Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 5 - Chương 29: Anh chắc chắn là sứ giả của thần linh!

Chỉ có kẻ điên rồ mới tham gia vào kế sách này——

Bạch Vị Nhiên vừa kéo Tiểu Hi lao xuống, vừa thầm nghĩ.

Anh dám diễn màn rơi lầu là vì có siêu năng lực hộ thân.

Còn Tiểu Hi thì không, Tiểu Hi thật sự tin tưởng anh, rồi bất chấp tất cả nhảy xuống từ tầng mười bốn.

Trong máu của một yandere ít nhiều đều có chút điên rồ, không lãng phí cho tra nam mà dùng vào sự nghiệp, sự liều lĩnh mà Tiểu Hi bộc phát ra thật sự dọa chết người.

Sau cái tát thứ hai của anh, Tiểu Hi xoa mặt, dần tỉnh táo lại từ cơn mơ màng.

Cô là một idol, điều quan trọng nhất là phải có trách nhiệm với sân khấu và khán giả của mình.

Chỉ vì một câu nói mập mờ của Hà Kỳ mà dư luận về cô bùng nổ, fan yêu thương cô và antifan cãi nhau nảy lửa.

Fan vẫn chưa từ bỏ, vẫn đang chiến đấu vì tin tưởng cô, vậy mà người đáng lẽ phải hành động nhất là cô lại co mình lại buông xuôi.

Cô không chỉ cần chăm chút cho sân khấu, biểu diễn trên sân khấu là một phần quan trọng trong công việc của cô, nhưng xây dựng một chiến tuyến vững chắc cho người hâm mộ, ổn định nội bộ, chống lại ngoại xâm, và củng cố lòng trung thành cũng là một công việc quan trọng không kém.

【Nè, em yêu mọi người, yêu đến chết đi được——】

【Các bạn đã thay đổi cuộc đời của Tiểu Hi——】

Idol là một sự tồn tại hư ảo, phi lý, được tư bản đóng gói dưới ảo tưởng của công chúng.

Rồi sẽ có một ngày bị người ta lãng quên, không có gì là mãi mãi.

Nhưng cũng sẽ có lúc đứng trên sân khấu, vô tình để lại một khoảnh khắc kỳ diệu trong lòng một vài khán giả.

Trong thực tế, sự chân-thiện-mỹ tuyệt đối vốn rất giả tạo, nhưng con người tin vào những điều giả dối tốt đẹp ấy thì có sao đâu chứ?

Như vậy cũng có thể nhận được một chút dũng khí để bước tiếp trong đời thực——

Tiểu Hi muốn nắm bắt khoảnh khắc đó.

Cô nhìn chiếc mặt nạ nửa khóc nửa cười trước mắt, con ngươi màu tím không có chút ánh sáng, nhưng trên mặt cô lại nở một nụ cười.

Mọi thứ dường như đều trở thành chuyển động chậm, máy quay không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào của họ.

Nhìn chàng trai kéo cô gái, bám vào và va đập lên bệ cửa sổ tầng mười ba, làm giảm lực rơi, rồi cô gái rút lấy một chiếc ô sặc sỡ bên bệ cửa sổ, “xoạt” một tiếng bung ra, như một chiếc dù nhỏ.

“Loại lúc này mà em còn cười được à?” Máy quay không thu được tiếng, Bạch Vị Nhiên bèn cười hỏi.

Thiếu nữ yandere tóc hồng mím môi cười, hai bên má lúm đồng tiền hiện ra, độ ngọt vượt mức cho phép.

“Bởi vì em là idol mà——”

Chiếc ô rách, hai người chao đảo một chút, rồi lại bắt đầu rơi nhanh xuống.

Đám đông vây xem bên dưới và cảnh sát đang nhoài người bên mép sân thượng đều hét lên thất thanh, từng đợt sóng âm nối tiếp nhau, chỉ nghe tiếng thôi cứ ngỡ đang ở trong một khu trò chơi tàu lượn siêu tốc quy mô lớn.

Bạch Vị Nhiên cũng cười.

“Em nhất định sẽ trở thành một idol giỏi.”

Có ngoại hình, có thực lực, có thiên phú diễn sâu, lại còn có sự điên rồ và tàn nhẫn của một yandere dạng tấn công.

Trong lòng không vướng bận đàn ông, sự nghiệp ắt tự thành.

Có lẽ yandere dạng tấn công đều là những kẻ cuồng công việc theo một cách khác.

Chẳng phải sao? Chủ động tấn công, mục tiêu rõ ràng, thủ đoạn quyết đoán, không từ một phương cách nào.

Nhìn thế nào cũng thấy đó là đặc điểm của một nhà lãnh đạo có “tính sói”.

Anh vung ngón tay, một tấm chăn bông lớn màu đỏ lập tức rủ xuống từ cửa sổ, anh và Tiểu Hi đổi vị trí trên dưới giữa không trung, một tay anh nắm lấy tấm chăn rủ xuống, thật sự như đang đóng phim, đã bám được, trong khoảnh khắc liền đứng yên, chỉ còn hai người họ lơ lửng bên cửa sổ tầng tám.

Bên dưới vang lên một tràng pháo tay và tiếng trầm trồ nhiệt liệt.

Còn chưa ngừng chao đảo, tấm chăn đã tuột ra, hai người lại rơi xuống, mọi người còn chưa kịp la lên, họ đã rơi xuống một cái cây cao bằng tầng ba, trượt theo cành cây xuống, đầu tóc đầy lá.

Sống sót một cách thần kỳ.

Phép màu sống sót này đã đè bẹp hoàn toàn chủ đề scandal.

Dù sao thì nữ thực tập sinh idol này còn sẵn lòng bất chấp tính mạng để cứu một fan muốn tự tử, đàn ông thì là cái thá gì? Anh nói toàn lời vô nghĩa, biến đi cho khuất mắt!

Ai còn ở đó tung tin đồn bạn trai cô là quản lý, sắp kết hôn nghỉ thai sản, fan sẽ sống mái với kẻ đó tới cùng.

Fan phụ huynh lại càng phấn khích hơn.

Tối hôm đó, trong hai mươi hot search thì Tiểu Hi đã chiếm mười ba.

Những video trước đây của Tiểu Hi lại bị đào lên lần nữa.

Nhưng lần này là để đẩy họa sang đông——

【…Xem đi xem đi, quản lý mà ra hồn thì cô ấy có cần phải nhận mấy quảng cáo kiểu này không?】

【Cười chết tôi rồi, có ai nỡ để bạn gái mình đi quay quảng cáo gạo với dầu đậu nành không?】

【Loại bạn trai này tôi gặp một người đốt một người, vãi cả chưởng!】

【Tôi nói cho mà biết, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, nếu đúng là vậy tôi ăn ngay cái bàn phím cơ trục xanh này tại chỗ! (doge)】

Tội lỗi của Bạch Vị Nhiên, Hà Kỳ lại là người gánh tội thay, bị chửi cho xối xả.

Tình yêu của fan luôn có tiêu chuẩn kép.

Tiểu Hi đi quay những quảng cáo này là vì công việc không phân sang hèn, cô gần gũi với dân chúng, không chỉ biết hát hát nhảy nhảy trên sân khấu.

Quản lý nhận công việc này cho cô ấy? Anh đã hủy hoại cô ấy, phỉ nhổ, đổi quản lý đi!

Hà Kỳ công khai kêu oan rằng công việc của anh ta đã bị người khác cướp mất, từ trước đó rất lâu anh ta đã không thể quản lý nội dung công việc của Tiểu Hi, phải trách người khác, nhưng người đó là ai, Hà Kỳ vừa nghĩ đến bộ dạng đáng sợ, sấm rền gió cuốn của Bạch Vị Nhiên, bắp chân lại run lên, không thể thẳng thắn đối mặt, ấp a úng hồi lâu.

Fan đương nhiên không tin.

Suy nghĩ thêm một chút, ồ hô, anh đã không quản lý công việc của cô ấy từ trước rồi, vậy mà còn nói năng mập mờ về mối quan hệ yêu đương của hai người, sớm tối bên nhau, antifan, lộ chân gà rồi nhé, lời nói dối tự nó vỡ tan rồi phải không?

Công ty giải trí thực ra biết chuyện công việc quản lý của Hà Kỳ bị người khác can thiệp.

Nhưng những nhân viên khác của công ty được cử đến sau đó, tất cả đều mặt mày xanh mét rút lui trước tài nghệ một tay chém bàn, bổ ghế, chặt cốc của Bạch Vị Nhiên.

Cử cả đội pháp lý mạnh nhất của công ty đến cũng vô dụng, Bạch Vị Nhiên nhìn ngón tay mình, nói với họ một câu.

“Anh xem nhà tù có giống nơi giam được tôi không?”

Biết luật, hiểu luật, chơi luật, nhưng anh không thuộc phạm vi quản lý của pháp luật.

Gương mặt tinh ranh của nhân viên pháp lý trông như vừa nuốt phải một con cóc chết bệnh, vừa xanh vừa tím.

Công ty giải trí chỉ đành coi như Tiểu Hi đã hết thời, cho cô một suất trên danh nghĩa ở công ty, cũng không quản nữa, để cô tự sinh tự diệt, đợi đến khi hợp đồng quản lý hết hạn thì tự động chấm dứt.

Không ngờ vô tình cắm liễu, liễu xanh um, Tiểu Hi bỗng nổi như cồn.

Hôm qua là địch, hôm nay là bạn, dưới lợi ích, ai cũng có thể trở thành đồng minh.

Công ty vừa không muốn hứng chịu cơn thịnh nộ của lượng fan khổng lồ, vừa muốn ôm chặt lấy cây rụng tiền vàng óng ánh là Tiểu Hi.

Chưa đầy một giờ sau sự kiện rơi lầu, công ty đã công khai đưa ra tuyên bố, khẳng định Tiểu Hi tuyệt đối không có quan hệ mập mờ với quản lý, phía công ty có thể làm chứng, quản lý Hà Kỳ trong quá khứ có nhiều vết nhơ, hành vi không đúng đắn, vi phạm pháp luật và kỷ luật, công ty không thể dung thứ, trực tiếp chấm dứt hợp đồng lao động, đồng thời toàn lực ủng hộ mọi lời nói và hành động của Tiểu Hi.

Tối hôm đó, kết thúc bằng một video Tiểu Hi tự quay trong bệnh viện báo bình an.

Trên mạng toàn là những luồng dư luận ủng hộ một chiều.

Mặc dù có vài antifan lẻ tẻ nghi ngờ tất cả chuyện này có thể đã được dàn dựng, vô lý như tình tiết trong phim, nhưng ngay lập tức đã bị dập cho không còn manh giáp.

【Ngon thì mày lên mà làm, không có đồ bảo hộ nhảy từ tầng mười bốn xuống, lấy mạng ra diễn cho mày xem à?】

【Bao nhiêu máy quay chĩa vào, có dây cáp hay không mà qua mắt được à?】

【Diễn diễn diễn, lũ antifan chính là không ưa nổi sự lương thiện của Tiểu Hi, cũng phải bóp méo thành một âm mưu, buồn nôn!】

Bạch Vị Nhiên lướt xong bình luận, còn dùng tài khoản phụ do công ty quản lý cung cấp để nhấn like cho bình luận nghi ngờ của antifan, và trả lời.

【Cậu nói đúng rồi đấy.】

Thế thì cậu làm gì được nào?

Anh trả lại máy tính bảng cho Tiểu Hi đang ngồi trên giường bệnh, cầm điện thoại lên xem giờ.

“Tôi phải về rồi.” anh nói.

“Trong phòng này tôi đã làm chút mánh khóe, tối nay sẽ không có ai vào được nữa đâu.”

Văn hóa săn tin của thế giới này đặc biệt phát triển, len lỏi khắp nơi đến mức đáng sợ.

Sau sự kiện rơi lầu này, tay săn tin nào cũng muốn giành được bài phỏng vấn độc quyền cận kề Tiểu Hi, trong một đêm đã dùng đủ mọi thủ đoạn kỳ quái để đột nhập vào phòng bệnh, Bạch Vị Nhiên thấy phiền, bèn tự tay che chắn cả phòng bệnh.

Bây giờ đám săn tin đến tìm người, từ phòng 1107 sẽ đi thẳng đến 1109, như gặp phải quỷ đả tường.

Làm thế nào cũng không tìm được phòng 1108 nơi Tiểu Hi đang ở.

Tiểu Hi nhận lấy máy tính bảng, ngay khoảnh khắc Bạch Vị Nhiên quay người đi thì đột nhiên gọi anh lại.

“Cảm ơn ngài, ngài William.”

Bạch Vị Nhiên ngạc nhiên quay đầu lại, thấy thiếu nữ tóc hồng ngồi ngay ngắn trên chiếc giường bệnh trắng tinh, cúi đầu, hai tay đặt trước đầu gối, gập người xuống, dùng vầng trán trơn nhẵn áp lên mu bàn tay mình.

Nghiêm túc, trang trọng, hành một đại lễ với anh.

Thế giới này vẫn còn lưu lại chút dư âm cổ xưa, nghi lễ lớn nhất trong đời thường chính là đại lễ khấu đầu, là cách để bày tỏ sự kính trọng lớn nhất đối với một người.

“Em không biết phải nói thế nào, nhưng mà, suốt chặng đường qua, cảm ơn vì đã có ngài.”

Tiểu Hi không biết, trong con ngươi của Bạch Vị Nhiên phản chiếu hai bóng hình, một thiếu nữ tóc hồng, một cô bé loli tóc hồng, động tác giống hệt nhau.

“Cảm ơn ngài, ngài William.” Nana nói giọng trong trẻo.

“Không có ngài, em và Tiểu Hi đều không thể đi đến được đây, mặc dù ngài luôn nói mình là ác quỷ, nhưng mà… nhưng mà Nana cảm thấy, ngài chắc chắn là sứ giả do thần linh phái tới, không còn nghi ngờ gì nữa!”

Thôi khỏi, anh vẫn thích danh xưng ác quỷ hơn.

Bởi vì có thể làm việc mà không cần kiêng dè gì cả.

Bạch Vị Nhiên cười một tiếng, vẫy tay với họ, rồi quay người.

“Nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai còn phải ghi hình chương trình.”

Dựa vào làn sóng nổi tiếng tối nay, ngày mai ghi hình chương trình, vòng loại cuối cùng Tiểu Hi chắc chắn sẽ vào, ekip chương trình không muốn cũng phải để cô vào, sửa kịch bản ngay trong đêm.

Anh trở về thế giới thực.

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại rung lên bần bật một cách điên cuồng.

Bạch Vị Nhiên không ngạc nhiên, thông thường giữa các lần xuyên không sẽ tích tụ một lượng lớn tin nhắn, khi quay về sẽ điên cuồng đổ vào.

Phần lớn là liên quan đến công việc.

Nhưng lần này rung hơi lâu.

Anh nhíu mày cầm lên, phát hiện những tin nhắn đó không phải đến từ nhóm công việc——

Chấm đỏ nhảy 99+ cuộc gọi nhỡ, lần lượt đến từ Tần Nịnh và Manh Manh.

Trong lúc anh đang xem, những thông báo mới vẫn liên tục nhảy lên.

【Đang gọi】【Cuộc gọi đã ngắt】【Đang gọi】【Cuộc gọi đã ngắt】

Bạch Vị Nhiên cầm điện thoại một lúc lâu, nhìn chiếc điện thoại tiếp tục chồng chất thông báo với tốc độ kinh hoàng, đến phát điên.

Anh không hoảng loạn, không gọi lại, không bắt máy, trong mắt cũng không có chút ánh sáng nào.

Anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, để phòng chế độ rung làm hết pin, tiện tay đặt lên bàn trong phòng khách, rồi ngồi xuống trước bàn máy tính, bật ngọn đèn bên cạnh, mở màn hình, nhưng dừng lại ở giao diện nhập mật khẩu, anh ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực.

Chậm rãi suy đi tính lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Thế giới càng vội vã, tâm, càng tĩnh tại——

Cuối cùng, vẻ mặt anh lộ rõ sự kinh ngạc, nhìn về phía giá sách bên cạnh máy tính.

Chỉ có kẻ điên rồ mới tham gia vào kế sách này——

Bạch Vị Nhiên vừa kéo Tiểu Hi lao xuống, vừa thầm nghĩ.

Anh dám diễn màn rơi lầu là vì có siêu năng lực hộ thân.

Còn Tiểu Hi thì không, Tiểu Hi thật sự tin tưởng anh, rồi bất chấp tất cả nhảy xuống từ tầng mười bốn.

Trong máu của một yandere ít nhiều đều có chút điên rồ, không lãng phí cho tra nam mà dùng vào sự nghiệp, sự liều lĩnh mà Tiểu Hi bộc phát ra thật sự dọa chết người.

Sau cái tát thứ hai của anh, Tiểu Hi xoa mặt, dần tỉnh táo lại từ cơn mơ màng.

Cô là một idol, điều quan trọng nhất là phải có trách nhiệm với sân khấu và khán giả của mình.

Chỉ vì một câu nói mập mờ của Hà Kỳ mà dư luận về cô bùng nổ, fan yêu thương cô và antifan cãi nhau nảy lửa.

Fan vẫn chưa từ bỏ, vẫn đang chiến đấu vì tin tưởng cô, vậy mà người đáng lẽ phải hành động nhất là cô lại co mình lại buông xuôi.

Cô không chỉ cần chăm chút cho sân khấu, biểu diễn trên sân khấu là một phần quan trọng trong công việc của cô, nhưng xây dựng một chiến tuyến vững chắc cho người hâm mộ, ổn định nội bộ, chống lại ngoại xâm, và củng cố lòng trung thành cũng là một công việc quan trọng không kém.

【Nè, em yêu mọi người, yêu đến chết đi được——】

【Các bạn đã thay đổi cuộc đời của Tiểu Hi——】

Idol là một sự tồn tại hư ảo, phi lý, được tư bản đóng gói dưới ảo tưởng của công chúng.

Rồi sẽ có một ngày bị người ta lãng quên, không có gì là mãi mãi.

Nhưng cũng sẽ có lúc đứng trên sân khấu, vô tình để lại một khoảnh khắc kỳ diệu trong lòng một vài khán giả.

Trong thực tế, sự chân-thiện-mỹ tuyệt đối vốn rất giả tạo, nhưng con người tin vào những điều giả dối tốt đẹp ấy thì có sao đâu chứ?

Như vậy cũng có thể nhận được một chút dũng khí để bước tiếp trong đời thực——

Tiểu Hi muốn nắm bắt khoảnh khắc đó.

Cô nhìn chiếc mặt nạ nửa khóc nửa cười trước mắt, con ngươi màu tím không có chút ánh sáng, nhưng trên mặt cô lại nở một nụ cười.

Mọi thứ dường như đều trở thành chuyển động chậm, máy quay không bỏ lỡ một khoảnh khắc nào của họ.

Nhìn chàng trai kéo cô gái, bám vào và va đập lên bệ cửa sổ tầng mười ba, làm giảm lực rơi, rồi cô gái rút lấy một chiếc ô sặc sỡ bên bệ cửa sổ, “xoạt” một tiếng bung ra, như một chiếc dù nhỏ.

“Loại lúc này mà em còn cười được à?” Máy quay không thu được tiếng, Bạch Vị Nhiên bèn cười hỏi.

Thiếu nữ yandere tóc hồng mím môi cười, hai bên má lúm đồng tiền hiện ra, độ ngọt vượt mức cho phép.

“Bởi vì em là idol mà——”

Chiếc ô rách, hai người chao đảo một chút, rồi lại bắt đầu rơi nhanh xuống.

Đám đông vây xem bên dưới và cảnh sát đang nhoài người bên mép sân thượng đều hét lên thất thanh, từng đợt sóng âm nối tiếp nhau, chỉ nghe tiếng thôi cứ ngỡ đang ở trong một khu trò chơi tàu lượn siêu tốc quy mô lớn.

Bạch Vị Nhiên cũng cười.

“Em nhất định sẽ trở thành một idol giỏi.”

Có ngoại hình, có thực lực, có thiên phú diễn sâu, lại còn có sự điên rồ và tàn nhẫn của một yandere dạng tấn công.

Trong lòng không vướng bận đàn ông, sự nghiệp ắt tự thành.

Có lẽ yandere dạng tấn công đều là những kẻ cuồng công việc theo một cách khác.

Chẳng phải sao? Chủ động tấn công, mục tiêu rõ ràng, thủ đoạn quyết đoán, không từ một phương cách nào.

Nhìn thế nào cũng thấy đó là đặc điểm của một nhà lãnh đạo có “tính sói”.

Anh vung ngón tay, một tấm chăn bông lớn màu đỏ lập tức rủ xuống từ cửa sổ, anh và Tiểu Hi đổi vị trí trên dưới giữa không trung, một tay anh nắm lấy tấm chăn rủ xuống, thật sự như đang đóng phim, đã bám được, trong khoảnh khắc liền đứng yên, chỉ còn hai người họ lơ lửng bên cửa sổ tầng tám.

Bên dưới vang lên một tràng pháo tay và tiếng trầm trồ nhiệt liệt.

Còn chưa ngừng chao đảo, tấm chăn đã tuột ra, hai người lại rơi xuống, mọi người còn chưa kịp la lên, họ đã rơi xuống một cái cây cao bằng tầng ba, trượt theo cành cây xuống, đầu tóc đầy lá.

Sống sót một cách thần kỳ.

Phép màu sống sót này đã đè bẹp hoàn toàn chủ đề scandal.

Dù sao thì nữ thực tập sinh idol này còn sẵn lòng bất chấp tính mạng để cứu một fan muốn tự tử, đàn ông thì là cái thá gì? Anh nói toàn lời vô nghĩa, biến đi cho khuất mắt!

Ai còn ở đó tung tin đồn bạn trai cô là quản lý, sắp kết hôn nghỉ thai sản, fan sẽ sống mái với kẻ đó tới cùng.

Fan phụ huynh lại càng phấn khích hơn.

Tối hôm đó, trong hai mươi hot search thì Tiểu Hi đã chiếm mười ba.

Những video trước đây của Tiểu Hi lại bị đào lên lần nữa.

Nhưng lần này là để đẩy họa sang đông——

【…Xem đi xem đi, quản lý mà ra hồn thì cô ấy có cần phải nhận mấy quảng cáo kiểu này không?】

【Cười chết tôi rồi, có ai nỡ để bạn gái mình đi quay quảng cáo gạo với dầu đậu nành không?】

【Loại bạn trai này tôi gặp một người đốt một người, vãi cả chưởng!】

【Tôi nói cho mà biết, không thể nào, tuyệt đối không thể nào, nếu đúng là vậy tôi ăn ngay cái bàn phím cơ trục xanh này tại chỗ! (doge)】

Tội lỗi của Bạch Vị Nhiên, Hà Kỳ lại là người gánh tội thay, bị chửi cho xối xả.

Tình yêu của fan luôn có tiêu chuẩn kép.

Tiểu Hi đi quay những quảng cáo này là vì công việc không phân sang hèn, cô gần gũi với dân chúng, không chỉ biết hát hát nhảy nhảy trên sân khấu.

Quản lý nhận công việc này cho cô ấy? Anh đã hủy hoại cô ấy, phỉ nhổ, đổi quản lý đi!

Hà Kỳ công khai kêu oan rằng công việc của anh ta đã bị người khác cướp mất, từ trước đó rất lâu anh ta đã không thể quản lý nội dung công việc của Tiểu Hi, phải trách người khác, nhưng người đó là ai, Hà Kỳ vừa nghĩ đến bộ dạng đáng sợ, sấm rền gió cuốn của Bạch Vị Nhiên, bắp chân lại run lên, không thể thẳng thắn đối mặt, ấp a úng hồi lâu.

Fan đương nhiên không tin.

Suy nghĩ thêm một chút, ồ hô, anh đã không quản lý công việc của cô ấy từ trước rồi, vậy mà còn nói năng mập mờ về mối quan hệ yêu đương của hai người, sớm tối bên nhau, antifan, lộ chân gà rồi nhé, lời nói dối tự nó vỡ tan rồi phải không?

Công ty giải trí thực ra biết chuyện công việc quản lý của Hà Kỳ bị người khác can thiệp.

Nhưng những nhân viên khác của công ty được cử đến sau đó, tất cả đều mặt mày xanh mét rút lui trước tài nghệ một tay chém bàn, bổ ghế, chặt cốc của Bạch Vị Nhiên.

Cử cả đội pháp lý mạnh nhất của công ty đến cũng vô dụng, Bạch Vị Nhiên nhìn ngón tay mình, nói với họ một câu.

“Anh xem nhà tù có giống nơi giam được tôi không?”

Biết luật, hiểu luật, chơi luật, nhưng anh không thuộc phạm vi quản lý của pháp luật.

Gương mặt tinh ranh của nhân viên pháp lý trông như vừa nuốt phải một con cóc chết bệnh, vừa xanh vừa tím.

Công ty giải trí chỉ đành coi như Tiểu Hi đã hết thời, cho cô một suất trên danh nghĩa ở công ty, cũng không quản nữa, để cô tự sinh tự diệt, đợi đến khi hợp đồng quản lý hết hạn thì tự động chấm dứt.

Không ngờ vô tình cắm liễu, liễu xanh um, Tiểu Hi bỗng nổi như cồn.

Hôm qua là địch, hôm nay là bạn, dưới lợi ích, ai cũng có thể trở thành đồng minh.

Công ty vừa không muốn hứng chịu cơn thịnh nộ của lượng fan khổng lồ, vừa muốn ôm chặt lấy cây rụng tiền vàng óng ánh là Tiểu Hi.

Chưa đầy một giờ sau sự kiện rơi lầu, công ty đã công khai đưa ra tuyên bố, khẳng định Tiểu Hi tuyệt đối không có quan hệ mập mờ với quản lý, phía công ty có thể làm chứng, quản lý Hà Kỳ trong quá khứ có nhiều vết nhơ, hành vi không đúng đắn, vi phạm pháp luật và kỷ luật, công ty không thể dung thứ, trực tiếp chấm dứt hợp đồng lao động, đồng thời toàn lực ủng hộ mọi lời nói và hành động của Tiểu Hi.

Tối hôm đó, kết thúc bằng một video Tiểu Hi tự quay trong bệnh viện báo bình an.

Trên mạng toàn là những luồng dư luận ủng hộ một chiều.

Mặc dù có vài antifan lẻ tẻ nghi ngờ tất cả chuyện này có thể đã được dàn dựng, vô lý như tình tiết trong phim, nhưng ngay lập tức đã bị dập cho không còn manh giáp.

【Ngon thì mày lên mà làm, không có đồ bảo hộ nhảy từ tầng mười bốn xuống, lấy mạng ra diễn cho mày xem à?】

【Bao nhiêu máy quay chĩa vào, có dây cáp hay không mà qua mắt được à?】

【Diễn diễn diễn, lũ antifan chính là không ưa nổi sự lương thiện của Tiểu Hi, cũng phải bóp méo thành một âm mưu, buồn nôn!】

Bạch Vị Nhiên lướt xong bình luận, còn dùng tài khoản phụ do công ty quản lý cung cấp để nhấn like cho bình luận nghi ngờ của antifan, và trả lời.

【Cậu nói đúng rồi đấy.】

Thế thì cậu làm gì được nào?

Anh trả lại máy tính bảng cho Tiểu Hi đang ngồi trên giường bệnh, cầm điện thoại lên xem giờ.

“Tôi phải về rồi.” anh nói.

“Trong phòng này tôi đã làm chút mánh khóe, tối nay sẽ không có ai vào được nữa đâu.”

Văn hóa săn tin của thế giới này đặc biệt phát triển, len lỏi khắp nơi đến mức đáng sợ.

Sau sự kiện rơi lầu này, tay săn tin nào cũng muốn giành được bài phỏng vấn độc quyền cận kề Tiểu Hi, trong một đêm đã dùng đủ mọi thủ đoạn kỳ quái để đột nhập vào phòng bệnh, Bạch Vị Nhiên thấy phiền, bèn tự tay che chắn cả phòng bệnh.

Bây giờ đám săn tin đến tìm người, từ phòng 1107 sẽ đi thẳng đến 1109, như gặp phải quỷ đả tường.

Làm thế nào cũng không tìm được phòng 1108 nơi Tiểu Hi đang ở.

Tiểu Hi nhận lấy máy tính bảng, ngay khoảnh khắc Bạch Vị Nhiên quay người đi thì đột nhiên gọi anh lại.

“Cảm ơn ngài, ngài William.”

Bạch Vị Nhiên ngạc nhiên quay đầu lại, thấy thiếu nữ tóc hồng ngồi ngay ngắn trên chiếc giường bệnh trắng tinh, cúi đầu, hai tay đặt trước đầu gối, gập người xuống, dùng vầng trán trơn nhẵn áp lên mu bàn tay mình.

Nghiêm túc, trang trọng, hành một đại lễ với anh.

Thế giới này vẫn còn lưu lại chút dư âm cổ xưa, nghi lễ lớn nhất trong đời thường chính là đại lễ khấu đầu, là cách để bày tỏ sự kính trọng lớn nhất đối với một người.

“Em không biết phải nói thế nào, nhưng mà, suốt chặng đường qua, cảm ơn vì đã có ngài.”

Tiểu Hi không biết, trong con ngươi của Bạch Vị Nhiên phản chiếu hai bóng hình, một thiếu nữ tóc hồng, một cô bé loli tóc hồng, động tác giống hệt nhau.

“Cảm ơn ngài, ngài William.” Nana nói giọng trong trẻo.

“Không có ngài, em và Tiểu Hi đều không thể đi đến được đây, mặc dù ngài luôn nói mình là ác quỷ, nhưng mà… nhưng mà Nana cảm thấy, ngài chắc chắn là sứ giả do thần linh phái tới, không còn nghi ngờ gì nữa!”

Thôi khỏi, anh vẫn thích danh xưng ác quỷ hơn.

Bởi vì có thể làm việc mà không cần kiêng dè gì cả.

Bạch Vị Nhiên cười một tiếng, vẫy tay với họ, rồi quay người.

“Nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai còn phải ghi hình chương trình.”

Dựa vào làn sóng nổi tiếng tối nay, ngày mai ghi hình chương trình, vòng loại cuối cùng Tiểu Hi chắc chắn sẽ vào, ekip chương trình không muốn cũng phải để cô vào, sửa kịch bản ngay trong đêm.

Anh trở về thế giới thực.

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại rung lên bần bật một cách điên cuồng.

Bạch Vị Nhiên không ngạc nhiên, thông thường giữa các lần xuyên không sẽ tích tụ một lượng lớn tin nhắn, khi quay về sẽ điên cuồng đổ vào.

Phần lớn là liên quan đến công việc.

Nhưng lần này rung hơi lâu.

Anh nhíu mày cầm lên, phát hiện những tin nhắn đó không phải đến từ nhóm công việc——

Chấm đỏ nhảy 99+ cuộc gọi nhỡ, lần lượt đến từ Tần Nịnh và Manh Manh.

Trong lúc anh đang xem, những thông báo mới vẫn liên tục nhảy lên.

【Đang gọi】【Cuộc gọi đã ngắt】【Đang gọi】【Cuộc gọi đã ngắt】

Bạch Vị Nhiên cầm điện thoại một lúc lâu, nhìn chiếc điện thoại tiếp tục chồng chất thông báo với tốc độ kinh hoàng, đến phát điên.

Anh không hoảng loạn, không gọi lại, không bắt máy, trong mắt cũng không có chút ánh sáng nào.

Anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, để phòng chế độ rung làm hết pin, tiện tay đặt lên bàn trong phòng khách, rồi ngồi xuống trước bàn máy tính, bật ngọn đèn bên cạnh, mở màn hình, nhưng dừng lại ở giao diện nhập mật khẩu, anh ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực.

Chậm rãi suy đi tính lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Thế giới càng vội vã, tâm, càng tĩnh tại——

Cuối cùng, vẻ mặt anh lộ rõ sự kinh ngạc, nhìn về phía giá sách bên cạnh máy tính.