Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 9 - Chương 13: Ưu Tiên Dẹp Bỏ Phiền Phức

Trong một nhà hàng sang trọng, dàn tứ tấu đàn dây trên sân khấu đang nhẹ nhàng kéo những giai điệu du dương.

Một đôi nam nữ ngồi đối diện nhau.

“Sao anh biết đây là nhà hàng em thích nhất vậy?”

Cô gái với lớp trang điểm tinh xảo ngẩng đầu mỉm cười, đôi hoa tai lấp lánh ánh vàng.

“…Vì anh luôn để tâm đến em.” Tào Sảng cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh dưới ánh đèn nhà hàng, chan chứa thâm tình.

Cô gái trước mặt là một bạch phú mỹ mà hắn đã theo đuổi hơn một tháng nay.

Đây cũng là đối tượng hắn tốn nhiều tâm tư, đầu tư nhiều nhất, và cũng là cấp bậc cao nhất từ trước đến giờ.

Tối nay, hắn dự định bắt đầu cuộc thu hoạch ngọt ngào.

“…Để tâm đâu phải chỉ nói bằng miệng!” Cô gái khẽ trêu, mím môi cười.

“Vậy thì anh đành phải dùng những ‘phương diện’ khác để chứng minh cho em thấy vậy.”

Cô gái đang chìm trong tình yêu chỉ nghĩ đến những hành động lãng mạn khác, đôi mắt chợt sáng lên, tràn đầy mong đợi.

Còn Tào Sảng lại nghĩ đến những hành động lãng mạn mà hắn mong chờ, hắn cong môi mỉm cười.

Trong chốc lát, không khí trên bàn ăn trở nên thắm thiết, đúng là chàng có tình, thiếp có ý.

Mãi đến khi cô gái đứng dậy vào nhà vệ sinh, nụ cười ân cần trên mặt Tào Sảng mới nhạt dần.

Hắn lấy từ trong túi ra một gói bột nhỏ, nhanh chóng đổ vào ly sâm panh cô gái đã uống một nửa. Hắn mỉm cười nhìn gói bột tan trong ly sâm panh, hoàn toàn biến mất không dấu vết.

Hắn đang mường tượng đến cảnh tượng ngọt ngào tối nay thì bất chợt nghe thấy có người nói bên cạnh.

“…Thông minh đấy!”

Câu nói đó khiến hắn giật nảy mình. Hắn nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một chàng trai trẻ đứng trong bóng tối, không rõ mặt mũi.

“Gói bột này không đến mức khiến cô ấy mất hoàn toàn ý thức.” Chàng trai chậm rãi nói.

“Chỉ khiến cô ấy giống như uống say, tâm trạng vui vẻ hơn, đầu óc quay cuồng.”

“Những cô gái ngây thơ thường không phân biệt được giữa tình dục và tình yêu. Trước khi cô ấy kịp hiểu tình yêu là gì, đi trước một bước lừa người ta lên giường—gắn hai chuyện này lại với nhau, lên giường vài lần là có thể tạo ra một ảo giác rằng hai người đang chìm đắm trong tình yêu.”

“Dù sao lên giường rồi thì cả hai đều có lỗi, quả là một chiêu hay, cho anh con 6 luôn.”

Tào Sảng nheo mắt, đứng dậy.

“Cậu là ai? Đây là phòng riêng, sao lại tự tiện vào phòng người khác? Còn ở đây nói nhảm gì nữa? Ra ngoài, nếu không tôi gọi quản lý đấy!”

Hành động ban nãy bị người khác nhìn thấy, Tào Sảng mặt tái đi, ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ.

“Được thôi, gọi quản lý vào đi.” Chàng trai cười đáp.

“Để ông ta thử xem ly rượu trên bàn này được cho thêm thứ gì?… Hay để tôi mở cửa gọi người giúp anh nhé!”

Chàng trai cười, quay người mở toang cửa phòng, nhân viên phục vụ đứng gác bên ngoài cũng sững sờ.

Sao ban nãy anh ta không thấy người này đi vào nhỉ?

“Giúp chúng tôi gọi quản lý được không? Ở đây có người đang làm chuyện phi pháp đấy!”

Tào Sảng lập tức chột dạ, người càng chột dạ thì giọng càng to, hắn tức giận chỉ trích: “…Mẹ kiếp, mày nói hươu nói vượn gì đó??”

“…Nếu tôi nói hươu nói vượn, vậy anh lo lắng cái gì? Mau gọi cảnh sát đến bắt kẻ đột nhập trái phép vào phòng của anh như tôi đi chứ!”

Chàng trai đáp trả một câu, khiến Tào Sảng cứng họng.

Ánh mắt của nhân viên phục vụ đảo qua lại giữa hai người, cũng trở nên căng thẳng.

Gọi cảnh sát đến thì còn là chuyện gì nữa, đừng để xảy ra chuyện trong nhà hàng của mình.

“Không sao đâu, cứ đi gọi người đi!” Chàng trai nói với nhân viên phục vụ bằng thái độ hòa nhã.

“Anh xem, ít nhất thái độ của tôi và anh ta là nhất quán, chúng tôi đều cho rằng nên gọi cảnh sát… Hoặc anh cứ gọi quản lý đến trước, kiểm tra ly sâm panh trên bàn kia đã.”

Nhân viên phục vụ cũng nhận ra có điều không ổn, liếc nhìn Tào Sảng rồi vội vàng rời đi.

Tào Sảng quay người ném vỡ ly sâm panh xuống đất để hủy thi diệt tích, rồi xông lên túm lấy cổ áo chàng trai, hung hăng đe dọa.

“Mẹ kiếp, mày không biết câu đừng xía vào chuyện người khác à? Chán sống rồi sao?”

Bị túm cổ áo đe dọa, chàng trai chỉ cười.

“…Cái giọng điệu này của anh, anh là xã hội đen à?”

“Sao, biết là có người không nên đụng vào rồi à?” Tào Sảng cười lạnh.

Thường xuyên la cà ở những nơi như khách sạn, hộp đêm, hắn cũng quen biết một đám bạn rượu thịt.

Không thiếu những người anh lớn xăm trổ đầy mình.

Chàng trai mím môi cười.

“Mẹ kiếp mày cười…” Lời của Tào Sảng đột nhiên nghẹn lại.

Hắn cảm giác có một sức mạnh vô hình đang siết chặt cổ họng mình, không phải tay, mà giống như một vòng sắt đang không ngừng siết lại, khiến hắn không thở nổi, mặt đỏ bừng, mắt sung huyết.

Hai tay hắn mất kiểm soát cào cấu lên cổ, nhìn chàng trai ngồi xổm xuống, mỉm cười nhìn hắn.

“Tối nay vốn chỉ định đến khóa anh ở nhà, để khỏi gây chuyện.”

Đã có quá nhiều lần trước đây, mình cũng đã rút ra được bài học.

Ngày mai phòng tranh khai mạc, vào thời khắc quan trọng này, việc đầu tiên là phải loại bỏ những nhân tố bất ổn.

Không ngờ lại bắt gặp một cảnh tượng khó chịu thế này.

Dùng thuốc đúng là một thủ đoạn khiến người ta ghê tởm, cũng khiến tâm trạng anh rất tệ.

Ánh mắt Tào Sảng từ tức giận chuyển sang kinh hãi, vì không thở được mà liên tục hít vào, ngay trước lúc sắp ngất đi, cổ họng hắn đột nhiên được nới lỏng, không khí trong lành ùa vào.

Hắn nằm bò trên đất, thở hổn hển, nhưng chưa được hai hơi, cổ họng lại đột ngột bị siết chặt.

“A a a a… ư a…”

Cơn đau khiến hắn chẳng khác nào một con chó dữ bị thòng lọng siết chặt cổ, hai tay cào cấu vào chiếc vòng vô hình, điên cuồng lăn lộn giãy giụa trên sàn, nước mắt nước mũi giàn giụa, mắt trợn trắng, gần như ngất đi, nhưng mỗi lần sắp ngất, hắn lại đột ngột hít được một hơi, tỉnh táo lại.

Ý chí sinh tồn khiến hắn bò lết trên đất, bò về phía trước, túm lấy ống quần của chàng trai.

“Buông… buông ra… mẹ… kiếp… nhà… mày…”

Chàng trai không né tránh, mặc cho hắn túm lấy mình.

Anh khẽ cười, cúi người xuống.

“Ngài Tào, đây không phải là thái độ cầu xin người khác.”

“Tôi không thích thái độ cầu xin này của anh, nên tôi đơn phương kéo dài hình phạt này thêm một chút.”

Ngoài hành lang có tiếng bước chân mơ hồ vọng lại.

“Bên này, quản lý, chính là phòng này…”

Người vừa đến cửa, cánh cửa phòng đột nhiên đóng sầm lại, khiến cả nhân viên phục vụ và quản lý vừa chạy tới đều giật mình, cố vặn tay nắm cửa nhưng không hề nhúc nhích.

“Lạ thật, sao thế này?”

“…Nhanh, lấy chìa khóa đến, mau lên!”

Bên ngoài hỗn loạn, còn bên trong, chàng trai ngồi xổm xuống trước mặt Tào Sảng.

“Ồ đúng rồi, tôi còn một chuyện muốn nói với anh.”

“Xã hội đen thực thụ ấy à, không có cái kiểu chửi bới như anh đâu, đó gọi là du côn lưu manh. Tôi cũng tình cờ có bạn bè trong lĩnh vực này, và anh ta nói với tôi rằng—phải luôn mỉm cười, cho đến khi tiếp cận đủ gần để tung đòn kết liễu kẻ địch, đều không được để đối phương nhận ra ý đồ của mình.”

Đối diện với Tào Sảng đang thở ra nhiều hơn hít vào, anh nói năng từ tốn, như thể định câu giờ cho đến khi đối phương tắt thở.

“…Không rõ năng lực của người khác và thực lực của bản thân thì đừng tùy tiện khiêu khích, hiểu chưa?”

Tào Sảng phát ra một âm thanh không rõ ràng từ cổ họng, vừa như tiếng kêu gào thảm thiết, vừa như lời cầu xin tha thứ.

Cánh cửa phòng bị tông ra—

Họ chỉ thấy một Tào Sảng đang nằm co quắp trên đất, cố gắng thở dốc, hai tay điên cuồng cào cấu cổ mình.

Chiếc ly sâm panh vỡ nát đã được khôi phục nguyên trạng, lấp lánh trên bàn, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Sâm panh được xét nghiệm có thành phần thuốc, chàng trai vô hình nhìn Tào Sảng bị áp giải lên xe cảnh sát, lúc này mới biến mất khỏi tòa nhà.