Chương 0696: Nơi cuối những nước phương Đông
Hai lữ khách, hai chú ngựa yêu, năm chiếc <Xe Đẩy> băng... cực kỳ khổng lồ.
Nhìn kiểu gì cũng thấy là một đoàn lữ hành kỳ lạ.
Ryo: "Abel có thể là một vị vua tuyệt vời, một kiếm sĩ xuất sắc."
Abel: "Hả?"
Ryo: "Nhưng ở vùng biên giới này, địa vị hay chức tước đặc quyền đó chẳng có ý nghĩa gì. Chúng sinh bình đẳng."
Abel: "Ờ, ừm?"
Ryo: "Nãy giờ cậu cứ liếc nhìn <Xe Đẩy> phía sau, tôi biết tỏng âm mưu của cậu rồi!"
Abel: "Âm mưu?"
Abel nghiêng đầu trước lời buộc tội của Ryo.
Cậu chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn đoàn <Xe Đẩy> khổng lồ đi sau vì tò mò chứ chẳng có âm mưu gì, nên nghiêng đầu cũng phải thôi.
Ryo: "Cậu định qua mặt tôi độc chiếm đống đồ bên trong chứ gì? Tôi nhìn thấu hết rồi!"
Abel: "Tôi hoàn toàn không có ý đó."
Ryo: "Nói dối! Có câu 'Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt'. Làm việc xấu không thành đâu."
Abel: "Lưới trời gì đó tôi không biết... nhưng đúng là làm việc xấu không thành."
Ryo: "Đúng không, đúng không."
Ryo gật đầu ra vẻ bề trên.
Abel: "Đống hành lý trong khối băng khổng lồ đó là..."
Ryo: "Tất cả là hành lý cho Andalusia."
Abel: "À... ít nhất cũng là cho 'chúng nó' chứ."
Ryo: "Thôi được rồi. Hành lý cho chúng nó, bao gồm cả Feiwan."
Ryo nói, Andalusia và Feiwan hí lên vui vẻ.
Nghe thế, Ryo lại gật đầu đắc ý.
Abel: "Ryo cũng vất vả nhỉ."
Ryo: "Hả? Sao tôi lại vất vả?"
Abel: "Hành lý cho bọn ngựa nghĩa là không có cơm cho Ryo chứ gì?"
Ryo: "C-Cũng có thể..."
Abel: "Giờ còn có rừng nên dễ săn bắn, nhưng gần 'Hành Lang' nghe nói là hoang mạc với sa mạc mà?"
Abel nhắc lại thông tin nghe được trước khi rời Đế đô.
Ryo mở to mắt.
Ryo: "N-Nếu chúng ta chết đói thì bọn Andalusia cũng gặp rắc rối, nên trong trường hợp khẩn cấp, phần ăn của chúng ta cũng từ đó..."
Abel: "Cướp cơm của Andalusia và Feiwan à?"
Ryo: "Hưm..."
Ryo cứng họng.
Abel không có ý bắt nạt Ryo.
Chỉ đơn thuần hỏi xem cậu định tính thế nào về lương thực sắp tới.
Nhưng có vẻ Ryo chưa nghĩ kỹ đến thế...
Ryo: "Đành chịu thôi. Hôm nay và ngày mai, Abel hãy cho thấy bản lĩnh thực sự đi."
Abel: "...Hả?"
Hai ngày sau, đoàn <Xe Đẩy> băng khổng lồ theo sau hai người hai ngựa đã tăng lên 20 chiếc.
Đó là kết quả của việc hai người săn bắn, hái lượm... tóm lại là kiếm lương thực.
Abel: "Tăng lên rồi..."
Ryo: "Để đề phòng bất trắc mà. Vốn dĩ <Xe Đẩy> tự đi theo, tăng bao nhiêu chả được?"
Trước cảm nhận chân thật của Abel, Ryo nhún vai.
Abel: "Đi trên bộ thì thế... nhưng nếu đi thuyền như lúc ngược dòng Nam Hà thì sao? Không chở được nên đi bộ suốt à?"
Ryo: "Nếu đi thuyền thì chỉ có chúng ta và bọn Andalusia lên thuyền thôi chứ?"
Abel: "Thế đống hành lý này?"
Ryo: "Dưới sông."
Abel: "Hả?"
Abel câm nín.
Trong đầu cậu hiện ra cảnh tượng 20 chiếc <Xe Đẩy> băng đi dưới đáy sông.
Ryo: "Đây là băng. Abel, băng xuống nước thì thế nào biết không?"
Abel: "À ừm... nổi lên."
Ryo: "Đúng vậy. Đám <Xe Đẩy> này cũng sẽ nổi lềnh bềnh trên mặt nước và đi theo... Ơ?"
Abel: "Sao thế?"
Ryo đột ngột ngừng nói, Abel hỏi lại.
Ryo: "Trên cạn thì bánh xe quay để di chuyển, nhưng trên mặt nước hay dưới nước thì bánh xe quay cũng đâu có tiến lên được..."
Nói xong, Ryo lấy tay che mắt.
Có thể diễn tả bằng từ "Chết dở...".
Ryo: "Phải nghĩ cách khác thôi."
Một lúc sau, cậu ngẩng lên nói.
Abel: "Không, chưa chắc đã đi thuyền mà? Chắc gì còn con sông lớn như Nam Hà nữa?"
Ryo: "Có thể thế, cũng có thể không. Tôi không muốn đến lúc đó lại phải nói 'tôi chưa tính đến chuyện đó'."
Abel: "Đ-Đúng vậy."
Bị áp đảo bởi quyết tâm của Ryo, Abel gật đầu.
Dự phòng trước cũng không phải chuyện xấu...
Ryo vừa lầm bầm vừa đi.
Nhờ ngồi trên lưng Andalusia tin cậy tuyệt đối nên mới làm được thế.
Abel liếc nhìn, khẽ nhún vai, lắc lư trên lưng Feiwan đi tiếp.
Đêm đến.
Hai người hai ngựa cắm trại.
Mấy ngày nay không đi qua thành phố hay làng mạc nào để trọ lại.
Ngựa thì không sao, chứ hai người thay phiên canh gác cũng khá vất vả.
Chỉ ngủ được một nửa thời gian.
Nhưng có Ryo thì chuyện đó không thành vấn đề.
Trong không gian an toàn bao quanh bởi tường băng, Ryo, Abel và tất nhiên cả Andalusia, Feiwan đều có thể ngủ ngon lành.
Abel: "Về điểm này thì ma pháp của Ryo tiện thật."
Ryo: "Đúng không, đúng không."
Ryo lại gật đầu đắc ý.
Abel nhún vai xem bản đồ.
Abel: "Theo kế hoạch là ngày mai nhỉ?"
Ryo: "Vâng. Nơi từng có bức tường vô hình chặn 'Hành Lang' thông sang các Quốc gia Trung tâm. Cô Marie... đã mở ra mấy tháng trước rồi, không biết giờ thế nào."
Abel: "Marie... Ảo nhân đó à."
Ryo nói vẻ hào hứng, Abel nhớ lại nữ Ảo nhân từng khiến Ryo khốn đốn với kiếm kỹ kinh ngạc.
Ryo: "Bức tường ngăn cách Trung tâm và Phương Đông suốt bao nhiêu năm biến mất, chắc chắn có nhiều thay đổi."
Abel: "Chắc thế. Cũng có khả năng chúng ta không đi tiếp được."
Ryo: "Kiểu sạt lở đất đá... đại loại thế à?"
Abel: "Ừ. Tất nhiên chỉ là khả năng thôi."
Ryo: "Abel lại nói điềm gở rồi."
Ryo nhăn mặt lắc đầu nhẹ.
Ngày hôm sau, đoàn người đến địa điểm đó.
Ryo: "Quanh đây... nhỉ?"
Abel: "Quanh đây... chắc thế."
Ryo và Abel lắc lư trên lưng ngựa tiến tới.
Đúng vậy, đi tiếp không vấn đề gì.
Ryo: "Không có gì lạ cả nhỉ?"
Abel: "Không có. Mà chúng ta cũng chẳng biết cụ thể Ảo nhân đó đã làm gì."
Ryo: "May mà lời tiên tri kỳ quặc của Abel không linh nghiệm."
Abel: "Tiên tri..."
Ryo: "Thiên biến địa dị kinh hoàng, đất nứt ra, dung nham phun trào, mọi sinh vật chết sạch... thế giới như thế thì đáng sợ lắm."
Abel: "Cái đó phản ánh hoang tưởng của Ryo đậm nét hơn là tiên tri của tôi đấy."
Abel khẽ lắc đầu.
Đoàn người tiếp tục đi mà không gặp trở ngại gì.
Ryo: "Chắc chúng ta đi qua bức tường vô hình rồi nhỉ?"
Abel: "Đúng vậy. Rốt cuộc chẳng có gì cả."
Abel thở phào nhẹ nhõm.
Ryo: "Tức là chúng ta đã ra khỏi các nước Phương Đông rồi đúng không?"
Abel: "Đúng là thế."
Ryo: "Tức là đã vào các Quốc gia Trung tâm rồi đúng không?"
Ryo vui vẻ hỏi.
Nhưng Abel nghiêng đầu.
Abel: "Cái đó thì chưa chắc."
Ryo: "Hả?"
Abel: "Ra khỏi Phương Đông là chắc chắn... nhưng đây vẫn là cái 'Hành Lang' gì đó đúng không? Tôi chưa từng nghe về 'Hành Lang' này. Tức là một nơi mà Quốc vương Trung tâm cũng không biết thì gọi là một phần của Trung tâm..."
Ryo: "...Ý cậu là do Abel học hành thiếu sót nên nơi này không được công nhận là Trung tâm?"
Ryo nhìn Abel với ánh mắt ngờ vực.
Abel: "Tôi đâu có nói thế. Vùng này không thuộc Phương Đông cũng chẳng thuộc Trung tâm."
Ryo: "Đành chịu thôi. Nể mặt Abel, cứ coi là như thế đi."
Abel: "Này..."
Abel suýt nổi cáu trước lời Ryo.
Nhưng đã học được chữ nhẫn khi làm Vua, Abel không dễ nổi cáu vì chuyện cỏn con này.
Ryo: "Dù không phải Trung tâm, nhưng cứ đi về phía Tây mãi thì sẽ đến Trung tâm chứ?"
Abel: "Ừ, chắc thế."
Ryo: "Đến nước nào của Trung tâm?"
Abel: "Chắc là... Liên bang, hoặc tiểu quốc xung quanh đó."
Ryo: "Tiểu quốc xung quanh, ví dụ Vương quốc Juu chẳng hạn?"
Ryo hỏi.
Vương quốc Juu là quê hương của Hoàng tử Willy, đệ tử của Ryo.
Trước khi Ryo đi Phương Tây, cậu ấy vẫn ở Vương quốc Juu, không biết giờ thế nào.
Abel: "Đúng, Vương quốc Juu gọi là tiểu quốc... nhưng trong số các nước quanh Liên bang thì thuộc loại lớn đấy."
Ryo: "Thế sao?"
Abel: "Ừ. Có nhiều nước nhỏ hơn Vương quốc Juu nhiều. Vốn dĩ tên chính thức của Liên bang là Liên bang các nước Handaloo. Như cái tên đã nói, đó là quốc gia liên bang được hình thành từ nhiều tiểu quốc."
Ryo: "Nhiều tiểu quốc không gia nhập Liên bang nằm ở phía Đông Liên bang... tức là phía bên kia 'Hành Lang' này."
Abel: "Đúng thế."
Abel gật đầu.
Abel là Quốc vương Vương quốc Knightley, một trong những đại cường quốc Trung tâm.
Trước khi làm Vua là mạo hiểm giả, nhưng từ lúc sinh ra đến 18 tuổi cậu đã được giáo dục bài bản như một Hoàng tộc.
Trong đó có cả nội dung về toàn bộ các Quốc gia Trung tâm.
Dù Ryo có nói gì thì cậu vẫn là một vị Vua nghiêm túc và xuất sắc.
Hai người, hai ngựa cộng thêm 20 chiếc xe đẩy tiếp tục tiến về phía Tây.
Thực ra đã có lúc ăn hết sạch một xe thức ăn.
Nhưng ngay sau đó lại bị Wyvern từ đâu bay tới tấn công.
Như mọi khi, Ryo ghim chặt Wyvern xuống đất, Abel kết liễu, mọi chuyện êm đẹp.
Tiện thể thu được ma thạch và thịt Wyvern.
Lượng thịt vừa đúng một xe... nên lại thành 20 chiếc.
Ryo: "Đúng là ở đâu cũng có Wyvern nhỉ."
Abel: "Hơn nữa lần này là rồng trưởng thành. Bình thường săn Wyvern toàn là rồng con."
Ryo: "Phía Bắc và phía Nam đều thấy dãy núi. Chắc chúng đến từ đó."
Abel: "Có lẽ vậy. Gọi là 'Hành Lang' thì cũng phải hẹp lại chứ. Nhưng núi đó cao phết đấy."
Ryo: "Núi Ma phía Bắc Rừng Rondo ấy hả? Cao bằng hoặc hơn cái đó đấy."
Abel: "Đúng thế. Gọi nơi kẹp giữa hai dãy núi là 'Hành Lang' đúng là chuẩn xác."
Ryo và Abel lắc lư trên lưng ngựa thong thả trò chuyện.
Andalusia và Feiwan đều thông minh nên hai người chẳng phải làm gì.
Chỉ ngắm cảnh và nói chuyện phiếm.
Dù vậy, Ryo vẫn bật <Sonar Thụ Động>.
Phòng khi bị ma thú tàng hình tấn công bất ngờ thì nguy.
Nhưng...
Ryo: "Ủa?"
Abel: "Sao thế?"
Ryo lầm bầm, Abel phản ứng ngay.
Ryo: "Phía trước khoảng 1km có người... à không, có vẻ là ngôi làng hay khu dân cư gì đó."
Abel: "Hô."
Ryo: "Phản ứng gì thế kia. Vua Abel định ra lệnh tấn công làng ngay lập tức mà không cần khuyên hàng à?"
Abel: "Ừ, chẳng hiểu gì cả. Tại sao lại tấn công làng?"
Ryo: "Quê tôi có câu 'Tiên thủ tất thắng'. Cá nhân tôi thì ngại tấn công ngôi làng vô tội, nhưng nếu Abel với tư cách Vua ra lệnh thì tôi đành tuân theo thôi."
Ryo giả vờ lau nước mắt nói.
Tất nhiên là khóc giả.
Vốn dĩ Abel đâu có ra lệnh đó. Không đời nào ra lệnh đó.
Abel: "Đừng tấn công làng. Cũng đừng khuyên hàng. Tôi muốn xây dựng quan hệ hòa bình. Được chưa?"
Ryo: "Nếu bị tấn công trước thì sao? Dân làng bảo 'Ngựa đẹp đấy, để lại ngựa và hành lý rồi biến đi' thì sao?"
Abel: "Bình thường ai nói thế."
Ryo: "Giả sử thôi. Abel là Quốc vương nên phải dự tính tình huống xấu nhất và hy vọng điều tốt nhất... đó mới là phong thái của người cai trị."
Abel: "Thế à, nếu chuyện đó xảy ra, Ryo hãy bảo vệ chúng ta nhé. Bằng tường băng quen thuộc ấy."
Ryo: "Chuyên về phòng thủ à. Đành chịu thôi. Cầu cho sức tấn công của địch thấp vậy."
Abel: "Con người làm sao xuyên thủng băng của Ryo được."
Lời lầm bầm cuối cùng của Abel không lọt đến tai Ryo.
Đi thêm một đoạn.
Người lạ: "Đứng lại! Xuống ngựa mau!"
5 người đàn ông hốt hoảng chạy từ trong làng ra, lăm lăm thứ giống ngọn thương, hét lên.
Ryo: "Thấy chưa~. Bài bản 'xuống ngựa để lại tất cả' đấy!"
Abel: "Thật á~?"
Ryo khẳng định, Abel nghi ngờ.
Thứ 5 người đàn ông cầm dài như thương nhưng... đầu không có kim loại.
Chỉ là gỗ vót nhọn.
Những người như thế mà làm chuyện trấn lột?
Abel hơi khó tưởng tượng.
Abel: "Thôi thì xuống ngựa vậy."
Ryo: "Xuống là không chạy nhanh được đâu đấy?"
Abel: "Vốn dĩ có định chạy đâu. Tôi không nhìn thấy nhưng cậu dựng tường băng bao quanh rồi đúng không?"
Ryo: "Nhận ra rồi à. Quả không hổ danh cựu kiếm sĩ Hạng A."
Ryo khen ngợi vẻ bề trên.
Abel im lặng lắc đầu nhẹ.
Hai người xuống ngựa.
Ryo đưa dây cương Andalusia cho Abel rồi bước lên trước.
Ryo: "Xin chào. Chúng tôi không phải kẻ khả nghi. Chỉ là mạo hiểm giả đi ngang qua thôi."
Ryo chào hỏi vui vẻ.
Nụ cười tươi rói đúng là không giống kẻ khả nghi.
Nụ cười thu phục lòng người mà Abel hay nói.
Người lạ: "Đ-Đây là làng Bondolin! Các người đến làm gì!"
Người đàn ông đứng giữa trong nhóm 5 người hỏi.
Có vẻ là thủ lĩnh nhóm này.
Nãy giờ chỉ mình anh ta nói.
4 người kia vẫn lăm lăm thứ giống ngọn thương...
Nhưng Abel nhận ra.
Tất cả đều đang run rẩy nhẹ.
Ryo: "Chúng tôi đang trên đường đến các Quốc gia Trung tâm ở phía Tây. Nếu không cho ghé vào làng thì chúng tôi đi thôi."
Ryo vẫn giữ nụ cười nói, 5 người nhìn nhau.
Lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau họ.
Ông lão: "Dừng lại!"
Giọng nói vang rền của một ông lão đi tới từ phía làng.
Phía sau có nhiều người đi theo, chắc là người có quyền lực trong làng.
Người lạ: "Trưởng thôn..."
Người đàn ông ở giữa thốt lên.
Trưởng thôn: "Quý khách, xin lỗi vì đã làm các ngài kinh sợ. Vừa nãy tôi nghe thấy từ mạo hiểm giả. Ngày xưa tôi từng nghe nói. Đó là những người nhận tiền để giải quyết vấn đề cho người gặp khó khăn đúng không?"
Ryo: "Vâng, đại khái là thế."
Nghe ông lão được gọi là Trưởng thôn nói, Ryo gật đầu.
Ít nhất thì không sai.
Hai người được dẫn vào làng.
Trên đường vào làng, Ryo nhìn thấy một thứ lạ lùng.
Ryo: "Hồ nước màu xanh lục?"
Thoáng qua Ryo thấy thế.
Nhưng cậu hiểu ngay là không phải.
Ryo: "Thủy tinh màu xanh đại dương? Không lẽ là Trinitite?"
Khoáng vật nhân tạo Trinitite được tạo ra trong vụ thử hạt nhân đầu tiên trên thế giới.
Cát bay lên, tan chảy ngay lập tức thành chất lỏng, rồi nguội đi và đông cứng lại thành Trinitite.
Có thứ đó nghĩa là đã từng có nhiệt độ cực cao ở đây.
Vừa suy nghĩ về điều đó, cả nhóm được mời vào trong làng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
