Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23097

Tập 6 - Chương 36: Cuộc điện thoại vượt thời không (Phần 2)

Vài phút trước, Tần Nịnh và Manh Manh ngồi trên tấm thảm cạnh sofa, vẻ mặt cả hai đều nghiêm túc.

“Vậy chúng ta bốc thăm công bằng.”

Sợ làm Bạch Vị Nhiên đang ngủ thức giấc, Tần Nịnh nói rất nhỏ.

Cô mở một bộ bài tây mới toanh, bày ra trước mặt Manh Manh.

“Mỗi người rút một lá, so điểm, lá của ai lớn hơn thì người đó sẽ quyết định, được chứ?”

Về vấn đề ai đi ai ở, Tần Nịnh và Manh Manh tranh cãi không dứt.

Nhưng cả hai đều không chấp nhận phương án cùng ở lại, ai cũng muốn đá người kia đi.

Manh Manh gật đầu đồng ý, đôi mắt đỏ rực đột nhiên nheo lại, ngờ vực nhìn Tần Nịnh.

“…Chị sẽ không gian lận đấy chứ?”

Tần Nịnh kiêu ngạo lườm Manh Manh một cái, bắt đầu xào bài trước mặt cô bé.

“Em có thể nhìn cho rõ suốt quá trình, xem chị có gian lận không.”

Thực tế thì Tần Nịnh đúng là có gian lận.

Binh bất yếm trá, thương trường như chiến trường.

Cô cho rằng Manh Manh đi học cũng chẳng mất mát gì, học phí còn là do cô đóng, mình dùng chút thủ đoạn nhỏ để đạt được mục đích ở lại, quá hợp lý còn gì?

Bộ bài được xếp ngay ngắn đã được xào đi xào lại nhiều lần, hoàn toàn rối loạn, mà Tần Nịnh đã sớm lén giấu một lá Át Bích trong tay áo.

Cô vờ rút một lá bài, nắm trong lòng bàn tay.

Manh Manh cũng rút một lá.

Hai người đang định lật bài thì chiếc điện thoại trên bàn khẽ rung lên vì có thông báo tin nhắn.

Bằng một thứ trực giác đáng sợ của yandere, cả hai đồng thời quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ăn ý dừng việc lật bài, nhìn nhau một cái, rồi Manh Manh vươn tay ra trước, cô cầm lấy điện thoại, liếc nhìn màn hình, sau đó im lặng quay màn hình về phía Tần Nịnh.

【Lam Hạ đã gửi cho bạn một tin nhắn】

Sắc mặt cả hai đồng loạt sa sầm, Manh Manh cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, Tần Nịnh cũng đứng dậy đi theo.

Mật khẩu là ngày sinh, chẳng có chút sáng tạo nào, mở khóa, vào khung chat của App.

Hạ Ngôn Lạc vẫn đang đợi Bạch Vị Nhiên trả lời, nhưng thứ được gửi tới không phải tin nhắn, điện thoại rung lên bần bật.

Là một yêu cầu cuộc gọi.

Hạ Ngôn Lạc nhìn yêu cầu đó, khẽ nhướng mày.

Cô nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng.

Cuộc trò chuyện bạn bè trên App đúng là không chỉ giới hạn ở tin nhắn văn bản, cũng có thể gọi điện.

Nhưng cô và Bạch Vị Nhiên chưa từng gọi cho nhau lần nào.

Đây là cách né tránh dịu dàng của Bạch Vị Nhiên.

Con chữ luôn xa cách hơn giọng nói, như có một lớp màng ngăn.

Khi bạn nghe thấy giọng của đối phương, bạn sẽ ngay lập tức nhận ra đây là một người sống sờ sờ, từ mặt phẳng trở nên lập thể.

Hơn nữa anh cũng không muốn thừa nhận thân phận của cô, cứ xa xa vậy, chỉ xem cô như một người bạn trên mạng để trò chuyện.

Hạ Ngôn Lạc biết, nhưng hiện tại cô không có ý định rút ngắn khoảng cách này.

Cô, không vội.

Cô đang kiên nhẫn chờ đợi xem sau khi nhiệm vụ này kết thúc sẽ xảy ra chuyện gì.

Tận hưởng từng quá trình.

Bây giờ anh lại chủ động gọi tới?

Điều này hoàn toàn không phù hợp với tính cách của ngài Vị Nhiên.

Chuông reo đến tiếng thứ tám, Hạ Ngôn Lạc chắc chắn đây không phải là một cuộc gọi nhầm, đối phương thật sự đang tìm cô, rất kiên trì, mang theo một sự nhắm thẳng đầy rõ ràng.

Cô bắt máy.

Sau đó cô không nói gì, ngay cả một tiếng “alô” cũng không có, chỉ lặng lẽ chờ đợi đầu dây bên kia.

Khóe miệng cô nở nụ cười, trong lòng mơ hồ có suy đoán, trái tim phấn khích đập nhanh hơn một chút.

Tuyệt thật!

Ngài Vị Nhiên, tôi rất thích!

Đóa hoa mà ngài Vị Nhiên vun trồng, tôi cũng rất thích!

Cho đến khi chất giọng loli non nớt từ đầu dây bên kia truyền đến.

“Chị Hạ, là chị đúng không?”

Không còn vẻ vui mừng hớn hở như mọi khi, mà trầm uất và nghiêm túc, nhưng vì giọng nói quá đỗi ngọt ngào non nớt, lọt vào tai Hạ Ngôn Lạc không hề đáng sợ, chỉ có cảm giác như một đứa trẻ đang nghiêm mặt dạy đời người khác.

Dễ thương——

Cô ngước nhìn bầu trời xanh biếc bên bờ sông, tâm trạng vui vẻ.

“Ừm, là chị.”

Im lặng vài giây.

“…Chị bắt nạt Bạch Vị Nhiên, Manh Manh sẽ không tha cho chị đâu.”

Vừa vào đề đã buông lời tàn nhẫn.

Hạ Ngôn Lạc kinh ngạc mở to mắt.

Cô hoàn toàn không biết về sự bất thường trong giấc ngủ của Bạch Vị Nhiên ở thế giới hiện thực.

Manh Manh và Tần Nịnh quả quyết là do Hạ Ngôn Lạc giở trò, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện này thật sự không thể đổ cho Hạ Ngôn Lạc được.

Vòng lặp của số phận đã định, ký ức trước kia của Bạch Vị Nhiên ở thế giới hiện thực đã bị che lấp.

Theo sự can thiệp của Hạ Ngôn Lạc mà dần dần nổi lên mặt nước, trở nên rõ ràng.

Bạch Vị Nhiên là chủ động đi ngủ, không phải bị ép buộc, Gaga nói không sai, nền tảng không có vấn đề, giấy khám sức khỏe cũng không lừa Bạch Vị Nhiên, cơ thể anh không có vấn đề gì.

Nhưng con người luôn có sự tò mò bẩm sinh muốn khám phá tầng sâu tiềm thức của chính mình.

Bạch Vị Nhiên chỉ thuận theo bản tính của con người mà thôi.

Chỉ là anh không nhận ra mình đang bị tiềm thức điều khiển, nên trông có vẻ như thời gian ngủ của anh kéo dài một cách vô lý.

Hạ Ngôn Lạc cũng không biết những điều này, cô hiểu lầm câu nói của Manh Manh, cười hỏi lại.

“Sao em biết được?”

Biết cô đang bắt nạt cậu Vị Nhiên nhỏ, giỏi quá đi, chị thích lắm.

Manh Manh không giải thích, cô bé phản công sắc bén.

“Quả nhiên là chị.”

“Ừm, đúng là chị.”

Giao tiếp lệch server, dữ liệu thất lạc, nhưng mục đích lại hoàn toàn nhất quán.

“Chị mau rời khỏi Bạch Vị Nhiên ngay!”

“Chị nói không, em làm gì được chị?”

Ánh mắt Manh Manh trầm xuống.

“………Nếu không Manh Manh sẽ đi tìm chị, đánh bại chị, trừ khử chị!”

Hạ Ngôn Lạc “ồ” một tiếng, uể oải vuốt tóc, còn có thể phân tâm nở một nụ cười rạng rỡ và vẫy tay với cậu Vị Nhiên nhỏ đang bị trói vào gốc cây lớn.

“Ồ, vậy nếu chị nói không thì sao? Em định nói gì?”

“Vậy thì em sẽ liều…”

“Em không phải là định nói với chị—— em định liều mạng, cùng chị đồng quy vu tận đấy chứ?”

Một câu nói đã chặn họng Manh Manh, nhận ra sự coi thường trong giọng điệu của Hạ Ngôn Lạc, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hơi ửng đỏ.

“Sao không nói nữa?”

“Không phải chứ, không phải chứ, thời đại nào rồi mà còn dùng cách liều mạng truyền thống, đốt cháy tiểu vũ trụ sinh mệnh là có thể đánh bại đối thủ sao?”

Hạ Ngôn Lạc cười khẩy một tiếng, đúng chuẩn một kẻ xấu tính, khiến người ta chỉ muốn nghiến răng.

“Em gái Manh Manh à, chị đây, có chút thất vọng về em đó——”

“Chị vốn tưởng em là người thông minh hơn, kết quả là logic này cũng không nghĩ thông.”

“Để chị giải thích cho em nhé!”

“Em đúng là rất chân thành, sẵn sàng hy sinh vì ngài Vị Nhiên, không còn nghi ngờ gì nữa, em là người mong ngài Vị Nhiên hạnh phúc nhất trên đời này, mong đến mức hy sinh cả bản thân cũng không sao.”

“Nhưng chị thì không, điều quan trọng nhất với chị là bản thân mình, không phải ngài Vị Nhiên, nếu một ngày nào đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chị sẽ ưu tiên chọn bản thân, từ bỏ anh ấy.”

Thực tế, Hạ Ngôn Lạc hoàn toàn không nghĩ như vậy.

Không phải cô không nghĩ vậy, mà là lười nghĩ đến.

Chuyện ngoài ý muốn là gì còn không rõ, lại đi giả định mình nên đối phó thế nào với một sự việc không tồn tại, đó gọi là giả định trên giả định, rõ ràng là một mệnh đề ngụy biện.

Cô cảm thấy rất vô vị.

Rốt cuộc cô sẽ đối xử với ngài Vị Nhiên thế nào, phải đợi đến khi chuyện xảy ra mới biết được——

Nhưng cô nghĩ là một chuyện, không ảnh hưởng đến việc bây giờ cô đổ thêm dầu vào lửa với Manh Manh.

Yandere ngự tỷ không chỉ có thể ra đòn vật lý với yandere nhí, mà tấn công tâm lý yandere loli phế sài cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Em hiểu không? Em muốn cùng chị đồng quy vu tận, đó là một suy nghĩ rất ngốc nghếch.”

“Bởi vì trên đời này, người cho rằng bản thân quan trọng hơn ngài Vị Nhiên thì rất nhiều, còn người đặt tầm quan trọng của anh ấy lên trên cả bản thân thì rất ít, người thật tâm cầu nguyện cho hạnh phúc của anh ấy lại càng ít hơn, rất có thể em là người duy nhất, vậy mà em lại dễ dàng nói đến chuyện sống chết như vậy——”

“Chiến pháp xả thân vì nghĩa nghe có vẻ lợi hại, nhưng dù lợi hại đến đâu, cũng chỉ có thể dùng một lần.”

Manh Manh giật mình, hơi thở ngưng lại, đôi mắt đỏ trở nên sâu thẳm.

“Em nên trở nên mạnh mẽ hơn, Manh Manh à.” Đôi mắt xanh của Hạ Ngôn Lạc lóe lên, giọng nói lạnh lùng mà dịu dàng, tựa như lời thì thầm của ác quỷ.

“Mạnh hơn tất cả những kẻ sẽ vứt bỏ ngài Vị Nhiên vào thời khắc quan trọng.”

Hạ Ngôn Lạc cười một tiếng, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên lạnh lùng khinh miệt.

“Nhưng chị thấy em không làm được đâu——”

××

Chương mới hôm nay đây, các yandere ơi!!

Nói về độ xấu tính thì vẫn phải là chị Hạ nhà ta (゚▽゚*)♪

Đầu tháng cầu vé tháng, đồng thời Bạch thiếu cũng tham gia cuộc thi Thần Moe, phiền các yandere ủng hộ một chút nhé.

Khẩu hiệu của chúng ta là↓

Cậu một lòng, tôi một lòng, cùng bắn tim cho Bạch thiếu.

Cậu một phiếu, tôi một phiếu, có miễn phí thì đừng bỏ lỡ.

Hoành phi: Cần kiệm xây nhà, hãy dùng tim miễn phí, moa moa~ (o゜▽゜)o☆