Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Ngoại truyện: Hành trình trở về của Abel và Ryo - Chương 0703: Nơi biên ải V

Chương 0703: Nơi biên ải V

Buổi chiều ngày thứ ba kể từ khi Ryo và Abel nhận lời huấn luyện.

Abel: "Họ cũng quen với luồng huấn luyện rồi nhỉ."

Ryo: "Mới 3 ngày nên chưa thấy thực lực tăng lên rõ rệt, nhưng có vẻ nhịp điệu một ngày đã ổn định trong mỗi người."

Cả Abel và Ryo đều hài lòng khi thấy vẻ mặt đầy sức sống của 50 người đang tập luyện.

Lúc đó, ông lão tóc trắng đi tới.

Masuda: "Trông tốt đấy."

Abel: "Ồ, ngài Masuda."

Ryo: "Sư phụ, vất vả rồi."

Lão Masuda vui vẻ bắt chuyện, Abel gật đầu, Ryo chào hỏi.

Masuda: "Hai người dạy giỏi thật. Giỏi hơn ta nhiều."

Abel: "Đâu có..."

Ryo: "Không dám, không dám."

Được Lão Masuda khen, Abel khiêm tốn, Ryo ngượng ngùng.

Masuda: "Thật đấy, nhờ hai người là quyết định đúng đắn. Nghe nói hai người đang trên đường về Vương quốc Knightley, hay là ở lại pháo đài này luôn đi? Làm sư phụ kiếm thuật cũng sống tốt lắm."

Abel: "Cái đó thì không được..."

Ryo: "Vâng, hơi khó ạ..."

Abel và Ryo tất nhiên không có lựa chọn đó.

Ở Vương quốc còn có người đang chờ...

Lão Masuda cũng biết không giữ được nên cười lớn.

Lúc đó, cả ba gần như cùng lúc nhận ra.

Một người vừa bước vào sân tập.

Masuda: "Hửm? Molgar đi họp về rồi à..."

Abel: "Sắc mặt u ám quá."

Ryo: "Mặt đó chắc chắn là cuộc họp không suôn sẻ rồi."

Cả Lão Masuda, Abel và Ryo đều nhận ra vẻ mặt u ám của Tổng đội trưởng Molgar khi trở về.

Molgar: "A, ba người..."

Giọng nói cũng u ám.

Masuda: "Nhìn bộ dạng đó là biết không suôn sẻ rồi."

Lão Masuda nói thẳng không vòng vo.

Quan hệ của hai người cho phép điều đó.

Molgar: "Ừ... không những không nhượng bộ, mà đàm phán tan vỡ chỉ sau một lần. Cả hai bên đều bảo sẽ không gặp lại nữa."

Masuda: "Cái gì."

Abel: "Thế thì..."

Ryo: "Tan vỡ ngay lần đầu sao..."

Molgar suy sụp, Lão Masuda, Abel và Ryo ngạc nhiên.

Bình thường những cuộc đàm phán lớn liên quan đến hàng vạn người thế này, dù không tìm được điểm chung hay sự nhượng bộ ngay thì cũng nằm trong dự tính.

Họ sẽ tìm ra trong lần đàm phán thứ hai, thứ ba.

Nên tan vỡ chỉ sau một lần và tuyên bố không gặp lại nữa là chuyện hiếm... Ryo nghĩ vậy.

Nhưng vốn dĩ cuộc họp này đã có điểm đáng lo ngại.

Ryo: "Chẳng lẽ là do người trung gian?"

Molgar: "Người trung gian? Hình như là... Thứ trưởng phụ trách đối ngoại Khu vực 8 phía Đông của Liên bang các nước Handaloo, ngài Don Le thì phải. Đúng vậy, cảm giác ông ta không tích cực lắm. Có thể vì là lần đầu nên ông ta định để hai bên tự do nói chuyện chăng."

Molgar nhớ lại cuộc họp trả lời Ryo.

Molgar: "Dù thế nào... không gặp lại nữa là gay go to. Hơn nữa là cả hai bên."

Masuda: "Ừm. Nên tôi cũng suy sụp theo."

Abel: "Không, Molgar, đâu phải lỗi của ông?"

Molgar: "Biết là thế... nhưng tham dự cuộc họp quyết định tương lai pháo đài với tư cách người chịu trách nhiệm quân sự mà chỉ biết nhìn nó tan vỡ thì..."

Molgar nói xong thở dài thườn thượt.

Molgar: "Hầu tước Nyusha và Hội trưởng Thương hội Pisek bắt đầu nói chuyện rất bình tĩnh... Thế mà..."

Sau đó, Lão Masuda lôi Molgar đang suy sụp đi uống rượu giải sầu.

Còn lại Ryo và Abel.

Ryo: "Chắc chắn Liên bang giở trò ám muội!"

Abel: "Ám muội gì chứ."

Ryo: "Họ đã làm gì đó để đàm phán tan vỡ!"

Ryo khẳng định.

Abel: "Ví dụ?"

Ryo: "Hả? V-Ví dụ... đúng rồi, cài người của Liên bang vào cả hai bên tham dự, rồi trong cuộc họp chửi bới nhau làm hỏng chuyện."

Abel: "Phe Hầu tước thì không biết, chứ người tham dự bên pháo đài toàn người quen cả mà? Sống cùng nhau trong pháo đài 5 năm rồi."

Ryo: "Nh-Nhưng Abel bảo dân số cỡ Kailady cơ mà? 2, 3 vạn người đấy? Người không quen thì..."

Abel: "Toàn bộ dân pháo đài thì có thể, nhưng người tham gia cuộc họp là tầng lớp lãnh đạo đúng không? Giống như Tổng đội trưởng Molgar. Tầng lớp lãnh đạo thì quen nhau hết chứ."

Ryo: "Hưm."

Bị Abel dùng lý lẽ chặn họng, Ryo nín bặt.

Đúng vậy, 'thuyết âm mưu Liên bang' chỉ là hoang tưởng của Ryo.

Không có căn cứ.

Vốn dĩ không có mặt ở đó nên sao biết tình hình thế nào mà phán...

Dù bác bỏ hoang tưởng của Ryo nhưng Abel vẫn có điều băn khoăn.

Nhận ra điều đó, Ryo tranh thủ cướp lời.

Ryo: "Thuyết âm mưu Liên bang là tôi nói trước nhé! Abel đừng có cướp công."

Abel: "Ai thèm!"

Ryo: "Nhưng vừa nãy cậu đang suy nghĩ gì đó đúng không? Trong tình huống này ngoài việc cướp công tôi ra thì còn gì..."

Abel: "Sao lại suy diễn thế chứ."

Abel ngán ngẩm trước sự hoang tưởng... à không, sự mất kiểm soát của Ryo.

Abel: "Tôi băn khoăn về cái tên Thứ trưởng phụ trách đối ngoại Khu vực 8 phía Đông gì đó."

Ryo: "Ông Don Le á? Tên lạ và đặc trưng thật."

Tên lạ và đặc trưng nên Ryo nhớ ngay lần đầu.

Abel: "Phía Đông Liên bang có Vương quốc Prema. Tôi nhớ mang máng thực quyền nước đó nằm trong tay gia tộc Bá tước Le."

Ryo: "Don Le là người của gia tộc Bá tước đó? Chẳng lẽ là chính Bá tước?"

Abel: "Không rõ chi tiết, chắc không phải Bá tước đâu. Nhưng tôi nghĩ là người trong gia tộc Bá tước Le."

Ryo: "Quả nhiên thuyết âm mưu Liên bang..."

Ryo gật gù lầm bầm.

Abel: "Dù có đúng thế thì những gì chúng ta làm được cũng có hạn."

Ryo: "Tôi biết. Nhưng tôi không muốn thấy những người mong muốn hòa bình bị cuốn vào chiến tranh."

Abel: "Tôi hoàn toàn đồng ý."

Abel gật đầu.

Ryo: "Thống nhất phương châm ngăn chặn âm mưu của Liên bang."

Abel: "Thế à?"

Ryo: "Giờ ngồi đây đoán già đoán non cũng chẳng ích gì. Về nhà trọ thăm Andalusia thôi."

Abel: "...Yêu quý ngựa là tốt, nhưng liên quan gì đến ngăn chặn âm mưu?"

Nói gì thì nói, về đến nhà trọ là Ryo và Abel ghé chuồng ngựa trước tiên.

Chào hỏi ngựa yêu rồi mới về phòng.

Tất nhiên buổi sáng trước khi ra sân tập cũng thế...

Đương nhiên hai người trọ ở 'Sa Chi Miên Đình'.

Và cũng đương nhiên, Abel đã đàm phán để người thuê... tức là các thương nhân pháo đài trả tiền trọ.

Rất tuyệt vời, nên trong buổi đàm phán Ryo không xen vào.

Ryo: "Giá mà mọi cuộc đàm phán đều suôn sẻ thế này."

Ryo khẽ lắc đầu.

Ngày hôm sau.

Tổng đội trưởng Molgar không xuất hiện ở sân tập.

Ngày tiếp theo cũng không.

Ngày tiếp theo nữa cũng không.

Và chiều ngày tiếp theo nữa, cuối cùng ông ấy cũng xuất hiện.

Nhìn từ xa cũng thấy vẻ mệt mỏi.

Nhưng gương mặt rạng rỡ.

Molgar: "Thành công rồi, hai người ơi. Sẽ tổ chức cuộc họp một lần nữa!"

Ryo và Abel: "Ồ!"

Abel: "Mấy ngày nay không đến sân tập là vì chuyện này à?"

Molgar: "Ừ. Tôi đã một mình đến thành của Hầu tước Nyusha đàm phán trực tiếp."

Ryo: "Ghê thật..."

Ryo ngạc nhiên.

Dù chưa xảy ra xung đột vũ trang quy mô lớn, nhưng xung đột nhỏ lẻ vẫn có.

Đối đầu 5 năm rồi mà.

Người chịu trách nhiệm quân sự một mình đi vào hang ổ địch?

Có thể bị bắt làm con tin đàm phán, hoặc bị giết để răn đe... khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Đây không phải quan hệ giữa các quốc gia.

Vốn dĩ không thể gọi là quan hệ bình đẳng.

Molgar là người chịu trách nhiệm quân sự của phe nổi loạn, hay khủng bố tùy thời đại...

Không biết sẽ bị đối xử thế nào.

Nhưng ông ấy đã đi.

Để tránh chiến tranh.

Ryo: "Ngài Molgar, tuyệt vời."

Ryo tự nhiên cúi đầu.

Molgar: "Không không, đừng làm thế. Tôi có làm gì to tát đâu."

Molgar ngượng ngùng.

Những người làm được việc lớn thường hay xấu hổ chăng.

Abel: "To tát chứ. Không mấy ai làm được đâu."

Molgar: "Ahahahaha..."

Abel khen ngợi, Molgar cười khổ.

Molgar: "Hơi gấp, nhưng tôi đã sắp xếp được cuộc họp lần 2 vào ngày kia."

Abel: "Nhanh nhỉ."

Molgar: "Phải tranh thủ lúc họ chưa đổi ý. À không, không chỉ phe Hầu tước, cả bên này nữa. Phải gặp mặt nói chuyện trước đã."

Quan hệ hòa bình phải bắt đầu từ đối thoại.

Molgar: "Cuộc họp lần 2 ngày kia sẽ tổ chức tại pháo đài này. Chính Hầu tước bảo muốn nơi nào cởi mở với người dân pháo đài, nên thực ra dự định tổ chức ngay tại sân tập này."

Abel: "Táo bạo thật."

Ryo: "Mà Hầu tước bên kia chịu đến đây sao? Lần 1 tổ chức ở vùng trung lập đúng không?"

Molgar: "Lần 3 sẽ tổ chức ở lãnh địa Hầu tước. Luân phiên nhau. Vậy là ít nhất sẽ có thêm 2 cuộc họp nữa."

Molgar vui vẻ gật đầu.

Ryo: "Chẳng lẽ ngài Molgar là cao thủ đàm phán?"

Abel: "Không phải Tổng đội trưởng lính gác mà là nhà ngoại giao rồi."

Molgar: "Thôi đi mà."

Lần này Molgar xua tay phủ nhận.

Abel: "Tổ chức ở sân tập, chỗ trống trải thế này không nguy hiểm sao?"

Molgar: "Tôi cũng nghĩ thế nhưng... Hầu tước bảo muốn nơi cởi mở. Đằng nào cũng đến pháo đài thì muốn càng nhiều người dân pháo đài chứng kiến càng tốt. Nên tôi đánh liều đề xuất sân tập... ai ngờ được chấp nhận."

Abel: "Chính Hầu tước sẽ đến đúng không?"

Molgar: "Đúng. Là lúc lính gác chúng tôi thể hiện."

Molgar lộ vẻ quyết tâm.

Nếu có chuyện gì xảy ra ở đó, mọi công sức đổ sông đổ bể.

Chắc chắn sẽ nổ ra xung đột vũ trang.

Nhưng nếu suôn sẻ... người dân pháo đài sẽ được chứng kiến cuộc họp.

Cho xem quá trình đàm phán tốt hơn là chỉ công bố kết quả.

Vốn dĩ lý do tồn tại của nơi thảo luận là để công khai chính cuộc thảo luận đó.

Bản chất nằm ở quá trình chứ không phải kết quả.

Molgar: "Thú thật là tôi muốn mọi người trong pháo đài đồng lòng. Không phải giao phó cho ai đó, cho chuyên gia... mà bản thân mình cũng là người trong cuộc."

Abel: "Đúng thế. Xung đột vũ trang nổ ra thì ai cũng bị cuốn vào thôi."

Ryo: "Đến lúc đó mới bảo 'lẽ ra không phải thế này', 'sao không làm cho hẳn hoi'... thì đã muộn rồi."

Molgar nói lên tâm tư, Abel nói lên sự thật, Ryo nói lên hiện thực.

Ai làm cũng thế?

Làm gì có chuyện đó.

Ai làm cũng như nhau... chuyện đó không tồn tại trên đời này.

Người làm khác nhau kết quả sẽ khác nhau.

Không được quên điều đó.

Kết quả có lúc tốt lúc xấu.

Nên lôi kéo tất cả mọi người vào, không đổ trách nhiệm cho cá nhân cụ thể nào, mà tất cả cùng chịu trách nhiệm...

Ryo: "Hình như là dân chủ ở đâu đó."

Abel: "Cậu nói gì thế Ryo."

Ryo: "K-Không, nói một mình thôi. Quan trọng là còn 2 ngày nữa, phải luyện tập thật nhiều."

Ryo vội lảng sang chuyện khác.

Abel: "Đừng để họ nản lòng nhé."

Ryo: "Bình thường phải là đừng để chấn thương chứ?"

Abel: "Chấn thương có <Hồi Phục (Heal)> chữa được. Nhưng vết thương lòng thì không chữa được đâu."

Ryo: "Nghe sâu sắc mà lại nông cạn thế nào ấy."

Abel: "Riêng Ryo thì không có tư cách nói câu đó..."

Abel khẽ lắc đầu nói.

Molgar bắt đầu giải thích cụ thể.

Molgar: "Về cảnh vệ, sẽ chia nhóm 3 người gồm 1 người có kinh nghiệm và 2 tân binh."

Abel: "Người có kinh nghiệm là lính cũ, tân binh là đám tôi và Ryo đang huấn luyện đúng không?"

Molgar: "Vâng. Tất nhiên bảo vệ trực tiếp đại diện hai bên và người trung gian sẽ do lính tinh nhuệ đảm nhận, nhưng cảnh vệ trong pháo đài thì nhờ họ giúp."

Abel: "Hiểu rồi. Có mục tiêu thì họ cũng hăng hái hơn."

Nghe Molgar giải thích, Abel gật đầu.

Thực chiến thì còn khó, nhưng phụ giúp cảnh vệ thì không vấn đề gì.

Nếu có rắc rối hay ẩu đả thì cứ hét lớn hoặc thổi còi gọi đồng đội.

Đồng đội lính gác và cả người dân pháo đài cũng là đồng minh.

Quan trọng hơn, cảm thấy mình có ích sẽ tạo động lực nỗ lực.

Lúc đó, ông lão sư phụ tóc trắng đi tới.

Masuda: "Ồ, Molgar về rồi à. Nhìn mặt là biết có kết quả tốt rồi."

Molgar: "Vâng sư phụ. Ngày kia sẽ tổ chức cuộc họp lần 2 tại pháo đài này. Sau đó sẽ tổ chức lần 3 ở lãnh địa bên kia vào ngày khác. Đã chốt đến đó rồi."

Masuda: "Ồ, giỏi đấy. Nghe cậu đi đàm phán trực tiếp với Hầu tước ta đã giật mình... không ngờ lại có kết quả tốt thế này. Được rồi, tối nay phải uống mừng thôi!"

Molgar: "Hôm nọ cũng lấy cớ uống... say bí tỉ rồi còn gì?"

Masuda: "Nhờ thế thay đổi tâm trạng nên lần này mới suôn sẻ chứ? Rốt cuộc rượu là tuyệt vời nhất!"

Molgar: "Ơ..."

Lão Masuda cười vỗ lưng Molgar đang bối rối.

Rồi lôi Molgar đi.

Ryo: "Biết đâu người ghê gớm nhất là Sư phụ. Bắt cóc cao thủ đàm phán Molgar mà không cho phản kháng."

Abel: "Gừng càng già càng cay chăng."

Ryo ngạc nhiên, Abel cười khổ nhìn hai người đi khuất.

Ryo: "Nhưng nói toạc kế hoạch cảnh vệ ra thế có ổn không?"

Abel: "Toạc gì? Ryo lúc nào chả bảo 'Báo cáo - Liên lạc - Thảo luận' (Ho-Ren-So) là quan trọng?"

Ryo: "Thì đúng là thế, nhưng đâu phải nói với ai cũng được."

Abel: "Ý cậu là sao?"

Ryo: "Nếu Abel là tay sai của kẻ phá hoại thì to chuyện đấy!"

Abel: "...Cũng đúng."

Ryo: "Phải chọn người mà chia sẻ thông tin chứ."

Abel: "Nếu tôi là tay sai kẻ phá hoại thì Ryo làm thế nào?"

Ryo: "Dù đối thủ là Abel, tôi cũng sẽ gạt nước mắt mà chiến đấu! Không thể để tâm nguyện tránh chiến tranh của mọi người ở pháo đài này thành công cốc được."

Abel: "Thế à... Hy vọng tôi không phải tay sai."

Ryo gật đầu với vẻ mặt quyết tâm khó hiểu, Abel vừa thở dài vừa lắc đầu điệu nghệ.

Sự hoang tưởng của Ryo không ai ngăn được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!