Monogatari series - Monster season

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Shinobumonogatari - Shinobu Mù tạt - 011

"Ngài không giấu chuyện gì khỏi ta đâu, phải chứ?"

Một bé gái với mái tóc bạch kim và đôi mắt vàng ánh.

Bóng ma của ma cà rồng, hay có lẽ là tàn dư của ma cà rồng - trong quá khứ, người ta từng khiếp sợ cô, người mang danh hiệu Kissshot Acerolaorion Heartunderblade, ma cà rồng thiết huyết, nhiệt huyết, lãnh huyết, vua của quái dị, quái vật trong những quái vật mà đã sống gần sáu trăm năm. Nhưng hình dạng hoàn toàn thay đổi hiện tại của cô giờ là Oshino Shinobu, và đó là câu hỏi cô đặt ra trong phòng Koyomi tại nhà Araragi.

"Này, này, đột nhiên cô nói gì thế, Shinobu-chan? Nếu nghi ngờ như vậy, thì mối quan hệ cộng sinh của chúng ta sẽ kết thúc mất."

"Giỡn mặt! Chúng ta đã lún quá sâu rồi. Như ngài thấy, ta bị trói buộc vào cái bóng của ngài như thể bị đóng đinh, chặt và chắc."

"Thôi nào, thôi nào. Nhìn này, Shinobu-chan. Là bánh donut mà cô thích nhất này? Là Golden Chocolate này?"

"Điều đó càng khiến ngài đáng ngờ hơn, chủ nhân của ta. Đừng nói bằng giọng nịnh hót như vậy. Rõ ràng là ngài đang cố che giấu điều gì đó."

Cô ấy thật sắc sảo. Như một chiếc nanh.

Vào kỳ nghỉ xuân năm mười bảy tuổi, ma cà rồng huyền thoại, kẻ đã ghim nanh vào gáy tôi và biến tôi thành huyết nô, đã bị tôi cắn và nô dịch hoá ngược lại - cô ấy đã trở thành nô bộc huyền thoại.

Thế nhưng, dù có gọi tôi là 'chủ nhân', cô ấy dường như chẳng thèm nghe lời tôi chút nào. Nô lệ này không những không bị thuyết phục bởi thái độ lý lẽ hoàn hảo của tôi, mà ngược lại còn đâm ra nghi ngờ sâu sắc hơn.

Chết tiệt, Gaen-san yêu cầu tôi cao quá rồi.

Giấu giếm điều gì đó với Shinobu còn khó hơn giấu bố mẹ - cô ấy và tôi có mối liên kết bất khả phân ly, với hai trái tim đập chung một nhịp.

Nếu có thể, có lẽ xông thẳng vào những trận chiến chói lòa chống lại ma cà rồng như hồi kỳ nghỉ xuân mười bảy tuổi còn dễ dàng hơn, nhưng với một chuyên gia theo chủ nghĩa hòa bình và nhà chiến lược ôn hòa đang nắm quyền, có vẻ chúng tôi không thể chọn cách tiếp cận đơn giản đó.

Tôi phải giữ Shinobu lại cho đến khi mặt trời lên lần nữa.

"Chúng ta nên nói với Shinobu thế nào về vụ này?" Và câu trả lời mà Gaen-san nghĩ ra trong giấc ngủ không phải là nhờ cô ấy hợp tác, mà là chiến lược giữ cô ấy tránh xa kế hoạch.

Cô ấy hoàn toàn bị cho ra rìa!

Dù không bàn về đội bóng rổ nữ, nhưng có vẻ như bắt nạt vẫn tồn tại ngay cả giữa các linh hồn quỷ... Haiz, tội nghiệp quá.

"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt thương hại như thế. Đừng hướng cảm xúc thương hại về phía ta! Rốt cuộc ban ngày đã xảy ra chuyện gì? Ngài đã gặp ai?"

"Này, này, Shinobu. Cô thực sự nghĩ tôi sẽ đi lòng vòng gặp gỡ người khác sao?"

"Ta nghĩ thế. Ngài ít nhất cũng nên ra ngoài gặp gỡ mọi người!"

"Thôi nào, thôi nào. Nhìn này, là Half & Half từ Mister Donut."

"Dù ngài có cố lảng tránh bằng thứ như vậy... Hả? Một nửa là Pon de Ring, nửa kia là Old Fashioned? Giống như bánh donut trong mơ của ta! Panaino!"

Liếc nhìn Shinobu đang bắt đầu nhai, tôi ước lượng thời gian còn lại đến bình minh — bây giờ là 10 giờ tối, nên vẫn còn khoảng 7 tiếng.

Không biết tôi có xoay xở được không.

Rốt cuộc, vì Shinobu bị trói buộc với cái bóng của tôi, nên có thể giam giữ cô ấy chỉ bằng cách tôi cứ ngoan cố ngồi yên một chỗ, nhưng bắt cô ấy đứng nhìn mà không làm gì thì thật không ổn.

Dù là nhờ vả từ Gaen-san - người tôi mang ơn rất nhiều - tôi không muốn làm bất cứ điều gì có khả năng tạo ra vết nứt trong mối quan hệ với Shinobu từ đây về sau.

Vì chúng tôi đã gắn bó sâu đậm, đó là điều tôi muốn duy trì.

"Đúng rồi, Shinobu. Có điều gì đó về kỳ nghỉ xuân đáng nhớ ấy mà tôi luôn muốn hỏi."

"Nếu ngài muốn hỏi từ một năm rưỡi trước, sao không hỏi sớm hơn...?"

Shinobu nhíu mày bối rối, nhưng tôi không thể nói rằng đó chỉ là câu hỏi vừa nghĩ ra để câu giờ.

"Trong kỳ nghỉ xuân đó, cô đã hút máu tôi và biến tôi thành ma cà rồng bất tử. Cô còn nhớ chứ? Khi cô sắp chết, tôi đã nói đại loại: 'Chết như thế này cũng hợp với tôi đấy, nên cũng không tệ', rồi cười một cách vô nghĩa trước khi đưa gáy cho cô..."

"Trí nhớ ngài có vấn đề à? Ngài đã dùng hết dung lượng cho ôn thi sao?"

Sự thật là lúc đó tôi đã khóc.

Nhưng, bỏ qua chuyện lúc đó tôi cười hay khóc, vào thời điểm đó, tôi đã biến thành ma cà rồng... Đó là chuyện đã xảy ra, nhưng ở bệnh viện, tôi đã biết được từ Gaen-san rằng quá trình ấy có khả năng thất bại rất lớn.

Chị ấy nói rằng việc tạo ra huyết nô cho ma cà rồng thực chất dễ thất bại hơn — và với ba xác ướp nữ sinh đã được xác nhận, đó là sự thật lạnh người mà rõ ràng.

Và trong trường hợp đó, điều khiến tôi bất chợt tò mò là...

"Lúc đó, nếu quá trình biến đổi của tôi thất bại thì sao? Về cơ bản, thất bại đó có ý nghĩa gì với chủ nhân ma cà rồng?"

"Ka ka. Vậy là cuối cùng thời điểm nói về chuyện này cũng đã đến."

Bao gồm cả Half & Half, Shinobu đã xử lý nhanh gọn mấy cái donut tôi chuẩn bị, và tỏ thái độ hết sức kiêu ngạo — ý tôi là, cũng đâu phải tôi đang cố chạm vào bí mật to tát gì đâu.

"Ngài đã trưởng thành rồi đấy, chủ nhân của ta. Cũng chẳng phải ngài thực sự lớn lên, vì ngài bất tử mà!"

"Đừng tự mình phản bác lại trò đùa của mình. Và hãy để tôi lớn lên! Dù sao tôi cũng không còn bất tử nữa. Hơn nữa, bản thân cô đã thể hiện cái kiểu trưởng thành gì trong năm qua vậy?"

Hơn cả trưởng thành, nó giống thoái hoá hơn.

Chà, từ một người phụ nữ quyến rũ thành một bé gái dễ thương đúng thực là thoái hoá... Nhưng dù sao, câu hỏi này được đặt ra cũng không đơn thuần chỉ là câu giờ.

Nếu quá trình ma cà rồng hoá của tôi thất bại vào lúc đó.

Liệu tôi sẽ thành xác ướp chứ? Và, trước khi được gọi là Oshino Shinobu, liệu Kissshot Acerolaorion Heartunderblade đã có thể sống sót?

Với ma cà rồng, hành động hút máu giống như dinh dưỡng, nhưng nếu một ma cà rồng thất bại trong việc biến đổi mục tiêu thành ma cà rồng, liệu chúng có đồng thời thất bại trong việc hấp thu dinh dưỡng đó không?

Trong kỳ nghỉ xuân năm ấy, Vua Quái Dị quả thực đã nói thế này.

Kẻ bị ma cà rồng hút máu sẽ biến thành ma cà rồng, không có ngoại lệ — không có sự lựa chọn, chỉ là vấn đề ăn hết hay để lại chút gì đó.

Nói cách khác, để ngăn chặn sự sinh sôi nảy nở không cần thiết của huyết nô, chúng không thể để lại bất cứ thứ gì — liệu đó có phải chỉ là chứng khó tiêu?

Rốt cuộc, những xác ướp nữ sinh trung học kia là thành công hay thất bại — với tư cách là kẻ tạo ra, chúng có phải là sản phẩm lỗi không xứng đáng được ký tên? Thật khó để xác định.

Hiện tại, ma cà rồng mà Gaen-san đang truy lùng. Với mục đích gì — hay có lẽ, với động cơ gì — mà chúng nhắm vào thành viên đội bóng rổ nữ Trường Trung học Naoetsu? Nếu có thể tìm ra điều đó, nó sẽ giúp thiết lập một điểm quy chiếu.

Dù chỉ là tạm thời, tôi vẫn muốn có thêm một manh mối.

Nếu động cơ chỉ đơn thuần là cơn thèm ăn để hấp thụ dinh dưỡng, thì việc chúng để lại bất cứ thứ gì, dù chỉ là xác ướp da bọc xương, đều vô lý. Nhưng nếu chúng đang cố gắng tăng số lượng nô lệ, thì đây là một chuỗi thất bại khá đáng xấu hổ — rốt cuộc con ma cà rồng này đang cố làm gì?

"Nói thẳng ra, nếu ngài thất bại trong việc trở thành nô lệ của ta, thì ngài đã biến thành một thây ma bất lực không thể suy nghĩ. Ngài còn nhớ chứ? Ngày hôm đó, khi chúng ta ghé thăm một dòng thời gian khác và thấy một đống xác sống."

"À — ừ, đúng vậy."

Thì ra là vậy.

Đối với những trường hợp đó, hình ảnh tôi có về những sinh vật bất tử ấy giống như một khối thịt thối rữa ẩm ướt, dính nhớp và nhão nhoét, nên tôi đã khó mà liên tưởng chúng với những xác ướp này trong đầu, nhưng giờ cô ấy nhắc tới, tôi cũng đã biết về tiền lệ rồi.

Thật đáng ngạc nhiên khi một trải nghiệm mãnh liệt và đáng nhớ như vậy có thể bị bỏ qua khi nhìn từ một góc độ khác — vậy thì, dựa trên giả định rằng mất khả năng suy nghĩ và mất ý thức là tương tự nhau, thì những ví dụ về thất bại đó... Trong dòng thời gian đó, "Oshino Shinobu từ một hướng đi khác" đang trong một dạng tuyệt vọng, và không có mục đích hay động cơ.

Liệu con ma cà rồng này cũng đang tuyệt vọng? Một trường hợp ăn uống vô độ vì tuyệt vọng... Khác xa với tư duy tiến thoái lỗi lạc hay mục đích thông minh, đó có thể là một cơn cuồng loạn của sự tuyệt vọng hoàn toàn.

Chà, tôi không quen nhiều ma cà rồng đến mức đưa ra giả thuyết về một khuôn mẫu... Như số bạn bè tôi có hồi trung học, đếm trên đầu ngón tay một bàn cũng xong.

Và, về khoảng thời gian tôi làm ma cà rồng (dù với tôi nó dài như vĩnh cửu), nó chỉ kéo dài vỏn vẹn hai tuần, nên tôi không được tính vào đó. Vậy đầu tiên, ma cà rồng thiết huyết, nhiệt huyết, lãnh huyết, Kissshot Acerolaorion Heartunderblade.

Tiếp theo, có tay săn ma cà rồng khổng lồ chuyên nghiệp, Dramaturgy, người đến Nhật Bản với tư cách là thợ săn đồng loại, truy đuổi vua quái dị... Và một tay săn ma cà rồng khác, tay chuyên nghiệp đồng phục trắng, Episode — chà, nói chính xác thì hắn chỉ là ma cà rồng lai, nhưng cũng có thể tính những kẻ lai ghép vào danh sách.

Và cuối cùng, huyết nô đầu tiên của Kissshot Acerolaorion Heartunderblade — Shishirui Seishirou...

4 người. Mà, họ cũng không hẳn là người, nên tôi cho là 4 ma cà rồng đi? Trường hợp nào đi nữa, mẫu số liệu cũng quá nhỏ để tôi dùng làm vật đối chiếu mà phân tích con ma cà rồng này...

Chà, với một con người bình thường, một lần chạm trán ma cà rồng trong đời là quá đủ, nhưng gặp tới bốn con (thành năm nếu tính thêm con này) trong hơn một năm — cuộc đời ma cà rồng của Araragi Koyomi thật tràn trề, bạn không nghĩ vậy sao?

Dù tất cả đều liên quan đến Shinobu — Ừm... Khoan đã.

Khoan, khoan, khoan, khoan.

Đúng rồi, đó chắc chắn là một sơ suất rành rành...

Nếu nói về mối liên hệ với Shinobu, thì dù chưa từng tiếp xúc trực tiếp, tôi chắc chắn biết sự tồn tại của một ma cà rồng khác.

Dù chưa từng gặp hắn.

Tôi biết.

Dù đã lãng quên.

Không cần phóng đại — tôi có thể nói rằng, nếu không có ma cà rồng đó, tôi đã không ở đây ngày hôm nay. Bởi vì.

"Shinobu. Nhân tiện, cô chưa từng kể tôi nghe về ma cà rồng đã biến cô thành ma cà rồng — kẻ được xem là nguồn cội của tôi."

"Ka ka. Vậy là cuối cùng thời điểm để nói về chuyện này cũng đã đến."

Shinobu lặp lại câu nói khi nãy, lộ ra vốn từ vựng hạn hẹp của mình. Và rồi,

"Vậy là thời điểm đã đến để nói về ma cà rồng của cái chết định sẵn, cái chết tất yếu, cái chết không thể chối từ — kẻ đã sinh ra ta và đặt tên cho ta, Deathtopia Virtuoso Suicidemaster," cô nói.

Cô ấy vừa nói gì?

"Panaino" - từ đặc trưng của Shinobu, viết tắt từ "hanpa dewa nai no" (「半ぱじゃないの」), mang ý nghĩa: "Cũng không tệ đâu!" hoặc "Khá đấy chứ!". Thể hiện sự thích thú nhưng vẫn giữ vẻ kiêu ngạo.