Một tràng chất vấn khiến Bạch Vị Nhiên ngẩn cả người.
Lúc trở về, anh đã sớm quẳng sự cố bất ngờ này ra sau đầu.
Chỉ là vô tình má kề má thôi mà, anh cũng không vì thế mà làm ầm lên.
Anh vô thức sờ lên mặt, bất lực cười.
“Ừm, không cẩn thận bị người ta đánh một cái.”
Tính ra thì cũng vì Lý Nguyệt muốn húc đầu vào anh nhưng không thành công, mới xảy ra sự cố này.
Một bàn tay nhỏ nhắn bất ngờ gạt tay anh ra, mềm mại, trơn mịn, lướt qua từng tấc da.
Trên tay cô vẫn còn dính bột mì, sờ lên mặt anh, khiến mặt anh cũng bị bẩn theo, dính đầy phấn trắng.
“…Có người đánh anh à?” Giọng cô trở nên vừa nhẹ nhàng vừa quỷ dị.
Nghiêng đầu, đôi mắt to vô hồn, mái tóc trắng cùng con ngươi đỏ, trông như một búp bê tinh xảo đã hỏng.
Cô lại ghé sát hơn, hai tay ôm lấy mặt anh, cả người chùng xuống, đè hẳn lên người anh.
“Nói cho em biết đi, Bạch Vị Nhiên, là ai thế?”
“…Nói cho Manh Manh biết đi! Ai dám đánh anh?”
“Nè, Manh Manh sẽ giúp anh đánh lại! Dao hôm nay mới mài, sắc lắm đó.”
Những cảm xúc vừa khó khăn lắm mới đè nén xuống lại cuộn trào lên.
Nhưng tốt lắm, giờ cô đã tìm được một đối tượng để đối phó.
Cô có thể chuyển dời sự chú ý, dùng tâm tư này để đối phó với kẻ đã bắt nạt anh.
Như vậy cô sẽ không cứ mãi nghĩ về anh, mãi nghĩ về anh, mãi để bản thân chìm vào một cảm xúc mất kiểm soát kỳ quái.
Nhưng câu trả lời của Bạch Vị Nhiên lại đi ngược với mong muốn của Manh Manh.
“Không sao đâu.” Anh nói.
“Anh xử lý tốt rồi.”
“Anh đã dạy dỗ đối phương một trận rồi.”
Tuy là anh đánh cô trước rồi mới bị húc đầu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc anh đảo lộn thứ tự trước sau.
Anh đã quen tự mình xử lý mọi việc, ngăn nắp gọn gàng, không để người khác phải lo lắng.
Thói quen này tốt với bất kỳ ai, nhưng lại cực kỳ không thân thiện với Manh Manh.
Trong lòng cô lập tức dâng lên một cảm giác hụt hẫng vô cùng.
Trước đây chưa từng có, nhưng bây giờ lại đột ngột xuất hiện.
Trước đây cô chỉ muốn ở lại bên cạnh anh, dốc hết sức lực để níu giữ anh.
Còn bây giờ cô đã có thể ở bên cạnh anh rồi, một cách danh chính ngôn thuận, nơi đây đã có vị trí của cô.
Thế nhưng anh vẫn đối xử với cô như trước đây.
Manh Manh em đây, muốn tạo ra một vị trí bên cạnh anh.
Muốn làm cho anh những việc chỉ mình em có thể làm, nhưng anh lại không cho em không gian như vậy——
Em thích đôi mắt trong veo của anh, nhưng em lại ghét vẻ mặt trong veo của anh.
Thích việc anh có thể làm tốt mọi chuyện, lại ghét việc anh có thể làm tốt mọi chuyện mà không cần đến em.
Tay cô từ từ trượt xuống khỏi má anh, cho đến khi túm lấy cổ áo, cô đột ngột cúi đầu, húc về phía trước, va thẳng vào lồng ngực anh, không nhúc nhích.
Bạch Vị Nhiên cảm thấy hôm nay tâm trạng cô hơi kỳ lạ.
“…Sao thế?”
Manh Manh im lặng vài giây, rồi lắc đầu.
Anh cũng không thể đọc được suy nghĩ, không thể biết hết mọi chuyện, đành ngồi yên cho cô dựa vào.
Manh Manh mặc một chiếc áo thun ngắn tay rộng thùng thình.
Là của anh.
Chiếc áo này đã khá lâu, vải bị giặt nhiều nên mỏng đi, lờ mờ để lộ những đường cong.
Anh từ đỉnh đầu cô nhìn xuống, có thể thấy được sống lưng mảnh khảnh, xương bướm trên lưng hơi nhô lên, mang một vẻ đẹp tinh xảo, mong manh như thể sắp tung cánh bay đi.
Men theo sống lưng xuống dưới là đường cong mềm mại, mượt mà của eo, cho đến phần hông, đang nằm rạp trên người anh.
Nhỏ nhắn đến mức không thể ôm trọn trong một vòng tay, lại tinh xảo đến thế.
Manh Manh khi lớn lên, những đường cong ngày càng đầy đặn, chỉ là cô luôn nhìn vào những chỗ mình không bằng người khác, mà không nhìn những nơi khác.
Anh đưa tay vén tóc cô ra sau tai.
“Không phải em làm đồ ăn khuya cho anh sao?” Anh hỏi cô.
Cô lí nhí “ừm” một tiếng.
“Một lát nữa thôi.” Cô nói.
“Để em ôm thêm một lát nữa.”
Anh không nói gì, nhưng lại vòng tay qua ôm cô, lòng bàn tay vượt qua vòng eo mảnh khảnh, ấn vào lớp áo kéo về phía mình, ôm cô vào lòng, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Chỉ bị ôm như vậy, cô đã run lên, ngẩng đầu lên, một đôi mắt to màu đỏ hoe hoe nhìn anh.
Thật sự vừa đáng yêu vừa đáng thương.
“…Như vậy có thấy khá hơn không?”
Khá hơn rồi, nhưng cô cảm thấy vẫn chưa đủ.
“Ôm chặt hơn chút nữa.”
Anh nghe lời siết chặt vòng tay, rồi cô lại yêu cầu.
“Ôm chặt hơn chút nữa——”
Anh lại siết chặt tay hơn.
“Ôm chặt hơn…”
“Cứ thế này em sẽ không thở được đâu.” Anh nhắc nhở cô.
Manh Manh chớp chớp đôi mắt to mông lung đã mất đi ánh sáng, ngấn nước.
“…Phải như vậy, em muốn không thở nổi.”
“Bạch Vị Nhiên, em muốn anh khiến em không thở nổi——”
Anh sững người, trong đầu lập tức vang lên một giọng nói khác.
“Học đệ, hết cách rồi, cậu khiến tôi không thở nổi——Tôi biết cậu đã cố hết sức.”
“Nhưng tôi vĩnh viễn không thể đạt được kỳ vọng của cậu, mà tôi cũng không thể chịu đựng được kỳ vọng của cậu.”
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi vì tôi không thể đáp lại cậu.”
“Tôi chỉ là một người bình thường, rất đỗi bình thường.”
Sau lần đó, anh luôn rất cẩn trọng, duy trì một dáng vẻ bình thường.
Manh Manh thấy anh không động đậy, lòng lập tức thất vọng, cô muốn đưa tay lên sờ mặt anh, cố tỏ ra như không có chuyện gì.
Cô không buồn, cô có thể giả vờ cười đùa như Manh Manh thường ngày.
Cô phải nói với anh rằng mình đang đùa.
Cô đâu có muốn anh ôm chặt như vậy.
Eo bỗng bị siết chặt.
Sức ép khiến cô gần như đau đớn, bất ngờ thở hắt ra một hơi.
Cơn đau này đối với người bình thường là khó chịu, nhưng đối với một thiếu nữ bệnh hoạn lại là vui sướng tột cùng.
Cô nếm được một hương vị khác thường từ cơn đau này.
Tuy không biết tại sao, nhưng tay cô đã vượt qua phòng tuyến của anh, sau phòng tuyến ấy giấu một con người.
Người đó luôn bị anh giấu đi, chỉ cho cô thấy mặt tốt đẹp.
Cô mặc kệ mình khó thở, ngẩng đầu nhìn anh, nhìn anh ngược sáng cúi mắt, thiếu đi ánh sáng trong veo, đường nét khuôn mặt chìm trong bóng tối, đẹp một cách lạ thường.
Thế là cô ngẩng đầu hôn anh.
Như một chú chim nhỏ cầu xin sự yêu thương.
Dù cho bản thân đã khó thở, vẫn liều mạng hôn anh.
Cô rất sẵn lòng dùng mạng sống để nói cho người này biết tình yêu của mình——
Dù cho sẽ bị chỉ trích là không bình thường.
Giữa nụ hôn không có kẽ hở, khi anh định lùi lại thì cô liền cưỡng ép tiến thêm một bước.
Dùng tư thế không cho phép anh lùi bước để hôn anh.
Rồi anh cũng không lùi lại.
Thứ Sáu một mình trong ổ mèo, thấy hai người hôn nhau, hai mắt trợn tròn.
Thân hình mảnh khảnh từ nghiêng về phía trước, đến không kiểm soát được mà ngửa ra sau.
Cô mở mắt ra, phát hiện anh không hề nhắm mắt, anh đang nhìn cô chằm chằm.
Bằng một vẻ mặt như đang dò xét, phân tích, xem xét phản ứng của cô.
Manh Manh đột nhiên cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng luồng hơi lạnh này hòa cùng nỗi sợ hãi lại khiến cô khoan khoái, thậm chí eo cũng mềm nhũn, niềm vui sướng dâng lên trong lòng.
Có lẽ người bình thường cần sự riêng tư, nhưng cô không cần, cô không cần——
Em muốn có được tất cả của anh, cũng có thể cho anh tất cả.
Tim đập nhanh hơn, hơi thở dần yếu đi, cuối cùng ý thức rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mềm nhũn trong vòng tay anh, nhưng bàn tay nhỏ vẫn không chịu buông ra, nắm chặt lấy cổ áo anh.
Nè, Bạch Vị Nhiên, chỉ cần được anh hôn như vậy.
Manh Manh em đây, cảm thấy mình có thể giết cả ma vương của thế giới hiện thực.
Ai bắt nạt anh, em đều không tha.
Dù anh không nói ra, em cũng sẽ tìm ra, em sẽ tự mình phát hiện, và tìm ra những kẻ đã bắt nạt anh——
Không ai để ý đến nó, Thứ Sáu cảm thấy rất nhàm chán, lặng lẽ chuồn khỏi ổ mèo.
Nó chạy vào phòng ngủ, nhìn thấy một đồng kỷ niệm chương vàng óng đặt trên chiếc tủ đầu giường, bây giờ nó đã không còn sợ nữa, nó nhảy lên tủ, tò mò dùng móng vuốt nghịch đồng kỷ niệm chương.
Người trên đồng kỷ niệm chương đang ngồi trên ghế dài trong sân trường, ngẩng đầu cảm nhận những cánh hoa màu xanh thẫm rơi trên mặt, một cảm giác mềm mại.
Sân trường mùa này, hoa rơi rực rỡ.
Mỹ nhân, hoa bay, khiến lòng người xao xuyến.
Hạ Ngôn Lạc mở mắt, nhìn thấy những bụi hoa nở rộ chi chít phía trên, màu sắc tương tự như đôi mắt cô, nhưng trong mắt cô lại tràn đầy vẻ hoang mang.
Rõ ràng cô mới là người chiến thắng, tưởng rằng mình sẽ là người cười cuối cùng.
Nhưng tại sao cuối cùng cô lại chạy trối chết?
Cô cố tình rời đi trước khi anh trở về.
Dù cho có bao nhiêu lý do, cô biết mình chính là đang chạy trốn——
**
Manh Manh đương đầu khó khăn, một lòng tiến về phía trước, còn chị Hạ lại làm rùa rụt cổ щ(゚Д゚щ)
Tại sao nhỉ——?
