Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 8 - Chương 21: Trên người thầy có mùi của người khác!

Thiếu nữ là thế đấy, đơn thuần biết bao.

Dù cho giây trước còn đang ôm mông nhỏ khóc lóc xin tha, giây sau thấy cảnh má kề má, liền quên cả đau đớn, che miệng kinh hô, rỉ tai nhau.

“Ồ, có phải hôn rồi không?”

“Hôn rồi nhỉ?”

Có người ra vẻ lý trí khách quan, xoa cằm suy tư.

“Hình như chưa hôn… Phân tích từ góc độ vật lý thì không hợp lý, tôi cho rằng phải lệch thêm ba mươi độ nữa mới đúng vị trí của miệng.”

Có người lại tung tin đồn nhảm, nói chắc như đinh đóng cột.

“Không, chắc chắn là hôn rồi, tôi tận mắt thấy họ hôn nhau!! Vừa nãy tôi đã nhìn thấy qua khe hở của mặt nạ!”

Bạch Vị Nhiên đang trong trạng thái siêu nhân bị tấn công, bất ngờ sững sờ.

Nhưng nghĩ lại thì Lý Nguyệt thuộc loại yandere có tính công kích cực mạnh, bị đánh một trận xong muốn phản công bằng cách húc đầu vào anh cũng không có gì lạ.

Đám thiếu nữ hóng chuyện bên dưới khiến anh đau đầu, bèn vẫy vẫy tay về phía họ.

“Không có, đừng nghĩ lung tung.”

Lý Nguyệt cũng ngỡ ngàng, cô tưởng mình sẽ đâm sầm vào chiếc mặt nạ, ai ngờ lại không trúng mặt nạ mà va phải một làn da ấm áp, má kề má, còn có thể cảm nhận được lờ mờ đường nét khuôn mặt.

Khác xa với những gì cô tưởng tượng.

Không phải quái vật, cũng chẳng phải gã xấu trai——thậm chí, đường nét còn có vẻ khá ưa nhìn.

Vậy sao hắn cứ phải che che đậy đậy, giấu đầu hở đuôi cả ngày làm gì?

Lý Nguyệt đang thắc mắc thì nghe thấy câu phủ nhận của Bạch Vị Nhiên, lòng cô lập tức nổi lên ý phản nghịch.

Hừ, tôi cũng có muốn hôn anh đâu, tôi là muốn báo thù anh! Vốn dĩ tôi định húc anh một cái thật mạnh!

Anh được hời còn ra vẻ, đồ ngốc nghếch!!

Cô định lớn tiếng phản bác thì một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cô lập tức thay đổi chủ ý.

Không được, không được, nếu cứ thuận theo lời hắn mà phủ nhận thì chẳng phải trúng kế hắn sao?

Không được, cô phải cho hắn biết tay——

Hắn không muốn cô làm gì, cô lại càng phải làm! Cứ làm ngược lại mới khiến hắn khó chịu được!

“Cố vấn Bạch, thầy, sao thầy có thể nói như vậy!?” Cô lập tức hu hu khóc nấc, giọng bi thương.

Bạch Vị Nhiên: …………?

Các thiếu nữ bên dưới: …………!?

Vừa nãy Lý Nguyệt bị đánh đau mông như vậy còn không khóc, sao bây giờ lại khóc rồi?

“Đó là nụ hôn đầu của em——”

Các thiếu nữ đồng loạt che miệng kinh hô: Khóc rồi, nụ hôn đầu! Chắc chắn là thật rồi! Hôn rồi!

Bạch Vị Nhiên ở gần Lý Nguyệt, nhìn rõ mồn một vẻ tinh quái trong mắt cô, anh lập tức cạn lời.

Đúng là yandere trà xanh có bản tính xấu xa.

“…Không có chuyện đó.” Anh nhíu mày lắc đầu, phủ nhận với đám thiếu nữ hóng chuyện.

Lý Nguyệt lúc này đắc ý lắm rồi, hắn cuống rồi, hắn cuống rồi.

Cô tìm ra cách rồi——

“Có mà!”

Một người phủ nhận, một người rưng rưng nước mắt lớn tiếng thừa nhận, các thiếu nữ bên dưới cứ quay đầu qua lại.

Nhưng trong mắt họ đều viết rõ: Không tin là thầy không hôn!!

Bản chất của con người là hóng chuyện, ai cũng muốn chọn tin vào nội dung giật gân hơn.

Bạch Vị Nhiên hiếm khi á khẩu, anh cạn lời nhìn chằm chằm Lý Nguyệt, định dùng áp lực buộc cô phải nói thật.

Nhưng Lý Nguyệt đã quen da mặt dày, quen làm điều xấu rồi, nếu một cô gái hư dễ dàng bị uy hiếp khuất phục thì đã sớm hối cải rồi, không đến lượt anh phải quản.

Dưới ánh nhìn của anh, vẻ mặt cô càng thêm đáng thương, mắt long lanh ngấn nước, cô cúi gằm đầu, chiếc kẹp tóc hình ngôi sao trên mái tóc phản chiếu ánh sáng của ngọn đèn sợi đốt.

“Em… em… em…”

Giọng cô ngày một nhỏ đi, như thể đã chịu ấm ức tột cùng, hoảng loạn, lí nhí, nức nở thốt ra từng lời.

“Em, đúng vậy, em nói dối.”

“Em không hôn được cố vấn Bạch.”

“Em, là em nói dối, cố vấn Bạch mới nói thật…”

Nói là giải thích, nhưng còn tệ hơn cả không giải thích.

Các thiếu nữ vây xem nhìn thế nào cũng thấy giống như thế lực tà ác ép Lý Nguyệt, người đã mất đi nụ hôn đầu, phải cúi đầu.

Họ giận mà không dám nói, vừa ôm mông vừa dùng những đôi mắt phẫn uất nhìn chằm chằm Bạch Vị Nhiên.

Nụ hôn đầu còn nghiêm trọng hơn cả việc bị đánh vào mông.

Cố vấn Bạch, thầy không phải là người!!!

Bạch Vị Nhiên: …Đúng là đã được lĩnh giáo tài ăn vạ ngang ngược.

Anh đã bị chính những lời mình nói làm cho phản tác dụng.

Chân lý chốn công sở: 【Bạn có thể để người khác nói bạn không hết lòng, nhưng không thể để người ta nói bạn không cố hết sức】

Lý Nguyệt đúng là đã hết lòng vì anh, cũng nói theo những lời anh muốn, nhưng ý nghĩa truyền đạt ra lại không phải điều anh muốn, ngược lại còn đẩy sự hiểu lầm đi xa hơn.

Đám thiếu nữ bên dưới đã bắt đầu lườm anh.

Tình hình này anh còn có thể làm gì? Phạt Lý Nguyệt ư?

Không có lý do, chẳng phải họ sẽ căm phẫn, tức quá hóa rồ sao?

Anh đau đầu hai giây, rồi vung tay thả cả Lý Nguyệt xuống.

“…Hôm nay cũng muộn rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”

Anh quay người biến mất, để lại một đám thiếu nữ đứng tại chỗ.

Họ vừa thấy Bạch Vị Nhiên biến mất, lập tức xúm lại, vây quanh Lý Nguyệt đầy quan tâm, rối rít an ủi.

Cô ấy thật đáng thương, mất đi nụ hôn đầu còn bị người ta chối bỏ.

Nhưng không sao, chúng tôi nhiều người như vậy, nhiều đôi mắt như vậy đều đã thấy rồi!

Lý Nguyệt được mọi người vây quanh, giả vờ yếu ớt khóc hai tiếng, rồi lại ngẩng đầu nhìn về hướng anh vừa biến mất trên không trung, đôi mắt nheo lại đầy tinh ranh.

Hay lắm!

Cô thầm reo hò trong lòng.

Cô đã phát hiện ra rồi——

Cô đã phát hiện ra điểm yếu của gã đeo mặt nạ này.

Họ dùng vũ lực không được, có ý đồ xấu không được, nhưng đối với những hành động không có ác ý, anh ta lại không thể làm gì.

Vì hắn là người nói lý lẽ——

Vậy thì cô chỉ cần khiến mọi người hành động mà không có ác ý, hắn sẽ không có cớ ra tay.

Lý Nguyệt lập tức thay đổi sắc mặt, đối diện với ánh mắt thương hại của mọi người, mặt cô hơi ửng hồng.

“Các cậu đừng mắng cố vấn Bạch nữa.”

“…Thật ra tớ, tớ thấy cố vấn Bạch cũng không xấu đến vậy.”

Lời này vừa thốt ra, các thiếu nữ đang vây quanh cô đều ngơ ngác nhìn nhau.

Có người nghi hoặc hỏi.

“Lúc đầu không phải Lý Nguyệt cậu nói…”

“Những lời tớ nói trước đây quên hết đi!”

Chưa nói hết câu đã bị cắt ngang, mặt Lý Nguyệt càng đỏ hơn, ngập ngừng muốn nói lại thôi, ngón tay che lấy đôi môi nhỏ, ánh mắt của mọi người đều bị hành động của cô thu hút, đổ dồn vào đôi môi cô, một đám thiếu nữ còn chưa có nụ hôn đầu, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, lập tức cũng đỏ mặt theo.

Trong im lặng, Lý Nguyệt đảo mắt nhìn mọi người một vòng, rồi đột nhiên tức giận đỏ mặt giậm chân.

“Tớ, tớ không phải muốn nói đỡ cho thầy ấy đâu!”

“Tớ chỉ cảm thấy tiếp tục đối đầu với thầy ấy… không tốt cho chúng ta, mà thầy ấy cũng là người nói lý lẽ… Thôi, tớ không nói nữa, chúng ta mau về thôi! Thầy ấy bảo chúng ta nghỉ sớm, chúng ta phải nghỉ ngơi cho tốt!” Vừa nói, cô vừa một tay kéo một thiếu nữ, đi về phía dãy nhà học.

Khiến các thiếu nữ khác ngẩn người, ngơ ngác nhìn nhau một lúc lâu.

Kẻ cầm đầu nổi loạn trước đây, đột nhiên thay đổi thái độ, tích cực kéo mọi người làm bé ngoan.

Thái độ thay đổi đột ngột như vậy…

Lẽ nào là… Lý Nguyệt là…

Họ thuận theo mạch suy nghĩ của não yêu đương, đột nhiên bừng tỉnh ngộ.

Lẽ nào Lý Nguyệt muốn chống đối cố vấn Bạch là để thu hút sự chú ý của thầy ấy sao!?

Chính cô ấy cũng không nhận ra tầng tâm lý này, chỉ nghĩ là ghét, nhưng kết quả lại là——

Một đám thiếu nữ ghé đầu vào nhau, thêm mắm dặm muối cho suy đoán của mình.

“…Chắc chắn là vậy rồi nhỉ?”

“Lý Nguyệt, không ngờ Lý Nguyệt lại…”

“Trời ạ, trước đây hoàn toàn không nhận ra!”

Còn có người vuốt đuôi, chép miệng nói.

“Không phải, tớ đã sớm thấy lạ rồi, tại sao cô ấy lại đột nhiên nhảy ra nói như vậy chứ?”

Dân hóng chuyện có dưa để ăn, lại còn là quả dưa to bất ngờ thế này, những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa, nỗi đau ở mông vì bị hành hạ cả buổi tối đều bị vứt ra sau đầu, họ hào hứng bàn tán.

Chủ đề tình yêu là chuyện phiếm vĩnh cửu và bất bại giữa các thiếu nữ.

Mãi cho đến khi về phòng ngủ, tắt đèn, vẫn còn một đám người tụ tập trước giường Lý Nguyệt hỏi cô.

“Lý Nguyệt, là từ khi nào vậy?”

Lý Nguyệt dùng chăn che gần hết mặt, chỉ để lộ đôi mắt hồ ly, đảo lia lịa.

Trông có vẻ e thẹn, nhưng thực chất là để che đi nụ cười khoái trá gần như không giấu được dưới lớp chăn.

Còn phải giả vờ thờ ơ đáp trả.

“Khi nào là khi nào, các cậu đang nói gì vậy!?”

“Cậu đừng giả vờ nữa, cậu đối với cố vấn Bạch!”

Lý Nguyệt lập tức trốn vào trong chăn, hai vai run lên vì nhịn cười.

“Tớ không có, không phải, đừng nói bậy!” Cô chối bay chối biến.

“Ai dám nói nữa tớ đánh người đó! Sao có thể như vậy được chứ!?”

Con gái nói không là có, các thiếu nữ Lớp Tần đang vây quanh lập tức càng vui hơn, ghé tai nhau, ríu rít bàn tán, vui vẻ hóng chuyện.

Đêm nay là một đêm bình yên, không ai chạy ra ngoài, mọi người đều bận rộn buôn chuyện.

U linh tóc hồng Nana đi đi lại lại ngoài phòng ngủ, mặt mày ủ rũ, nói năng yếu ớt, đầy tủi thân.

“Ra ngoài chơi đi~ Ra ngoài chơi đi~ Nè, ra ngoài chơi đi mà, được không~”

Không có ai chạy lung tung thì truyền thuyết bí ẩn học đường không thể kích hoạt được!

Game kinh dị mà người chơi từ đầu đến cuối cứ đứng yên ở điểm xuất phát ư?

Nana tôi đây, cô đơn quá, thất nghiệp rồi, sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh rồi.

××

Manh Manh vừa ngân nga hát, vừa đối mặt với một đĩa nhân thịt và vỏ bánh, những ngón tay nhỏ nhắn nắn nót viền bánh há cảo, vừa cho đủ thứ hình thù kỳ quái trên bàn vào.

“Manh Manh tớ đây~ đang làm đồ ăn khuya nè~~ đang làm đồ ăn khuya cho Bạch Vị Nhiên nè~~”

“Đầu tiên gói một cái há cảo que cay!”

“Rồi gói một cái há cảo phô mai!”

“Nè, kẹo dẻo gấu nhỏ mà mình thích cũng phải gói vào!”

“Sô cô la viên, nhất định phải cho vào đấy!!”

“Tương ớt đèn lồng vàng, nhất định phải vắt một ít vào!!”

Gương mặt bầu bĩnh đã bớt đi nét trẻ con, ngũ quan ngày càng tinh xảo quyến rũ, chóp mũi điểm chút phấn trắng.

Chứng sợ đàn ông của Manh Manh đã đỡ hơn nhiều.

Nhưng chuyện này Manh Manh trước giờ không để ai biết ngoài Bạch Vị Nhiên.

Trước mặt người khác, cô vẫn giữ khoảng cách như trước đây.

Cô chỉ lén lút, nhân lúc chỉ còn hai người, nhanh như chớp hôn anh, ôm anh, sờ soạng khắp người anh.

Hành động lén lút này mang lại cho cô một cảm giác khoái trá và ranh mãnh len lỏi khó tả.

Như một con rùa đang âm thầm tăng tốc trên đường đua.

Sự bệnh hoạn của Manh Manh thể hiện ở mối quan hệ phụ thuộc.

Khi không thể tiến xa hơn với người mình thích, cô sẽ thông minh lựa chọn nhẫn nhịn chịu đựng, chỉ mong được ở lại.

Vì vậy cô đã yếu thế trước Hạ Ngôn Lạc, nhượng bộ trước Tần Nịnh.

Nhưng khi cô có được năng lực và quyền lợi để tiến xa hơn——trạng thái nhẫn nhịn chịu đựng này liền âm thầm sụp đổ tan tành.

Trong lòng cô âm thầm dấy lên một sự giằng co.

Không phải ai giằng co với cô, mà là chính cô đang tự giằng xé mình.

Ở một mức độ yêu thích nhất định, cô có thể duy trì cảm xúc ổn định.

Giống như khi cô còn bị ảnh hưởng bởi chứng sợ đàn ông.

Nhưng khi chứng sợ đàn ông thuyên giảm, mối quan hệ của hai người ngày càng sâu sắc, trạng thái của cô lại dần trở nên bất ổn.

Một thiếu nữ bệnh hoạn, càng yêu, tự nhiên sẽ càng muốn có được nhiều hơn.

Cô yêu người này, một thứ tình cảm phức tạp điên cuồng trộn lẫn giữa quyến luyến, mê đắm, sùng bái, yêu thương, những tâm tư này sau khi ranh giới cơ thể được giải phóng lại càng được mở rộng và hắc hóa, tựa như lớp bùn đen dưới đáy ao bị khuấy động.

Cô vừa gói bánh há cảo, vừa ngân nga hát, nhưng ánh sáng trong đôi mắt đỏ dần lụi tắt.

Chỉ cần nghĩ đến người này, trong lòng đã vui sướng khôn xiết, ngọt lịm như được ngâm trong đường.

Nhưng người này cũng khiến lòng cô đau đớn tương đương, trong đường lại có độc.

Chất độc này là thai độc, là chất độc bẩm sinh của một thiếu nữ yandere, có thể kìm nén, nhưng không thể chữa khỏi.

Vì anh quá tốt, nên mới đau khổ.

Nghĩ đến buổi sáng anh cười với cô, thích cách anh vừa khen vừa khích lệ rằng kỹ năng chơi game của anh không bằng cô, nghĩ đến việc mình ỷ lại ép anh ôm, anh vừa xử lý công việc, vừa để cô ngủ trong lòng.

Chiếc bánh há cảo bị ném lên bàn, cô đột ngột cúi đầu, ôm ngực thở dốc, nhắm đôi mắt đỏ lại, cảm thấy tim bất chợt đập thình thịch.

Lồng ngực trào dâng một nỗi buồn bực như muốn xé nát cõi lòng.

Gần đây cô thường mơ thấy khoảnh khắc đó.

Trên sân thượng, cô cầm lọ thuốc, cười uy hiếp anh, còn anh thì vung tay làm lọ thuốc biến mất.

Khoảnh khắc ấy, cô có thể cảm nhận được mình đã hoàn toàn có được anh.

Hoặc là khi cô nhảy từ trên lầu xuống, anh đỡ lấy cô, giọng nói không giấu được vẻ kinh hoàng.

Mình đã chiếm trọn sự chú ý của anh.

Tuy cuộc sống hiện tại cũng rất tốt, nhưng cô dần không thể thỏa mãn với cái tốt này nữa.

Anh quá cân bằng, giống như một chiếc cân ổn định, còn cô ngồi trên chiếc cân ấy, tâm thái dần thay đổi.

Kỳ lạ lắm đúng không?

Nhưng cô thật sự muốn thấy.

Cô mong anh có một cuộc sống bình yên tĩnh lặng hơn bất kỳ ai, một khi có người muốn phá hoại anh, cô sẽ liều mạng ngăn cản.

Nhưng lại không kìm được ham muốn được thấy nhiều phương diện khác của anh, khát khao độc chiếm mãnh liệt dâng trào.

Dù cho đó không phải là mặt tốt đẹp.

Cô muốn có được nhiều hơn từ anh.

A! Manh Manh mình, hèn hạ quá đi!

Manh Manh đập vầng trán trơn nhẵn xuống bàn, tay ấn chặt lồng ngực, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu đang cuộn trào này xuống, không để cho lớp bùn đen trong lòng đột ngột tuôn ra.

Nếu cô thật sự cứ mặc cho mình nghĩ như vậy, sớm muộn gì cô cũng sẽ hư hỏng mất——

Và cũng muốn phá hỏng cả anh.

Chỉ muốn anh nhìn một mình mình thôi, có được không?

Anh hy vọng cô là một thiên thần Manh Manh vui vẻ.

Cô cũng bằng lòng, cô cũng muốn, cô cũng đang nỗ lực, cô vẫn luôn nỗ lực.

Nhưng cô dần cảm thấy ngày càng khó chịu.

Kể từ khoảnh khắc hôn anh, cô đã không thể quay đầu lại được nữa.

Chính cô cũng không ngờ.

Yêu một người lại đau khổ đến thế.

Cô vốn tưởng mình đã đủ yêu anh rồi, kết quả là cô đã sai.

Thì ra tình yêu sẽ ngày càng sâu đậm theo thời gian và sự gần gũi——

Vui sướng khi anh ở bên, đau khổ khi anh không có ở đây, cảm giác giằng xé ngày càng rõ rệt.

Niềm vui càng sâu, nỗi đau càng nặng.

Thiếu nữ thở hổn hển, Thứ Sáu ngồi trên lưng ghế sofa nhìn cô, đồng tử mắt mèo co lại thành một đường thẳng, đuôi khẽ phe phẩy.

Tiếng thở dốc khe khẽ kéo dài mấy phút.

Cho đến khi cô ngẩng đầu lên lần nữa——vẻ mặt méo mó, đau khổ, rối bời đã biến mất không còn tăm hơi.

Cô ngân nga hát, tiếp tục làm món há cảo hắc ám của mình.

Gương mặt nhỏ nhắn bình tĩnh đến mức có vài phần kỳ quái.

Khi một luồng sáng trắng lóe lên trong phòng khách, cô khựng lại, bỏ chiếc bánh há cảo trên tay xuống, lao thẳng về phía luồng sáng.

“Mừng anh trở về! Bạch Vị Nhiên, mừng anh trở về!”

“Xem em làm gì cho anh này? Em làm há cảo cho anh ăn khuya đó!”

“Bên trong có rất nhiều nhân ngon, toàn là bất ngờ thôi!!”

Cô bất ngờ xô ngã anh xuống đất, rồi ngồi lên bụng anh mà nhún nhảy, dụi gương mặt nhỏ nhắn đầy bột mì lên mặt anh, như một con mèo đột nhiên phát điên.

Rồi cô đột nhiên khựng lại, ánh sáng trong đôi mắt to biến mất, chiếc mũi nhỏ áp vào mặt chàng trai, rà một vòng khắp gò má anh.

Cô đột ngột cúi rạp người xuống, khi anh định ngồi dậy thì lại ấn anh trở lại.

Vẻ vui sướng hân hoan của cô lập tức tụt xuống mấy bậc, trở nên u ám, đôi mắt to vô hồn.

“...Bạch Vị Nhiên.”

“Mùi gì đây? Đây là mùi gì? Tại sao trên người anh lại có mùi của người khác?”

**

Càng yêu, lại càng hắc hóa… (/□\*)