Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 9 - Chương 15: Bữa Khuya Ấm Áp

Người nhà chưa bao giờ hầm canh cho anh—

Câu nói ấy như một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim An Thấm. Tâm hồn mềm mại và nhạy cảm của cô tức thì mường tượng ra vô số cảnh đời bất hạnh cùng những bóng lưng cô độc.

Nhưng cô lại là người vụng về ăn nói, chỉ biết căng thẳng chớp mắt, tay siết chặt chiếc thìa, ánh mắt đảo quanh quẩn. Đôi môi mỏng hết hé ra rồi lại mím vào, cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

Vẻ mặt khó xử của cô khiến Bạch Vị Nhiên bật cười.

Những người có tâm hồn quá nhạy cảm và mềm yếu thường không giỏi ăn nói.

Bởi vì cô cảm thấy nói thế này không ổn, nói thế kia cũng không xong, chỉ sợ nói sai lời sẽ làm tổn thương đối phương.

“Đây không phải chuyện gì nghiêm trọng đâu.” Anh nhún vai, giọng có phần trêu chọc.

“Cũng không phải kịch bản bi thảm như em nghĩ.”

Từ khi anh có ký ức, bố mẹ anh chưa bao giờ đối xử ấm áp tình cảm với anh và em gái cả.

Không có ngược đãi mắng chửi, cũng chẳng có lạnh lùng xa cách.

“Phần lớn thời gian—họ rất ham vui.”

An Thấm nghe mà ngẩn cả người, bất giác buông thìa, chống cằm chăm chú lắng nghe.

Phần lớn thời gian, Bạch Vị Nhiên cảm thấy bố mẹ mình—coi anh và Thi Mạt như những đối tượng thí nghiệm thú vị.

Họ không có ý thức làm cha mẹ.

Và cũng không xem hai anh em là trẻ con.

Hoàn toàn khác với những người lớn khác, họ không coi con cái là vật sở hữu của mình.

Họ thường làm những chuyện kỳ quái trong cuộc sống để thử phản ứng của hai anh em.

Ví dụ như phô-tô một bản tất cả sách giáo khoa của anh sau khi đã phản chiếu qua gương, rồi đặt lại vào cặp cho anh.

Anh chỉ đành mượn bạn nữ cùng bàn một chiếc gương nhỏ, vừa soi gương vừa chép bài trên lớp.

Hoặc có lúc đột nhiên mang cơm hộp đến cho anh, mở ra, bên trong đúng là cơm canh bình thường, nhưng lại được xếp thành hình một cô nàng tóc vàng khỏa thân đang uốn éo tạo dáng.

An Thấm nghe đến đây không nhịn được mà bật cười.

Nhưng thấy Bạch Vị Nhiên mặt mày nghiêm túc kể lại cảnh mình bị bạn học vây xem bàn tán, chết xã hội tại trận, cô lại vội vàng đưa tay che miệng.

Bây giờ mà cười thì có phải là vô tâm lắm không?

Không được, không được cười—

Bạch Vị Nhiên liếc nhìn cô.

“Buồn cười lắm sao?”

Giọng điệu lạnh lùng chất vấn khiến An Thấm hoảng hốt giơ hai tay lên xua lia lịa, đầu lắc như trống bỏi.

“…Không có, không có… Tôi chỉ thấy bố mẹ anh Bạch rất… rất đặc biệt ạ?”

“Rất đặc biệt, nên em cười? Nghe chuyện bất hạnh của anh, em thấy buồn cười lắm sao?”

“A… Xin lỗi, xin lỗi… Xin…

“Ồ không sao, em cứ cười đi, chuyện anh vừa kể đúng là chuyện cười mà.”

“…………?!”

Bạch Vị Nhiên mỉm cười, đẩy chiếc bát rỗng ra, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Ở quê anh có một câu ngạn ngữ mà anh rất thích—bi kịch, nếu kéo dài theo thời gian mà nhìn lại, thì đều là hài kịch cả. Có lẽ em thấy lúc đó anh rất thảm, mà lúc đó anh đúng là cũng hơi thảm thật…” Anh ngừng lại một chút, mỉm cười nhớ lại.

“Nhưng những chuyện đó cũng không hẳn là xấu đối với anh… Ít nhất thì bây giờ, đối mặt với bất cứ chuyện gì anh cũng không còn hoảng hốt nữa.”

Cô gái tóc màu trà hết ngạc nhiên lại đến ngỡ ngàng, thấy anh cười, cô cũng bất giác mím môi cười theo.

“Thật ra những chuyện này của anh cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Sau khi Thi Mạt ra đời mới thật sự là gà bay chó sủa.

Em gái mềm mại đáng yêu khóc lớn trong nôi, bố mẹ không những không dỗ, mà còn túm tụm lại vây xem, đứng bên cạnh chỉ trỏ.

Họ thì thầm với nhau, thảo luận xem tại sao em gái lại khóc, ghi chép xem con bé có thể khóc bao lâu mới là giới hạn.

Anh đứng nhìn mà cạn lời, đành ôm em gái lên rồi mắng bố mẹ một trận xối xả.

Anh tự mình chăm sóc em gái, tự tìm dì hàng xóm làm bảo mẫu, nhờ bảo mẫu chăm em gái lúc anh đi học, tan học về anh lại nhận lại, biến bố mẹ thành cái máy rút tiền đúng nghĩa.

Bố mẹ không giận, ngược lại còn tỏ ra vô cùng thích thú.

“Thì ra người có quan hệ huyết thống thật sự có thể chăm sóc lẫn nhau sao?”

“Rõ ràng chưa từng ở bên nhau, mà lại tự nhiên có tình cảm…”

“…Lạ thật đấy.”

“Đúng là nên quan sát kỹ hơn mới được.”

Nhà người khác, bố mẹ chăm con, anh chị em tranh giành sự sủng ái, gây rối.

Nhà họ Bạch thì ngược lại, anh chăm em, bố mẹ gây rối.

Có lần anh chỉ ra ngoài một lát lúc em gái đi vắng, lúc về đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Trước khi đi, em gái được anh chăm sóc đáng yêu, ngủ say như một thiên thần.

Lúc anh về, con bé nằm trên giường giãy giụa tay chân khóc oe oé, tóc bị buộc thành hai bím tóc chĩa ngược lên trời như hai que pháo, mặt bôi hai vệt má hồng, mặc một chiếc áo đỏ, trông như búp bê giấy bước ra từ game kinh dị. Nước mắt con bé chảy thành hai dòng sông trên vệt má hồng, trông như đang khóc ra máu, vô cùng đáng sợ.

Khỏi cần nghĩ cũng biết là ai làm.

Nhưng khi anh định đi tìm người, thủ phạm đã trốn mất tăm, chỉ để lại một mẩu giấy nói là đi nghỉ mát rồi.

Người ta thì: Gặp chuyện khó, có lượng tử lực học.

Nhà họ Bạch thì: Gặp chuyện khó, có văn học nghỉ mát.

Bạch Vị Nhiên nói đến đây, bất giác mỉm cười.

Có lẽ sự chăm sóc của An Thấm đã khiến anh nhớ đến người nhà.

Từ khi có ký ức, anh đã luôn đóng vai người gánh vác, chăm sóc người khác, thói quen đó cũng theo anh đến tận khi trưởng thành.

Được người khác chăm sóc tỉ mỉ ngược lại, trong lòng anh lại thấy có chút lạ lẫm.

Khi nhận ra mình đã nói hơi nhiều rồi, anh lập tức im bặt.

Anh thực ra không hay kể chuyện nhà mình cho người khác, đó là một thói quen mang tính bảo vệ.

Nhưng nét tính cách của An Thấm có sức lan tỏa.

Người mềm mại, dễ bị bắt nạt, cũng dễ khiến người khác buông bỏ phòng bị.

Nét tính cách này không dễ nhận ra giữa chốn ồn ào, giống như một khu vườn ban ngày hoa lá chen nhau rực rỡ, đua chen khoe sắc, chỉ khi đêm về tĩnh tâm, người ta mới có thể cảm nhận được hương thơm của hoa quỳnh.

An Thấm thấy anh không nói nữa, cũng không còn hoảng hốt như lúc đầu.

Cô không giỏi nói những chuyện sôi nổi, những câu đùa hay chủ đề thú vị.

Cô cũng không thích ra ngoài chơi, không thích những nơi náo nhiệt, không thích du lịch, không thích gặp gỡ mọi người.

Người khác thấy cô rất nhàm chán.

Cô cũng luôn nghĩ như vậy.

Vì thế An Thấm luôn im lặng, sợ làm phiền người khác, sợ làm không khí chùng xuống.

Nhưng bây giờ cô lại không sợ nữa.

Người này biết sự lúng túng của cô, nên đã mỉm cười kể cho cô nghe những chuyện nhà cửa đời thường.

Cô nhìn Bạch Vị Nhiên, rồi lại nhìn bát canh còn lại một nửa.

“Canh gà, là bà ngoại dạy tôi nấu.”

An Thấm dễ căng thẳng, hễ căng thẳng là nói lắp, nhưng bây giờ trong không gian nhỏ này, không có ai khác, cô thả lỏng ra, nét đặc trưng của cô cũng hiện rõ. Giọng cô hơi trầm, không trong trẻo như những thiếu nữ khác, nhưng lại rất dịu dàng, khàn khàn như tiếng đàn mộc trầm ấm.

Giọng nói ấy khi kể những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, cứ rủ rỉ như một khúc dân ca, một bài thơ nhỏ trong trẻo mà lắng đọng.

An Thấm từng sống với bà ngoại một thời gian khi còn nhỏ.

Bố mẹ rời quê hương đi làm ăn xa, nhưng tiền chưa kiếm được bao nhiêu thì bố đã chết vì tai nạn ở công trường, mẹ cô đi bước nữa.

Trước mặt người mẹ đã có gia đình mới, An Thấm trở nên gượng gạo, không có chỗ dung thân, đành lớn lên bên cạnh bà ngoại.

Bà ngoại không biết chữ, tuổi đã cao, lưng còng, mắt mờ, nhưng cho đến trước khi qua đời vẫn luôn đối xử rất tốt với An Thấm.

“Bà ngoại có gì, thì tôi có nấy.”

“Bà ngoại luôn rất tốt với tôi.”

Cô gái tóc màu trà nói, rồi phồng má, nở một nụ cười ngọt ngào.

Nụ cười ấy khiến Bạch Vị Nhiên ngẩn người trong giây lát.