Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 5 - Chương 26: Kẹo bạc hà muối

Bạch Vị Nhiên và Tần Nịnh ngồi chung một xe, anh đưa cô về.

Đây là phần thưởng trong game mà Tần Nịnh đã chủ động yêu cầu Bạch Vị Nhiên.

Trên xe, Bạch Vị Nhiên rất yên tĩnh, khuỷu tay tựa vào cửa sổ, khẽ chống cằm. Tần Nịnh sáp lại gần, tựa đầu lên vai anh, cô không nói chuyện công việc mà đưa tay ra cho Bạch Vị Nhiên xem. Trên đó là một bộ móng được làm vô cùng tinh xảo, lấy màu anh đào nhàn nhạt làm nền để vẽ lên những bông hoa anh đào. Sắc hồng của hoa và màu trắng tuyết của nét vẽ, ý nhị mà không rực rỡ náo nhiệt, như ý xuân dịu dàng nở rộ trên đầu ngón tay.

Bạch Vị Nhiên là trai thẳng, không hiểu về làm móng, cũng chẳng hiểu ý nghĩa của việc làm móng là gì.

Nhưng dù có thẳng đến thế, anh cũng thấy đẹp.

Phải thừa nhận rằng, phần lớn thời gian, siêu năng lực tiền mặt có thể đi đôi trực tiếp với gu thẩm mỹ.

Tần Nịnh vốn cũng không làm móng, chỉ là vì thích hoa anh đào, tình cờ thấy người mẫu trong cuốn catalogue hình ảnh mà một thương hiệu cao cấp gửi tới có làm bộ móng này, cô vô cùng thích nên đã tìm đến cùng một thợ làm móng để làm cho mình một bộ y hệt.

“Em cũng thấy đẹp, nhưng hơi phiền phức một chút.” Tần Nịnh khẽ lẩm bẩm.

“Lúc lấy đồ cứ hay bị va vào——”

Cô lẩm bẩm xong những bất tiện của việc làm móng trong cuộc sống, rồi chuyển chủ đề.

“Sắp đến mùa xuân rồi, đợi xuân về chúng ta đi ngắm hoa anh đào nhé.” Ánh mắt cô sáng rỡ, gương mặt tươi cười.

“Nếu có thể vừa ngâm suối nước nóng vừa ngắm hoa anh đào thì tốt quá.”

Bạch Vị Nhiên cũng không thích ngâm suối nước nóng cho lắm.

Trước đây anh từng cùng gia đình đi mấy lần đến những khu suối nước nóng tách biệt nam nữ.

Anh luôn cảm thấy nước nóng quá, không ngâm lâu được, chỉ một lát là đã leo lên bờ mặc quần áo rồi ra ngoài tìm máy bán hàng tự động mua đồ uống lạnh.

Sau này bố mẹ tự đi ngâm suối nước nóng, không dẫn hai anh em anh theo nữa.

Họ chê mang theo vướng víu.

Không có hai anh em, họ có thể bao một phòng tắm riêng để tận hưởng thế giới hai người.

Ở nhà họ Bạch, bố mẹ mới là chân ái, con cái chẳng qua chỉ là vật đính kèm.

Nhưng thấy Tần Nịnh hứng khởi như vậy, anh cũng không nỡ dội gáo nước lạnh, chỉ mỉm cười không nói gì.

Tần Nịnh liền nheo đôi mắt to đầy quyến rũ lại lườm anh.

Những chuyện anh Vị Nhiên không thích, không muốn làm, nhưng lại không muốn thẳng thừng từ chối, anh sẽ chỉ mỉm cười im lặng, đối phó một cách trơn tru.

Bởi vì chỉ cần anh đáp một tiếng, anh sẽ thật sự đi cùng cô.

Và hiện tại anh không muốn đi cùng cô.

Anh rất coi trọng lời hứa, thế nên không dễ dàng hứa hẹn.

Xe đến khu chung cư của Tần Nịnh, Bạch Vị Nhiên tiễn cô đến cổng. Tần Nịnh nói tạm biệt, vẫy tay với anh rồi quay người bước đi. Vừa đi được ba bước, cô đột ngột quay đầu lại, vén lọn tóc bị gió thổi bay vào mặt ra sau tai.

“Anh Vị Nhiên, anh có muốn lên nhà ngồi một lát không?” Cô cười hỏi.

Hôm nay không có tuyết rơi, nhưng gió lại lạnh buốt. Tần Nịnh quàng một chiếc khăn choàng len màu xanh húng quế, chiếc khăn bị gió thổi bay phần phật, như một lá cờ mang ý đồ xấu.

“Lâu lắm rồi anh không đến nhà em, con vẹt cũng học được gần tám mươi câu trong《Luận X Ngữ》rồi, anh không muốn nghe thử sao?”

Bạch Vị Nhiên: …………Hay thật, nhà tư bản đến con vẹt cũng phải bóc lột à?

Anh lắc đầu, đưa ra câu trả lời y hệt như với A Siêu.

“Thôi không lên đâu, tối nay anh có việc rồi.”

Tần Nịnh bĩu môi, khẽ hừ một tiếng.

“Em còn tưởng việc anh nói chính là đưa em về.”

“Không phải, anh có việc thật mà.”

“Vậy khi nào anh mới đến?” Tần Nịnh nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô tội, rồi bất chợt nhếch miệng cười, khóe môi cong lên, đuôi mắt lại khẽ trĩu xuống, tạo thành một đường cong âm hiểm kỳ dị.

Bạch Vị Nhiên thoáng sững người——sao cứ có cảm giác nụ cười này từng xuất hiện trên người ai đó rồi thì phải?

“Em vừa hay có một người bạn đến nhà chơi, là bạn rất thân của em, em muốn giới thiệu cô ấy với anh.”

Bạch Vị Nhiên đương nhiên không thể nhận ra sự khác thường trong câu nói này, anh chỉ cầm điện thoại lên xem giờ.

Đã bảy giờ rồi.

Anh còn phải bắt xe về nhà, ăn cơm xong rồi mới vào thế giới nhiệm vụ.

“Để sau đi! Bác tài vẫn đang đợi anh trên xe, anh đi trước đây.”

Anh vừa quay người, sau lưng đã vang lên tiếng bước chân dồn dập chạy tới, rồi bị một người ôm chầm lấy từ phía sau.

“Anh Vị Nhiên, đến cả nụ hôn tạm biệt mà anh cũng không biết sao?” Giọng Tần Nịnh vừa ngọt ngào vừa kiêu kỳ.

“Mau hôn em đi, ở đây không phải công ty đâu!”

Bạch Vị Nhiên im lặng một lúc, cuối cùng đưa tay đặt lên mu bàn tay đang vòng qua eo mình của cô, vỗ nhẹ hai cái.

“Hôm nay không tiện.” Anh đáp một cách nghiêm túc.

“Anh không ngờ hôm nay em cũng đến buổi team building, trưa anh ăn sủi cảo, lại còn là nhân hẹ, mùi hơi nồng.”

“Ồ~ Em không ngại đâu.”

Bạch Vị Nhiên khẽ cười, kéo tay cô đang vòng ở eo mình ra. Tần Nịnh lại không cho, hai bàn tay nhỏ đan vào nhau khóa chặt cứng. Bạch Vị Nhiên kiên nhẫn gỡ từng ngón tay nhỏ của cô, không dùng sức chống cự, mà dùng một cách ôn hòa, như đang chơi đùa để tháo gỡ sự giam cầm ngang bướng của cô.

Cuộc giằng co giữa tay lớn tay nhỏ, cuộc đối thoại của họ vẫn tiếp diễn——

“Anh ngại, chuyện này vẫn nên giữ chút thể diện cho đàn ông chứ!”

“...Vậy anh có thể ăn một viên kẹo cho thơm miệng, hửm? Ăn loại đó đi... cái loại kẹo bạc hà muối mà anh cho em ăn lúc chúng ta đến Hồng Võng tham quan ấy, loại đó khử mùi tốt nhất, đúng không?”

“Nói có lý đấy, nhưng hôm nay anh lại không mang kẹo, tiếc thật, lần sau nhé!” Bạch Vị Nhiên đã gỡ được hai bàn tay nhỏ của cô, thoát ra được, anh nghiêng đầu cười, đi thẳng về phía chiếc taxi đang đợi.

Tần Nịnh dõi theo bóng lưng anh lên xe.

Đèn hậu đỏ rực của xe chớp nháy, phản chiếu trong đôi mắt vô hồn của cô.

Cô đút tay vào túi áo khoác, cũng quay người đi vào khu chung cư. Bảo vệ của khu chung cư cao cấp chủ động chào hỏi cư dân, Tần Nịnh nghiêng mặt, mỉm cười nhẹ với người bảo vệ. Anh ta thoáng sững người——nụ cười đó vừa bệnh hoạn, vừa yêu kiều, khiến người ta cảm thấy đẹp đẽ nhưng lại lạnh buốt đến tận xương tủy.

Tần Nịnh đẩy cửa vào nhà, chỉ có phòng khách là còn để một ngọn đèn, yên tĩnh lạ thường.

Bình thường dì Trần luôn tất bật qua lại giữa phòng khách và nhà bếp, ra ra vào vào, mang lại cho căn nhà hơi ấm cuộc sống. Nhưng hôm nay nhà dì Trần có việc nên đã về sớm, nhà bếp vì thế cũng tối đèn, bếp núc nguội lạnh, không một tiếng động, đặc biệt vắng vẻ.

Trong phòng khách đốt tinh dầu tuyết tùng, mùi hương thanh mát giúp tĩnh tâm, trấn an tinh thần. Con vẹt béo ú đậu trong lồng, nhắm mắt ngủ gật, không nói nhiều như mọi khi, hễ thấy người là lại chào mừng rối rít, người không biết chuyện còn tưởng mình vừa bước vào cửa hàng tiện lợi, được nhân viên chào hỏi.

Vì quá yên tĩnh, nên những âm thanh nhỏ nhặt cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Xoạt— cạch! Xoạt— cạch!!

Tần Nịnh thay dép lê, đi qua hành lang còn sáng đèn để vào phòng khách, cô thấy Manh Manh đang ngồi trước bàn ăn. Trước mặt cô bé là một cái hũ thủy tinh cao khoảng hai mươi centimet, một tay cô bé chống cằm, tay kia lấy kẹo từ trong một túi lớn rồi ném vào hũ. Âm thanh kỳ lạ đó chính là tiếng kẹo trượt theo thành hũ rơi xuống, va vào những viên kẹo khác bên trong.

Manh Manh thích bỏ kẹo vào hũ rồi mới ăn, những chiếc hũ thủy tinh trong suốt đủ hình đủ dạng chứa đầy kẹo, nhìn thôi cũng thấy vui vẻ.

Thiếu nữ yandere tóc trắng dừng động tác, tay vẫn cầm viên kẹo, cô quay đầu lại, cười hì một tiếng.

“Nịnh Nịnh, sao về muộn thế? Nghe nói cậu đi chơi à?”

Trong đôi mắt to tròn màu đỏ rực ấy, không hề có chút ánh sáng.