Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23104

Phần 4 – Chương 2: Tiến về phương Tây - Chương 0727: Chuyện hậu trường

Chương 0727: Chuyện hậu trường

Tàu Skidbladnir rời cảng Ichiban, tiếp tục hướng về phía Tây.

Trên boong tàu là những người vừa thoát khỏi Vương quốc Banban hỗn loạn, giờ mới được bình yên.

Ryo: "Không ngờ họ đoạt lại nhanh thế. Chẳng lẽ Bệ hạ Rakkan biết từ đầu?"

Abel: "Không biết. Có thể không biết thật. Nhưng nếu biết... thì nghĩa là ông ấy dùng thân mình làm mồi nhử Manfredi tạo phản."

Ryo: "Thế thì ghê gớm thật."

Ryo ngạc nhiên trước giả thuyết của Abel.

Thú thật trông ông ấy không giống vị vua táo bạo đến mức đó...

Ngược lại, kẻ cướp ngôi Manfredi trông còn nguy hiểm hơn.

Abel: "Chà, nhờ 'Son-na' của Ryo nhỉ, ma pháp dò thám xung quanh. Nhờ thế mới biết vụ đoạt lại sáng nay."

Ryo: "Vâng, vâng. Cậu đã hiểu sự vĩ đại của Thủy ma pháp chưa?"

Ryo vui vẻ nói.

Thông tin Ryo nắm được đã truyền cho Abel.

Đúng vậy, không ai xung quanh nhận ra.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<'Tiếng Vọng Linh Hồn' quả nhiên tiện thật!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ, dù Kenneth bảo khó sản xuất hàng loạt, nhưng đúng là tiện.>>

Thông qua khuyên tai trái của Ryo và nhẫn của Abel... hai người trao đổi thông tin qua 'Tiếng Vọng Linh Hồn'.

Ryo: "Manfredi trông mạnh mẽ, và thực tế chắc là người lãnh đạo mạnh, nhưng... cảm giác hơi ngạo mạn. Dù ông ta đánh bại Bệ hạ Rakkan một lần là sự thật..."

Abel: "Những kẻ ngạo mạn thường có điểm chung. Trong đầu họ không có khả năng một ngày nào đó mình trở thành kẻ yếu và bị đánh bại."

Ryo: "Thịnh giả tất suy..."

Abel chỉ ra, Ryo nhớ đến câu mở đầu Truyện kể Heike.

Đúng vậy, nhà Heike kiêu ngạo không tồn tại được lâu.

Kiêu căng ngạo mạn ắt sẽ bị đánh đổ.

Lần này không đến một đêm, chỉ vài giờ tình thế đã đảo ngược, cảm giác hơi nhanh quá...

Abel cũng nghĩ thế.

Abel: "Nhưng mà... không thấy suôn sẻ quá sao?"

Ryo: "Vụ đoạt lại ngai vàng ấy hả?"

Abel: "Ừ. Chênh lệch chiến lực... đâu có nhiều?"

Ryo: "Vâng, chênh lệch quân số... không đến mức gấp 10 lần như lúc đảo Niban và Sanban chiếm Hoàng cung ban đầu."

Abel: "Thế mà lại thành công mỹ mãn, tại sao nhỉ?"

Ryo: "Là tại người đó... à không, tại Ma nhân đó."

Ryo nhìn về phía Ma nhân áo đỏ đang vui vẻ ăn bữa sáng muộn cùng thủy thủ đoàn trên boong.

Abel: "Ngài Merlin?"

Ryo: "Vâng. Ngài Merlin đã âm thầm làm chậm chuyển động của binh lính đảo Niban và Sanban."

Abel: "Làm chậm chuyển động?"

Ryo giải thích, Abel nghiêng đầu.

Ryo: "Điều khiển trọng lực... nói thế chắc cậu không hiểu."

Abel: "Cái đó hả, lực ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới này."

Ryo: "Ủa? Sao cậu biết? Chà, đúng là trọng lực là như thế. Miễn là có khối lượng thì sẽ bị ảnh hưởng..."

Abel: "Trước đây Ryo và ông già Ilarion từng nói chuyện đó mà?"

Ryo: "...Bốn năm trước, trước khi nổ ra chiến tranh giải phóng, hồi còn ở Rune nhỉ. Nhớ dai ghê."

Abel: "Vì thấy thú vị mà."

Ryo ngạc nhiên, Abel cười.

Ryo từng giải thích cho Ilarion.

Nhưng thú thật không biết Ilarion có hiểu hết không.

Ryo biết khái niệm 'Trọng lực', nên hiểu việc Ma nhân điều khiển trọng lực.

Chính xác hơn là biết họ gây ra hiện tượng đó, chứ không biết tại sao họ điều khiển được trọng lực.

Vốn dĩ điều khiển trọng lực là việc không thể làm được ở Trái Đất thế kỷ 21.

Thậm chí không ai hiểu chính xác trọng lực.

Trong vật lý học, trọng lực thực sự là trùm cuối, câu đố cuối cùng.

Tại sao nó yếu thế.

Tại sao nó khác biệt so với 3 lực kia.

Vốn dĩ tại sao nó tồn tại...

Bỏ qua những câu hỏi hóc búa của vật lý lý thuyết.

Merlin đi tới chỗ hai người đang nói chuyện.

Merlin: "Cá thịt trắng tẩm bột rán (Karaage) này cũng tuyệt phẩm đấy."

Có vẻ 'Karaage' được làm từ cá tiếp tế ở nước Pishkan hoặc Vương quốc Banban.

Abel: "Tôi muốn hỏi ngài Merlin một chuyện."

Merlin: "Ừm, chuyện gì thế Vua Abel."

Abel hỏi, Merlin cười đáp.

Abel: "Tại sao... ngài giúp lính đảo Ichiban ở Vương quốc Banban?"

Merlin: "Hửm? Có vấn đề gì không? Ta làm lén lút không ai biết mà."

Abel: "Không, không vấn đề gì. Dù có chuyện gì thì ngài Merlin không phải người Vương quốc Knightley nên có thể cãi là không can thiệp nội bộ."

Merlin: "Đúng thế thật. Quả không hổ danh Vua Abel."

Abel trả lời hợp ý, Merlin cười lớn.

Merlin: "Thực ra ta hơi tò mò nên tranh thủ lúc các người đi ăn tiệc đã đi dạo quanh đảo một chút."

Ryo: "Hả..."

Ryo ngạc nhiên.

Cậu không nhận ra Merlin đã rời tàu đi dạo.

Merlin: "Đến đứa con cưng của Tiên Vương cũng không nhận ra, ma pháp của ta vẫn còn dùng được chán."

Ryo: "Vâng, hoàn toàn không nhận ra. Ngài... bẻ cong không gian à?"

Merlin: "Hô, giỏi lắm, đoán đúng rồi."

Merlin ngạc nhiên trước suy đoán của Ryo.

Merlin: "Đi dạo thì thấy một cái đền thờ nhỏ."

Abel: "Đền thờ?"

Merlin: "Kìa, giống mấy cái gọi là 'Đền thờ ẩn giấu' hay 'Thần điện ẩn giấu' ở Vương quốc Knightley ấy."

Abel: "A, có."

Abel gật đầu.

Thần điện Trung ương từ xưa vẫn tìm kiếm những thứ đó.

Thời đại chưa chỉ thờ Nữ thần Ánh sáng như bây giờ, mà còn thờ các vị thần khác... nghe nói thời đó người ta hay tổ chức tế lễ.

Giờ không còn ghi chép vị trí, nên cứ có tin đồn tìm thấy là thế lực Thần điện lại ra yêu cầu mạo hiểm giả đi xác minh.

Hồi làm mạo hiểm giả Abel cũng từng nhận yêu cầu như thế.

Tất nhiên Ryo cũng biết.

Cậu từng tìm thấy cùng nhóm 'Phòng số 10', thậm chí từng cùng Abel bị lôi vào thần điện ẩn giấu do 'ma pháp sư hệ Hắc ám' sử dụng.

Đúng vậy, cuối cùng bị Ác ma Leonor hành cho ra bã...

Merlin: "Cái đó... trước khi con người sử dụng... đúng, là do Superno (Ma nhân) chúng ta xây dựng đầu tiên."

Ryo và Abel: "Hả..."

Ryo và Abel câm nín.

Merlin: "Vốn dĩ được xây ở nơi tụ tập sức mạnh của đất, gọi là địa mạch hay long mạch gì đó. Để Superno chúng ta lấy sức mạnh từ đó. Nhờ sức mạnh đó mà dù thành tro bụi vẫn hồi sinh được."

Ryo: "Đúng rồi... Garwin bị chém nát vụn không nhìn thấy hình thù mà vẫn hồi sinh."

Nghe Merlin giải thích, Ryo nhớ lại và gật đầu.

Ma nhân Garwin bị <Water Jet> chém nát mà vẫn hồi sinh.

Nếu có năng lượng thì có thể tạo ra vật chất.

Công thức E=mc² quen thuộc.

Nhưng tạo ra vật chất nhỏ cũng cần năng lượng khổng lồ... vấn đề là lấy năng lượng khổng lồ đó ở đâu.

Ma nhân Garwin tái sinh từ tro bụi.

Chắc chắn cần năng lượng rất lớn.

Nhưng nếu có nơi tập trung năng lượng đất, và có thể sử dụng năng lượng đó thì...

Merlin: "Trên đảo Ichiban này cũng có đền thờ đó. Gần Hoàng cung. Vì không có Bảo Châu nên con người không tổ chức tế lễ được. Không có cái đó thì con người không lấy được sức mạnh của đất."

Abel: "Bảo Châu?"

Merlin: "Không, đừng bận tâm. Chà, tuy không tế lễ nhưng được quét dọn sạch sẽ lắm. Ta biết người dân ở đây ngày nào cũng dọn dẹp sạch sẽ. Binh lính cũng bảo vệ. Binh lính cũng nhặt lá rụng..."

Merlin khẽ lắc đầu.

Merlin: "Bọn lính từ đảo khác đến đã giết cả lính bảo vệ đền thờ."

Abel: "..."

Merlin: "Con người tranh đấu, kẻ mạnh sống kẻ yếu chết... chuyện thường tình từ xưa đến nay. Ta không quan tâm. Nhưng... xác lính chết bị vứt bừa bãi ở đền thờ."

Abel: "..."

Merlin: "Cái đó làm ta ngứa mắt."

Vừa dứt lời, mắt Merlin nheo lại.

Ryo và Abel nín thở.

Chỉ trong khoảnh khắc, họ cảm nhận được cơn giận của Merlin.

Merlin: "Tất nhiên giờ đền thờ ra sao ta không quan tâm. Ta cũng không định đòi lại, ta sống ở Phương Tây đâu cần nó. Nhưng... khoảnh khắc thấy binh lính bị vứt bỏ, ta thấy giận. Nên ta giúp lính đảo này phản công một chút... thế thôi."

Abel: "Ra vậy, tôi hiểu rồi."

Abel gật đầu.

Cậu lờ mờ hiểu cảm xúc của Merlin.

Việc ông dành tình cảm cho lính đảo Ichiban cũng là điều dễ hiểu.

Họ tôn trọng những gì ông từng trân trọng.

Merlin: "Hành động của ta có gây phiền phức không?"

Abel: "Không, không sao. Ngoài Ryo ra chẳng ai nhận ra đâu."

Abel cười đáp.

Ryo im lặng gật đầu cười.

Cách ba người một đoạn, trên boong tàu, một miếng cá rán từ đĩa lớn bay lên không trung, di chuyển đến trên cái hộp quan tài... rồi biến mất đột ngột.

Hiện tượng kỳ quái lặp đi lặp lại.

Ryo: "Vị sa ngã trong hộp... thích món gà rán (cá rán) nhỉ."

Merlin: "Ừm. Hắn vừa ăn vừa khen gà ngon mà cá cũng ngon."

Ryo: "Tự mình sửa Ma Pháp Thức mà nói thế này cũng kỳ... nhưng cái hộp đó dùng để phong ấn mà."

Merlin: "Đúng thế."

Ryo: "Nhưng nhìn thế nào thì vị đó cũng đâu có bị phong ấn?"

Merlin: "Chà... tùy định nghĩa phong ấn là gì?"

Abel: "Thôi kệ, miễn không ra ngoài quậy phá là được chứ gì?"

Ryo bối rối, Merlin nhún vai, Abel chốt hạ.

Ryo: "Bảo là ở trong hộp thoải mái... Chà, đúng vậy. Mọi chuyện êm đẹp thì tốt rồi."

Ryo kết luận.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!