Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 22: Trò chuyện đêm cùng Minh Quang

“Cô Hạ nói, ngài nhất định sẽ phản đối, bảo tôi đừng để cô Minh Quang nhìn trộm ngài.”

Bạch Vị Nhiên: …?

“Nhưng cô Hạ cũng nói, bảo tôi đừng bận tâm cậu Bạch nói gì, vì chỉ được vài hôm là ngài sẽ tự hối hận thôi, nên tôi không cần phải thực hiện những chỉ thị sớm nắng chiều mưa.”

Bạch Vị Nhiên bật cười trước hai lời dự đoán này.

“… Cô ta nghĩ tôi là ai? Sẽ ngầm cho phép Minh Quang được đằng chân lân đằng đầu à?”

Nguyên Kỷ Hy nghe vậy, nhướng mày, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa khâm phục.

“Cô Hạ còn nói, ngài nhất định sẽ ngầm cho phép cô Minh Quang được đằng chân lân đằng đầu.”

Đến cả cách dùng từ cũng đoán không sai một ly.

Bạch Vị Nhiên im lặng một lúc lâu, không khỏi bật cười.

“Cô cứ nói thẳng xem cô ta còn nói gì nữa đi.”

“Cô Hạ nói, nếu ngài hỏi cô ấy còn muốn nói gì nữa, thì bảo với ngài rằng— Ngài Vị Nhiên, ngài còn nhớ Minh Quang nhỏ bé đọc Tam Tự Kinh bên hồ Đại Minh không ạ?”

“… Đã nhượng bộ rồi, nhượng bộ thêm chút nữa cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.”

“Không cần phải tính toán chi li tình cảm bắt đầu từ đâu, chấp nhận việc mình xứng đáng được người khác yêu thích, cũng không khó khăn chút nào.”

Nguyên Kỷ Hy thuật lại xong với vẻ mặt vô tội, đứng yên tại chỗ. Cô tò mò nhìn Bạch Vị Nhiên lắc đầu bật cười, rồi vẫy tay ra hiệu cô có thể đi trước.

Bạch Vị Nhiên ra ngoài tham dự một bữa ăn với các đồng nghiệp cũ.

Giới game trông có vẻ rộng lớn, nhưng thực ra loanh quanh cũng chỉ có bấy nhiêu người, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp.

Chỉ cần nhảy việc hai ba lần, về cơ bản những người gặp được có thể trải khắp các công ty và dự án.

Họ thỉnh thoảng sẽ tụ tập, chia sẻ tình hình của nhau.

Trong ngành là vậy, tin tức bên ngoài phần lớn đều được thổi phồng lên tận trời, nhưng tình hình thực tế trong công ty và tin tức bên ngoài lại có sự chênh lệch không nhỏ.

Giữ liên lạc định kỳ với người trong ngành là kênh đầu tiên để tránh những dự án bom xịt và duy trì sự nhạy bén với ngành.

Đồng thời cũng có thể chia sẻ những cảm nhận và tiến bộ trong công việc của nhau trong khoảng thời gian qua.

Giữa người với người cần có sự tương tác đôi bên cùng có lợi, nếu lúc nào cũng chỉ tìm đến đối phương khi cần, còn bản thân lại không thể cung cấp giá trị tương ứng, lâu dần sẽ trở thành kẻ ăn bám các mối quan hệ.

Lúc Bạch Vị Nhiên rời khỏi buổi tụ tập, vì đã uống vài ly, anh cố tình xuống tàu điện ngầm sớm một trạm, muốn đi bộ về nhà, nhân tiện để tỉnh rượu.

Bạch Vị Nhiên cứ thế đi về phía trước một lúc.

“… Đừng đi theo anh nữa, lại đây đi cùng anh.”

“…”

Xung quanh tĩnh lặng, không một tiếng đáp lời.

“… Anh nói em đó, đừng trốn nữa, Minh Quang, anh biết em đang theo anh.”

Lời vừa dứt, từ trong con hẻm bên cạnh cột đèn đường phía trước Bạch Vị Nhiên, một nửa gương mặt nhỏ nhắn ló ra.

Đôi mắt màu xanh biếc, dưới ánh đèn long lanh như một viên ngọc phỉ thúy băng chủng.

Minh Quang có chút ngượng ngùng cười với anh, thấy sắc mặt Bạch Vị Nhiên bình thản, cô bé ngó nghiêng, như một chú chuột nhắt, do dự một lúc lâu, rồi lén lút rời khỏi con hẻm mình đang ẩn nấp, đứng dưới ánh đèn đường.

Ánh đèn đường chiếu xuống, mái tóc vàng xõa tung được phủ lên một vầng hào quang thiên thần mờ ảo.

Minh Quang không thích mặc váy, cô thường mặc các loại quần short, vừa vặn khoe ra vòng eo, hông quyến rũ và đôi chân thon dài sau quá trình rèn luyện, chân đi một đôi giày vải hơi bạc màu bước đến bên cạnh Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên chỉ liếc nhìn một cái rồi quay đi, chậm rãi bước về phía trước, để Minh Quang đi song song bên cạnh mình.

“Uống chút rượu, tản bộ trong một buổi tối lộng gió, anh luôn cảm thấy đây là một trong mười điều tuyệt vời nhất của cuộc đời.”

Bạch Vị Nhiên tự nói rồi bật cười.

“… Ồ phải rồi, em hình như không uống rượu, vậy thì đáng tiếc quá, em không cảm nhận được đâu.”

Là một vũ công, Minh Quang rất nghiêm khắc với bản thân trong việc ăn uống.

Minh Quang cúi đầu, đã lâu rồi cô không được trò chuyện với Bạch Vị Nhiên một cách bình thường và tự nhiên như thế này, nghe vậy vẻ mặt có chút bối rối, hai bàn tay nhỏ xoắn vào nhau.

“Nếu Tiểu Nhiên thích, em cũng, em cũng có thể…”

“Vậy thì không cần thiết đâu.”

Bạch Vị Nhiên cười ngắt lời cô.

“Em cứ là chính mình là được rồi, uống rượu có cái hay của uống rượu, không uống rượu có cái hay của không uống rượu, tóm lại đều tốt cả.”

Tuy hai người quen nhau từ nhỏ, nhưng Minh Quang thực ra nhỏ hơn anh vài tuổi.

Thậm chí còn lớn hơn Hạ Ngôn Lạc một tuổi.

Chỉ là khi Minh Quang và Hạ Ngôn Lạc đứng cạnh nhau, khí chất của Hạ Ngôn Lạc trông chững chạc hơn Minh Quang.

Minh Quang vì quanh năm suốt tháng chỉ tập trung vào một việc, nên có một tâm thái không vướng bận, như một đứa trẻ.

Tiếp xúc với cô, còn thấy đơn thuần hơn cả Manh Manh nhỏ tuổi nhất, là người dễ bị lừa nhất trong tất cả các yandere.

Ngay cả An Thấm hiền lành nhất cũng có thể lừa được Minh Quang một vố, đúng là vùng trũng IQ của cả nhà.

Bạch Vị Nhiên vừa nghĩ, vừa kể cho Minh Quang nghe chuyện ở quán bar lúc nãy.

Họ hẹn nhau ở một nhà hàng lâu đời trong khách sạn, ăn xong lại đến quán bar trong khách sạn.

Quán bar buổi tối có ban nhạc jazz biểu diễn, từ khi khai trương đến nay, các thành viên trong ban nhạc chưa từng thay đổi, những chàng trai trẻ năm nào, giờ đã là những ông lão tóc bạc phơ.

Khách hàng vừa nhâm nhi rượu, vừa xem các nhạc công jazz lão làng biểu diễn dưới sân khấu.

Các nhạc công jazz lão làng đã trải qua bao thăng trầm của thời đại, vẫn tràn đầy sức sống, trên tường treo những bức ảnh thời trẻ của họ, và bài trí xung quanh vẫn giữ nguyên khung cảnh năm xưa, cảnh sắc quá khứ và hiện tại tương ứng với nhau, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào dòng sông dài của lịch sử.

Minh Quang ban đầu chăm chú lắng nghe, cuối cùng nghiêng đầu, mỉm cười.

“… Tiểu Nhiên rất thích họ.”

“Rõ ràng Tiểu Nhiên nói mình không hiểu gì về âm nhạc, nhưng lúc nãy lại nghe rất chăm chú.”

“Học hỏi trạng thái đó thôi.” Bạch Vị Nhiên vừa nói, vừa vươn hai tay lên trời, duỗi người một cái.

“Cứ làm việc mình thích cho đến già, mà vẫn tràn đầy sức sống như vậy.”

Minh Quang hơi cau mày khổ não.

“Sâu sắc quá, thực ra Minh Quang không hiểu.”

“… Anh thấy em tập nhảy rất có tinh thần, chẳng lẽ em không thích sao?”

Lúc bị bắt cóc giam cầm, ngày nào anh cũng thấy Minh Quang không ngừng luyện tập vũ đạo, không bỏ một ngày nào.

Lúc đó anh còn cùng con sóc vẹo cổ kia thưởng thức— không biết người anh em sóc đó bây giờ ra sao rồi?

Anh lơ đãng nghĩ.

Bạch Vị Nhiên tưởng Minh Quang sẽ thẳng thắn nói thích, không ngờ Minh Quang lại dừng bước, trên mặt hiện lên vài phần giằng xé và do dự.

“Em không biết, Tiểu Nhiên.”

“… Minh Quang nỗ lực tập nhảy, là vì đây là việc duy nhất em tìm thấy mà mình có thể làm tốt nhất.”

Giọng Minh Quang mềm mại, lời nói khe khẽ.

“Năng lực của Minh Quang có hạn, đầu óc cũng không thông minh, nên chỉ có thể cố gắng làm những việc mình biết, làm cho tốt nhất.”

Cô ngượng ngùng cười, đôi mắt dị sắc như hai viên đá quý hoàn toàn khác biệt.

“Em không giống Tiểu Nhiên, không giống đại quái vật, mọi người đều biết mình phải làm gì, chuyện gì cũng phải tìm lý do, nhưng Minh Quang không có lý do, Minh Quang cứ làm rồi sẽ biết.”

“Em rất muốn có Tiểu Nhiên, nên đã bắt cóc Tiểu Nhiên. Tuy sau đó Tiểu Nhiên mắng em là sai, em cũng hiểu rồi, nhưng bây giờ hỏi em có hối hận không, Minh Quang vẫn nói không hối hận— cho dù quay lại lúc đó một lần nữa, em vẫn muốn bắt cóc Tiểu Nhiên, vì phải làm rồi mới biết được.”

Minh Quang vừa nói, ánh mắt bất giác rơi trên khuôn mặt Bạch Vị Nhiên đang chăm chú lắng nghe cô.

Đôi môi anh khẽ mím lại.

Minh Quang có một thoáng ngẩn ngơ.

… Muốn hôn quá.