Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 39: Ngài William Đáng Ghét (Phần 1)

Thứ Sáu trốn tít trong góc tủ áo, hoảng sợ co rúm lại đôi chân đi tất trắng, con ngươi co lại không ngừng nhìn chằm chằm vào bóng hình màu hồng đang bay loạn xạ trong phòng.

Xuyên tường ra vào, vừa bay vừa la lớn.

“Ngài ở đâu, ngài William?”

“Ngài——William——ơi——”

“Lạ thật, rõ ràng là Nana-chan đã nghe thấy giọng của ngài William mà——”

Cô lơ lửng giữa không trung, lộn ngược người nhìn xuống gầm giường.

“Ở đây sao?”

“Không có.”

Cô thò đầu vào phòng tắm.

“Ở đây sao?”

“Ồ, không có à!”

Cô thò đầu xuyên vào tủ áo.

“Ngài William ở đây sao?”

“Không có, nhưng đây là gì, cúp à, để mình xem nào—— Nhân viên xuất sắc, Bạch Vị Nhiên?” Cô nghiêng đầu, lớn tiếng tự nói một mình.

“Đây không phải nhà của ngài William, đây là nhà của ngài Bạch Vị Nhiên, chà, Nana tìm nhầm chỗ rồi, xin lỗi ngài Bạch Vị Nhiên nhé, đã nhìn hết nhà của ngài rồi… Lạ thật, vậy ngài William ở đâu chứ?”

Thứ Sáu nhìn thiếu nữ tóc hồng bay ra ban công, vịn vào lan can hét lớn ra ngoài.

“Ngài——William——ơi——!!!”

Không ai có thể nghe thấy cô.

Cô lại bay một mạch từ ban công lên thẳng nóc tòa nhà cao nhất khu chung cư, nhìn quanh bốn phía, hắng giọng, ưỡn lồng ngực nhỏ, giọng nữ cao coloratura lại cất lên, lấy một hơi thật dài.

“Ngài——William——ơi——ngài——ở——đâu——vậy——ạ——ạ——ạ!!!”

Ba tiếng “ạ” cuối cùng cao độ cứ tăng dần, người sắp chết mà nghe thấy chắc cũng phải bật dậy.

Ngài William đang họp tuần với nhóm dự án ở công ty, hoàn toàn không hay biết gì.

Nana gào thét một hồi mà chẳng có lời hồi đáp, cô nghĩ ngợi rồi lại bay vào trong nhà. Thứ Sáu đang ở trên thùng máy tính, chuẩn bị moi cái kỷ niệm chương kỳ quái kia ra, thấy Nana bay về thì nhanh như một tia chớp màu cam, chạy trốn tứ phía, tung một cú Vô Ảnh Cước kiểu mèo vào chậu cây xui xẻo thay bị Manh Manh chém đứt đầu, sau đó được Bạch Vị Nhiên đặt ở ban công chăm sóc một thời gian, bón phân vun đất, mãi mới mọc ra được một mầm non non tơ từ cái đỉnh đầu trọc lóc.

Chậu cây đổ rầm xuống đất, mầm non kia đập mạnh xuống sàn, “bụp” một tiếng, gãy lìa.

Luôn có một chậu cây phải gánh chịu sai trái của thế gian.

Nana lộn ngược người trên trần nhà, khoanh chân suy tư, mái tóc hồng dài buông thõng xuống.

“Lạ thật, trước đây đều biết ngài William ở đâu, sao bây giờ lại không cảm nhận được chút nào.”

“Làm sao bây giờ, vậy Nana phải đi đâu tìm ngài William đây?”

“Hay là… Nana nhờ ngài Bạch Vị Nhiên giúp mình tìm ngài William? Không được không được, ngài Bạch Vị Nhiên đâu phải ngài William, anh ấy không thấy được Nana, làm sao Nana nhờ anh ấy được chứ?”

Cô lắc qua lắc lại cái đầu nhỏ của mình.

“Đau đầu quá—— Đau đầu quá—— Đau đầu quá——”

Nhưng Nana là người lạc quan, lại còn vô lo vô nghĩ, suy nghĩ một lúc, cảm thấy đây là một vấn đề không có cách giải quyết, cô dứt khoát không nghĩ nữa, đáp xuống đất, tò mò nhìn quanh, hành động hơn là suy nghĩ.

Nana-chan cũng là lần đầu tiên đến thế giới khác, tò mò lắm.

Trông có vẻ giống nơi mình sống, nhưng nhiều đồ đạc bố trí lại toát lên một lề lối xa lạ.

Ví dụ như Nana chẳng hiểu gì về chữ “Thượng” ngược màu đỏ dán ngay sau màn hình máy tính có nghĩa lý gì.

Ngoài chỗ đó ra, trên trần nhà, góc sofa, chỗ khuất của chao đèn, dưới tay vịn ghế, gầm giường, cột giường, tất cả đều lén dán chữ “Thượng” ngược bằng giấy đỏ.

Chữ “Thượng” ngược, có ý gì nhỉ?

Lề lối lạ thật.

Nana sờ mó nhìn ngó khắp nơi, rồi lại ngồi xuống trước máy tính.

Cô thấy con chuột rất thú vị, tiện tay chạm vào, rồi thiếu nữ tóc hồng sững người.

“Hử? Ơ kìa!?”

Cô chọc vào con chuột một cái.

Không thể tin được, rồi lại chọc thêm cái nữa.

Con chuột di chuyển theo động tác của cô.

Nana là u linh, khả năng ảnh hưởng vào vật thật của cô rất yếu.

Dù có dùng hết lực đẩy người khác, cũng chỉ khiến họ thấy như một làn gió nhẹ thổi qua mà thôi.

Vậy mà bây giờ cô có thể chạm vào nó như người bình thường.

Nana kêu lên một tiếng, cầm con chuột lên xem xét tới lui.

“Chuyện gì thế này? Nana hoang mang quá đi mất?”

“Nana sống dậy rồi sao? Không đúng, Nana vẫn bay lượn xuyên tường được mà——”

Chiếc kỷ niệm chương kẹt ở góc tường, lóe lên ánh sáng kỳ lạ.

Nana vừa động chuột, màn hình chưa tắt liền sáng lên.

Đây là máy tính cá nhân của Bạch Vị Nhiên, trước đây có mã khóa, nhưng từ khi Manh Manh dọn đến và hay dùng máy tính của anh chơi game, Bạch Vị Nhiên bèn bỏ luôn mã khóa cho đỡ phiền.

Manh Manh đi rồi, mã khóa vẫn chưa được đặt lại.

Nana nhìn máy tính, lập tức nảy ra ý tưởng.

Lên mạng tìm ngài William!!

Cô mở ứng dụng duyệt web, đã lâu không được dùng đồ vật của thế giới thật như người bình thường khiến cô vui đến quên cả cách cư xử. Những trang web đã xem gần nhất của Bạch Vị Nhiên vừa hay dừng lại ở trang của một người đăng chuyên diễn giải game trên Trạm B tên là Lười Cá, Lười Cá chuyên về các game giải đố hồi hộp.

Bạch Vị Nhiên xem game giải đố hồi hộp là có lý do.

Nhiều thiết kế nội dung và cách chơi hay nhất đều đến từ game giải đố hồi hộp, hơn nữa việc kiểm soát và phân bổ nguồn lực game cũng rất tốt. Khi không có nhiều thời gian để tự mình thử sức, anh sẽ xem các game hồi hộp hay ở tốc độ gấp đôi.

Nana không biết những điều này, chỉ cảm thấy chủ đề ma quỷ rùng rợn này cũng có chút liên quan đến mình, liền nhấn vào, xem hết video game giải đố hồi hộp mà Bạch Vị Nhiên chưa xem xong một cách đầy thích thú.

Xem xong vẫn chưa hài lòng, cô tiếp tục nhấn lung tung trên trang của người đăng.

Người đăng Đường Ngư đang livestream diễn giải game.

Nana dùng nick của Bạch Vị Nhiên xông vào phòng livestream.

Người đăng đang vô cùng sợ hãi, giọng điệu run rẩy.

“Không thể nào! Chẳng lẽ thật sự phải nhét con ếch nhỏ vào lỗ khóa cho rắn ăn mới qua màn được sao? Vãi chưởng, game này độc ác quá, ếch nhỏ đã làm gì sai chứ——”

Bên dưới một loạt bình luận trôi qua.

【Tiểu Vũ Phân Phi: Đúng rồi, đoạn này tôi chơi rồi, ếch nhỏ chỉ có thể vào thôi——】

【Coco là loli tất trắng: Khônggggg, ếch nhỏ đáng yêu như vậy, đừng bỏ ếch nhỏ vào. Tôi chịu không được, tôi không dám xem nữa o(╥﹏╥)o Không muốn đâu!!】

【Giết vợ chứng đạo cút hết cho bố: Ếch nhỏ làm bạn lâu như vậy, lại phải tự tay đưa nó vào chỗ chết—— màn chơi độc ác, tác giả không có trái tim!! Cút đi cho bố!!】

【Trứng ngốc mới là đọc ngược: Bớt lảm nhảm đi, sốt ruột chết đi được, nhét vào đi nhét vào đi!!】

【Quốc Vương: Sốt ruột quá sốt ruột quá sốt ruột quá, mau tiếp tục đi chứ!】

【Uất Nhiên Như Hải: Chào mọi người, cho hỏi có ai biết ngài William không ạ?】

Không ai để ý.

Đường Ngư đang chuẩn bị nhấn vào lựa chọn “nhét vào”, thì đột nhiên nghe thấy trong livestream vọng lên một giọng nói khác không phải của mình.

“——Chào mọi người, làm phiền một chút, có ai biết ngài William không ạ?”

Đường Ngư giật nảy mình.

Anh có đồng ý giao lưu với ai đâu, sao cô ấy lại kết nối được và nói trong phòng livestream thế này?

“Ờm, đây là livestream game, không phải tìm người, em gái nhỏ ơi, em nhầm chỗ rồi.”

Anh vội vàng tắt chức năng giao lưu với 【Uất Nhiên Như Hải】.

“Được rồi, các anh em, bây giờ tôi sẽ…”

Giọng cô gái lại vọng lên.

“Em biết, nhưng em muốn hỏi có ai từng thấy ngài ấy không, ngài ấy cao gần bằng bố em, không mập, mặt đeo mặt nạ nửa khóc nửa cười, là một người quản lý biết bay.”

Cả người đăng và khán giả đều cạn lời.

Ai mà biết bố cô cao bao nhiêu?

Với lại sao không tắt được cái giao lưu này vậy!! Gặp ma rồi——

Nana ở đầu bên này rất chân thành, cố gắng nhờ vả.

“Chỉ làm phiền mọi người một chút thôi, xin lỗi ạ, nhưng em thật sự rất vội tìm ngài William.”

Đường Ngư là một người đăng tốt bụng, khán giả trên Trạm B cũng khá hiền lành, mọi người nghe giọng Nana còn rất nhỏ, loli vị thành niên là thứ mà Trạm B không bao giờ có thể từ chối, Đường Ngư do dự một lúc rồi từ bỏ ý định chặn và báo cáo, chủ động nói chuyện với Nana.

“Em gái nhỏ, em đang tìm người nhà à?”

“Ngài William không phải người nhà của em đâu ạ! Ngài William là quản lý của Tiểu Hi.”

Lời giải thích trái lại càng khiến mọi người thêm hoang mang.

Quản lý gì, idol thiếu nữ gì, gã đeo mặt nạ biết bay gì?

Cô bé này có phải ảo tưởng quá rồi không, dạo này xem phim thần tượng phép thuật à?

Đường Ngư giao tiếp một hồi rồi rơi vào chịu thua.

“Em gái nhỏ, anh thật sự không quen người này, em xem mọi người cũng không ai quen cả—— hay là em thoát ra——”

Nana hét lên một tiếng.

“Ồ đúng rồi, Nana còn có một bài hát, là do Nana tự viết, kể về ngài William!”

“Có thể cho Nana hát xong bài này không ạ, biết đâu có người sẽ nhớ ra dấu vết gì đó về ngài William.”

Người đăng đau đầu muốn chết, lại không tắt được giao lưu, đành thử bàn bạc.

“Được, vậy em hát xong có thể thoát khỏi livestream không?”

“Dạ được, vâng ạ, cảm ơn anh, ngài Đường Ngư!”

Nana bắt đầu hát, bài hát có tên là 《Ngài William Đáng Ghét》

【Thế gian đã có biết bao anh hùng vĩ đại】

【Tên của anh hùng được ghi vào sử sách】

【Nhưng so với tiếng tăm của ngài William đáng ghét, hết thảy đều lu mờ】

【Học giả số một thế giới, biết tất cả những gì cần biết. Nhưng những gì ngài ấy biết vẫn chưa bằng một nửa của ngài William】

【Không ai có sự thông thái như ngài William】

【Ôi, ngài William, ngài William đáng ghét】

【Muông thú ngồi trên con thuyền khóc than, nước mắt chúng rơi xuống dòng lũ cuộn trào.】

【Là ai đã từng nói, “Phía trước có đất liền?”】

【Là ngài William, là ngài William đáng ghét】

【Binh lính cùng nhau nghiêm chào dọc con đường, người họ ngước nhìn là ai, là đức vua sao?】

【Không, ngài ấy là ngài William đáng ghét】

【Nữ hoàng và các cung nữ ngồi bên cửa sổ thêu thùa, thoáng nhìn thấy ngài.】

【Họ khóc lóc hỏi nhau, “Xem kìa! Người đàn ông đeo mặt nạ nửa khóc nửa cười kia là ai?”】

【Ôi, đó là ngài William, là ngài William đáng ghét, là ngài William không ai sánh bằng——】

【A—— a a———— a! Ngài William ơi——】

Đây là bài hát mà thiếu nữ tóc hồng Nana với óc tưởng tượng không ai sánh bằng, kết hợp với tất cả những câu chuyện cổ tích đã đọc từ nhỏ, sáng tác ra để ca ngợi hết lời ngài đeo mặt nạ trong lòng mình.

Cô hát xong, lễ phép cảm ơn rồi chủ động thoát khỏi phòng livestream.

Phòng livestream nhất thời im lặng.

【Trứng ngốc mới là đọc ngược: Vãi chưởng, tôi có dự cảm, tân vương của khu quỷ súc trên Trạm B đã giáng lâm rồi——】

Vừa tẩy não, vừa lố bịch, vừa kỳ dị, lại vừa gây nghiện!!

**

Chào các yandere thân mến——

Đây là nhóm sản xuất của [Mortal Kombat Tra Nam, Cướp Đi Thiếu Nữ Yandere], tôi là nhân viên chăm sóc khách hàng loli tất trắng độc quyền của các bạn, xin được giới thiệu vị anh hùng mới gia nhập bể thẻ.

【Nana】, thiếu nữ tóc hồng thuần chủng, mười ba tuổi, tộc U Linh, trinh sát, chủ yếu là hỗ trợ.

Hỗ trợ là trường tồn, DPS chỉ là nhất thời. Sở hữu Nana không bao giờ lỗ, phiên bản nào cũng là thần.

Hiện tại bể thẻ độc quyền của Nana-chan đang mở, tỉ lệ rớt Nana-chan UP gấp đôi.

Hãy bỏ vé tháng và bắn tim để tham gia quay thẻ, loli tất trắng xin chúc bạn nhân phẩm bùng nổ——(´ω`♡%)