Chương 0780: Ryo đấu với Blanc
Vỏ kiếm của Ryo tỏa ra ánh sáng nhạt.
Ryo: "<Phân Thân (Avatar)>."
7 Ryo xuất hiện.
Dốc toàn lực ngay nước đi đầu tiên.
Nhưng chỉ một giây sau khi xuất hiện, cả 7 người đều tan biến.
Một giây sau nữa mới nhận ra tất cả đều bị chém bay đầu.
Một giây sau nữa mới hiểu Blanc đã tạo ra phân thân trong nháy mắt, chém bay đầu phân thân của Ryo, rồi thu hồi lại.
Blanc: "Cỡ phân thân thì ta cũng làm được."
Ryo: "Đoán thế."
Blanc nói không đổi sắc mặt, Ryo cũng vậy.
Lao vào, vung kiếm Murasame.
Ryo là kẻ thách đấu.
Nên phải chủ động.
Không di chuyển sẽ bị nuốt chửng.
Không tiếp tục di chuyển sẽ bị nuốt chửng.
Không phải cái đầu, mà trái tim hiểu điều đó.
Đối thủ sở hữu sức mạnh khổng lồ đến thế.
Nhưng cậu không tuyệt vọng.
Ngược lại thấy hoài niệm.
Đối thủ của Ryo, chẳng hiểu sao toàn kẻ mạnh hơn cậu...
Blanc: "Sao lại cười?"
Ryo: "Hả? Tôi cười sao?"
Blanc: "Không tự giác à? Tưởng là đấu tập hay gì? Ta mà thấy ngươi không đủ trình, ta sẽ lấy mạng ngươi ngay tại đây."
Ryo: "Chuyện đó tôi không biết. Tôi chỉ có thể dốc toàn lực thôi."
Blanc: "Dốc toàn lực đôi khi vẫn chưa đủ. Lúc đó ngươi tính sao?"
Ryo: "Suy nghĩ."
Ryo trả lời ngay tắp lự.
Blanc: "Suy nghĩ? Chỉ thế thôi à?"
Ryo: "Tôi cho rằng đó chính là lý do con người là con người."
Blanc: "Suy nghĩ thì Rồng, Superno, hay cả Vampire bọn ta cũng làm. Bảo đó là lý do con người là con người thì ngạo mạn quá đấy."
Ryo: "Thế sao? Tôi không nghĩ vậy."
Dù bị đối thủ áp đảo phủ nhận, Ryo vẫn không lung lay.
Cảm xúc thế nào là tự do của mỗi người.
'Nghĩ' thế nào là điều duy nhất trên thế giới này được đảm bảo tự do tuyệt đối, không ai ngoài bản thân có thể phủ nhận.
Ryo: "Ngài Blanc nghĩ sao là quyền của ngài. Tôi nghĩ sao là quyền của tôi."
Không lớn tiếng, nhưng nói rõ ràng từng chữ.
Cậu cảm thấy nơi này không chỉ là cuộc đọ sức chiến đấu thuần túy, mà còn là sự cân đo đong đếm về tâm chí.
Chiến đấu và tranh luận song hành.
Hiếm khi có chuyện như thế...
Ryo: "<Ma Pháp Trận Nổi (Floating Magic Circle)>."
Blanc: "Ma pháp trận nổi? Thú vị."
Ryo: "<Mưa Thương Băng - Tập (Icicle Lance Shower - Shu)>."
Ryo nhảy lùi lại, đồng thời vô số thương băng bắn ra từ ma pháp trận.
Từ ma pháp trận trải rộng theo chiều ngang, thương băng tập trung bay về một điểm là Blanc.
Nhưng...
Blanc chỉ vung kiếm một cái, tất cả thương băng và ma pháp trận tan biến.
Nằm trong dự tính.
Tấn công không tiếng động bằng <Động Cơ Phản Lực Nước (Water Jet Thruster)>.
[Keng.]
Blanc đưa kiếm gạt cú đâm toàn lực của Ryo.
Blanc: "Hừm, không tệ nhưng..."
[Phập.]
Cánh tay phải của Ryo bị chém sâu.
Đáp xuống đất, vừa thủ thế Murasame vừa tạo màng băng bọc lấy mạch máu và cơ bắp trong nháy mắt.
Blanc: "Hô... mức này không làm ngươi lung lay sao."
Ryo: "Quen rồi mà."
Blanc: "Câu trả lời đó nghe sao sao ấy."
Ryo trả lời tỉnh bơ, Blanc khẽ nhún vai.
Trong tích tắc Ryo quyết định và thực hiện.
Cận chiến bằng kiếm.
Ma pháp không có tác dụng, không còn lựa chọn nào khác.
Blanc: "Muốn khẳng định chủ trương thì hãy chứng minh sức mạnh. Không ai lắng nghe lời kẻ yếu đâu."
Ryo: "Ngài hiểu rõ quá nhỉ."
Ryo: "Thực ra tôi thích câu 'Ngòi bút mạnh hơn thanh kiếm' hơn."
Blanc: "Kiếm là thứ bảo vệ ngòi bút. Hai cái đó không phải để so bì sức mạnh."
Ryo: "A, cách nghĩ đó cũng tuyệt vời thật."
Ryo gật đầu, thừa nhận một phần lý lẽ trong quan điểm của Blanc.
Ryo: "Để bảo vệ chủ trương của ngòi bút, tôi sẽ chứng minh sức mạnh của kiếm."
Blanc: "Làm thử xem. Không làm được thì lũ người kia sẽ chết đấy."
Ryo: "Không để chuyện đó xảy ra đâu!"
Ryo cũng hiểu.
Long Vương trước mắt sẽ không giết người vô cớ.
Nhưng cũng không ngần ngại khi giết người.
Giống như con người giết kiến hay gặt lúa vậy.
Không làm vô cớ, nhưng làm thì không do dự.
Dù thế nào thì con kiến hay cây lúa bị tước đoạt mạng sống cũng gay go...
Kháng cự là đương nhiên chứ?
Việc Ryo trở thành đại diện cho sự kháng cự đó... nghĩ kỹ thì cũng chẳng hiểu tại sao.
Ryo: "Chà, thôi kệ. Nếu nỗ lực của tôi cứu được mọi người thì cũng không tệ."
Về mặt logic thì hổng lỗ chỗ, nhưng sao cũng được.
Khi đã lao vào trận chiến, cảm xúc mới là quan trọng.
Đòi hỏi tính logic ở cảm xúc là chuyện vô duyên.
Nên Ryo không dừng lại.
Trận chiến giữa Ryo và Blanc đúng là trận chiến của những kẻ phi nhân.
Hầu hết những người ở cửa di tích hoàn toàn không hiểu gì.
Trong số đó, người hiểu rõ nhất có lẽ là Abel.
Bản thân Abel nguyên là kiếm sĩ Hạng A.
Được gọi là thiên tài kiếm thuật từ nhỏ, không ỷ lại vào tài năng mà luôn nỗ lực không ngừng.
Nên cậu hiểu.
Abel: "Ryo không thắng được."
Cậu đã xem Ryo chiến đấu với những kẻ phi nhân vài lần.
Trong đó có vài trận Ryo trông có vẻ thất thế.
Nhưng chưa trận nào cậu cảm thấy rõ ràng là 'không thắng được'.
Lần này thì khác.
Rõ ràng là không thắng được.
Không phải tại sao.
Không phải cái gì.
Tất cả, sự tồn tại ở đó, tất cả là lý do.
Abel: "Thua cũng được, chỉ mong cậu ấy bình an trở về."
Trong lòng Abel đã hình thành suy nghĩ đó.
99% cảm xúc của Abel là như thế.
1% còn lại?
Không rõ.
Có thể là kết quả tồi tệ hơn, hoặc kết quả ngoài sức tưởng tượng hơn.
Sự bất an trong lòng Abel.
Tại sao lại bất an?
Tìm lý do cho cảm xúc cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Lý lẽ gán ghép sau đó chỉ để giải thích cho người khác, Abel nghĩ sự thật không nằm ở đó.
Nhưng cậu vẫn suy nghĩ tại sao mình bất an.
Có lẽ vì Ryo, người giỏi phòng thủ, lại tấn công từ đầu đến cuối.
Chính lúc tấn công là lúc sơ hở lộ ra nhiều nhất.
Dù là kiếm, cờ vua hay tranh luận đều thế.
Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất.
Abel biết câu nói đó.
Nhưng đó là khi tấn công có thể đè bẹp đối thủ. Có thể áp đảo đối thủ.
Nếu bị chịu đựng được thì xong.
Nếu bị phản đòn thì xong.
Khi đối thủ cao tay hơn, trong lúc tấn công, ta liên tục để lộ sơ hở, điểm yếu.
Kiếm của Abel là kiếm tấn công.
Nên cậu hiểu rõ.
Tấn công luôn đi kèm với rủi ro.
Trận chiến càng kéo dài, vết thương trên người Ryo càng nhiều.
Vết thương tăng lên là do cậu ấy thực hiện những đòn tấn công đó.
Kiếm của Ryo là kiếm phòng thủ.
Vậy mà lại liên tục tấn công.
Có lẽ vì thế mà vết thương tăng lên.
Đó có thể là lý do cho sự bất an của Abel.
Thực ra, nhận thức của một bên đương sự là Ryo hơi khác.
Có thể nói là đã thay đổi khi trận chiến tiếp diễn.
Ryo đang nhớ đến Dullahan ở rừng Rondo.
Trận chiến với Dullahan luôn bắt đầu bằng đòn tấn công của Ryo.
Ryo là kẻ thách đấu nên đương nhiên.
Phòng thủ của Dullahan là bất khả xâm phạm.
Khi Ryo ở rừng Rondo, đêm nào cũng đấu.
Dù vậy, số lần phá vỡ được chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hơn nữa chiêu vừa phá được thì lượt sau không dùng được nữa...
Bức tường dày và cao đến thế.
Cảm giác Ryo có khi tấn công Blanc cũng tương tự thế.
Chiến đấu với người mạnh hơn... tồn tại mạnh hơn mình thật đáng sợ.
Nhất là đấu nghiêm túc.
Nhưng Ryo biết có những đỉnh cao không thể vươn tới nếu không trải qua kinh nghiệm đó.
Hỏi Ryo có muốn vươn tới đỉnh cao đó không thì thú thật cậu không rõ... nhưng cậu nghĩ lên cao thì khó chết hơn.
Hoặc lên cao thì dễ bảo vệ người quan trọng hơn.
Nếu thế thì mạnh lên, vươn lên đỉnh cao cũng không tệ.
Cảm xúc nảy sinh từ đó.
Cảm xúc phó mặc thân mình cho trận chiến.
Cảm xúc chiến đấu vì người khác.
Ryo tự nhận thức được hai cảm xúc đó trong mình.
Cậu chưa từng ghét nó.
Cũng không muốn phủ nhận cái nào.
Cả hai đều là cảm xúc của Ryo.
Có người bảo cậu cuồng chiến đấu.
Ryo không thấy thế... nhưng đang đánh nhau thì kệ đi.
Trận đấu tập giữa Ryo và Dullahan luôn bắt đầu bằng Ryo tấn công.
Nhưng đánh một lúc thì công thủ thay đổi liên tục.
Tại sao?
Ryo tự cho rằng vì đánh một lúc thì trái tim Dullahan cũng nóng lên...
Dullahan không có mặt nên không biết biểu cảm, tất nhiên không nói, không dậm chân tức tối, không phóng ma pháp vì giận dữ.
Đến giờ vẫn chưa phóng ma pháp lần nào nên Ryo vẫn hơi nghi ngờ liệu đó có phải Thủy Tinh Linh Vương thật không.
Chà, tóm lại là trận chiến kéo dài thì cả hai cùng nóng máu.
Trận chiến với Blanc trước mắt.
"Phải đưa đến mức độ đó."
Cách cụ thể thì không biết.
Nhưng có quyết tâm.
Có nước đi sắp đặt sẵn.
Thở ra một hơi thật sâu.
Hơi thở được đẩy hết ra, rồi hít vào.
Hít thở sâu cưỡng chế.
Sau đó... chỉ là đối mặt.
Cơ thể mình, Murasame, và Blanc.
Chìm vào thế giới của kiếm.
Blanc: "Tạp niệm đã biến mất hoàn toàn rồi sao?"
Người đầu tiên nhận ra sự thay đổi của Ryo là đối thủ Blanc.
[Xoẹt.]
Kiếm của Ryo sượt qua tay.
[Xoẹt.]
Kiếm của Ryo sượt qua sườn.
[Xoẹt.]
Kiếm của Ryo sượt qua đùi.
Blanc: "Khá đấy chứ!"
Lần đầu tiên Blanc cười.
Tăng tốc độ kiếm.
Như để đáp lại, tốc độ kiếm của Ryo cũng tăng lên.
Không còn là Ryo công, Blanc thủ nữa.
Công thủ hoán đổi chóng mặt.
Ryo thể hiện sức mạnh, Blanc cũng đáp trả sức mạnh.
Blanc: "Phải thế chứ!"
[Phập.]
Kiếm của Blanc sượt qua tay Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo sượt qua sườn Blanc.
[Phập.]
Kiếm của Blanc sượt qua sườn Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo sượt qua đùi Blanc.
[Phập.]
Kiếm của Blanc sượt qua đùi Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo sượt qua tay Blanc.
[Phập.]
Kiếm của Blanc chém rách tay Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo chém rách đùi Blanc.
[Phập.]
Kiếm của Blanc chém rách sườn Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo chém rách tay Blanc.
[Phập.]
Kiếm của Blanc chém rách đùi Ryo.
Đồng thời, kiếm của Ryo chém rách sườn Blanc.
Bổ xuống, chém lên, quét ngang, chém chéo ngược rồi chém chéo xuôi.
Và kết hợp đâm.
Với Ryo, đó là chuyển động kiếm đã vung hàng vạn, hàng tỷ lần.
Thứ có được nhờ nỗ lực.
Quá trình đó với Ryo không phải là khổ ải.
Ngược lại, rất vui.
Biết điều chưa biết.
Làm được điều chưa làm được.
Khi cảm nhận được điều đó, cậu thấy vui.
Đó là cảm xúc Ryo mang theo từ khi sinh ra.
Đến thế giới Phi này cũng không thay đổi.
Ngay cả trong tình huống trao đổi mạng sống thế này.
Đường kiếm đó nhìn thấy rõ ràng.
Cú đâm của Blanc, nhắm vào bụng Ryo.
[Phập.]
Đâm xuyên qua.
Ryo dùng một tay phải cầm Murasame, đâm vào sườn trái Blanc.
Cả hai cùng trúng đòn.
Không đường lui.
Ryo: "Neil Andersen, toàn pháo môn khai hỏa."
Ngư lôi rơi xuống từ bầu trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
