Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 32 : Tất cả các vị đang ngồi ở đây, đều là rác rưởi

Chương 32 : Tất cả các vị đang ngồi ở đây, đều là rác rưởi

Đối mặt với câu hỏi của Trang Tử Ngang, Tô Vũ Điệp không trả lời trực tiếp. Cô mở to đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp, nhìn chằm chằm vào mắt Trang Tử Ngang: "Thành thật khai báo đi, có phải cậu cũng có bí mật giấu tớ không?" 

Trong lòng Trang Tử Ngang giật thót, nhanh chóng né tránh ánh mắt của cô. Đúng vậy, cậu có một chuyện tày đình, không dám nói với Tiểu Hồ Điệp. Cậu đã không còn tương lai nữa rồi.

Dáng vẻ chột dạ của Trang Tử Ngang khiến Tô Vũ Điệp bật cười khúc khích. 

"Cậu sợ cái gì chứ? Tớ đâu có ép cậu nhất định phải nói ra, trong lòng ai mà chẳng cất giấu bí mật, không muốn nói thì cứ không nói là được mà!" 

Trang Tử Ngang ngước mắt lên, nở nụ cười nhẹ nhõm, trong lòng tràn ngập sự biết ơn đối với Tiểu Hồ Điệp.

Đúng vậy, ai cũng có bí mật, không nhất thiết cứ phải nói toạc ra. Cô không muốn nói thì đừng làm khó cô ấy. Đợi đến lúc cô muốn nói, tự nhiên sẽ nói cho mình biết thôi. Cho dù cái tên Tô Vũ Điệp này là giả, nhưng con người cô ấy là thật, đang sờ sờ đứng ngay trước mặt cậu. Chỉ cần trân trọng lẫn nhau, tận hưởng hiện tại là đủ rồi.

Hai người vừa ăn kem, vừa nói chuyện trên trời dưới biển. Tiểu Hồ Điệp ríu rít nói không ngừng, kể mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo chẳng biết cô đọc được ở đâu. Vẫn cái phong cách y như cũ, mới kể được một nửa, bản thân đã tự cười đến mức thở không ra hơi. Trang Tử Ngang lặng lẽ ngắm nhìn cô, khóe miệng bất giác cong lên.

Phần lớn thời gian cô gái này đều vô cùng lạc quan cởi mở, dường như chẳng có chút muộn phiền nào. Nhưng đồng thời cũng rất giàu tình cảm, có thể vì sự ra đi của một chú mèo hoang mà khóc lóc thảm thiết, dáng ấy thật khiến người ta xót xa. Ở bên cạnh cô, Trang Tử Ngang luôn có thể tạm thời quên đi những đau khổ của cuộc sống. Cô giống như mật ngọt, mà cũng tựa như thạch tín.

Đột nhiên, mấy nam sinh xúm lại, ngồi xuống bên rìa bồn hoa. 

"Trang Tử Ngang, sắp thi đến nơi rồi mà cậu vẫn còn nhã hứng trốn ở đây ăn kem với gái cơ đấy." Người vừa lên tiếng tên là Đặng Hải Quân, học sinh lớp 15, thành tích học tập luôn đứng đầu lớp cậu ta. Đi cùng cậu ta, toàn là các học bá của các lớp khác. Nhưng vì sự tồn tại quá mức ảo diệu của Trang Tử Ngang, nên mỗi kỳ thi, bọn họ chỉ có thể luân phiên nhau ngồi ở vị trí thứ hai.

Trang Tử Ngang hệt như gã thiếu niên mắc bệnh chuunibyou trong thế giới game, đứng trên đỉnh núi hét lớn xuống bên dưới. 

"Cố lên các anh em, dũng cảm giành lấy vị trí thứ hai nhé, chúc các anh em may mắn!" Trong các kỳ thi nội bộ của trường, ai nấy đều kìm nén một cỗ sức mạnh, muốn vượt qua Trang Tử Ngang để nếm thử mùi vị của vị trí top 1. Nhưng khi đại diện cho trường đi thi đấu, bọn họ lại thường xuyên là đồng đội, dưới sự dẫn dắt của Trang Tử Ngang, đoàn kết hợp tác mang vinh quang về cho trường. Thế nên mối quan hệ giữa bọn họ có chút gì đó vừa là bạn vừa là thù.

"Hải Quân này, tớ nghe nói cậu muốn đứng nhất khối à?" Trang Tử Ngang cố tình trêu chọc. 

"Nói thừa, đám bọn tớ ở đây, có đứa nào là không muốn đứng nhất khối cơ chứ?" Đặng Hải Quân bực dọc đáp. Trước mỗi kỳ thi, bọn họ đều xoa tay khởi động, rắp tâm muốn hạ bệ Trang Tử Ngang. Nhưng vừa công bố điểm, đứa nào đứa nấy đều rũ rượi như gà chọi thua trận. Cái tên này, đúng là nghịch thiên mà.

Trang Tử Ngang ngẫm nghĩ một chút, cười nói: "Quan hệ giữa chúng ta cũng không tồi, hay là thành toàn cho các cậu một lần, ngày mai tớ bỏ thi cho rồi." 

"Bỏ thi? Cậu nỡ bỏ chắc?" Đặng Hải Quân kinh ngạc. 

"Dạo này tớ hơi ham chơi, không muốn thi thố gì nữa." Trang Tử Ngang cố tình đùa dai.

Mấy vị học bá nhìn nhau, ánh mắt vô cùng phức tạp. 

"Cái giọng điệu này của cậu, cứ như đang bố thí cho bọn tớ ấy." 

"Tớ là muốn đường đường chính chính đánh bại cậu, chứ không phải muốn cậu lâm trận bỏ chạy." 

"Thực ra tớ vẫn luôn không tin là cậu bất khả chiến bại, trước khi tốt nghiệp tớ nhất định sẽ thắng cậu một lần." 

……

Giữa những học bá này với nhau luôn có sự thấu hiểu và trân trọng đối thủ. Bọn họ dạo gần đây cũng nghe phong phanh Trang Tử Ngang hình như xảy ra chuyện gì đó, hơi tí là cúp học. Thế nên mới hẹn nhau cố tình đến tìm cậu, muốn cậu vực dậy tinh thần để cạnh tranh công bằng.

Tô Vũ Điệp ở bên cạnh nghe qua cũng lờ mờ hiểu được đại ý, liền xen vào: "Trang Tử Ngang, thành tích của cậu giỏi đến thế cơ á?" 

Trang Tử Ngang cười hà hà: "Thực ra cũng chẳng tính là giỏi, hoàn toàn là nhờ các đồng đạo làm nền cả thôi." Đặng Hải Quân và đám bạn mặt mày sượng trân, con mẹ nó cậu đang nói kháy ai đấy? Đã nghe câu đánh người không đánh vào mặt chưa hả?

Tô Vũ Điệp vỗ bốp một cái lên vai Trang Tử Ngang: "Dựa vào cái gì mà bỏ thi? Cậu phải thi cho thật tốt vào, đè bẹp hết bọn họ cho tớ." 

"Cậu là ai? Lớn lối gớm nhỉ." Đặng Hải Quân liếc nhìn Tô Vũ Điệp một cái. Cái tên học bá này, ít nhiều cũng có chút thần kinh, trong mắt cậu ta con gái chẳng phân biệt đẹp xấu. Dù Tô Vũ Điệp có xinh đẹp đến mấy, thì cũng chỉ là hòn đá tảng ngáng đường học tập mà thôi. Trang Tử Ngang đàn đúm với con gái, rõ ràng là đang sa ngã rồi.

Trang Tử Ngang của trước kia, thực ra rất khiêm tốn. Mỗi lần đứng nhất, đều bảo với bọn họ là do may mắn, rồi cổ vũ bọn họ tiếp tục cố gắng. Bây giờ thì khác rồi, là lúc để giải phóng bản tính.

Cậu nhìn Tô Vũ Điệp: "Cậu thực sự hy vọng tớ đứng top 1 à?" 

Tô Vũ Điệp gật đầu: "Đương nhiên rồi." 

"Nếu tớ mà thi đứng top 1, cậu có thể hứa với tớ một chuyện được không?" 

"Nếu không quá đáng thì có thể cân nhắc."

Nghe vậy, ánh mắt Trang Tử Ngang dần trở nên sắc bén. Một nụ cười hiện lên nơi khóe miệng. Cậu đứng dậy, đưa mắt quét một lượt Đặng Hải Quân và đám bạn đang ngồi trên bồn hoa. 

"Thứ lỗi cho tớ nói thẳng nhé, theo tớ thấy, tất cả các vị đang ngồi ở đây, đều là rác rưởi!"

Từng chữ ném ra vang vọng kiên định, ngông cuồng vô hạn. Tiểu Hồ Điệp nghe xong, không nhịn được ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đặng Hải Quân và đám bạn đỏ lựng cả mặt, hận không thể lao lên xé xác Trang Tử Ngang.

"Đệt, cậu thế này là hơi bị khinh người rồi đấy." 

"Không đè thằng ranh mày xuống đất mà ma sát, tao khó mà nuốt trôi cục tức này." 

"Cây đại đao dài bốn mươi mét của tao đâu, bố mày phải chẻ đôi nó ra." 

……

Nhìn cái điệu bộ căm phẫn sục sôi của mấy người đó, Trang Tử Ngang cũng bật cười thành tiếng. Cậu vỗ vai Đặng Hải Quân: "Chẳng phải các cậu muốn cạnh tranh công bằng sao? Tớ sẽ không nương tay đâu." Đặng Hải Quân đấm cậu một thỏi: "Cậu đừng có mừng vội, tháng này ngày nào tớ cũng chong đèn thức khuya cày cuốc đấy."

Chuông vào học vang lên đúng lúc này. Trang Tử Ngang và Tô Vũ Điệp cùng nhau lên lầu, rồi chia tay ở khúc ngoặt tầng hai. 

"Đại ngốc, cố lên nhé!" 

"Cậu cũng thế."

Đám Đặng Hải Quân đi theo ngay phía sau, nghe thấy cách Tô Vũ Điệp gọi Trang Tử Ngang, lại chìm vào một trận trầm mặc. Cậu ta mà là đại ngốc, vậy chúng ta là cái thá gì?

Tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, vì phải bố trí phòng thi nên giờ tan học muộn hơn bình thường một chút. Trang Tử Ngang nhìn đồng hồ, đã quá sáu giờ mười phút. Cậu không nhịn được nhắn tin cho Tiểu Hồ Điệp: "Cậu lên xe chưa?" 

Tiểu Hồ Điệp rep rất nhanh: "Ừm, ngày mai gặp lại nhé."

Dù sao cũng rảnh rỗi nên Trang Tử Ngang đi làm quen phòng thi trước một chút. Mỗi phòng học có 30 chỗ ngồi, góc trên bên phải mặt bàn có dán tên và số báo danh của thí sinh. Nhà trường sắp xếp phòng thi dựa trên số nét chữ Hán của họ học sinh, các thí sinh ngồi trước và sau Trang Tử Ngang đều mang họ Trang. Trang Tử Ngang nhẩm đếm một chút, chữ Trang (庄) có sáu nét, chữ Tô (苏) có bảy nét. Phòng thi của Tô Vũ Điệp chắc hẳn không cách cậu quá xa.

Cậu bèn đi tìm ở mấy phòng học phía sau, rất nhanh đã tìm thấy phòng thi của những học sinh mang họ Tô. Từ đầu đến cuối, xác nhận đi xác nhận lại mấy lần. Căn bản không hề có một học sinh nào tên là Tô Vũ Điệp cả.

Trang Tử Ngang đứng lặng trong phòng thi, ngẩn người ròng rã mấy phút đồng hồ. Kể từ khi quen biết Tô Vũ Điệp đến nay, từng phân cảnh lần lượt tua lại trong tâm trí cậu. Những điểm vô lý, càng lúc càng nhiều. Tiểu Hồ Điệp, rốt cuộc cậu đang giấu tớ chuyện gì?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!