Ngoại truyện: 'Mì Ramen Cà ri Sữa tươi Miso'
Ryo: "Abel, cậu còn nhớ món Ramen Cà ri hôm qua nói không?"
Abel: "Hửm? À, Ramen Cà ri hả. Cái món nhờ Chân Tổ làm chứ gì. Tôi sẽ gửi thư riêng (Quốc thư)."
Ryo: "V-Vâng. Chuyện bé xé ra to đấy ạ."
Abel hào hứng vốn là Quốc vương Vương quốc Knightley, còn Ryo, người kêu là chuyện bé xé ra to nhưng trong lòng lại thấy vui, là Công tước đứng đầu.
Ryo: "Thực ra, ở vùng đất phía Bắc quê hương tôi còn có món Mì Ramen Cà ri Sữa tươi Miso nữa."
Abel: "Vùng đất phía Bắc quê cậu là cái chỗ hôm qua..."
Ryo: "Khác chỗ Muroran hôm qua. Nhưng có phà nối hai nơi."
Abel: "Phà?"
Abel nghiêng đầu.
Có vẻ cậu không biết phà... cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng Ryo lờ đi chỗ đó.
Ryo: "Mì Ramen Cà ri Sữa tươi Miso Aomori, đây cũng là Soul Food của vùng đó."
Abel: "Cái gọi là món ăn khắc sâu vào linh hồn đấy hả."
Ryo: "Vâng, vâng. Ramen Cà ri thêm Miso và Sữa tươi... thú thật tôi cũng không tưởng tượng nổi vị thế nào."
Abel: "Nhưng đã là Soul Food thì..."
Ryo: "Đúng, chắc chắn là ngon."
Abel nói, Ryo gật đầu mạnh mẽ.
Soul Food được người dân yêu thích lâu đời, đương nhiên là phải ngon.
Abel: "Nhưng cái 'Miso' đó là gì? Sữa thì biết rồi, là Milk chứ gì."
Ryo: "Vâng, là Milk. Đúng rồi nhỉ, cậu không biết Miso."
Trước thắc mắc của Abel, Ryo tỏ vẻ thông cảm.
Cậu không nhớ là từng thấy Miso ở Vương quốc Knightley.
Hồi còn ở rừng Rondo, Ryo từng muốn nấu súp Miso để uống.
Nhưng cậu đành bỏ cuộc vì không tìm thấy nguyên liệu gốc là đậu nành.
Khi bị thổi bay sang Các nước phương Đông, tại trung tâm là Dawei, cậu đã ăn món ăn có cảm giác như dùng Miso... chắc thế.
Nên không phải là nó không tồn tại ở thế giới này...
Ryo: "Chắc là trong mấy món ăn tôi ăn ở Dawei có dùng đấy."
Abel: "Ra vậy. Ở Dawei à... thế thì ở chỗ khác không có sao."
Biểu cảm Abel hơi tiếc nuối.
Cậu cũng tham ăn ngang ngửa Ryo.
Ryo: "Danh hiệu Kiếm sĩ háu ăn đúng là không phải để trưng."
Abel: "Hửm? Cậu nói gì à?"
Ryo: "Không, không có gì."
Ryo lục lại ký ức.
Ryo: "Miso có thể làm tại nhà... chắc thế."
Abel: "Hô hô. Ryo biết cách làm sao?"
Ryo: "Đại khái thôi..."
Chính vì biết nên hồi ở rừng Rondo cậu mới định thử.
Ryo: "Nói ngắn gọn là ngâm đậu nành vào nhiều nước, luộc lên, trong lúc đó trộn men gạo với muối... A! Cần có men gạo."
Abel: "Men gạo?"
Trong kiến thức của Abel không có từ này, tức là nó không phổ biến ở Vương quốc Knightley.
Ryo: "Có lẽ chúng ta phải lên đường tìm men gạo rồi."
Abel: "Cái đó... chẳng phải còn to chuyện hơn việc nhờ hợp tác làm Ramen Cà ri sao?"
Ryo: "Đành chịu thôi. Con đường ẩm thực dài và xa lắm. Tiếp tục đi trên con đường đó nghĩa là chuyện lớn mà."
Abel: "Có cách hay hơn đấy."
Ryo: "Hả? Cách gì?"
Ryo chồm người tới, dí sát mặt vào hỏi.
Abel: "Nhờ Hầu tước Heinlein thu thập thông tin."
Ryo: "Hả..."
Abel: "Khả năng thu thập thông tin của nhà Heinlein đứng đầu Trung tâm. Tốt hơn nhiều so với việc chúng ta đi mò mẫm không đích đến chứ?"
Ryo: "Thật là công tư lẫn lộn."
Ryo mở to mắt lầm bầm kinh ngạc.
Abel: "Thế à, vậy thôi nhé. Dù mất bao nhiêu năm chúng ta tự..."
Ryo: "Không, hãy nhờ Tể tướng Các hạ đi ạ. Nếu phát triển thành công, đây có thể trở thành văn hóa ẩm thực mới của Vương quốc. Tuyệt đối không phải vì tư lợi của chúng ta đâu!"
Ryo thêm vào một cách giải thích mới.
Đúng vậy, nếu có lợi cho dân thì chắc sẽ không bị đàn hặc là dùng cơ quan tình báo cho tư lợi.
Ryo: "Bằng mọi giá phải tìm ra men gạo, biến nó thành văn hóa ẩm thực mới của Vương quốc!"
Abel: "Hình như lúc đầu định làm cái gì gọi là Miso cơ mà?"
Ryo: "A..."
Con đường ẩm thực dường như kéo dài vô tận.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
