Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 38 : Lời nói thật thường được thốt ra dưới vỏ bọc đùa giỡn

Chương 38 : Lời nói thật thường được thốt ra dưới vỏ bọc đùa giỡn

Nhìn bà cụ múc tào phớ, Đặng Hải Quân hỏi một câu không đầu không đuôi: "Bà ơi, trời sắp tối rồi mà bà vẫn còn dọn hàng, người nhà bà không lo lắng ạ?"

Trang Tử Ngang khẽ nhíu mày. Vị đạo trưởng giải xăm vừa nãy đã nói rồi, đây là một bà cụ neo đơn. Cậu hỏi cái câu này, chẳng phải là đang xát muối vào vết thương của người ta sao?

Quả nhiên, vẻ mặt bà cụ trở nên bi thương: "Bà không có người nhà."

"Cháu xin lỗi bà, bạn ấy không biết ăn nói ạ." Trang Tử Ngang đặt tờ mười tệ lên quầy hàng. Tào phớ năm tệ một bát, trừ đi vốn liếng, cũng chẳng lãi được bao nhiêu. Nếu không vì cuộc sống bức bách, ngần này tuổi rồi, ai lại muốn ra ngoài hóng gió lạnh giữa đêm hôm thế này chứ?

Chân tay bà cụ cũng còn khá nhanh nhẹn, rất nhanh đã đưa hai bát tào phớ cho họ. Bát tào phớ mặn của Trang Tử Ngang được nêm thêm xì dầu, sa tế, hành lá, củ cải muối thái hạt lựu và vài loại gia vị khác. Cậu dùng thìa múc một miếng, đưa vào miệng. Tào phớ vô cùng mềm mịn, vừa đưa vào miệng đã tan ngay. Mùi thơm của loại sa tế đó vô cùng đặc biệt, ăn một lần là sẽ khó mà quên được.

"Ngon lắm ạ, cháu chào bà." Trang Tử Ngang mỉm cười gật đầu. 

"Cảm ơn hai cháu." Bà cụ cẩn thận cất tiền đi. Ánh mắt của bà dừng lại trên sợi chỉ đỏ ở cổ tay Trang Tử Ngang một lát. Đôi mắt vốn dĩ đã vẩn đục, nay lại càng thêm phần ảm đạm.

"Hải Quân, cậu đúng là ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, khơi lại chuyện đau lòng của người ta làm gì?" Đi được một quãng xa, Trang Tử Ngang mới phàn nàn về hành động vô ý vô tứ vừa rồi của Đặng Hải Quân.

Đặng Hải Quân cười gượng: "Tớ tưởng bà ấy cùng một giuộc với vị đạo trưởng kia, cố tình bịa chuyện để chặt chém du khách, nhưng xem ra lại không giống lắm." 

"Cái đồ đách hiểu sự đời như cậu, tương lai chắc chắn cũng sẽ chịu cảnh cô độc cả đời thôi." Trang Tử Ngang độc mồm mắng. 

"Không đâu, được đắm mình trong biển cả bao la của Toán học và Vật lý, tớ sẽ vĩnh viễn không bao giờ cảm thấy cô đơn." Đặng Hải Quân cười ha hả.

Cậu ta đẩy cái bát về phía Trang Tử Ngang: "Ngọt lắm, có muốn nếm thử không?" 

Trang Tử Ngang ghét bỏ ra mặt: "Tào phớ ngọt chó cũng không thèm ăn, mau cất ra chỗ khác."

Ngoảnh lại nhìn bóng dáng bà cụ thui thủi bán hàng trong đêm tối, trong lòng cậu cảm thấy vô cùng khó chịu. Lại nhớ đến những lời khó hiểu của vị đạo trưởng giải xăm, cậu càng thêm bực bội và bất an. Đang yên đang lành, tự nhiên đâm đầu đi xin cái quẻ hạ hạ làm gì cơ chứ? Đúng là thiên hạ vốn dĩ vô sự, chỉ có kẻ ngu muội mới tự chuốc lấy muộn phiền.

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh đèn neon của thành phố chiếu rọi rực rỡ cả bầu trời đêm. Đặng Hải Quân bắt taxi về nhà. Lúc chia tay, cậu ta hùng hồn tuyên bố: "Trang Tử Ngang, nếu cậu cứ tiếp tục đắm chìm trong nữ sắc, cho dù cậu không lâm trận bỏ chạy, thì rất nhanh thôi cậu cũng chẳng còn là đối thủ của tớ nữa đâu." 

Trang Tử Ngang khẽ cười khẩy: "Xì, chỉ cần tớ còn ở trường ngày nào, thì cậu đừng hòng ngoi lên được hạng nhất." 

"Rất tốt, cậu đúng là một đối thủ ra trò." 

"Muốn vượt qua tớ á, cố gắng thêm một trăm năm nữa đi con!" Buông xong những lời đao to búa lớn, hai người đường ai nấy đi.

Trở về phòng trọ, cho cá ăn xong, Trang Tử Ngang nằm trên giường trằn trọc thao thức. Cậu cầm điện thoại lên, soạn một tin nhắn gửi cho Tiểu Hồ Điệp. 

"Hôm nay tớ được ăn một bát tào phớ ngon lắm, lần sau chúng mình cùng đi ăn nhé?" Do dự rất lâu, cậu mới cắn răng nhắm mắt ấn nút gửi. Gửi xong lại thấy hối hận, cái lý do rủ đi chơi này đúng là củ chuối quá. Và vẫn như mọi khi, chẳng đợi được một lời hồi âm nào.

Sáng hôm sau, Trang Tử Ngang vừa mở mắt tỉnh giấc, việc đầu tiên là vớ ngay lấy điện thoại, nhưng lại một lần nữa phải thất vọng. Tiểu Hồ Điệp vẫn chưa nhắn lại. Trước đây cô ấy không như vậy, lúc nào cô nàng cũng trả lời tin nhắn trước khi Trang Tử Ngang thức dậy. Cô ấy từng nói, chỉ cần đọc được tin nhắn, nhất định sẽ trả lời. Vậy tức là tạm thời cô ấy vẫn chưa đọc được. Chắc là điện thoại hết pin, hoặc là hết tiền điện thoại rồi cũng nên!

Hai buổi thi sáng và chiều, Trang Tử Ngang vẫn hoàn thành bài thi một cách vô cùng nhẹ nhàng thoải mái. Cái tên nằm trong phần phách bảo mật, vẫn là Tô Vũ Điệp. 

Cậu thầm nghĩ: Mình dùng tên Tiểu Hồ Điệp thi đứng nhất khối, chắc chắn sẽ tìm ra được cô ấy học lớp nào. Ngôi trường rộng lớn thế này, kiểu gì chẳng có người biết cô ấy.

Kỳ thi kết thúc, hai ngày tiếp theo đi học bình thường. Các thầy cô ráo riết chấm bài, có lẽ thứ Hai tuần sau sẽ công bố điểm.

Thi xong, Trang Tử Ngang cũng không tháo sợi chỉ đỏ trên cổ tay xuống. Hoa đào trên cây, chỉ sau một đêm gió xuân đã bị thổi rụng sạch. Chỉ có sợi chỉ đỏ này, vẫn còn lưu lại hương hoa thoang thoảng.

Hai ngày nay, Trang Tử Ngang đã mở đoạn tin nhắn đó ra xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn chẳng đợi được lời hồi âm của Tiểu Hồ Điệp. Cô ấy giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy, đột ngột rút lui khỏi cuộc đời cậu.

Tiết Toán sáng thứ Sáu, Trang Tử Ngang đột nhiên lại bị chảy máu cam. Những giọt máu to như hạt đậu nối đuôi nhau rớt xuống, nhuộm đỏ cả trang giấy sách Toán. Lý Hoàng Hiên sợ tái mặt, vội vàng dìu cậu vào nhà vệ sinh để xử lý, còn định đưa cậu xuống phòng y tế.

"Con trai, mày rốt cuộc bị làm sao thế? Đừng có làm bố mày sợ." 

Trang Tử Ngang cố nặn ra một nụ cười: "Không sao đâu, mấy hôm nay ăn uống tẩm bổ quá nên bị nóng trong thôi."

Lý Hoàng Hiên đấm nhẹ một cú vào ngực cậu: "Hai bố con mình tình như ruột thịt, có chuyện gì rắc rối thì đừng có giấu, chuyện tày trời đến mấy tao cũng gánh vác cùng mày." 

"Ừm, tao chảy nhiều máu cam thế này, không phải là sắp chết rồi chứ?" Trang Tử Ngang vẫn cười.

"Thế thì mày mau thăng sớm đi, để kẻ đầu bạc này tiễn người đầu xanh, mày thích quan tài nắp gập hay nắp trượt để tao còn biết bề sắm?" Lý Hoàng Hiên cũng cười.

Nhưng cậu ta có nằm mơ cũng sẽ không bao giờ nghĩ tới. Lời nói thật, thường hay được thốt ra dưới vỏ bọc của một lời nói đùa.

"À đúng rồi, Tiểu Hồ Điệp của mày mấy hôm nay sao không thấy bóng dáng đâu?" Lý Hoàng Hiên bỗng nhớ ra, đã mấy ngày rồi không nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia. 

"Cậu ấy hình như có việc, xin nghỉ phép rồi." Vẻ mặt Trang Tử Ngang trở nên lạc lõng cô đơn. 

"Thế thì hai đứa mày đúng là trời sinh một cặp đấy, cứ ba bữa nửa tháng lại thi nhau xin nghỉ." Lý Hoàng Hiên trêu chọc.

Trang Tử Ngang dùng khăn giấy vo tròn nhét vào mũi, cuối cùng cũng cầm được máu. Còn cách giờ tan học tận hai mươi phút nữa. Tiết Toán của bà Diệt Tuyệt Sư Thái, khó khăn lắm mới mượn cớ chuồn ra ngoài được, ngu gì mà vác xác về sớm.

Lý Hoàng Hiên nhướng mày: "Làm ván không?" 

Trang Tử Ngang cười nói: "Thì làm, cấm không được ban con Trang Chu đâu đấy." 

Lý Hoàng Hiên vốn dĩ chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi, vì với cái nết của Trang Tử Ngang, chắc chắn sẽ từ chối rồi ngoan ngoãn quay về lớp. Đách ngờ được nha, cái thằng học sinh ba tốt lông mày rậm mắt to này, nay cũng sa đọa đến mức này rồi cơ đấy.

Hai đứa đăng nhập vào game, bắt đầu leo rank đôi. Thời gian quả thực là một thứ rất đỗi kỳ diệu. Một tiết Toán kéo dài 45 phút, thực sự giống như một màn tra tấn. Nhưng ngần ấy thời gian, có khi lại chẳng đủ để đánh xong hai ván rank.

Hai chàng thiếu niên, rúc trong góc nhà vệ sinh, cắm mặt vào chơi game. Trang Tử Ngang chơi cực kỳ bóp team, bị Lý Hoàng Hiên chửi cho không ngóc đầu lên nổi. 

"Con bướm của mày sao cứ bay loạn xạ thế? Tung chiêu 1 ngược hướng mẹ nó rồi kìa." 

"Tao đang ăn bùa đỏ, mày chạy qua làm đách gì? Chiêu 2 của mày auto cướp cmn bùa của tao rồi kìa."

“Ulti đâu, tao bị chim mổ trúng rồi, mau bật chiêu cuối đi." 

……

Trang Tử Ngang hai mắt dán chặt vào màn hình, cẩn thận thao tác vị tướng Trang Chu cưỡi cá. Tuy chơi rất gà nhưng lại cực kỳ vui vẻ. Cơ hội được ngồi chơi game cùng Lý Hoàng Hiên, thực sự không còn nhiều nữa.

"Sắp giao tranh tổng rồi, mày nghe lệnh tao, bảo bật Ulti thì hẵng bật nhé." Vẻ mặt Lý Hoàng Hiên căng thẳng, hệt như sắp đối mặt với kẻ thù lớn. Nhìn thấy vị tướng Quỷ Cốc Tử phe địch lao vào mở combat, cậu ta lập tức gầm lên: "Ulti!"

Vừa dứt lời, bên cạnh vang lên một tiếng "Rầm". Cửa buồng vệ sinh bị ai đó đẩy mạnh ra, lộ ra khuôn mặt hầm hầm tức giận của thầy Trương Chí Viễn. Lý Hoàng Hiên co rúm tựa lưng vào tường, run lẩy bẩy: "Thầy... thầy Trương, nãy giờ thầy vẫn đang ngồi xổm đi vệ sinh ở trong này ạ?"

Trương Chí Viễn giật phăng lấy chiếc điện thoại: "Đang trong giờ học mà trốn ra đây chơi game, tịch thu điện thoại, về viết bản kiểm điểm ngay." Nói xong, thầy vừa kéo thắt lưng quần vừa bỏ đi.

"Không phải hai đứa mình cùng chơi sao? Sao thầy không tịch thu điện thoại của mày?" Lý Hoàng Hiên căm phẫn bất bình. Trang Tử Ngang mặt ngơ ngác khẽ lắc đầu. Trên màn hình, nhân vật Trang Chu vì không có người điều khiển nên đã nhanh chóng bị hạ gục, buông ra một câu thoại khi tử trận.

"Hờ, đến lúc phải tỉnh giấc rồi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!