Chương 3
Sau khi hạ quyết tâm sẽ tiết lộ bí mật cho Mei, chúng tôi di chuyển đến phòng y tế nơi chị Yuuko đang ở. Vì chuyện này không thể trì hoãn thêm được nữa, nên dù mới là ngày đi học thứ hai, chúng tôi đành phải cúp tiết một cách bất đắc dĩ.
Vì một lý do khẩn cấp nào đó mà Kaede đã xin phép ra ngoài, chỉ còn tôi và Mei cùng đối mặt với chị Yuuko. Chị cả nhìn Mei với cử chỉ như một đứa trẻ.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Mei! Hà~, mới không gặp một thời gian mà... em đã 'lớn' bộn phần rồi nhỉ."
Chị ấy nhìn vào ngực đối phương rồi lầm bầm nhận xét đầy kinh ngạc kiểu 'to thật đấy...'.
"Chị Yuu! Mấy chuyện đó không quan trọng! Cái tình huống này rốt cuộc là sao!? Chuyện Chi-kun còn sống là thế nào!"
Mei hối thúc đòi giải thích. Cái cách cậu ấy liên tục gọi 'Chi-kun' – cái biệt danh mà cậu ấy vốn đã tuyên bố từ bỏ từ mấy năm trước vì bảo 'nghe trẻ con quá' – cho thấy tâm trạng Mei lúc này đang dao động dữ dội đến mức nào.
Tuy nhiên, điều chúng tôi có thể tiết lộ cho cậu ấy trong số những bí mật đang nắm giữ, chỉ có những gì liên quan đến 'Yasumi Chiaki' mà thôi. Bởi vì bí mật của Kaede chắc chắn là điều mà cậu ấy không muốn cô bạn thân của mình biết được.
Chị Yuuko vênh mặt ra vẻ đắc ý:
"Vậy thì để chị nói cho mà biết! Nhờ vào cuộc thí nghiệm của chị - một Mad Scientist thiên tài - mà Chiaki đã biến thành con gái rồi đó!"
"Chi-kun... biến thành con gái...?"
Nghe xong lời giải thích quá mức ngắn gọn đó, Mei đứng hình vì ngơác. Cũng không trách cậu ấy được. Trái ngược với vẻ ngoài sành điệu, Mei vốn là một người có thường thức vô cùng lành mạnh... nên có lẽ cậu ấy không thể hiểu nổi cái thực trạng viễn tưởng của Yasumi Chiaki hiện tại.
Tôi đứng đối diện với cậu ấy, dùng ngón cái chỉ vào mặt mình, nói bằng giọng cực ngầu:
"Chính tớ là Chi-kun đây."
"................................"
"Hừ... tớ hiểu cảm giác không thể tin nổi của cậu."
"... Cậu đừng có bắt chuyện một cách thân thiết thế được không? Nếu là chị Yuuko... thì đúng là chị ấy dám làm thật... nhưng bảo cậu là Chi-kun thì... màu tóc cũng khác... cả khuôn mặt nữa... chẳng giống chút nào cả..."
Cậu ấy lườm tôi một cái sắc lẹm. Cái ánh mắt hình viên đạn vốn đã quá quen thuộc đó khiến tôi thấy thật dễ chịu. À, không phải theo nghĩa biến thái đâu. Mà là vì tôi cảm nhận được lý do của ánh nhìn đó chính là vì cậu ấy đang lo lắng cho Yasumi Chiaki.
"Chính chủ 100% đây! Chính tớ đây mới là Yasumi Chiaki mà cậu biết rõ nhất!"
"Vậy thì đưa bằng chứng đây."
"Bằng... bằng chứng sao... Tớ có nên nói về sơ đồ gia đình của chúng ta, hay là đọc tiểu sử cá nhân không?"
"Mấy thứ tra cứu trước là biết thì không tính là bằng chứng đâu!"
Hừm, phải làm sao đây. Trong lúc tôi đang suy nghĩ thì chị Yuuko hào hứng đưa ra một đề xuất đầy tâm đắc:
"Này này, hay là chị biến vèo cái cho Mei thành con trai luôn nhé, chẳng phải đó là bằng chứng hùng hồn nhất sao?"
"Ý hay đấy! Đúng là chị Yuuko có khác!"
"Hi hi, đúng không? Chị cũng rất vui vì có thêm vật thí nghiệm mới, thế là giải quyết xong xuôi nhé."
"Làm gì có chuyện đó chứ! Tớ tuy không tin nhưng nếu lỡ là thật thì chẳng phải là tệ hại nhất sao! Tớ không đời nào muốn cho Chi-kun thấy cái dáng vẻ mình biến thành đàn ông đâu!"
"Xì~"
"Vậy giờ phải làm sao đây."
Tôi đành tung bóng ngược lại cho chính chủ Mei. Cậu ấy làm vẻ mặt nghiêm túc trầm ngâm một hồi rồi nói:
"Nếu là Chi-kun thật... thì chắc chắn phải hiểu RÕ mồn một về tớ!"
Cậu ấy dõng dạc tuyên bố.
"Cậu hãy thử nêu ra 'những điểm tốt của tớ' ngay tại đây xem nào!"
Mei chống hai tay lên cái eo thon thả, ưỡn bộ ngực đầy đặn đầy tự tin:
"Tớ sẽ dựa vào nội dung đó để phán quyết xem cậu có phải hàng thật hay không!"
"Được thôi, tới luôn!"
Thú thật là tôi chẳng tha thiết gì cái trò này, nhưng để cậu ấy tin tưởng thì không còn cách nào khác. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi tuôn ra một tràng với tâm thế hơi liều mạng:
"Là một đại mỹ nhân sành điệu, dáng cực chuẩn, học giỏi, chơi thể thao hay, cực kỳ đào hoa với phái nam nhưng lại không bị phái nữ ghét bỏ, có rất nhiều bạn bè và được mọi người yêu mến."
Vì sắp hết hơi nên tạm thời tôi chỉ kể được đến đó. Dù liệt kê lại thấy đúng là bảng thông số kỹ thuật cao đến mức vô lý... nhưng tôi biết rõ. Để duy trì được những điều đó, Mei đã phải nỗ lực đến mức đổ mồ hôi sôi nước mắt ở những nơi không ai thấy. Quả thực, cậu ấy là người hoàn toàn xứng đáng với vị trí cánh tay phải của Yasumi Chiaki.
"Hừm... hừm m m... hi hi... Tớ bắt đầu có cảm giác cậu đúng là Chi-kun thật rồi đấy... chỉ một chút thôi nhé!"
Cái tính thẹn thùng và yếu lòng trước những lời khen ngợi đó cũng thật là đáng yêu.
"Vẫn còn nhiều lắm đấy."
"Hả~? Thật là, hết cách với cậu mà..."
Mei dùng đôi bàn tay che lấy hai gò má đang ửng đỏ:
"... Tiếp đi? Nhưng nói chậm lại một chút nhé."
Yêu cầu chi tiết quá nhỉ.
"Là người con gái duy nhất ngoài gia đình mà cái 'quyến rũ' của Kaede không có tác dụng. Là người quen từ lúc mới lọt lòng, có mối quan hệ tốt với cả Kaede lẫn tớ. Là người có thường thức và luôn đưa ra những lời khuyên xác đáng. Là người mà chỉ cần đi bộ cùng thôi cũng khiến tớ thấy mát mặt trước những ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh. Là người có trái tim mềm yếu và không tài nào từ chối được nếu bị nhờ vả một cách khẩn thiết. Là người luôn tiên phong nhận lấy những công việc mà chẳng ai muốn làm. Và là người đã khóc thật lòng khi nghe tin tớ qua đời──"
Chuyện về Mei thì tôi có thể kể bao nhiêu cũng không hết. Tôi cứ thế thao thao bất tuyệt thêm một lúc lâu nữa──......
"...... Chị đang phải nghe cái thứ gì thế này......?"
Đến lúc chị Yuuko đỏ mặt và bắt đầu có ánh nhìn xa xăm, tôi mới chịu dừng lại và hỏi:
"Trước mắt những gì tớ nghĩ ra được là thế. Kết quả thế nào?"
"............"
Không có câu trả lời ngay lập tức từ Mei. Cậu ấy ngồi sụp xuống, lấy hai tay che mặt. Đôi tai cậu đỏ rực như người đang say rượu. Khi sự xấu hổ đạt đến giới hạn, Mei thường sẽ có tư thế như vậy. Đó là hình ảnh tôi đã thấy vô số lần trong đời. Thế nên, điều đó chắc chắn cũng là một kỷ niệm sâu đậm đối với cậu ấy.
Khi Mei ngẩng mặt lên nhìn tôi, sự do dự trong đôi mắt cậu đã hoàn toàn biến mất.
"... Vượt qua kỳ thi. Mà, cũng tạm ổn thôi... Làm gì có kẻ giả mạo nào lại biết sâu sắc về những điểm tốt của tớ đến mức này chứ. Tớ công nhận rồi. Cậu đúng là Chi-kun của tớ không sai vào đâu được."
"Phù... bõ công tớ đã nói ra những lời ngượng ngùng đó."
"À~ gì cơ? Cậu cũng biết là nó ngượng à?"
"Vì tớ cần phải làm cho cậu tin bằng mọi giá mà. Bình thường tớ không bao giờ nói đâu."
"Hô~ hế~? Thế á~~?"
Mei nở một nụ cười tinh quái đầy vẻ trêu chọc:
"Hà~ thú vị thật đấy... Tớ không ngờ luôn đó~. Hóa ra cậu lại thích tớ đến nhường này cơ à."
".................."
"Hi hi hi... đúng là đồ ngốc mà! Ngốc hết chỗ nói! Bình thường cậu phải nói mấy câu đó nhiều vào chứ! Những chuyện như vậy nếu không nói ra thì làm sao mà truyền đạt được hả~~!"
Mei hào hứng đập bôm bốp vào lưng tôi. Phiền quá... tệ thật đấy... Cái này chắc chắn sẽ bị cậu ấy lôi ra trêu chọc dài dài cho xem.
"À mà không được, bình thường người ta đã đồn là 'Hội trưởng và Phó hội trưởng đang hẹn hò!' rồi, nói thế này lại càng bị hiểu lầm thêm mất. Làm sao đây, chuyện hẹn hò với cậu là điều không thể nào xảy ra. Tớ tuyệt đối xin kiếu luôn đấy~ ♪ Thế mà lại bị mọi người hiểu lầm cơ chứ~ ♪"
... Biết thế mình chẳng thèm nói cho rồi.
Mei cứ bám lấy tôi lải nhải như một kẻ say rượu khó ưa một lúc lâu── rồi bỗng nhiên im lặng. Cậu ấy hít một hơi sâu như để chuyển đổi tâm trạng, rồi nói:
"Vậy thì, quay lại làm con trai đi."
"............ Hả?"
"Gì thế~? Cái vẻ mặt bị đánh úp đó là sao."
"Hiện tại tớ chưa có ý định quay lại làm con trai đâu."
"Tại sao?"
"Vì tớ đã hứa sẽ hợp tác thí nghiệm với chị Yuuko, và sau khi thử sống dưới thân phận con gái, tớ thấy có triển vọng lắm."
"Triển vọng cái gì cơ?"
"Đương nhiên là triển vọng cho việc tìm thấy mối tình đầu rồi."
"?"
Mei nghiêng đầu thắc mắc. Cậu ấy khẽ giơ một tay lên:
"Vâng, xin đặt câu hỏi."
"Mời cậu."
"Cậu thích tớ đúng không?"
"Thích."
"Vậy cái chuyện muốn tìm mối tình đầu là cái quái gì?"
"Nghĩa là tớ muốn cảm nhận sự rung động, muốn con tim mình phải thổn thức cơ. Nghĩa là... nói sao nhỉ............ tớ muốn gặp được... người định mệnh của đời mình."
Tự nói ra mà tôi thấy mặt mình nóng bừng lên. Chắc chắn rằng, cái cảm giác này nếu được nhân lên gấp hàng chục, hàng trăm lần, thì đó chính là thứ cảm xúc gọi là tình yêu. Nghe xong lời giải thích đáng hổ thẹn của tôi, Mei trưng ra bộ mặt 'vô cảm', chỉ tay vào mặt mình:
"Cái gì thế... nghĩa là cậu không rung động trước tớ chút nào sao?"
"Tại sao tớ phải rung động trước cậu cơ chứ. Chúng ta chẳng khác gì người nhà mà."
Khuỷu tay của Mei lập tức thụi thẳng vào bụng tôi.
"Hự hự hự............!!!"
Tôi phát ra một tiếng rên rỉ chẳng giống mỹ thiếu nữ chút nào. Mei nhìn xuống tôi, dậm chân rầm một cái xuống sàn:
"Tớ hiểu RÕ MỒN MỘT rồi! Có lẽ tớ nên nhận thức lại một lần nữa── cái lý do tại sao cậu không đào hoa nổi ấy! Đồ ngốc này! Đồ ngốc ngốc ngốc! Mau quay lại làm con trai đi cho tớ nhờ!"
"Tớ đã bảo là chưa đạt được mục đích thì chưa quay lại mà!"
"Muốn yêu con gái mà lại cứ giữ cái hình hài con gái là kiểu gì hả!"
"Tớ là con gái nhưng đi yêu con gái thì có làm sao đâu chứ!"
"Cậu thấy không sao nhưng đối phương có khi thấy có sao đấy!"
"Thế thì tớ sẽ chọn người nào bảo 'Chiaki-chan phiên bản nữ cũng duyệt luôn!' mà yêu!"
"............ Ch-Chiaki nếu cậu đã khăng khăng như thế... ư ư... nhưng quả nhiên tớ... tớ vẫn cứ..."
Cậu ấy có vẻ đang phiền não suy nghĩ gì đó dữ dội lắm, nhưng tôi mặc kệ mà nói tiếp:
"Chính vì hồi làm con trai tớ chẳng đào hoa tẹo nào, nên giờ mới phải thử một cách tiếp cận khác đây chứ."
"Tớ chỉ thấy cậu đang đâm đầu vào ngõ cụt thôi. Nếu cậu chịu ngoan ngoãn quay lại làm con trai, tớ có thể đặc biệt giúp đỡ cậu đấy?"
"Kẻ đã phá nát tuổi thanh xuân của tớ giờ này còn định giúp cái gì nữa đây?"
"Chuyện đó tớ chẳng thấy hối hận hay phản tỉnh gì đâu! Có điều, tớ cũng không phải là hoàn toàn không có một phần trách nhiệm..."
Mei kiêu ngạo khoanh tay lại:
"Tớ có thể dắt tới cho cậu 'một cô gái yêu cậu' đấy. Dù cậu có ngốc đến mức nào, cô ấy vẫn không từ bỏ, suốt bao nhiêu năm trời... vẫn luôn chung thủy một lòng nhớ về cậu... Một cô gái tuyệt vời như thế đấy. Đương nhiên từ khuôn mặt, kiểu tóc cho đến tính cách... đều cực kỳ đúng gu của cậu luôn? Nếu được một cô gái như thế tỏ tình..."
Cậu ấy khẽ liếc nhìn tôi một cách đầy quyến rũ:
"Chắc là sẽ rung động nhỉ? Chắc chắn luôn."
"C-Có một cô gái như thế thật sao...?"
"Phải, có đấy. Nếu cậu chịu ngoan ngoãn quay lại làm con trai... tớ sẽ giới thiệu cho. ... Thế nào?"
"Hừm... hừm m m..."
Tôi hơi dao động một chút, suy nghĩ một lát rồi nói:
"Thôi... chắc là không cần đâu."
"Tại sao hả!?"
"Yasumi Chiaki đã sống suốt mười năm trong thân xác đàn ông. Không người yêu, luôn độc thân. Thế mà... trong ký ức cuộc đời tớ chẳng có lấy một mẩu chuyện nào gọi là đào hoa cả! Nếu thực sự có một cô gái như cậu nói tồn tại trên đời này thật..."
"Nếu có thì sao?"
"Thì tớ nghĩ cô nàng đó chắc chắn là một kẻ cực kỳ dốt đặc cán mai trong chuyện yêu đương đấy."
"Cậu im miệng đi!"
Bị nói xấu chính mình, Mei gào lên giận dữ, còn chị Yuuko thì không nhịn nổi nữa mà phá lên cười sằng sặc.
"Ha ha ha ha! Cười đau cả bụng... Xem ra... kế hoạch thuyết phục thất bại thảm hại rồi nhỉ? Mei..."
"Chị Yuu u u kooooooo!"
Mũi dùi giận dữ của Mei bắt đầu chuyển sang phía chị Yuuko. Thế nhưng chị cả vẫn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:
"Khục khục khục... Tiếc quá nhỉ. Cho dù Chiaki có nói là muốn quay lại đi chăng nữa, thì cũng không thể trở lại ngay lập tức được đâu. Để đưa Chiaki hoàn toàn trở lại làm đàn ông, chị vẫn cần phải thu thập thêm rất nhiều dữ liệu thực nghiệm nữa."
Tôi đã nghĩ thế mà. Dĩ nhiên tôi không phải chuyên gia nên không rõ lắm, nhưng ngay cả Kaede – người chỉ bị biến đổi một phần – còn chưa thể trở lại bình thường, thì một kẻ đã biến thành con gái toàn phần như tôi chắc chắn sẽ không thể quay lại dễ dàng như vậy.
"Chị vẫn vô trách nhiệm như mọi khi nhỉ...!" Mei đang nổi giận vì tôi.
"Thu thập dữ liệu thực nghiệm... cụ thể thì phải làm thế nào?"
"Đã quyết định rồi."
Trước câu hỏi của Mei, chị Yuuko nở nụ cười gian xảo:
"Chiaki chỉ cần biết yêu là được."
Thật trùng hợp, điều đó lại hoàn toàn khớp với giấc mơ của tôi. ── Tất cả là vì các em trai em gái yêu quý... tức là vì các đứa đấy. Lời nói về 'mục đích thực nghiệm' mà chị Yuuko từng thốt ra trước đây giờ lại mang một sức thuyết phục kỳ quặc.
"Mỗi khi Chiaki cảm thấy rung động ngọt ngào, cảm biến được cấy trong cơ thể sẽ phản ứng, và dữ liệu thực nghiệm của chị sẽ được thu thập. Ngày có thể trở lại hình dáng cũ cũng sẽ gần hơn. ── Hừm, tuy nhiên, việc chị có hứng thú làm chuyện đó hay không lại là chuyện khác nhé ♡"
Chị ấy bồi thêm một câu đầy ác ý. Mà khoan, quan trọng hơn là... cảm biến trong cơ thể... là sao cơ? Làm ơn đừng có thản nhiên tiết lộ một sự thật kinh khủng như thế chứ.
"Thế nên là~, nếu Mei muốn đưa Chiaki trở lại làm đàn ông thì, trước khi cuộc thực nghiệm của chị tiến triển đến thời điểm đó, em phải làm sao cho Chiaki thay lòng đổi dạ đi."
Cứ thế mà cố gắng nhé~, chị ấy nói với vẻ mỉa mai.
"............. À, ra vậy."
Một tiếng tách vang lên, như thể có thứ gì đó vừa đứt đoạn.
"Hóa ra là thế... Tớ hiểu RÕ MỒN MỘT tình hình rồi."
"M-Mei?"
Khi tôi rụt rè nhìn vào mặt cậu ấy, bỗng nhiên cổ áo tôi bị túm chặt.
"Chi-kun!"
"Có tớ!"
"Đích thân tớ sẽ dạy cho cậu biết thế nào là mối tình đầu!"
"Hả? Cái... gì cơ...?"
Tại sao câu chuyện lại lái sang hướng đó cơ chứ...?
"Làm thế thì cậu sẽ quay lại làm con trai được đúng không?"
Tớ chỉ biết đứng hình đầy bối rối trong tư thế như thể đang bị trấn lột.
"Tớ chẳng có thích thú gì cậu đâu... nhưng để cậu trở nên dở dở ương ương thế này, một phần cũng là trách nhiệm của tớ."
Đã bao lâu rồi tớ mới nhìn khuôn mặt của cô bạn thanh mai trúc mã này ở khoảng cách gần đến thế nhỉ.
"Chuẩn bị tâm lý đi! Tớ sẽ khiến cậu phải tự miệng thốt ra rằng 'Muốn quay lại làm con trai'... rằng 'Tớ đã lỡ yêu Mei mất rồi' ── cho xem!"
Cậu ấy đã tuyên bố như vậy, với biểu cảm mà tôi thích nhất, cái lúc mà cậu ấy trông lôi cuốn hơn bất cứ khi nào.

── Hình như... mình vừa thấy... xao xuyến thì phải. Tôi tự nhận thức được nhịp tim mình đang khẽ tăng nhanh. Thật mỉa mai thay. Chính cuộc thí nghiệm chuyển giới mà cô ấy từng phủ nhận lại đang khiến giấc mơ của tôi tiến một bước dài.
Sau lời tuyên bố của Mei, căn phòng trở nên im phăng phắc. Tôi và cậu ấy vẫn đang ở khoảng cách cực gần. Gần đến mức mũi hai đứa suýt chạm vào nhau. Trong tư thế cứ như sắp hôn nhau đến nơi... một giây, hai giây, rồi ba giây trôi qua, Mei bỗng chu môi lên vẻ sốt ruột:
"... Nói gì đi chứ."
"Cậu... sẽ dạy cho tớ biết thế nào là mối tình đầu sao, Mei?"
"Phải đó, có vấn đề gì à?"
"... Không, trái lại tớ còn thấy biết ơn nữa... nhưng mà..."
"Sao cứ ngập ngừng thế hả. Chẳng giống cậu chút nào."
Chính vì không hiểu lý do tại sao mình lại trở nên "không giống mọi khi", nên tôi mới ngập ngừng đấy chứ. Không, không phải thế. Lẽ ra tôi phải tự hiểu rõ rồi mới đúng. Vừa rồi, dù chỉ là thoáng qua thôi, nhưng quả thực. Tôi đã cảm nhận được một thứ gì đó giống như sự rung động. Đối với một kẻ đang khao khát mối tình đầu như tôi, đây có lẽ là một bước tiến triển lớn. Thế nhưng, để nói ra điều đó với chính chủ Mei thì thật là... cực kỳ ngại ngùng. Tôi tuyệt đối không muốn nói mấy câu kiểu: 'Hình như vừa nãy tớ có chút xao xuyến vì cậu đấy'! Bởi vì tôi thừa biết mình sẽ bị cậu ấy trêu chọc cho đến thối mũi thì thôi. Vì vậy, để che giấu sự bối rối, tôi đành đánh trống lảng:
"Quan trọng hơn là... cậu định làm thế nào cụ thể đây?"
"Chuyện đó thì..."
Mei buông cổ áo tôi ra và lùi lại một khoảng. Cặp má cậu ấy ửng hồng, ánh mắt dáo dác vẻ bất an.
"... Tớ vẫn đang suy nghĩ thôi."
Cái phản ứng đó trông đầy mùi dối trá. Chắc chắn cậu ấy đang nảy ra ý định chẳng lành gì rồi. Đúng lúc tôi đang tăng cường cảnh giác thì chị Yuuko lên tiếng.
"Ồ, em quay lại rồi à, Kaede."
Cánh cửa phòng y tế mở ra, Kaede - người vừa mới lánh mặt lúc nãy - bước vào. Em gái tôi chỉ dùng ánh mắt đảo quanh phòng một lượt, có lẽ đã đọc được bầu không khí đang bao trùm nơi đây nên khẽ hỏi:
"... Có chuyện gì sao?"
"Chị vừa giải thích 'tình hình của chị' cho Mei xong."
Khi tôi ngầm ý truyền đạt rằng 'Chị không nói bí mật của em đâu', tôi thấy Kaede khẽ giãn cơ mặt vì bớt căng thẳng. Mặt khác, có vẻ Mei cũng không muốn cho Kaede biết về 'lời tuyên bố' vừa rồi, nên cậu ấy tích cực tham gia vào việc đánh lạc hướng.
"Đ-Đúng thế! Hình như chị Yuu lại vừa gây ra chuyện động trời nữa rồi! Mà này Kaede, hôm nay cậu cứ đi vệ sinh suốt thế? Không sao chứ? Thấy người không khỏe à?"
"...................... Tớ không sao đâu."
Kaede nhăn mặt đầy khó xử. Cái gọi là 'lý do khẩn cấp' lúc nãy chính là chuyện này đây. Một tình cảnh mà nếu giải thích ra thì thấy tội nghiệp cho em ấy quá... Chẳng là, cái kiểu đụng chạm thân mật theo thói quen của cô bạn thân Mei dường như lại mang đến hiệu quả "chí mạng" đối với em ấy. Trên đường di chuyển đến khu trường cũ, hai đứa vẫn cứ quấn quýt như mọi khi── thì đột nhiên Kaede ôm chặt vùng hạ bộ rồi tìm cách đào tẩu ngay lập tức. ... Một cô bạn thanh mai trúc mã xinh đẹp cứ vô tư đụng chạm. ... Cứ chạm vào tóc, vào vai ở khoảng cách sát sạt. Ngay cả tôi, một kẻ luôn coi Mei như người nhà, nếu hồi còn là con trai mà bị làm thế thì cũng chẳng thể nào ngồi yên được, nên tôi không thể trách Kaede là kẻ "biến thái ngầm" được. Bởi vì đối phương là một nữ sinh cấp ba sở hữu thân hình gợi cảm nhất tỉnh Saitama cơ mà.
Thực ra... tôi đang thầm lo lắng... Việc trao cho Kaede – một kẻ vốn đã có khả năng "quyến rũ" mọi cô gái một cách vô thức – một "thứ" khổng lồ như vậy, chẳng phải là một điều cực kỳ nguy hiểm sao? Đúng kiểu như chắp thêm cánh cho hổ, hay trao gậy sắt cho quỷ dữ vậy. Đó là một sự kết hợp vô cùng hung hãn. Dù tôi không muốn dùng ví dụ này cho cô em gái đáng yêu của mình... Nhưng Kaede hiện tại chẳng khác nào sở hữu năng lực của một tên phản diện trong mấy cuốn truyện nhạy cảm cả. Bản thân em ấy dường như cũng không thể kiểm soát nổi, biết đâu một lúc nào đó em ấy sẽ bùng nổ và lần lượt đầu độc các bạn nữ trong lớp bằng "nanh độc" của mình thì sao...
"Hừm..."
"Sao thế Chiaki? Hiếm khi thấy cậu đăm chiêu thế này."
Mei gọi tôi bằng tên thật thay vì biệt danh. Chắc cậu ấy cũng đã bình tĩnh lại rồi.
"Này Mei, một đề xuất hơi đường đột nhé."
"Hử?"
"Từ giờ mỗi khi cậu đi chơi với Kaede, cho tớ đi cùng có được không?"
"Hả~? Đường đột thật đấy nhỉ? ... À, lẽ nào cậu đang ghen với Kaede sao? Dù cùng là con gái với nhau á? Tự nhiên ra dáng 'bạn trai' che chở gớm nhỉ. Hi hi hi, có phải cậu đang hơi quá đà rồi không~?"
Không phải... không phải thế đâu... Lỡ như Kaede bùng nổ... Thì Mei có vẻ sẽ là nạn nhân đầu tiên... Dù cậu ấy không bị quyến rũ đi chăng nữa...
"Chỉ là tôi muốn trải nghiệm cảm giác đi chơi với các bạn nữ dưới thân phận một cô gái thôi."
"Kaede ơi, Chiaki nói thế này này, cậu thấy sao~?"
"... Tớ thì không có ý kiến gì."
"Ơ?"
Mei mở to mắt nhìn cô bạn thân. Cậu ấy có vẻ không tin nổi việc một Kaede vốn luôn lạnh nhạt với anh trai lại chấp nhận đề nghị đó một cách dễ dàng như vậy. Dĩ nhiên, Kaede chấp nhận không phải vì mối quan hệ giữa hai chúng tôi đã tốt lên. Em ấy chỉ muốn có người ở bên cạnh để hỗ trợ mỗi khi "cái đó" đột ngột trỗi dậy thôi. Tóm lại, đề xuất vừa rồi của tôi là để bảo vệ cho cả hai người... nhưng mà.
"Nếu định sống như một cô gái trong một thời gian... thì đó là trải nghiệm cần thiết."
"Thế thì~ đành chịu vậy~, để tớ chơi cùng cậu nhé~"
... Khỉ thật... Kaede... em phải biết ơn chị Chiaki đấy nhé...! Đích thân tôi! Đặc biệt! Đã phải nhún nhường như vậy rồi đấy...! Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Mei đã vòng tay qua vai Kaede, bắt đầu những hành động đụng chạm gợi cảm như kiểu ép sát bộ ngực của mình vào em ấy. Á... á... Cứ đà này thì Kaede lại chuẩn bị 'đi vệ sinh' tiếp cho xem!
"Này Mei... cậu đừng có bám sát Kaede quá được không?"
"Ơ kìa, ghen tuông trông gớm quá đi. Cậu cũng muốn tớ làm thế chứ gì? Hi hi, tớ không làm cho cậu đâu~"
Gà oooooooooooooooooooooooo! Bực mình quá đi mất...! Hà... hà............ Cái khó nhất chính là trong lúc Kaede đang che giấu bí mật, chúng tôi không thể kỳ vọng đối phương sẽ biết ý mà giữ khoảng cách được... Ngay cả Mei cũng chẳng thể ngờ rằng những hành động đụng chạm vô tư của mình lại đang liên tục tạo ra những kích thích cực kỳ "nhạy cảm" cho cô bạn thân. Mà nói đúng hơn, nếu cậu ấy mà nhận ra thì chắc chuyện sẽ thành đại họa mất.
"Hừm hừm, có vẻ sẽ thu thập được nhiều dữ liệu tốt đây."
Tại đây, chỉ có một người duy nhất đang đứng từ trên cao nhìn xuống tâm tư của tất cả mọi người... chính là chị Yuuko, chị ấy trông có vẻ rất vui sướng.
Vì mải giải thích cho Mei mà chúng tôi đã bỏ lỡ tiết học đầu tiên, nên cả bọn phải hội quân với lớp từ tiết thứ hai. Trong mắt những người không biết rõ sự tình, chắc họ sẽ nghĩ: ── Mới là học sinh năm nhất vừa nhập học mà đã có những học sinh gan hùm thế kia sao. ── Bỏ tiết mà chẳng bị phạt gì, rốt cuộc là chuyện thế nào nhỉ...? Nhân tiện, tôi đã mang theo sẵn đồ thể dục vì đoán trước chuyện này. Tôi và Kaede định thay đồ ngay tại phòng y tế luôn. Nhưng Mei lại thắc mắc hỏi:
"Tớ hiểu chuyện Chiaki không thể thay đồ cùng các bạn nữ khác trong lớp── nhưng tại sao Kaede cũng phải đi cùng vậy?"
"Vì tớ không muốn rời mắt khỏi em ấy."
"Hừm, ra là thế... Đúng là cái cặp chị Yuu với Chiaki thì chẳng biết sẽ gây ra chuyện gì nữa. ... Vậy thì tớ cũng ở lại đây thêm một chút──"
"Đồ thể dục của Mei đang ở trên lớp mà. Cậu mau về đi."
"Đừng có khách sáo thế chứ~"
"VỀ. ĐI."
"... Đ-Được rồi, tớ biết rồi."
Dùng ánh mắt đầy áp lực để cưỡng chế, Kaede đã thành công trong việc đuổi Mei đi. Dù đó là một tình huống rất khó để thuyết phục một cách logic...
"Hử, Yasumi... cái ánh mắt đó là sao?"
"Anh chỉ đang nghĩ... cô em gái của anh... vẫn kiệm lời như mọi khi nhỉ."
"... Mau thay đồ rồi di chuyển thôi."
Kaede kéo rẹt tấm rèm lại, che giấu thân hình mình vào bên trong.
"................ Này, chị Yuuko."
Vì Kaede đã tách ra nên tôi tranh thủ hỏi nhỏ chuyện mình đang thắc mắc.
"Tiện thể cho em hỏi... Kaede hiện tại đang xử lý chuyện đồ lót thế nào ạ?"
"Hử? Lẽ nào em vừa mới 'come out' rằng mình cực kỳ quan tâm đến đồ lót của em gái sao?"
"Cách nói của chị thật là."
Tôi không hề nao núng mà đính chính lại:
"Chuyện này... em không tài nào hỏi chính chủ được... nhưng em cứ thắc mắc là mỗi khi có bất thường xảy ra, chẳng lẽ đồ lót không bị rách sao...?"
Giả sử đồ lót phụ nữ là kết tinh của những nỗ lực không ngừng nghỉ từ các doanh nghiệp, có chất liệu co giãn cực tốt đi chăng nữa, thì nếu nhét một "chiếc gậy" cứng dài hơn 20cm vào giữa làn da và lớp vải, chẳng phải hư hại là điều khó tránh khỏi sao? Trước câu hỏi thắc mắc mà tôi đã giữ kín suốt từ ngày đầu tiên, chị Yuuko bảo:
"... Em hãy để ý chăm sóc em ấy cho tốt vào."
"Cái... câu trả lời đầy bất ổn đó là sao?"
"C-Chị sẽ sớm chế tạo ra loại nào cực kỳ co giãn cho nó!"
Trong mơ tôi cũng không ngờ có ngày mình lại phải đỏ mặt vì chuyện này đấy!
Tiết học thứ hai. Môn thể dục là bóng rổ. Cả lớp chia thành đội nam và đội nữ, giáo viên chia ngẫu nhiên thành nhiều đội để đấu với nhau.
"Ha ha ha ha! Cuối cùng cũng đến lúc rồi! Cơ hội để tôi phô diễn sự ngầu lòi của mình!"
Thú thật, tôi cực kỳ giỏi thể thao. Dù không tham gia câu lạc bộ nào cụ thể, nhưng tôi tự tin rằng ở cấp độ tiết học thể dục thì mình chẳng thể nào thua được. Hơn nữa đối thủ hôm nay dĩ nhiên là phái nữ── Viễn cảnh Yasumi Chiaki tỏa sáng rực rỡ và trở thành người nổi tiếng nhất lớp dường như là điều chắc chắn.
"A ha ha ha ha! Ha ha ha!"
Ngay khi trận đấu bắt đầu, tôi đón lấy đường chuyền một cách điệu nghệ, hăng hái bắt đầu dẫn bóng──
"Á!"
Chỉ sau vài bước khởi đầu, tôi đã ngã sấp mặt.
"C-Cậu không sao chứ Chiaki!?"
Kết quả là tôi được Mei của đội đối phương hớt hải chạy lại đỡ dậy. Các học sinh khác cũng dừng trận đấu lại để lo lắng cho tôi.
"Kh-Khỉ thật...! Tôi vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được cơ thể này...!"
"Đừng có đưa ra mấy lời bào chữa kiểu hội chứng tuổi dậy thì (Chuunibyou) nữa... thôi nào, đừng có xuống tinh thần thế. Tớ biết rõ bình thường cậu chơi giỏi lắm mà. Chắc hôm nay người không khỏe đúng không? Hôm nay đừng có cố quá, cứ đứng ngoài quan sát thôi nhé?"
"Ư... Mei dịu dàng quá..."
"Hi hi... sao nào? Có thấy xao xuyến không?"
"Tôi thấy cực kỳ cay cú thì có...!"
"Chậc."
Tôi đành phải rút lui trong cay đắng, ngồi xổm ở góc nhà thi đấu. 'Chiến dịch bóng rổ vô đối để được đào hoa' của Yasumi Chiaki đã kết thúc trong thất bại thảm hại. Cái dáng vẻ vụng về đáng thương của tôi sau này mới biết là nó lại giúp tôi nổi tiếng hơn trong lớp theo một nghĩa khác... Nhưng không phải thế này... cái kiểu nổi tiếng tôi mong muốn không phải thế này...! Thay thế cho một "Công chúa vụng về" Chiaki-chan, người đã tỏa sáng rực rỡ trên sân bóng rổ chính là, "Kaede-sama! Tuyệtttttttttttt vời quá đi mất!"
"Oa... ngầu xỉu."
"Hoàng tử mà chơi thể thao cũng giỏi nữa thì đúng là vô đối rồi."
Chính là cô em gái yêu quý kiêm đối thủ truyền kiếp của tôi, Kaede.
Chỉ là một cú lên rổ bình thường thôi mà trông cũng đẹp tựa tranh vẽ. Mỗi khi em ấy tăng tốc, cứ như thể biến mất trong không trung vậy. Mái tóc buộc cao đầy lẫm liệt tung bay, để lộ bờ gáy trắng ngần thấp thoáng. ... Hừm hừm hừm............! Một cảm giác khó chịu không tên cứ thế trào dâng...! A, em ấy lại ghi điểm rồi. Kaede nhẹ nhàng tiếp đất, vừa chạy về phần sân nhà vừa khẽ liếc mắt đưa tình qua đây. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai đứa đã chạm nhau.
"Gừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ nừ...!"
Thật là đáng ghét! Tôi biết tỏng rồi nhé! Cái tên Kaede đó... nãy giờ cứ mỗi lần tỏa sáng là lại liếc xéo qua đây một cái! Hừ, chẳng ưa chút nào. Hừ, đau lòng quá đi. Tôi cảm nhận được khuôn mặt mình đang đỏ bừng lên vì xấu hổ lẫn giận dữ. Cái sự nóng nảy đó, dù tiết học đã kết thúc nhưng mãi vẫn chẳng chịu nguôi ngoai.
Đêm hôm đó.
"Nào, đã đến lúc tổng kết kết quả của ngày hôm nay rồi! Hãy cùng bà chị đây nhìn lại những sự kiện trong ngày nào!"
Tại phòng khách nhà Yasumi, một cuộc họp gia đình bắt đầu. Nghe giọng điệu của chị Yuuko thì có vẻ đây sẽ trở thành thông lệ của nhà tôi từ giờ trở đi.
"... Em có cần thiết phải tham gia không?"
Dĩ nhiên, Kaede lại định giữ khoảng cách với gia đình.
"Đương nhiên rồi. Chẳng phải đã phát sinh rất nhiều vấn đề đáng quan ngại sao? Hửm?"
"Khịt..."
Chắc là trúng tim đen rồi nên Kaede chỉ biết nghiến răng chịu đựng. Chị Yuuko thì vừa tận hưởng sự bất hạnh của người khác một cách vui vẻ vừa nói:
"Cứ nói ra hết đi! Chị sẽ cố gắng giúp hết sức mình! Chị chỉ muốn làm thí nghiệm thôi, chứ không có sở thích thú tính kiểu dồn gia đình vào đường cùng để mua vui đâu!"
"Chị vừa mới nói là 'không có mấy' đúng không."
"Em cũng nghe thấy thế ạ...!"
Tôi và em gái nhìn nhau, cùng thấu hiểu nỗi lòng của chị cả. Tôi lại nhận thức thêm một lần nữa. Chị Yuuko hiện tại vừa là người đáng tin cậy nhất, đồng thời cũng là ngọn nguồn của mọi rắc rối. Chị ấy là thành viên gia đình yêu quý, nhưng cũng là kẻ thù tồi tệ nhất. Thật là kỳ lạ mà.
"Chính vì thế, cứ yên tâm mà dựa dẫm vào chị nhé!"
Chị Yuuko có vẻ đang tận hưởng tình cảnh đó của bản thân một cách chân thành nhất.
Đầu tiên là phần báo cáo của tôi.
"Về phía em thì không có vấn đề gì lớn. Em có vẻ sẽ ổn thỏa với các bạn cùng lớp, và cũng đã giải thích rõ ràng tình hình cho Mei rồi."
"... Chị thực sự đã giải thích đàng hoàng rồi chứ?"
Kaede, người không có mặt lúc đó, tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng tôi vỗ ngực cam đoan:
"Chuẩn không cần chỉnh luôn!"
Chuyện Mei hình như đang âm mưu gì đó thì chắc không cần nói ra đâu nhỉ.
"Tốt lắm, vậy thì tiếp theo là nội dung chính mà mọi người hằng mong đợi! Nào, Kaede! Chị Yuuko sẽ lắng nghe nỗi phiền muộn của em đây!"
Cái giọng điệu đó chẳng giống đang nghe em gái tâm sự chút nào. Kaede gửi cho chị cả một ánh nhìn đầy sát khí, nhưng không hề biểu lộ sự giận dữ ra ngoài. Chắc là nỗi phiền muộn đó sâu sắc lắm. Em ấy ngập ngừng một hồi rồi mới mở lời──
"Sau khi mang cơ thể này... em lại càng hiểu rõ đàn ông là sinh vật tồi tệ đến mức nào. Thật không ngờ... lại có những xung động... kinh khủng đến thế. Em chỉ định cư xử như mọi khi thôi... nhưng chỉ cần bị các bạn cùng lớp vây quanh thôi là..."
Em ấy đỏ mặt rồi cúi gằm mặt xuống. Có vẻ em ấy chẳng thể nào truyền đạt chính xác nỗi lòng của mình được. Thấu hiểu điều đó, chị Yuuko suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"Hừm... nghĩa là cứ hễ có đám đông con gái ở sát bên cạnh là cái vấn đề 'kia' lại tái phát, có đúng không?"
"... Vâng."
"Chiaki này, đàn ông dù không phải đối tượng mình thích thì vẫn có phản ứng sao?"
Lại một câu hỏi khó đỡ rồi~. ... Nhưng dù có xấu hổ thì tôi vẫn phải trả lời cho thật đàng hoàng.
"Cũng tùy trường hợp... nhưng nếu trong tình cảnh giống như Kaede hôm nay thì em nghĩ có phản ứng cũng là chuyện đương nhiên thôi."
Dù chỉ là những đụng chạm nhẹ nhàng, nhưng bị ngần ấy người quấn quýt như thế... Nói theo cách hơi kỳ lạ thì ngay cả một người đàn ông dày dạn kinh nghiệm cũng thấy khó mà cầm cự được.
"Hửm."
Chị cả nhìn tôi, khẽ trầm ngâm một lát:
"Mà tóm lại là có thể kiềm chế được không?"
"... Ở một mức độ nào đó thì... chắc là... có thể chứ...?"
"Hử~? Chà... nghe có vẻ không tự tin lắm nhỉ."
"Thì bởi vì── về cái kỹ thuật kiểu này, đàn ông chúng em chẳng bao giờ dạy bảo hay tranh luận với nhau cả!"
"Không có sao?"
"Không hề!"
Tôi thật sự muốn hỏi thử các đấng mày râu khác xem... chắc là không có đâu nhỉ? ── Này người anh em, tôi muốn tránh tình cảnh cái đó đột ngột to ra. ── Hừm, đó quả là vấn đề chung của phái mạnh chúng ta nhỉ. ── Hay là chúng ta cùng thảo luận về biện pháp chống lại sự kích thích tình dục đi? ── Được thôi. ── Đây là phương pháp tôi tự nghĩ ra... khi mặc đồ lót, hãy hướng nó lên phía trên. ── Hừm... như vậy thì dù có to ra một chút cũng khó bị lộ hơn nhỉ. ── Chính xác, nhưng nó không hợp với loại quần Boxer bó sát cho lắm. ── Hừ, rốt cuộc Boxer cũng chỉ là loại đồ lót dành cho kẻ nhỏ bé thôi. ── Phải đấy, quần đùi 100% cotton mới là chân ái.
Tôi chưa kiểm tra kỹ nhưng mà. Chắc chắn đàn ông trên đời này chẳng bao giờ nói chuyện kiểu đó đâu. Mỗi người đều có "bí kíp riêng"... hay nói đúng hơn là tự mình mò mẫm cách kiểm soát vùng hạ bộ. Tôi nghĩ đó là thứ mà qua nhiều năm trời sẽ tự nhiên tiến bộ lên thôi. Thế nên với một người đã là con trai hơn mười năm, dù có kỹ năng riêng đã được rèn giũa nhưng vì chưa bao giờ dạy cho ai nên chẳng thể đảm bảo hiệu quả được.
── Khi tôi kể câu chuyện đó ra. Hai chị em tôi đều nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm.
"Cái ví dụ ngớ ngẩn vừa rồi chắc chắn là suy nghĩ của Chiaki rồi. Chị vẫn nhớ hồi em mới bỏ mặc quần sịp tam giác, em đã thử mặc đủ loại rồi phàn nàn về quần Boxer đấy."
"Cái loại đó em không bao giờ mặc lại lần thứ hai đâu. Nó chật chội đau điếng người luôn ấy."
"Mấy chuyện đó không quan trọng, chị mau chỉ cho em phương pháp giải quyết vấn đề đi."
Một ánh mắt khinh bỉ tột độ. Bị Kaede hối thúc, tôi đành đưa ra lời khuyên nghiêm túc với tư cách là một cựu-đàn-ông.
"Nếu là phương pháp có thể dùng trong lớp học... thì như chị đã nói trước đây, kiểu như 'nghĩ về kẻ mình ghét' chẳng hạn."
"Nó chỉ làm tình hình tệ thêm thôi nên em bác bỏ."
"Vậy thì... khi bị tiếp cận thì thử 'nín thở' hoặc 'nhắm mắt' xem sao."
Cảm giác cứ như mấy biện pháp đối phó với yêu quái ấy nhỉ. Kiểu như cứ hô to "Pomade Pomade Pomade" thì sẽ không sao ấy.
"Mấy cái đó rất khó thực hiện một cách tự nhiên khi đang trò chuyện."
"Tóm lại là phải giữ cho tâm thanh tịnh, gạt bỏ mọi phiền não đi. Dù mới đầu chắc là sẽ khó khăn..."
"Em sẽ cố gắng ý thức để thực hiện... vì em đã hiểu là việc đụng chạm với phụ nữ... rất nguy hiểm, nên em sẽ hạn chế..."
Ghi nhớ tình huống nguy hiểm để không lặp lại nữa. Kaede có vẻ đang dần nắm bắt được chiến thuật cơ bản sơ cấp của đàn ông rồi.
"Kaede, còn nỗi phiền muộn nào khác không?"
Chị Yuuko lại hỏi, nhưng.
"............"
Kaede chỉ cúi đầu im lặng. Tôi hiểu là em ấy chắc chắn còn nỗi khổ tâm lớn lắm. Nhưng ngay cả chị cả, nếu không có gợi ý nào thì cũng đành bó tay.
"Nào nào, nói đi? Nói đi mà?"
Chị ấy dí sát tai vào hối thúc. Thế là Kaede đành ngập ngừng ghé tai nói nhỏ.
"Hừm hừm... hừm hừm... ồ... Đặc biệt là buổi sáng thấy khổ sở lắm đúng không...? Ừm, ra là thế."
Nghe xong nỗi khổ của em gái, chị Yuuko gật đầu cái rụp:
"Chiaki! Hãy dạy cho em ấy 'cách đi tiểu' khi cái đó đang to ra đi!"
"Oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa!"
Kaede gào khóc rồi bịt miệng chị cả lại. Trong mấy ngày qua, không biết đã bao nhiêu lần tôi được chứng kiến dáng vẻ hoảng loạn của cô em gái vốn luôn điềm tĩnh này rồi. Đối với Kaede thì chắc là tệ hại lắm, và tôi cũng thật lòng thấy thương cho em ấy, nhưng mà...
"... À thì."
Đúng là tôi cũng có cảm giác thật mới mẻ khi được thấy một khía cạnh khác của em gái mà bấy lâu nay mình không hề hay biết. Tôi kìm nén cái suy nghĩ chắc chắn sẽ bị ăn mắng đó lại rồi trả lời.
"Nói thẳng vào sự thật nhé... khi cái đó đang to ra, thì không thể đi 'tiểu' bằng bồn cầu bệt được đâu."
"Cái gì! Thật sao!"
"... Sao mà bất tiện thế."
Đối với đàn ông thì đó là chuyện hiển nhiên quá rồi, nên tôi chẳng hiểu sao hai người họ lại ngạc nhiên đến vậy.
"Tại sao? Thế nào? Cứ kể cho chị nghe cũng được mà!"
"Cái đó, khi to ra thì..."
"Khi to ra thì sao?"
"Nó sẽ nhắm thẳng vào mặt mình, và tầm xa của tia nước tiểu sẽ tăng lên gấp ba lần bình thường."
"Nghĩa là nó sẽ bắn trúng mặt sao!? Tại sao cái thông số kỹ thuật (spec) lại ngớ ngẩn thế hả!?"
"Cái đó đi mà hỏi ông trời ấy!"
Tôi đã mất khá nhiều thời gian để giải thích rằng những lúc như thế, chỉ có cách là nhẫn nhịn chờ cho nó nhỏ lại, hoặc là dùng bồn cầu đứng của nam giới thôi. Cả việc nếu cứ cố tình dùng bồn cầu bệt thì sẽ có nguy cơ bị bắn tung tóe nữa. Hừm... Trong cuộc đời này, tôi không ngờ có ngày mình lại phải thảo luận với chị em gái về cách đi vệ sinh như thế này đấy.
"Hà, Chiaki... bồn cầu nam đúng là một phát minh vĩ đại nhỉ. Kẻ phát minh ra nó chắc cũng là một hiền giả ngang tầm với chị rồi."
Chị Yuuko thì đầy cảm kích, còn Kaede thì hoàn toàn kiệt sức. Các bạn trong lớp chắc chắn cũng chẳng thể nằm mơ thấy được... một Kaede-sama mà họ hằng ngưỡng mộ lại đang bị cuốn vào cuộc hội thoại như thế này ở nhà đâu.
Cuộc họp gia đình kết thúc, đến giờ đi tắm.
"... Phù."
Tôi ngâm mình trong bồn tắm đến tận vai, thử chạm vào cơ thể mình. Chẳng còn dấu vết nào của những khối cơ bắp thô cứng, mà là làn da con gái mảnh mai và mềm mại. Một cơ thể yếu ớt, nhanh mệt và vẫn chưa thể điều khiển một cách trơn tru. Trong làn hơi nước, tôi nhìn lên trần nhà và lại suy nghĩ một lần nữa. Biến thành con gái, thứ mất đi quả là lớn lao. Nhưng hơn cả thế, cuộc sống mới này thật thú vị và tràn đầy kích thích. Chỉ nhìn vào gương thôi cũng thấy vui, diện đồ đẹp vào lại càng vui hơn. Ở lớp thì── dù hơi khác so với tưởng tượng một chút── nhưng tôi cũng là người nổi tiếng. Và trên hết, tôi đã có được điểm kết nối với cô em gái vốn luôn lảng tránh mình.
"Vì thế, mình thấy không có vấn đề gì──..."
Người có vấn đề chính là Kaede cơ.
"Chỉ mới vài ngày thôi mà trông em ấy có vẻ bị dồn vào đường cùng lắm rồi..."
Chắc chắn là việc chuyển giới một phần đã gây ra gánh nặng rất lớn. Chắc em ấy cũng gặp nhiều bối rối về những chuyện đặc thù của đàn ông, mà đi thảo luận với gia đình thì lại thấy xấu hổ. Tôi định sẽ giúp đỡ những gì có thể, nhưng mà...
"Haizz... lo quá đi."
Tôi lầm bầm rồi đứng dậy. Làn nước ấm áp chảy dài trên cơ thể tôi. Tôi ra phòng thay đồ và lau người. Cầm máy sấy tóc lên, tôi sấy và chải tóc theo cách mà gia đình mới dạy cho gần đây. Chỉ mặc mỗi bộ đồ lót phụ nữ mà tôi vẫn chưa hề quen chút nào, khoác thêm chiếc khăn tắm lên vai, tôi tiến về phía tủ lạnh tìm đồ uống. Tôi tu ừng ực chai nước lọc rồi.
"Phà~"
Tôi dùng ngón tay quẹt ngang miệng, và ngay khi vừa băng qua phòng khách──
""A.""
Ánh mắt tôi chạm phải Kaede đang ngồi trên ghế sofa. Một cảm giác rợn tóc gáy── một linh tính chẳng lành ập đến. Dù chưa từng trải qua, nhưng tôi trộm nghĩ cái khoảnh khắc người lính dẫm phải mìn trên chiến trường chắc cũng có cảm giác tương tự thế này. ── Chẳng lẽ, mình vừa gây họa rồi sao? Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán tôi. Kaede không hề cử động, em ấy chỉ im lặng, đăm đăm nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi gò má em ấy ửng hồng, ánh mắt dần trở nên mông lung.
"Yasumi... hôm qua trước khi đi tắm em đã nói rồi mà. Bây giờ chị đã là con gái, nên hãy mặc quần áo tử tế rồi mới được bước ra khỏi phòng thay đồ. Cho dù là trước mặt người nhà... thì cũng cần phải có phép tắc."
Kaede run rẩy, thốt ra những lời nói đầy vẻ khổ sở. Cảm nhận được một nỗi sợ hãi kỳ quặc, tôi bỗng thấy mình như con ếch bị rắn mòng, bất giác chuyển sang dùng kính ngữ:
"... Vâng. Hôm qua anh đã mặc đồ đàng hoàng rồi mới ra mà."
"Vậy thì, cái gì đây... cái bộ dạng... trơ trẽn này là sao hả...?"
"H-Hôm nay là... tại... thói quen hồi còn là con trai... hay đúng hơn là làm theo bản năng thôi."
Thì có mà! Chuyện đó là bình thường mà! Tôi cũng vừa mới biến thành con gái thôi chứ bộ! Đến cả việc mỗi lần vào nhà vệ sinh bệt tôi còn suýt thì nhấc bệ ngồi lên nữa là!
"Ngay từ trước... em đã nhắc nhở bao nhiêu lần là... đừng có đi lại trong nhà với bộ dạng khó coi như thế rồi mà... đúng không...?"
"Dạo gần đây em đâu có nói gì đâu... m-mà Kaede? Sao... bầu không khí này... có gì đó lạ lắm..."
Cái tên này có sao không vậy trời? Em ấy tự ôm lấy cơ thể mình, người đổ về phía trước, trông cứ như sắp sửa sa ngã vào bóng tối vậy...
"Thật... sự... tồi tệ... Đàn ông, ai cũng như thế này hết sao...?"
Đó chắc chắn không phải là những lời dành cho tôi. Tôi cảm nhận được một sự tự ghê tởm bản thân đang trào dâng từ phía em ấy. Đồng thời,
"Hự."
Một cơn lạnh sống lưng đột ngột khiến tôi nảy người lên. Bởi tôi nhận ra ánh mắt của Kaede đang dán chặt vào cơ thể bán khỏa thân của mình. Kaede chậm rãi đứng dậy, từng bước, từng bước một... tiến về phía tôi.
"K-K-K-Kaede? Đừng có lờ đờ tiến lại gần đây như thế nữa được không? Đáng sợ lắm đấy???"
"Chính em... cũng đâu có muốn làm chuyện này đâu...! Ư ư... nhưng đầu óc em... cứ lạ lùng thế nào ấy."
"N-Này... Kaede... không lẽ... không lẽ em................ v-với anh sao?"
Cảm nhận được mối nguy hiểm cực độ đe dọa đến thân thể, tôi lùi bước về phía sau. Kaede hít hà, thở dốc đầy nặng nề rồi ép sát.
"Là lỗi của Yasumi, đúng không? Việc em trở nên thế này..."
"! Khịt...!"
Cuối cùng tôi đã bị dồn vào chân tường. Khuôn mặt đỏ rực như người say rượu của Kaede sát sạt ngay trước mắt── Đầm!, bàn tay em ấy chống mạnh lên tường, ngay sát cạnh mặt tôi.
"Hự... ư..."
Toi rồi toi rồi toi rồi toi rồi! Đầu óc tôi rối bời chẳng hiểu gì nữa, nhưng tình hình này tuyệt đối là vô cùng nguy cấp...! Tôi đảo mắt liên hồi, cố tìm cách thoát thân. Cơ thể cứng đờ vẫn không chịu cử động theo ý muốn, cứ như bị ghim chặt bởi ánh nhìn quyến rũ vậy. Thế nhưng, đúng lúc đó, tôi tình cờ liếc nhìn xuống dưới.
"A..."
Cú sốc khi chứng kiến một thứ "kinh khủng" ở khoảng cách sát sạt đã khiến cơn cứng đờ tan biến ngay lập tức.
"Oa oa oa oa oa! Hu oa oa oa oa oa oa oa oa!"
Tôi quăng chiếc khăn tắm ra như một màn tung hỏa mù, rồi tháo chạy khỏi bờ vực của sự mất trinh trong tình trạng trần như nhộng.
"Đ-Đích thân tôi... chính Yasumi Chiaki này... lại... lại thế này sao...!"
Thật là nhục nhã hết chỗ nói! Đây chắc chắn là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi vừa gào khóc vừa lao thục mạng lên cầu thang, tháo chạy về phía người thân đáng tin cậy duy nhất lúc này.
"Hu oa oa oa! Chị Yuuko ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!"
Rầm!, tôi đẩy cửa xông thẳng vào phòng chị ấy.
"Đêm nay em sẽ ngủ cùng chị~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!"
"... Hả?"
Chị cả đang trong bộ đồ ngủ, đội chiếc mũ ngủ đáng yêu, vừa quay lại đã thốt lên đầy ngỡ ngàng.
"S-Sao đột nhiên lại── Ể ê ê ê ê!? Sao em lại trần truồng thế này hả!"
"Hự! Chuyện này... có lý do... sâu xa lắm..."
Hãy nhìn lại tình cảnh hiện tại xem nào. Một cô em gái mặc độc chiếc quần lót xông thẳng vào phòng chị gái. Ha ha! Đến cả thiên tài Mad Scientist cũng chẳng thể nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra đâu! ... Có vẻ đầu óc tôi cũng đang loạn cào cào cả rồi.
"... Bị đột kích với bộ dạng đó, chị biết phải làm sao đây...?"
Sự ngạo mạn thường ngày của chị ấy biến mất không còn dấu vết, giờ chỉ còn là một bà chị đang luống cuống tay chân. Đôi gò má vẫn còn hơi nóng sau khi tắm của chị Yuuko càng lúc càng đỏ thẫm hơn.
"Ch-Chiaki? Chị bảo này? Cho dù em có biến thành con gái đi chăng nữa? Thì việc định biến mấy cái ảo tưởng nhạy cảm thành hiện thực là... chị thấy không được đâu nhé?"
"Chị đang hiểu lầm một cách tệ hại nhất rồi đấy! ── Chậc! Giờ không phải lúc nói chuyện đó!"
Tôi gạt lời giải thích cho chị Yuuko sang một bên rồi khóa chặt cửa phòng lại.
"Phù... thế là xong."
"Sao em lại khóa cửa hả!? Hả! Chẳng lẽ... em không định để chị thoát sao!"
"Đã bảo là không phải thế rồi mà! Em vừa đi tắm ra, đang bán khỏa thân đi lại thì Ka-Kaede...! Em suýt nữa thì bị em ấy cưỡng bức...!"
"Hả~? Suýt bị cưỡng bức á~? Không không... đó là Kaede cơ mà? Đúng là khi ở trạng thái đó thì nó sẽ dễ hưng phấn hơn đàn ông bình thường thật... nhưng cái tên đó đời nào lại làm chuyện như thế chứ──"
"Em ấy đang ở trong tình trạng nguy cấp đến mức tự mình làm ra cái điều mà em ấy ghét nhất đấy!"
Tôi tuyệt vọng cầu cứu. Chính tôi cho đến tận lúc nãy cũng thế thôi, mọi người đã quá xem thường ham muốn tình dục của một chàng trai tuổi dậy thì rồi. Ngay cả những gã đã làm đàn ông hơn mười năm còn chẳng thể thuần hóa hoàn toàn cái xung động đó, đến mức không thể hành động theo lý trí được nữa là. Cho dù Kaede có là một kẻ ưa sạch sẽ và ghét đàn ông đến thế nào đi chăng nữa, thì khi đột nhiên bị ném cho "thứ đó" mà không có sự chuẩn bị nào, làm sao em ấy có thể kiểm soát nổi cơ chứ! Mà khoan, chị vừa mới nói là 'dễ hưng phấn hơn đàn ông bình thường' phải không?
Nghe lời cầu cứu đầy tuyệt vọng của tôi bằng một thái độ có phần ngán ngẩm, chị Yuuko bảo:
"Vâng vâng. Biết rồi biết rồi."
Có vẻ chị ấy vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
"Đúng là em bây giờ trông quyến rũ thật đấy? Nhưng báo cáo theo kiểu nói quá lên như thế là không tốt đâu nhé? Nói xấu Kaede như thế cũng không nên đâu── Chị Yuuko đây cũng đâu có kém cạnh về độ đáng yêu đâu chứ! Đừng có được đà mà──"
Trong khi chị Yuuko đang chuẩn bị chuyển sang chế độ thuyết giáo và gạt bỏ mọi lỗi lầm của mình sang một bên, thì núm cửa đã bị khóa bỗng nhiên... Cạch cạch cạch cạch! Rầm! Rầm rầm!
""Oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa!!""
Hai chị em tôi tội nghiệp chỉ biết ôm chầm lấy nhau trong nước mắt. Cảnh tượng chẳng khác gì một phân đoạn cố thủ trong phim kinh dị. Vẻ điềm tĩnh lúc nãy của chị Yuuko cứ như chưa từng tồn tại, chị ấy bám chặt lấy tôi:
"... T-Tối nay, em ngủ cùng chị nhé? Nhé?"
"... Em đã bảo rồi mà lị."
Bên ngoài cửa sổ. Trong màn đêm tăm tối, tiếng sấm mùa xuân dữ dội vẫn không ngừng vang vọng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
