Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 4 – Chương 3: Lục địa Bóng tối - Chương 0785: Nỗ lực của Đội Phòng thủ số 3

Chương 0785: Nỗ lực của Đội Phòng thủ số 3

Cả nhóm đang đi bộ.

Ryo ở giữa, Mora đi đầu, phải Mini, trái Pallas, bên phải Ryo là Omin, đi cuối là Angeli.

Không có cây cao, cảm giác như thảo nguyên.

Phía Nam có ngọn núi cao nhọn hoắt mà họ đang hướng tới, nhưng địa hình khá bằng phẳng.

Thảm thực vật đúng là Lục địa Bóng tối, nhưng không khí khác hẳn nơi trước khi bị dịch chuyển.

Ryo xác nhận lại.

Ryo: "Đội trưởng Mora, cô Mini và cô Pallas là Đấu sĩ, cô Angeli là Kiếm sĩ, cô Omin là Trị liệu sư đúng không?"

Omin: "Vâng, đúng thế."

Omin đi bên cạnh gật đầu.

Ryo: "Tôi là ma pháp sư nên cân bằng đấy chứ."

Omin: "Nhưng anh Ryo thuộc hệ Thủy..."

Ryo: "Hả? Vâng, đúng rồi."

Omin: "Chỉ cần anh cung cấp nước là chúng tôi biết ơn lắm rồi."

Omin nghiêng đầu nói.

Ở Trung tâm cũng thế, ít ma pháp sư hệ Thủy làm mạo hiểm giả.

Trong Đoàn Ma pháp Vương quốc cũng ít.

Tức là hệ Thủy bị coi là không hợp với chiến trường hay việc chân tay.

Quan niệm đó ở Lục địa Bóng tối cũng vậy.

Ryo: "Tôi cũng chiến đấu được mà. Đúng là suốt hành trình tôi toàn bị bắt pha cà phê như người hầu của Abel."

Ryo giả vờ phẫn nộ kể khổ.

Mora: "Nếu được, xin hãy giao toàn bộ việc chiến đấu cho chúng tôi."

Ryo: "Hả..."

Mora đi đầu quay lại nói, Ryo á khẩu.

Ryo hiểu.

Họ muốn lập công.

Ryo: "Được rồi."

Chà, nếu nguy cấp quá thì mình ra mặt cũng được, Ryo nghĩ thế.

Nhóm gặp 6 con Goblin đầu tiên.

Goblin có mặt khắp thế giới.

Ryo nghe nói thế, và thực tế Lục địa Bóng tối cũng có.

Ryo: "Kích thước và màu sắc y hệt bọn ở Trung tâm."

Ryo giữ khoảng cách xem 5 người chiến đấu.

Đội trưởng Mora và Phó đội trưởng Angeli đóng vai trò Attacker (Tấn công), tích cực kết liễu địch.

Mini và Pallas triển khai phòng thủ, bảo vệ Trị liệu sư Omin.

Ryo: "Trừ việc không có ma pháp sư tấn công tầm xa thì di chuyển khá cân bằng."

Ryo nhận xét với vẻ bề trên.

Ryo đã quyết định.

Giao cho họ.

Cái tôi "Để tôi, để tôi" lần này sẽ bị phong ấn.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Cứ như Abel ấy, giao phó cái rụp.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Tự nhiên nói thế ai mà hiểu. Cái rụp là cái quái gì.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tuyên bố quyết tâm Roleplay kiểu Abel: Mình không làm gì, chỉ sai khiến người xung quanh.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Thế còn mệt hơn đấy.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thật á?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Cứ thử đi rồi biết.>>

Qua 'Tiếng Vang Của Linh Hồn', Ryo không thấy mặt Abel nhưng cảm giác cậu ta đang cười mỉm.

Sau đó, Ryo thấm thía lời Abel.

Ryo (Lẩm bẩm): "A, chỗ đó phải cẩn thận hơn..."

"Lúc dồn ép phải làm một mạch..."

"Tầm nhìn rộng hơn chút nữa..."

"Thay vì lấy thân mình che chắn thì lao vào đối thủ để chặn đòn tấn công sẽ tốt hơn..."

Nhìn từ phía sau, Ryo lo lắng không biết bao nhiêu lần.

Tất nhiên Đội Phòng thủ số 3 đang cố gắng, phối hợp cũng trên mức trung bình.

Nhưng so với 'Xích Kiếm' hay 'Phòng số 10' mà Ryo từng thấy thì trông rất nguy hiểm.

Nhưng đành chịu thôi.

'Xích Kiếm' nguyên là tổ đội Hạng A.

'Phòng số 10' cũng là những người thăng Hạng B với tốc độ kỷ lục.

Cả hai đều là tổ đội tiêu biểu của Vương quốc Knightley.

So với họ thì hầu hết các tổ đội khác đều còn non nớt.

Nhưng đây là chiến trường.

Không phải sân tập.

Lời nói không được sai.

Ryo: "Pha phối hợp vừa rồi tốt lắm!"

Mora: "Thật ạ! Cảm ơn anh!"

Ryo tìm điểm tốt để khen, 5 cô gái vui mừng ra mặt.

Họ đang liều mạng cố gắng.

Làm giảm nhuệ khí thì đáng sợ lắm.

Nếu giảm nhuệ khí mà trận sau xảy ra chuyện gì thì...

Cảm giác của Ryo như Huấn luyện viên hay Coach đưa vận động viên ra sân.

Đội Phòng thủ số 3 có 5 người nên chắc là Huấn luyện viên trưởng bóng rổ.

Lại còn là người tiếp quản gấp gáp do người tiền nhiệm bị sa thải giữa mùa giải.

Việc đầu tiên Coach như thế làm là nắm lấy trái tim cầu thủ.

Được cầu thủ tin tưởng.

Cụ thể làm thế nào.

Lĩnh vực nào cũng thế thôi.

Đưa ra kết quả.

Tức là chiến thắng.

Và duy trì sĩ khí cầu thủ ở mức cao.

Kỹ thuật hay chiến thuật chỉ là thứ yếu.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Duy trì sĩ khí là công việc quan trọng của chỉ huy.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hiểu rõ phết nhỉ.>>

Abel khen Ryo.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Điểm này tôi thực lòng khen ngợi Abel.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hửm?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Quân đội Vương quốc... cả kỵ sĩ lẫn mạo hiểm giả, khi chiến đấu dưới trướng Abel sĩ khí đều cao ngất ngưởng còn gì?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<À, ừ. Vốn dĩ tôi trở thành mạo hiểm giả cũng vì muốn thế mà.>>

Abel nhớ lại câu trả lời với anh trai, cố Vương thái tử Caindish.

Mạo hiểm giả cũng là đồng đội của Vương quốc.

Mong muốn họ cùng chống đỡ Vương quốc... Người từng là mạo hiểm giả nổi danh nếu lãnh đạo quân đội Vương quốc thì mạo hiểm giả cũng sẽ hợp tác.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Nghĩ kỹ thì đó là mưu mô thủ đoạn tột cùng nhỉ.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Thế á?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Đưa những mạo hiểm giả tôn thờ tự do nhất ra chiến trường làm lá chắn bảo vệ Vương quốc mà.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Này, cách nói...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Ma pháp sư thật thà, hiền lành, thẳng thắn như tôi không làm được đâu.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Kẻ thật thà hiền lành thẳng thắn thật thì không tự nhận đâu.>>

Abel nói rồi lắc đầu nhẹ.

Ryo: "Nghỉ chút đi."

Ryo đưa cốc nước lớn cho mọi người.

Mọi người: "Cảm ơn anh."

"Ngon quá."

Cả 5 người vẫn khỏe.

Angeli: "Cốc này... bằng băng ạ?"

Ryo: "Vâng. Tôi là ma pháp sư hệ Thủy mà."

Ryo trả lời Angeli với chút tự hào.

Mora: "Anh Ryo."

Ryo: "Sao thế Đội trưởng Mora."

Uống cạn nước, Mora hỏi với vẻ mặt quyết tâm khiến Ryo hơi ngạc nhiên.

Mora: "Tôi biết anh Ryo là người thân cận với Bệ hạ Abel."

Ryo: "Vâng, đúng thế."

Đa phần Ryo nằm ườn trên sofa trong phòng làm việc của Quốc vương ở Vương thành, nên không sai.

Mora: "Dưới con mắt của người như thế, chuyển động của chúng tôi thế nào?"

Ryo: "Thế nào là sao?"

Mora: "Tất nhiên tôi biết chúng tôi còn thiếu rèn luyện và kỹ thuật non kém. Tuy nhiên, mong anh chỉ ra những điểm còn thiếu sót."

Mora hỏi với ánh mắt nghiêm túc.

Thấy vậy, 4 người kia cũng gật đầu nhìn Ryo.

Lúc này nên nói rõ cả điểm yếu.

Lúc nãy Ryo lo 'làm giảm nhuệ khí', nhưng giờ tình huống... hay đúng hơn là tâm trạng đã khác.

Cơ hội để nói rõ ràng.

Ryo: "Nhìn chung phối hợp khá tốt."

Đầu tiên là khẳng định.

Ryo: "Nếu muốn tiến xa hơn... mọi người nên ý thức rõ điểm mạnh và điểm yếu của nhau."

Sau đó là sửa đổi.

Angeli: "Điểm mạnh và điểm yếu? Chúng tôi cũng có ý thức..."

Angeli nghiêng đầu.

Ryo: "Cụ thể... Đội trưởng Mora thuận tay phải. Khi đối phó với đòn tấn công từ bên trái, dù đòn đó có thể phản công được, cô vẫn luôn phòng thủ trước. Nên tập luyện thêm tay trái và chân trái."

Mora: "A, vâng."

Ryo: "Tương ứng, cô Pallas ở bên trái Đội trưởng Mora nên chú trọng tấn công hơn chút, cô Mini ở bên phải nên chú ý phối hợp kẹp công với Đội trưởng."

Pallas và Mini: "Vâng."

Ryo: "Phó đội trưởng Angeli là kiếm sĩ bọc lót phía sau, có thể tấn công nhiều hơn vào khoảng trống giữa Đội trưởng Mora và cô Pallas, hoặc vòng từ bên trái cô Pallas. Chắc cô cũng lo bọc lót cho Trị liệu sư Omin... nếu thế thì cô Omin cứ bám sát ngay sau lưng Đội trưởng Mora là được."

Angeli và Omin: "Ra vậy."

"Đã hiểu."

Ryo muốn ủng hộ 5 cô gái thật thà này.

Con người là thế.

Thấy ai thật thà, nghiêm túc, thực lòng muốn trưởng thành thì người xung quanh sẽ muốn giúp đỡ.

Ryo: "Tuy nhiên, đó chỉ là hiện tại thôi. Khi phối hợp nhuần nhuyễn hơn thì không cần câu nệ hình thức nữa. Người xưa có câu: Đỉnh cao của việc dùng binh là vô hình. Dù là quân đoàn vạn người hay tổ đội 5 người cũng thế. Phối hợp đến mức không cần suy nghĩ là tốt nhất."

Ryo trích dẫn một câu trong 'Binh pháp Tôn Tử'.

Mora: "Cảm ơn sự chỉ dẫn xác đáng của anh."

Ryo: "Nếu là Abel thì cậu ấy sẽ nắm bắt chi tiết hơn, chỉ dẫn kỹ càng và khó tính hơn nữa cơ. Chà, để trưởng thành thì chắc chỉ dẫn kỹ càng thế tốt hơn..."

Công tước đứng đầu đi bêu xấu Quốc vương.

Cuộc chiến quyền lực ngầm.

Mora: "Thực ra... lúc đầu gặp, chúng tôi tưởng anh Ryo là cận thị hay tiểu đồng của Bệ hạ Abel."

Ryo: "Bị bắt pha cà phê, chuẩn bị bàn ghế nên cô nghĩ thế cũng không sai."

Ryo nhớ lại và trả lời.

Tạo bàn ghế băng, xay cà phê bằng cối xay băng, pha cà phê bằng bình French Press băng và nước nóng tự tạo.

Việc làm chẳng khác gì người hầu.

Mora: "Không, chỉ dẫn chiến đấu xác đáng thế này không phải tiểu đồng làm được."

Ryo: "Đó là do tôi làm mạo hiểm giả ở bản quốc đấy."

Mora: "Thế ạ!"

Ryo: "Chỉ tham gia tổ đội tạm thời thôi..."

Mora ngạc nhiên, Ryo cơ bản là Solo.

Trước đây thỉnh thoảng cậu cũng tham gia tạm thời vào 'Phòng số 10'...

Angeli: "Chúng tôi cũng từng học hỏi nhiều từ các mạo hiểm giả để cải thiện phối hợp 5 người."

Mora: "Đúng đúng. Học được nhiều lắm."

Angeli và Mora nói, 3 người kia gật đầu.

5 người này đúng là rất ham học hỏi.

Ryo: "Mọi người có biết Abel từng là mạo hiểm giả trước khi làm Vua không?"

Mọi người: "Hả! Bệ hạ Abel á?"

"Không, không biết."

"Mạo hiểm giả thành Vua? Ghê thật..."

Cả 5 người đều ngạc nhiên.

Ryo: "Vốn dĩ Abel là Nhị Hoàng tử. Ngai vàng lẽ ra thuộc về anh trai là Vương thái tử Cain. Vương thái tử Cain là người tuyệt vời, hội tụ đủ tố chất làm Vua mà cả Vương quốc mong đợi. Nhưng ngài ấy ốm yếu bẩm sinh..."

Ryo thao thao bất tuyệt kể chuyện Abel và Vương quốc.

5 cô gái chăm chú lắng nghe.

Abel (Thần giao cách cảm): <<...>>

Đương sự Quốc vương hình như đang nghe lén.

Ryo: "...Và cuối cùng đã thành công đánh đuổi quân Đế quốc ra khỏi Vương quốc."

Câu chuyện Ryo kể kết thúc.

5 cô gái không nói nên lời.

Một phút sau mới mở miệng.

Angeli: "Đúng như Bard ca tụng."

Ryo: "Bóng dáng Bard lan đến tận miền Tây Lục địa Bóng tối..."

Ryo lắc đầu, ngạc nhiên trước độ phủ sóng.

Thời nào, thế giới nào con người cũng thích nghe chuyện anh hùng.

Cả nhóm lại bắt đầu đi về phía chân ngọn núi nhọn phía Nam.

Ryo đang đối phó với lời càm ràm của cấp trên.

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ryo, chuyện lúc nãy là sao.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Sao là sao... là lịch sử Vương quốc Knightley mà tôi biết đấy chứ?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hình như hơi nhiều chủ quan...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Sớm muộn gì tôi cũng viết thành truyện bán cho Bard kiếm bộn tiền.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hả?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Lúc đó xin chữ ký Abel để thành truyện được Hoàng gia bảo chứng.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Không, bác bỏ.>>

Thế là không kiếm bộn tiền được rồi.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thôi, đùa chút.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Đùa thật không đấy?>>

Abel không tin Ryo.

Nhưng Ryo phớt lờ và tiếp tục.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tăng thêm dù chỉ một người thích Vương quốc Knightley là nhiệm vụ quan trọng của Công tước đứng đầu mà.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ... cái đó thì không sai.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Đúng không? Ngoại giao Hoàng gia quan trọng, nhưng ngoại giao nhân dân cũng không thể xem thường.>>

Ryo thỉnh thoảng cũng nói được câu đàng hoàng.

Abel (Thần giao cách cảm): <<Sao không lan truyền câu chuyện của Công tước Rondo ấy? Thế thì không ai phàn nàn đâu.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Không được! Tôi chỉ là người kể chuyện thôi.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Người kể chuyện?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Holmes có Bác sĩ Watson, Poirot có Đại úy Hastings, là người kể chuyện hỗ trợ nhân vật chính, ghi chép và bán truyện kiếm tiền.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ryo là người đó à?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Vị trí kiếm bộn tiền đấy.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Chả hiểu gì.>>

Abel nhún vai.

Có vẻ truyện Sherlock Holmes hay Hercule Poirot chưa truyền đến Phi.

Tiếc thật.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tức là thể loại trinh thám (Mystery) chưa được khai phá.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Mít-tơ-ri?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Viết phần ngoại truyện (Spin-off) của 'Kiếm sĩ tham ăn Abel' là 'Thám tử tham ăn Abel kỳ quặc' cũng hay đấy.>>

Ryo nảy ra ý tưởng.

Gật gù, lên kế hoạch trong đầu.

Nhưng...

Abel (Thần giao cách cảm): <<Bác bỏ.>>

Người quyền lực nhất, Quốc vương bệ hạ xâm phạm quyền tự do ngôn luận.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tại sao!>>

Ryo gào thét trong linh hồn.

Abel (Thần giao cách cảm): <<Cảm giác tôi sẽ bị viết xấu lắm.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Quá đáng... Kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu.>>

Biết bao ý tưởng chết yểu khi chưa kịp ra đời.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tự do ngôn luận là quan trọng!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Nếu không làm tổn thương người khác. Làm tổn thương người khác thì làm gì có tự do?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<T-Thì đúng là thế... nhưng chưa viết sao biết có tổn thương hay không?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Không viết thì chắc chắn không tổn thương.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Hừm...>>

Bị lý lẽ của Abel chặn họng, Ryo không cãi được.

Ryo cũng hiểu.

Tự do ngôn luận quan trọng.

Nhưng không có tự do làm tổn thương người khác, dồn người khác vào chỗ chết.

Càng không có tự do chế giễu những gì người khác trân trọng.

Ranh giới giữa phê bình và phỉ báng tùy thuộc vào mỗi người.

Người nói tưởng phê bình, người nghe thấy phỉ báng thì...

Ngôn từ thật khó.

So với đó, suy nghĩ hoàn toàn tự do.

Nghĩ gì cũng được.

Nhưng khi thoát ra ngoài cơ thể... thì không còn tự do nữa.

Dù là lời nói hay hành động.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Cuối cùng lương tâm người viết là quan trọng nhất.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Đồng ý.>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tôi có lương tâm.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Tự mình nói câu đó nghe cứ sai sai...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Hiểu rồi. Tức là viết cái gì Abel đọc không bị tổn thương là được chứ gì!>>

Ryo tìm ra câu trả lời.

Abel (Thần giao cách cảm): <<Thì... đúng là thế...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Trước khi xuất bản ở Vương quốc, tôi cho Abel đọc bản thảo trước. Không ưng thì bỏ. Chốt thế nhé.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Không, tôi thì sao cũng được nhưng...>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Abel cũng có gia đình mà. Lỡ gia đình đọc được mà buồn thì tôi cũng áy náy.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Đúng rồi, gia đình. Đúng là có chuyện đó.>>

Abel gật đầu.

Đúng vậy, giống như bản thân người bị viết, đôi khi người thân chưa chuẩn bị tâm lý sẽ chịu tổn thương lớn hơn.

Cậu không muốn thế.

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Dù vậy, trước tiên phải viết tiếp 'Kiếm sĩ tham ăn Abel' đã!>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Hả... còn tiếp nữa à?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Đương nhiên. Dự kiến là tác phẩm đồ sộ 3 phần, tổng cộng 15 tập.>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<...Thế à. Bao giờ xong?>>

Ryo (Thần giao cách cảm): <<Chắc khoảng 150 năm nữa?>>

Abel (Thần giao cách cảm): <<Ừ, lúc đó tôi chết rồi, cậu muốn làm gì thì làm.>>

Thế là Vua Abel đã cho phép.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!