Bạch Vị Nhiên đang lựa tai nghe trong cửa hàng.
Mấy món đồ công nghệ 3C này thay đổi nhanh chóng mặt, mỗi lần đi mua là một lần đau đầu.
Bạch Vị Nhiên vốn định mua một chiếc theo đúng nhãn hiệu và mẫu mã cũ của mình, nhưng khi đến cửa hàng, nhân viên nói mẫu đó đã ngừng bán, bây giờ là thế hệ mới, rồi thao thao bất tuyệt về thân máy bo tròn, chất lượng âm thanh tốt hơn, Bạch Vị Nhiên cầm trên tay, trong lòng chỉ có ba chữ.
【Không thích】
Sửa thành cái dạng gì trông như tai người ngoài hành tinh.
Anh đưa ra một mức giá, nhờ nhân viên chọn giúp, năm sáu mẫu được bày ra một hàng, so tới so lui, đôi tai gỗ Bạch Vị Nhiên chẳng nghe ra được khác biệt gì.
Ánh mắt anh lại lướt qua vai nhân viên, nhìn thấy Nana ở phía sau.
Nana chắp tay sau lưng, lơ lửng dạo chơi trong cửa hàng, thấy món đồ nào thú vị thì chạm vào xem một chút.
Cô bé rất tuân thủ giao kèo với anh, không gây chú ý ở bên ngoài, vô cùng ngoan ngoãn.
Bạch Vị Nhiên rất hài lòng, nhưng bên ngoài vừa hay có một nhân viên giao hàng bước vào, ôm một thùng giấy lớn nặng trịch cao quá đầu, chỉ có thể ló đầu ra từ bên cạnh hét lên xin lỗi cho qua. Nhân viên cửa hàng bảo anh ta đặt hàng ở quầy thu ngân, nhân viên giao hàng đi tới, Nana đứng bên cạnh chắp tay tò mò nhìn, không may là trên quầy thu ngân có một bể cá thủy tinh nhỏ.
Lúc nhân viên giao hàng đặt thùng xuống thì hơi lệch, va vào bể cá thủy tinh, bể cá từ mép quầy rơi xuống.
Chú cá vàng nhỏ sắp gặp nạn lớn mà vẫn ung dung bơi lội trong nước.
Nana thất kinh, vươn hai tay ra.
Bạch Vị Nhiên thu hết mọi thứ vào mắt, dường như mọi thứ biến thành chuyển động chậm, khóe miệng anh giật giật, anh vội đưa tay ra——
“Đừng——!”
Nhưng không kịp nữa rồi, một đôi tay nhỏ đã vững vàng đỡ lấy bể cá thủy tinh, cứu sống chú cá vàng.
Mà cũng vì hành động ngăn cản này của Bạch Vị Nhiên, ngược lại khiến nhân viên cửa hàng quay đầu nhìn lại, trợn tròn mắt, kinh ngạc thấy khoảnh khắc bể cá lơ lửng giữa không trung.
Nhân viên cửa hàng và nhân viên giao hàng không nhìn thấy Nana, đối với họ, cảnh tượng này trông như thể Bạch Vị Nhiên vừa đưa tay ra đã định trụ được bể cá.
Cả hai đều há hốc mồm.
Vãi chưởng, người có siêu năng lực à!
Cô bé loli ma tóc hồng và Bạch Vị Nhiên bốn mắt nhìn nhau, “a” một tiếng.
Ý của ngài William là bảo cô bé đừng đỡ——
Họ đã giao kèo là không được làm những việc gây chú ý.
Đôi mắt to màu tím lam của Nana đảo một vòng, hiểu ý anh, cô bé gật đầu với Bạch Vị Nhiên.
Tim Bạch Vị Nhiên thót lên một cái: Không, đừng, phen này còn tệ hơn nữa!!
Nana lập tức buông tay, bể cá loảng xoảng vỡ tan trên mặt đất, nước văng tung tóe, mảnh thủy tinh vương vãi khắp nơi, chú cá vàng vốn đã được cứu giờ đang giãy giụa trên đống mảnh vỡ.
Anh không nỡ nhìn thẳng, thu tay về, ôm trán không đành lòng xem, khi đối diện với ánh mắt không thể tin nổi của nhân viên cửa hàng, Bạch Vị Nhiên đã hiểu ra.
Anh cũng không mua tai nghe nữa, viện cớ vội vàng bỏ chạy, Nana vội vàng đuổi theo.
Nhân viên cửa hàng chỉ kịp nhìn theo bóng lưng Bạch Vị Nhiên, rồi cùng nhân viên giao hàng bốn mắt nhìn nhau.
“Vãi chưởng, người có siêu năng lực à!”
“Quả nhiên sống lâu đúng là chuyện gì cũng có thể thấy.”
××
Cuối cùng Bạch Vị Nhiên quyết định vẫn là mua hàng online.
Vào cửa hàng mua sắm, hành vi có rủi ro cao.
Nana đáp xuống đi bên cạnh anh, rụt cổ lại.
“……Xin lỗi, ngài William.”
Nhìn thái độ cẩn thận của cô bé, Bạch Vị Nhiên cũng không nỡ lòng trách mắng.
Dù sao thì bể cá cũng rơi ngay bên cạnh cô bé, việc cô bé đưa tay ra đỡ chỉ là phản xạ.
Anh chỉ có thể vỗ nhẹ lên đầu cô bé an ủi, Nana biết anh không giận, liền vui vẻ trở lại, ngân nga bài 《Ngài William Đáng Ghét》 bên cạnh anh, ngó nghiêng xung quanh, thỉnh thoảng lại hỏi về những thứ mới lạ mà mình nhìn thấy.
Thời tiết đầu xuân rất đẹp, xuân về hoa nở, gió nhẹ hiu hiu, đường phố sạch sẽ.
Bạch Vị Nhiên thong thả đi một đoạn, rồi dừng bước trước một tiệm bánh kem.
Các cửa hàng trong thành phố luôn đào thải rất nhanh, đặc biệt là những tiệm nhỏ ở góc phố.
Năm ngoái ở đây có mở một tiệm bánh kem tươi trái cây mới, nguyên liệu tươi ngon, giá cả không đắt, Quả Quả rất thích, đã từng gọi trà chiều cho cả nhóm, anh ăn cũng thấy ngon, chỉ là tiệm cách nhà và công ty quá xa, nằm ngoài phạm vi giao hàng của các ứng dụng, mỗi lần muốn gọi đều phải tìm shipper giao riêng.
Trong nhóm đông người, gọi chung thì được, chứ một mình anh chỉ muốn mua một ít, gọi shipper riêng thì không đáng.
Chỉ có thể mỗi lần ké xe của cả nhóm để mua vài cái về cho hai cô nàng yandere ở nhà.
Manh Manh thích, bất ngờ là Tần Nịnh cũng thích, Tần Nịnh đã quen ăn đồ ngọt của các khách sạn năm sao lớn, vậy mà cũng cho tiệm bánh kem tươi này một đánh giá bốn sao.
Cả hai đều thích vị hoa hồng vải của tiệm này.
Không ngờ tiệm này lại có thể sống sót trong môi trường cạnh tranh khốc liệt, mấy tháng rồi mà lượng khách không giảm mà còn tăng.
Bình thường Bạch Vị Nhiên không ăn, hôm nay anh chụp một tấm ảnh cửa tiệm, rồi vào gọi một chiếc bánh, vốn định ăn trong tiệm, nhưng tiệm đã chật kín người, đành phải mang đi.
Bạch Vị Nhiên xếp hàng chờ thanh toán, xung quanh toàn là người, không thể nói chuyện với Nana được, Nana chỉ có thể đứng ở cửa tiệm, ngó nghiêng xung quanh, mở to đôi mắt tò mò.
【Thế giới đã có biết bao anh hùng vĩ đại】
【Tên của các anh hùng được ghi vào sử sách】
【Nhưng khi so với danh tiếng của ngài William đáng ghét, đều chẳng là gì…】
Cô bé đột nhiên ngừng ngân nga, quay đầu nhìn sang bên phải, đôi mắt to chớp chớp.
Sau khi Tiểu Hi nổi tiếng, dù có người quản lý và công ty bảo vệ tối đa, vẫn có paparazzi và fan cuồng có thể đột phá vòng bảo vệ, nhưng những người này đều chưa kịp làm hại Tiểu Hi đã bị phát hiện, công lao của Nana không hề nhỏ.
Bây giờ Nana cực kỳ nhạy bén với những ánh mắt theo dõi và giám sát.
Nụ cười trên khuôn mặt cô bé loli tóc hồng dần biến mất.
Bạch Vị Nhiên chân trước xách bánh kem ra khỏi tiệm, chân sau cô gái tóc vàng đeo kính râm đã bước vào tiệm, cũng gọi một chiếc bánh kem hoa hồng vải y hệt.
Cô xách hộp bánh, bước chân nhẹ nhàng ra khỏi tiệm, che miệng cười.
“Dễ thương quá đi, Nhiên Nhiên, không ngờ lại thích bánh kem hoa hồng vải.”
Cô vừa hát vừa lấy cuốn sổ nhỏ ra, vui vẻ ghi lại phát hiện mới.
Nhưng cô gái tóc vàng không nhìn thấy, một khuôn mặt nhỏ nhắn từ bên má cô ló ra, vẻ mặt âm u, quỷ dị, vô cảm.
Đúng là một bộ phim kinh dị giữa ban ngày ban mặt.
“Quả nhiên không phải ảo giác mà——”
“Cô cứ bám theo ngài William mãi!!”
Cô bé cúi xuống sau lưng cô gái tóc vàng, thu hết mọi thứ trong cuốn sổ nhỏ vào mắt, rồi lại lơ lửng bay lên, quay về bên cạnh Bạch Vị Nhiên.
Cô gái tóc vàng nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng của Bạch Vị Nhiên một lần nữa, nhưng lần này lộ trình của Bạch Vị Nhiên đã thay đổi.
Anh dần đi vào những con hẻm nhỏ vắng người.
Nhưng cô không hề lo lắng, rất tự tin vào thân thủ của mình, tuyệt đối sẽ không bị anh phát hiện.
Anh rẽ qua một góc, cô đợi mười mấy giây, rồi mới nhẹ nhàng đi theo, vừa ló cái đầu nhỏ ra định quan sát, liền sững người, ánh mắt men theo chiếc áo len dệt kim màu xanh đậm lên trên, đối diện với ánh mắt của Bạch Vị Nhiên, anh khoanh tay trước ngực, ung dung chờ đợi, vẻ mặt lạnh lùng pha lẫn sự không vui.
“Bám đuôi người khác là phạm pháp đấy, thưa cô.”
“Từ trên du thuyền đến tận đây, cứ bám theo tôi, rốt cuộc cô muốn gì!?”
Nana cũng khoanh tay trước ngực, lơ lửng bên cạnh anh, ánh mắt đầy địch ý nhìn cô gái tóc vàng.
Kẻ thù của ngài William chính là kẻ thù của Nana-chan.
Cô gái tóc vàng không hề có vẻ bối rối hay hoảng sợ khi bị bắt quả tang, cũng không hề sợ hãi, càng không cố tỏ ra bình tĩnh để chối cãi.
Ngược lại, cô nở một nụ cười rạng rỡ, chủ động tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt hai màu.
Bạch Vị Nhiên sững người một chút, có gì đó lóe lên trong đầu anh, nhanh đến mức không thể nắm bắt.
Cô chắp hai tay lại, sự phấn khích hiện rõ trên khuôn mặt, đôi mắt lấp lánh.
“Anh cuối cùng cũng phát hiện ra em rồi!! Em vui quá!! Em vẫn luôn mong chờ khoảnh khắc anh phát hiện ra em đó!!”
“Lần trước anh đã phát hiện ra em, lần này anh lại phát hiện ra em nữa, người có thể phát hiện ra em, thật sự rất ít——”
“Chào anh, em tên là Minh Quang——”
××
Chương mới hôm nay đây, các yandere.
Tiếp tục vote vé tháng và bắn tim cho anh Vị Nhiên nhé.
Bắn tim mỗi ngày đều có thể nhận miễn phí, đừng quên khẩu hiệu của chúng ta là: Tiết kiệm vun vén, cái gì miễn phí được thì không lãng phí, moah moah (o゜▽゜)o☆
