Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 15 : Cậu bị điên à

Chương 15 : Cậu bị điên à

Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách mà Trang Tử Ngang thuê, trong phòng ngủ có một chiếc giường, ngoài phòng khách có một chiếc sô pha đơn. Nếu Tiểu Hồ Điệp muốn qua đó, cậu có thể nhường giường lại, bản thân tự ra ngủ ở sô pha. Nhưng cái thằng không có mắt nhìn sắc mặt Lý Hoàng Hiên này, cứ nằng nặc đòi đi xem nhà mới của Trang Tử Ngang.

Tô Vũ Điệp bèn tạm biệt hai người, nói muốn về lớp ngủ trưa. Trang Tử Ngang liếc Lý Hoàng Hiên bằng một ánh mắt đầy sát khí. Nghiệt súc, e là không thể giữ cái mạng mày lại được rồi.

Hai người đến phòng trọ. Căn phòng rộng ba mươi mét vuông, Lý Hoàng Hiên tham quan chừng mười giây là xong.

"Cũng ra gì phết đấy, tao cũng muốn dọn ra ngoài sống một mình quá."

Trang Tử Ngang lườm cậu ta một cái: "Nhà mày cái căn duplex một trăm tám mươi mét vuông ở chưa đủ sướng à?"

Lý Hoàng Hiên cười nói: "Xin tha thứ cho cuộc đời này của tôi luôn phóng túng không chịu trói buộc và yêu tự do... ♬"

Cái thằng nhãi này, đúng là sướng mà không biết đường hưởng. Trang Tử Ngang thầm nghĩ: Nếu mình mà có một gia đình hạnh phúc như cậu ấy thì sao nỡ bỏ nhà đi bụi chứ?

Cởi giày ra, hai người nằm sóng soài trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà màu trắng trống trải. Cơn buồn ngủ vẫn chưa tới, đành nói chuyện phiếm chút vậy.

"Con trai, Tô Vũ Điệp xinh đẹp thật đấy, có phải mày định bỏ Lâm Mộ Thi, chuyển mục tiêu sang theo đuổi cô ấy không?" Lý Hoàng Hiên hóng hớt hỏi.

"Nói nhăng nói cuội gì thế? Tao với cậu ấy mới quen nhau có ba ngày." Trang Tử Ngang lập tức phủ nhận.

"Con gái nhà người ta thế kia, dễ khiến người ta nhất kiến chung tình lắm, mày còn giả vờ làm sói đuôi to cái gì?" Lý Hoàng Hiên vô tình bóc mẽ.

Cái thằng súc sinh Trang Tử Ngang này, lúc đi học thì hồn xiêu phách lạc, vừa nhìn thấy Tô Vũ Điệp cái là tinh thần sung mãn hẳn lên. Dùng ngôn ngữ trong thế giới động vật mà nói, thì đây chính là dấu hiệu của việc động dục.

Vốn dĩ đang nói chuyện vui vẻ, nhưng khi đối mặt với câu hỏi này của bạn, trong lòng Trang Tử Ngang lại dâng lên một cơn nhói đau. Cậu trầm giọng nói: "Tao sẽ không theo đuổi cậu ấy, tao không có tư cách."

Một kẻ chỉ còn sống được ba tháng nữa, lại đi theo đuổi con gái nhà người ta, chẳng phải là làm hại người ta sao? Cậu đã không còn xứng đáng có được tình yêu nữa rồi.

Lý Hoàng Hiên bị sự ủ rũ đường đột này của Trang Tử Ngang làm cho khó hiểu. Cậu ta đẩy Trang Tử Ngang một cái: "Cô gái đáng yêu như thế mà mày không theo đuổi, mày bị điên à?"

Trang Tử Ngang vẫn nhìn chằm chằm lên trần nhà, nở một nụ cười thê lương: "Đúng thế, tao có bệnh."

Lý Hoàng Hiên không nghe ra được hàm ý sâu xa trong câu nói đó, chỉ cho rằng đầu óc bạn mình bị chập mạch rồi. Hoặc là đã sớm thèm thuồng người ta rồi mà còn cứng miệng không chịu thừa nhận.

Trầm mặc một lát, Trang Tử Ngang bỗng lên tiếng hỏi: "Con trai, nếu sau này chúng ta không gặp lại nhau nữa, mày có nhớ tao không?"

"Tao nhớ cái đầu gối mày ấy, mày cút đi đâu khuất mắt tao càng xa càng tốt. Tao ghen tị với mày muốn chết đi được, người thì đẹp trai học lại còn giỏi, biến tao thành một thằng phế vật để làm nền cho mày." Lý Hoàng Hiên lải nhải phàn nàn không ngớt.

"Đầu óc tao đúng là có bệnh thì mới đi làm bạn với cái thằng đứng nhất khối."

"Ở nhà tao chỉ cần làm phật ý tí thôi là y như rằng bố mẹ tao lôi mày ra làm ví dụ để đâm chọc tao."

"Mày bảo xem sao mày lại đáng ghét thế hả? Nếu như trên đời này không có mày, tao chắc chắn phải mua một phong pháo vứt ra đốt ăn mừng."

……

Trang Tử Ngang hơi quay người sang một bên, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống thấm ướt gối. Từng phân cảnh quá khứ hiện lên trong tâm trí. Ngày đầu tiên nhập học, cậu đã quen biết Lý Hoàng Hiên, rồi rất nhanh chóng hai người kết nghĩa cha con. Tên này tính tình ruột để ngoài da, chẳng có mưu mô tính toán gì, lúc nào cũng như thiếu một dây thần kinh, chưa bao giờ biết đau buồn là gì. Cậu ta đối với Trang Tử Ngang, đúng là coi như con trai ruột của mình vậy. Trang Tử Ngang làm lớp trưởng, cậu ta luôn là người ủng hộ kiên định nhất. Hễ lớp có hoạt động gì, cậu ta luôn tích cực tham gia, tạo điều kiện thuận lợi cho Trang Tử Ngang dễ dàng triển khai công việc.

Trang Tử Ngang thích Lâm Mộ Thi, cậu ta liền sắm vai chim mồi, dâng lên muôn vàn những pha kiến tạo. Sau này nhìn rõ bộ mặt thật của Lâm Mộ Thi, cậu ta lại dứt khoát khuyên Trang Tử Ngang bỏ cuộc đi, loại người ấy không đáng. Ở nhà có đồ ăn ngon, cậu ta cũng luôn gọi Trang Tử Ngang đến cùng chung vui. Ngay cả vợ chồng chú Lý Thiên Vân và cô Phạm Linh cũng hay trêu đùa rằng, hai người như thể đang nuôi cùng lúc hai cậu con trai vậy.

Lý Hoàng Hiên phàn nàn chán chê rồi mệt, mí mắt cũng dần sụp xuống. Trang Tử Ngang nghe thấy tiếng ngáy vang lên bên cạnh, lúc này mới quay người lại, nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Lý Hoàng Hiên. Lớn lên trong một môi trường gia đình tồi tệ như thế, may mà còn gặp được một người anh em chí cốt như vậy, thanh xuân nhớ lại không chỉ toàn là cay đắng.

Con trai à, hứa với tao nhé, đợi đến lúc tao không còn trên cõi đời này nữa, đừng có buồn quá đấy. Tốt nhất là cứ như lời mày nói ấy, mua một phong pháo về đốt, tiễn tao đi một đoạn đường. Nếu như trong những năm tháng sống trên đời, mày xem được tập cuối của "Thám tử lừng danh Conan", thì làm ơn đốt cho tao một bộ. Ở dưới kia, tao sẽ phù hộ cho mày một đời bình an.

Tâm trạng trĩu nặng, Trang Tử Ngang mãi vẫn không ngủ được. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cậu nghe thấy tiếng chuông báo thức vang lên. Lý Hoàng Hiên nằm bên cạnh thì ngủ như chết, nước dãi chảy ròng ròng xuống tận mang tai. Trang Tử Ngang tung một cước đạp luôn thằng bạn xuống giường: "Làm bẩn ga giường mới của tao, tao bẻ gãy ba cái chân mày."

Lý Hoàng Hiên lồm cồm bò dậy, phóng lên giường vồ lấy Trang Tử Ngang, hai người vật lộn ầm ĩ.

"Nghịch tử, mày định hành thích cha mình đấy à?" Niềm vui giữa những thằng con trai với nhau, đôi khi chỉ đơn giản thế thôi.

Trên đường đi học, Lý Hoàng Hiên cứ như một đứa trẻ bị tăng động, chốc chốc lại làm động tác ném bóng rổ vô hình, chốc chốc lại đá mấy viên sỏi trên đường. Trang Tử Ngang chỉ tay vào cây bạch quả bên đường: "Mày có nhảy lên chạm được vào chiếc lá kia không?"

Lý Hoàng Hiên quẹt mũi một cái, vô cùng tự tin hỏi ngược lại: "Tao chạm được thì mày tính sao?"

"Thì công nhận mày giỏi." Trang Tử Ngang cười đáp. Mấy chữ ngắn ngủi ấy, chính là lời tán dương cao nhất giữa bọn con trai với nhau. Vì để nhận được vinh dự này, dù có phải xả thân cũng chẳng từ.

Lý Hoàng Hiên lấy đà chạy vài bước, tung người nhảy vọt lên, hái luôn được chiếc lá bạch quả to tướng kia. Bạch quả là một loại cây lâu đời, đã chứng kiến chặng đường lịch sử đằng đẵng mấy trăm triệu năm. Con người nếu đem so với nó, thì chỉ nhỏ bé như một hạt bụi mà thôi. Vào mùa xuân và mùa hạ, lá bạch quả có màu xanh, nhưng đến mùa thu sẽ chuyển sang màu vàng rực, bay lượn trong gió chẳng khác nào những cánh bướm.

Đối với Trang Tử Ngang mà nói, cây bạch quả bây giờ lại có thêm một tầng ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Cậu sẽ không bao giờ quên được cái khoảnh khắc kinh diễm rung động lòng người ấy, khoảnh khắc lần đầu tiên chạm mặt Tô Vũ Điệp dưới gốc cây bạch quả.

"Bố mày có đỉnh không?" Lý Hoàng Hiên đắc ý chìa chiếc lá bạch quả ra cho Trang Tử Ngang: "Lá này phải đợi đến mùa thu nó ngả vàng mới đẹp."

"Mùa thu xa xôi thế, có lẽ tao không chờ được đến lúc nhìn thấy rồi." Trang Tử Ngang lẩm bẩm một mình.

Lý Hoàng Hiên lấy làm khó hiểu, cứ thấy hai ngày nay Trang Tử Ngang bị thần kinh lải nhải không đâu. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thì đó cũng là chuyện thường tình của con người. Quen được một cô bạn xinh đẹp đến thế, thậm chí thoạt nhìn còn rất có khả năng tiến triển thêm, nếu là mình thì chắc cũng bị ảo tưởng sinh hoang tưởng thôi.

……

Tiết học đầu tiên của buổi chiều, mới bắt đầu được mười phút. Trương Chí Viễn đã đứng ngay cửa lớp, xin lỗi giáo viên bộ môn một tiếng rồi gọi Trang Tử Ngang ra ngoài. Cả lớp đều xôn xao thắc mắc, lão Trương dạo này triệu tập Trang Tử Ngang hơi bị nhiều rồi đấy. Chẳng phải cậu ấy không làm lớp trưởng nữa rồi sao?

"Thầy Trương à, ngày nào thầy cũng gọi em, các bạn trong lớp nhìn em bằng ánh mắt kỳ lạ lắm rồi đấy." Trang Tử Ngang đứng ngoài hành lang phàn nàn.

"Thầy cũng hết cách, bố em đến trường rồi." Trương Chí Viễn dang hai tay ra chiều bất lực.

"Ông ấy đến đây làm gì?" Trang Tử Ngang kinh ngạc.

Kể từ khi Trang Tử Ngang chuyển đến học ở đây, Trang Văn Chiêu chỉ mới ló mặt đến đúng một lần, đó là vào ngày đầu tiên nhập học làm thủ tục. Trụ được ba mươi phút, nghe được cuộc gọi của bạn nhậu rủ đánh bài, ông ta liền vội vội vàng vàng chuồn mất dạng. Từ đó trở đi, bất kể là tổng kết cuối kỳ hay khai giảng, hay thậm chí là họp phụ huynh, ông ta luôn có thể tìm ra hàng tá lý do để thoái thác. Thậm chí có lúc, đến cả một cái cớ ông ta cũng lười bịa ra, mà cứ thế hùng hồn tuyên bố: "Mày đâu còn là trẻ con nữa, chẳng lẽ vẫn cần phụ huynh phải đưa đón à?"

Trang Tử Ngang chỉ biết cười khổ. Cái lúc con còn là trẻ con, cũng có thấy bố đưa đón bao giờ đâu cơ chứ!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!