Chương 2
"Chuyện này là sao hả trời!"
Tiếng hét giận dữ của Kaede vang dội khắp phòng y tế với âm lượng cực đại.
"Chị bảo là đã trở lại bình thường rồi cơ mà! Rõ ràng là nó đã biến mất rồi nhe!"
Người đang bị cô em gái tôi vừa ôm lấy vùng hạ bộ vừa khóc lóc chất vấn, đương nhiên không ai khác chính là thủ phạm: chị cả Yuuko. Tại sao chị ấy lại ở trường, hay mọi chuyện từ lúc đó đến giờ đã diễn biến ra sao... tôi rất muốn giải thích chi tiết tình hình, nhưng giờ không phải lúc để tâm đến mấy việc đó. Trước mắt, nếu phải truyền đạt điều quan trọng nhất thì:
"Lại một lần nữa, cái đó mọc ra rồi sao." Câu lầm bầm của chị cả có lẽ đã tóm gọn tất cả.
"Hức... hức... ư ư..."
Chỉ trong buổi sáng nay thôi mà tôi cảm tưởng như mình đã thấy Kaede khóc bằng cả mười năm cộng lại vậy. Dù bình thường em ấy luôn tỏ thái độ nghiêm khắc với tôi, nhưng nhìn cảnh này tôi không khỏi thấy xót xa.
"Hừm... Hừm m m..."
Có vẻ như ngay cả chị cả cũng đồng cảm, nên chị không hề tỏ ra phấn khích trước 'kết quả ngoài dự kiến' này. Kaede đang dùng cả hai tay giữ chặt phía trước váy, còn chị Yuuko thì chăm chú nhìn vào đó và đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng chị cũng cất lời:
"Hà hà~... Xem ra, có vẻ như vẫn chưa trở lại hoàn toàn được nhe."
"Cái gì mà 'có vẻ như' chứ! Sao chị lại vô trách nhiệm thế!"
"Xin lỗi nhe, xin lỗi nhe. Chị thực sự thấy có lỗi mà."
"Cả lời nói, thái độ lẫn biểu cảm! Cái gì của chị cũng đều hời hợt hết! Em đã suýt chút nữa là tiêu đời rồi đấy!"
Cũng phải thôi, nó đột ngột mọc ra ngay giữa lễ khai giảng cơ mà. Lại còn trong tình trạng 'Gyun!', ngay từ đầu đã đạt mức năng lượng tối đa Full Power nữa chứ. Đến con trai còn thấy khốn đốn trong tình cảnh đó, huống hồ một cô gái 'tân binh' như em ấy làm sao mà xử lý cho kịp. Nếu tôi không đứng trên lễ đài mà nhận ra ngay thì không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu nữa. Biết đâu giờ này hình ảnh xấu hổ đó đã bị mấy đứa học sinh thiếu ý thức quay lại rồi phát tán khắp nơi cũng nên. Dù vậy... nếu là chị Yuuko thì chắc chị cũng có cách xử lý thôi. Nhưng bản thân tôi thì tuyệt đối không muốn người nhà mình phải chịu cảnh như vậy. Sau khi phát hiện Kaede gặp nguy, ngay khi kết thúc bài phát biểu đại diện, tôi đã cáo lỗi với giáo viên rằng 'em họ tôi cảm thấy không khỏe' rồi đưa em ấy lánh nạn đến phòng y tế nơi chị Yuuko đang chờ sẵn... sự tình là như thế đấy.
"Thế nên chị mới xin lỗi rồi mà. Chị sẽ cố gắng đưa em trở lại bình thường sớm nhất có thể."
"Nghĩa là không thể đưa trở lại ngay lập tức sao!?"
Trong lúc chị Yuuko bị Kaede vừa khóc vừa mắng nhiếc, để tôi giải thích thêm một chút về những chuyện đã xảy ra từ nãy đến giờ nhé. Tại sao chị Yuuko lại ở trường? Làm thế nào mà một Yasumi Chiaki đã biến thành con gái lại có thể đi học bình thường được? Chuyện phải quay ngược về thời điểm trước lễ khai giảng...
Nào, hãy bắt đầu hồi tưởng quá khứ thôi. Vì chỉ mặc mỗi bộ đồ thể thao mượn từ Kaede mà ngay cả đồ lót cũng không có, nên để chuẩn bị đi học, tôi và Kaede đã được chị Yuuko đưa đến trường bằng ô tô. Lúc đó, trên xe đã diễn ra cuộc đối thoại như thế này. Chị Yuuko vừa vui vẻ cầm lái vừa hỏi tôi khi đó đang ngồi ở ghế phụ:
"Này này Chiaki, tên con gái của em định đặt là gì đây?"
"Em muốn dùng luôn cái tên hiện tại. Em thích nó mà."
"Ở trường mới có người quen nào từ hồi cấp hai không?"
"Chỉ có vài người thôi."
"Hừm, nếu vậy thì chắc là ổn thôi. Chẳng ai nghĩ đó là cùng một người đâu. ──Được rồi, quyết định thế này đi. Thân phận mới của em sẽ là Yasumi Chiaki, giới tính nữ, là chị em họ với Kaede. Em sống ở nơi xa nhưng vì để học trường này nên từ giờ sẽ sống chung một nhà trong ba năm tới. Hãy nhớ kỹ thiết lập này nhé!"
"Nhưng nếu có người hỏi Yasumi Chiaki phiên bản nam biến đi đâu mất rồi thì sao?"
"Cứ bảo là đột ngột nảy ra ý định đi du học nước ngoài là được."
"Cái lý do qua loa thế... liệu người ta có tin không?"
"Chị nghĩ những người càng thân thiết với Chiaki thì sẽ càng tin sái cổ cho xem. ──Kaede thấy sao?"
"Tiện thể thì em muốn coi như anh ấy đã chết ở nơi đất khách quê người luôn ạ."
Sao em lại nói mấy lời đó cơ chứ? Tôi lườm em qua gương chiếu hậu, nhưng Kaede đang ngồi ở ghế sau chẳng mảy may hối lỗi mà quay mặt đi chỗ khác. Khỉ thật... ngay khi cái điểm yếu của mình biến mất là em ấy lập tức quay lại bản tính cũ ngay. Kaede vẫn không thèm nhìn tôi mà nói tiếp:
"Vốn dĩ... so với việc đặt tên con gái là gì... em nghĩ còn một vấn đề quan trọng hơn nhiều chứ nhỉ?"
"À... thì đúng là vậy."
Đã biến thành con gái rồi thì làm sao mà đi học được? Cô bé Yasumi Chiaki vốn dĩ làm gì có học bạ. Trước vấn đề được nêu ra có vẻ đã quá muộn màng này, chị cả vừa thong dong bẻ lái vừa đáp:
"Hì hì, đồ ngốc. Chút chuyện vặt đó đối với chị chẳng phải là vấn đề gì cả! Chị đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nên hai đứa cứ yên tâm mà đến trường trong hình hài đó đi!"
Nghe thế tôi lại thấy bất an hơn đấy. Lúc nào cũng vậy, chị ấy chẳng chịu giải thích gì nhiều cả.
"Vả lại hiệu trưởng trường đó là bạn học cũ của chị, từ hai mươi năm trước đã phải phục tùng chị vô điều kiện rồi."
"Làm bạn thanh mai trúc mã với chị Yuuko đúng là chuyện tệ hại nhất đời... tội nghiệp bác ấy quá."
Kaede thực sự cảm thấy đồng cảm sâu sắc. Bà chị bị mắng nhiếc thì vẫn cứ thản nhiên như không:
"Chị đã phải gọi điện làm phiền người ta từ sáng sớm đấy. Hai đứa cũng nên biết ơn đi."
"... Em nghĩ cái điểm cần phải thấy có lỗi không phải ở chỗ đó đâu."
"À đúng rồi. Từ hôm nay chị cũng sẽ đến trường của hai đứa đấy. Với tư cách là giáo viên y tế."
Vì câu nói được thốt ra quá thản nhiên nên cả tôi và Kaede đều phản ứng chậm mất một nhịp.
"Chị Yuuko... làm giáo viên y tế á? ... Chuyện này là sao?"
"Liệu có ổn không đấy? Chị vốn sợ người lạ mà."
Đại tiểu thư nhà tôi vốn là kiểu người 'anh hùng xó bếp' chính hiệu, đến mức shipper đến cũng chẳng dám ra nhận hàng. Lý do là vì 'thấy sợ sợ sao á!'. Một người như thế tôi không thể tin là có thể làm việc ở trường học được. Trước những nghi vấn và lo lắng của chúng tôi, chị Yuuko cười khì khì:
"Tất nhiên là không ổn rồi, nhưng đành chịu thôi. Đã là một Mad Scientist thiên tài thì phải quan sát vật thí nghiệm ở cự ly gần nhất nhé."
Vật thí nghiệm ở đây đương nhiên là cô nàng Yasumi Chiaki vừa bị biến thành con gái rồi.
"Yên tâm đi, dĩ nhiên là có giáo viên y tế thực thụ khác nữa. Chị chỉ mượn cái danh nghĩa và chiếm một chỗ để hoạt động thôi."
Phòng y tế số 2 ở dãy nhà cũ. Đó chính là căn cứ mới của thiên tài Mad Scientist Yasumi Yuuko. Có thể gọi đó là 'Phòng nghiên cứu tà ác - chi nhánh trường học'.
"Hì hì hì... Lát nữa phải chuyển thiết bị vào ngay mới được... Chiaki, em nhớ giúp chị một tay đấy!"
"Cứ giao cho em."
"Chị Yuuko."
Khi cuộc trò chuyện của chúng tôi vừa tạm nghỉ, Kaede lên tiếng.
"Nếu đã làm việc ở trường thì nhân cơ hội này chị hãy sửa cái lối sinh hoạt ngày ngủ đêm thức đi nhé?"
"Hừm... Vậy thì từ hôm nay chị sẽ về nhà ngủ đàng hoàng..."
"Chị nhớ phải đi ngủ lúc 9 giờ tối. Chế độ ăn uống cũng cần cải thiện nữa. Cứ ăn đồ ăn nhanh mãi là không tốt cho sức khỏe đâu... Chị có đang nghe em nói không đấy?"
"Ư ư... Chiaki ơi cứu chị với."
Chuyện là như vậy đấy. Cái vấn đề trọng đại về việc Yasumi Chiaki phiên bản nữ sẽ đi học như thế nào mà tôi hằng lo lắng, cuối cùng đã trôi tuột đi trước một sự vô lý còn lớn hơn thế rất nhiều.
Kết thúc hồi tưởng quá khứ.
"Thế nên là~, chị đã bảo là nếu không điều tra nguyên nhân thì không làm gì được rồi mà~!"
"Hừ, chị bảo 'không gì là không thể'... vậy mà lúc trước rõ ràng chị đã tự tin như thế!"
Cuộc khẩu chiến giữa hai chị em vẫn đang tiếp diễn.
"Thì đâu phải là không thể đâu! Chỉ là cần thời gian và chuẩn bị thôi mà!"
Chị Yuuko vừa đưa ra những lời bào chữa như trẻ con vừa co rúm người lại trước khí thế của cô em út.
"Hừm, nếu đã vậy thì đành phải thế thôi."
Chị dõng dạc chỉ tay về phía đối phương:
"Kaede, em cũng phải hợp tác thí nghiệm đi!"
"Cái gì..."
"Nếu thu thập đủ dữ liệu, rồi một lúc nào đó chị sẽ tìm ra cách để đưa em trở lại hoàn toàn với cơ thể con gái thôi."
"Một lúc nào đó!? Chuyện đó..."
"Đó là con đường nhanh nhất để đưa em trở lại hình dáng cũ đấy."
"Hự... ư...!"
Kaede đứng hình, nắm chặt nắm đấm và nghiến răng ken két.
"Em hiểu rồi... nếu đã không còn cách nào khác... thì bất cứ chuyện gì, em cũng sẽ làm!"
"Ừm, ngoan ngoãn thế có phải tốt không. Vậy thì bắt đầu thí nghiệm ngay thôi!"
Chị Yuuko nở một nụ cười rạng rỡ, chỉ tay vào vùng hạ bộ của Kaede:
"Trước hết, hãy thử chữa trị cái tình trạng đó xem sao."
"... Có... có chữa được không ạ? Chị bảo là mất thời gian mà..."
"Ý chị bảo mất thời gian là để 'đảm bảo chắc chắn nó không mọc ra lần thứ hai', chứ nếu chỉ đưa nó về trạng thái trước khi tái phát thì chị nghĩ là làm được ngay nhé."
"! Cách thức là gì ạ..."
"Cái đó thì............"
Chị Yuuko khoanh tay lại, tỏ vẻ đăm chiêu đầy ẩn ý. Cuối cùng chị mở lời:
"... Chị nghĩ là nên hỏi Chiaki thì hơn nhé."
"Hả? Em á? Tại sao?"
Bị đột ngột lôi vào cuộc, tôi chỉ tay vào mặt mình đầy lúng túng.
"Em đâu phải chuyên gia hay gì, làm sao mà chỉ bảo được cơ chứ?"
Trước câu hỏi của tôi, chị cả khẽ đỏ mặt, lầm bầm nói nhỏ:
"Cách để làm cho cái đó đang to trở nên bé lại ấy mà."
"................................"
Mọi người ơi, xin hãy cùng suy nghĩ với tôi. Câu này tôi phải trả lời sao cho phải đây?
"Hừm m m m m m m m m m m m m m m m m m"
Tôi khoanh tay rên rỉ. Lý do tôi phiền não đương nhiên không phải vì 'không biết nên không chỉ được'. Mà là vì 'biết rõ nhưng cực kỳ khó nói' nhé. Tôi đắn đo suy nghĩ suốt hơn ba mươi giây, rồi thử tìm cách câu giờ trước mắt.
"... Vậy thì, ờm... nếu làm nó bé lại... thì sẽ trở lại sao? Trở lại hoàn toàn thành cơ thể con gái ấy."
Tôi cứ có cảm giác cái 'vật thể' đó dù có xìu đi thì vẫn còn lù lù ở đó đấy.
"Chắc là vậy."
Chị Yuuko nói vậy, dù chẳng giúp câu giờ được chút nào nhưng tôi cũng đành phải hạ quyết tâm.
"…… Được rồi, để tôi chỉ cho mà xem."
Tôi bắt đầu bằng giọng trịnh trọng.
"Cách để trấn áp con quái vật đã khổng lồ hóa vượt quá 20 centimet đó."
"Đừng có dùng cách nói kỳ quặc đó nữa!"
Thì nói thẳng ra em lại càng giận hơn còn gì. Tôi nhìn chị cả, nói bằng tông giọng cực kỳ nghiêm túc.
"Có 'cách chắc chắn nhưng khó khăn' và 'cách dễ thử nhưng không chắc chắn', chị chọn cái nào?"
"Đương nhiên là cách chắc chắn rồi!"
Biết ngay chị sẽ nói thế mà... Nghĩ đến cuộc hội thoại sắp diễn ra, lòng tôi bỗng chốc trĩu nặng.
"Vậy chị ra góc phòng này với em một chút."
"Gì thế? Gì thế? Em định nói gì cơ...?"
Tôi vòng tay qua vai chị cả để kéo chị tách biệt khỏi Kaede. Sau đó, tôi thong thả thao tác trên điện thoại và đưa một màn hình cho chị xem.
"Cái gì đây? Đây là gì?"
"Sách điện tử về mấy cuốn truyện nhạy cảm mà em đang sở hữu."
"Học sinh cấp ba mà giữ mấy thứ này là không được đâu đấy!"
"Em không muốn nghe câu đó từ một Mad Scientist đâu! Em cũng đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm mới quyết định thế này đấy!"
"Em định đưa cái thứ này cho người chị là mối tình đầu xem với ý đồ gì đây hả???"
"Vì giải thích bằng miệng là chuyện không thể nào làm được, nên em mới định thông qua truyện tranh để chỉ cho chị đấy chứ. Rằng 'làm thế này thì nó sẽ bé lại' nè──"
"Hảaaaaaaaa?"
Chị Yuuko vừa đỏ mặt vừa đọc tiếp 'Cách làm cho nó bé lại'... Rồi chị phán một câu với gương mặt nghiêm nghị.
"Cái này thì ai làm?"
"Đương nhiên là chị rồi, vì chị là thủ phạm mà."
"Không được không được không được! Tuyệt đối không bao giờ được!"
Chị Yuuko khóc dở mếu dở từ chối quyết liệt. Quả thực, mấy câu thoại đó nghe cứ như bước ra từ trong truyện nhạy cảm vậy.
Cuộc đối thoại của chúng tôi có lẽ những người trong sáng chẳng bao giờ đọc mấy thứ đó sẽ hoàn toàn không hiểu gì đâu... nhưng mà! Tôi sẽ không giải thích thêm gì đâu... mong mọi người thông cảm cho... Bà chị vẫn đang mếu máo, khẽ sụt sịt mũi:
"………… Hay là, Chiaki làm đi?"
"Người phải đi giải thích với Kaede là chị đấy nhé?"
"Làm sao mà giải thích cái thứ này được cơ chứ! Nó giết chị mất!"
"Đó cũng chính là cảm giác của em lúc nãy đấy!"
Trong lúc hai người còn đang đùn đẩy nhau:
"Ờm... em nghe loáng thoáng mấy lời bất ổn nên thấy lo quá..."
"Hiếc!"
Bất ngờ bị Kaede bắt chuyện, chị cả giật nảy mình.
"Kh-kh-không có gì đâu! Chỉ là cái cách khó khăn kia nó thực sự siêu cấp khó khăn nên hai chị đang định đổi sang cách khác thôi mà...!"
"V-vậy ạ... làm ơn nhanh giúp em với... chuyện đó... đau khổ lắm..."
Thì đúng là đau khổ thật. Từ nãy đến giờ cũng khá lâu rồi mà vùng hạ bộ của Kaede vẫn duy trì mức năng lượng tối đa. Thú thật là tôi cũng đã thầm kỳ vọng. Kiểu như 'biết đâu một lúc sau nó tự bé lại thì sao?'. Như mọi người đều biết rõ (vạn nhất nếu không biết thì cho tôi xin lỗi), cách xử lý cơ bản khi nó đột ngột to lên chính là chờ đợi. Nhưng xem ra không ổn rồi. Nó chẳng có dấu hiệu gì là sẽ suy giảm cả.
"Đành chịu vậy... Hãy thử 'cách dễ làm nhưng không chắc chắn' xem sao."
"L-là cách gì ạ?"
Kaede ghé sát mặt lại như muốn bảo 'Lần này em cũng sẽ nghe đấy!'.
"Được rồi, có vài cách có thể nghĩ tới, nhưng..."
Lần này thì nói cho chính chủ nghe chắc cũng không vấn đề gì. Tôi ừm một tiếng, gật đầu rồi giơ ngón trỏ lên.
"Hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng ra khuôn mặt của người mà em ghét nhất."
"Người mà em 'ghét nhất'...?"
"Phải, hãy hình dung ra khuôn mặt của kẻ mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thấy nản lòng... để tâm trí em trở nên u ám. Có thể nó sẽ có tác dụng. Dù không chắc chắn cho lắm."
Kaede nghiêm túc lắng nghe lời khuyên nhẹ nhàng đó. Em ấy nhìn thẳng vào tôi... đăm chiêu suy nghĩ một hồi. Rồi em nhắm chặt mắt lại:
"Em sẽ thử."
Chắc là em đang tưởng tượng ra khuôn mặt của kẻ đáng ghét nào đó. Khuôn mặt đang trong trạng thái hưng phấn của Kaede bỗng chốc nhuộm đỏ rực, có lẽ là do cơn giận đang bốc lên. Và rồi...
"Th-thế nào rồi...? Nó biến mất chưa...?"
Vùng hạ bộ của Kaede đã có sự thay đổi. Có thay đổi, nhưng mà...
"................................"
Trước sự việc diễn ra, tôi không thể thốt nên lời mà chỉ biết đứng hình. Thay vào đó, chị Yuuko thốt lên với giọng run rẩy.
"N-này... hình như nó còn to hơn lúc nãy nữa phải không?"
"Hả? Làm gì có chuyệ..."
Vừa mở mắt ra là Kaede cũng đứng hình luôn. Mặt em ấy đỏ như một quả táo chín. Trong cái tình cảnh quái chiêu khi mà cách xử lý lại mang đến tác dụng ngược hoàn toàn, chị Yuuko tò mò hỏi.
"Em đã tưởng tượng ra cái gì thế hả──"
"Em không biết!"
Mọi chuyện chỉ thực sự lắng xuống vào mười phút sau đó. Cuối cùng, thứ trấn áp được con quái vật đang giận dữ kia không phải là lời khuyên nhẹ nhàng của tôi, cũng chẳng phải sự hy sinh kiểu trong truyện nhạy cảm. Mà là một biện pháp mang tính vật lý hơn nhiều.
"Ồ, lần này thì biến mất thật rồi sao?"
"... Vâng. ... Có vẻ... là vậy ạ..."
Kaede đang ngồi trên ghế, áp một cái gối nước đá quấn khăn vào vùng hạ bộ. Một cách đơn giản đến không ngờ... nhưng có vẻ cái lạnh đã giúp nó bình tĩnh lại. Hừm, đúng là kỳ lạ... thật sự là khi bé lại thì nó sẽ biến mất. Cái khoảnh khắc nó biến mất diễn ra như thế nào nhỉ...? Tôi không thể bảo em ấy cho xem, mà hỏi thì chắc chắn em sẽ giận.
"Phù... b-biết thế... ngay từ đầu cứ làm vậy cho rồi..."
Kaede buông một tiếng thở dài kiệt sức. Trong giọng nói ấy đã vơi đi sự căng thẳng và thay bằng sự nhẹ nhõm.
"Hừm, dù sao thì... chúng ta cũng đã biết cách đối phó tạm thời rồi."
Một bước tiến mới đấy, chị Yuuko nói.
"Chỉ cần mang theo thứ gì đó để làm lạnh là em có thể đi học bình thường được. Tuy nhiên chắc là sẽ có nhiều điều phải chú ý đấy."
"Vâng, đúng là vậy... chuyện đó thì em cũng yên tâm rồi."
"Ban ngày chị sẽ ở đây. Có chuyện gì thì cứ tới tìm chị. Để cho chắc, em hãy thay đồ luôn ở đây đi. Chị sẽ bịa ra một lý do hợp lý để không ai nghi ngờ. Nhà vệ sinh cũng ở ngay đằng kia."
"Vâng... ơ... thế còn... bạn Yasumi thì sao ạ?"
"Thì làm sao chị có thể để nó thay đồ cùng các bạn nữ khác được cơ chứ."
Thỉnh thoảng chị ấy cũng tỉnh táo ra phết. Tự tiện thay đổi giới tính của người nhà xong rồi đột ngột nói mấy lời đúng đắn thế này làm tôi chẳng biết phải phản ứng sao.
"Nh-nhưng như vậy nghĩa là... em ấy sẽ thay đồ cùng em sao!"
"Có sao đâu, là anh em mà."
"Không được chút nào hết! Nghĩ đến việc thay đồ chung phòng với kẻ mình ghét nhất là──"
Nói đến đó, Kaede sực tỉnh, không hiểu sao em ấy quay sang nhìn tôi một vòng rồi tuyên bố:
"Bởi vì em có rất nhiều người mà em cực kỳ ghét!"
"... Ờ, ừ."
Một lời tuyên bố thật khó hiểu.
"Vả lại, bạn Yasumi, anh──"
Như thể muốn ngăn không cho tôi suy nghĩ quá sâu, Kaede tiếp tục tấn công dồn dập.
"Tại sao anh không mặc áo lót hả!"
"Vì anh làm gì có mà mặc."
"Hừ...!"
Bị đáp lại bằng một câu trả lời hoàn toàn chính xác, Kaede nghiến răng trong tư thế phòng thủ. Trong khi đó, tôi vẫn vô cùng bình thản:
"Mấy thứ còn thiếu thì trong ngày hôm nay giải quyết xong là mai sẽ ổn thôi."
"................"
Kaede nheo mắt nhìn tôi như muốn nói điều gì đó. Tôi nở một nụ cười đắc ý:
"Bài phát biểu đại diện tân sinh viên cũng đã diễn ra cực kỳ suôn sẻ── ừm, ngày đầu tiên làm nữ sinh cấp ba như vậy là quá thành công rồi! Hì hì, quả đúng là tôi có khác."
"... Cái... cái..."
"Cái gì?"
"Làm sao mà có chuyện đó được cơ chứ! Anh đã đứng trên lễ đài với cái dáng vẻ trơ tráo đó...!"
"Kh-không đâu... việc cúc áo bị tuột là sự cố ngoài ý muốn mà..."
"Tất cả học sinh trong trường đều nhận ra anh không mặc áo lót đấy!"
"... Chắc là do nhìn từ xa nên không sao đâu?"
"Bị loại hoàn toàn rồi nhé! Trên màn hình lớn của nhà thi đấu đã chiếu cận cảnh rồi! Chắc chắn mọi người đều nghĩ anh là cái loại con gái ngốc nghếch đi diễn thuyết mà không mặc áo lót đấy!"
Bị loại rồi sao... Nhắc mới nhớ, đúng là có cái màn hình lớn thật.
"Chuyện đã qua rồi thì đành chịu thôi. Hãy hướng về tương lai nào."
"Thế nên em mới bảo là ghét cái tính đó của anh đấy... hừ... mà thôi, anh bị mọi người xung quanh nghĩ thế nào thì cũng chẳng liên quan gì đến em."
Kaede quay mặt đi và bắt đầu sửa soạn đồ đạc để về. Chị Yuuko bỗng gọi em ấy lại.
"Kaede, đợi một chút."
"Có chuyện gì ạ?"
"Em hãy đi mua sắm cùng Chiaki đi. Một mình nó thì chẳng biết phải mua cái gì cần thiết đâu."
"Cái..."
Kaede nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ chán ghét. Trước cô em gái như vậy, tôi chắp hai tay lại cầu khẩn:
"Nhờ em cả đấy!"
"... Haizz. Em hiểu rồi. Chúng ta sẽ cùng chuẩn bị những thứ cần thiết để chung sống với tư cách là phụ nữ."
Kaede buông xuôi đôi vai như thể đã bỏ cuộc.
"Em không thể để cho một người bạn cùng khóa... đi học với cái dáng vẻ như ngày hôm nay thêm một lần nào nữa."
Yasumi Chiaki và Yasumi Kaede. Hai anh em cùng nhau đi mua sắm. Chẳng biết đã bao nhiêu năm rồi mới có một tình huống kỳ lạ như thế này diễn ra.
Sau khi về nhà chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi ra ga gần nhất bắt tàu điện đến trung tâm mua sắm ở Koshigaya. Vừa ra khỏi ga là có thể nhìn thấy ngay, hai chị em cùng nhau rảo bước hướng về phía đó. Tôi, trong bộ đồ thể thao và đội mũ lưỡi trai, bước đi với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Vừa dáo dác nhìn quanh, tôi vừa nói:
"Trời nắng rực rỡ luôn kìa! Đúng là thời tiết tuyệt vời để đi hẹn hò! Đúng không, Kaede!"
"................................"
Kaede hoàn toàn ngó lơ bà chị thân thiện này mà cứ thế bước đi phăm phăm.
"Này, Kaede."
"................"
"Kaede ơi là Kaede—"
Đang bước đi vội vã, Kaede bỗng khựng lại, vẫn quay lưng về phía tôi:
"... Gì ạ."
"Đừng có đi nhanh thế chứ. Khó khăn lắm mới có một buổi hẹn hò anh em, mình phải đi song hàng chứ."
"Đây không phải hẹn hò. Em chỉ đang đi cùng vì tình thế bắt buộc thôi."
"Nắm tay không nè—?"
"Không."
Thật là phũ phàng.
"Thôi, đi mau lên. Việc gì không thích thì nên giải quyết cho xong sớm." Dù nói vậy nhưng em ấy vẫn chủ động đi chậm lại chờ tôi. Có lẽ dự đoán 'Kaede rất dịu dàng với con gái' của tôi là chính xác rồi.
"Đầu tiên là quần áo cho bạn Yasumi."
Tại khu vực bán đồ nữ.
"Em sẽ chọn hết, chị không ý kiến gì chứ?"
"À, cứ giao hết cho em đi... anh có biết gì đâu."
"Vậy thì hãy đứng đợi trước phòng thay đồ."
"Rõ."
Là một cô gái tân binh, tôi chỉ còn cách nghe theo lời của một cô gái kỳ cựu thôi. Tôi ngoan ngoãn đứng đợi, đưa mắt nhìn cô em gái đang thoăn thoắt chọn đồ đạc phía xa. Một lúc sau, Kaede ôm một đống quần áo quay lại.
"Yasumi, thử bộ này đi."
Rầm.
"Vâng."
"Cả bộ này và bộ này nữa."
Rầm rầm.
"Được rồi, được rồi."
"Còn cả bộ này, bộ này và bộ này nữa... nhé."
Rầm rầm rầm.
"... Tuân lệnh."
Bị đưa cho dồn dập đống quần áo, tôi cảm thấy hơi bị áp đảo. Tôi bước vào phòng thay đồ và kéo rèm lại.
"Kích cỡ thế nào?"
"Vừa khít luôn. Giỏi thật đấy... từ lúc biến thành thế này anh đã đo đạc gì đâu, sao mà em biết hay vậy..."
"Chỉ là tình cờ thôi. Em nhìn bằng mắt rồi chọn đại, không ngờ lại vừa. ── Thay vì nói suông, chị ra đây cho em xem trực tiếp đi. Tự mình báo cáo thì không chính xác đâu."
"Ừm."
Tôi mạnh dạn kéo rèm ra, phô diễn bộ dạng đã được trau chuốt của mình trước mặt Kaede.
"Ta da, thấy sao hả! Xinh lắm đúng không~?"
Tôi ưỡn ngực tự đắc. À thì, tính tình Kaede chắc sẽ lại đáp lại kiểu 'Cũng bình thường' hay 'Không' thôi nhe — à không, sẽ là những lời phủ nhận thôi nhe — à chết, em lại lỡ miệng rồi, sẽ là những lời phủ nhận thôi! Tôi cứ đinh ninh là vậy, thế mà...
"Vâng, trông rất hợp đấy."
"... V-vậy sao. Cảm ơn em."
Bị khen với gương mặt nghiêm túc làm tôi thấy bối rối quá. Chà... cái đứa này ngầu thật đấy. Thảo nào mà đào hoa thế. Tôi bỗng thấy người nóng ran một cách lạ lùng. Vì ngượng ngùng nên tôi đảo mắt tránh cái nhìn của em gái, tay cứ mân mê lọn tóc.
Sau đó, mất hơn ba mươi phút để thử hết đống đồ...
"Giờ thì đi thanh toán rồi sang 'chỗ tiếp theo' thôi."
"Hả? Vẫn còn mua nữa sao?"
"Tất nhiên."
"Đống đồ lúc nãy... mua hết luôn á?"
"Em đã bảo rồi mà. Đã thành con gái thì phải sắm sửa ít nhất là những thứ cơ bản chứ."
"... Vââng."
Thế này mà mới là 'cơ bản' thôi sao... Đồ con gái đúng là cần nhiều thật đấy. Tôi bị em gái dắt đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. Cảm giác mình chẳng khác gì một con búp bê để thay đồ vậy. Kaede thao tác cực kỳ chuyên nghiệp như thể đã nghiên cứu kỹ từ trước, em chọn những bộ đồ cực kỳ dễ thương và hợp với tôi rồi đưa qua. Còn tôi thì cứ thế nghe lời vào thử rồi ra cho em xem──
"Trông rất có khí chất trưởng thành, em thấy rất ổn."
"Sự kết hợp này đang là mốt hiện nay đấy."
"Hà... Dáng đẹp thì mặc gì cũng xinh nhỉ."
Ơ kìa... đây có phải là mơ không? Là Kaede đấy. Cô em gái siêu lạnh lùng và cực kỳ khắc nghiệt với anh trai mình đấy. Vậy mà em ấy lại đang nghiêm túc chọn đồ cho tôi, và có lẽ là đang khen ngợi tôi một cách chân thành nhất. Lại còn bằng khuôn mặt xinh đẹp như hoàng tử trong truyện tranh thiếu nữ nữa chứ. Hồi ở cổng trung tâm mua sắm tôi có nói đùa, nhưng giờ thì... chẳng lẽ đây hoàn toàn là một buổi hẹn hò sao??? Hay là con gái đi mua sắm với nhau thì đều như thế này cả nhỉ???
"Hừm m m..."
"Sao thế, Yasumi."
Cái vẻ mặt thản nhiên đó là sao chứ. Xem ra chỉ có mình tôi là đang ngượng ngùng thôi. Để chữa thẹn, tôi lảng sang chuyện khác:
"Nãy giờ hình như mình toàn mua đồ đắt tiền thôi thì phải."
"Chị không cần lo lắng. Tiền này em lấy từ chị Yuuko đấy."
"R-ra là vậy."
Lúc thanh toán, người rút ví trả tiền cũng là Kaede. Một cảnh tượng kỳ lạ: Một mỹ thiếu nữ đang vung tiền mua đồ hiệu cho một mỹ thiếu nữ khác. Không biết mấy người nhân viên ở đó nghĩ gì về chúng tôi nữa...?
"T-tiếp theo! Tiếp theo là đi đâu?"
"Để xem nào............ tiếp theo là............"
Kaede, người vốn giữ khuôn mặt lạnh lùng nãy giờ, bỗng khẽ nhíu mày đầy vẻ khó xử.
"... Khu vực bán đồ lót."
Tôi, một kẻ ngày hôm qua vẫn còn là đàn ông, giờ lại đang đi mua đồ lót cùng em gái mình. Dù là một kẻ lạc quan như tôi thì tình cảnh này cũng thật là khó xử.
"............ Vậy thì, cứ làm theo các bước như lúc nãy."
"Rõ."
Vì quá ngại ngùng mà cuộc đối thoại của chúng tôi nghe cứ như đi làm điệp vụ ngầm vậy. Tôi đứng đợi trước phòng thử đồ. Kaede dù đỏ mặt nhưng vẫn rất nhanh nhẹn chọn cho tôi áo lót, quần lót... vân vân và mây mây. Em ấy làm nhanh đến mức gạt phăng cả sự hỗ trợ nhiệt tình từ nhân viên cửa hàng. Một lúc sau em ấy quay lại, ngượng ngùng đưa "những thứ đó" cho tôi.
"Yasumi... đây."
"Ừ-ừm."
Trao đổi những lời ngắn gọn nhất có thể, tôi kéo rèm lại. Cứ thế này mà kết thúc nhiệm vụ mua đồ lót một cách nhanh gọn thôi. ── Tôi đã nghĩ thế, cho đến khi...
"... Kaede, xin lỗi."
"Gì ạ?"
"...................... Anh không tự mặc áo lót được."
"......!"
Dù cách một tấm rèm, tôi vẫn cảm nhận được sự khổ sở của Kaede.
"Để em... vào... giúp nhé?"
"Nhờ em."
Sau khi nhận được sự đồng ý đầy tội lỗi của tôi, Kaede nhắm chặt mắt bước vào phòng thử đồ.
"Bạn Yasumi... xoay lưng lại đây."
"Đây."
Tôi xoay người lại, trong gương trước mặt hiện lên hình ảnh Yasumi Chiaki đang mặc đồ lót. Và phía sau là bóng dáng của Kaede.
"... Xong rồi đấy."
"Cảm giác nó cứ lạ lùng thế nào ấy... mặc thế này đã đúng chưa vậy?"
"Em đang nhắm mắt mà! Chắc là đúng rồi đấy!"
"Hừm... em mở mắt ra kiểm tra giúp anh chút được không? Tuyệt đối là cách mặc có vấn đề rồi. Thấy khó thở lắm."
"................."
Dường như Kaede đã phải đấu tranh tư tưởng rất dữ dội, nhưng rồi qua tấm gương, tôi thấy em ấy khẽ mở mắt ra.
"... Như thế này là đúng rồi. Cảm giác lạ lẫm đó... rồi chị sẽ quen thôi."
"Ra là vậy sao..."
Quần áo phụ nữ đúng là mang lại cảm giác lạ lẫm thật. Nhưng bù lại, cái nào cái nấy đều cực kỳ dễ thương, chỉ cần thay đồ thôi là thấy vui rồi. Cái cảm giác được biến thân hoàn toàn này là thứ tôi chưa từng trải nghiệm trước đây. Tôi nhìn bóng mình trong gương rồi hỏi:
"Kaede, thấy sao? Có hợp không?"
Ngay khoảnh khắc đó, Rầm!, em ấy đập đầu vào tường.
"Tự nhiên sao thế!?"
"Không có gì. Thay xong thì gọi em."
"À, ừ..."
Cứ như cái hành động kỳ quặc vừa rồi chưa từng xảy ra vậy... Rốt cuộc là bị làm sao thế nhỉ?
"Còn lại thì về nhà mà tự tập đi. ... Em không giúp nữa đâu đấy."
"... Trán em đỏ lên rồi kìa."
"... Hừ."
Kaede im lặng lấy túi chườm lạnh áp lên trán. Nhân tiện thì── món đồ mang theo này sau này sẽ trở thành vật bất ly thân được Kaede cực kỳ ưa chuộng đấy.
Kết thúc chuyến mua sắm ở trung tâm thương mại, chúng tôi xách theo đống túi giấy lên đường về nhà. Bộ đồ tôi đang mặc hiện tại chính là bộ được chọn ở cửa hàng đầu tiên.
"Hôm nay vui thật đấy!"
"Chị có tỉnh táo không vậy? Em thấy đây là ngày tệ nhất đời đấy."
"Đối với anh thì đây là ngày tuyệt vời nhất. Được đi mua sắm cùng em gái, cùng nhau đi dạo phố thế này. Cảm giác hoài niệm thật đấy."
"................"
Có lẽ với Kaede thì đây là một tai họa, nhưng nếu tôi vẫn là đàn ông, thì hôm nay đã không có một ngày như thế này.
"Yasumi... chẳng phải trước giờ anh vốn không hứng thú với mua sắm hay quần áo mới sao?"
"Đến hôm qua thì đúng là vậy."
Nhưng khi trở thành con gái thế này. Được mặc quần áo mới đi dạo phố. Chỉ bấy nhiêu thôi mà sao thấy vui đến thế. Niềm vui tươi mới này đang đẩy tâm trạng tôi lên cao vút. Đúng lúc đó, đột nhiên có bóng người chắn ngang đường đi của chúng tôi.
"Chào hai cô em~"
"Đi chơi với bọn anh không?"
Đó là hai gã thanh niên vạm vỡ. Nhìn có vẻ là học sinh cấp ba... hoặc sinh viên đại học gì đó?
"C-cái này... lẽ nào là..."
Đang đi trên phố bỗng nhiên được người khác phái bắt chuyện.
"Là tán tỉnh (Nanpa) trong truyền thuyết đây sao!"
Tôi bất giác mắt sáng rực lên.
"U hầy! Làm sao giờ Kaede! Anh lần đầu tiên trong đời được đào hoa thế này đấy~~~~~!"
"Bị đàn ông tán tỉnh mà chị cũng thấy vui sao?"
Em gái dành cho tôi một cái nhìn đầy khinh bỉ.
"Thú thật là cũng hơi phức tạp! Nhưng đây là một trải nghiệm mới mẻ mà! Oa oa oa, hóa ra người ta nói mấy câu này thật luôn á~!"
Đang mải mê quan sát đám đàn ông kia thì cổ tay tôi bị nắm chặt.
"Này, cô đùa giỡn bọn tôi đấy à?"
"À, xin lỗi."
Tôi lỡ bày ra cái thái độ như thể đang đi xem thú trong sở thú vậy. Bị nhìn bằng ánh mắt đó thì họ cảm thấy khó chịu cũng là điều dễ hiểu.
"Thấy lỗi thì đi theo bọn này đi."
"Hừm, cái đó thì từ chối nhé!"
Tôi cũng có đi tập gym đàng hoàng đấy. Để cho con gái thích mình mà — dù chẳng có tác dụng gì mấy. Tôi định hất bàn tay đang nắm chặt kia ra, nhưng── ──Ơ kìa, cái gã này khỏe hơn mình à. Thất bại thảm hại. Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra.
"Cái...!"
Cơ thể này yếu đi kinh khủng vậy sao!? Đùa à... con gái vốn dĩ không có chút sức mạnh cơ bắp nào thế này sao...? Tôi chết lặng. Có lẽ tưởng tôi đang sợ hãi, đám đàn ông kia nhếch mép cười đắc ý và lấn tới. Thế nhưng, đúng lúc đó.
"Hự...!"
Thay cho tôi, Kaede đã mạnh bạo gạt tay gã kia ra.
"Với người này..."
Em ấy đẩy mạnh đối phương ra, đứng chắn giữa tôi và đám đàn ông.
"Đừng có chạm vào."
Ánh mắt sắc lẹm như tung đòn kết liễu.
"G-gì mà căng thế em gái...!"
Kết quả là em ấy đã xua đuổi được đám tán tỉnh một cách ngoạn mục. Cứ như một vị anh hùng trong truyện tranh thiếu nữ vậy. Được em gái bảo vệ. Nếu là Yasumi Chiaki của ngày hôm qua, chắc chắn tôi sẽ thấy đó là một sự nhục nhã. Nhưng tôi của ngày hôm nay lại không nghĩ như vậy. Chỉ là, chỉ là...
"Bạn Yasumi... chị có sao không?"
"... Ừ-ừm."
Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa trước một Kaede đã cứu mình cực kỳ ngầu lòi. U oa... oa... Gì thế này... ngực mình... Cái cảm giác mặt nóng bừng lên như bị say nắng này, so với lần đầu được tán tỉnh thì còn tươi mới hơn gấp bội. Cơn đau nhói mãnh liệt ở lồng ngực này hoàn toàn khác xa với sự rung động mà tôi hằng tưởng tượng. Tôi đã không thể nhận ra bản chất thực sự của nó. Tôi sụt sịt, nước mắt bỗng rơi.
"Này... chị sợ đến thế sao? Thôi mà... Yasumi, đừng khóc... làm sao giờ."
"... Không phải, không phải vì chuyện đó đâu."
Không phải vì sợ hãi, không phải vì an tâm, cũng chẳng phải vì nhục nhã.

Lý do là gì tôi cũng chẳng rõ. Thế nhưng nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng,
"Á... cánh tay sưng lên rồi kìa. Phải chườm lạnh thôi. Đưa túi xách đây cho em... chị đi nổi không?"
Những tiếng gào thét không thành lời cứ thế sục sôi trong tâm trí tôi.
Sau đó, tôi đã về đến nhà bằng cách nào... tôi cũng không nhớ rõ nữa. Bởi lúc đó đầu óc tôi cứ lơ mơ như đang ở trong một giấc chiêm bao vậy.
"Chà chà... đúng là nằm ngoài dự tính quá mức rồi đấy."
Chị Yuuko đứng đón chúng tôi ở huyền quan, đôi mắt mở to tròn xoe đầy kinh ngạc.
"Hai đứa... lại nắm tay nhau đi về cơ đấy. Tình huống này là sao đây. Ngày đầu tiên đi học mà đã rủ nhau đi nhậu nhẹt làm hòa rồi à?"
"L-Làm gì có chuyện đó chứ... Đây chỉ là biện pháp bất khả kháng thôi."
Được hỏi đến, Kaede siết chặt lấy bàn tay đang thẫn thờ của tôi và phân trần.
"Chuyện là, Yasumi... bỗng nhiên thấy không khỏe."
"Hừm..."
Chị Yuuko ghé sát mặt nhìn vào vẻ thẫn thờ của tôi, rồi đưa mắt nhìn theo chiếc taxi vừa lăn bánh rời đi ngoài cổng.
"Vậy nên hai đứa đi taxi về."
"Đúng là vậy. Em nghĩ thay vì đưa đến bệnh viện thì nên cho chị Yuuko xem thì hơn."
"Quyết định sáng suốt đấy. ...Thế nhưng, chuyện này... này, Chiaki."
Chị Yuuko khẽ thì thầm vào tai tôi.
"Chẳng phải em từng đắc chí bảo rằng ước mơ là được con gái yêu thích, và mục tiêu đầu tiên chính là Kaede sao?"
── Chị Yuuko đã hỗ trợ nhiệt tình quá rồi đúng không?
Nếu là tôi khi tỉnh táo, hoặc là tôi của sau này, chắc chắn tôi đã lớn tiếng phủ nhận rằng "Không phải! Không phải thế này!". Rằng "Tôi muốn làm cho Kaede phải rung động vì tôi cơ!". Thế nhưng tôi của hiện tại chỉ biết ngẩn ngơ trước thứ cảm giác lần đầu nếm trải. Cuộc sống cấp ba của anh em song sinh chúng tôi. Đêm đầu tiên đáng nhớ ấy đã trôi qua như thế...
Rất nhanh sau đó, buổi sáng ngày thứ hai của cuộc sống học đường đã tới. Hoặc có thể nói cách khác: buổi sáng ngày thứ hai sau khi biến thành con gái.
"Ưm~~~~~~~~~~~~~~~~! Ngủ ngon quá đi mất!"
Nào, hôm nay cũng phải cố gắng thôi! Ánh nắng xuân len lỏi qua rèm cửa. Một bầu không khí thật thanh bình. Không hiểu sao ký ức ngày hôm qua... kể từ lúc đi mua sắm xong cứ mơ mơ màng màng. Ừm! Có cảm giác là không nên suy nghĩ quá sâu xa thì hơn! Tận hưởng cảm giác mềm mại của bộ đồ ngủ mới tinh, tôi tiến về phía bồn rửa mặt để vệ sinh cá nhân và rồi──
"...A."
"...!"
Tôi chạm mặt ngay với Kaede.
"Chào buổi sáng, Kaede!" Tôi cất lời chào thân thiện như mọi khi. Nếu là Kaede như bình thường, chắc chắn em ấy sẽ phớt lờ hoàn toàn hoặc tặng cho tôi một cái nhìn lạnh lẽo. Thế nhưng, Kaede của ngày hôm nay thì sao?
"...Cơ thể chị... ổn rồi chứ?"
Dịu dàng quá! Khác hẳn mọi khi luôn! Tại sao vậy? Trong đống ký ức đã mất kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...? Tôi hơi run rẩy đáp lại:
"À, ừ... cực kỳ khỏe mạnh."
"Vậy sao."
Buông một câu lạnh nhạt, Kaede lướt qua tôi. Giọng nói hững hờ đó vốn đã quá đỗi quen thuộc... Nhưng trái lại, nó làm tôi thấy an tâm lạ lùng.
Sau đó là bữa sáng tại phòng khách. Việc nấu nướng nhà Yasumi được chia theo ca. Thực đơn sáng nay là món salad và súp do chính tay em gái làm. Chị Yuuko vốn thường xuyên không về nhà nhiều ngày liền, nhưng từ hôm nay, cơ hội để cả nhà cùng ăn uống chắc sẽ nhiều hơn.
"Oáp... Nếu là bình thường thì giờ này chị mới bắt đầu đi ngủ đấy. Không ngờ đến tuổi này rồi còn phải đi học lại... đời đúng là không biết đâu mà lần."
Chị ấy vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa lẩm bẩm. Trong bữa ăn, Kaede hoàn toàn không nói năng gì. Em ấy rời nhà đi trước như thể muốn né tránh tôi. Thực ra tôi đã định dùng vũ lực để ép em ấy đi học cùng rồi đấy. Lý do tại sao chuyện đó không thành hiện thực là vì...
"Hừ... hừ... chết tiệc, cái thứ gọi là áo lót này...! Sao mà phiền phức thế không biết!"
"Chiaki, em... vụng thối vụng nát đến mức không tưởng tượng nổi đấy. Cái thứ này chỉ cần mặc vào là xong thôi mà."
Không không, tình hình của em nó khác hoàn toàn chứ. Về mặt kích cỡ này... Rồi cả độ dễ mặc nữa... chẳng phải là... khác xa sao? Chị Yuuko khi mặc áo lót... đâu có bị cái kiểu... nảy tưng tưng rồi tràn ra ngoài... đúng không? Tất nhiên, tôi không đời nào dám thốt ra cái câu liều mạng đó, nhưng: "Gào, chị làm giúp em đi!"
"Thật là, hết cách với em luôn..."
Xem ra những ngày tháng tu luyện vẫn còn dài phía trước.
Và thế là. Sau khi chật vật sửa soạn xong xuôi, tôi khoác lên mình bộ đồng phục có kích cỡ lớn hơn hôm qua một chút. Giống như bộ mặc hôm lễ khai giảng, đây cũng là bộ đồ mượn tạm từ nhà trường. Chắc phải mất vài ngày nữa bộ đồng phục đặt riêng vừa vặn với tôi mới được gửi tới. Tôi rảo bước đi học trên con đường rợp bóng cây phong.
"Chào buổi sáng mọi người!"
Tôi bước vào lớp 10A1 với lời chào đầy năng lượng. Vì hôm qua có quá nhiều chuyện xảy ra, nên đây mới chính thức là lần đầu tôi diện kiến các bạn cùng lớp.
"Chào buổi sáng!"
"Chào bạn Yasumi, buổi sáng tốt lành!"
"Hôm qua bài phát biểu của bạn đỉnh lắm đấy!"
Cả nam sinh lẫn nữ sinh đều phản ứng cực kỳ nồng nhiệt. Đến mức chính tôi cũng thấy lúng túng.
"Ồ...?"
Có khi đây là buổi sáng thân thiện nhất trong căn phòng học từ trước đến giờ trong đời tôi cũng nên. Dĩ nhiên hồi cấp hai, khi còn là nam giới, Yasumi Chiaki cũng là một Hội trưởng học sinh được toàn trường kính nể. Dù về mặt tình cảm thì chẳng hề đào hoa chút nào, cũng không được ai tỏ tình, hay nhận được những bức thư ngọt ngào, hay tiếng reo hò phấn khích... mấy cái chuyện lãng mạn đó là hoàn toàn không có! Không có một tẹo nào luôn! Ở đây mà kể lể dài dòng quá thì cũng không hay nên tôi không thể nói rõ căn cứ, nhưng tôi tự tin là mình được mọi người yêu mến. Bởi vì tôi là người đàn ông số một Nhật Bản mà.
Thế nhưng... thế nhưng mà. Những học sinh từng bắt chuyện với "tôi" của ngày xưa không hề nở nụ cười hạnh phúc đến mức này. Ngay lần đầu gặp mặt mà đã cảm nhận được cái sự 'Ồ, hình như mình đang cực kỳ được yêu thích thì phải?' một cách mạnh mẽ thế này là chuyện chưa từng có.
"Đây... đây chính là sức mạnh của mỹ thiếu nữ sao?"
Kinh thật. Hì... hì hì, ha ha ha! Tuyệt vời! Chẳng phải là quá áp đảo sao! Đây chính là sức tâm mê của tôi phiên bản mới, New Chiaki...! Nói cách khác, Ngoại hình - chính là - Sức mạnh! Đây chính là quy luật tuyệt đối của thế giới này...!
"Thật là, cái đứa Kaede đó cứ hù dọa mình mãi..."
Nào là mọi người sẽ nghĩ chị là con ngốc đi diễn thuyết mà không mặc áo lót── làm tôi cũng thấy hơi lo lắng một chút. Hóa ra chẳng có vấn đề gì cả── trái lại, mới ngày đầu tiên mà tôi đã có vẻ như sắp độc chiếm sự chú ý của cả lớp rồi. Cục cục cục... hì hì hì... Nào, hãy nhìn cho kỹ đây Kaede! Đứa em gái đồng thời là đối thủ truyền kiếp của tôi! Lớp 10A1 này sẽ không thuộc về em── mà sẽ bị thống trị bởi tôi, Yasumi Chiaki đại nhân!
"Mọi người ơi, một lần nữa chào mọi người── mình là Yasumi Chiaki! Mong mọi người giúp đỡ nhé!"
Trong tiếng chào đón nồng nhiệt, tôi tiến về phía chỗ ngồi đã được thông báo từ trước. Nhân tiện thì chỗ của tôi nằm ngay phía sau chếch một chút so với chỗ của Kaede──
"Kaede-sama! Ờm... em... em đã luôn ngưỡng mộ bạn từ lâu rồi!"
Vừa vào đã thấy có bạn nữ tỏ tình ngay lập tức rồi kìa! Hả? Hả? Hả? Lại còn để người ta gọi mình là 'Kaede-sama' nữa chứ! Không thấy xấu hổ à? Tôi nhìn em ấy với ánh mắt đầy thù hằn. Kaede mang một vẻ lẫm liệt như thể có cả hiệu ứng hoa hồng đỏ rực nở rộ xung quanh:
"Cảm ơn bạn. Bạn đã biết tôi từ trước rồi sao?"
"A, lần đầu gặp mà em đã đường đột thế này cho em xin lỗi ạ! Năm ngoái, khi đi thi đấu liên trường... em đã nhìn thấy bạn..."
"Ra vậy... thảo nào tôi thấy bạn trông rất quen mắt."
Kaede nở một nụ cười dịu dàng với cô gái đang luống cuống kia. Chỉ bấy nhiêu thôi mà đối phương đã đỏ bừng mặt như sắp bốc cháy đến nơi. Và rồi,
"Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ♡"
Một tiếng hét ngọt ngào đầy phấn khích. Thứ mà tôi chưa từng một lần được tận hưởng trong suốt cả cuộc đời. Nhân cơ hội đó, đám con gái bắt đầu tụ tập xung quanh Kaede. Nào là "A, cậu thật là quá đáng khi độc chiếm bạn ấy nhé!" rồi "Cả tớ nữa, cả tớ nữa!". Thậm chí "Kaede-sama, em sẽ lập fan club cho bạn!". Cái gì vậy trời? Tôi còn không về chỗ ngồi được đây này?
"Hừ lừ lừ lừ lừ....................!"
Tôi nghiến răng, tay bấu chặt vào cổ áo sơ mi. ... Trong lòng bắt đầu thấy bực bội rồi đấy. Cái cảm giác thất bại quen thuộc này...
"Mong mọi người giúp đỡ trong một năm tới nhé."
Kaede chỉ cần chào một câu như thế thôi mà tiếng hò reo vang dội cứ như trong một buổi trình diễn của thần tượng vậy. Bỏ mặc tôi sang một bên, Kaede đang định thống trị hoàn toàn cái lớp học này. Y hệt như hồi cấp hai vậy.
"Kh-Không thể nào..."
Chẳng phải cả hai đã cùng trở thành siêu cấp mỹ thiếu nữ, điều kiện đã công bằng rồi sao...? Thật không thể chấp nhận được... tại sao cái đứa đó lại đào hoa với đám con gái đến thế cơ chứ! Rõ ràng nó còn chưa làm cái gì cả mà! Tại sao nó lại nổi tiếng hơn cả tôi, người đã có một bài phát biểu cực ngầu chứ? Vô lý hết sức! Nó dùng ma thuật "quyến rũ" à? Hay là nó đang tiết ra cái loại Pheromone chỉ có tác dụng với con gái vậy!
"Kaede-san, bọn mình cũng mong được bạn giúp đỡ!"
"Tớ thấy thật may mắn khi được học cùng lớp với Kaede-sama!"
"Cho tôi xin lỗi... vì tôi hơi ngại... nên mọi người đừng chạm vào người tôi quá nhiều..."
"Cái vẻ hay thẹn thùng đó cũng đáng yêu quá đi mất ~~~~~ ♡"
Gào, sao mà hôm nay mình thấy khó chịu hơn mọi khi thế này! Tôi đang phồng má bực bội quan sát cái cảnh tượng 'Tân Fan Club Yasumi Kaede' được thành lập thì...
"Mà này, tớ đã thắc mắc chuyện này suốt từ hôm qua rồi!"
"Trong lớp mình có tận hai người họ Yasumi đúng không?"
Bất ngờ, chủ đề câu chuyện bỗng xoáy sang cả tôi.
"Chuyện đó là..."
Vẻ mặt hoàng tử của Kaede xuất hiện một vết nứt nhỏ. Với bầu không khí kiểu 'thật chẳng muốn giải thích chút nào', em ấy đáp:
"Bọn tôi là chị em họ."
"Tụi mình đang sống chung một nhà đấy."
Tôi hùng dũng chen ngang vào đám đông. Tôi thản nhiên đứng cạnh Kaede rồi đặt tay lên vai em ấy:
"Mối quan hệ chẳng khác gì chị em ruột thịt luôn."
"Đúng không, Kaede?"
"................"
Sao lại trưng ra cái bộ mặt chán ghét đó hả? Xung quanh vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt ngay khi tôi xuất hiện. Mọi người chắc đang chờ xem Kaede sẽ trả lời thế nào. Kaede ngập ngừng một hồi rồi khẽ gạt bàn tay đang đặt trên vai mình ra. Đúng cái kiểu gạt đi một hạt bụi bẩn bám trên vai vậy. Và rồi:
"Với... bạn Yasumi này, cũng giống như mọi người thôi, tôi cũng vừa mới gặp lần đầu. Liệu có thể trở thành mối quan hệ như chị em hay không thì... vẫn chưa biết được. Nhưng tôi mong rằng... chúng ta có thể cùng nhau trải qua một cuộc sống học đường tốt đẹp."
Em ấy không muốn thừa nhận là thân thiết với Yasumi Chiaki. Và trên hết, em ấy muốn kết thúc chuyện này một cách an toàn nhất.
Lựa chọn từ ngữ của Kaede khiến ý đồ của em ấy truyền đến tôi (chỉ mình tôi thôi!) một cách cực kỳ mãnh liệt. Hừm, đúng là đồ hay thẹn thùng mà. Dĩ nhiên, ý đồ của Kaede chẳng thể nào truyền đến các bạn trong lớp được. Bầu không khí lại trở nên náo nhiệt như cũ.
"Oa~ Nhìn hai người đúng kiểu chị em mỹ thiếu nữ luôn đó ♪"
"Một phép màu khi cả Hoàng tử và Công chúa cùng xuất hiện trong một lớp..."
"Mà nè, sao bạn lại gọi là Yasumi-kun vậy, thú vị quá đi!"
Hàng loạt phản ứng khác nhau nổ ra. Nhân tiện, về việc Kaede gọi tôi là 'Yasumi-kun' giống như gọi con trai, thú thật là tôi đã khá lo lắng... nhưng hóa ra nó lại được chấp nhận chỉ bằng một câu 'thú vị quá'. Nữ sinh cấp ba bộ dễ dãi thế sao?
"Vì có hai người cùng họ nên tớ cứ phân vân không biết nên gọi thế nào cho phân biệt được đây."
"Gọi là 'Kaede-sama' và 'Yasumi-kun' chắc là ổn rồi nhỉ?"
Nếu cứ để mặc thì chắc chắn mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như vậy. Tôi vội vàng can thiệp:
"Đừng gọi như thế."
"Ơ, tại sao cơ?"
"Chuyện đó là... ờm... vì đó là 'cách gọi đặc biệt' mà tôi chỉ cho phép một mình Kaede gọi thôi."
Tôi đưa ra một cái lý do cực kỳ qua loa cho phù hợp với phong cách nữ sinh.
"Thế nên mọi người hãy gọi tôi là Chiaki-sama──"
"Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!"
Gào, màng nhĩ tôi sắp rách đến nơi rồi. Lời tôi định nói tiếp theo dễ dàng bị vùi lấp bởi tiếng hò reo của đám con gái.
"Là 'cách gọi đặc biệt' kìa! Thật là cảm động quá đi (Emo)!"
"Vậy thì những kẻ thường dân như bọn tớ sẽ gọi bạn là Chiaki-chan nhé!"
"Rất mong được giúp đỡ nhé Chiaki-chan~"
"... À, ừ... mong... giúp đỡ."
Đến cả một kẻ vốn hay bị bảo là 'tăng động quá mức' như tôi mà cũng không thể theo kịp cái sự siêu-tăng-động của đám nữ sinh này... Dù đã nỗ lực kháng cự nhưng cuối cùng danh xưng của tôi ở trường đã bị chốt hạ là 'Chiaki-chan'... Sự tò mò của đám con gái trong lớp vẫn chưa hề thuyên giảm, những câu hỏi cứ thế tiếp nối.
"Bài phát biểu lúc khai giảng ấy, ý nghĩa thực sự là gì thế!?"
"Bạn đang tìm bạn trai hả~?"
"Hình như bạn còn bảo là bạn gái cũng được mà đúng không."
Đứa nào đứa nấy đều tấn công dồn dập khiến tôi phát hoảng... Nhưng riêng chuyện này, tôi phải nói cho thật rõ ràng. Cũng là để thực hiện hóa ước mơ của mình nữa.
"Tôi chưa từng biết yêu là gì. Thế nên, lên cấp ba tôi muốn tích cực yêu đương."
"Hừm hừm."
"Ra là vậy."
Đám con gái bắt đầu tỏ thái độ lắng nghe. Ngoan ngoãn thế là tốt. Tôi khẽ liếc nhìn thì thấy đám con trai cũng đang vểnh tai lên hóng hớt.
"Vì chưa từng biết yêu nên tôi cũng không rõ đối tượng tình cảm của mình là ai. Dù hiện tại tôi là con gái..."
Bởi vì vốn dĩ tôi là đàn ông mà.
"Nhưng biết đâu tôi lại rung động trước một cô gái thì sao."
"Hà~"
"Hóa ra đó là lý do của bài phát biểu đó sao~"
Tốt lắm, có vẻ tôi đã bổ sung thông tin cho bài phát biểu một cách suôn sẻ.
"Vì vậy, hãy ủng hộ một người đang trên hành trình tìm kiếm mối tình đầu như tôi nhé."
Tôi đang tuyển người yêu đấy! Mọi người cứ việc chiều chuộng tôi đi! Tôi nói với ý đồ như vậy, nhưng phản ứng của các bạn cùng lớp lại khá mờ nhạt. Cả nam lẫn nữ đều đồng loạt thốt lên 'Hà~' với vẻ mặt ngẩn ngơ, kiểu như đang nghe chuyện của một thế giới nào đó chẳng liên quan gì đến mình vậy. Mấy người này hoàn toàn không có ý thức mình là người trong cuộc gì cả. Trong khi toàn bộ học sinh trong trường đều là ứng cử viên sáng giá cho vị trí người yêu của Yasumi Chiaki đại nhân này cơ mà.
Tuy nhiên, lý do cho thái độ đó đã nhanh chóng lộ diện. Bởi vì một bạn nữ đã thay mặt cả lớp nói ra một câu như thế này:
"Thế thì tốt quá rồi còn gì, Chiaki-chan."
"Hử? Sao lại tốt?"
"Chẳng phải bạn đang sống chung với người ngầu nhất trường sao?"
"................................"
"Mối tình đầu chắc sẽ sớm xuất hiện thôi đúng không?"
"...................................................................................................."
Dù đang trong cuộc hội thoại nhưng tôi đã đột ngột đứng hình, không thể cử động suốt sáu mươi giây đồng hồ. Mười giây đầu tiên là vì cái suy nghĩ đó nằm ngoài mọi sự tưởng tượng của tôi. Bốn mươi giây tiếp theo là vì tôi lỡ tưởng tượng cảnh mình và Kaede trở thành một cặp đôi mặn nồng, khiến tinh thần bị quá tải một cách bí ẩn. Và mười giây cuối cùng là... tôi đã thấu hiểu.
Thì ra mọi người trong lớp hoàn toàn không có ý tưởng rằng một mỹ thiếu nữ cấp độ vũ trụ như Yasumi Chiaki-chan lại có thể trở thành người yêu của họ. Họ đang theo cái luồng suy nghĩ rằng một mỹ thiếu nữ hệ hoàng tử siêu cấp như Kaede mới là người xứng đôi nhất với tôi. Chuyện này không ổn. Không ổn chút nào... Bản kế hoạch tương lai về việc tôi sẽ cực kỳ đào hoa trong lớp đang dần sụp đổ...
Mồ hôi lấm tấm trên trán, cảm giác khủng hoảng trong tôi ngày một lớn. Mặc kệ tôi đang lo sốt vó, Kaede lặng lẽ đứng dậy.
"Xin lỗi. Tôi xin phép ra ngoài một lát."
Em ấy mang theo hiệu ứng hoa hồng trên lưng, tiến về phía cửa lớp.
"... Mối quan hệ giữa tôi và bạn Yasumi sẽ không bao giờ trở thành như mọi người nghĩ đâu."
"Chuyện chị ấy rung động vì tôi... là điều không thể xảy ra."
Em ấy thì thầm với ánh mắt mang mác buồn rồi rời đi đâu đó. À... Nhìn cái bóng lưng rời đi thì ngầu thật đấy... Nhưng chắc chắn là vì bị đám con gái vây quanh nên em ấy lại bị mọc cái đó ra rồi chứ gì. Này... em không thấy mình thiếu tiết chế quá sao...? Cái biểu cảm lo lắng cho vùng hạ bộ của em gái tôi lúc này, không biết... Trong mắt các bạn cùng lớp trông nó sẽ như thế nào đây.
"Cái sự trái ngang này thật là cao quý..."
"Kaede-sama... thật là đau lòng quá mà..."
"Thật là cảm động quá đi!"
Có vẻ như họ đang nhìn thấy một thứ gì đó hoàn toàn khác với những gì tôi đang nghĩ. Cái đám này bị làm sao thế không biết. Và rồi, ngay khi Kaede vừa ra khỏi lớp, một bạn nữ khác lại bước vào.
"Chào buổi sáng cả nhà~!"
Cô gái mặc đồng phục có chút phá cách ấy đang tỏa ra một nụ cười quyến rũ cùng hương sắc ngào ngạt, tiến thẳng về phía tôi. Một thân hình phổng phao không giống tuổi mười lăm chút nào. Hào quang tỏa ra chói lọi chẳng thua kém gì những người nổi tiếng. Sự phóng khoáng và giáo dưỡng tốt cùng tồn tại một cách hài hòa, đúng chuẩn phong thái của một nữ sinh đứng đầu cấp bậc trong lớp. Một kiểu mỹ thiếu nữ thu hút nam giới cực mạnh, khác hẳn với kiểu quyến rũ phái nữ đầy lẫm liệt của Kaede.
Tôi thấy cô ấy cực kỳ quen mặt. Cô ấy dừng lại trước chỗ tôi đang ngồi, rồi đột ngột thu lại nụ cười. Cô ấy quay lưng về phía mọi người, lạnh lùng nhìn xuống tôi, nói nhỏ chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy──
"Nè... bạn kia, ra gặp tôi một chút đi."
Định bắt nạt tôi sao? Tôi vừa đi theo vừa cảm thấy vô cùng háo hức khi bị dẫn vào nhà vệ sinh nữ vắng người. Tôi biết ngay khoảnh khắc này chính là thử thách lớn nhất trong ngày thứ hai làm nữ sinh cấp ba. Biết là vậy, nhưng cái cảm giác phấn khích vì được trải nghiệm thực tế kiểu: 'Oa~ đây đúng là cái cảnh trong truyện tranh mình hay xem nè!' 'Hóa ra mấy cái diễn biến này có thật luôn hả!' ... khiến tôi không thể kìm lòng được. Chắc chắn đôi mắt tôi lúc này đang lấp lánh đầy hào hứng cho xem.
"... Sao trông bạn có vẻ vui thế nhỉ?"
Cô nàng 'bắt nạt' kia nghi ngờ nhìn tôi── nói 'bắt nạt' thì cũng không đúng cho lắm. Chắc chắn cô ấy không phải vì muốn bắt nạt tôi mà mới làm chuyện này.
"Kh-không có chuyện đó đâu."
"Hừ, mà thôi... sao cũng được."
Nếu tôi nói thế này liệu cô ấy có nhận ra không nhỉ? Cô ấy là Nishiarai Mei.
"... Thế, rốt cuộc bạn là ai?"
Là cô bạn thanh mai trúc mã thấu hiểu về anh em song sinh chúng tôi nhất. Và dưới thời kỳ Yasumi Chiaki làm Hội trưởng học sinh hồi cấp hai, cô ấy chính là Phó hội trưởng── Người cộng sự đáng tin cậy nhất của tôi.
Tôi nửa muốn lấp liếm, nửa lại tò mò, bèn thử hỏi cô cấp dưới cũ một câu:
"Chẳng phải cậu ấy là một Hội trưởng học sinh siêu đẹp trai, được toàn trường ngưỡng mộ sao?"
"Cậu ta bị gọi là 'Tên ngốc điện hạ' (Baka-dono) đấy."
"Hả............ Thật luôn?"
Lần đầu tiên tôi nghe thấy cái danh hiệu này luôn đấy?
"Mà, việc cậu ta được mọi người yêu quý thì chắc chắn không sai rồi. Kiểu như một con Gấu Koala biết làm việc ấy?"
"H-H-Hừm m m...... Ra là vậy sao...... Hình tượng công chúng trong trường lại là Gấu Koala...... Thậm chí còn không được tính là họ Người nữa......"
Trong khi Kaede thì được gọi là 'Hoàng tử băng giá' hay đại loại thế... Thế... thế này là thế nào chứ............ Mọi người ơi! Tuy đường đột nhưng cho tôi dùng một ví dụ thế này! Cảm giác như bạn vừa nạp một đống tiền vào chơi quay số (Gacha) trong game nhưng kết quả là thất bại thảm hại, trắng tay sạch túi, vậy mà...... Vẫn không tài nào cam tâm bỏ cuộc được. Mọi người đã từng trải qua cảm giác đó chưa? Tôi chính là đang cảm thấy như vậy lúc này đây. Tôi cố nén nước mắt, hỏi tiếp như thể đang cố "quay số" thêm lần cuối:
"Tớ nghe nói là Chiaki siêu cấp đẹp trai nhưng lại chẳng hề đào hoa chút nào............"
"Bạn có biết lý do tại sao không?"
"Vì cậu ta ngốc chứ sao."
Cái con bé này! Hãy nhớ mặt tôi đấy!
"... C-Cậu ấy học giỏi nhất khối, lại còn thắng áp đảo trong kỳ bầu cử Hội học sinh cơ mà......?"
"Đáng tiếc là việc thông minh, có năng lực với việc là một tên ngốc hoàn toàn có thể tồn tại song song trong cùng một con người."
"Hự lừ lừ......"
Dù là người theo chủ nghĩa không bao giờ hoảng loạn, nhưng lúc này tôi cảm thấy tinh thần như đang bị trúng liên hoàn đấm vào bụng vậy.
"N-Nhưng mà! Dù thế nào thì việc chưa từng được tỏ tình một lần nào cũng vô lý quá không!? Cậu ấy ngầu hơn hẳn mấy cái cậu thần tượng ngoài kia cơ mà! Nếu có một chàng trai tuyệt vời như thế ở cùng trường, chẳng lẽ không có nổi một cô gái nào kiểu 'Em thích anh Chiaki!' xuất hiện sao? Như vậy có phải quá bất công không?"
"Sao bạn lại cuống cuồng lên thế hả!?"
"Im đi! Đây là điều kiện trao đổi! Tôi đã chỉ cho bạn đủ thứ rồi, giờ đến lượt tôi phải được nghe chứ!"
"Tại sao lại 'không có một cô gái nào đem lòng yêu mến Chi-kun' hả......"
Mei khẽ cười một cách tinh quái rồi nháy mắt:
"Với những cô nàng có ý định dại dột đó, tôi với tư cách là Phó hội trưởng đã rất có trách nhiệm khi chỉ ra 'Lý do tại sao không nên hẹn hò với tên Hội trưởng ngốc đó' cho họ nghe."
"... C-Cậu...... cậu............"
"Tôi đã dập tắt mọi ảo tưởng trước khi có bất kỳ nạn nhân nào xuất hiện!"
Mei tỏ vẻ cực kỳ mãn nguyện như thể vừa làm được một việc đại nghĩa giúp đời vậy.
"Hóa ra thủ phạm là cậu sao──!"
"Oa! Cái gì thế!?"
Mei giật mình khi bị tôi túm lấy cổ áo. Có vẻ như sau khi biến thành cơ thể con gái, tôi không còn kiềm chế được cảm xúc của mình nữa. Tôi vừa run rẩy bàn tay đang túm cổ áo em ấy vừa nghẹn ngào:
"Hức hức............! Quá đáng...... quá đáng lắm luôn............!"
"Đ-Đừng có đột nhiên khóc thế chứ! Chẳng hiểu kiểu gì luôn!"
Đúng lúc những giọt nước mắt tôi hằng kìm nén vỡ òa ra thì──
"Hai người đang làm cái gì thế hả."
Cánh cửa bật mở đầy mạnh mẽ, cứ như có một trận bão tuyết vừa tràn vào phòng vậy. Ngay khi tôi vừa rơi nước mắt, Kaede đã xuất hiện. Em ấy nhìn quanh phòng với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Nghe bảo chị bị Mei lôi đi, tôi vội vàng đuổi theo ngay, hóa ra là thế này đây?"
Tôi lao tới ôm chầm lấy cánh tay em gái như tìm chỗ dựa, rồi chỉ tay vào kẻ thủ phạm đã biến tuổi thanh xuân của tôi thành một màu xám xịt:
"Kaede ơi~! Anh bị con bé này bắt nạt~~~~!"
"Cái gì cơ cơ cơ cơ cơ cơ cơ cơ cơ!?"
Mei mở to mắt đầy kinh ngạc. Kaede lườm cô ấy một cái sắc lẹm rồi gọi tên:
"Mei?"
Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ làm Mei sợ rúm ró, cô ấy giơ hai tay lên như đầu hàng:
"Không phải, không phải đâu! Mình đã kịp bắt nạt bạn ấy đâu!"
"Vậy tại sao bạn ấy lại khóc?"
"Thì mình chỉ kể chuyện 'đã cứu giúp những cô gái tội nghiệp bị vẻ bề ngoài của tên Hội trưởng ngốc lừa gạt' thôi mà...... thế là bạn ấy khóc luôn."
".................. Hóa ra là một cái lý do còn nhạt nhẽo hơn tôi tưởng gấp trăm lần."
Không nhạt nhẽo chút nào! Tuyệt đối không nhạt nhẽo nhé! Dù hồi đó tôi có yêu đương được hay không thì không nói, nhưng cái 'thành tựu cuộc đời' kiểu 'Hồi cấp hai tôi từng được con gái tỏ tình' là từ giờ tôi không bao giờ có cơ hội đạt được nữa rồi đấy! Khỉ thật...... khỉ thật...... sao chuyện lại thành ra thế này...... Tôi vừa ôm chặt lấy tay em gái vừa rơi những giọt nước mắt đầy cay cú. Đúng lúc đó,
"A, chuyện đó giờ không quan trọng nữa!"
Mei bỗng gào lên với Kaede đầy vẻ cấp bách:
"Kaede! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế hả! Từ hôm qua đến giờ cậu cứ lờ tin nhắn của mình suốt! ...... Chiaki...... Chi-kun...... cậu ấy bỏ mình lại để đi du học...... chuyện đó là nói dối đúng không!?"
"...... Xin lỗi, thực sự là có quá nhiều chuyện xảy ra...... nên tôi chưa kịp giải thích cho cậu."
Vẻ mặt Kaede bỗng trở nên trầm mặc đầy đau buồn.
"Chuyện đó...... bạn Yasumi......"
"Chi-kun làm sao cơ?"
"Anh ấy bị Gấu Koala ăn thịt và đã qua đời ở Úc rồi."
Cái lý do chết chóc kiểu quái gì mà đùa giỡn thế hả──! Không thể tin nổi. Đã là học sinh cấp ba rồi, làm gì có ai lại tin vào cái lời bào chữa ngớ ngẩn thế này──
"Hức...... ức...... hự hự.........! Không thể nào...... sao lại như thế chứ............"
Có người tin thật kìa!? Ơ? Chẳng lẽ, không lẽ nào mình trong mắt mọi người lại là kiểu người có thể chết vì cái lý do đó sao......?
"N-Này...... Kaede, em làm cô ấy khóc rồi kìa......!"
"T-Thì chị bảo em phải làm thế nào chứ...... lúc đó em có nghĩ ra được cái lý do nào ra hồn đâu!"
"Nhưng mà bị Gấu Koala ăn thịt thì quá vô lý rồi...... chúng nó là loài ăn cỏ mà......"
Trong lúc anh em song sinh chúng tôi đang mải mê đối thoại để trốn tránh thực tại thì,
"Hức hức...... hự hự............ Hu oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa oa!"
Mei khóc nức nở, tiếc thương cho cái chết của Yasumi Chiaki.
"Mình...... vẫn còn, vẫn chưa......... kịp nói với tên đó............"
"LÀ MÌNH THÍCH CẬU ẤY MÀ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!"
Xung quanh tôi kể từ hôm qua toàn là những tiếng khóc lóc náo nhiệt. Những giọt nước mắt của tình bạn nồng cháy (và cả tình yêu nữa) đang thiêu rụi lồng ngực chúng tôi vì cảm giác tội lỗi. Tôi và Kaede nhìn nhau rồi cùng gật đầu:
"Mei! Xin lỗi cậu!"
"Bạn Yasumi...... vẫn còn sống."
Và cứ thế...... Vào ngày thứ hai của cuộc sống cấp ba, số người biết được thân phận thực sự của tôi đã tăng thêm một người.
"...... Hả?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
