Màn Bốn
Màn Bốn
1
Vừa xuống thuyền, chúng tôi cứ thế cắm cúi leo lên con dốc dẫn đến Thiên Nữ Quán. Khi ngẩng mặt lên, cái bóng của nó nằm chắn ngang đường đi tựa như một con quái vật khổng lồ. Mỗi khi sấm chớp lóe lên, đường nét dị hợm của nó lại in hằn vào võng mạc.
Vừa bước qua cánh cửa hai cánh để vào Thiên Nữ Quán, tiếng quát tháo đã vang lên trong bóng tối.
"Tôi đã bảo là không muốn rồi mà! Nếu rơi xuống biển thì các người định chịu trách nhiệm thế nào hả!?"
"Xin lỗi... nhưng theo kinh nghiệm của tôi, tôi nghĩ là đi được."
Đèn chùm bật sáng. Chị Chitose vừa bật công tắc trên tường. Giữa sảnh chính, hình dáng của anh Hirutani và anh Abou hiện ra, mũ trùm đầu đã được tháo xuống, đang đứng đối mặt nhau.
"Này, kính râm của ông đâu rồi?"
Nghe Sugai hỏi, Samura làm bộ mặt thảm hại rồi nhún vai:
"Vướng víu quá nên tôi vứt xuống biển rồi."
"Quyết định sáng suốt đấy."
Chị Umeko cười. Tôi giật mình thốt lên:
"Ủa, anh Iyemi đâu rồi?"
Mọi người cùng nhìn quanh sảnh chính...
"Vướng víu quá nên tôi vứt xuống biển rồi."
Samura nhe răng cười nhăn nhở, liền bị chị Umeko cốc cho một cái.
Ngay sau đó, cửa mở ra, anh Iyemi xuất hiện. Với khuôn mặt hốc hác, anh nói:
"Xin lỗi, tôi vừa nôn..."
Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sảnh chính được trải thảm đỏ thẫm. Bên phải là quầy lễ tân, chính diện treo một bức tranh thủy mặc khổng lồ vẽ cảnh sơn thủy và thiên nữ. Chúng tôi chia nhau về hai phía hành lang đông tây để về phòng riêng. Tôi ở phía đông. Trên hành lang lấm tấm những dấu giày ướt sũng.
"Lát nữa phải lau dọn thôi," Sugai nói.
Thiên Nữ Quán có lối đi chằng chịt, chia thành nhiều phòng bởi các cánh cửa, hơn nữa lại không có lấy một ô cửa sổ nào, nên đi một lúc là cảm giác phương hướng trở nên loạn xạ. Tôi hỏi anh Abou:
"Nhưng mà, tại sao lại xây dựng cấu trúc như mê cung thế này ạ?"
"Giống Tokyo Disneyland đấy."
"Tokyo Disneyland ạ?"
"Ở đó người ta dùng đắp đất và trồng cây để che khuất thế giới bên ngoài. Làm vậy để bảo vệ thế giới quan của giấc mơ. Mê cung này cũng ngăn cách ngoại giới và nội giới, bảo vệ thế giới quan của kịch nghệ."
Ra là vậy, tôi gật gù. Có vẻ hứng thú, anh Abou nói tiếp:
"Và mê cung này còn mang ý nghĩa về mặt chú thuật nữa."
Anh Hirutani nãy giờ im lặng bỗng thốt lên một tiếng "Hí!" nghe như bị co giật.
"Abou Anson xem kịch nghệ như một quá trình mang tính chú thuật. Khán giả bước vào nhà hát, trải nghiệm câu chuyện, hư trở thành thực, thực trở thành hư, lạc lối vào ranh giới giữa hư và thực. Rồi họ say mê câu chuyện... và bị dính lời nguyền. Khi câu chuyện kết thúc, lời nguyền đó được hóa giải. Bước vào mê cung nghĩa là cái chết, và bước ra nghĩa là chuyển sinh. Anson muốn khán giả trải qua sự luân hồi chuyển kiếp về mặt tinh thần ngay khi còn đang sống." Rồi anh quay sang phía Sugai, "Từ thời cổ đại, mê cung cũng có ý nghĩa trừ tà. Để những 'thứ xấu xa' lạc lối trong đó và không thể xâm nhập vào..."
"Nghe cứ thấy rợn rợn sao ấy..." Sugai xoa xoa hai cánh tay.
... Rầm! Tiếng cửa đóng sầm lại thật mạnh. Nhìn lại thì anh Hirutani đã biến mất. Anh ấy vừa về đến phòng mình. Sugai nhún vai:
"Vậy là 'thứ xấu xa' đi mất rồi nhỉ."
"Chuyện anh Hirutani yểm bùa chị Amagasaki, liệu có thật không nhỉ?" Tôi hỏi.
"Xin lỗi vì phải phá vỡ giấc mơ, nhưng mà..." Anh Abou nói. "Là thật đấy."
Chúng tôi nhìn nhau, rồi ai nấy trở về phòng của mình.
2
Về đến phòng, tôi đặt hành lý xuống, thở hắt ra một hơi.
Nội thất căn phòng là sự pha trộn của nhiều nền văn hóa. Ví dụ như trần nhà kiểu ô vuông giật cấp dường như chịu ảnh hưởng của đền chùa, còn hoa văn trên tường lại gợi nhớ đến trang trí trong thánh đường Hồi giáo. Tuy nhiên, tất cả được xuyên suốt bởi một gu thẩm mỹ mạnh mẽ, tạo nên sự hài hòa kỳ lạ. Nó có cấu trúc tương đồng với chính kịch nghệ của Abou Anson, thứ đã dung nạp nhiều loại hình sân khấu khác nhau như bi kịch Hy Lạp, kịch Noh, hay Kinh kịch.
Trong lúc tắm vòi sen, những lời ban nãy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
'Bước vào mê cung nghĩa là cái chết, và bước ra nghĩa là chuyển sinh'...
Tôi đã ở trong cái chết rồi. Vừa run rẩy, tôi vừa cầu nguyện rằng mình có thể chuyển sinh.
Thay đồ xong, tôi đến sảnh trung tâm. Vẫn chưa có ai đến. Tôi nín thở trước cấu trúc tuyệt đẹp của nó. Nó gợi nhớ đến một quả cầu khổng lồ. Dưới đáy là một sân khấu hình tròn, bao quanh là các hàng ghế khán giả xếp theo hình lòng chảo. Cửa ra vào nằm ở các hướng Đông, Tây, Nam, còn phía Bắc là sân khấu và một cây cầu. Trên trần nhà vẽ hình những thiên nữ khổng lồ đang nhảy múa.
Tôi đứng giữa sân khấu tròn, ngước nhìn lên trần. Giàn giáo sắt và đèn chiếu sáng được bố trí thành vòng tròn bao quanh để không làm hỏng cảnh quan trung tâm. Ở chính giữa là những hoa văn hình học tuyệt đẹp gợi nhớ đến họa tiết Arabesque, trông như con mắt của thần linh. Tôi cảm thấy một cơn chóng mặt tựa như cảm giác lơ lửng. Lẫn trong đó là một thứ gì đó như dejavu. Cảm giác như có luồng gió lạnh buốt thổi qua tim...
Lúc đó, cửa mở ra, chị Chitose xuất hiện. Chị mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt tôi, tiếng giày cao gót vang lên khi chị bước lại gần và đứng bên cạnh. Rồi chị ngước nhìn trần nhà và nói: "Đẹp quá nhỉ."
Ngay sau đó, các thành viên khác cũng tới, không khí trở nên ồn ào. Sugai đứng giữa sân khấu tròn, hú hét như khỉ để kiểm tra độ vang của âm thanh.
"Tuyệt vời, nơi này được xây dựng chỉ để dành cho kịch nghệ!"
"Giọng nói truyền đến tận đây luôn!"
Samura hét lên từ mép khán đài. Chị Umeko đứng cạnh Sugai tròn mắt ngạc nhiên.
"Ủa, Samura, sao cái kính râm lại hồi sinh rồi!?"
Samura nhe hàm răng trắng bóc, giơ ngón cái lên:
"Sabu đây!"
Chị Umeko thở dài ngán ngẩm.
Khi anh Abou đến, buổi tập kịch bắt đầu. Kết thúc phần tập cơ bản, chúng tôi lập tức chuyển sang tập vở "Tam Giới Lưu Chuyển". Tập suốt ba tiếng, ăn qua loa bữa tối, rồi lại quay lại tập. Chúng tôi dần bị cuốn vào một bầu không khí nhiệt huyết dị thường. Anh Abou chỉ đạo nghiêm khắc như thể bị thứ gì đó nhập vào.
"Không được, không được...!" Anh Abou nói với tôi. "Phải ý thức diễn cả những 'khoảng lặng' nữa! Cậu có biết tuyệt tác cao nhất của âm nhạc là gì không?"
Tôi lắc đầu. Anh Abou nói:
"... Là 'vô thanh'. Tuyệt tác cao nhất của tiểu thuyết là 'trang giấy trắng', tuyệt tác cao nhất của điện ảnh là 'bóng tối', và tuyệt tác cao nhất của sân khấu là 'khoảng lặng'. Tất cả đều nằm trong sự trống rỗng và bóng tối. Đừng quên rằng chúng ta đang làm vấy bẩn thời gian và không gian, phá hỏng tuyệt tác cao nhất đó để diễn xuất!"
Nếu là tôi của vài ngày trước, chắc chắn tôi sẽ chẳng hiểu anh ấy đang nói cái quái gì. Nhưng giờ đây, những lời đó thấm vào tôi thật tự nhiên. Như nước và ánh sáng thấm vào tấm vải gai đã được giặt sạch trong dòng suối trong. Có lẽ là vì tôi đã là một sự tồn tại đã chết rồi chăng.
Đến mười một giờ đêm, buổi tập mới kết thúc.
"Làm tốt lắm, làm tốt lắm..."
Anh Abou vỗ vai tôi khen ngợi. Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác thực sự rằng mình đã bắt kịp đẳng cấp mà anh ấy yêu cầu. Mình còn có thể giỏi hơn nữa... tôi nghĩ vậy.
Tất nhiên, đó là nếu tôi có thể sống sót.
3
Về đến phòng, tôi tắm rửa ngay lập tức, thay đồ ngủ rồi đổ gục xuống giường. Mệt kinh khủng. Đầu nặng trịch như bị thanh chì xuyên qua, cơ thể như bị nhồi đầy cát ướt. Thể xác đòi ngủ, nhưng não bộ vẫn tỉnh táo. Cơn bão bên ngoài càng lúc càng dữ dội. Nhắm mắt được ba mươi phút nhưng không tài nào ngủ được, tôi bật đèn ngủ đầu giường, lấy thuốc an thần từ trong vali ra. Loại thuốc mà từ khi gặp Miri tôi hầu như không còn uống nữa...
Lúc đó, có ai đó gõ cửa. Sống lưng tôi lạnh toát.
Tôi nhìn quanh phòng, tìm thứ gì đó có thể làm vũ khí. Tôi xoay và tháo một nhánh của cây mắc áo ra, nắm chặt trong tay. Nó chỉ dài cỡ cây cán bột làm bánh, nhưng có còn hơn không.
Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa. Tôi rón rén mở cửa.
... Chị Chitose đang đứng đó.
Có vẻ chị chưa tắm, quần áo vẫn y nguyên lúc nãy, và đang đeo khẩu trang.
Tôi thở phào, giấu "cây cán bột" ra sau lưng quần rồi mời chị vào.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"... Chị thấy hơi sợ."
Rồi chị im lặng, lát sau khẽ nắm lấy tay tôi. Sấm rền vang. Đôi mắt đen láy dao động.
"Không sao đâu ạ." Tôi bối rối nhưng vẫn cố cười trấn an.
"Ừm..." Chị Chitose gật đầu, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Rồi chị khẽ mỉm cười, bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Cảm giác mềm mại và mùi hương rất thơm. Tôi do dự, nhưng để làm dịu bớt nỗi bất an của chị, tôi ôm lại.
"Chị thích Youichi đấy."
"... Cảm ơn chị."
"... Em có người con gái khác mình thích rồi đúng không?"
Tôi giật mình buông chị ra. Chị Chitose mỉm cười buồn bã.
"Sao chị biết ạ?"
"Chuyện này mà không nhận ra thì chị mất tư cách làm con gái rồi.... Cô bé đó thế nào? Tại sao em lại thích?"
"Cô ấy..." Tôi nhớ về Miri. "Dáng người nhỏ nhắn, dễ thương, hơi hậu đậu một chút, nhưng rất thông minh, thích sách, diễn xuất giỏi, đầy bí ẩn và lúc nào cũng ở xa xôi... Em thích cô ấy từ lúc nào không hay. Chẳng có lý do gì đặc biệt cả. Nhưng em thực sự thích cô ấy. Em nghĩ tình yêu là như vậy."
"Ra thế..." Nước mắt đọng lại trong mắt chị Chitose. "Ghen tị thật đấy."
Rồi chị bật cười, chìa "cây cán bột" ra.
Chị ấy đã lấy nó từ sau lưng tôi lúc nào không hay.
"... Để phòng thân thôi ạ. Cái để treo áo khoác ấy mà."
"Cần gì phải cảnh giác đến mức này chứ."
Chị Chitose cười. Tôi định đưa tay nhận lại cây gậy.
... Nhưng chị bất ngờ rụt tay lại, làm tôi mất đà.
Trong khoảnh khắc đó, chị lướt nhanh vào lòng tôi một cách điêu luyện và...
Hôn tôi.

Tôi mở to mắt. Chị cười tinh nghịch qua ánh mắt, bảo rằng tôi bị lừa rồi.
"Đó là nụ hôn đầu của em đấy..."
"Không sao, qua lớp khẩu trang nên không tính.... Chị không bỏ cuộc đâu."
Chị Chitose quay lại trước cửa, cười tươi vẫy tay:
"Đừng quên buổi hẹn hò cuối cùng nhé!"
Rồi chị rời đi. Cũng từng có một tương lai mà tôi có thể kết hôn với một người tuyệt vời như thế nhỉ... tôi vừa nghĩ vừa một mình lắp lại "cây cán bột" vào chỗ cũ. Mùi hương ngọt ngào vẫn còn vương vấn.
Sau một hồi đắn đo, rốt cuộc tôi vứt hết thuốc an thần vào thùng rác.
Tắt đèn lên giường, nỗi cô đơn và sợ hãi ập đến. Tôi cảm thấy lạnh buốt, người run lên. Tôi nghĩ về Saburo và Miri. Tôi muốn họ ở bên cạnh.
Tôi nhớ lại hơi ấm và nhịp tim của Miri...
4
Tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập. Ai đó đang hét lên bên ngoài.
Tôi bật dậy. Mới ba giờ sáng. Tiếng bão vẫn gầm gào. Mở cửa ra, Sugai đang đứng đó. Mặt cậu ta tái mét:
"Nguy rồi...! Chết người rồi...!"
Tôi mở to mắt. Rồi lập tức đuổi theo Sugai đang chạy đi. Đến một ngõ cụt.
"Chết tiệt! Nhầm rồi, lối này!"
Sau vài lần lạc đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến được sảnh trung tâm. Tôi thốt lên một tiếng rên rỉ. Phía trên sân khấu tròn, ai đó đang bị treo lơ lửng bởi một sợi dây thừng. Tôi chậm rãi bước lại gần.
... Là anh Iyemi.
Anh ta mặc chiếc áo mưa màu xanh có mũ trùm đầu, nước đang nhỏ tong tỏng. Sợi dây thừng thắt quanh cổ, máu chảy ra từ trán. Đầu kia của sợi dây được buộc vào lan can chống rơi của giàn giáo sắt dùng cho đèn chiếu sáng chạy vòng quanh trần nhà. Tôi lẩm bẩm:
"Nạn nhân thứ ba..."
Có mùi hôi... Nhìn xuống, ngay dưới chân anh Iyemi là bãi nôn, chị Chitose đang quỳ gối nôn khan. Chị Umeko đang vuốt lưng chị ấy, chỉ tay nói:
"Hình như nhìn thấy trán của Iyemi nên cậu ấy buồn nôn..."
Sugai ngước nhìn anh Iyemi, nhăn mặt.
"Giữa trán bị đóng một cái đinh..."
Từ cửa phía Tây, anh Abou, Samura và anh Hirutani chạy tới. Anh Hirutani hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã khuỵu xuống. Samura vội vàng đỡ lấy. Anh Abou nói:
"Bên ngoài bão tố, không thể đi thuyền được... nghĩa là hung thủ giết Iyemi đang ở trong số chúng ta. Hơn nữa lại mất sóng nên không thể gọi cứu viện..."
Sự im lặng bao trùm. Chúng tôi nhìn nhau. Phá vỡ bầu không khí căng thẳng, Sugai nói:
"Trước mắt hãy hạ thi thể anh Iyemi xuống đã."
"Không được...!" Tôi vội vàng ngăn lại. "Không ai được chạm vào thi thể! Phải giữ nguyên hiện trường cho đến khi cảnh sát tới. Chạm vào lung tung có thể làm mất chứng cứ quan trọng."
"V-vậy hả, ừ nhỉ, xin lỗi..."
Sugai xua hai tay như muốn nói mình không có ý gì khác. Samura ngước nhìn từ sân khấu tròn:
"Làm sao leo lên giàn giáo kia được?"
Trên giàn giáo hình tròn, có hai lối đi bằng sắt gắn đèn chiếu sáng nối từ phía sân khấu Bắc dọc theo cây cầu. Nhìn tổng thể, nó có hình dạng như một "lỗ khóa" cổ điển.
"Từ cánh gà sân khấu đi cầu thang lên giàn treo (sunoko), từ đó đi qua lối đi dọc theo cây cầu kia."
Anh Abou vừa chỉ tay vừa nói. Sugai hỏi:
"Ủa, anh Abou, tay trái anh bị sao thế?"
"À, bị trẹo một chút ấy mà."
Anh Abou giơ cổ tay trái quấn băng lên cười khổ. Tôi hỏi:
"Giàn treo là gì ạ?"
"Là cái gọi là Catwalk ấy. Chỗ để đi lại bảo trì phông màn và đèn chiếu sáng."
Chúng tôi đi vào cánh gà bên phải sân khấu. Đủ loại đồ linh tinh chất đống lộn xộn, phủ đầy bụi. Có một khoảng không gian treo đầy những sợi dây thừng to tướng, nhưng tôi không biết đó là gì.
Cầu thang dẫn lên giàn treo nhỏ hẹp, làm bằng sắt đơn sơ. Chỗ khán giả nhìn thấy thì được chăm chút kỹ lưỡng, nhưng phía sau hậu trường thì tiết kiệm triệt để.
"Chỗ này cẩn thận nhé..."
Ở chiếu nghỉ tương đương tầng hai của tòa nhà có một cái lỗ lớn. Chúng tôi nhảy qua đó.
Leo lên đến độ cao tương đương tầng ba, bốn, chúng tôi đứng trên giàn treo. Dây cáp sắt và ròng rọc để vận hành thiết bị sân khấu được lắp đặt ngay ngắn, qua khe hở dưới chân có thể nhìn thấy sân khấu bên dưới.
"Lối này..." Anh Abou mở cánh cửa phía Nam. Nó dẫn ra lối đi trên cao mà ban nãy chúng tôi nhìn thấy từ dưới lên.
Chúng tôi đi qua đó về phía sân khấu tròn. Kết cấu chắc chắn, có cả tay vịn, nhưng vì sàn làm bằng lưới sắt nhìn thấy bên dưới nên chân tôi cứ run lên. Tôi nghĩ thầm, nhân viên ánh sáng ở đây chắc vất vả lắm. Khán giả bên dưới đâu thấy được nỗi khổ này. Sáu người kia đang ngước nhìn chúng tôi từ dưới. Khi đến được giàn giáo tròn, tôi nói lớn để bên dưới nghe thấy:
"Dây thừng được buộc vào tay vịn!"
Anh Abou cúi xuống xem xét:
"Trên cổ có vết hằn Yoshikawa. Đầu ngón tay đen kịt máu. Có vẻ như cậu ta bị siết cổ đến chết!"
"Yoshikawa là ai thế!?" Samura hét to hỏi.
"Là vết hằn Yoshikawa! Vết-hằn-Yo-shi-ka-wa! Là dấu vết để lại do nạn nhân chống cự khi bị siết cổ!"
Chúng tôi xuống khỏi giàn giáo, di chuyển đến phòng họp ở phía Đông Bắc. Anh Hirutani đã tỉnh lại sau khi ngất xỉu, đang khóc nức nở. Khi chị Chitose từ phòng mình quay lại nhập hội, chúng tôi ngồi quây quần quanh chiếc bàn tròn. Tôi mở lời:
"Hãy sắp xếp lại thông tin một chút. Tối qua tập luyện kết thúc lúc mười một giờ. Phát hiện thi thể lúc mấy giờ?"
"Hai giờ năm mươi phút..." Chị Chitose nói. "Umeko đến phòng chị lúc khoảng hai giờ bốn mươi..."
"Tớ không ngủ được. Tiếng bão đáng sợ quá. Nên tớ sang phòng Chitose. Rồi bọn tớ định đi dạo một chút, lang thang đến sảnh trung tâm thì..."
Chị Umeko nói rồi rùng mình. Tôi hỏi:
"... Rồi sao nữa?"
"Rồi nhìn thấy thi thể, chị thấy buồn nôn nên đã nôn ra." Chị Chitose nói. "Sau đó Umeko đi gọi mọi người, đầu tiên là Sugai và Samura đến, rồi Sugai đi gọi Youichi, Samura đi gọi anh Abou."
"Ra vậy.... Tối qua, sau mười một giờ có ai vào sảnh trung tâm không?"
"Là tôi..." Anh Abou giơ tay. "Tôi thấy hưng phấn quá. Nên tập luyện phát thanh đến mười hai giờ."
"Quả nhiên là anh Abou, đây mới là đẳng cấp hàng đầu..."
Samura nói vẻ say mê, chị Umeko lắc đầu ngán ngẩm. Chị Chitose nói:
"... Có vẻ không còn ai khác, vậy thời gian gây án là từ mười hai giờ đến hai giờ năm mươi phút. Trong khoảng thời gian đó, ai có chứng cứ ngoại phạm?"
Sugai và Samura nhìn nhau, cả hai cùng giơ tay. Sugai nói:
"Khoảng mười hai giờ Samura đến phòng tôi, hai thằng ngồi nói chuyện phim ảnh với diễn viên AV."
"Diễn viên AV...?" Chị Umeko nhăn mặt. "Mệt thế mà vẫn nói chuyện đó được à?"
"Con trai đi trại huấn luyện có quy định là phải thú nhận cô gái mình thích và diễn viên AV yêu thích mới ngủ được."
Sugai nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, Samura gật đầu lia lịa.
"Eo ôi, tởm..." Chị Umeko rùng mình.
"Tôi..." Anh Hirutani giơ tay yếu ớt, giọng nghẹn ngào. "Tôi ở cùng Abou từ một giờ đến hai giờ... Tôi đến để phản đối. Tức quá không ngủ được... Rằng cho thuyền ra khơi trong bão tố như thế là quá nguy hiểm."
"Dai dẳng thật." Samura lầm bầm, bị anh Abou quở trách.
"Chị và Youichi ở cùng nhau từ mười hai giờ đến khoảng mười hai giờ mười phút." Chị Chitose nói.
"Hả...!?" Chị Umeko tròn mắt. "Giờ đó hai người làm gì!?"
"Hôn nhau." Chị Chitose nói tỉnh bơ.
Tất cả mọi người há hốc mồm nhìn luân phiên tôi và chị ấy. Ngay cả anh Hirutani cũng tạm thời nín khóc. Chẳng hiểu sao tôi lại buột miệng nói chữa ngượng "Không tính đâu ạ", rồi cảm thấy mặt đỏ bừng đến tận cổ.
E hèm, anh Abou hắng giọng.
"Tình hình hiện tại chưa thể khoanh vùng hung thủ được. Được rồi, tạm thời chia thành từng cặp để điều tra."
"Từng cặp á...!" Anh Hirutani hét lên. "Nhỡ đi cùng hung thủ thì sao!"
"Lúc đó... thì hãy canh chừng cho kỹ."
Anh Abou nói tỉnh bơ, làm anh Hirutani cứ mấp máy miệng không nói nên lời. Sau khi bốc thăm, tôi cặp với Sugai, chị Chitose với anh Hirutani và anh Abou, chị Umeko với Samura.
... Sau khoảng một giờ điều tra, chúng tôi tập hợp lại sảnh trung tâm.
Cặp chị Umeko và Samura tìm thấy một cuộn dây cáp sắt dài khoảng bốn mươi mét trong nhà kho.
Bỗng nhiên, chị Umeko hét lên.
"Tôi biết hung thủ là ai rồi...!"
Sau đó, cuộc thi suy luận bắt đầu.
5
"Nếu suy nghĩ xem hung thủ làm cách nào treo cổ Iyemi lên, sự thật sẽ sáng tỏ."
Chị Umeko nói. Tất cả mọi người đều chú ý vào chị ấy.
"Hung thủ đã kéo thi thể lên độ cao đó. Tức là, nếu không phải con trai có sức khỏe thì không thể làm được."
"Đúng là vậy. Kéo một người lên vất vả lắm đấy." Sugai gật đầu tán đồng.
"Phản đối!" Samura hét lên. "Hung thủ đã vận chuyển thi thể qua giàn treo để lên giàn giáo bên trên, tròng dây vào cổ rồi thả xuống! Nếu làm thế thì dù vất vả nhưng phụ nữ cũng làm được!"
"Không, chuyện đó là không thể..." Anh Abou nói. "Cầu thang lên giàn treo bị thủng một lỗ giữa đường. Vác thi thể nhảy qua chỗ đó thì sức lực của các thành viên ở đây không ai làm nổi đâu."
"Vậy thì chỉ còn cách kéo thi thể từ dưới lên thôi..." Chị Chitose nói. "Iyemi nặng bao nhiêu ký nhỉ?"
"Ch-chắc khoảng sáu mươi ký..." Anh Hirutani nói.
"Kéo một người con trai sáu mươi ký lên, tôi nghĩ chỉ có con trai mới làm được." Chị Umeko nói. "Hung thủ đầu tiên leo lên giàn giáo, luồn sợi dây cáp này qua ống thép dưới giàn giáo thả xuống sàn, một đầu buộc vào thân thi thể. Sau đó xuống khỏi giàn giáo, dùng hết sức kéo đầu dây kia! Khi thi thể được nâng lên, hắn buộc dây vào khung sắt dưới sân khấu tròn để cố định. Rồi lại leo lên giàn giáo, tròng dây thừng vào cổ thi thể, thu hồi dây cáp... Sugai và Samura có chứng cứ ngoại phạm, vậy chỉ còn lại anh Abou hoặc Kamisuki. Mà anh Abou thì không thể thực hiện hành vi phạm tội được."
Chị Umeko nhìn anh Abou. Anh ấy tháo lớp băng quấn chặt ở cổ tay trái ra.
"Uầy, sưng vù lên kìa, màu sắc cũng ghê quá..." Sugai nói.
"Lúc lái thuyền, do va đập với sóng lớn ấy mà... Tập xong thì nó sưng tấy lên, tôi nhờ Umeko băng bó giúp."
"Ra vậy, với cái cổ tay đó thì chịu rồi..."
Samura nói xong, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Mồ hôi lạnh túa ra.
"Tức là, chị Umeko muốn nói em là hung thủ sao?"
Chị Umeko gật đầu vẻ ái ngại. Thấy vậy, chị Chitose hét lên:
"Không thể nào, Youichi là hung thủ là chuyện không tưởng! Suy luận quá ngắn!"
"Vậy làm thế nào con gái có thể kéo thi thể lên được?"
Chị Chitose nhíu đôi mày thanh tú, trầm ngâm suy nghĩ một lúc. Rồi chị ngẩng phắt lên, nói: "Đi theo tôi."
Chúng tôi di chuyển đến chỗ treo nhiều dây thừng trong cánh gà.
"Mấy sợi dây này là gì vậy ạ?" Tôi hỏi.
"Chỗ này gọi là 'Tsunaba' (Khu vực dây kéo), nơi để nâng hạ các 'thanh treo' (baton) dùng treo đèn và phông màn."
Anh Abou thử kéo một sợi dây, tấm màn nhung hạ xuống. Chị Chitose nói:
"Màn nhung rất nặng. Chắc cái này cũng phải sáu trăm đến tám trăm ký đấy. Tại sao tay người có thể di chuyển vật nặng như thế, là nhờ có 'đối trọng' (counterweight) để cân bằng."
Chị chỉ vào những khối sắt xếp chồng lên nhau.
"Ý tôi là, nếu ứng dụng vật lý thì có đầy cách. Ví dụ như buộc cơ thể mình vào đầu dây cáp đối diện với thi thể rồi nhảy xuống, hoặc dùng nguyên lý ròng rọc động..."
"Ra thế..." Sugai gật gù. "Phải rồi, trên sân khấu có cái trò người bay lơ lửng ấy nhỉ?"
"Là 'Chuu-nori' (Bay giữa không trung)." Samura búng tay. "Ủa, thời xây Thiên Nữ Quán đã có cái đó rồi à?"
"Người ta nói nó xuất hiện lần đầu vào thời Edo, năm Genroku thứ 13." Anh Abou đáp ngay lập tức. "Trong vở Kabuki 'Đại Nhật Bản Thiết Giới Tiên Nhân' tại rạp Morita-za, Ichikawa Danjuro đời thứ nhất đóng vai Soga Goro đã bay. Cậu thiếu kiến thức quá đấy."
"Xin lỗi..." Samura lè lưỡi thán phục.
"Ở đây chắc cũng có cơ cấu 'Chuu-nori' chạy điện, nhưng dây cáp không thể vươn tới vị trí thi thể đâu, nên lần này chắc không liên quan."
"Chuyện đi hơi xa rồi, nhưng tóm lại là phụ nữ cũng có khả năng gây án đúng không?"
Nghe chị Chitose nói vậy, chị Umeko miễn cưỡng gật đầu.
6
"Nào, giờ tôi nói về phát hiện quan trọng của chúng tôi được chưa?"
Anh Abou nói, chị Umeko nghiêng đầu.
"Phát hiện quan trọng...?"
"Đã biết chính xác thời gian tử vong của Iyemi."
"Cái gì cơ...!?" Samura tròn mắt. "Anh Abou còn biết cả khám nghiệm tử thi á!?"
"Làm sao mà biết được..." Anh Abou nói vẻ ngán ngẩm, rồi chỉ vào anh Iyemi. "Nhìn kia đi. Cổ tay trái cậu ta đeo cái đồng hồ đắt tiền đúng không. Là Smartwatch đấy, có chức năng đo nhịp tim, liên kết với điện thoại để ghi lại."
Rồi anh lấy chiếc điện thoại của anh Iyemi từ trong túi ra.
"Ồ!" Samura reo lên. "Anh tìm thấy ở đâu thế?"
"Trong phòng Iyemi. Tôi buộc phải phá khóa để vào. Khóa điện thoại thì dùng nhận diện khuôn mặt để mở. Tôi thả điện thoại bằng dây xuống đấy. Dù trán bị đóng đinh nhưng vẫn hoạt động bình thường."
Mọi người xúm lại nhìn vào màn hình anh Abou đưa ra.
"Bất thường về nhịp tim được phát hiện lúc một giờ hai mươi mốt phút. Có vẻ nó đã tự động gọi 119, nhưng tiếc là không có sóng. Năm phút sau, lúc một giờ hai mươi sáu phút, tim ngừng đập hoàn toàn."
"V-vậy thì, tôi và Abou gặp nhau vào giờ đó nên có chứng cứ ngoại phạm rồi!"
Anh Hirutani rạng rỡ hẳn lên.
7
"Chuyện đó, lạ thật đấy..."
Tôi nói, anh Hirutani quay lại lườm tôi cháy mặt.
"Lạ cái gì mà lạ!?"
"Nếu cứ thế này thì chẳng ai có thể thực hiện hành vi phạm tội cả..."
"Nghĩa là sao?"
"Mọi người đi theo em. Em sẽ cho xem sự thật mà bọn em phát hiện ra."
Chúng tôi đi ra từ cửa phía Tây, qua nhiều căn phòng để đến sảnh chính. Cứ tưởng cửa phía Nam là đường ngắn nhất, nhưng hóa ra lại là cửa phía Tây. Tôi hỏi:
"Nhân tiện, anh Iyemi bị giết ở đâu nhỉ?"
"Chắc là bên ngoài tòa nhà. Hung thủ gọi ra, mặc áo mưa đi ra ngoài rồi bị siết cổ."
Chị Chitose nói, những người khác cũng gật đầu.
"Ra vậy, đó là quan điểm chung nhỉ..."
Đúng lúc đó chúng tôi đến nơi. Anh Abou nhìn quanh.
"Ở đây có gì à...?"
"Hãy nhìn xuống sàn nhà."
"Sàn nhà...? Có gì đâu?"
"Đúng. Thứ lẽ ra phải có lại không có. Thảm ở sảnh chính này rất dễ thấm nước và lâu khô. Dấu chân lúc chúng ta đến tối qua vẫn còn nhìn thấy đây này.... Thế nên, không có thì thật vô lý. Nếu anh Iyemi bị siết cổ bên ngoài, thì phải có dấu vết vận chuyển thi thể chứ!"
"A a!" Anh Abou thốt lên kinh ngạc. "Đúng rồi, chính xác! Tức là Iyemi không bị giết ở bên ngoài. Vậy thì tại sao thi thể lại ướt?"
"Thay vì nghĩ tại sao lại ướt, hãy nghĩ xem bị ướt ở đâu." Tôi nói. "Thiên Nữ Quán không có cửa sổ. Tức là nếu không đi qua cửa chính này thì không thể bị ướt mưa. Vậy thì chỉ có thể bị ướt bằng nước máy. Là vòi sen trong các phòng. Hung thủ đã cố tình làm ướt thi thể ở đó, rồi vận chuyển đến sảnh trung tâm và treo lên. Hãy nhìn cái này..."
Tôi trải sơ đồ Thiên Nữ Quán ra.
"Khu vực gạch chéo này là nơi sàn trải thảm. Tất cả đều làm bằng chất liệu khó khô, nên nếu vận chuyển bình thường chắc chắn sẽ để lại dấu vết. Có nhiều cách lách luật như vận chuyển thi thể xong mới tưới nước mang theo bằng bình, hay phủ bạt lên thảm rồi mới vận chuyển, nhưng xét việc hung thủ quên ngụy tạo ở sảnh chính, thì hợp lý nhất là hắn không để ý đến tấm thảm. Không cần suy diễn quá sâu xa đâu. Giờ thì, trong việc vận chuyển, chỉ có hai người có thể không đi qua khu vực gạch chéo này.... Là Samura và anh Hirutani."
Mọi sự chú ý dồn vào hai người. Samura nuốt nước bọt cái ực, còn mặt anh Hirutani co giật.
"Tuy nhiên..." Tôi tiếp tục. "Samura ở cùng Sugai từ mười hai giờ đến lúc phát hiện thi thể nên tuyệt đối không thể gây án. Vậy chỉ còn lại mỗi anh Hirutani thôi."
"Tôi cũng không thể!" Anh Hirutani hét lên. "Lúc tim Iyemi ngừng đập, tôi đang ở cùng Abou mà! Đúng không!"
Anh ấy nhìn quanh cầu cứu. Ai nấy đều bối rối.
"Không phải là không thể..." Tôi nói. "Anh biết anh Iyemi đeo Smartwatch nên đã lợi dụng nó. Bằng cách sử dụng mánh khóe để thao túng thời gian tử vong... Giờ em sẽ thực hiện lại cho xem!"
8
Khi di chuyển đến sảnh trung tâm, tôi nói:
"Anh gọi anh Iyemi đến phòng mình, tấn công từ phía sau và siết cổ. Lúc đó để lại vết hằn Yoshikawa trên cổ. Nhưng lúc này anh chưa giết ngay mà chỉ làm cho ngất đi. Sau đó, để giả vờ như anh Iyemi bị giết bên ngoài, anh mặc áo mưa cho nạn nhân rồi làm ướt toàn thân trong phòng tắm. Tiếp theo, vận chuyển đến sảnh trung tâm, đóng đinh vào trán. Tuy nhiên, cái đinh này không gây chí mạng. Có lẽ là để đánh lạc hướng về thời điểm tử vong. Sau đó, nối dây cáp sắt với dây thừng, tròng dây thừng vào cổ anh Iyemi, vắt qua ống thép của giàn giáo trên đầu, đầu kia buộc vào khung sắt dưới sân khấu tròn."
Tôi lấy con ma-nơ-canh mang từ cánh gà bên trái ra làm thế thân cho anh Iyemi, tròng dây thừng vào cổ nó.
"Vậy là thiết bị hẹn giờ đã hoàn thành. Giờ chỉ cần thao tác đơn giản thôi. Đi theo em..."
Chúng tôi ra khỏi cửa phía Nam, lên cầu thang và vào một căn phòng. Phòng có cửa sổ lớn nhìn bao quát toàn bộ sân khấu. Có nhiều bảng điều khiển với các núm vặn và cần gạt.
"Từ 'Phòng điều chỉnh' này có thể thao tác ánh sáng và âm thanh của sân khấu. Tuy đã xuống cấp nhiều nhưng vẫn có cơ cấu còn hoạt động. Abou Anson thường sử dụng các hiệu ứng dàn dựng hiệu quả như 'Sân khấu quay' (Mawari-butai) hay 'Cửa sập' (Seridashi). Nhớ lại điều đó và kiểm tra thì quả nhiên... sân khấu tròn kia có thể xoay được."
Tôi vặn núm trên bảng điều khiển.
... A a! Tiếng thốt lên vang vọng.
Sân khấu tròn bắt đầu xoay kèm theo tiếng động. Tôi tăng tốc độ quay. Dây cáp sắt bị sân khấu tròn cuốn lấy, ma-nơ-canh được nâng lên và treo lơ lửng.
"Anh Hirutani chỉnh tốc độ xong thì đi gặp anh Abou. Trong lúc đó, dây cáp từ từ bị cuốn lại, cuối cùng anh Iyemi bị treo lơ lửng... và mất mạng. Anh Hirutani căn giờ quay lại sảnh trung tâm và tạo dựng hiện trường lúc phát hiện."
Anh Hirutani run lẩy bẩy. Mặt tái mét, mồ hôi nhễ nhại.
"Suy đoán thôi..." Anh ấy lẩm bẩm, rồi giây sau hét lên với vẻ mặt khủng khiếp. "Chỉ là suy đoán thôi! Thế này không thành bằng chứng xác thực được! Tôi sẽ không bị bắt đâu!"
Tôi dừng lại một chút cho đúng nhịp, rồi bình tĩnh nói:
"Đến đây, hãy quay lại vấn đề 'tại sao hung thủ lại làm ướt thi thể?'. Hung thủ cần tạo hiện trường giả là anh Iyemi bị giết bên ngoài. Tại sao? Có lẽ là vì trong phòng đã để lại chứng cứ quyết định mà chưa kịp tẩu tán..."
Chúng tôi nhìn nhau, rồi bắt đầu đi về phía phòng anh Hirutani.
Anh Hirutani hét lên như điên dại:
"Vô ích thôi! Không có! Không có gì đâu!"
Cửa phòng đã bị khóa. Anh Abou nói:
"... Chìa khóa!"
Anh Hirutani lắc đầu. Ngay lúc đó, anh Abou tung cú đá thật mạnh vào cửa.
"Dừng lại! Không có! Không có! Không có! Đã bảo là không có mà!"
Anh Hirutani gào khóc.
Cú đá toàn lực đã phá tung cánh cửa.
Chúng tôi nín thở.
Trên bức tường đối diện, mấy con búp bê rơm bị đóng đinh chi chít. Anh Abou nuốt nước bọt, lao vào giật mấy con búp bê rơm ra khỏi tường. Và rồi...
"Có rồi! Vết móng tay ở đây! Có cả máu nữa! Bằng chứng không thể chối cãi!"
"Đừng cử động...!"
Quay lại, anh Hirutani đang chĩa súng về phía chúng tôi. Samura trợn mắt.
"'M360J SAKURA'...!"
Bị chĩa súng vào người, cậu ta hét lên một tiếng "Hí!". Chị Chitose bị báng súng đập vào người ngã xuống.
"Chị Chitose...!" Tôi hét lên.
"Tại Iyemi cả thôi!" Anh Hirutani gào lên đầy kích động. "Có người đàn bà khác rồi mà còn đùa giỡn với tôi, còn lây bệnh cho tôi nữa! Bị giết là đáng đời! Chết đi! Chết hết đi! Chết đi! Chết đi! Chết đi! Chết đi...!"
Mỗi lần nói chết đi, họng súng lại chĩa vào từng người một...
Nhìn vào họng súng, tôi cảm thấy mặt mình cắt không còn giọt máu.
Anh Hirutani hét lên điên loạn rồi lao ra khỏi phòng. Chúng tôi đứng chôn chân một lúc trong tư thế giơ hai tay lên trời. Tôi cúi xuống bên cạnh chị Chitose.
"... Chị không sao chứ?"
"Ừ..." Chị Chitose ôm mắt phải nói.
"Đúng là con mụ điên không tưởng..." Sugai lẩm bẩm. "Giờ làm sao đây?"
"Tạm thời đừng manh động. Xem tình hình thế nào đã..."
Anh Abou vẫn giơ tay lên nói.
9
Một lúc sau, Sugai nói:
"Này, có mùi khét không...?"
"Đúng là có mùi thật..." Chị Umeko khịt khịt mũi.
Bỗng nhiên, khói xám bò trên trần nhà tràn vào trong phòng. "A a!" Anh Abou kêu lên. Chúng tôi chạy ra hành lang. Phía bên phải, lửa đang cháy dữ dội. Sàn nhà biến thành biển lửa, tường cũng bốc cháy, lửa sắp liếm tới trần nhà. Bên kia ngọn lửa, anh Hirutani đầu tóc rũ rượi đang đứng đó. Hắn hét lên bằng giọng nói khiến người ta dựng tóc gáy:
"Chết đi! Chết đi! Chết hết đi...!"
"Con đàn bà khốn kiếp...!"
Sugai gầm lên, định lao tới nhưng bị ngọn lửa chặn lại.
"Ahahahaha...!"
Anh Hirutani uốn éo người, cười điên dại rồi biến mất sau khúc quanh.
"Nguy rồi, nếu sảnh chính bị đốt thì không thoát được đâu!"
Anh Abou trán đầm đìa mồ hôi hét lớn. "Lối này...!"
Chúng tôi cắm đầu chạy. Anh Abou mở một cánh cửa. Lửa phun ra dữ dội, anh vội vàng đóng lại.
"Chỉ còn cách đi đường vòng thôi!"
Chúng tôi lại chạy. Cuối cùng cũng đến được sảnh trung tâm, nhưng tất cả đều đứng sững lại. Tấm thảm đỏ thẫm đã biến thành biển lửa. Ngọn lửa gầm gào như muốn nuốt chửng tất cả. Bức tranh thiên nữ khổng lồ trông như tội nhân đang bị thiêu đốt linh hồn trong A Tỳ Tiêu Nhiệt Địa Ngục, chịu tám vạn kiếp khổ đau.
"Quay lại, quay lại mau!" Anh Abou quay người lại, ngọn lửa liếm vào lưng anh.
"Còn lối thoát nào khác không!?" Tôi hét lên.
"Không...!" Anh Abou hét trả lại. "Không còn chỗ nào cả! Chỉ còn cách dập lửa thôi!"
Rồi anh chạy đi. Chúng tôi đuổi theo sau. Thiên Nữ Quán đã biến thành địa ngục trần gian.
"Đừng hít khói vào...!" Samura hét lên.
Đến ngã ba, anh Abou nói:
"Con gái lánh vào sảnh trung tâm đi! Con trai đi lấy bình cứu hỏa!"
Hai cô gái gật đầu chạy về phía sảnh trung tâm. Đám con trai chạy về phía Đông Bắc... Khi đến một ngã ba khác, Samura hét lên:
"Phòng đằng kia hình như cũng có bình cứu hỏa! Tôi đi lấy!"
"Đừng Samura, nguy hiểm lắm!" Anh Abou hét lên.
"Thêm một bình cứu hỏa càng tốt!" Samura lấy kính râm trong túi ra đeo vào, giơ ngón cái lên: "I'll be back!" Rồi lao vào trong biển lửa.
"Samura...! Cái thằng ngốc này!"
"Nhanh lên anh!" Tôi đẩy lưng anh Abou.
Đến phòng thiết bị, chúng tôi mở cửa sắt. "Đây rồi!" Đi sâu vào căn phòng bê tông. Sau đống vật liệu có ba bình cứu hỏa loại 20. "Tốt!" Sugai nắm tay giơ lên đắc thắng.
Đúng lúc đó, Rầm! Cánh cửa đóng sầm lại.
"Chết tiệt...!" Anh Abou lao tới cửa. "Bị nhốt rồi!"
Anh vặn tay nắm cửa, húc cả người vào nhưng cửa không hề nhúc nhích.
"Tránh ra...!" Sugai dùng đáy bình cứu hỏa đập rầm rầm vào cửa. Tôi cũng hùa vào đập, nhưng cánh cửa vẫn trơ ra. "Khốn kiếp!" Sugai ném bình cứu hỏa vào cửa. Hắn thở hồng hộc, nước mắt ầng ậc. "Cứ thế này thì thành món nướng mất!"
"Khói vào rồi!" Tôi hét lên.
"Dùng cái này bịt khe hở lại!" Anh Abou cởi áo phông ra để trần nửa người, nhét áo vào khe hở phía trên cửa. Sugai giúp một tay, vừa giữ tư thế đó vừa ho sù sụ, hét lên:
"Ai cứu với...!"
Lúc đó cánh cửa bất ngờ mở ra, hai người ngã chúi về phía trước.
Samura đang đứng đó ôm bình cứu hỏa.
"Để cưng đợi lâu rồi."
Samura cười nhếch mép nói. Sugai với vẻ mặt phức tạp nói: "Thank you, Terminator." Chúng tôi lập tức đứng dậy, ôm bình cứu hỏa chạy. Rồi đến gần phòng Sugai, chúng tôi dừng lại.
... Có cái gì đó đang cháy.
Một thứ gì đó hình người...
Sugai nhặt một khối đen sì rơi ngay gần đó lên, nói:
"Là súng thật... Đây là kết cục của con mụ điên đó sao..."
"Chúng ta cũng sẽ chịu chung số phận đấy!" Anh Abou nói rồi ném cái áo phông cho Sugai. "Vào phòng làm ướt đi! Dùng làm mặt nạ chống khói!"
Sugai gật đầu, mở khóa phòng đi vào.
Chúng tôi còn lại nhìn nhau ra hiệu, rồi bỏ chạy.
... Vào đến sảnh trung tâm, chị Chitose lo lắng chạy lại.
"Mọi người không sao chứ?"
"Vâng, mọi chuyện đều suôn sẻ."
"Hú hồn, cháy trụi cả lông rốn chứ đừng nói lông ngực..." Anh Abou nói.
Chị Umeko đang xem màn hình đứng bật dậy, làm động tác chiến thắng bằng cả cơ thể.
"Tuyệt vời! Cắn câu rồi! Ghi hình nét căng!"
"Tác chiến thành công!"
Anh Abou cũng nắm tay giơ lên hét lớn. Chúng tôi reo hò, vỗ tay ăn mừng.
Tôi ngước nhìn lên trần. Ở đó chẳng còn ai bị treo nữa. Tôi nói:
"Vất vả cho anh rồi, anh Iyemi..."
Anh Iyemi mặt xanh mét, vừa uống nước suối vừa giơ tay phải lên.
"Không ngờ bị treo lên cũng say sóng..." Chị Chitose nói. "Làm chị thót cả tim."
"Quả nhiên cái đó là bãi nôn của anh Iyemi thật à?" Tôi hỏi.
"Ừ. Phải lấp liếm ngay lập tức."
"Tôi tưởng tim ngừng đập thật rồi chứ." Anh Iyemi gỡ cái đinh dính trên trán ra, búng đi.
"Diễn xuất của anh Hirutani đỉnh thật đấy. Bị chĩa súng vào, dù biết trước mà em vẫn lạnh sống lưng."
"Fufufu, cảm ơn nhé. Lâu lắm rồi mới nhập tâm thế đấy."
Được tôi khen, anh Hirutani cười bẽn lẽn dễ thương.
Lúc đó, cửa phía Đông mở ra...
"Nguy rồi! Mọi người, chạy đi!" Nhìn dáng vẻ chạy trối chết đó, tôi thấy buồn thay. Sugai chạy đến gần trung tâm vẫn chưa nhận ra sự bất thường. "Làm cái gì thế!? Không nhanh lên thì...!"
Rồi nhìn thấy anh Hirutani, hắn hét lên một tiếng "Á", cuối cùng cũng nhìn thấy xung quanh. Nhìn thấy anh Iyemi, hắn trợn tròn mắt, miệng há hốc.
"Cái gì thế này... Chuyện này là sao, hả...!"
Rồi hắn lao lên sân khấu tròn, ôm đầu nhìn quanh quất.
"Cái quái gì thế này...! Rốt cuộc là cái quái gì...!"
Tôi bước lên sân khấu tròn, đối mặt với Sugai. Sugai hét lên:
"Lửa bao vây rồi kìa, phải chạy ngay thôi!"
"Abou Anson đã xây dựng Thiên Nữ Quán này chỉ để dành cho vở 'Cát Tường Thiên Nữ'..." Anh Abou nói bằng giọng vang rền. "Cảnh cuối cùng của nó là đưa ánh mặt trời giữa trưa vào trong quán, dùng ánh sáng vô tận đó để tái hiện sự cứu rỗi của thiên nữ - Quang Minh Biến Chiếu."
Rồi anh giơ tay phải ra hiệu, một âm thanh nặng nề vang lên trên đầu. Cùng với sự rung chuyển, trần nhà họa tiết Arabesque tách ra làm sáu, cuối cùng bầu trời đêm hiện ra trong một hình tròn hoàn hảo.
Cơn bão đã qua đỉnh điểm, gió đã ngừng thổi. Mưa lạnh làm ướt tôi và Sugai.
"Thế này thì tạm thời an toàn rồi," anh Abou nói.
Tôi hít một hơi thật sâu... rồi thở ra. Và nói:
"Nói chuyện chút đi."
10
Thiên Nữ Quán chính là sân khấu quyết chiến...!
Nhận ra rằng việc thực hiện "Trại huấn luyện địa ngục" giữa bão tố có thể biến điều đó thành hiện thực, tôi lập tức gọi điện cho anh Abou, hẹn gặp mặt. Kế hoạch này không thể thiếu sự hợp tác của anh ấy.
Đến căn phòng có nội thất điên rồ của anh Abou, nơi mặt nạ Thiên Cẩu, poster Star Wars và bức thư pháp "Khắc Kỷ Tâm" cùng tồn tại, tôi trình bày suy luận của mình.
"Ban đầu, em nghĩ hung thủ đã phát video của mình để giả vờ đang ở nhà, trong lúc đó giết anh Kuroyama để tạo chứng cứ ngoại phạm. Nhưng lúc đó, không có thành viên nào dùng video cả, nên giả thuyết đó bị loại bỏ.... Và rồi em nhớ ra. Trước và sau khi Tức Thân Phật che camera, có điểm bất thường. Lúc đó, hình dáng cái bóng của chậu cây Monstera đã thay đổi. Tức là góc chiếu của ánh sáng từ cửa sổ đã thay đổi. Nghĩa là, thời gian quay phim trước và sau khi màn hình tối đen là khác nhau.... Đúng vậy, người dùng video chính là anh Kuroyama."
Thực ra tôi phải xem ký ức qua mắt mèo cả trăm lần mới nhận ra sự thật này, nhưng cứ nói thế cho hợp lý.
"... Hãy sắp xếp lại trình tự thời gian. Anh Kuroyama và hung thủ đã quay đoạn video trước khi màn hình tối đen vào trước ngày xảy ra án mạng. Và vào ngày hôm đó, trong lúc tập duyệt, hung thủ chuyển màn hình của mình sang video, rồi đi đến nhà anh Kuroyama. Mọi người đều tập trung vào người diễn, nên không ai nhận ra. Khi hung thủ đến nhà, anh Kuroyama cũng chuyển màn hình của mình sang video."
Anh Abou mở to mắt. Tôi tiếp tục:
"Hung thủ thay trang phục Tức Thân Phật, sát hại anh Kuroyama... Lúc này cửa phòng cách âm được đóng lại. Nên hàng xóm không nghe thấy tiếng súng. Sau đó, hắn quay cảnh sau khi màn hình tối đen, ghép với cảnh trước đó thành một video hoàn chỉnh, rồi phát video này trên màn hình của anh Kuroyama. Video sẽ chiếu cảnh anh Kuroyama ngồi ghế một lúc, rồi Tức Thân Phật xuất hiện... Lúc này, hắn cài đặt để thiết bị âm thanh trong phòng phát ra tiếng súng. Sau đó chỉ cần mở cửa phòng cách âm, quay về nhà, diễn xuất khớp với video là có thể ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm. Tiếng súng mà hàng xóm nghe thấy chỉ là bản ghi âm..."
"Khoan đã. Thế là sao? Tại sao Kuroyama lại hành động như thể hợp tác với hung thủ?"
"Hôm đó là sinh nhật anh Abou đúng không ạ."
Anh Abou ngẩn người ra. Tôi nói tiếp:
"Có lẽ anh Kuroyama định tạo bất ngờ cho anh. Tức Thân Phật xuất hiện làm náo loạn, màn hình tối đen tưởng có chuyện gì, thì hình ảnh anh Kuroyama biến mất. Rồi chuông cửa nhà anh Abou reo lên. Mở cửa ra thì thấy anh Kuroyama đứng đó với bó hoa và quà.... Chắc kịch bản là như thế."
"Kuroyama..." Mắt anh Abou ầng ậc nước. "Phải rồi, có khi nào là cái đó!"
Anh Abou lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ được gói ghém đẹp đẽ. Đó là thứ bố mẹ anh Kuroyama đã đưa cho anh trong đám tang.
"Chẳng hiểu sao tôi cứ không nỡ mở ra..."
Cẩn thận tháo ruy băng và giấy gói, anh run run mở nắp hộp. Bên trong là một lá thư và một chiếc hộp gỗ hòe sang trọng. Anh Abou đọc thư.
"Chúc mừng sinh nhật! Tao thực sự vui mừng khi 'Tam Giới Lưu Chuyển' được ra mắt thế giới. Tao cũng sẽ âm thầm dốc toàn lực giúp mày. Tập ký tên bằng cái này đi để dành cho lúc nổi tiếng. Hàng đặt làm riêng đấy!"
Trong hộp gỗ là một chiếc bút lông có vẽ hình thiên nữ sơn mài tuyệt đẹp. Anh Abou trào nước mắt.
"... Lúc đó anh Kuroyama chắc chắn là video, nhưng Sugai đã hét lên 'Anh ơi, đằng sau...!' khiến anh ấy trông như quay lại nhìn. Điều này cho thấy tự nhiên nhất là Sugai đã diễn xuất khớp với video.... Hơn nữa, em đã có được danh sách những người chắc chắn không mắc Corona trong 'hai tuần trống' đó, và em đã giả danh trung tâm y tế gọi điện đến nhà các thành viên còn lại. Kết quả là, Sugai đã mắc Corona vào thời điểm đó."
"Sugai..." Anh Abou lẩm bẩm. "Nếu Kuroyama nhờ làm bất ngờ thì chắc là nhờ cậu ta rồi."
"Và em đã tìm thấy bạn học cấp ba trên mạng xã hội, liên lạc và xác nhận rằng Sugai và chị Amagasaki từng hẹn hò hồi cấp ba. Chắc là lên đại học chị Amagasaki vẫn tiếp tục mối quan hệ đó. Rồi cậu ta phát hiện ra chị Amagasaki bắt cá ba tay, nên sinh lòng oán hận. Và việc nhặt được khẩu súng ở ga Shinjuku là cơ hội để cậu ta ra tay..."
Nghĩ lại thì, việc cậu ta chat với tôi lúc xảy ra vụ án đầu tiên có lẽ cũng là để tạo chứng cứ ngoại phạm. Hơn nữa còn nắm được hành tung của tôi là hàng xóm, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
"Hung thủ gần như chắc chắn là Sugai. Nhưng không có bằng chứng. Em nghĩ dữ liệu video có thể còn trong máy tính của anh Kuroyama, nhưng xóa tự động thì đơn giản quá..."
"Đúng vậy, không có bằng chứng. Thế nên, chúng ta sẽ tạo ra nó..." Tôi trải sơ đồ Thiên Nữ Quán đã phóng to ra. "Hung thủ cố tình để cảnh giết người phát ngay sau câu thoại 'Giết một người rồi thì số phận là sẽ giết hai người, ba người'. Vì kịch của anh Abou quản lý nhịp điệu rất nghiêm ngặt bằng ghi chú, nên hắn có thể căn thời gian khớp lệnh. Điều này ám chỉ giết người hàng loạt, nạn nhân tiếp theo sẽ là anh Iyemi. Vì vậy, chúng ta sẽ giết anh Iyemi trước..."
Tôi giải thích kế hoạch cho anh Abou đang ngớ người ra.
"Ra thế, nếu mục tiêu bị người khác giết trước, thì mối quan tâm tiếp theo sẽ chuyển sang 'làm sao tẩu tán khẩu súng'. Lúc đó, chúng ta tạo ra thời điểm tẩu tán lý tưởng, quay lại khoảnh khắc đó và thu hồi khẩu súng. Bằng chứng quyết định.... Nhưng kế hoạch của cậu có một điểm yếu chí mạng. Không có gì đảm bảo Sugai chắc chắn sẽ mang súng vào Thiên Nữ Quán."
A... tôi nghĩ thầm. Tôi biết trước súng sẽ được mang vào Thiên Nữ Quán vì đã nghe thấy tiếng súng trong tương lai qua mắt Miri. Nhưng đúng là ngoài điều đó ra thì không có gì đảm bảo cả.
Sau một hồi đắn đo, tôi thú nhận về năng lực của mình và sự tồn tại của Miri. Mất cả tiếng đồng hồ giải thích, anh Abou ôm đầu.
"Khó mà tin ngay được... Nhưng bảo là nói dối thì quá hoang đường và chi tiết... Phải rồi, hãy nhìn vào mắt tôi và đoán xem lời trăng trối của Abou Anson là gì. Có một sự thật chỉ mình tôi biết."
"Em hiểu rồi." Tôi gật đầu. "Hãy hình dung thật mạnh mẽ về thời điểm đó..."
Anh Abou gật đầu rồi nhắm mắt lại. Mí mắt anh giật giật. Rồi anh mở mắt ra. Nước mắt trào ra từ hai khóe mắt.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh Abou.... Và nói:
"'Hãy đốt Thiên Nữ Quán đi' - Đây là câu nói được truyền ra ngoài. Nghe đến đây, bố anh đã đi gọi bác sĩ. Nhưng anh Abou lúc đó còn nhỏ đã nghe được vế sau. Đó là... 'Ta sẽ diễn Cát Tường Thiên Nữ với Sachie ở thế giới bên kia'."
Anh Abou run lên bần bật, nói:
"Đúng là như vậy! Chỉ vì vế đầu được truyền đi mà người ta tưởng ông nội đã đầu hàng tuyệt vọng. Nhưng sự thật không phải thế. Cậu có biết văn hóa 'Uchikabi' (tiền vàng mã) ở Okinawa không? Đốt giấy có hình tiền xu thành khói để gửi sang thế giới bên kia. Bà nội tôi quê ở Okinawa mà. Ông định đốt Thiên Nữ Quán để sang bên kia diễn 'Cát Tường Thiên Nữ'. Ông yêu bà và kịch nghệ đến mức đó đấy. Bà nội tự sát thực ra cũng là do bị polyp dây thanh quản không thể diễn kịch được nữa, đúng là một cặp trời sinh."
"Ra là vậy..."
Sự thật thường bị truyền đi sai lệch. Rồi anh Abou nói:
"Giờ thì tôi tin câu chuyện của cậu rồi. Bắt đầu viết kịch bản thôi!"
Rồi hai chúng tôi say sưa lập kế hoạch, bàn tới bàn lui. Cùng viết kịch bản với tài năng Abou Shimao... đó là một trải nghiệm khiến tôi nổi da gà.
Đầu tiên, thi thể treo cổ của anh Iyemi được phát hiện. Tất nhiên là vẫn còn sống, nhưng được hóa trang cho giống xác chết nhờ tài nghệ của chị Umeko. Dây thừng ở cổ có luồn dây cáp bên trong, nối với đai an toàn dùng cho "Chuu-nori", nên trọng lượng không dồn lên cổ.
"Mùa hè đấy ạ? Mặc áo cộc tay quần đùi thì lộ đai an toàn mất?"
"Vậy thì mặc áo mưa vào. Lý do thì tính sau."
Tiếp theo là kiểm tra chứng cứ ngoại phạm và thi suy luận.
"Tôi bị bong gân cổ tay trái nên không kéo thi thể lên được. Cái này cũng nhờ hóa trang đặc biệt của Umeko."
Chúng tôi hào hứng đưa vào cả việc ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm và các mánh khóe cơ khí. Ý tưởng xác định thời gian tử vong bằng Smartwatch là do tôi đưa ra. Chỉ cần cho xem hình ảnh đã chỉnh sửa số liệu bằng phần mềm là xong.
"Cuối cùng, Hirutani bị dồn vào đường cùng sẽ múa may khẩu súng mô hình và phóng hỏa! Lúc này Sugai sẽ nghĩ: 'Kẻ điên đang cầm đồ giả làm loạn kìa. Mọi người có vẻ tưởng đó là đồ thật'."
Anh Abou vừa vẽ đường lên sơ đồ vừa nói:
"Dùng việc đóng mở cửa để kiểm soát thế lửa và dẫn dụ Sugai, đi tìm bình cứu hỏa để dập lửa ở sảnh chính! Giữa đường chia nam nữ, nữ hạ Iyemi xuống ở sảnh trung tâm. Nam thì giữa đường Samura tách ra, giả vờ đi lấy bình cứu hỏa nhưng lén quay lại nhốt chúng ta!"
Cây bút chạy với tốc độ kinh hoàng...
"Ra khỏi phòng thì thấy Hirutani điên loạn đang bốc cháy! Tất nhiên là ma-nơ-canh. Gần đó có khẩu súng mô hình rơi. Có thể Sugai để súng trong phòng nên cho hắn thời gian đi lấy. Và khi chúng ta đi khỏi, Sugai sẽ nghĩ: 'Ngon, cơ hội đây rồi! Giờ tráo đồ thật với đồ giả thì mọi tội lỗi giết người trước đây sẽ đổ hết lên đầu con mụ điên này!' Và khoảnh khắc đó chúng ta sẽ ghi hình lại, thu hồi khẩu súng..."
Khi khung sườn đã xong, chỉ còn việc hoàn thiện chi tiết.
"Hoàn hảo nhỉ..."
"Hoàn hảo..."
Chúng tôi say sưa ngắm nhìn kịch bản đã hoàn thành.
"Chỉ sợ Samura lại ngẫu hứng thêm thắt lung tung thôi. Nhưng mà, đốt Thiên Nữ Quán đi thật sự không sao chứ ạ?"
"Không sao. Vốn dĩ cũng định phá bỏ rồi. Phí duy trì tốn kém lắm. Các tài sản văn hóa hữu hình giờ cũng bị phá bỏ liên tục vì không chịu nổi phí quản lý đấy thôi. Lẽ ra phải đốt nó sớm hơn mới đúng. Vốn là giấc mơ ông nội xây dựng. Quyền phá bỏ cũng thuộc về ông nội. Coi như quà biếu xuống suối vàng, chúng ta hãy diễn một vở kịch thật thú vị cho ông xem nào..."
Tôi gật đầu. Giờ chỉ còn xem có bao nhiêu người dám tham gia vào vụ cá cược nguy hiểm này.
11
"Tất cả...! Tất cả đều diễn kịch để lừa tao sao!?"
Sugai ướt sũng nhìn quanh hét lên. Nước mưa bắn ra từ miệng hắn.
"Tất cả mọi người đều đồng ý tham gia ngay lập tức. Họ trân trọng đồng đội đến thế đấy." Tôi kêu gọi. "Sugai, đầu thú đi. Hãy hối cải từ tận đáy lòng và làm lại cuộc đời!"
"Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp...!" Sugai trào nước mắt. "Đúng là yêu đương chỉ toàn rủi ro. Chỉ vì yêu phải con đàn bà khốn kiếp... Khốn kiếp... tại sao tao lại..."
"Sugai..."
"Này, mày biết hoa 'Karin' (Mộc qua) không? Hồi xưa tao tặng Karin đấy. Mày biết ngôn ngữ loài hoa đó là gì không? Là 'Tình yêu duy nhất'. Mỉa mai thật đấy... À không, ngược lại lại rất hợp. Cô ta từ đầu đến cuối chỉ yêu mỗi bản thân mình thôi..."
Sugai nói với vẻ bi thương tột cùng.
Ngọn lửa đã lan rộng khủng khiếp từ lúc nào không hay. Anh Abou hét lên:
"Lửa lan nhanh quá! Sắp hết thời gian rồi!"
"Mày cũng cẩn thận đấy, Youichi..." Sugai nói. "Phụ nữ sinh ra ai cũng là diễn viên cả đấy."
Đúng lúc đó đèn vụt tắt. Tiếng la hét vang lên. Từ trong bóng tối vọng ra tiếng của Sugai.
"Mà, cũng chẳng quan trọng nữa, đằng nào cũng chết..."
Trong ánh lửa, mũi dao găm và khuôn mặt đầy sát khí của Sugai bất ngờ hiện ra. Quá khứ chạy qua trong đầu tôi như đèn kéo quân. Chết tiệt, tôi nghĩ. Đã đến tận đây rồi mà tôi lại chết ở chỗ này sao...?
Khoảnh khắc đó, một bóng người lướt tới, chắn trước mặt tôi.
Bóng người đó ngã xuống.
Ánh lửa chiếu rõ khuôn mặt ấy.
Tôi chết lặng. Giọng nói khàn đặc thoát ra từ cổ họng.
"Tại sao... sao lại..."
Đó là... chị Chitose.
Một con dao găm cán đồng cắm sâu vào bụng chị.
Tôi ngửa mặt lên trời. Rùng mình. Cảnh tượng trong mơ đang hiện ra ngay trước mắt.
... Mặt trăng đen đang bốc cháy.
Đó không phải mặt trăng thật, mà là phần trần nhà bị cháy lan đã cắt bầu trời đêm thành một hình tròn.
Tôi cúi xuống, gọi tên chị Chitose. Chị ấy đang hấp hối.
Tôi nhận ra màu mắt phải của chị khác lạ. Đôi mắt màu hạt dẻ (hazel), tựa như viên đá quý. Kính áp tròng màu đen đã rơi ra khi bị báng súng đập vào. Tôi thấy đôi mắt này rất quen.
Và một giọng nói quen thuộc vang lên từ cổ họng chị Chitose.
"Yō-kun, xin lỗi anh..."
Thế giới vặn vẹo... méo mó.
Tôi bàng hoàng, không thể suy nghĩ được gì nữa. Không hiểu. Không thể hiểu nổi.
Chỉ có một sự thật tuyệt đối đang nằm ngay trước mắt.
"Miri...?"
Nước mắt trào ra từ mắt cô ấy.
Tôi nhìn sâu vào đôi mắt đó...
Trong bóng tối, "con mắt" mở ra...
Người xác ướp đang đứng trước mặt.
Đầu quấn băng kín mít.
Đó là hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương.
Từ khe hở của lớp băng, đôi mắt màu hạt dẻ đang nhìn ra.
Nước mắt rơi lã chã từ đôi mắt ấy, giọng Miri vang lên...
"Tuyệt đối sẽ cứu được anh."
Ký ức đang sụp đổ nhanh chóng. Tiếng ầm ầm như bão tố đang đến gần từ xa.
Không đủ thời gian...!
Tôi nhìn sâu hơn nữa vào đôi mắt ấy.
Vượt qua cơn bão của các giác quan, thời gian bị kéo giãn ra...
'Cô sẽ mất đi khuôn mặt của mình. Cô thực sự chấp nhận chứ?'
'... Vâng, tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi.'
Trước mắt, ánh sáng chói lòa bật lên. Tầm nhìn bị mí mắt che khuất quá nửa, lờ mờ đục ngầu, những bóng người di chuyển... Mọi cảm giác đều xa xăm. Có lẽ Miri đang mất ý thức. Chỉ có nhãn cầu là ghi lại cảnh tượng này.
Bóng người cúi xuống nhìn mặt, bắt đầu di chuyển vật gì đó màu bạc...
Là phẫu thuật... cuối cùng tôi cũng hiểu. Ánh sáng chói lòa trước mắt là đèn phẫu thuật không hắt bóng.
Trong dòng thời gian bị thuốc mê làm cho méo mó, ca phẫu thuật tiến hành...
Dao mổ rạch toạc da thịt...
Máy khoan mài xương ken két...
'... Xong rồi. Sau vài tháng hồi phục, cô sẽ được tái sinh.'
'Cảm ơn bác sĩ...'
... Tôi trở về từ đôi mắt bên trong đôi mắt.
Đôi tay run rẩy đặt lên lớp băng trên đầu.
Miri từ từ tháo gỡ từng vòng...
Làn da dần dần lộ ra...
Khuôn mặt đó, giờ đã trở thành khuôn mặt của chị Chitose.
Cô ấy rụt rè chạm vào chóp mũi, ngửa cổ ra sau, vuốt ve đường viền hàm...
Nước mắt lại lặng lẽ rơi từ đôi mắt ấy.
"Tuyệt đối sẽ cứu được anh."
Cô ấy lại nói.
"Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối...!"
Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt của chính mình với ánh nhìn đầy quyết tâm.
Và cơn bão từ phía bên kia tấm gương ập đến trong tích tắc, nuốt chửng tất cả... và xóa sạch.
Bị đẩy văng ra khỏi đôi mắt, tôi thẫn thờ.
Chị Chitose chính là Miri.
Và... Miri đã chết.
Tôi nắm chặt bàn tay đã mất mạch đập ấy, gào lên thảm thiết.
Con dao găm được rút ra từ bụng chị Chitose.
Sugai cầm ngược con dao, chĩa mũi nhọn về phía tôi, vung xuống...
... Đoàng! Tiếng súng vang lên.
Mọi thứ như thước phim quay chậm. Trong khoảnh khắc, Sugai mất đà nhưng lại đứng vững. Anh Abou lao tới khóa tay Sugai từ phía sau. Sugai dùng sức vùng ra, quay lại dùng cán dao đập mạnh vào cằm, anh Abou ngã gục xuống.
Sugai lại vung dao lên...
Đúng lúc đó, Rầm, sân khấu rung chuyển, Sugai mất thăng bằng. Sân khấu quay với tốc độ cao, nếu không hạ thấp trọng tâm thì sẽ bị văng ra ngoài. Tôi nhận ra Samura, người đã mở trần nhà ở phòng điều chỉnh ban nãy vẫn còn ở đó, cậu ấy đã khởi động sân khấu để cứu tôi. Cảnh vật biến thành những bó dây vùn vụt lặp đi lặp lại.
"Kamisuki...!"
Anh Hirutani đang gào thét điều gì đó nhưng hiệu ứng Doppler làm âm thanh méo mó không nghe rõ.
Bất chợt, sân khấu ngừng quay. Tôi lăn lông lốc theo quán tính. Sugai cũng lăn lóc, cố gắng đứng dậy nhưng loạng choạng. Vì ở gần tâm nên hắn bị chóng mặt.
"Sugai...!" Anh Iyemi hét lên. Trên tay là khẩu súng đã thu hồi. "Mày dám làm thế với Karin...!"
Nguy rồi, anh Iyemi định giết người!
Đúng lúc đó, Cạch...!, tiếng động lớn vang lên, sân khấu lại bắt đầu quay tít. Sugai ngã xuống.
Chưa kịp thở phào, anh Iyemi vừa lăn lóc vừa trèo lên sân khấu đang quay. Mắt anh ta vằn đỏ, ánh lên tia nhìn điên loạn. Tôi rùng mình. Anh ta cố tình lên đây để giết Sugai! Vì khó nhắm bắn Sugai trên sân khấu đang quay, nên anh ta leo lên cùng một sân khấu. Bắn xuyên đầu tài xế xe đang chạy từ trên đường thì khó, nhưng ngồi ghế phụ bắn sang thì dễ ợt. Cũng giống như vậy thôi.
Anh Iyemi loạng choạng, đi kiểu hai hàng để giữ thăng bằng, từ từ đứng dậy. Hai tay nắm chặt khẩu súng. Họng súng từ từ nâng lên...
Trong tôi nảy sinh tà niệm. Sugai cứ thế bị giết quách đi cho xong. Đó là quả báo vì đã cướp đi mạng sống của Miri...! Nhưng tôi nắm chặt tay đến mức móng tay cắm vào da thịt, cắn môi, hét lên:
"Samura...!"
Rầm! Sân khấu dừng lại đột ngột. Tôi lăn lông lốc. Má đập mạnh xuống sàn, vị máu tanh nồng trong miệng. Ngẩng mặt lên, trong tầm nhìn chao đảo, Sugai đang cố đứng dậy.
Dao găm và khẩu súng...
Hai thứ đó đang nằm lăn lóc trên sân khấu. Cả hai đều cách Sugai một khoảng gần như nhau. Tôi định lao tới theo phản xạ nhưng đầu gối không còn chút sức lực. Sugai lặp lại những động tác kỳ quái như zombie, điên cuồng tiến lên, lao vào vồ lấy khẩu súng.
"Giết, hộc, giết! Tao sẽ giết hết, giết... ◯$%□※!"
Vừa gào thét những lời vô nghĩa, Sugai vừa đứng dậy, chĩa súng... Tôi rùng mình, nhưng ngay khoảnh khắc sau, chẳng hiểu sao nỗi sợ hãi tan biến.
Thật thảm hại... tôi nghĩ.
Trong mắt tôi, Sugai hiện lên thảm hại đến mức đáng thương. Khẩu súng trông giống cây gậy chống hơn là vũ khí. Sugai bám vào cây gậy đó, gắng gượng đứng vững... Trông hắn như thế đấy.
"Sugai..." Tôi nói như đang tâm sự. "Đạn còn đúng một viên, mày định giết tất cả kiểu gì?"
Sugai giật mình nhìn khẩu súng, rồi lần này định lao tới con dao găm...
Đúng lúc đó, anh Iyemi đang rón rén tiếp cận từ phía sau tung cú tắc bóng. Sugai ngã nhào, lộ ra sơ hở lớn.
"Kamisuki!" "Kamisuki!"
Anh Hirutani và chị Umeko cùng hét lên, hợp sức ném bình cứu hỏa cho tôi.
Tôi lập tức rút chốt an toàn, phun hết cỡ. Sugai bị bao trùm trong khói. Tôi lao vào trong đám khói... Sugai trợn mắt. Hắn chĩa súng ra. Tôi phản xạ nghiêng đầu tránh đường đạn. Đoàng...! Viên đạn cuối cùng sượt qua tai trái. Tôi dùng bình cứu hỏa đập mạnh vào cằm Sugai. Sugai trợn ngược mắt, đổ gục về phía trước.
Nhìn Sugai nằm sóng soài, tôi thở hắt ra.
Lựa chọn giữa súng và dao... Chọn súng chính là sự yếu đuối của hắn, tôi nghĩ vậy.
Có lẽ, nếu không nhặt được khẩu súng, hắn đã chẳng phạm tội giết người...
Lúc đó, giàn giáo tròn trên trần nhà gãy gập ở phần thẳng, đổ ập xuống với tiếng động kinh hoàng. Chúng tôi vội vàng nằm rạp xuống. Mặt đất rung chuyển cùng âm thanh chói tai...
May mắn thay, chúng tôi không hề hấn gì. Tôi hét lên:
"Thoát thôi...! Thoát ra ngoài!"
Chúng tôi lần lượt nhảy vào "Cửa sập" đang mở toang trên sân khấu. Bên dưới có trải đệm. Samura hỗ trợ anh Abou, tôi cõng Sugai.
Tôi ngoái lại nhìn một lần. Thi thể của Miri bị kẹt dưới giàn giáo đổ xuống. Tôi bị thôi thúc bởi ý muốn vứt Sugai lại để quay về... nhưng tôi cắn môi, xua tan ý nghĩ đó.
... Chỉ còn cách để lại thôi. Vừa khóc, tôi vừa đuổi theo mọi người.
Chạy qua lối đi bằng bê tông... Chúng tôi ra đến bến thuyền ở mặt sau hòn đảo. Chắc những vật nặng như nhạc cụ lớn được vận chuyển vào trong quán qua cửa sập từ lối này. Mưa đã tạnh. Chúng tôi leo lên sườn dốc của hòn đảo.
Thiên Nữ Quán đang bốc cháy ở đằng xa. Chúng tôi lặng lẽ ngắm nhìn nó.
Chẳng bao lâu sau, bầu trời phía Đông nhuộm đỏ. Ánh bình minh đẹp đến sững sờ.
Và rồi, vụ án kết thúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
