Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 27 : Ăn kẹo sẽ gây nghiện đấy

Chương 27 : Ăn kẹo sẽ gây nghiện đấy

Cái tát nảy lửa của Trang Tử Ngang đã thực sự giáng cho Trang Vũ Hàng một đòn choáng váng xây xẩm mặt mày. Cái thằng cha này hôm nay cắn phải thuốc lú rồi à, đây có còn là cái nhẫn nhục chịu đựng mà nó từng biết không?

Ngay cả Tô Vũ Điệp cũng không ngờ tới, một Trang Tử Ngang luôn ôn hòa nhã nhặn lại đột nhiên ra tay đánh người. Những thực khách xung quanh vốn không hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Trong mắt họ, cảnh tượng trước mắt lại biến thành Trang Tử Ngang đang ức hiếp trẻ con, khiến ai nấy đều không khỏi xì xầm chỉ trỏ.

"Cái cậu thanh niên này bị sao thế? Sao lại ra tay nặng như vậy với một đứa trẻ con cơ chứ." 

"Báo cảnh sát bắt nó đi, để các chú công an dạy dỗ lại."

"Để tôi quay cái video đăng lên mạng, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám đánh người, đúng là vô pháp vô thiên."

……

Nếu là trước đây, Trang Tử Ngang có lẽ sẽ khá để tâm đến ánh mắt của người khác, và phần nhiều sẽ kiên nhẫn giải thích vài câu. Nhưng hiện tại, tâm thế của cậu đã hoàn toàn thay đổi. Đám người xa lạ các người thích nói nhăng nói cuội gì thì tùy, Who cares? Thời gian và sức lực của tôi có hạn, chỉ có thể dành cho những người tôi yêu thương và những người yêu thương tôi mà thôi.

Ông chủ quán bún niêu nghe tiếng ồn ào vội chạy ra, kinh ngạc nhìn Trang Tử Ngang: "Tiểu Trang, sao cháu lại đánh em trai thế?" Ông quen biết Trang Tử Ngang, cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh gia đình của cậu. Vì vậy ông không giống những người khác, chỉ biết mù quáng buông lời chỉ trích.

"Cháu xin lỗi chú, đã làm phiền chú rồi ạ, bọn cháu đi ngay đây." Trang Tử Ngang bảo Tô Vũ Điệp đứng đợi một lát, rồi theo ông chủ ra quầy thanh toán. Trang Vũ Hàng chật vật lồm cồm bò dậy từ dưới đất, dùng ánh mắt vô cùng độc địa oán hận để trừng Trang Tử Ngang. Nhưng rốt cuộc nó cũng chỉ là một thằng nhóc mười tuổi, xét về thể hình thì hoàn toàn không phải là đối thủ của Trang Tử Ngang, đành tạm thời nuốt cục tức này vào bụng, định bụng về nhà sẽ mách lẻo với bố mẹ sau.

Trang Tử Ngang đi một lúc lâu mới quay lại, nắm lấy cổ tay Tô Vũ Điệp: "Chúng ta đi thôi!" 

Tô Vũ Điệp không nói gì thêm, ngoan ngoãn đi theo cậu rời khỏi quán. Hai người vừa bước đến cửa, Trang Vũ Hàng đoán chừng Trang Tử Ngang sẽ không quay lại tẩn nó nữa, mới già mồm già miệng gân cổ lên gào: "Trang Tử Ngang, mày rước họa vào thân rồi, bố mẹ tao sẽ không tha cho mày đâu." 

Trang Tử Ngang cười khẩy lạnh lùng: "Bọn họ không biết dạy dỗ mày thì tao dạy hộ bọn họ, sau này đừng để tao nhìn thấy cái bản mặt mày nữa, nếu không cứ gặp lần nào tao đánh lần đó." Buông lời đe dọa xong, cậu quay lưng bước đi cực kỳ sành điệu.

Cảm giác này, sướng hơn cái việc nhẫn nhịn nhiều.

Phần bún niêu của Tô Vũ Điệp vẫn chưa ăn xong, cô nàng cứ nuối tiếc mãi. Trang Tử Ngang nhìn bộ dạng con mèo tham ăn của cô, lại phải mua thêm hai cây xúc xích nướng và một cây kem, lúc này mới khóa được cái miệng nhỏ hay cằn nhằn của cô lại.

"Này, đại ngốc, sao tự nhiên cậu lại đánh người thế, đáng sợ chết đi được." 

"Bởi vì nó không chỉ nói tớ, mà còn ăn nói hàm hồ xúc phạm cậu, tớ không cho phép bất cứ ai được nói cậu như vậy." Trang Tử Ngang nghiêm túc trả lời.

Tô Vũ Điệp lúc này mới nhớ ra, đúng là lúc nãy Trang Vũ Hàng đã nói cô không phải là loại con gái đàng hoàng tử tế gì, Trang Tử Ngang mới đột ngột ra tay. Trong lòng cô bỗng dâng lên một tia ngọt ngào lạ thường. Hai người không nhắc lại chuyện không vui đó nữa. Họ quay lại đường cũ, tiếp tục đi đến thư viện đọc sách.

Khoảng nửa tiếng sau, điện thoại của Trang Tử Ngang rung bần bật, là cuộc gọi của Trang Văn Chiêu. Xem ra Trang Vũ Hàng đã chạy về nhà mách lẻo rồi. Trang Tử Ngang dứt khoát ấn nút từ chối, sau đó bật luôn chế độ không làm phiền.

Tô Vũ Điệp vì muốn làm Trang Tử Ngang vui lên, liền đi tìm mấy cuốn sách tranh dành cho thiếu nhi. Hai người chụm đầu vào nhau, cùng đọc chung một cuốn sách, cùng nhau chia sẻ niềm vui. Bắt gặp những mẩu chuyện buồn cười, không dám cười ra tiếng quá lớn, chỉ đành khẽ mỉm cười nhìn nhau. Từ trong đôi mắt trong veo của Tiểu Hồ Điệp, Trang Tử Ngang nhìn thấy hình bóng của chính mình phản chiếu. Ta thấy núi xanh thật yêu kiều, chắc núi xanh thấy ta cũng yêu kiều như thế.

Lát sau, Tô Vũ Điệp lén lút như ăn trộm, móc từ trong túi ra một bịch kẹo trái cây cứng. Cô bóc một viên vị dâu tây, đưa đến tận miệng Trang Tử Ngang. 

"Sao cậu lại mang kẹo vào đây nữa rồi?" 

"Suỵt, nói nhỏ thôi, ăn kẹo vào sẽ quên hết mọi muộn phiền đấy."

Vị ngọt của viên kẹo tan ra nơi đầu lưỡi, sự ngọt ngào ấy cũng len lỏi lan tỏa tận đáy lòng. Hương thơm thiếu nữ thoang thoảng cứ thế len lỏi vào khứu giác. Ăn kẹo là sẽ gây nghiện đấy, Trang Tử Ngang biết rõ, bản thân mình đã chạy đằng trời cũng không thoát khỏi kiếp nạn này rồi. Nhưng một kẻ chỉ còn ba tháng để sống, liệu có tư cách để yêu một người không?

……

Bóng nắng ngả về tây, rèm cửa khẽ buông lơi. Cả một buổi chiều, hai người đọc liền tù tì bảy tám cuốn truyện cười và truyện tranh. Giống hệt như ăn đồ ăn vặt rác chẳng có tí chất dinh dưỡng nào, nhưng lại vô cùng hạnh phúc. Được ở cạnh người mình thích, thời gian trôi nhanh như nước chảy qua cầu.

Đến năm rưỡi chiều, Trang Tử Ngang đem sách đi trả, dẫn Tô Vũ Điệp rời khỏi thư viện, thong thả dạo bước trên con đường trở về trường. 

"Đại ngốc, cậu có nhớ hôm nay chúng ta đọc những gì không?" Tô Vũ Điệp vừa đi vừa nhảy chân sáo, nhảy lò cò trên những ô gạch lát vỉa hè. 

"Không nhớ, tớ quên sạch sành sanh rồi." Trang Tử Ngang cười đáp. 

"Tớ cũng thế, hahahaha..."

Trên con đường dài, lưu lại những chuỗi cười ròn rã giòn tan. Dưới ánh tà dương, Trang Tử Ngang ngắm nhìn cánh bướm nhỏ đang múa lượn tung tăng, cảm thấy thời gian lúc này trôi qua thật dịu dàng. Là ai, là ai đã đưa cậu đến bên tớ?

Đúng sáu giờ mười phút, chiếc xe buýt số 19 lại đến đúng hẹn. Tiểu Hồ Điệp đứng trên xe, qua ô cửa kính, vẫy tay lưu luyến tạm biệt Trang Tử Ngang. Trang Tử Ngang cũng khẽ vẫy tay đáp lại.

Xe buýt đã khuất bóng từ lâu, cậu vẫn ngẩn ngơ đứng lặng trên bến xe, trong lòng trống rỗng đến hụt hẫng. Một ngày của cậu, cứ thế bị mốc thời gian sáu giờ mười phút chặt đứt làm đôi một cách vô tình. Có Tiểu Hồ Điệp, và không có Tiểu Hồ Điệp, là hai trạng thái tâm lý hoàn toàn khác biệt.

Ăn đại một bữa tối ở quán ven đường, Trang Tử Ngang lầm lũi quay về phòng trọ. Trong bể cá hình cầu, hai chú cá vàng vẫn đang bơi lội tung tăng chẳng biết mệt mỏi là gì. Trang Tử Ngang vừa cho chúng ăn, vừa ngây ngốc lẩm bẩm trò chuyện với chúng.

"Hai chú cá nhỏ này, các cậu bảo xem Tiểu Hồ Điệp có thích tớ không?" 

"Nếu thích, các cậu nhả bọt khí đi."

"Nếu không thích, các cậu ngoi lên đây giải một phương trình bậc hai hai ẩn xem nào."

Cậu lấy điện thoại ra, phát hiện Trang Văn Chiêu đã gọi nhỡ tận năm cuộc, còn gửi thêm ba đoạn tin nhắn thoại dài 60 giây. Trang Tử Ngang chẳng buồn nghe ông ta nói nhảm, trực tiếp gọi điện lại.

"Đúng thế, là con đánh nó đấy, vì cái miệng nó thối quá nên đáng bị ăn đòn. Thay vì chửi bới con, bố nên tự kiểm điểm lại bản thân xem, mình có phải là một người cha tử tế hay không đi. Nếu con đánh nó có mệnh hệ gì, thì bố cứ việc đưa nó đi chữa trị, dù sao con cũng đách quan tâm, tiền thì không có, mà mạng cũng đách cho đâu." 

……

Lúc Trang Tử Ngang nói chuyện với Trang Văn Chiêu, cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng Tần Thục Lan ở bên cạnh không ngừng đổ thêm dầu vào lửa, chửi bới ỏm tỏi. Cậu thầm cười khẩy trong lòng, chịu đựng cái cục tức của hai người mười mấy năm trời, còn tưởng tôi mãi là cái bao cát cho các người trút giận chắc? Xả xong một trận, cậu lại cúp điện thoại. 

Đã!

Ở một diễn biến khác, Trang Văn Chiêu nghe tiếng "tút tút" phát ra từ điện thoại, tức muốn nổ phổi. 

"Thằng nghịch tử, đồ súc sinh, tao sao lại đẻ ra cái loại nghiệt súc này chứ?" Sự tức giận đã làm ông ta mất đi lý trí, hoàn toàn không thèm suy nghĩ xem tại sao tính cách của Trang Tử Ngang lại xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất đến vậy. Và cũng hoàn toàn không buồn kiểm điểm lại xem, bản thân làm cha, liệu đã làm tròn trách nhiệm dạy dỗ con cái hay chưa.

Tần Thục Lan khóc lóc ỉ ôi: "Ông xem nó đánh Vũ Hàng thành ra cái dạng gì rồi? Đến bây giờ vẫn chưa hết sưng đây này, cục cưng bé bỏng của tôi ơi!" 

Trang Vũ Hàng đập bàn ầm ầm: "Bố, ngày mai bố phải đến trường nó, trói nó về đây bắt nó quỳ xuống xin lỗi con, rồi dùng thắt lưng quật nó một trận nát bét thịt ra cho con." 

"Năm nào cũng đứng nhất khối thì đã sao? Đến cả em trai ruột của mình cũng dám đánh, có khi ngày mai nó còn dám đánh cả ông bố này luôn đấy chứ?"

Trang Văn Chiêu nổi giận lôi đình, quyết định không thể dễ dàng buông tha cho Trang Tử Ngang được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!