giọng cô hỏi vừa khiêm tốn vừa thắc mắc.

Thua tâm phục khẩu phục, cô cũng không phải kiểu người vì sĩ diện mà cố chấp, sống chết không chịu nhận thua.

“...Là trái tim yêu game, và cả vấn đề về độ thành thạo nữa.”

Nói trắng ra, Hạ Ngôn Lạc và La Khỉ đều mắc cùng một vấn đề.

Học bá làm game, quá xem nhẹ mọi chuyện, chỉ dựa vào dữ liệu và kiến thức sách vở để suy luận.

“Nhưng game là để cho người ta chơi.” Anh nói, thuận tay cầm lấy khăn tắm, lau tóc cho Vu Manh Manh.

Cô gái tóc trắng không phản kháng, ngoan ngoãn để anh tùy ý làm, mắt mở to, như một chú mèo con bị biến thành ngốc chỉ bằng một nút bấm.

“Con bé chơi nhiều, thích game, tự nhiên sẽ đồng cảm được với người chơi. Dù con bé chẳng hiểu gì về dữ liệu, vẫn có thể điều chỉnh ra được cảm giác tay được yêu thích hơn cô—đừng động đậy!”

Lau đến tai, cô bé loli liền không nghe lời nữa, ngọ nguậy như một con giun nhỏ.

“Nhưng mà ngứa lắm—” Giọng cô bé nũng nịu phàn nàn.

Tai của cô bé rất nhạy cảm, không muốn người khác chạm vào, lúc tắm cũng chỉ quệt qua loa cho xong chuyện, thế mà có người cứ không chịu buông tha.

“...Tai cũng phải lau chứ, không thì bẩn lắm.”

“Không lau tai cũng có chết đâu!”

“Có đấy, tai em mà bẩn quá, một ngày nào đó hạt dưa hấu rơi vào, sẽ mọc ra quả dưa hấu từ trong tai đấy.”

“Bạch Vị Nhiên, anh coi em là gì hả, em không phải con nít!!!”

Hạ Ngôn Lạc đứng trước mặt họ nhướng mày.

Khoan đã, cái không khí ấm áp mà chẳng coi ai ra gì này, sao mình lại thấy mình đến không đúng lúc thế nhỉ?

Bạch Vị Nhiên giữ chặt cô gái đang vặn vẹo, tiếp tục giải thích.

“Game là một thứ rất thú vị, nhiều lúc nó dựa vào một lượng lớn dữ liệu, nhưng những dữ liệu này không thể tự nhiên sinh ra, nhiều dữ liệu trong quá khứ cũng không thể áp dụng lại kinh nghiệm. Về mặt trải nghiệm game, nó còn phụ thuộc rất nhiều vào cảm nhận chủ quan của người chơi. Suy cho cùng, nền tảng của ngành công nghiệp phần mềm là thiết kế tương tác giữa người với người.”

“Vì là thiết kế tương tác giữa người với người, mà cô chỉ nhìn vào dữ liệu, không chú tâm đến những người cũng là người chơi như cô, bản thân điều đó đã là một sự ngạo mạn.” Bạch Vị Nhiên chậm rãi nói, anh chuyển trọng tâm từ tai cô bé đi, quay lại đỉnh đầu, nhẹ nhàng lau, lực tay dịu dàng như đang mát-xa cho cái đầu nhỏ.

Cô bé loli thoải mái nheo mắt lại.

Căn phòng nhất thời yên tĩnh.

“Và người chơi rất thông minh, họ có thể cảm nhận được sự ngạo mạn của cô.”

Bạch Vị Nhiên cười, có vài phần tinh quái, nghiêng đầu nhìn Hạ Ngôn Lạc.

“Thiên tài, cũng thường thôi, phải không?”

Vu Manh Manh nghe một tràng thuật ngữ game của Bạch Vị Nhiên thì lơ mơ không hiểu, nhưng câu châm chọc Hạ Ngôn Lạc này thì cô bé hiểu hoàn toàn, lập tức hất cằm, khoanh tay đứng trước mặt Bạch Vị Nhiên, khoái chí lặp lại.

“Thiên tài, cũng thường thôi, phải không?”

Hạ Ngôn Lạc: …Năm đó hai người giải nghệ khỏi giới tấu hài là tôi kịch liệt phản đối đấy.

××

Đây chỉ là một tình tiết nhỏ trong buổi tối, Bạch Vị Nhiên không để trong lòng.

Anh tiếp tục tăng ca ở nhà, gỡ lỗi trên máy tính, mãi đến hai giờ sáng, anh vừa đứng dậy định rót cho mình một ly nước, chuẩn bị nghỉ ngơi xong sẽ bắt đầu gỡ lỗi trên máy thử nghiệm thì phát hiện cửa phòng ngủ đã mở, cái đầu nhỏ của cô gái ló ra, vừa hay bốn mắt nhìn nhau với anh, rồi “vèo” một tiếng rụt lại.

Giấu đầu hở đuôi phải không?

“…………Anh thấy hết rồi.”

Cô bé lại ló đầu ra.

Cả khuôn mặt viết rõ dòng chữ [Em không ngủ được, nhưng em sợ anh mắng em không đi ngủ]

Bạch Vị Nhiên thở dài, vẫy tay với cô bé, Manh Manh lập tức mừng rỡ, lon ton chạy về phía anh.

Cô bé quấn một chiếc chăn mỏng mùa thu, bọc kín mình từ đầu đến chân như một con nhộng, chiếc chăn màu hồng, in đầy hình vịt con màu vàng trông rõ là hàng nhái.

“Sao thế, hôm nay ra ngoài chơi không vui à?”

“...Vui ạ.”

“Vậy sao tối đến em lại buồn?”

Vu Manh Manh ngồi trên sofa, ôm gối, cúi đầu nhìn những ngón chân nhỏ trắng hồng của mình, im lặng hai giây, rồi đột ngột ngẩng đầu.

“Bạch Vị Nhiên, đợi em lớn thêm chút nữa, có phải em sẽ trở nên giỏi giang hơn cô ấy không?”

Cô bé đã nghĩ đi nghĩ lại, cả đêm không ngủ được, trằn trọc mãi mà vẫn không có câu trả lời.

Cô bé cảm thấy mình không bằng Hạ Ngôn Lạc.

Nhưng Bạch Vị Nhiên lại nói cô bé không thua.

Cô bé muốn chạy đến để tìm một lời giải thích, một lời an ủi.

Nếu Bạch Vị Nhiên khẳng định chắc chắn với cô bé, vậy thì cô bé cũng có thể—

“Không thể.”

Đôi mắt đỏ co lại, đồng tử chấn động, dưới chân như thể vỡ tan, đang rơi xuống.

Ánh đèn trong phòng khách vàng vọt mờ ảo, trong phút chốc, thời gian như ngưng đọng.

“Nếu em cứ mãi phiền não về vấn đề này, vậy thì anh nói cho em biết, là không thể.”

“Em chắc chắn sẽ thua cô ấy.”

Cô bé loli há miệng, hy vọng trong đôi mắt to tròn dần tắt lịm.

Bạch Vị Nhiên thấy vậy, nhưng không quay lại giọng điệu ôn hòa thường ngày, ngược lại còn tiếp tục trình bày một cách thẳng thừng với thái độ có phần máy móc, lạnh lùng.

“Bởi vì trong mắt cô ấy không có sự so sánh với người khác, cô ấy chỉ một lòng một dạ tiến về phía trước trên con đường của mình. Khi gặp phải vấn đề không hiểu, cô ấy có thể ngay lập tức nhận ra thiếu sót và sai lầm của bản thân, cầu tiến học hỏi. Cô ấy hiểu rõ chân lý của việc học hơn em.”

Chỉ đơn thuần là một chàng trai “yasashii”, nói những lời cô bé muốn nghe thì rất dễ, nhưng sẽ dẫn cô bé vào con đường quá nuông chiều và ỷ lại, khó mà thoát ra được.

Thế giới của Vu Manh Manh nhỏ bé, tâm tư lại mỏng manh, tinh tế, dễ đi vào ngõ cụt.

Nhảy múa theo điệu của cô bé, chỉ kéo cả mình vào vực sâu hỗn loạn của những cảm xúc chủ quan.

Thỉnh thoảng phải đi một con đường khác, một nhát chém đứt những cảm xúc chủ quan yếu ớt này.

Trong lòng anh nghĩ vậy, nhưng khi thấy cô bé loli úp mặt vào đầu gối, bờ vai run lên bắt đầu thút thít, anh vẫn sững sờ một chút, dừng lại, suy nghĩ rồi chủ động ngồi xuống bên cạnh cô bé.

“Anh chưa nói xong mà, đừng vội.” Anh nói, vỗ nhẹ lên vai cô gái.

Phản ứng của cô bé lại rất mạnh, lần nữa biến thành mèo hóa lỏng, né tránh cái vỗ về thứ hai của anh, thậm chí cả người còn nghiêng hẳn sang một bên, úp mặt nức nở, ra vẻ em mặc kệ em không nghe em khóc chết cho anh xem.

“...Em đã... rất cố gắng rồi mà...” Cô bé vừa khóc vừa trách móc.

“...Ngày nào em cũng làm rất nhiều bài tập.”

“Anh bảo em... làm bài, em liền làm bài... Ngày nào, ngày nào em cũng... rất nghiêm túc!”

“Nhưng dù em có cố gắng thế nào... anh cũng nói em, không thể thắng được cô ấy...”

Cô bé cứ thế nức nở khóc, dù Bạch Vị Nhiên có hạ giọng dỗ dành cũng không chịu nghe, ngược lại còn có xu hướng khóc to hơn. Bạch Vị Nhiên không ngờ tới, cảm xúc của cô bé thay đổi thất thường, ban ngày ăn bánh ngọt còn vui vẻ như vậy, nửa đêm đã trầm kẽm khóc lóc không ngủ.

Mẹ nó chứ, cái chế độ trầm kẽm này chắc chắn là di chứng do tên tra nam Tô Thành gây ra!

Bạch Vị Nhiên vô thức đổ tội lên đầu gã tra nam trước.

Thấy cô bé khóc đến mức thở không ra hơi, sợ cảm xúc lên xuống quá đà ảnh hưởng đến tim, Bạch Vị Nhiên dứt khoát ra tay, kéo mạnh cô bé dậy, ôm cả người lẫn chăn vào lòng.

Ngoại trừ trong thế giới game, ở ngoài đời thực anh và Vu Manh Manh rất ít tiếp xúc thân thể, nhiều nhất cũng chỉ là xoa đầu.

Vu Manh Manh mắc chứng sợ đàn ông, ghét những tiếp xúc cơ thể thân mật, anh luôn nhớ rõ điều đó.

Lần này cô bé quả nhiên bị dọa, nín khóc, mở to đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm, vẻ mặt ngỡ ngàng.

Bạch Vị Nhiên thở phào nhẹ nhõm, kéo chăn chặt hơn một chút, nhỏ giọng dỗ dành cô bé.

“Không sao, anh không chạm vào em, thấy không, cách một lớp chăn mà!”

“Em để anh nói hết đã, đừng vội khóc.”

Cuối cùng anh cũng có thể tiếp tục câu chuyện.

“Nếu nói về việc làm bài tập, vậy thì có lẽ em cố gắng cả đời cũng không thắng được cô ấy, khoảng cách giữa em và cô ấy—ừm, tính thế nào nhỉ? Để anh nghĩ xem, chắc là xa bằng khoảng 13 thủ khoa đại học cộng lại!” Dù sao đối phương cũng là thiên tài mà!

Vu Manh Manh mấp máy môi, lí nhí hỏi một câu.

“...Thủ khoa đại học là gì ạ?”

“Ồ, một đơn vị đo lường thành tích học thuật cao cấp.”

Chàng trai ôm hờ cô bé loli, giọng điệu đã trở lại ôn hòa.

“...Anh cũng không thắng nổi đâu, Manh Manh, anh mà so làm bài tập với cô ấy, chắc cũng cách khoảng 6 thủ khoa đại học.”

“Vậy là em thắng anh 7 thủ khoa đại học.” Cô bé loli chen vào.

“...Ừm, tính giỏi lắm, rất chính xác, lần sau... lần sau có thể tính tiếp.”

“Cô ấy đọc hiểu được dữ liệu, nhưng chơi game không bằng em.”

“Điều này có nghĩa là gì, không phải là chuyện cô ấy thua em thắng, em thắng cô ấy thua, một sự so sánh ngang bằng nhàm chán như vậy, mà là để cho chúng ta biết, trên đời này ngoài tài năng và kiến thức sách vở, còn có rất nhiều năng lực cần dựa vào trải nghiệm cuộc sống và sự thành thạo mới có thể trưởng thành, những điều này đều cần thời gian làm bạn đồng hành.”

“Hãy kiên nhẫn một chút, coi thời gian là bạn đồng hành, tin vào tài năng của chính mình, để mỗi ngày trôi qua đều thật tốt đẹp.”

“Cố gắng trưởng thành trên con đường của riêng mình, rồi một ngày nào đó, những người với đủ mọi sở trường khác nhau gặp được nhau, cùng nhau làm nên một việc lớn lao hơn—nếu để anh nói, thế giới này có biết bao người ưu tú như vậy, không hợp tác một phen ra trò thì thật đáng tiếc biết bao!”

Bạch Vị Nhiên bật cười khe khẽ.

Cô bé loli cảm thấy mình đã hiểu, nhưng lại chưa hiểu hoàn toàn.

Thế nhưng được Bạch Vị Nhiên ôm, cô bé bắt đầu thấy hơi buồn ngủ, như một chú sâu nhỏ chui vào nơi sâu hơn trong lớp lá khô ấm áp, cô bé dụi dụi, rúc vào vai và cổ Bạch Vị Nhiên.

Cô bé nghĩ: Trên người Bạch Vị Nhiên không có mùi gì đặc biệt, nhưng lại khiến người ta liên tưởng đến chiếc ly thủy tinh cao cấp trong suốt và dòng nước tinh khiết.

Gột rửa hết những phiền muộn trong lòng.

Ở gần một người đàn ông như vậy, cô bé không thấy ghê tởm, ngược lại còn cảm thấy ấm áp trong lòng.

“Anh không thể khen em một câu được à?” Trong cơn mơ màng, cô bé lí nhí phàn nàn.

Những lời Bạch Vị Nhiên nói rất có lý, cô bé cũng biết đó là lời hay ý đẹp, nhưng cô bé chỉ muốn nghe Bạch Vị Nhiên dỗ dành mình mà thôi.

Một sự nũng nịu muốn được dựa dẫm chợt trào dâng.

“...Anh khen em rồi, em cũng sẽ không ngừng cố gắng đâu, mà em sẽ... sẽ có thêm tinh thần...”

Bạch Vị Nhiên cười khẽ, “Được thôi, coi như là khen thưởng, hôm nào đó anh cắt cho em một bông hoa đỏ nhỏ nhé.”

Manh Manh cảm giác mình chỉ vừa chợp mắt một lúc, khi mở mắt ra đã thấy mình vẫn còn trên sofa, Bạch Vị Nhiên đang ôm cô bé, một tay trả lời tin nhắn điện thoại.

Chứ không lập tức vứt cô bé về phòng ngủ.

Thực ra tối nay cô bé vẫn không chịu ngủ chung phòng với Hạ Ngôn Lạc, nhưng Bạch Vị Nhiên đã ép cô bé vào trong.

Thời tiết ngày càng lạnh, thể chất của Vu Manh Manh lại yếu ớt, không thể thiếu điều hòa chăm sóc, phòng ngủ lại có khách, không thể để khách bị lạnh được, Bạch Vị Nhiên không nỡ bật điều hòa ở phòng khách rồi lại bật thêm một cái trong phòng ngủ, tiết kiệm đã thành thói, bèn cứng rắn đuổi Vu Manh Manh vào phòng ngủ.

Cô bé giả vờ chưa tỉnh, hé mắt thành một đường nhỏ để nhìn trộm anh.

Phòng khách chỉ còn lại ánh đèn từ cây đèn đứng trước máy tính, rất mờ ảo, soi bóng lên gò má nghiêng của anh.

Hàng mi của cô thiếu nữ bỗng run lên, như cánh bướm khẽ đập.

Những bóng người trống rỗng trong ký ức chợt trùng khớp với gương mặt của người này.

【——Nè nè nè! Manh Manh em á, muốn ở bên người này mãi mãi——】

Cô bé như một con bướm vụng về vừa mới thò đầu ra khỏi kén.

Với bướm, bay là bản năng.

Với yandere, trước khi nhận ra người mình yêu, việc muốn chiếm hữu người đó cũng là một bản năng tức thời.

Cô bé nhìn yết hầu đang khẽ phập phồng trước mắt——

Bạch Vị Nhiên đang cúi đầu xem tin nhắn trên WeChat công ty, đột nhiên cô gái nhỏ trên người dang hai tay ra, vòng qua cổ anh, một luồng hơi ấm ùa tới, hương sữa tắm thoang thoảng, cô bé vẫn dùng cùng một nhãn hiệu với anh, hai người ôm nhau, mùi hương nhất thời hòa quyện vào nhau.

…??

Anh đang ngạc nhiên thì nghe thấy cô bé loli gọi một tiếng không rõ ràng, rồi sáp lại gần.

“...A! Cua đừng chạy...”

Đây là mơ thấy ăn con cua to cỡ nào vậy? Ôm mà gặm luôn à?

Suy nghĩ đó lướt qua trong đầu anh, giây tiếp theo cả người anh cứng đờ.

Cô gái nhỏ mở miệng, cắn ngay vào yết hầu của anh, không hề lệch.

Cú cắn ấy rất nhẹ, không đau, thậm chí còn mang lại cảm giác tê dại kỳ lạ.

Dù biết cô bé đang mơ thấy mình ăn món ngon, Bạch Vị Nhiên vẫn có một ảo giác kỳ quái, như thể bị một con mãnh thú bất ngờ cắn vào chỗ hiểm.

Anh tỉnh mộng ngay lập tức—

“Khoan đã, anh không phải cua, đừng!”

Cứ thế này, lỡ lên trang nhất của tờ báo C nào đó thì phải làm sao?

《Sốc! Thiếu nữ cắn xé người đàn ông trưởng thành lúc nửa đêm, gã đàn ông cầm thú đến mức nào mới khiến cô phải có hành động ngọc đá cùng tan như vậy—!?》

Mười năm tù là ít nhất, cao nhất là tử hình.

Anh thề lòng mình trong như băng tuyết, tuyệt không có tư tình, mấy cái tít báo trên mạng giết người không dao!!

Nhất thời, anh luống cuống tay chân trên sofa, còn trong phòng ngủ, Hạ Ngôn Lạc đã thu hết mọi chuyện vừa rồi vào mắt, cô dựa lưng vào cửa, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn trong phòng, rồi đột nhiên bật cười không nói nên lời.

Xin rút lại lời nhận xét trước đó.

“Ngài Vị Nhiên, quả nhiên vẫn có điểm khác biệt.”

**

Lát nữa chắc sẽ có thêm một chương nữa (*-ω-)

Hừm, vé tháng của các bạn đâu rồi? (lục túi)